Jump to content



NangThuyTinh

Member Since 30 Oct 2006
Offline Last Active May 18 2012 04:38 AM
-----

Topics I've Started

Thơ ...thẩn

08 May 2012 - 01:19 AM


Posted Image



Thơ ....thẩn


Bên ngoài có tiếng gõ nhẹ và cánh cửa bật mở, chú Vinh bước vào lắc đầu :
- Tìm cháu sao mà khó quá, phone hai ba lần, không lần nào gặp cả.
Thùy ngẩng đầu cười :
- Dạ chào chú, mời chú ngồi ....hổm nay cháu lu bu quá chú ơi, có nghe chị Hạnh nói lại mà cháu quên mất. Có chuyện chi không chú ?
Chú Vinh ngồi xuống ghế, tìm trong chiếc túi lấy ra một cuốn sách và đưa Thùy :
- Đây nè, hôm 28 tháng Tư, chú ra mắt tuyển tập thơ tình số 2, mời cháu tới mà gọi phone hoài không được. Có bốn bài của cháu trong này. Chú mang đến tặng cháu đây .
Thùy đỡ lấy cuốn sách, hơi bất ngờ và cảm động, cô nói nhỏ :
- Xin lỗi chú, thôi để lần tới, lần tới cháu nhất định sẽ đến ủng hộ chú .
Chú Vinh khẽ nhịp tay trên bàn :
- Nhớ nhé cô, chú đang chuẩn bị tập truyện Những Mảnh Đời Tỵ Nạn đó.

Chú kể thêm ít chuyện với cô và từ giã. Thùy giở vài trang đọc sơ, ngoài thơ chú thì có thêm 20 tác giả nữa, hầu như tất cả là người cô không quen biết vì xưa nay nơi định cư của cô là thế giới ...Net ....cô định bụng đêm nay về sẽ đọc hết, và lật sang bốn bài thơ mà cô gửi chú hồi năm trước. Cô nhớ lại cách đây một năm cô gặp chú, khi nói đến thơ thì hai chú cháu như rà đúng băng tần, không khí hôm đó rất vui và thoải mái. Chú bảo cô gửi cho chú khoảng bốn, năm bài nào vừa ý nhất. Nhưng ngay khi chú nói là sẽ "kê khai" lý lịch, tiểu sử thì cô ngại ngần và nói với chú là cô không muốn. Với cô, thơ là niềm vui, là người bạn thân không bao giờ làm cô phiền muộn, cô chẳng thích danh tiếng để làm gì và biết là khiếu ăn nói của mình rất tệ nên cũng không muốn tham gia nơi nào cả . Ấy vậy mà đôi khi gặp vài ba người khách lại nhận lầm cô làm MC nơi nào đó chứ, cô nghĩ thầm và bật cười một mình. Thùy gấp quyển sách lại và nhìn bìa sách, tuyển tập thơ được trình bày đơn sơ nhưng dễ thương, tuy còn vướng ít lỗi chính tả, nhưng thât là món quà văn nghệ đáng quý .

Thùy nhớ cô đã nói với chú là chú thích thơ cô thì chú đăng nhưng nếu phải có các thủ tục đó thì xem như cô gửi chú đọc cho vui thôi ......Vậy mà chiều nay ....Bất giác cô chợt nhớ câu "hổ phụ sinh hổ tử", hì! dù muốn hay không, cô thật sự "xuống núi" rồi đó. Có lẽ, một ngày nào không xa, cô sẽ nói " Mọi sự không thể cưỡng cầu, tất cả đều có phần số, không có gì xảy ra mà không có nguyên do, và .....hữu xạ tự nhiên hương, phải không thày ? " Câu trả lời có thể là " Tiểu nha đầu dạo này kiêu lắm nhé !"
Ngày ấy, có không nhỉ ? Hì ! ....



npl
06.05.2012


Nụ cười bao dung

30 March 2012 - 05:08 PM

- Ba rất vui mừng và xúc động khi được gặp con!
Tôi nhìn người đàn ông trước mặt bằng ánh mắt hoài nghi, rồi liếc sang cậu Tính thật nhanh như thầm hỏi "có thật vậy không?". Cậu Tính mím môi với nụ cười gượng gạo. Bàn tay cậu không ngừng xoay chiếc muỗng trong ly cà phê đá. Biết cậu sẽ tìm cớ để rút lui nên tôi vội vàng lên tiếng:
-Con có một cái hẹn quan trọng lúc mười một giờ trưa. Con xin phép đi trước.
Cậu Tính vừa định nhỗm dậy thì người đàn ông đã níu lấy cánh tay cậu van nài:
-Cậu ở lại một chút… anh có nhiều chuyện muốn hỏi.
Tôi với tay lấy chiếc áo khoác, lẹ làng:
-Dạ con xin chào…!!!
Ra đến bãi đậu xe tôi thở phào nhẹ nhõm. Vừa ngồi xuống sau tay lái tôi vừa lẩm nhẩm "ba! ba!!", nhưng sao nghe giọng nói của mình… hình như lạ hoắc. Có thật ông ấy là ba của tôi? Tôi nhớ, từ ngày bắt đầu khôn lớn, không bao giờ tôi nghe mẹ nhắc đến "ba". Còn tôi, chỉ một lần duy nhất trong đời -khi ấy tôi vừa lên mười tuổi. Sau câu hỏi, mẹ ơi! con có ba không, sao con chưa được gặp ba lần nào? thì mắt mẹ đã sa sầm, giọng nói như nghèn nghẹn, đứt quãng. Hãy nhớ! con có thể hỏi mẹ bất cứ điều gì, nhưng đừng bao giờ hỏi mẹ câu hỏi đó… nghe không? Rồi như chưa an tâm, mẹ kéo tay tôi nói rõ từng chữ. Nhớ không con? Giọng nói thật nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt long lanh của mẹ làm tôi sợ hãi. Dạ con nhớ. Con nhớ.
Tối hôm đó mẹ lên giường nằm cạnh tôi, vuốt tóc và hôn nhẹ lên mắt tôi, ngọt ngào nói:
-Mẹ xin lỗi… Có những điều mẹ chưa thể nói với con bây giờ… nhưng sau này… lớn lên con sẽ hiểu. Con có giận mẹ không?
Tôi im lặng. Cũng không biết vì sợ hay vì giận. Nhưng từ đó, trong tâm trí tôi không bao giờ có hình ảnh của một người cha!!!
***
Cậu Tính đưa cho tôi cái hộp đựng bánh cookies được dán kỹ bằng vòng băng keo vải. Ngập ngừng một lúc cậu nói khẽ:
-Đây là kỷ vật duy nhất của mẹ mà cậu giữ được. Có lẽ mẹ con không bao giờ muốn con biết sự thật về cuộc tình oan nghiệt của mẹ. Cậu cũng vậy, cậu không muốn những vết đen trong cuộc đời mẹ con ảnh hưởng đến tương lai của con. Nhưng bây giờ thì sự thể đã khác. Con cần biết rõ những gì con phải biết để xử sự cho đúng đối với người mà con phải gọi bằng ba.
Phải gọi bằng ba! Hình như có chút gì cay đắng trong câu nói của cậu? Chắc hẳn cậu ghét và hận người đàn ông này! Tôi đặt chiếc hộp trên bàn, bâng khuâng nhìn ra cửa sổ. Trời đã bắt đầu vào thu với từng cơn gió nhẹ cuốn theo những chiếc lá vàng đang lắt lây trên cành cây khô gãy. Cái cảm giác nao nao buồn làm tôi ngại ngùng khi nghĩ đến việc mở chiếc hộp ra, nhìn vào đó như nhìn vào cái quá khứ đau buồn mà mẹ đã muốn đóng kín từ lúc tôi còn bé thơ. Tôi vốn là người không có tính tò mò và rất sợ đối diện với sự thật. Cái sự thật đầy nước mắt khốn khổ của mẹ tôi, người phụ nữ nhan sắc vẫn còn mặn mà nhưng đã lià trần khi tuổi đời vừa tròn con số bốn mươi.
Mẹ tôi quen với "ba" khi đang là học sinh lớp 12 trường Đoàn thị Điểm. Lúc ấy đang thời chiến tranh, "ba" là một quân nhân, ông bị thương trong cuộc hành quân tại Chương Thiện và được đưa về điều trị tại quân y viện Phan Thanh Giản, Cần Thơ. Mẹ có mặt trong nhóm học sinh ủy lạo chiến sĩ và cuộc viếng thăm định mệnh ấy đã bắt đầu cho một chuyện tình thời chinh chiến. Khi ánh mắt đầu tiên chạm vào nhau là mẹ đã bị mũi tên tình ái bắn trúng ngay tim. Cô nữ sinh mười tám tuổi lao vào tình yêu cuồng nhiệt bất kể sự ngăn cấm của gia đình.
Mỗi ngày, sau giờ tan học mẹ thường lấy cớ ở lại tập văn nghệ Tết cho trường để vào thăm "ba". "Tình yêu sét đánh" đã phát triển bằng đôi hia bảy dặm khiến cho bạn bè phải ái ngại, nên họ thường nhắc nhở mẹ, coi chừng mấy ‘anh lính đa tình’, anh nào cũng vậy, mỗi nơi dừng chân đều có một mối tình và người thua thiệt vẫn là những cô thiếu nữ đầy mộng mơ, lãng mạng.
Ông ngoại tôi lúc bấy giờ là một vị đại tá có tiếng tăm. Dĩ nhiên ông không chấp nhận mẹ tôi dan díu tình cảm với một anh trung sĩ. Chưa kể ông và người bạn bác sĩ nào đó đã có ý định kết suôi gia. Khi "ba" xuất viện trở về đơn vị thì mẹ cũng bắt đầu xao lãng việc học. Tất cả thời gian còn lại khi từ trường trở về nhà mẹ dành để miệt mài viết thư tình và trang trải nỗi nhớ, niềm thương trên những trang nhật ký dày đặc. Năm đó mẹ thi rớt tú tài hai. Ông ngoại nổi giận, bắt bà ngoại lấy tất cả hình ảnh, thư từ mà mẹ đang cất giữ đem ra thiêu hủy. Tình yêu đầu đời đầy cuồng nhiệt đã khiến mẹ trở nên bướng bỉnh. Mẹ chống đối quyết liệt để giữ lại những kỷ niệm tình yêu mà đối với mẹ là quý báu nhất trên đời và ngày hôm sau mẹ đã trốn nhà, lặn lội trên quãng đường đầy nguy hiểm để tìm đến nơi "ba" đóng quân.
Kết quả của sự liều lĩnh bất chấp hậu quả đó là một sinh linh bắt đầu tượng hình trong bụng mẹ. Khi biết mình có thai mẹ đã tức tốc báo tin cho "ba". Rồi mẹ chờ đợi… chờ đợi mãi vẫn không có một hồi âm nào từ người tình đầu tiên mà mẹ hết dạ yêu thương. Cuối cùng mẹ không dấu được ông bà ngoại cái bụng ngày càng lớn. Một quyết định cấp bách đã được thực hiện theo lệnh của ông ngoại -mẹ phải lên Đà Lạt ở với Dì Mơ để dấu nhẹm chuyện xấu xa này. Nơi xứ lạnh đìu hiu đó mẹ vẫn viết thư cho "ba", nhưng người vẫn bóng chim tăm cá. Tội nghiệp mẹ, hai mươi tuổi đầu với dung nhan diễm lệ, lại là con nhà danh giá mà phải mang lấy số phận lao đao trong mối duyên đầu. Đến ngày sinh nở, mẹ không kịp nhìn mặt con, đứa bé đã được đưa đi mất dạng. Mẹ khóc lóc thảm thiết, van xin ông bà ngoại hãy trả con lại cho mẹ. Nhưng ông ngoại đã lạnh lùng phán quyết. Hãy quên những chuyện không tốt đẹp đã qua, trở về nhà tiếp tục đi học, xem như chưa từng có đứa bé nào hiện diện trong cuộc đời của mẹ. Mẹ gào thét khóc la, nhưng ông ngoại đã dằn khẩu súng lên bàn với mệnh lệnh sắt thép, cả nhà sẽ chết nếu con tiếp tục bôi tro, trát trấu vào mặt ba mẹ. Nhìn thấy bà ngoại đang run rẩy với khuôn mặt đầm đìa nước mắt, mẹ đành gật đầu chấp nhận làm theo lời ông ngoại như chấp chận khóa chặt cánh cửa quá khứ, chấp nhận cắt lìa tình mẫu tử với đứa con mà mẹ chưa được nhìn thấy nó một lần.
Một năm sau, vào tháng 8 năm 1975, một người đàn bà từ Lâm Đồng tìm đến nhà, trả lại cho bà ngoại đứa con gái mười ba tháng. Mẹ nhìn trân trối đứa con gái xinh đẹp như thiên thần trên tay bà ngoại. Không cần hỏi câu nào mẹ đã nhào đến ôm chầm lấy đứa con thơ. Nước mắt đoàn tụ ràn rụa trên khuôn mặt mẹ rơi xuống đôi mắt ngây thơ của bé gái đang ngơ ngác nhìn mọi người. Lúc ấy, ông ngoại bị đưa đi cải tạo tận miền Bắc xa xôi, gia đình lâm vào cảnh túng quẩn, mẹ phải cùng bà ngoại lăn ra ngoài xã hội để buôn bán kiếm sống. Trong cái thế giới chợ trời hỗn tạp mẹ gặp một người cùng nằm trong quân y viện với ba ngày trước. Qua người ấy mẹ được biết "ba" là hạ sĩ quan nên không bị đi cải tạo. Mẹ vui mừng cầm tờ giấy ghi địa chỉ của "ba" lòng khấp khởi hân hoan trước viễn ảnh đoàn tụ hạnh phúc. Nhưng khi mẹ đến nơi thì mới biết ba đã có người đàn bà khác… Đó là tất cả những gì tôi biết được qua cậu Tính.
-Rồi sau đó thì sao hả cậu!!!
Cậu chỉ chiếc hộp rồi xoa đầu tôi:
-Câu trả lời nằm trong chiếc hộp đó.
***
Khoảng thời gian sau đó tôi cố tình né tránh dù ông ấy tìm đủ mọi cách để gặp tôi. Dĩ nhiên tôi không bao giờ bắt điện thoại, dù ông gọi nhiều lượt mỗi ngày. Và cũng vì chuyện này mà tôi giận cậu Tính mấy tuần. Tôi gay gắt hỏi cậu, sao chưa hỏi con mà cậu đã cho số điện thoại, cậu biết con không muốn liên lạc với ông ấy mà! Cậu Tính trách tôi sau quá cứng lòng, chuyện xảy ra đã mấy mươi năm, nếu tha thứ được thì hãy tha thứ để hai bên đều được nhẹ lòng.
Tôi không biết nói sao để cậu Tính hiểu, vì chính tôi cũng không biết rõ tâm trạng của mình. Hận ông? Cũng không hẳn. Vì dù không có cha, nhưng mẹ, bà ngoại, các dì, các cậu yêu chìêu tôi như trứng mỏng, nên tôi không hề có cảm giác thiếu thốn và khao khát tình thương. Ghét ông? Hình như … không đúng. Vì những éo le, cay đắng của mối tình ngắn ngủi giữa mẹ và ông ấy thì chỉ có người trong cuộc mới hiểu được. Còn trước mắt tôi, mẹ không hề vật vã khổ đau mà bà sống rất bình thản với nụ cười hiền từ và bao dung luôn nở trên môi. Có lẽ chính cái điều mập mờ không rõ rệt trong lòng tôi đã tạo nên một khoảng cách. Cái khoảng cách vô hình đó làm tôi ngại ngần khi đứng trước mặt ông ấy. Tôi sợ phải nghe những lời giải thích mà tôi không hoàn toàn tin tưởng. Tôi sợ phải trả lời. Những câu trả lời đôi khi không thật với lòng mình vì lý do tế nhị hoặc những câu trả lời gây đau đớn cho ông vì sự ngổ ngáo của tôi. Nhưng lý do chính xác nhất khi tôi quyết định không mở chiếc hộp -kỷ vật của mẹ- là tôi không muốn đối diện với sự thật. Có thể tôi là một đứa con ích kỷ, không muốn chia sẻ với mẹ những buồn đau mất mát mà người đã gánh chịu. Nhưng quả thật, tôi là một đứa con gái yếu đuối, thiếu ý chí và sự can đảm để đối diện và ứng phó với những biến cố xảy ra cho mình. Tôi bằng lòng với những gì tôi đang có. Tôi không muốn khơi dậy cái quá khứ không toàn màu hồng của tôi bằng sự chấp nhận ông bước vào cuộc đời tôi.
Tuy là vậy nhưng lòng tôi không khỏi bứt rứt vì sự tha thiết của ông và sự lạnh lùng gần như vô cảm của tôi. Nhiều khi tôi ao ước mình giống như nhân vật trong vở tuồng cải lương, khi được ai đó cho biết đây là cha của con thì cô gái chạy bay về phía người cha giang rộng hai tay, miệng mếu máo kêu lên cha, rồi nói những câu đầy yêu thương nhung nhớ. Những cảnh ấy làm cho tôi buồn cười nhiều hơn là cảm động. Khi nghe tôi nói vậy cậu Tính trầm ngâm một lúc rồi nói -chẳng biết là thật hay đùa- chắc con cũng nên tập diễn như thế cho đời ba con bớt khổ.
***
Tôi còn đang loay hoay chưa biết phải xử sự với ông ấy thế nào cho đúng thì bỗng một ngày…
Vừa bước vào nhà hàng -nơi tôi thường xuyên ăn trưa- một người đàn bà tiến đến, xin phép ngồi cùng bàn với tôi. Tôi miễn cưỡng gât đầu và sau cái gật đầu là giật mình khi nghe bà gọi đúng tên tôi.
-Kim Giao khỏe không?
Nhìn ánh mắt ngỡ ngàng của tôi bà nhẹ nhàng nói:
-Cô xin phép được tự giới thiệu, cô là…. người nhà của ba con!
Bỗng dưng tôi cảm thấy khó chịu nên ngồi thẳng người lên:
-Xin lỗi, tôi không có ba!
Bà dịu dàng nhìn tôi với một nụ cười. Nụ cười hiền từ, bao dung trên môi bà sao giống mẹ tôi lạ lùng. Chính nụ cười ấy đã giữ chân tôi lại, dù tôi đã có ý định đứng lên khi nói xong câu nói ấy bằng giọng lạnh lùng.
-Những gì đã xảy ra cho mẹ con thật đáng buồn… Cô không có ý nói rằng ba con không có lỗi, nhưng thời buổi chiến tranh loạn lạc khiến người ta không thể làm được điều mình muốn… Ba con rất ân hận. Ông đã cố công tìm kiếm con mấy mươi năm.
-Con cái của ông bà đâu mà phải đi tìm một đứa con rơi như tôi.
Bà lặng thinh một lúc rồi ngước mắt nhìn tôi. Vẫn còn đó nụ cười trên môi bà nhưng cái nhìn thì như chứa đựng rất nhiều điều u uẩn.
-Chúng tôi không có con!
Tôi nghiêng đầu nhìn bà, không cố ý mà lời nói buông ra như hờn, như trách:
-Chắc là khi cô không sinh đẻ được ông ấy mới chợt nghĩ đến tôi mà ân hận. Nếu không thì tôi sẽ mãi mãi là đứa con không bao giờ biết cha mình là ai.
Nụ cười tắt ngang. Môi bà mím lại. Đôi mắt long lanh ánh nước. Tôi chợt ân hận, lúng túng đứng lên, đến quầy trả tiền tô phở vừa mang ra rồi đi thẳng ra cửa. Tôi biết chắc phía sau mình có một đôi mắt thất vọng nhìn theo.
Lòng tôi bất ổn suốt buổi chiều hôm đó. Không phải vì ông ấy. Không phải vì tôi. Mà vì người đàn bà. Tại sao bà ấy không hờn ghen, ganh tỵ với đứa con riêng của chồng mà lại cố gắng thuyết phục tôi và hết lời biện minh cho ông ấy.
Hai ngày sau bà lại tìm gặp tôi. Vẫn với nụ cười hiền từ, bao dung bà không nói gì chỉ đặt vào tay tôi một bức thư rồi lặng lẽ bước đi. Lá thư với những lời lẽ van nài thật thiết tha, cảm động. Bà xin tôi hãy mở lòng đến gặp ông ấy một lần, vì có thể ông ấy sẽ ra đi bất cứ lúc nào vì căn bệnh nan y đang thời kỳ cuối.
Đọc thư xong tôi cười ha hả:
-Cậu Tính ơi! sao chuyện đời con giống vở tuồng cải lương gì… gì đó. Chắc ngày đi nhận cha, con phải xuống một câu vọng cổ, còn cậu thì nhớ phựt đèn màu nha. Công nhận bà này đóng vai người vợ cao thượng hay thiệt.
Cậu Tính nhìn tôi nghiêm nghị:
-Cậu ngạc nhiên về con, mỗi lần xem phim tình cảm con đều rơi lệ, sao bây giờ lại có thể thản nhiên như vậy?
Tôi nhìn cậu Tính bằng cái nhìn khó hiểu.
-Ủa! chứ không phải vì hai người ấy mà mẹ con phải khổ sao? Cậu mới là người làm cho con ngạc nhiên đó!
Tôi tiu nghỉu đi vào phòng tự hỏi có thật là mình là kẻ vô tâm. Ngồi xuống giường tôi mở lá thư ra đọc lại. Những dòng chữ trong lá thư như rõ nét hơn, cũng lời thư tôi đã đọc qua nhưng bây giờ như tha thiết hơn với những lời tâm sự .
"Cô gặp ba con vào những ngày cuối tháng 4 trên đường di tản vào Saigon. Gia đình cô gồm có ba má cô và hai đứa em nhưng theo dòng người xô đẩy chen lấn và những lần phải tìm chỗ ẩn nấp vì đạn pháo kích đã lạc mất nhau. Một mình cô, người con gái mười bảy tuổi trôi dạt trên quãng đường đầy gian nan với bao cảnh chết chóc, cướp bóc. Và cô đã không thoát khỏi thảm cảnh đó. Nhưng ngay lúc cô bị kẻ xấu lôi vào bụi rậm trên khoảng đường vắng vẻ thì ba con, người lính quốc gia đang tìm đường tháo chạy đã xuất hiện kịp lúc để giải cứu cho cô. Từ đó, cô bám lấy ba con như bám vào một vị thần độ mạng. Để rồi, người con gái côi cút là cô vô tình trở thành một duyên cớ khiến mẹ con bỏ đi khi vừa gặp mặt ba con…"
Nỗi thắc mắc lớn dần theo câu chuyện bỏ lững nơi đó buộc tôi phải tìm đọc những trang nhật ký nhòe nhẹt nước mắt của mẹ.
"Em trở về nhà bằng những bước chân không hồn. Bao nhiêu ước mơ. Bao nhiêu hy vọng. Bao nhiêu náo nức chờ đợi đã vỡ toang. Còn lại đây là nỗi đau xé lòng. Cũng không biết bằng cách nào em có thể trở về nhà sau khi nhìn thấy người đàn bà từ buồng trong bước ra bấu vai anh hỏi nhỏ, ai vậy anh? Anh bối rối nhìn em, rồi nhìn đứa con bé bỏng trên tay em. Em tự hỏi, sao lúc đó em không nhìn thẳng vào mắt người đàn bà đó và nói thật nhẹ nhàng, tôi là ai không quan trọng, quan trọng là đứa bé này, con gái đầu lòng của anh Thắng. Nhưng em đã không làm như thế mà hối hả quay lưng bước đi để dấu những giọt nước mắt bẽ bàng đang lăn dài trên má.
Em không biết sau lưng em anh sẽ nói gì với người đàn bà của anh? vợ của người bạn đã chết hay một người đàn bà tội nghiệp muốn tìm chỗ ẩn náu qua đêm…"
Suốt đêm đó tôi không chợp mắt được dù là một phút với những suy tư không dứt. Hai người đàn bà hai số phận. Nếu như tôi không có mặt trong cuộc đời của mẹ thì chắc hẳn mẹ tôi đã có được một tấm chồng xứng đáng để hưởng hạnh phúc đến cuối đời. Nếu người đàn bà ấy có khả năng sinh con thì có lẽ bà cũng chẳng cần phải cầu cạnh để xin tôi ban cho chồng bà một tiếng gọi "ba" cho ông an lòng trước khi nhắm mắt. Cuộc đời là những khổ ải triền miên như thế sao? Tôi nghe lòng mình chùng xuống với nỗi buồn mênh mông.
***
Cuối cùng tôi đã bằng lòng đi cùng cậu Tính vào bệnh viện để thăm người đàn ông ấy. Trên đường đi cậu Tính nói với tôi:
-Cậu không biết con đang nghĩ gì nhưng cậu muốn nói với con một điều, cho dù trong lòng con không có chút tình cảm nào thì cũng đừng nên tiếc một tiếng "ba" với ông ấy.
Tôi phì cười:
-Ừa! cứ y như mình đang đóng kịch vậy cậu Tính há!
Cậu Tính quay sang nhìn tôi không một nụ cười. Tôi bắt đầu nổi quạu:
-Trời ơi! ai dạy con phải sống thật với lòng mình mà bây giờ cậu muốn con phải dối trá.
-Không phải là dối trá mà là nhân đạo. Từng tuổi này… trải qua biết bao biến cố trong cuộc đời, cuối cùng cậu nhận ra một điều… những gì có thể tha thứ được thì mình nên tha thứ, những gì có thể buông bỏ được thì nên buông bỏ cho tâm hồn được thảnh thơi. Đó là đức bác ái đó, con biết không?
Tôi hậm hực quay đi:
-Cậu tu đắc đạo rồi chứ con thì chưa.
Ước gì ngay lúc đó xe ngừng lại chờ đèn đỏ để tôi mở cửa lao xuống đường, chạy mất hút vào một con hẻm nhỏ nào đó cho đỡ tức.
Tôi hít một hơi thật mạnh trước khi bước vào phòng 504. Người đàn bà đang ngủ gật trên ghế sofa chợt giật mình. Thấy tôi, mắt bà tròn lên đầy kinh ngạc rồi mừng rỡ bà chạy đến ôm chầm lấy tôi, hai bàn tay bối rối nắm tay tôi bằng tất cả sự xúc động và cảm kích. Nước mắt ràn rụa trên khuôn mặt tiều tụy, bà kéo tôi đến bên giường nói khẽ:
-Anh ơi! Kim Giao đến thăm anh nè!
Người đàn ông he hé đôi mắt đã mất nét tinh anh. Bà gật đầu nhìn tôi bằng cái nhìn tha thiết, van lơn. Tôi bối rối nhìn lên trần nhà. Dù cũng muốn làm điều bà đang chờ đợi, nhưng trong lòng tôi không hề có chút cảm xúc khi đứng trước mặt ông ấy. Tôi cũng lạ lùng với chính mình. Tôi không giận, không ghét ông, nhưng sao một chút tình cảm cỏn con dành cho ông tôi vẫn không có được. Bà đưa tay xoa nhẹ vai tôi, nụ cười không còn tươi tắn như lần tôi đã gặp bà nhưng vẫn là nụ cười hiền từ và bao dung của mẹ tôi. Tự dưng tôi thấy lòng mình nhẹ hẫng. Tôi nhìn bà bằng đôi mắt trìu mến và tiếng kêu bật lên từ mong muốn mang niềm vui đến cho bà.
-Ba!!!
Bà bật khóc trong tiếng nói đứt nghẹn:
-Anh ơi! con nó gọi ba kìa… anh có nghe không?
Tôi quay đi để bà đừng nhận biết tôi gọi tiếng "ba" là vì bà, vì nụ cười giống mẹ tôi chứ không phải vì người đàn ông mà tôi phải gọi bằng ba .


Ngân Bình

Còn lại chút hạnh phúc này

29 March 2012 - 08:01 PM

Cánh cửa vừa bật mở, bé Mi lao vào như cơn lốc. Giang hai cánh tay nhỏ xíu ôm chặt lấy tôi, nó lắc lắc cái đầu, miệng nói không ngớt :
-Mẹ ơi! bé Mi nhớ mẹ, nhớ mẹ lắm.
Tôi bế xốc bé Mi lên, vừa hôn vào đôi má bầu bĩnh của nó vừa thì thầm
-Ngoan, không được ồn, bà nội đang ngủ.
Thông và Trinh cũng vừa bước vào. Trinh kéo bé Mi xuống nói nhỏ :
-Mẹ mệt, con không được quấy mẹ.
Rồi quay sang tôi, Trinh ân cần:
-Tối qua chị ngủ được chút nào không?
-À! thì cũng vài tiếng.
Thông xếp tờ báo trên ghế lại, rồi quay sang tôi:
-Bây giờ anh đưa em về nhà. Em cần ngủ để lấy lại sức, hôm nay Trinh sẽ ở đây với mẹ.
Tôi lắc đầu:
-Không, em khỏe lắm. Em muốn ở với mẹ.
Trinh đưa mắt nhìn tôi rồi nhìn Thông. Tôi vói tay lấy tờ napkin chậm nhè nhẹ lên mũi … để tay chân khỏi thừa thãi trong giây phút này. Có nhiều điều khó nói giữa tôi và Thông, giữa Trinh và tôi, giữa tôi và người mẹ chồng đang nằm mê thiếp trên giường bệnh.

Trinh lên tiếng phá tan bầu không khí im lặng.
-Em dắt bé Mi đi mua thức ăn.
Còn lại mình tôi và Thông. Thông nhìn tôi thật lâu rồi nhỏ giọng:
-Anh cám ơn em thật nhiều. Em đã thay anh … lo lắng, hầu hạ mẹ thật chu đáo.
Tôi cười bằng cái mím môi.
-Sao anh lại khách sáo vậy, mẹ anh cũng là mẹ em. Dù sao, em cũng về làm dâu mẹ mười lăm năm rồi, huống chi mẹ thương em như con gái của mẹ.
Nước mắt tôi trào xuống má, tôi im lặng nuốt nỗi buồn vào tim. Thông chồm qua nắm lấy bàn tay xương xẩu của tôi:
-Anh có lỗi với em nhiều lắm. Đáng lẽ anh không nên… để em …buồn khổ như thế này.
Tôi thở dài.
-Thôi nhắc làm gì. Mọi sự đã không thể thay đổi được nữa.
-Em vẫn còn hận anh phải không? Chưa bao giờ em nói câu tha lỗi cho anh.
Tôi đưa mắt nhìn ra cửa sổ. Trời đang vào thu với những buổi sáng âm u, lạnh lẽo như cõi lòng tôi đã phủ đầy mây xám. Trách ai đây? Tôi hay Thông hay Trinh hay định mệnh cay nghiệp đã xô đẩy tôi vào một hoàn cảnh trớ trêu….
Mười lăm năm trước, mối tình thơ mộng của tôi và Thông đã kết thúc bằng một lễ cưới linh đình, sang trọng, với viễn ảnh một mái ấm gia đình chan hòa hạnh phúc, tràn ngập tiếng cười đùa của trẻ thơ. Gia đình Thông chỉ có một mẹ, một con nên tôi ao ước sẽ sinh cho mẹ chồng những đứa cháu nội thật kháu khỉnh, ngoan hiền. Nhưng Trời không chiều lòng tôi, nên tám năm đằng đẵng trôi qua, tôi chờ mãi vẫn không có được tin vui. Tôi đề nghị Thông đi bác sĩ khám nghiệm, anh cương quyết từ chối. Mẹ chồng tôi thì thỉnh thoảng lại thở vắn, than dài.
-Dòng họ bên nội thằng Thông rất hiếm muộn, chú Tư chỉ có một đứa con gái, cô Hai và cô Năm thì không có con, ba con còn có được thằng Thông là con trai.
Tôi xót xa tự hỏi "Nhưng Thông thì sao? tám năm rồi còn gì". Cũng có lúc tôi nghĩ, nếu tôi kết hôn với người khác thì chắc giờ đây đã tay bồng, tay bế. Tôi vẫn cho là tại Thông giống bên nội nên đến giờ này chúng tôi vẫn chưa có con. Dù tôi chắc chắn điều mình nghĩ là đúng nhưng tôi vẫn muốn đi khám nghiệm. Tôi muốn chứng tỏ cho Thông biết, việc không có con không phải do tôi, để sau này Thông có léng phéng thì không mượn cớ đổ lỗi cho tôi để chạy tội. Tôi âm thầm đi bác sĩ và chờ đợi ngày cho Thông xem tận mắt kết quả thử nghiệm. Có phải sự tự tin quá đáng đã làm tôi trở nên vô tình, không nghĩ đến mặc cảm của Thông, của một người chồng không dám đối diện với sự thật.
Nhưng kết quả tôi cầm được trong tay lại là nhát dao đâm ngược vào trái tim tôi. Chúng tôi không có con, không phải do Thông mà do tôi. Hai chữ "vô sinh" như nhảy múa, như trêu ghẹo nỗi đau đớn tột cùng của tôi. Mảnh giấy trong tay tôi run lên bần bật. Nỗi bàng hoàng làm tim tôi như ngừng đập. Tôi ngồi im trên chiếc ngoài hành lang bệnh viện thật lâu. Đầu óc hỗn loạn, tôi không biết phải xử trí thế nào. Có nên nói cho Thông biết sự thật? Có nên bước lui để Thông rộng đường đi tới với một người đàn bà khác cho anh làm tròn bổn phận nối dõi tông đường? Tôi bị dằng co giữa lý và tình. Một mặt tôi muốn Thông làm tròn trách nhiệm của đứa cháu đích tôn, một mặt tôi lại sợ mất Thông. Làm sao tôi có thể mất tình yêu này, hạnh phúc này, trong khi chúng tôi yêu nhau tha thiết. Rồi những ngày tháng không có Thông tôi sẽ sống ra sao? Và cuối cùng… bản tính ích kỷ của con người đã khiến tôi quyết định ném mảnh giấy mang kết quả phũ phàng vào trong lửa đỏ để hủy diệt một chứng tích kinh hoàng.
Suốt khoảng thời gian đó, tôi sống trong nỗi lo sợ triền miên nên tinh thần bị sa sút trầm trọng. Hậu quả là tôi ngã bệnh. Mẹ chồng tôi không quản ngại cực khổ, chăm sóc tôi ngày đêm, vì lúc đó Thông phải đi công tác cho hãng thường xuyên. Có lúc, nhìn mẹ chồng ân cần và hết lòng thương yêu, lo lắng cho tôi, tôi chỉ biết ôm mặt khóc với mặc cảm tội lỗi tràn đầy. Tôi muốn nói với bà sự thật để trả tự do cho Thông, để anh có thể cưới một người vợ khác hầu mang đến cho bà niềm hạnh phúc tuổi già là có con, có cháu đầy đàn. Nhưng khi nghĩ đến cảnh một mình thui thủi với tháng ngày còn lại trong nỗi cô đơn, trống vắng tôi đâm ra sợ hãi nên ngày tiếp ngày tôi cứ lặng câm không dám mở lời. Tôi mang nỗi buồn, tâm sự với người bạn thân và được chị khuyên "đừng nói gì hết, cứ để mọi sự trôi qua một cách tự nhiên. Việc gì đến, nó sẽ đến, chỉ có điều hãy chuẩn bị tư tưởng để đón nhận những gì sẽ xảy ra. Có thể là niềm hạnh phúc cũng có thể là nỗi bất hạnh".
Tôi đồng ý giữ im lặng nhưng tâm hồn không có được một phút bình an. Nỗi lo sợ, băn khoăn làm tôi trở nên lặng lẽ, ít nói, ít cười. Thái độ này lại càng làm cho mẹ chồng tôi áy náy hơn, bà cho rằng vì Thông không thể có con nên tôi trở nên buồn bã. Bà luôn tỏ ý hối tiếc vì đã gây đau khổ cho tôi. Những lúc đó tôi ôm chặt lấy bà trong nước mắt và nói thầm "Mẹ ơi, xin mẹ tha lỗi cho con".
… Và sau một chuyến công tác dài hạn ở Washington trở về, Thông đã ngập ngừng cho mẹ và tôi biết, anh trót dan díu tình cảm với một thiếu phụ và cô đã mang thai. Tôi đứng bật dậy như một cái lò xo, cả đất trời quay cuồng đảo lộn, tôi ngất xỉu trên tay Thông. Cả tuần sau tôi nằm liệt trên giường. Như một người mất hồn tôi luôn hoảng hốt với ý nghĩ "có phải Thượng đế đã trừng phạt tôi không?" .
Một lần tôi đã hỏi Thông:
-Em yêu anh nhiều bao nhiêu chắc anh cũng biết … sao anh lại đành lòng đối xử với em như vậy.
Thông xiết chặt tay tôi giữa hai bàn tay nồng ấm của anh:
-Em tha lỗi cho anh. Thật ra anh không yêu Trinh mà anh chỉ muốn thử. Thử xem có thật là anh không có khả năng có con không?
Thử? Thông cũng muốn thử như tôi đã thử. Nhưng cách thử của anh làm đau nát trái tim tôi, làm vỡ tan một cuộc tình thơ mộng, làm úa phai tình nghĩa vợ chồng. Thông cất giọng ngậm ngùi :
-Anh không biết phải làm gì để tạ lỗi với em.
Làm gì? Còn làm gì nữa khi việc làm của anh đã mang đến cho tôi nỗi bất hạnh trùng trùng, nhưng ngược lại đã mang niềm hạnh phúc đến cho gia đình anh, cho mẹ anh. Tôi biết mẹ chồng tôi cũng khó xử. Dẫu sao bà cũng là một người đạo đức nên không thể công khai chấp nhận việc làm sai trái của Thông. Những ngày trên giường bệnh, nhìn thấy bà lặng lẽ lau nước mắt mỗi khi đứng trước bàn thờ của ba Thông, tôi biết bà đang tìm một giải pháp cho vẹn vẻ đôi bề.
Viện cớ cần tịnh dưỡng cũng như để lấy lại sự ổn định cho tâm hồn tôi trở về nhà bố mẹ một thời gian. Hai tuần lễ trôi qua, ngày nào Thông và mẹ chồng cũng gọi điện thoại cho tôi. Với Thông, tôi chỉ chuyện trò qua loa, nhưng với mẹ chồng, tôi lại cùng bà tâm sự rất nhiều. Ngày tôi trở về cũng là ngày tôi quyết định chia tay với Thông. Bởi vì với tôi, tình yêu không thể chia sẻ nên chỉ còn một con đường duy nhất là tôi rút lui để Thông yên ổn trong hạnh phúc mới mà lo cho đứa con sắp chào đời. Mẹ chồng ôm tôi khóc ngất, bà quả quyết, nếu tôi không chấp nhận ở lại thì bà cũng không nhận đứa cháu nội này. Tôi biết trong thâm tâm bà rất vui mừng, vì dù sao, đây cũng là đứa cháu nội bà hằng chờ đợi bấy lâu nay nhưng chỉ vì đạo nghĩa mà bà đành phải làm ngơ. Nhìn Thông quỳ sụp bên tôi van nài, nhận lỗi, tôi cảm thấy mình bị đặt vào một tình trạng tiến thoái lưỡng nan. Quả tình, tôi không muốn rời xa người mẹ chồng thân yêu và tôi không muốn mất Thông vĩnh viễn; nhưng ngược lại, tôi cũng không muốn Thông là một người đàn ông vô trách nhiệm. Thế là tôi phải nhận lãnh vai trò người vợ cao thượng, cùng Thông đến gặp Trinh, người thiếu phụ đang mang giọt máu của Thông. Trinh nhìn tôi bằng cặp mặt e dè. Cô nói với tôi những lời hối lỗi. Tôi cười thân thiện, che dấu nỗi đau trong tim để làm người độ lượng.
Ngày đầu tiên yêu Thông có bao giờ tôi nghĩ đến hôm nay. Cái hôm nay mà…. có những đêm tôi phải một mình ôm gối chiếc trong căn phòng lạnh lẽo, quạnh hiu. Cuộc đời chỉ là giấc mơ và trong mơ tôi vẫn thấy mình chạy hụt hơi mà không nắm được cái đuôi của sợi tơ hồng mang tên hạnh phúc.
Cay đắng lắm nhưng vẫn phải mỉm môi cười. Xót xa lắm nhưng vẫn phải sống thuận hòa, êm đẹp. Ai hiểu được tận cùng nỗi đau của tôi khi mẹ chồng vẫn quý,vẫn thương tôi. Thông vẫn nể, vẫn yêu tôi. Và Trinh, "nương tử" của chồng tôi vẫn phục tùng, vẫn giữ tròn thân phận của kẻ đến sau.
Tình yêu đối với tôi không còn mang ý nghĩa tận cùng và tuyệt đối nên tôi bỗng trở nên lạnh nhạt. Tôi xa dần Thông với lý do sức khỏe không tốt. Tôi biết tôi đã mang đến cho Thông sự dằn vặt trong tâm hồn. Nhưng đành vậy. Miễn cưỡng làm gì khi thân xác gần nhau mà tâm hồn thì cách xa vời vợi. Tôi chỉ còn một niềm vui duy nhất là bé Mi, con bé do tôi nuôi nấng từ lúc nó tròn ba tháng khi Trinh mang thai lần thứ hai.
Đêm đêm ôm bé Mi trong vòng tay, tôi tự an ủi đây là niềm hạnh phúc nhỏ nhoi tôi còn có được. Và tôi chấp nhận cái hạnh phúc nhỏ nhoi đó để được gần mẹ chồng, để được gần bé Mi và để được nhìn thấy Thông hàng ngày trong tình cảm thật phức tạp. Vừa muốn xa lại vừa muốn gần.

Ngân Bình

Sức Mạnh Tinh Thần Của Chữ Ký

03 March 2012 - 01:06 PM

Posted Image





Sức Mạnh Tinh Thần Của Chữ Ký

Con số mười một (11) vạn chữ ký, đồng một lòng , nhắm vào cùng một mục tiêu, là con số mà trước đây một tháng, có nằm mơ cũng ít ai dám mơ ước. Một sự kết hợp kỳ diệu.

Con số ấy gây ngạc nhiên cho cả chính giới Mỹ. Với dân số ba trăm triệu người , không biết bao nhiêu triệu người xử dụng computer , thế mà petition tạo được số chữ ký cao nhất cũng chưa đạt tới mức (50) năm chục ngàn.

Dân số chúng ta, già trẻ lớn bé , cộng hết lại , chỉ bằng 0.5 % ( một nửa phần trăm) của dân số Hoa Kỳ. Thành phần dân số của mình cũng khá phức tạp. Không phải ai cũng nghĩ tới quyền lợi chung của đất nước . Không phải ai cũng tham gia hoạt động . Không phải ai cũng đi bỏ phiếu . Không phải ai cũng biết xử dụng quyền phát biểu. Thế mà , chưa đầy năm (5) ngày mình đã vượt con số 25 ngàn cần thiết ( 11 /2 : số chữ ký : 26,610.) .

Chỉ mười (10) ngày , mình đã phá kỷ lục ( ngày 18/2 : 51,829 chữ ký ). Chưa đầy một tháng mình đã đạt con số gần như gấp ba con số kỷ lục của người dân Hoa Kỳ . Một thành công không thể tưởng tượng được.

Theo dõi nhịp độ gia tăng từng giờ , từng ngày của con số chữ ký , chính giới Hoa Kỳ , từ Phủ Tổng Thống đến những đại diện dân cử tại Hoa Kỳ bắt đầu chú ý đến tiềm lực chính trị của cộng đồng chúng ta. Không riêng Phủ Tổng Thống mà Quốc Hội Mỹ cũng bắt đầu nhìn tập thể tị nạn chính trị chúng ta với một ánh mắt khác hẳn trước đây. Họ phải nhìn nhận rõ ràng đây là một khối chống cộng mãnh liệt , nhìn nhận rõ ràng là tình trạng Nhân Quyền tại Việt Nam quá sức tồi tệ , khó có thể làm ngơ được nữa, dù họ có những ưu tiên chiến lược phải theo đuổi.

Với tiềm lực của lá phiếu và ý chí đấu tranh , chúng ta đang lấn tới từng bước trong cuộc vận động cho Nhân Quyền tại Việt Nam. Có Nhân quyền , người dân trong nước mới có nhiều cơ hội tranh đấu cho Tự Do, cho Dân Chủ .

Không riêng tại Hoa Kỳ , mà kết quả này cũng đang tạo nên một tiếng vang rất lớn trên chính trường thế giới , nhất khi cộng đồng tị nạn cộng sản VN ở các nước khác , ở các châu lục khác cũng tiếp nối ngọn lửa đấu tranh này, cũng sẽ thuyết phục được chính quyền sở tại , đẩy mạnh sức ép ngoại giao lên một tầm mức cao hơn đối với bạo quyền cộng sản VN.

Kết quả này không những gây phấn khởi trong tập thể tị nạn cộng sản , mà đang là một ngọn gió lớn , hướng về quê nhà , mang theo bao niềm phấn khởi .

Trong mọi cuộc đấu tranh , người ta sợ nhất là sự cô đơn . Khi biết rằng cả khối người Việt tị nạn cộng sản đồng loạt chống lại bạo quyền , và dư luận quốc tế đồng loạt lên tiếng yểm trợ cho cuộc đấu tranh đòi Nhân Quyền của họ tại VN , thì chắc chắn tinh thần của những nhà đấu tranh tại VN sẽ lên rất cao , sẽ vững tâm hơn , mạnh dạn hơn rất nhiều, vì họ không còn cô đơn. Tinh thần ấy sẽ truyền đi rất nhanh , toả rộng ra khắp nước , tác động đến cả những người trong hệ thống cầm quyền của cộng sản , nhất là thành phần trẻ trong quân đội .

Ai bảo đảng cộng sản VN không run sợ ?
Không run sợ sao lại cấp tốc triệu tập đại hội trung ương đảng , cách lần trước chỉ có vài tháng ? Bao nhiêu vụ cướp đất, cướp nhà , cướp của, từ trung ương đến địa phương , từ gần bốn thập niên qua đã dồn người dân đến mức phải vỡ bờ , mà vụ Đoàn văn Vươn là một phát pháo làm rung chuyển cả hệ thống bóc lột mang danh xã hội chủ nghĩa.

Giai cấp công-nông mà họ nhân danh để tranh đấu đã trở thành nạn nhân bóc lột của họ, và đang là lực lượng đối kháng mạnh mẽ ở trong nước. Hơn ai hết , họ biết sức mạnh đó. Thế cho nên các tay chóp bu trong đảng mới phải vội vàng lên tiếng , tìm cách vá víu, chống đỡ. Cái gọi là định hướng xã hội chủ nghĩa chỉ là nhãn hiệu để cho phép họ dùng bạo lực chuyên chính của công an để trấn áp. Nhưng gió đã xoay chiều. Thực tế cho thấy như thế , không phải là lời nói tuyên truyền suông.

Kết quả của chiến dịch ký thỉnh nguyện thư mang nặng yếu tố tinh thần. Tinh thần dẫn đến hành động không bao xa.

Cám ơn lời kêu gào thống thiết của nhạc sĩ Việt Khang . Cám ơn nhạc sĩ Trúc Hồ và các nghệ sĩ của trung tâm Asia , của đài SBTN đã thổi bùng lên ngọn lửa đấu tranh . Cám ơn sự đóng góp trí tuệ của tất cả những người thiết tha với vận mệnh đất nước, để cho tôi và con cháu tôi vẫn còn có được "cội nguồn" Việt Nam ở đây , và thế giới này sẽ mãi mãi vẫn còn VIệt Nam.



Lê phú Nhuận (người lính già 73)


Chiến Dịch Thỉnh Nguyện Thư : Chạy Nước Rút

02 March 2012 - 03:11 PM

Posted Image

Cuộc vận động đã thu thập được 106,093 chữ ký tính đến 4:00pm giờ California ngày 01/03/2012.

Lúc 5 giờ chiều Hoa Thịnh Đốn ngày 1 tháng 3, số người ký thỉnh nguyện thư vượt quá 105 ngàn. Đây là một hiện tượng đang gây chú ý cho cả Hành Pháp lẫn Lập Pháp Hoa Kỳ.

Trong khi một số đồng hương sẽ đổ về Hoa Thịnh Đốn để thực hiện công tác vận động trực tiếp ở Toà Bạch Ốc và Quốc Hội, tập thể người Việt ở Hoa Kỳ cần đẩy mạnh công tác vận động trực tuyến. Hai công tác vận động, trực tiếp và trực tuyến, này sẽ bổ trợ cho nhau nếu được thực hiện có quy củ và kế hoạch.

Chúng ta đang bước vào tuần lễ chót của chiến dịch ký thỉnh nguyện thư và muốn đẩy con số lên cao nhất có thể. Để được vậy, chúng ta cần chạy nước rút bằng ba cách.

Mỗi người thêm một người: Những ai đã ký thỉnh nguyện thư, xin cố gắng vận động thêm một người nữa ký tên. Người ấy có thể ở ngay trong gia đình, trong giòng họ, trong sở, hay trong khu láng giềng. Nếu mọi người cùng làm như vậy, chúng ta có thể nâng con số lên một cách đáng kể.

Cuối tuần cuối cùng: Thứ Bảy và Chủ Nhật này là hai ngày cuối tuần cuối cùng để các nhà thờ, chùa, hội thánh, tổ chức, nhóm, hội đoàn và cá nhân ở từng địa phương ồ ạt huy động và, nếu cần, hướng dẫn đồng hương trong vùng ký thỉnh nguyện thư. Trong ba cuối tuần qua, mỗi cuối tuần đều có thêm 10 đến 12 ngàn người ký tên.

Nới rộng vòng liên kết: Chúng ta cần vận động các cộng đồng, đoàn thể bạn cùng tham gia. Mới đây cộng đồng người Hmong ở Minnesota đã nhập cuộc -- tối qua và rồi tối nay họ sẽ đưa chiến dịch này lên chương trình truyền hình tiếng Hmong ở Saint Paul. Sáng nay mạng lưới cựu chiến binh Hoa Kỳ từng tham chiến ở Việt Nam nhập cuộc -- họ đang vận động để chính phủ Hoa Kỳ lấy ngày 29 tháng 3 làm ngày vinh danh chiến binh Hoa Kỳ, Việt Nam Cộng Hoà và đồng minh đã tham chiến ở Việt Nam.

Như đã thông báo trước đây, chúng tôi còn vận động Lập Pháp yểm trợ cho chiến dịch thỉnh nguyện thư của chúng ta, nhằm tạo thêm sự quan tâm của Toà Bạch Ốc. Kết quả đầu tiên là ngày hôm qua một số vị dân biểu đã gởi văn thư cho Tổng Thống Obama để yểm trợ chiến dịch thỉnh nguyện thư:
"Chúng tôi viết thư này để góp tiếng nói với hàng ngàn người đã ký thỉnh nguyện tại trang mạng 'We the People' của Toà Bạch Ốc..."

Nữ Dân Biểu Zoe Lofgren (Dân Chủ, California), tác giả lá thư, nhấn mạnh:
"Có lẽ Ông còn nhớ, trong lá thư gởi Ngoại Trưởng Rice hồi ấy năm 2008, Ông đã viết, 'Tôi kêu gọi Bộ Ngoại Giao theo dõi sát tình trạng ở Việt Nam để đoan chắc rằng người dân Việt Nam được bảo đảm các quyền cá nhân về tín ngưỡng và lương tâm và rằng Hoa Kỳ lên tiếng mạnh mẽ về nhân quyền cho người dân Việt Nam.' Trong bốn năm qua, tình trạng ở Việt Nam không cải thiện, và trong tư cách Tổng Thống, chúng tôi hy vọng rằng Ông sẽ điều hướng hành pháp của mình để lên tiếng mạnh mẽ vì dân chủ và những quyền tự do căn bản của con người."

Đọc nguyên bản: http://machsong.org/...rticle&sid=2371

Không những vậy, Bà Lofgren đã gọi điện thoại trực tiếp vào Toà Bạch Ốc để đốc thúc sự hợp tác của Hành Pháp với tập thể người Mỹ gốc Việt trong vấn đề nhân quyền và dân chủ ở Việt Nam.

Ngày hôm qua chúng tôi có dịp tiếp xúc với khối dân biểu người Mỹ gốc Á Châu và một số vị dân biểu quan tâm đến người Mỹ gốc Á Châu; họ đều biết đến chiến dịch thỉnh nguyện thư và theo dõi cuộc vận động quần chúng ở tầm "rễ cỏ" của tập thể người Việt. Họ đang sắp xếp để cùng lúc nhiều vị dân biểu tiếp đón phái đoàn của chúng ta tại Hạ Viện vào ngày 6 tháng 3 tới đây.

Cho đến nay chiến dịch thỉnh nguyện thư diễn ra theo đúng kế hoạch đề ra từ đầu. Đây là bước khởi đầu cho một công cuộc dài hạn nhằm chĩa áp lực quốc tế vào Việt Nam, nơi mà chính quyền đã thay thế Miến Điện trong danh hiệu "kẻ vi phạm nhân quyền trầm trọng nhất trong toàn vùng Đông Nam Á."


Ts. Nguyễn Đình Thắng
Ngày 1/03/2012

(Viêtvungvinh)
Mời quý độc giả bấm vào link ở dưới để xem số người ký tên vào Thỉnh Nguyện Thư mới nhất:
https://wwws.whitehouse.gov/petition...ights/53PQRDZH