Jump to content



Tình Xa


  • You cannot reply to this topic
No replies to this topic

#1 NangThuyTinh

  • Ban Điều Hành
  • posts 1,780
    • Gender:Female
    • Location:cõi mênh mông

Posted 31 December 2011 - 10:08 PM



Chị có chồng, hai con đang học đại học, và anh em bên Việt Nam.

Nhưng cuộc đời chị không bao giờ yên bình, dù chồng chị là người chung thủy, con chị ngoan ngoãn, siêng học, dù kinh tế Mỹ có “đao” (down) hay khỏe, những chi tiết đó không quan trọng đối với chị.

Với chị, hạnh phúc nằm gọn lỏn trong cái đất Sài Gòn, bởi vì, khúc ruột bên kia đại dương lúc nào cũng “hom hem ốm đau,” khiến lòng chị luôn nổi sóng, tim đập loạn nhịp.

***

Chị có anh Cả độc đáo, có một không hai, có hai cô em gái không biết làm gì để sống, cả hai đều “single mom,” và một bầy cháu tuổi ăn tuổi học.

Hai cô em với năm đứa cháu, có cô chồng bỏ, có cô bỏ chồng, không được nhà nước Sài Gòn trợ cấp, nên phần “financial aids” của con chị, chị dành chia sẻ cho họ chút đỉnh.

Tội nghiệp anh Cả, trên sáu mươi còn phải đi làm, lương chỉ một triệu đồng, đủ tiền chợ nuôi vợ. Ba đứa con của anh đã lập gia đình ra riêng, có đứa là công dân Úc, nhưng chẳng giúp gì được anh, nên trăm sự nhờ “cô nó” là Việt kiều bảo bọc.

Già rồi, không ruột gan, thì bao tử, tuyến tiền liệt cũng làm khó anh, bác sĩ bảo anh đi mổ để dứt bệnh, nhưng anh không có tiền. Chị nghe anh than, thất kinh hồn vía, anh là cháu đích tôn, người đứng đầu gia tộc, sao lại có thể để anh chết vì không có tiền đi mổ được. Chị hỏi, “ca mổ tốn bao nhiêu?” Anh ái ngại, “chỉ có 300 đô, nhưng làm phiền cô anh không đành, còn chồng của cô nữa, liệu chú ấy có đồng ý?” Chồng chị là dân lịch lãm, tiền chị làm cực khổ, chị muốn giúp ai thì giúp, anh của chị dư biết điều đó, nhưng anh vờ hỏi như thế cho đúng thủ tục con nhà gia giáo.

Hôm sau, có người gõ cửa nhà anh giao tiền. Anh cầm ba trăm đô bỗng thấy tiếc, “sao lại dại thế! sao chỉ nói ba trăm mà không là sáu trăm, người ta lú lẫn vì gái đẹp, gái trẻ, chứ ai lại lú vì tiền! anh đã ngoài sáu mươi mà còn dại, ông bà mình nói không sai, người khôn từ thuở lên ba.”

***

Chị đầu tắt mặt tối với mấy cái “jobs” bên này nên quên bẵng chuyện mổ xẻ của anh. Mấy tháng sau mới nhớ, gọi điện thoại hỏi thăm anh. Anh vui vẻ kể, “Bác sĩ nói bệnh anh chưa nặng đến phải mổ, ổng cho anh uống thuốc, anh thấy cũng được.” Chị hú vía, vậy là anh thoát nạn, tuổi anh đi mổ ngại lắm, uống thuốc là thượng sách.

Năm sau anh trở bệnh nặng, bác sĩ nói anh phải mổ gấp. Chị hỏi một câu đúng thông lệ, rất ăn tiền, đó là “ca mổ bao nhiêu đô?” Anh e ngại, “nếu mổ nhà thương công thì rẻ nhưng phải chờ lâu.” Chị cuống lên, “mình phải đút lót tiền để được mổ sớm phải không?” Anh hài lòng lắm, chị đã trúng kế của anh. “Không cần đút lót, mình mổ theo kiểu dịch vụ, bác sĩ nhà thương mổ riêng bên ngoài, nhanh và an toàn hơn.” Chị năn nỉ anh, “anh đi ghi tên xin mổ dịch vụ ngay đi, bao nhiêu em cũng trả.”

Chuyến này anh đâu có ngố mà quên tăng tiền y tế. Nhưng anh “nhân đạo,” chỉ tăng có 100 đô so với lần trước.

Hôm sau có người giao tiền, anh lại tiếc ngẩn ngơ. Lần này mổ thật, sao chỉ tăng có 100 đô, lại lú nữa rồi!

Ba ngày sau khi mổ, anh được xuất viện. Về nhà, anh không gọi chị. Sự im lặng của anh khiến chị hoang mang.

Ðúng như kịch bản của anh, sang ngày thứ tư, chị gọi về. Giọng anh yếu ớt, “ca mổ an toàn, bác sĩ có cho thuốc trụ sinh và mấy thứ khác uống kèm.” Chị mừng, “vậy là em yên tâm.” Tuy nhiên, niềm vui của chị thật ngắn ngủi. Chỉ vài giây sau, anh thều thào, “khổ nỗi thuốc tây bên này chất lượng không đạt yêu cầu, người ta mách anh phải mua thuốc ngoại nhập, mà anh đâu còn tiền.”

Hôm sau có người mang đến nhà anh vài trăm đô. Chuyến này anh phải dưỡng bệnh cho thật ngon lành.

Vài tháng sau anh khỏe hẳn, lành bệnh thật, lành cái thân nhưng cái đầu lại đau, “lành lặn như vầy còn cơ may gì vòi tiền cô em Việt kiều.” Nhưng ánh sáng cuối đường hầm chợt lóe lên. Anh gọi điện thoại sang Mỹ, “anh nằm mơ thấy bố mẹ quần áo phong phanh đi trong mưa!” Chị hốt hoảng, “anh có ra chùa thắp nhang cho bố mẹ không?” - “có chứ, nhưng hủ cốt hai cụ nằm xa nhau nên các cụ lạnh lẽo.” - “mình đút lót tiền xin dời hủ cốt bố mẹ gần nhau được không?”

Anh lên giọng đạo đức, “cửa chùa ai làm thế!” Chị thất vọng, “vậy thì xin lễ cầu siêu chứ biết làm sao.” Anh bảo, “anh có cách giải quyết.” Chị mừng như bắt được vàng. “Anh sẽ mang hủ cốt của bố mẹ về ngôi chùa trong xóm của anh.” Chị giẫy nẩy, “di dời các cụ như vậy ảnh hưởng đến con cháu sau này đấy, bố mẹ đang ở chùa bề thế, về chùa nhỏ xóm anh coi sao được.”

Anh trấn an, “cô đừng lo! chùa nhỏ nhưng các thầy tụng niệm chu đáo, các cụ được gần nhau, bố mẹ sẽ ấm lòng.” Chị tạm yên tâm, “chi phí bao nhiêu?” Giọng anh trầm xuống, ra chiều suy tư, “vụ này hơi rắc rối.”

Chị thắc mắc, “rắc rối chỗ nào?” Anh thở dài, bắt đầu kể, nào “chi phí cúng tế hai bên chừng 300 đô,” nào “tiền đóng góp cho hai ngăn chứa hủ cốt bố mẹ trong phòng thờ sau chánh điện, 700 đô.” Chị thẫn thờ, anh đã nói thầy bấm ngày giờ linh thiêng, nên không có đường lùi, vận mệnh con cháu nằm hết trong đó rồi.

Con chị học “Bio” mấy năm nay, đang chờ vào Y khoa, công ăn việc làm của chồng đang phát triển, “job” của chị, mấy dây hụi đang chơi dở dang, và vận mệnh anh em bên nhà, phúc lộc làm sao tính toán như một mặt hàng kinh doanh được, vậy mà anh tính gọn ơ mới hay.

Thôi đành nhắm mắt đưa chân, chị đã yên bề gia thất mà sao số chị cứ trôi nổi mười hai bến nước không ngừng. Tuổi trâu của chị tiền định kéo cày rồi, thắc mắc làm chi.

Cứ tưởng trời sẽ thương cho thân phận yếu đuối của chị phải gánh quá tải ân tình đến oằn hai bờ vai, nhưng một ngày không chờ đợi, kinh tế xứ Mỹ “đau nặng” làm chị đau điếng. Chị bị “lay off,” mấy dây hụi chờ hốt cú chót bị giựt sạch. Chồng chị làm ăn ế ẩm đóng cửa hãng. Chính phủ cắt “financial aids” của con chị vì năm nay nó học kém.

Nhưng chuyện bên Mỹ coi vậy chứ chị xoay sở dễ ợt. Ngày mới đến đây, hai vợ chồng với hai đứa con sống trong một phòng nhỏ, vợ chồng chị bưng bê trong quán phở vẫn sống qua ngày như ai. Bây giờ, điều chị ngại nhất là ngân hàng sắp tịch thu căn nhà chị đang ở thôi, chứ cơm nước không tốn bao nhiêu, chờ mấy chợ Việt Nam “sale off” lòng heo lòng bò, mua vài ký ăn cả tháng không hết.

Mấy tháng nay chị chạy khắp nơi không ra việc, trong khi anh em bên nhà lúc nào cũng cần tiền. Chồng chị cũng cần tiền. Chỉ riêng chị phải chạy tiền để trang trải những khoảng chi tiêu, tưởng không bao nhiêu, nhưng khi thất nghiệp chị mới thấy nó nhiều đến chị không kham nổi.

Rồi cái gì đến phải đến. Ngân hàng kéo nhà của chị. Chồng chị rũ áo ra đi. Chị ngồi đó nhìn mấy thùng đồ còn lại với xấp “bills” bọng trên tay, thất thần. Mưa bên chồng không làm chị khóc, mà tình cốt nhục bên chị khiến chị ra nông nỗi này.

Chồng chị quá chán ngán với cái “rờ mọt” bên vợ cả đời chỉ xòe tay xin xỏ. Tuy không nói nhưng anh đâu phải người ngu. Vợ anh suốt đời chỉ biết lo toan cho anh em ruột, có lần anh lên tiếng than phiền, thế là cả nhà vợ xúm vào mắng anh một trận. Anh hoảng vía với lối cư xử của họ.

Anh là người sĩ diện, ngại mang tiếng ăn bám, nên nếu không còn tiền để nuôi vợ, để vợ rảnh tay lo toan cho gia đình vợ, thì anh nên ra đi để chị nhẹ gánh, không phải lo cơm nước cho anh. Ai chê anh bỏ vợ con lúc này là dở, anh đành chịu tiếng xấu, vì anh muốn chị tự đặt mình vào vai những người bên Việt Nam xem, lúc mình thất nghiệp, sa cơ, chị có thể nhân danh tình nghĩa anh em cầu cứu họ được không.

***

Noel năm nay chị buồn lắm, lẻ loi một mình, bản nhạc năm xưa vang vang, “Bài thánh ca đó còn nhớ không em, Noel năm nào chúng mình có nhau...” Người ta xa nhau vì chiến tranh, vì thời cuộc, vợ chồng chị xa nhau vì... khúc ruột ngàn dặm.


TânMai 85






1 user(s) are reading this topic

0 members, 1 guests, 0 anonymous users