
Ảo Ảnh
Đoan tái mặt, nàng bỗng run nhẹ khi nghe một giọng nói thật trầm ấm quen thuộc vang lên :
- Em cứ từ từ chọn quà, đến 6h mình mới đi . Chọn size to một tí, trẻ con chóng lớn lắm .
- Vâng, anh ...nếu thấy hơi lâu thì anh qua Second Cup bên kia ngồi chờ em nhé .
Tiếng người đàn bà dịu dàng trả lời .
Khẽ nghiêng đầu nhìn qua vành nôi nhỏ được bày gần bên, Đoan nghĩ mình không thể nào lầm giọng nói đó được. Vậy mà Đoan vẫn giật mình khi nhìn thấy Khánh và người đàn bà, với dáng dấp cao mảnh khảnh, có lẽ là vợ chàng. Khánh có bao giờ nghĩ là hai người sẽ "đụng đầu" ở đây không? Trong thoáng chốc Đoan quên mất sự có mặt của Huy, chồng nàng ....Tiếng Huy thúc giục :
- Mau lên em, đưa bọn trẻ sang ông bà ngoại là mình phải đi đó, Dollard-des-Ormeaux không gần đâu .
Nhìn nét mặt Huy cau có, Đoan nhẹ thở dài. Nàng nhìn lại hai chiếc áo màu hồng và trắng đang cầm trên tay rồi nói :
- Được rồi, mình ra caisse trả tiền.
Vừa quay lại thì Đoan suýt buột miệng kêu nhưng nàng đã kịp thời nín bặt. Khánh cũng vừa trờ tới qua hàng áo, yếm, trang sức, và chút xíu nữa thôi thì Đoan va vào người chàng. Khánh cũng kịp nhận ra Đoan, ánh mắt chàng hiện rõ lên vẻ ngạc nhiên và thoáng bối rối. Khánh nói nhỏ :
- Xin lỗi cô.
Đoan nhẹ lắc đầu:
- Không sao.
Và nàng kéo tay Huy đi như chạy ra caisse. Huy gắt :
- Em làm gì như bị ma đuổi vậy ?
Đoan vùng vằng:
- Thì anh vừa hối em đó mà.
Đêm nay có party của vợ chồng Thủy, Quân tổ chức sinh nhật cô con gái Vivian vừa tròn một tuổi. Thủy là bạn của Đoan từ hồi bên Việt Nam. Chồng Thủy, Quân và Huy rất hợp với nhau vì cả hai cùng một sở thích là ....nhậu tới bến. Hai ông mà lên bàn nhậu, một vài giờ sau hỏi tên gì cũng quên mất. Đáng lẽ đưa con sang dự party nhưng vì Đoan đoán là Huy sẽ uống say, một mình nàng vừa lái vừa trông chừng hai đứa con nhỏ nên nàng nghĩ sẽ gửi con qua ông bà ngoại thì an toàn hơn, sáng mai nàng lên đón về. Trên đường về nhà, Đoan lẩn thẩn tự hỏi " Không biết Khánh có trùng party với mình không? ". Đoan thở dài, không hiểu vì sao nàng lại lao vào trò chơi đùa với lửa này. Đoan bảo Huy cho nàng xuống trước tiệm làm tóc Marissa gần nhà, khi nào làm xong thì nàng thả bộ về, chàng không cần phải ra đón.
Đoan nhờ cô thợ quen làm tóc mình rất đơn giản, chỉ gội sấy và búi cao thả ít lọn rũ hai bên thôi, lúc này nàng không có tinh thần chăm chút nên phải ra tiệm. Khoảng 5h30 chiều, Đoan lững thững về nhà. Bước vào thấy Huy đang ngồi salon đọc báo, nàng nhìn chồng và hỏi :
- Johny, Leyna đâu rồi anh ? Anh thay đồ cho con rồi khi mình đi sẽ đưa đi luôn.
Nàng ngồi xuống cạnh Huy hỏi tiếp:
- Anh xem em búi kiểu tóc này có hợp không?
Không buồn nhìn vợ, Huy trả lời :
- Ừ, em làm kiểu nào cũng được mà ....
Đoạn chàng gấp tờ báo, bước lên lầu và nói vọng lại:
- Anh lên xem bọn nhỏ thay đồ, em chuẩn bị rồi đi là vừa.
Đoan nhìn theo bóng Huy, ngao ngán lắc đầu. Hôn nhân mình đang mấp mé bờ vực thẳm, anh có biết không? Mốc thời gian sẽ là bao nhiêu? Thêm năm năm, hay mười năm? Cuộc sống vợ chồng nàng đang dần tẻ nhạt và chán ngấy. Không biết từ bao giờ Đoan chợt nhận ra Huy không còn như xưa nữa, chàng chỉ còn biết việc làm và chúi đầu vào những trận footballs, hockeys, những hẹn hò với XO, Remy Martin. Cũng may là Huy còn nhín ra ít thời gian phụ nàng đưa đón hai con nhưng với Đoan thì nàng nhận thấy khoảng cách giữa nàng và Huy ngày càng xa dần, chỉ như hai người cùng ở trọ ..... Ngày tháng trôi qua, và dường như Đoan đã cố quen dần, cho đến một ngày .... Hôm đó nàng ghé vào nhà sách Huỳnh Anh, và nàng đã tình cờ gặp và quen với Khánh. Có lẽ phải gọi là duyên vì cả 3 lần ghé vào mua sách đều gặp nhau, hai người lại cùng chờ đợi tuyển tập Văn được xuất bản hàng tháng . Và rồi, lần gặp gỡ thứ 3, Khánh mời Đoan dừng chân quán cà phê cạnh bên, để rồi từ đó, con dốc nhỏ gần Darlington vẫn là nơi Khánh và Đoan cùng thả bộ trò chuyện. Những chiều Thu hò hẹn, lá vàng rơi quấn quít gót chân đôi tình nhân, những nụ hôn mềm môi đã làm Đoan như tan đi trong vòng tay Khánh. Ở Khánh, Đoan tìm thấy chút gì đó ấm áp ru ngủ trái tim đơn côi của mình. Khánh vẫn thường kể cho Đoan nghe những mẫu chuyện quê nhà thời xa xưa, những kỷ niệm với “con đường Duy Tân cây dài bóng mát”, những nơi chốn chàng đi qua....Chàng đã đưa Đoan đi ngược về nơi mà khi ra đi nàng còn là đứa trẻ 6 tuổi, chỉ biết trò chơi cò cò, chơi trốn tìm. Đoan rất thích thú lắng nghe và có đôi lúc nàng ước mơ sẽ có một lần nào đó cùng Khánh về lại bên bờ Thái Bình Dương. Lạ một điều là lập gia đình với Huy bao lâu nay mà nàng không hề có ước muốn này . Đôi lúc Đoan cảm thấy mình có lỗi với chồng dù giữa Đoan và Khánh vẫn chưa có gì gọi là đi quá giới hạn cả. Khánh biết Đoan có gia đình và chàng cũng vậy. Giữa thế kỷ 21 này, điều đó có gì là quá đáng hay không? Tuy vẫn tự bào chữa cho mình nhưng Đoan cũng thấy đôi chút thảng thốt như khi gặp vợ chàng hôm nay.
Đoan bỗng nghe rối bời, nàng tự hỏi mình sẽ ra sao ? Sẽ phải làm gì nếu còn đụng mặt vợ chồng Khánh trong tương lai ?














