Jump to content



sau lưng là đêm


2 replies to this topic

#1 Yellow-Rose

    Sáng nắng, chiều mưa, buổi trưa đu dây điện

  • 918
  • posts 3,095
    • Gender:Female

Posted 21 November 2011 - 10:54 PM

mưa ảm đạm quá, gõ chơi chuyện thiệt, tên cũng thiệt nốt
------


Cúc di chân từng buớc thật nhẹ vô buồng, nghe tiếng trở mình, Cúc thót tim nép vào góc. Yên ắng một lúc, Cúc sờ tay qua rương áo quần, hốt vài ba bộ áo quần, ôm chặt rồi men ra sau nhà, nơi có Vĩnh đang chờ.

-em xong rồi

Vĩnh nắm tay Cúc, nắm thật chặt, bươn qua từng con mương, bờ ruộng, rồi qua hết hai đường cái quang, là tới căn nhà hoang, nơi mà Vĩnh đã chọn trước để hai đứa sẽ bắt đầu một cuộc sống mới. Nằm xuống nơi bệ rơm lót sẵn, Vĩnh thở mạnh

-em ở đây với anh, anh thề sẽ không bao giờ bạc lòng với em.

Cúc run run trong niềm hạnh phúc tột cùng khi được nên vợ nên chồng với người mình yêu. Chút nỗi niềm đau xót ân hận bỏ nhà theo Vĩnh tan biến trong đêm, theo suy nghĩ "trai lớn gả vợ, gái lớn theo chồng"

Vĩnh nghèo, Cúc lại càng nghèo, nên hai đứa góp lại thành mạt. Cúc đi mót lúa mỗi sau vụ gặt, còn Vĩnh, ai kêu gì, Vĩnh làm nấy, làm cật lực vẫn thiếu thốn, đói ăn. Đến khi Cúc mang bầu, thì Vĩnh bảo
-anh dắt em về xin lỗi ba mẹ, chứ sống vầy, tội cho em, và cũng cho con mình lắm

Cúc khóc
-cực mấy em cũng chịu được, chỉ sợ về ba mẹ anh, họ không cho anh làm chồng em nữa, thì em và con phải làm sao?

Vĩnh suy nghĩ, ừ, cha mẹ Vĩnh đã cấm Vĩnh lấy Cúc, giờ này không cưới hỏi mang về, chắc sẽ gặp sự phản đối dữ hơn.

Nhưng rồi Cúc sinh con trai, đứa con đầu lòng bụ bẫm trắng xinh làm Vĩnh nghĩ khác đi
-cha mẹ anh chưa có cháu, giờ có đứa cháu trai, chắc chắn họ sẽ chịu

Cúc nhìn con khát sữa khóc ngằn ngặt mà mình chẳng có sữa, lòng đau như cắt nên gạt đi nỗi sợ mơ hồ bấy nay mà đành lòng gật.

o0o

Quá trưa thì Vĩnh và Cúc tới nhà cha mẹ Vĩnh, căn nhà mái ngói to vời vợi, Vĩnh quay sang, dặn dò

-anh ôm con vô trước, em đứng đây, khi nào nghe anh gọi hãy vào.

Cúc đứng ngoài, phần thì đói, phần thì mệt nên run rẩy muốn ngã. Lát nghe tiếng Vĩnh gọi, Cúc mừng húm, vội vàng lảo đảo bước vô, quỳ xuống cạnh Vĩnh.

Cha Vĩnh la to
-sao để cháu tôi khóc to thế, khéo thằng bé chết mất

Cúc vội vàng ôm con ra ngoài, vạch bầu vú cho con bú. Mẹ Vĩnh gọi
-cô vô đây, kẻo đứng ngoài đó gió trúng thằng bé

Vậy đó, coi như hai ông bà đã chấp nhận, hay nói đúng hơn là họ chấp nhận thằng bé làm cháu đích tôn. Còn Cúc, vẫn chỉ là cái gai thừa thãi trong mắt.

o0o

Cha mẹ Cúc biết Cúc bỏ nhà theo trai, mà chẳng cưới hỏi, cha Cúc nói rít qua kẽ răng
-coi như tao không có đứa con đó. Nhục ! nhục quá thể!

Rồi khi không chịu đựng được, ông rít lên
-biết vầy hồi đó đẻ ra bà bóp mũi cho nó chết đi.

Thương cha mẹ, biết mình bất hiếu với cha mẹ, nhưng biết làm sao hơn. Cúc hiểu, giờ chỉ còn có gia đình chồng là gia đình mình, nên hết lòng chăm sóc cha mẹ chồng. Nhưng cái nhẫn nại và hết lòng bao nhiêu cũng không đủ vừa lòng. Chỉ cần một chút sơ hở là làng xóm lại nghe tiếng tru tréo
-đồ gái hoang, đĩ đàng, dâu cái thứ gì như mày

Thấy cuộc sống ngày càng nặng nề, Vĩnh xin muợn mẹ góc vườn để Cúc nấu cháo lòng bán mỗi sáng. Vĩnh theo xe làm phụ lái, riết rồi cũng được nhận lái chính. Cuộc sống đỡ thiếu thốn hơn . Rồi đứa con trai thứ hai ra đời, Vĩnh nhận những chuyến đường dài hơn.

Có những lời đồn về tính ong buớm của Vĩnh theo những chuyến xe về theo, Cúc giữ lòng
-không thể nào.

Buổi chiều ra giếng múc nước, Cúc giật mình nhìn bóng mình dưới mặt nước, người đàn bà da sạm tóc rối, nét mặt già hơn tuổi, chiếc áo bà ba cũ sờn... Cúc bật khóc, đã bốn tuần rồi Vĩnh chưa về. Chẳng có chuyến xe nào dài đến thế.

Rồi Vĩnh cũng về, Cúc khóc
-người ta bảo anh quen ai đó, nhưng em không tin

Vĩnh cáu lên
-đồn đãi thôi mà cũng inh ỏi, im cái mồm cho tôi ngủ

Cúc chùi nước mắt bước ra sau, nhận ra sau bao năm tháng lầm lũi vì chồng vì vì con, Vĩnh đã trở nên vô tâm biết bao nhiêu. Cúc an ủi
-tại mình không tin chồng, anh đã đi đường xa về mệt biết bao nhiêu.

Dần dần, Vĩnh đi xe càng nhiều chuyến, nhưng tiền mang về càng ít đi, mãi đến khi quán cháo lòng nhỏ xíu của Cúc là thu nhập chính cho Cúc và hai con, thêm vào những trận đánh không đầu đuôi mỗi lần Vĩnh về làm màu cho cuộc sống tẻ nhạt của Cúc.

Một lần, Cúc bắt xe để theo địa chỉ được mách nuớc, Cúc run rẩy khi thấy Vĩnh nằm trên chiếc võng đong đưa phía mái hiên. Tiếng xe máy phía sau dừng lại làm Cúc giật mình

-chị là ai? đến tìm ai?

Cúc quay lại, một người đàn bà trẻ, chừng hai mươi. Cúc bối rối:
-tôi ... tôi qua đuờng, xin miếng nước uống thôi mà nhà không có ai

-có chồng tôi ở trỏng chứ sao không

Cúc chết điếng khi nghe tiếng "chồng", nhưng rồi quay lưng đi
-thôi, tôi uống rồi...

Cúc về, như cái xác không hồn. Hai hôm sau Vĩnh về, Cúc ngạc nhiên khi thôi thấy lời chửi bới và những cái bạt tai, Vĩnh cười,
-hôm nay em cho anh ăn gì ?

Cúc mừng rơn, lụi hụi nấu thịt kho tàu và canh mồng tơi, món mà Vĩnh rất thích. Đã lâu lắm rồi, bữa cơm mới đầy đủ cả nhà, Cúc quên hết chuyện cũ, quên luôn cái chết điếng lòng khi giáp mặt "người đàn bà thứ hai" của chồng, quên luôn cái đau như cắt khi thấy túi áo chồng có hình người đàn bà không phải là Cúc. Đàn bà là vậy, nhẹ dạ và bao dung.

Buổi tối, Vĩnh nhờ
-em đi mua cho anh gói thuốc

Cúc bảo
-để em nói cu Vin chạy u đi mua cho anh, em dọn dẹp và nấu đồ để mai bán sớm

Vĩnh cười
-em mua cho chồng gói thuốc mà cũng sợ tốn công sao?

Cúc bẽn lẽn, cầm tờ tiền đi mua thuốc, ăn ở với nhau cũng mấy năm, mà sao nhìn Vĩnh cười, Cúc cứ thấy mình như cái thuở 17, 18. Quán ông Tầm đóng cửa, ông đi về thăm cháu mấy ngày nay, nên Cúc tất tả lên tận quá bà Sang phía đê trên. Trở về, đưa gói thuốc cho chồng, rồi Cúc xuống bếp dọn dẹp. Vĩnh vất gói thuốc xuống
-đồ con đĩ, mua gói thuốc mà đi cả mấy giờ đồng hồ, mày đi làm đĩ thằng nào hở?

Cúc chưa kịp nói gì thì choáng váng mặt mày khi bàn tay to khoẽ của Vĩnh nắm lấy mái tóc, giộng mạnh vào tường , Cúc khóc không thành tiếng. Hai đứa con của Cúc khóc váng lên, chạy lên ôm mẹ. Vĩnh bưng nguyên xô nước vo gạo đổ lên
-đồ đĩ thoã, đồ lăng loàng, chó má...

Tiếng chửi và tiếng đánh giữa đêm đánh động cả xóm, mẹ chồng chạy đến
-má coi nó đi mua thuốc mà còn tranh thủ làm đĩ với thằng nào ngoài đê, coi quần nó thì biết.

Mẹ chồng tru tréo lên
-đó, tao nói mà mày có nghe đâu, lấy chi ba thứ gái đĩ đàng theo trai.

Rồi quay sang Cúc, lôi hai đứa nhỏ ra
-thả cháu tao ra, rồi cút đi cho khuất mắt

Cúc ôm hai con thật chặt, cố níu lại, cắn môi đến bật máu, chỉ có tiếng "con đĩ" nhoà nhạt trong đầu đến khi ngất lịm đi.

o0o

#2 Yellow-Rose

    Sáng nắng, chiều mưa, buổi trưa đu dây điện

  • 918
  • posts 3,095
    • Gender:Female

Posted 21 November 2011 - 11:19 PM

o0o

Khi tỉnh dậy, chỉ thấy một màu lửa trước mắt. Vĩnh đốt căn nhà lá ở góc vườn, nơi bao nhiêu kỷ niệm vui buồn của hai vợ chồng một thời, vất Cúc ra ngoài, mẹ Vĩnh kéo hai đứa cháu vô nhà trên.

Cúc lết về xin con
-cha mẹ trả con cho con, không có hai đứa nó, sao con sống nổi
-thứ đĩ như mày mà nuôi chi con, khéo mai này hỏng hết. Không còn con nào của mày, cút đi. Tao cũng chẳng phải cha mẹ mày, có cưới xin gì mà cha với mẹ.

Cúc níu chân chồng
-anh không nhớ gì ngày anh dắt em trốn cha trốn mẹ đi sao? Bao năm vợ chồng không là gì sao anh?

Vĩnh thẳng chân đạp vô mặt Cúc
-tao cưới mày hồi nào mà gọi vợ với chả chồng.

Cúc cười khóc như điên dại, giờ không chồng, cũng không con. Mà phải, có cưới xin gì, chỉ là thứ đĩ theo trai về. Tiếng "đĩ" dín chặt trong đầu Cúc, để rồi, sau một thời gian bôn ba xa xứ, Cúc trở về, mướn miếng đất nhỏ gần sát nhà cha mẹ chồng, mở cái quán nho nhỏ, bán nước, và cả bán thân. Đĩ cho ra đĩ, Cúc nhủ lòng mình vậy. Có lúc cũng nhục lắm, nhưng cái uất gìm Cúc lại, và thêm phải làm ra tiền, để sau còn bắt con.

Hai thằng bé càng lớn càng thương mẹ, mặc dù ông bà nội cấm tiệt , nhưng khi học về, hai đứa lén ngõ sau vô ôm mẹ rồi khóc. Cúc thương con, muốn dắt con đi xa xứ, nhưng rồi nghĩ làm gì để nuôi con ăn học, Cúc lại thôi.

Vĩnh lấy vợ khác, lại mở một cái chòi khác nơi cuối vườn, người vợ không phải cô gái năm trước Cúc gặp. Mỗi lần đi ngang nhà cũ, Cúc muốn qụy xuống khóc cho thõa đau đớn, nhưng rồi nghĩ đến ánh nhìn lạnh lùng của Vĩnh khi choàng vai vợ mới đi ngang qua, Cúc lại nuốt nước mắt, ngẩng đầu đi qua.

o0o

-Cúc tính ... cứ bán thế này hoài sao?

Mân hỏi, Cúc yên lặng một lúc rồi cười trả lời
-chứ biết sao giờ anh. Đi xa thì không đặng xa con, mà ở cái làng này thì biết làm gì mà sống nếu không làm nghề này

Mân yên lặng, Mân biết hết, biết cả tại sao Cúc chọn cái nghề tủi hổ này để bà con xa lánh, nhưng nói gì, Cúc cũng không nghe đâu, cái hận cái đau trong lòng Cúc còn nhiều lắm.
-anh đừng để bụng thương tui làm gì

Cúc cười tiếp,
-nếu anh thiếu sinh lý, vô buồng với tui một lát rồi ra là xong, chớ đừng có hỏi tui về làm vợ, đừng có để bụng thương tui. Tui thù đàn ông lắm.

Mân biết Cúc từ khi cúi đầu chịu làm cái nghề này, thì đã bắt đầu thẳng toẹt vậy rồi, nhưng cũng không khỏi xót xa.

Một bữa, mẹ chồng đến trước quán tru tréo
-mày trả hai đứa cháu tao đây, nuôi cho khôn lớn rồi bắt phải không ? Thứ đĩ như mày nuôi nó, nó nhục thêm.

Cúc điếng hồn
-má nói sao? hai đứa đâu rồi? mấy nay nó đâu có ghé con?

Khi biết hai đứa không ghé qua mẹ nó, bà đi về, miệng lầm lầm chửi rủa
-trời ơi là trời

Cúc đi tìm con, từ làng trên xóm dưới cũng không thấy hai đứa đâu,
-má sống vì hai đứa con, mà đi đâu sao không cho má hay con ơi

Tìm con mãi không thấy, đến ngày thứ 5, Cúc lôi rượu bia trong quán để lên bàn, uống từ sáng tới trưa, tới khi Mân làm về, ghé ngang, đã nghe giọng Cúc nhè nhẹt
-anh cứ tới uống nước rồi về, tới rồi về, bộ anh chê tui xấu hay sao không hỏi phần hai ? con tui thì bỏ đi, chồng thì có vợ khác, ngay cả anh cũng chê tui già tui xấu, ai cũng chê tui đĩ...

Rồi Cúc cười. Mân nghĩ, khi buồn, con người ta phải khóc, sao Cúc cứ cười, cười khi tỉnh, cười cả khi mơ, chẳng lẽ Cúc hết biết khóc rồi sao ?

Cúc cười xong thì đổ người xuống, nôn thốc tháo.

Mân dìu Cúc vô buồng,
-nằm yên đó tui pha nước chanh uống dã rượu, uống chi mà uống nhiều vầy hỏng biết

Hai ngày sau, Cúc tỉnh dậy, đầu đau như búa bổ. Thói quen khi tỉnh dậy là Cúc sờ áo mình, thấy còn nguyên, Cúc nhìn ra thấy Mân đang lụi hụi nấu cháo. Cúc muốn khóc quá
-anh thấy hai đứa nhỏ tui đâu hong ?
Mân bưng tô cháo, thổi thổi
-vẫn chưa tìm thấy, Cúc ăn miếng cho khoẽ để còn đi tìm con

Cúc bưng tô cháo mà nhoà nhạt, chợt nghĩ, ăn ở với Vĩnh gần 10 năm, mà có bao giờ được Vĩnh nấu cho chén cháo vầy đâu. Chỉ nghĩ vậy thôi, Cúc lại căng mắt lên cười.

Cúc khoẽ lại, tính sang lại cái quán rồi đi tìm con, cũng là lúc hai đứa con về
-má, tụi con đói quá
Cúc mừng run, vội đi lấy gói mì chế vội
-tụi con đi đâu để má tìm quá trời mà hỏng thấy ?
-má, cho tụi con ở với má, tụi con không muốn ở với nội , tụi con bỏ học lâu rồi mà không dám nói với má.

Cúc gật đầu, xoa đầu con mà mắt đầy nước
-ừ, ở với má.

Sáng tinh mơ, Cúc lay con dậy, hốt hết mấy đồng bạc đầy mùi bia và thuốc lá trong hộp nhét túi.
-má con mình đi nơi khác sống
Thằng cu Vin dụi mắt
-sống cùng nhau hả má?

Cúc thấy cay sống mũi
-ừ, sống cùng nhau, má hứa.

Vậy là ba má con đùm túm nhau bước đi trong đêm. Ngang qua nhà Mân, tự nhiên Cúc nhớ câu Mân nói
-lần này tui xin Cúc lấy tui, tui làm mâm cơm với ông bà, rồi tụi mình kiếm hai đứa nhỏ về cùng nuôi.

Cúc thấy nghèn nghẹn, dừng chân lại, hai đứa con ngơ ngác nhìn má nó. Cúc giật mình, hối con
-đi nhanh cho kịp chuyến xe con

Rồi nắm tay hai con chặt hơn, bước đi không ngoái đầu lại.

21.11.11

#3 NangThuyTinh

  • Ban Điều Hành
  • posts 1,780
    • Gender:Female
    • Location:cõi mênh mông

Posted 25 November 2011 - 04:08 PM

Yose viết hay quá, buồn và nghe cay cay, buốt lòng ....( trời bên đây ko lạnh nhưng xám như chì :( ...)





1 user(s) are reading this topic

0 members, 1 guests, 0 anonymous users