Jump to content



Đèn tắt bên kia sông


5 replies to this topic

#1 Yellow-Rose

    Sáng nắng, chiều mưa, buổi trưa đu dây điện

  • 918
  • posts 3,095
    • Gender:Female

Posted 13 November 2011 - 10:31 PM

Đám tang diễn ra lặng lẽ vắng lặng, không kèn không trống , chỉ có vài lá cờ tang bay lất phất, đau đáu về phía đuôi gió như đuôi khăn tang trên đầu Tạng và trên đầu thằng bé Huân lên 7.
Tạng xiết chặt tay con trai, thả một nắm đất xuống huyệt, hứa với Mai
-em hãy an nghỉ, anh sẽ nuôi con nên người, anh hứa.

Tạng ngước mắt lên nhìn bầu trời xám xịt, ráng nuốt cơn nấc nghẹn rồi cắm cúi cùng mọi người cào đất lấp huyệt.

Thấm thoát đã ba năm dài trôi qua, Tạng nghĩ mình sẽ lặng lẽ mà sống mà làm cật lực như thế này, một mình, để ráng nuôi con nên người, sẽ ráng làm tròn bổn phận mà trước khi nhắm mắt, Mai đã bao lần van lơn với ánh mắt đau đáu. Tạng nghĩ mình cũng sẽ chỉ ở vậy, đến hết cuộc đời còn lại để đợi ngày con nên người, thì Tạng về nằm bên cạnh Mai cho xong một kiếo người. Vậy mà, cuộc đời không là một khoảng tính trước, để có ngày hôm nay, Tạng dắt tay Cẩm về, hạ giọng để nói với con
-Huân à, đây là má mới của con

Thằng bé Huân ngước nhìn người đàn bà với chiếc áo sờn vai, ánh mắt hiền như mẹ Mai ngày xưa, nhưng bà trông khắc khổ hơn với cái cười thảm hại, tội nghiệp và cả bàn tay run run.
Chợt nhớ đến cái cười của bà Ba hàng xóm chiều qua
-mày sắp có má mới rồi đó Huân, mà mấy đời bánh đúc có xương, mấy đời má ghẻ mà thương con chồng.

Bà cười chọc vô tình, nhưng lời nói vô tình lại cũng vô tình hiện qua trí óc non nớt của Huân, nụ cười và ánh mắt hiền hậu của Cẩm chợt qua nét nghĩ hoảng loạn biến thành bà mẹ nghẻ ghê rơn, Huân hét lên
-không, con ghét bà ta
Rồi bật khóc to, bỏ chạy thật xa. Tạng vùng chạy theo con
-Huân ơi Huân nghe ba nói đã

Cẩm rơi nước mắt, bần thần đứng như tượng giữa nhà, rồi nghĩ sao, Cẩm chạy theo Tạng, chạy về huớng tìm con.

o0o

Về nhà Tạng được ba tháng, Cẩm thấy Huân ngày càng ngỗ ngược, Cẩm càng hết lòng thương yêu, thằng bé càng chống đối, nhiều lúc Cẩm muốn khóc với Tạng, nhưng nhìn chồng khắc khổ quá, Cẩm lại nén lòng
-anh đừng lo, em sẽ thương Huân như con mình vậy. Mai này con sẽ hiểu lòng em

Tạng nắm chặt tay Cẩm
-anh để em vất vã quá, nhưng em hiểu cho con, nó mất mẹ từ sớm.

Cẩm gật đầu, và cảm nhận được sự thông cảm từ chồng, Cẩm biết mình sẽ làm được.

Tháng 11, từng cơn gió xuyên về làng, mưa cứ âm ỉ từ ngày này sang ngày khác, Tạng bất lực nhìn ra ngoài trời
-để anh tìm gì làm, chứ mưa nhiều, củi ướt, chẳng tìm được cũng chẳng ai mua, mà tiền học tháng tới của thằng Huân thì cũng cận ngày rồi .

-Anh cứ thư thư, để em nghĩ cách

Huân ngồi trong nhà, nghe tiếng ba và dì Cẩm nói chuyện, chỉ biết gầm mặt tì viết mạnh hơn lên trang vở. Huân có thêm nỗi sợ, sợ không có tiền học, sẽ bị nghĩ học như thằng Hạn, thằng Đoái hàng xóm, mà Huân thèm đi học lắm, cũng phải học như đã hứa với mẹ Mai.

Từ hôm sau, Huân chẳng thấy dì Cẩm đi vớt bèo nữa, dì đi đâu từ sáng sớm đến trưa, về vội vàng nấu cơm cho Huân kịp ăn đi học, rồi lại tất tả đi.Rồi đến tháng, dì dắt Huân lên trường, đóng dầy đủ cho cả tháng tới, Huân tròn mắt. Vậy là dì kiếm tiền cũng giỏi chứ không phải chỉ về để chiếm cái nhà như suy nghĩ mới đầu nó nghĩ.
-tiền ở đâu dì có?

Dì cười,
-dì đi làm, con đừng lo, ráng học thiệt giỏi để mẹ con an lòng nghe con.

Huân thấy nghèn nghẹn khi nghe dì nhắc đến mẹ. Cái cách dì nói nhẹ nhàng lắm, vậy là không phải dì sẽ hằn học khi nhắc đến mẹ như người ta hay đoán. Huân mím môi
-mẹ Mai con đẹp lắm, dì biết hong ?

Dì vân vê cái nón rách trong tay
-ừa, dì biết, mẹ con là đẹp nhất

-Ba con thương mẹ Mai nhất, không ai ba con thương bằng, dì biết hong ?

Dì lại ừa, dì biết. Dì trả lời gọn bân, không một chút sóng sánh trong mắt dù rằng Huân ráng dòm cho thật kỹ. Không chọc dì giận đuợc, cũng không tìm được cái ghét trong giọng nói hay trong ánh mắt dì, Huân sốc lại cặp bước vô
-con vô lớp

Huân bước tới bước thứ năm thì nghe tiếng dì nghẹn nghẹn phía đằng xa
-Dì biết dì không thay thế được mẹ Mai, nhưng dì sẽ thương con bằng mẹ Mai thương con, con biết không ?

Dì nói nhỏ, nhỏ lắm, nhưng Huân nghe hết. Huân muốn khóc nhưng rồi vẫn bước chân đi, lát sau quay lại, đã thấy bóng dì khuất hẳn phía xa, tận phía cây bàng cuối cổng trường học.

Từ hôm đó, Huân để ý tới dì hơn, và cũng bớt ngổ ngáo hơn. Tới bữa cơm, Huân để sách xuống, chạy ra dọn chén. Dì ngăn lại,
-con cứ học, để dì làm

-con muốn phụ dì như phụ mẹ Mai ấy

Huân chỉ nói thế thôi, cái câu chẳng có gì, mà sao lại thấy dì cười và quay đi chùi nuớc mắt
-ừa, vậy con phụ để chén ra cho dì đi

Tạng ngồi ăn cơm, nhìn Cẩm gắp cái trứng cá to bỏ vào chén cho Huân,
-ăn đi con

và thằng bé không hất ra, mà bẻ nửa gắp lại sang chén Cẩm
-nhiều quá con ăn không hết, dì ăn phụ con

Thái dương Tạng giật giật vì cảm động . Vừa thương Cẩm vừa thương con đến nao lòng. Cái giây phút Tạng mong chờ rồi cũng đến, dù rằng từ ngày Cẩm về đến nay đã hơn 7 năm ròng.

o0o
-Anh ơi, Huân nó đậu rồi anh

Tạng cố ngồi dậy, cơn đau ngực làm anh không thể rời khỏi giường cả tuần nay.
-thật hử em?

-vâng, nó đậu cao, đậu nhất anh à, trời ơi sao mà mừng quá

Tang nhìn cẩm rốn ríu cuống qúiu mà thương, Tạng cười,
-em làm gì mừng dữ vậy,

-Nó học hành giỏi giang sao em mừng quá, không uổng công mình cố gắng đó anh

Cẩm ra chợ, rút vài đồng cuối trong túi để mua hẳn một miếng thịt nhiều nạt, rồi mua thêm ít đồ về làm ram đãi con, món thằng bé rất thích.

Bửa cơm thịnh soạn hơn trong lúc khốn khó, Tạng cố ngồi dậy để ngồi vô bàn.
-ba tự hào về con lắm đó Huân

Thằng bé im lìm ăn, khiến cẩm và Tạng lạ lẫm. Xong bữa cơm, Huân để chén xuống
-con xin dì và ba cho con nghỉ học, con muốn theo đoàn anh Lạc đi lên rừng, con biết ba bịnh thế này, tiền chạy chữa còn không đủ, con không muốn đi học .

Tạng còn nghẹn đắng họng, thì Cẩm đã khóc
-con mà bỏ học dì chết tức thì cho con vui, con phải học, dì lo được. Con mà nghỉ, dì biết ăn nói sao với vong linh mẹ con đây Huân? Rồi con mà nghỉ học, thì tuơng lai sẽ ra sao? ở cái làng này, chỉ có học mới ngóc đầu lên được con có biết không ? Công sức mẹ Mai, rồi công sức ba Tạng, rồi công sức của dì nữa, lẽ nào con muốn hất hết đi ?

Dì nói hoài nói hoài, nói đến hết nước mắt, nói đến mức hết hè, Huân chỉ biết chùi nước mắt mà cột gạo, cột mắm muối lên ba ga xe để lên huyện học cấp ba.

Hàng tuần, dì gửi gạo và tiền lên, cuối tháng, Huân đạp xe về, bê xe đạp lên đò , qua con sông là đến nhà .Cơn ho của ba Tạng càng nhiều, thì dáng của dì Cẩm lại càng đen và gầy đi chừng ấy.

Giáp Tết, Huân về quê sớm, ba Tạng thì nằm thiếp đi, Huân vòng ra chợ để coi dì bán. Đứng từ xa, thấy dì mồ hôi nhễ nhại bên 6 cái khuôn nhỏ đang đỏ lửa cháy rực. Dì làm không kịp tay, miệng thì lúc nào cũng cười để chào khách. Huân đứng từ xa nhìn dì mà nghèn nghẹn, dì bán bánh xèo ở đây bao năm, mà có bao giờ Huân ra coi hay ra phụ chi cho dì đâu. Thuốc thang cho ba, rồi Huân lớn từng này, đuợc học từng này cũng là nhờ cái quán bánh xèo nhỏ nhỏ này của dì . Đánh bạo, Huân buớc vào nói như tỉnh không
-Cho con phụ
Rồi luôn tay vớt giá, chạy ra lau bàn, rồi vào rửa dĩa

Dì ngạc nhiên
-Huân về đó hử con, ngồi đó đi, dì lấy bánh cho ăn, đừng làm

-Không để con phụ bán

Khách đông quá Cẩm cản con cũng không kịp nên vừa tranh thủ đổ bánh vừa nhìn theo con. Thương yêu không biết bao nhiêu mà lần trong lồng ngực.

Một bác ngồi ăn hỏi
-con chị đó hả? lớn quá , sáng láng đẹp trai quá há

Cẩm rạng rỡ, quên mất mệt nhọc từ sáng giờ
-Cháu nó học ở trên huyện về đó chị, lớp 12 rồi, cháu học giỏi lắm

Qua Tết, Huân vừa lên học được 2 tuần cũng là ngày ba Tạng cất hơi thở cuối. Ngày Huân về đến nơi, cũng là ngày dì Cẩm đang nằm bẹp dí như một cái xác bỗng ngồi dậy chùi nước mắt gói ghém đồ đạc cho Huân, dặn dò
-Đám tang ba xong, con phải lên học lại ngay, sắp thi rồi, đừng vì việc gì mà lỡ chuyện học.

Ngày đi, nhìn lại phía sau, thấy chỉ có mỗi bóng dì lẻ loi phía bên kia sông đứng nhìn theo, Huân bỗng nhớ ba nhớ mẹ, và bỗng thương dì hơn bao giờ hết

o0o
Huân đậu đại học. Tờ giấy báo gửi về tận quê, một niềm vui vỡ oà trong mắt dì, nhưng cũng là một nỗi lo lớn.
-Con sẽ bảo lưu để năm sau học, năm nay con tính đi phụ hồ, dì đừng cản con nghe dì

-Trời ơi, sao con nói vậy mà nói được hở Huân ? Dì lo cho con học đuợc mà

-Một gánh bánh xèo hàng tháng dì được vài trăm ngàn, tiền học phí là tiền triệu, chưa nói tới lên phố tiền trọ tiền ăn, không như ở huyện đâu dì, ở huyện, con biết dì đã vất vã chắt chiu, thì ở phố, sẽ không thể nào đủ đâu dì.
Huân chắc giọng phân tích , rồi an ủi dì,
-chậm một năm thì có là bao đâu dì, trước sau gì con cũng thành tài mà

Dì khóc như mưa ngày đầu, nhưng ngày sau thì im lặng, dì đi từ sớm, đi xay gạo để về kịp giờ ra chợ đổ bánh xèo bán. Tối nào dì cũng đếm qua đếm lại đống bạc lẻ cũ mềm đầy mùi dầu ăn rồi gấp lại gọn gang, nâng niu.Huân theo chân anh Tài xóm bên để đi phụ hồ, chắc chiu từng đồng một. Rồi hè cũng sắp qua, dì bảo
-Huân, con chuẩn bị áo quần để lên phố nhập học, dì sẽ đi với con

Dì run run mở hộp, lấy ra cái nhẫn vàng quấn mấy lớp chỉ, và một cọc tiền
-con coi, ngần này, rồi bán thêm cái nhẫn cưới hồi ba con cho dì là đủ tiền triệu để nộp học cho con rồi.

#2 Yellow-Rose

    Sáng nắng, chiều mưa, buổi trưa đu dây điện

  • 918
  • posts 3,095
    • Gender:Female

Posted 13 November 2011 - 10:31 PM

Sáng sớm, hai dì con bắt chuyến đò sớm nhất để lên phố. Hành trang mang theo của dì còn có cả mấy cái khuôn bánh xèo và cái áo nâu cũ của ba Tạng. Trước ánh mắt ngạc nhiên của Huân, dì ngượng ngùng
-dì mang theo để đỡ nhớ ba Tạng

o0o

Dì hiền lành là thế, nhà quê là thế, mà sau một tuần bỡ ngỡ giữa phố lạ xe đông, con người áo quần lượt là, dì tìm được một chổ để bán bánh xèo và nhanh chóng có khách quen. Quán bánh xèo nho nhỏ nuôi Huân qua 4 năm Đại Học .Nhiều hôm học bài khuya, nhìn dáng dì mỏi mệt gánh đồ về, ăn vội miếng cơm, dọn dẹp nhà cửa rồi mới ngủ, Huân tự nhủ, ra trường, làm được nhiều tiền, sẽ lo cho dì thật đầy đủ.

Nhưng rồi, năm học cuối, Huân quen Huyền, một cô gái xinh đẹp là lượt là, cuộc sống Huân bỗng khác đi. Huân ngượng ngùng khi thấy Huyền há hốc mồm nhìn dì Cẩm gánh hàng đi ra
-mẹ anh đó sao ?

Huân lắp bắp
-ah không … không, là … dì

Huân cảm thấy ngượng miệng, và thấy mình thật đáng xấu hổ khi chối lời, nhưng Huân không làm khác được. Huân sợ cái nhìn khinh khi của Huyền, sợ Huyền sẽ bỏ đi mất, Huân yêu Huyền đến thế mà.

Huân xong đại học, tìm được một công việc ổn định, cũng là lúc dì xin về dưới quê
-để còn sớm hôm nhang đèn cho ba mẹ con

Cái dáng dì gánh đồ ra về, làm Huân chạnh lòng nhớ lúc nhìn dì đứng tiễn bên kia sông.

o0o

Huân và Huyền chuẩn bị cho ngày cưới, Huân bàn:
-anh phải về quê báo dì để chuẩn bị

Huyền chặn ngang
-không, mình làm đám ở đây, đãi tiệc ở đây, không phải về quê, họ hàng em mà về quê, họ khinh anh , lại chê bao em lấy chồng quê nghèo thì nhục lắm.

Huân nghẹn ngào
-Thì mình cũng phải để bái ra mặt ba mẹ anh chứ, rồi còn dì, ngày vui lớn, dì cũng phải có mặt chứ
Huyền xua tay

-cưới xong hai đứa về chào dì cũng không sao, vã lại, dì có phải mẹ ruột đâu mà lo, mẹ ghẻ thôi mà

Hai tiếng mẹ ghẻ đánh mạnh vào lòng Huân.
-ừ, dì chỉ là mẹ ghẻ, là mẹ ghẻ đấy, nhưng nuôi anh ăn học, nuôi anh có ngày hôm nay.

Ký ức nhạt nhoà trong đầu Huân, hình ảnh dì từ ngày theo ba Tạng về ra mắt, rồi ngày dì dắt Huân đi đóng tiền học, ngày dì mồ hôi nhễ nhại bên quán bánh xèo … cả mấy năm nay, đồng lương nhận về gấp bao lần tiền từ gánh bánh xèo, mà đã làm gì được cho dì ?

Tiếng Huyền cắt ngang
-Thôi, tính gì rồi thì để nguyên đi, anh cứ lằng nhằng mãi. Cưới xong khi nào rảnh sẽ chào dì.

Huân cứng lời
-em cứ vậy thì khỏi cưới xin gì hết

Huyền giận điên lên
-anh nói cái gì hả ? Anh là cái thá gì mà bày đặt, lấy được tôi đã phước bảy đời nhà anh, không cưới thì không cưới , chia tay luôn cho khỏi rách việc.

Huyền quăng đống thiệp lại rồi bỏ ra phóng xe đi. Huân ngồi thừ lại, chẳng biết mình đúng hay sai nhưng lòng đau như cắt. Qua ngày, Huân bấm máy
-Huyền à, mình ngồi lại nói chuyện với nhau đi em

Huyền tạt qua nhà, không phải ngồi ở tay lái, mà là sau lưng một anh chàng.
  • Mình mà có chuyện để nói nữa sao?

Huân biết Huyền có lẽ muốn chọc cho anh điên lên, cái tính ương bướng và cả thắng của Huyền anh hiểu hơn ai hết. Nhưng thay vì những lời năn nỉ, Huân nhìn Huyền
-Ừa, thì chẳng còn gì để nói.

Huân quay vào nhà, đóng cổng trước ánh mắt mở to giận dữ của Huyền. Huyền hét vào tai anh chàng ngồi lái
-về.

Huân chẳng hiểu sao mình như thế, thay vì phải năn nỉ như mọi bận, Huân lại trổ ngáo. Huân uống say mềm, rồi khi tỉnh lại, miệng đắng, cổ khan, Huân lại nhớ quê, nhớ da diết.

Gác lại công việc, Huân đón xe về. Lúc ngồi được trên chiếc đò quen thì trời đã sậm tối. Ánh đèn leo lắt bên kia bỗng làm Huân bừng tỉnh.

Dì ngồi nơi ván cũ, bên nồi cơm nhỏ và chén mắm cả, trệu trạo nhai một mình.
-Dì, con về đây

Dì buông chén cơm, ánh mắt đầy nếp nhăn sáng lên giữa bóng tối chập chạng
-trời ơi con về sao không cho dì hay sớm, đói bụng không con? Để dì đi làm cái gì cho con ăn

Thấy dì cuống quít xuống bếp, Huân muốn khóc quá. Vậy mà, cả năm nay Huân quên mất mình có một khúc sông, môt căn nhà nhỏ, và có cả dì để quay về thăm. Thắp nén nhang cho ba cho mẹ, rồi Huân quay xuống bếp
-thôi con ăn cơm mắm với dì được rồi, ở thành phố ăn thịt thà riết ngán

Huân ở quê một tuần, đủ thời gian để dọn chén, ăn cơm với dì, che lại chái bếp dột mưa cho dì, mua cái phản mới, và theo dì ra chợ để trên đường đi, và cả ngoài chợ chào hỏi bạn hàng của dì.
Ngày Huân lên lại phố, dì dúi vào tay Huân một cọc bạc cũ sờn cột dây thun
-dì biết con đi làm có lương, nhưng nhận ít của dì để ăn quà cho vui

Huân cầm cọc bạc, lòng run lên giữa ngày nắng. Hoá ra trong lòng dì, Huân bây giờ là người đàn ông thành đạt cũng chẳng khác gì Huân của thuở còn bé, cái tình thương và cách chăm sóc y hệt nhau.

Huân lên phố, sống một cuộc sống khác hơn. Rồi tình yêu lại mỉm cười lần hai, may mắn hơn, Trân ở lại bên đời Huân dài lâu. Ngày cưới, nhìn dì run run thay mặt cha mẹ Huân để đeo bông tai cho Trân, Trân khóc,
-con cảm ơn mẹ

Nước mắt trên mặt Huân bỗng ràn rụa, Huân ôm Trân, ôm dì thật chặt và thầm cảm ơn Trân đã gọi tiếng mẹ mà chưa một lần Huân đủ cam đảm để thốt nên.

o0o

Một buổi chiều nhận được tin dì ốm nặng, hai vợ chồng vội vã về quê. Mưa gió lớn khiến đò chậm nhịp chèo, dì đi mà không kịp một lời trăn trối. Huân chết lặng, nắm bàn tay gầy lạnh của dì mà muốn ngã xuống.

Tang lễ rồi cũng qua đi, nấm mộ dì nằm bên phải nấm mộ ba Tạng, bên trái là mộ mẹ Mai. Ba ngôi mộ nằm cạnh nhau, dưới cùng một dòng chữ
“Con trai, Nguyễn Văn Huân phụng lập”

Ngày ôm ba di ảnh để lên lại phố, Huân và Trân ngồi chờ xe. Phía xa có tiếng đứa bé khóc, người mẹ ôm con vào lòng ru khe khẽ dỗ dành
ầu ơ ….mấy đời bánh đúc có xương
mấy đời mẹ ghẻ mà thương con chồng

Không kìm được lòng, Huân bật khóc quay nhìn về phía bên kia sông, đèn đã tắt nơi phía nhà xưa, chỉ còn một màu chiều tối đau đáu.

11.11

#3 htc

  • Ban Điều Hành
  • posts 354
    • Gender:Female

Posted 15 November 2011 - 12:10 PM

Hi YR - Đọc tới cuối bài không nhịn được phải sụt sùi . htc thấy nuôi con nguòi khác khó lắm, bởi vậy thật là phục những nguời "cha ghẻ" hay "mẹ ghẻ" như trong truyện này .

htc

#4 thanhbao

  • Quản Trị Viên
  • posts 527
    • Gender:Female

Posted 15 November 2011 - 07:52 PM

TB thì sực nhớ tới các suy nghĩ về việc học trong gd .
- Vụ 1: Thằng lớn TB mà bị điểm kém, là cha nó cấm cho chơi, cấm tùm lum .. Bắt nó đóng cửa vô phòng học . Ngẫm nghĩ: nó có đóng cửa vô phòng học, thì điểm của nó cũng đâu thể khá hơn . Ví dụ nó làm toán sai, mà mình không tìm ra nó làm sai phần nào đặng kèm cho nó, thì làm sao mà nó sửa sai được ? Viết english essay dở, mình không giúp nó phân tích cho có thêm idea để viết, thì nó 1 mình đóng cửa phòng cũng có gì khá hơn ?
- Vụ 2: mấy thằng cháu TB cũng học dở lắm, vì cha mẹ nó không bao giờ kèm tụi nó . Ông nội tụi nó (ba TB) cứ trách sao không cho tụi nó đi học thêm ở ba cái hội người Tàu, người Việt ... để tụi nó học khá hơn . TB mới phân tích, nếu ở đó có tuitor kèm làm hw thì ok; chớ vô đó, họ dạy lếu láo ba cái chương trình riêng của họ, thì cũng chả có giúp ích được gì

Có phải người mình hay suy nghĩ đơn giản là: đi học, buộc phải đi học, bằng mọi giá phải đi học - thì sẽ tự nên thành tài, có đức và nên người ? TB còn nhớ có nghe đâu đó, có người lúc mới qua Mỹ, còn ôm cả cuốn tự điển để học!

(chỉ là những suy nghĩ của TB về việc học, nhân truyện này của yr, TB vô nói thui nhe :D )

#5 Yellow-Rose

    Sáng nắng, chiều mưa, buổi trưa đu dây điện

  • 918
  • posts 3,095
    • Gender:Female

Posted 15 November 2011 - 08:02 PM

htc, ở quê YR hồi đó có bà mẹ ghẻ nuôi nguyên một bầy con chồng 8 đứa ăn học nên người, mặc dù lấy ông về 2 năm sau ông mất, bầy con lúc đó còn nhỏ xíu. Ở đời có nhiều người đức độ mà mình cũng phải phục.

tb, tb phân tích cái đó đúng á, nhưng mà ở 1 góc độ thôi, cái góc độ lớn hơn " phải học thì mới thành tài & nên người" thì phải ở quê nghèo như miền Trung mới hiểu thật cái ý của câu đó, bởi vì ở đó dù làm cật lực đến đâu thì vẫn nghèo, một trận lũ về là công sức tài sản ra biển hết. Hồi đó YR nhớ người ở đó hay nói phải học, có học mới nên người. Đơn giản là có học, thì đi học đại học ở Sài Gòn, học xong ra trường kiếm việc ở đó, chỉ có vậy mới thoát khỏi chân lấm tay bùn và thoát khỏi luỹ tre làng, và có tương lai hơn. Đó là lý do chính cho cái thành tài thành đức nên người là vậy. Kinh tế là cái đầu tiên họ muốn nói, sau đó ý nói là có học thì biết sử xự hơn là vô học, nên dễ thành người thành nhân hơn.

#6 thanhbao

  • Quản Trị Viên
  • posts 527
    • Gender:Female

Posted 17 November 2011 - 09:37 PM

Yeah, YR làm tb nhớ đến ba cái chuyện của Hồ Biểu Chánh mà TB đã đọc . Ngày xưa, việc học đúng là tất cả: có học tức là sẽ nên người . Không biết chương trình họ dạy thời thuở xưa ra sao hén ? Vì dường như dân đi học toàn là những người có chí . Thời bi giờ, dưới chế độ CS, chắc biết đọc biết viết là đủ . TB có nghĩ đến chương trình học ở US ... Dường như họ cũng đâu có dạy tụi nhỏ tình thương yêu gia đình, yêu tổ quốc gì đâu ? Nếu có, chắc chỉ là nhà thờ hay chùa ?

Thằng lớn TB phàn nàn trường nó tệ quá ... Trong lớp mấy đứa học sinh toàn nói chuyện và quậy phá . Trường nó có 40% mỹ đen . TB chỉ biết ráng an ủi: ráng đi con, mình nghèo, mình học trường công nó vậy đó :) .. Hy vọng khi lên high school sẽ đỡ hơn, và bảo đảm khi lên đại học sẽ chả còn cảnh tượng đó nữa .

TB nghĩ nếu TB có con ghẻ thì cũng sẽ thương tụi nó .. Có điều là đứa nào hạp, dể dạy, mình thương được thì thương, chớ TB không thể ép buộc mình thương được .. Điều này áp dụng lên tất cả mọi đứa trẻ, chớ hông phải là cho con ghẻ only. Ví dụ như 1 đứa cháu ruột và 1 đứa nhỏ không bà con ruột thịt gì với mình ... Nếu đứa cháu hư đốn, TB thà giúp đứa người dưng mà ngoan, biết suy nghĩ hơn là bà con của mình ...





1 user(s) are reading this topic

0 members, 1 guests, 0 anonymous users