Jump to content



Mang theo thế kỷ


8 replies to this topic

#1 NamHoa

  • Members
  • posts 57
    • Gender:Male

Posted 22 June 2011 - 01:36 AM

Viết cho N

Cách nay vài tháng BS cho Hoà nghỉ dưỡng bệnh ( không tìm ra bệnh gì)lúc đó yếu lắm, ngày chỉ có uống sữa, cà fê, bia ... và 3 tô cơm thôi, yếu mà viết khoẻ ghê, có khi gõ cả ngày, và lúc đó khó nhất không phải là ý tưởng mà là cố gắng viết thật ngắn và cô đọng, vì viết dài sẽ không ai đọc và mau chán, dù có lôi cuốn hấp dẫn mấy đi nữa
Hình đã gửi
Nhiều nhà thơ lớn đã sai lầm khi cứ viết mãi về một đề tài tình yêu chẳng hạn, dù chất lượng vẫn vậy, nhưng vẫn ..bị chán sau 1 thời gian . Quang Dũng và Jennifer hấp dẫn nhau như thế nào , đẹp đôi ra sao ai cũng biết, mà giờ cũng chán và rã đám !! (Khoan bàn về các nguyên nhân khác ..)

mà muốn đổi đề tài phải cần có rất nhiều chất liệu, cũng như 1 anh thợ hồ chuyển sang làm thợ mộc không dễ chút nào, vả lại nhiều khi sức lực chỉ tới đó thôi

Thế giới này sau Khổng Tử và Phật thích ca hơn 2,500 năm rồi, tất cả đã thay đổi, trừ ánh bình minh và hoàng hôn, nhưng chỉ khoảng 10 tỷ năm nữa mặt trời sẽ cạn dần và tắt ( theo công thúc E= mc^2 )
nghiã là tất cả phải thay đổi, trừ một điều- tự N suy nghĩ nha....

Nhưng hy vọng 1 điều không đổi, là N và Hoà sẽ gặp nhau tại miền Tâm Giao nay mỗi năm khoảng ...vài lần, nếu có dọn nhà thì phải báo để biết mà tìm ra nhau,

Không nhớ bao lâu rồi, anh có làm mấy câu cóc nhái, mà tự anh cho là .....hay nhất dù có người chê dở, kệ họ, anh đâu care,
Từ ngày lỡ dại yêu em
Mỗi năm tôi nguyện cầu tìm ra em
Tìm em thêm điểm mới nào
Tìm xem điểm cũ có xào đưọc không

Có những câu thơ chỉ cần đọc phớt là đủ, nhưng cũng có câu phải "si nghĩ" rất lâu và cái lối thơ đó đọc đỡ nhàm,mỗi lần đọc lại thấy khác,

Thà anh đi trên con đường nhỏ gai góc, hiểm trở,đầy mùi hoa phong lan và hoa dại thỉnh thoảng có tiếng suối reo róc rách, và tiếng chim riu rít ( coi chừng gặp ..cướp đó nhá ) vẫn hơn ngồi trong xe hơi,có tài xế, đi trên con đường xa lộ rộng rãi bằng phẳng, êm ru,chỉ chút xíu là buồn ngủ ..

4 câu trên anh muốn nói, là từ khi ...lỡ dại hay trót khôn yêu em, thì dù em có cũ hay mới, có xấu hay đẹp, có già hay trẻ, ốm đau hay khoẻ mạnh thì tôi vẫn yêu em . Thế thôi ! Thơ mà !

Đây không chỉ là cái duyên mà còn là thế giới tư tưỏng, mà thế giới này không dành cho kẻ yếu bóng viá, chỉ những ai gan góc, kiên định , mạnh mẽ mới tồn tại ( tất nhiên rồi cũng sẽ qua đi ..sau )
Hoà giờ khoẻ rồi nhưng viết lại ..yếu xìu, chỉ thích đọc chứ không thích viết nữa
Bệnh vậy là sao huh N,?
Hoà cũng lâu rồi, viết 1 bài về thế giới ảo, nhưng không dám post vì ra public cũng như lên võ đài , công lực mà yếu là các đầu thủ khác uà vào tấn công, ...

Hồi trẻ, Hoà thấy có nhiều vấn đề cần phải nói, nhưng giờ ...khôn hơn chút, cứ để thời gian sẽ nói

để khôg còn "chiện" mọi ăn thịt nguời, nhân loại cũng mất vài ngàn năm, ( lúc đó ai dám nói ...)
rồi bây giờ xuất hiện 1 hình thức còn man rợ hơn 1 triệu lần - ôm bom tự sát
N là phụ nữ, tại sao Hoà lại bàn chiện lạc đề ( và có lẽ ít ai thích nghe chính chị chính em ...) nhưng Hoà chỉ muốn chứng minh rằng :

Có 1 thế giới ảo, nhưng đem lại hạnh phúc thật
Ban đêm tối thui vào nghiã trang, có ai thấy con ma nào, nó là thế giới ảo hoàn toàn, mà nó có sức mạnh thật, bắt trái tim ta đập mạnh vì sợ hãi, vì hồi hộp ...
còn dài để chứng minh thêm về hoá học, tim đập mạnh, đẩy chất Adrenalin phóng thích vào máu ....
Tình yêu cũng vậy, rất phụ thuộc vào hoá học ,

Scan não bộ của những người đang yêu đã giúp người ta định nghĩa lại và phân chia tình yêu thành nhiều loại khác nhau.Một nữ Tiến sĩ về Nhân loại học, bà Helen Fisher, một nhà nghiên cứu tại Đại học Rutgers gợi ý phân chia tình yêu thành 3 loại:

- Tình yêu dục vọng - Tình yêu lãng mạn (Romantic love),-Tình yêu với sự gắn kết lâu dài.
Và khi 2 người yêu nhau, đầu tiên não bộ tiết chất endorphin, oxytocin, vasopressin giống như chất ma túy vậy, làm cho say mê ảo ảo thực thực và ....đâm ra ghiền, nên cứ lập đi lập lại- Thật là dễ chịu và cũng rất khó chịu ....hihihheh

Cả nam và nữ thể hiện tình yêu lãng mạn giống nhau, họ bị thu hút bởi những đối tác khỏe mạnh,tốt bụng, thông minh và có học vấn (Hoà ngồi gõ liền 3-5 tiếng như vầy không có yếu đâu nha..)
tình yêu lãng mạn ở giai đoạn say đắm có động lực mạnh nhất trên hành tinh và thậm chí còn mạnh hơn cả cảm giác... đói

"Cả ngày ngồi gõ không ...ăn uống
Hàng triệu vì sao rụng xuống .... thèm"

Thèm không phải là thèm cơm nước hay bánh mỳ,mà là thèm ...cái lãng mạn, bạn có thể cảm nhận sự gắn kết sâu sắc với vợ chồng đồng thời có tình yêu lãng mạn với một người khác

Anh thì thèm lãng mạn mà tới con số 1 triệu!
Nhưng cũng may, thường tình yêu lãng mạn KHÔNG ỔN ĐỊNH, nó có thể nhạt phai nhanh chóng, N mưa thất thường, vui buồn lẫn lộn, hận thù và tha thứ , lam lũ và xa hoa, dằn vặt và vỗ về, chửi bới và dịu hiền,...nói nhiều và im lặng, dồn dập và thong thả, trần tục và thanh cao, thiên thần và ác qủy, dã man và văn minh, rạo rực và rã rời, thích thú và chán nản ...

Internet cũng là 1 thế giới ảo, nhưng không ảo hoàn toàn, mà có cả tỷ người, ngày đêm ôm nó, thậm chí sống cùng nó ..
N chúc anh vui và thi từ lai láng, Cảm ơn N nhưng không , anh không có thi từ hay thi tiền gì cả , anh chỉ có "si nghĩ" mênh mông thôi

mà thôi, sáng nay ở bên đây không có chút nắng nào,trời đang mưa, vì thế Hoà phải vào đây tìm N đó

Vâng, tìm một chút Nắng ảo thay cho N thật !!!!
Để làm gì ? Để đuợc một chút hạnh phúc !! một chút bình yên và thật nhiều ảo tưởng
N thường làm thơ hay, dễ thương, dào dạt ... và vào Internet-
để làm gì hở N?
Có phải cũng để tìm một chút hạnh phúc !và thêm tí lãng mạn ?

Hoà

#2 NamHoa

  • Members
  • posts 57
    • Gender:Male

Posted 22 June 2011 - 02:03 AM

Quà Father's Day

Hồi còn ở VN , hầu như ít ai "chơi " ngày Father's Day,làm như ngày ấy của ngoại quốc chứ VN không có ngày ấy, tương tự như Mỹ nó có ngày ThanksGiving mà VN thì không

Qua Mỹ, mấy năm đầu, nhà tôi cũng chả có gì là Father's Day, bình thường thôi, cũng ..cơm , cháo, rau muống,
Bữa có ông bạn trong hãng "phe" : năm nay Father's Day con nó tặng cho cái đồng hồ
Tôi mới để ý nhìn và hỏi:
- Wow, đẹp quá, nhiêu dzậy anh?
- 3,800 !
- Trời anh nói cái gì? 3,800 lận , trỏng nó có cái gì mà mắc quá vậy?

Ông hơi hãnh diện rồi đáp:
- Tôi cũng đâu có biết, nghe nói là của Thụy Sỹ, dây và mặt kiếng không bao giờ trầy, lúc nào cũng như mới, bảo hành 5 năm ..

Chiều hôm nay thứ năm, còn 2 ngày nữa tới Father's Day, trước bữa ăn tối, tôi phải chấp hành lệnh của bx là rửa rau xà lách xoong, để bả chiên thịt bò xong là bỏ lên trên, chúng tôi chuẩn bị cơm chiều,

Ở VN tôi sướng hơn, đi làm về nằm dài lưng trên salon, đọc báo, nghe nhạc,chơi giỡn với con…kệ vợ tôi lúi húi một mình dưới bếp, hôm nào lãnh lương là về chưa tới cổng, tôi bấm còi inh ỏi, vợ tôi phải lăng xăng ra mở cổng đón tôi vào, ( bữa khác thì tự xuống xe mà mở ), làm bộ rờ rờ cái túi, tôi lên giọng:
- có gì ăn không ? ngày nào em cũng cứ rau muống với trứng, chán quá

Vợ tôi xịu mặt xuống, nói :
- anh coi, lương 2 vợ chồng mình bao nhiêu mà anh nói vậy, anh chán em hay chán ăn ???

Cha, coi bộ đối phương phản công nguy hiểm, tôi trấn áp tiếp:
- Sao, cái gì, than hông có tiền huh, mới lãnh lương đây nè

Mặt vợ tôi tươi lại như hoa đang héo được tưới nước !
Cầm tiền tôi đưa, vợ tôi vừa chạy vào nhà thay đồ vừa nói :
- Anh ở nhà trông con, em chạy ra chợ mua thêm miếng thịt bò, làm món nữa

Phải vậy chứ, !!

Còn giờ ở Mỹ, hễ giờ cơm là tôi phải chấp hành ,lúc thì nhặt rau, khi lau cái bàn, không mấy lúc được nhàn! Đúng là số con ….người! Có bạn nào đang cười tôi thì phải?

Xin thưa là nói thiệt 100%- chỉ trừ có con trâu và ngựa là phải làm việc thôi, còn đâu có con nào phải làm việc, từ con mèo, con chó, con chim , con nai…tất cả đều nhởn nhơ rong chơi quên ngày tháng, chả phải làm việc gì ! Chả phải viết lách gì , hì hì

Bữa ăn tối đã chuẩn bị xong, tôi nói lớn vào phòng con:
- Ra ăn cơm nè , con

Con tôi, mở cửa phòng bước ra, trên tay cầm tấm check, tiến lại tôi và nói hơi lớn tiếng ( giống tôi..):
- Ba, ngày Father's Day con tặng Ba
Hình đã gửi

Tôi ngạc nhiên ( cũng hơi khoái ):
-Con đang đi học, chưa đi làm, ở đâu ra cái check này?
- Tháng 3 vừa qua con làm tổ bầu cử của quận đó, Ba nhớ chưa, một ngày họ trả con 160$

- À, ba nhớ rồi, năm ngoái tháng 11 con cũng làm tổ bầu cử
- Lần đó cũng 160$, mà con đưa mẹ rồi

Tôi nhận tấm check, nhìn thẳng vào mặt thằng bé, rồi nói:
- Ba cảm ơn con, không phải ba chê, nhưng 160$ đối với Ba không lớn chút nào ,nếu không nói là chả nhằm nhò gì.

Nói xong tôi cầm tấm check đưa cho mẹ cháu . Dĩ nhiên là mẹ cháu cười cười.

Thằng bé không nói gì nữa, quay ra, ngồi vào cây đàn Piano, thế là bữa ăn tối của gia đình ngưng lại.

Im lặng nhưng mà không phải im lặng thở dài, chán chết.

Trong không gian im …như ngày mùng 1 Tết lúc 7 giờ sáng, tiếng đàn piano vang lên, hiểu ý thiệt, vâng bài June của Tchaikovsky nghe đã làm sao, khúc đầu chậm, như cứa từ từ vào tim, giai điệu thiệt là buồn , buồn ơi là buồn,kế tiếp là khúc rộn rã, như có gì xao động đột xuất, dồn dập ….rồi ngưng lặng tới 2 phách, hình như là 1, mà cháu kéo tới 2, rồi tiếng đàn lại vang lên nhẹ mà sắc như nhát dao nhọn, buồn như trăm năm tình yêu vẫn chảy về với biển… nhớ.!

Cuối bài, nốt nhạc được lập đi lập lại, oh, …hết rồi huh, tôi hoảng hốt :

- Làm ơn chơi lại lần nữa đi con !

Thằng bé, không trả lời, không nói gì, tập trung lần nữa, bữa ăn của 2 cha con tôi lúc này không phải là cơm gạo…

Hơn 10 phút trôi qua, vợ tôi chịu không nổi,lên tiếng:
- hết lần này thôi nha, cơm nước nguội hết rồi

Giá mà không phải giờ cơm, chắc tôi phải yêu cầu thắng bé đàn ít nhất cũng 4 tới 6 lần, có điều làm tôi thích nhất là chính cháu cũng thích được yêu cầu - Tôi yêu cầu và cháu được yêu cầu .

Có bạn đang hỏi tôi, vậy sao không mở youtube mà nghe, nghe hằng chục, hằng trăm lần thoải mái hơn không?

Không bạn ạ, nghe chính con tôi "oánh" mới đã, đã hơn 100 lần kể cả nghe Yundi Li chơi, cũng như chỉ cần rờ bàn tay …già …nổi gân xanh nhưng thực của vợ tôi, vẫn đã hơn nhìn mấy chục cô hoa hậu mặc Bikini ưỡn tới lui trên truyền hình hay Internet ….
Món quà ngày Father's Day của tôi đó !
- Ba cảm ơn, thôi ăn cơm, con
- Con cũng cảm ơn Ba, vì Ba cho con những cái, mà chính Ba không có

ĐNH
June 17,2011

#3 NangThuyTinh

  • Ban Điều Hành
  • posts 2,005
    • Gender:Female
    • Location:cõi mênh mông

Posted 23 June 2011 - 03:27 AM

 NamHoa, lúc 22 June 2011 - 01:36 AM, nói:

Viết cho N

....

N thường làm thơ hay, dễ thương, dào dạt ... và vào Internet-
để làm gì hở N?
Có phải cũng để tìm một chút hạnh phúc !và thêm tí lãng mạn ?

Hoà



Chào anh Hòa,

Nắng cám ơn anh Hòa với hai bài "Viết cho N" ...rất hữu ich cho môn "tập làm văn" của N. lúc này :)

Anh viết thật khỏe, thật nhanh, đọc qua là biết ý tưởng lúc đó tuôn ra và gõ không ngừng, chả cần gò ép uốn nắn từ vựng, chứ N. viết chậm lắm, trả lời dài là còn phải lấy thêm thời gian mà sửa tới lui hoài à .

Quang Dũng là thần tượng âm nhạc của N.,...hihi, chuyện tình của QD và J.P tuy đẹp nhưng quá ngắn ngủi,( N. lại thích cậu bé con hai người, nhìn kháu khỉnh, so cute ! :)), anh có nghe qua ca khúc mới "Tình Bỗng Chốc Là Không" chưa ? Của Diệu Hương sáng tác, N. nghĩ là dành cho QD sau cuộc tình này.
Từ ca nhạc chuyển sang chính chị chính em cũng đâu có sao, nếu khi nào có giờ mà không bị đau đầu thì anh bàn chuyện VN và biển Đông đi, N. cũng đang muốn nghe, ...lang thang vài nơi thấy bà con bàn tán xôm tụ quá mà hong dám ghé vô vì sợ bị ăn roi mây, hihi ..nói chứ post trên public thì cũng tùy nơi, có nhiều nơi chỉ vài câu ngắn thôi không có gì mà mình đã bị gầm gừ rồi ....xem ra trở về với "thơ thẩn" là an toàn nhất .
Ra public, nơi càng đông đúc dân cư là nơi giang hồ hiểm ác ...hihi, phải đủ công lực, phải dầy chiêu thức, nơi mà bà con đấu trí, có khi phải có chút tà ma ngoại đạo mới thoát thân nổi ....:)))

À, đọc lại thì thấy anh có vài câu hỏi ..hihi, N. xin trả lời vắn tắt nhé ...

Nếu anh thích đọc hơn viết là anh đang bị bệnh làm biếng :))) . Còn toán học thì N. hong có giỏi lắm, câu hỏi trên không trả lời anh được, các hằng đẳng thức, phương trình , N. quên hết rôi`, giờ chỉ biết đếm sao trời và lá rơi thôi ...hì !


Có 1 thế giới ảo, nhưng đem lại hạnh phúc thật

Thế giới ảo, theo N. thì không hoàn toàn ...ảo vì sau màn hình là người, chỉ có điều trò chơi ảo không dễ như games của Play Station, XBox, hay DS..:))

Hạnh phúc....có thật không ?
Hay chỉ là một thoáng mong manh
Đến, đi như những vòng tròn cút bắt, những móc xích gút mắc, càng cố tháo gỡ, lại xoay khôn ngừng
...


Nắng cám ơn anh Hòa nhiều nhé, thân chúc anh luôn vui khỏe :)

NTT

#4 TửQuỳnh

  • Ban Điều Hành
  • posts 1,454
    • Gender:Female
    • Location:Địa ngục trần gian

Posted 23 June 2011 - 12:24 PM

 NamHoa, lúc 22 June 2011 - 02:03 AM, nói:

cũng như chỉ cần rờ bàn tay …già …nổi gân xanh nhưng thực của vợ tôi, vẫn đã hơn nhìn mấy chục cô hoa hậu mặc Bikini ưỡn tới lui trên truyền hình hay Internet ….



thích nhất câu này á :)

#5 NamHoa

  • Members
  • posts 57
    • Gender:Male

Posted 24 June 2011 - 05:07 AM

Cảm ơn Chị TuQuynh-
Xin phép tâm sự cùng Chị và Nắng
Hoà khi gõ là cứ để ngón tay gõ tự nhiên, thực ra có rất nhiều mâu thuẫn mà đọc kỹ mới thấy, đó là ...độc chiêu, mưa hoài ngập lụt cũng chết mà nắng mãi cũng cháy khô,
có lúc Hoà cho là có thế giới ảo mà đem lại hạnh phúc thật, không chỉ ám về thế giới aỏ của internet, mà cả 1 thế giới aỏ hoàn toàn về tâm linh, đang viết dở, chưa có dịp post, đem lại hạnh phúc thật, còn rờ bàn tay già nổi gân xanh là thực ,đem lại hạnh phúc thực
đó không có gì là mâu thuẫn, mà chỉ là 2 mặt 1 vần đề. Thề giới này được xây dựng trên những thể đối lập thống nhất, đỉều quan trọng là giải quyết mâu thuẫn như thế nào .

Thấy Nắng có quyết tâm và đam mê viết văn, chĩ cần giữ vửng đam mê cộng với vốn sống và bỏ thời gian theo đuổi, chắc chắn công lực sẽ tăng
Cứ đi mãi sẽ thành con đường, Khuya rồi. H xin phép, sẽ trở lại sau
Chúc TuQuynh và Nắng vuikhoẽ

Đào NamHoà

#6 NamHoa

  • Members
  • posts 57
    • Gender:Male

Posted 27 June 2011 - 05:18 AM

Viết cho Nắng 2

"Khi em đi ta chỉ còn vô thức
Lại lang thang lang thang vẫn lang thang
Biết về đâu cơn sóng biển ngỡ ngàng
Sao vết phỏng siêu hình đau hết sức" ....

Người ta định nghiã vô thức là gì? - Là những gì ngoài tiềm thức và ý thức
Nói vậy chẳng khác nào định nghiã cái nhà là những cái gì ....không phải cái nhà- nói nghe huề vốn ...

Chỉ có tâm hồn ..khổ sai mới làm cho tôi phỏng, một vết phỏng siêu hình không phải do thực nghiệm , lý trí hay bản năng , mà từ những hạt bụi xa mờ duy nhiên cộng thêm bao loang lở. Vết nhức, mỗi ngày một khám phá, một khác biệt, nhiều người viết thường hay hư cấu không thực tế nếu không nói là bịa đặt, tôi không chống điều đó, nhưng tôi không cho nó vào lời văn của tôi- thế thôi

Jean Valjean người tù khổ sai cuối cùng cũng đi về cõi vĩnh hằng có hậu, chết trong vòng tay yêu thương của Cosette

"Khi pháp luật và phong hoá còn đầy đoạ con người, còn dựng nên những địa ngục ở giữa xã hội văn minh và đem một thứ định mệnh nhân tạo chồng thêm lên thiên mệnh; khi ba vấn đề lớn của thời đại là sự tha hoá của đàn ông vì bán sức lao động, sự sa đoạ của đàn bà vì miếng cơm manh áo, sự cằn cỗi của trẻ nhỏ vì tối tăm thất học còn chưa được giải quyết; khi ở một số nơi đời sống còn ngạt thở; nói khác đi và trên quan điểm rộng hơn, khi trên mặt đất, dốt nát và đau khổ còn tồn tại thì những quyển sách như loại này còn có thể có ích." (trích trong Những người khốn khổ của Victor Hugo )


Nhưng thưa Ông, còn bao triệu người cũng dũng cảm như ông mà không có hậu, sự ngẫu nhiên nào sẽ giải thoát cho họ còn là tương lai xa vời , ...đấu tranh, trình độ sản xuất, thể chế dân chủ, sự thay đổi tâm sinh lý con người, cũng không loại trừ một thay đổi từ một hành tinh nào đó xảy đến cho điạ cầu , không ai biết , và cũng xin đừng quả quyết ..Tôi thì lúc nào cũng nghi ngờ ...có khi không ngoại tình thể xác mà ngoại tình tư tưởng, tôi chấp nhận, em cứ ngoại tình tư tưởng đi, đỡ hơn 1000 lần ....tư tưởng nó sẽ thay đổi, rồi thần tượng nào trong em trong tôi cũng sẽ phải tan rã và sụp đổ hehehe




Hình đã gửi

Tôi thao thức không phải vì suy tư hay tương tư tình ái thời trai mới lớn, cũng chả sợ hãi gì cả, sự sợ hãi là thảm hoạ lớn nhất của thế kỷ chúng ta, mà không ngủ được vì ....tiếng sóng vô thức cứ ì ầm ngày đêm, vì tiếng côn trùng của tiềm thức cứ âm oa đe doạ , vì bóng ma tự hữu trong aỏ giác cứ chập chờn...

Ban đêm chỉ cần một gì đó đồng hành là khoái rồi, hồi xưa, là tiếng chuông đồng hồ cứ 15 phút là nó gõ một khúc bài Ave Maria...nó không ngủ giống tôi và tôi có người bạn khuya trung thành, ngay cả tiếng con thạch sùng thỉnh thoảng tặc lưỡi cũng làm tôi biết nó cũng chưa ngủ....

Bây giờ thay vào đó là những đồng hồ điện tử câm như bóng tối, nhà không có một con ruồi hay con muỗi để mà ngó cho vui, vậy đâm ra buồn và ..thao thức

Cảm ơn em đã hiểu mà tôi thì chả biết gì về em,( cũng không biết là em có .....chồng hay chưa nữa, nguy hiểm quá !!!!! )
-----------------------------------------------------
Nắng viết :
"Những vần thơ như vẫn còn thao thức
Chợt thấy mình hồn sao mãi đi hoang
Bóng thời gian qua đi thật vội vàng
Mà "vết phỏng siêu hình" còn in dấu ."
-------------------------------------
Cảm ơn em, em có tài thiệt, thơ riêng của em đã hay, nhưng mà ở mấy câu thơ trên, em nhái giọng mà tôi cứ tưởng là tôi viết, ( cũng như Hoài Linh có tài mới nhái đưọc giọng Tuấn Ngọc vậy ....hehehe)

"một chút dí dỏm pha với ít giọt đắng"

em ví von hay quá, cũng như một chút đường pha với chanh thêm tí đá làm cho những ngày nắng hạ đang về trong như ..Pha Lê

Lời em, tôi sẽ giữ để cho tôi vẫn là tôi , không nhầm với ai được, những ngón tay tôi gõ không phải từ những sợ hãi, e dè, dè dặt, mà từ trái tim yêu thuơng, can đảm, trắc ẩn, hy vọng, thành thật, nếu phải ..xạo,

tôi sẽ xạo kiểu Bác sĩ nói dối bệnh nhân, -không sao đâu,bệnh của ông bà cứ nằm tịnh dưỡng là khỏi thôi, nói xạo vậy có thể có tội, mà tội nhẹ hều, vì nói xạo là để biến cái xạo thành sức mạnh, để dâng biếu cái tốt cho tha nhân !!

Mong em vẫn còn đâu đó, trong lằn ranh sợi chỉ mong manh của tiềm thức và vô thức, để cho tôi còn nhớ và viết như những lời của em gởi từ tiền kiếp ...

Em cứ đến gần tôi hơn, rồi lại xa rồi lại gần , như những hoàng hôn để bình minh trở lại, trở lại đến lúc nào, ai mà biết ??
Ngày mai sẽ ra sao, có còn ai nhớ đến mình không?

Rồi đây mình sẽ ra sao thì đã có câu trả lời đúng 100%, không ai có thể thoát hay chối cãi được, trước hay sau thôi ( người 100, kẻ 90... )

Còn ai nghĩ đến mình không nữa cũng có câu trả lời luôn rồi !! Sẽ không ai còn nghĩ đến mình nữa, vì họ cũng ...như mình thôi. giỏi lắm là 100 có lẻ, lúc đó họ không nghĩ mà sẽ ...gặp lại nói chiện ...nợ nần dzới họ, ai thiếu thì tôi nhớ lắm, chứ thiếu ai thì hay quên ....có nhắc cứ như ...giả điếc !!

ĐNH thứ bảy tháng 6 /11/11


#7 NamHoa

  • Members
  • posts 57
    • Gender:Male

Posted 28 June 2011 - 06:51 AM

Please Login or Register to see this Hidden Link



Trúng tuyển trường Cao Đẳng Viễn Thông Quốc Gia, tôi lần đầu vào Sài Gòn trọ học, khó khăn lắm ba mẹ tôi mới cho tôi đủ số tiền tối thiểu để ăn uống hàng ngày, học xong buổi sáng là tôi tìm ngay quán cơm dọc đường kêu diã cơm,cơm dọc đuờng là những quán cắm chiếc dù lớn ngay viả hè, chiếm lòng lề đường, bán xong , buổi tối thu lại, vì thế phải nói là giá bình dân mà ăn cũng được, cũng chỉ gọi là tạm no, vì sức đang lớn, chứ thật ra là phải 2 diã mới đủ,

Buổi trưa đó, khi tôi mới ăn, một cô gái đi chiếc Honda leo lề chạy thẳng vào quán cơm gần chỗ chủ quán làm như có bà con gì đó ,thay vì đậu dưới lòng đường như bao nguời khác, cô tháo găng tay, cởi mũ và kiếng bỏ vào giỏ rồi treo lên tay xe, cô đi vào nói nhỏ với bà chủ quán điều gì , rồi đi tìm chỗ ngồi. Quán lúc này đông nghẹt, các bàn đều có 4 người nên cô chỉ có thể chọn ngồi cùng bàn với tôi hay bàn gần đó cũng có 1 người, quán lề đường người xa lạ ăn chung là chuyện thường vì chật và ít bàn, không như các quán lớn hay cửa hàng.
Hình đã gửi
Cô nhìn 1 chút rồi tiến tới bàn tôi, có lẽ cô thấy vẻ mặt của tôi ...hiền lành tuy ăn mặc hơi lam lũ, cô vén chiếc áo dài rồi thản nhiên ngồi xuống ghế, chờ đợi quán đem cơm ra, lúc này tôi mới để ý, thật là ....may cho tôi, cô quá đẹp !!

Tôi không thể tả cô như những nhà văn khác, khuôn mặt trái xoan, mắt bồ câu to tròn, mái tóc chấm lưng ...vì tả như vậy chính tôi cũng không hình dung ra người đẹp như thế nào ,mà chỉ có thể nói là tới lúc đó tôi chưa từng thấy ai đẹp như cô.

Diã cơm được cô bé giúp việc quán mang ra, diã cơm thịt kho hột vịt nóng hổi còn bốc khói. Cô chậm rãi ăn, nhưng chưa tới nửa diã thì ngưng rồi kêu 1 chai xá xị, cô ăn rất gọn, trái hột vịt và vài miếng thịt còn nguyên cũng như cơm, hầu như chưa đụng tới, không như những người khác thường trộn diã cơm rồi mới ăn, xong cô đứng dậy đi về phiá chủ quán trả tiền.

Khi tôi thấy chiếc lưng cô vừa quay đi, chiếc áo dài xanh tha thướt nổi bật giữa trời nắng. Lúc đó tôi đang tính kêu thêm chén cơm, vì với tuổi sinh viên như tôi lúc ấy, diã cơm thường không đủ no.

Trong 1/10 giây suy nghĩ, tôi vốn nghĩ nhanh nên đôi lúc cũng sai lầm, tôi thấy tội gì mà không "sang" nửa diã cơm gọn ghẽ còn lại của cô qua diã cơm heo xào dưa cải đã gần hết của tôi, -thứ nhất là tôi đâu có ăn xin,- thứ hai mấy người ngồi chung quanh tôi lúc này toàn là nam sinh viên, nghèo khổ như tôi mới ăn cơm bụi, có nhìn thấy chẳng nhằm nhò gì - thứ ba là tôi tiết kiệm được 10 đồng cho chén cơm thêm (điều này có lẽ cũng quan trọng ...)

thường khi khách ăn không hết , quán đổ vào 1 cái thùng để cho heo, bất quá tôi chỉ bớt của con heo hơn 1 chén cơm, Với lại nhìn cô là tôi đã có …cảm tình, nên đuợc ăn thừa của cô cũng chấp nhận. Thế là khi cô đang trả tiền, tôi thản nhiên cầm diã cơm của cô gạt qua diã tôi.

Đúng lúc những hạt cơm cuối cùng từ diã của cô sang diã tôi, cô chợt quay lại. Nếu tôi là đứa bé ăn xin mà làm động tác đó là bình thường, nhưng rõ ràng ăn mặc đeo mắt kính như tôi là sinh viên,...Quán không lớn, khoảng cách không xa lắm, đủ để tôi thấy khuôn mặt cô đỏ bừng lên rồi vội quay đi với đôi mắt cũng đỏ hoe .. ngấn lệ

Y như người đang ăn trộm bị bắt quả tang, tôi hết sức lúng túng, chỉ muốn độn thổ,nhưng làm sao bấy giờ chả lẽ đổ lại, thế nên tôi cứ cúi đầu gượng gạo ăn hết diã cơm. Ăn xong tôi kêu tính tiền,bà chủ quán bước gần đến tôi và nói:
- Có người trả tiền cho cậu rồi, nó là cháu ruột tôi đó
Tôi toan hỏi ai vậy, nhưng rồi chỉ cảm ơn bà chủ quán và bước ra

Đạp xe trở lại trường để ngủ, tôi như người mất hồn, chưa bao giờ tôi lại cảm thấy xấu hổ như vậy, nỗi ân hận ăn chén cơm thừa cứ dằn vặt tôi suốt buổi trưa ấy .

Tôi không vào lớp ngủ như những trưa khác, mà thẫn thờ dựng xe trước cái bốt nhỏ làm bằng gỗ dựng ngay trước cổng trường, bốt này dành cho bác lao công ngồi gác, buổi trưa nên bác đã về cái quán nhỏ sau trường cũng là nhà bác để ăn cơm.
Tôi vào ngồi trong đó, đưa đôi mắt ...buồn rượi nhìn không định hướng, trường Viễn Thông Bưu chính nằm ngay ngã ba đường Phan đình Phùng và cuối Phạm đăng Hưng , xe cộ chỉ lưu thông một chiều, ngay góc đường là nhà thờ Đa kao. Lúc này có lẽ điều mà tôi mong ước nhất là đừng gặi lại cô gái lúc nãy, xấu hổ tủi thân đến dường nào. Hình đã gửi

Bỗng mắt tôi hoa lên ( không phải vì đói như buổi sáng gần tan học) vì từ xa đường PĐH, chiếc xe Honda đang từ từ chạy tới, trên xe là cô gái mặc áo dài xanh. Tôi lúc đó không biết làm gì cứ ngồi như pho tượng, cô tiến vào trường, tất nhiên là phải đi qua bốt gác, tiếng máy xe nổ nhe nhẹ,cô dừng xe lại rồi hơi nhoẻn miệng cười, hồn viá tôi như lên mây..cô hỏi tôi:
-ủa , bạn học ở trường này hay sao mà ngồi đây
- tôi mới học năm đầu Viễn Thông
Ngưng lại một chút tôi nói như phân trần và cảm ơn người đã trả tiền cơm
-lúc nãy ở quán cơm ...
Ngay lập tức cô ngắt lời;
- Nhắc chuyện ấy làm gì, bỏ đi
Tôi cảm thấy gánh nặng nhẹ bớt vì cô gái không nhìn tôi dưới con mắt khinh dễ mà ngược lại có vẻ thông cảm và 1 chút thiện cảm
Tôi nghĩ cô cũng học trường này nên hỏi:
- Bạn cũng học trường này và đang vào lớp ngủ trưa ?
- Uh, Nhiên ( cô gái xưng tên với tôi ) học năm thứ 2 Bưu Chính, mọi khi về nhà, nhưng hôm nay có chút chuyện tính ghé con nhỏ bạn, chắc giờ nó đang ở trong lớp
Không nghe rõ tên nên tôi hỏi :
-Bạn tên Duyên ?
-không, Nhiên, Nguyễn thị Tự Nhiên nghiã là không khách sáo.

Học năm thứ 2 nghiã là hơn tôi 2 tuổi, Thấy cô cởi mở , tôi quên mất chuyện chén cơm thừa, tôi nói:
- Mình tên Hòa, ...Đào Nam Hoà, thôi bạn vào đi
Lại nhoẻn miệng cười cô gái nhìn tôi rồi nói:
- Hoà ngồi chơi, Nhiên đi nhen

Cô đi rồi, tôi dắt xe vào, thay vì mọi khi để xe dãy cho SV Viễn Thông như mọi khi thì tôi lại chạy qua dãy dành cho Bưu Chính, tôi quan sát thấy chiếc xe Honda của cô gái khi nãy và vài chiếc xe khác của những sinh viên ăn cơm xong vào lớp ngủ, chờ học giờ chiều, tôi dựng xe rồi ngồi 1 ghế đá dưới hàng cây cổ thụ to cao rợp mát .

Tôi đang ngồi suy nghĩ, bỗng lại giật mình, khi từ dãy lớp Nhiên xuất hiện đi về phiá dãy xe.Tôi đoán là Nhiên đã gặp bạn xong và ra về, Thấy tôi ngồi, Nhiên thản nhiên bước lại,ngồi không xa cũng không gần, vén tà áo dài, để chiếc cắp lên đùi, im lặng 1 lúc , không ai nói lời nào. Tôi mở lời hỏi 1 câu mà đã biết câu trả lời:
- Nhiên gặp bạn chưa
- Rồi, sao Hoà không vào lớp ngủ đi
- Tự nhiên hôm nay thấy khó ngủ, mà thường ngày Hoà cũng ít ngủ trưa, thường là đọc sách.

Thấy tôi có cuốn sách cuả Jean Paul Satre để gần chỗ ngồi, Nhiên hỏi:
- Hoà cũng đọc sách Jean Paul Satre
"Cũng" đọc nghiã là Nhiên đã đọc, tôi nói
- Thấy ngưòi ta nói về thuyệt hiện sinh nên mượn thằng bạn đọc để khi cần có cái nói chuyện,
Nhiên cười:
-Hoà có lối nói chuyện nghe ngồ ngộ
Tôi không hiểu ý Nhiên nên nói:
- Hoà mượn thật mà, chứ đâu có tiền mua
Nhiên lại gạt ngang:
- Đừng nói tiền bạc, không cần phải nói chuyện ấy, khi nào cần, Hoà có thể mượn sách, nhà Nhiên cũng có khá nhiều
Tôi hỏi:
- Nhiên thích đọc loại sách nào
- Nhiều loại, kiểu đọc để có cái nói chuyện khi cần giống Hoà ấy mà
Rồi Nhiên lại khẽ cười, thấy Nhiên khôi hài và cởi mở, câu chuyện tự dưng mỗi lúc sôi nổi hơn như thể là chúng tôi quen nhau từ lâu lắm rồi
Nhiên hỏi tôi:
- Cuốn sách nào mà Hoà thích nhất?
- Notre Dame de Paris
- Còn bản nhạc?
- Như "cánh vạc bay" và "hẹn hò"
- Chắc Hoà biết câu: hãy cho tôi biết bạn thích cuốn sách nào tôi sẽ nói cho bạn biết bạn là người như thế nào?
- Biết, vậy theo Nhiên , Hoà là người như thế nào
- Lãng mạn, quá lãng mạn
- còn Nhiên thích cuốn nào và bản nhạc nào?
- Sách thì thích cuốn Les Miserables và Mùa thu lá bay, còn nhạc thì thích bài "Cành hoa trắng" và "Người đi qua đời tôi"
- Tại sao Nhiên lại thích bài Người đi qua đời tôi?
- Chắc Hoà biết câu mở đầu, Người đi qua đời tôi trong những chiều đông buồn, nhưng mà Nhiên cảm thấy bài đó lúc nào cũng buồn ngay cả khi hát trong những ngày hạ gắt nắng

Ngưng 1 chút Nhiên tiếp:
- vậy theo Hoà, Nhiên thuộc loại người nào?
- Lãng mạn và đầy thương cảm
Nhiên hỏi tôi:
- Hoà biết đàn chứ?
- Biết, cũng võ vẽ được mấy bài guitar cho có với người ta, còn Nhiên?
- Nhiên cũng vậy, cũng biết chút ít
Tôi hơi ngạc nhiên:
- Nhiên biết chơi guitar
- Không, Piano

Phải là nhà giàu có lắm mới học Piano nên đến lúc này tôi nhìn kỹ Nhiên hơn 1 chút, mặc chiếc dài xanh mới tinh có thêu mấy bông trắng nhỏ giữa ngực, chiếc quần đen láng mướt và đi đôi sandal, chiếc cặp táp bằng da.... tất cả đều thuộc loại đắt tiền, Người đẹp nhờ luạ, Nhiên đã quá đẹp , khuôn mặt láng o, mà lại có thêm lụa nữa!

Tôi nghĩ ngay đến sự bất công, chả lẽ Thượng đế hay Đấng nào đó lại dành cho một số người quá ưu đãi, khi nhìn lại tôi, chiếc áo vải thô đã cũ, chiếc quần cũng đã sờn, trên tay chỉ vài cuốn sách
Tôi liên tưởng tôi đang là Quasimodo lão gù nhà thờ Đức bà và Nhiên là nàng kỹ nữ tuyệt đẹp Esmeralda trong Notre Dame de Paris
Nhiên cắt ngang ý nghĩ của tôi và tôi có cảm tưởng Nhiên đang đi đôi ...sandal trong bụng tôi
- Hoà đang so sánh đó huh
Tôi chối:
- Không, chỉ hơi buồn thôi
- Nãy giờ Nhiên có làm gì đâu mà Hoà buồn
Thật ra tôi buồn là thật, vì giữa tôi và Nhiên có sự cách biệt như vậy thì làm gì có những buổi gặp nhau để nói chuyện nữa
Tôi hỏi:
- Nhiên có buồn không khi mất cái gì đó mà mình thích
- dĩ nhiên là buồn, mà Nhiên đâu có làm mất của Hoà cái gì đâu,
Tôi lại thật thà:
- Không mất gì cả, mà Hoà có cảm tưởng như không còn được nói chuyện với Nhiên nữa...

Tôi lặng thinh không nói nữa, Nhiên cũng im lặng, đầu hơi cúi xuống, nụ cười nãy giờ đã tắt, tôi thấy 1 chút buồn trên khuôn mặt thiên thần của Nhiên
Tôi có cảm tưởng thời gian trôi qua sao mà nhanh đến thế, sắp đến giờ học chiều,sân trường đã đầy SV, dãy xe 2 bên VT và BC đã gần đầy, một số thằng bạn nhìn tôi và Nhiên ngồi nói chuyện tỏ vẻ ngạc nhiên, không hiểu sao mà tôi có thể quen với Nhiên được
Nhiên đứng dậy
- Thôi đến giờ học rồi, Nhiên vào lớp học luôn chứ về nhà không kịp nữa
Có lẽ mải nói chuyện với tôi mà Nhiên quên cả về nhà nghỉ trưa, kể ra thì tôi cũng có chút đỉnh ...diễm phúc
Tôi cũng đứng dậy khẽ nói:
- Hoà cũng vào lớp, thôi đi nha.

Ngày hôm sau tôi không ngồi ghế đá nữa mà vô lớp ngủ trưa như thường lệ, không ngủ được, tôi lấy sách ra đọc mà sao hàng chữ cứ nhảy muá lung tung.
Nhà trường có hai dãy là Viễn Thông (chung với Điện thoại) và Bưu Chính. Ở giữa là văn phòng nhà trường, thường học ngành nào đậu xe bên đó cho gần
Bốn ngày sau liên tiếp ngày nào tôi cũng đậu xe bên VT rồi tản bộ ra ngồi ghế đá bên Bưu Chính, buổi trưa lác đác dăm sinh viên qua lại, mà chả thấy Nhiên đâu, tôi có làm gì đâu mà phải chờ Nhiên, mà sao bụng như nao nao,
Thật ra là muốn kiếm Nhiên không có gì là khó, hai dãy lớp chỉ cách nhau mấy chục thước, tôi chỉ cần lê qua văn phòng chung của trường là tới dãy lớp Bưu Chính, canh gần giờ vào học, lảng vảng gần lớp thế nào chả gặp, nhưng sao tôi không đủ can đảm làm việc quá dễ đó, hoặc canh giờ tan học đứng ở cổng trường chặn đầu thì hết …xảy.
Người ta theo tò tò còn được, tôi không làm nổi việc đó, vì mặc cảm tự ty hay sao? Sao 2 dãy lớp giữa tôi và Nhiên gần như có gì vô hình cách ngăn, không cho tôi vào. Đối với tôi, ngồi ghế đá đã là dũng cảm lắm rồi và không làm gì cả, gần như chỉ còn chờ sung rụng…và gần như ngồi theo ..vô thức

Đúng một tuần sau, kể từ ngày …ăn chén cơm thừa, tôi lại ra ghế đá dãy lớp Bưu chính ngồi ngắm những cụm mây trắng lững lờ trên bầu trời cao, 15 phút đã trôi qua nhanh chóng, còn hơn nửa giờ nữa là đến giờ học,bỗng tôi giật mình, Nhiên đang đậu xe, thấy tôi ngồi, Nhiên tiến lại, ngồi xuống như tuần trước, không gần cũng không xa, Nhiên nhoẻn miệng cười rồi hỏi:
- Hoà đang làm gì đấy?
Tôi không trả lời mà hỏi lại:
- Sao hôm nay Nhiên đi học sớm vậy?
- Ở nhà Nhiên cũng không ngủ, nên ...tự nhiên hôm nay đi sớm một chút
- Tự nhiên Nhiên đi sớm một chút?
Cả hai cùng cười khi tôi nhắc điệp ngữ nhiên.
Im lặng một chút, tôi thu hết can đảm, nói:
- Hoà cảm thấy thích, ước gì được nói chuyện với Nhiên như thế này
Nhiên trả lời làm như vừa giỡn vừa bày tỏ trên nỗi niềm của 2 kẻ mới …hơi nhớ nhau:
- Nói chuyện mà cũng ước! Thế bao lâu Hoà muốn nói với Nhiên, hàng ngày, hàng tuần hay mỗi tháng một lần
- Lấy trung bình là hàng tuần đi …
Chúng tôi lại lan man hết chuyện này tới chuyện khác chẳng mấy chốc tiếng chuông báo hiệu giờ học lại vang lên. Nửa tiếng nói chuyện thật là …biểu kiến, cảm chừng chỉ có mấy phút

Rồi ước mơ của tôi thành sự thật, mỗi tuần Nhiên đều vào trường sớm hơn và chúng tôi đều có buổi ngồi nói chuyện như vậy, những câu chuyện lắm khi sôi nổi về bất cứ đề tài nào,kiến thức của Nhiên làm tôi kinh ngạc, có thể chúng tôi nói với nhau cả năm vẫn còn đề tài để nói, Nhiên quá đầy đủ về vật chất và quá dư mặt tinh thần, tuy vậy chẳng bao giờ chúng tôi hỏi chuyện về đời sống hay gia đình, tôi chẳng biết Nhiên có bao nhiêu anh em, ba mẹ làm gì và Nhiên cũng chẳng bao giờ hỏi tôi những chuyện ấy. Tôi không hiểu sao có người con gái nào trên đời này lại có thể kết bạn với người đã dám ăn thừa diã cơm của mình .
Một trưa tôi hỏi Nhiên:
- Ngồi nói chuyện như vầy Nhiên không "sợ" sao?
- Sợ ? mà sợ cái gì? tình bạn trong sáng thì có gì mà sợ
- Dư luận , Nhiên cũng không sợ?
- Hơi đâu mà sợ dư luận, Nhiên chỉ sống thật với chính mình. Nhiên coi Hoà như một người bạn trong sáng
Tôi suýt phì cười, nói:
- Vậy mấy bạn khác của Nhiên không trong sáng à
- Nhiên có cả đống bạn gái cũng như trai, bạn gái thì không nói chứ bạn trai thì chán lắm
- Sao mà chán?
- Có ông mới gặp có chút xíu đã rủ đi ăn kem, ra công viên, có ông ra vẻ ta đây giàu có, có ông ...
Tôi cắt ngang:
- Nhiên khó quá, ai có phước lắm mới gặp được Nhiên
Rồi tự nhiên tôi đổi đề tài:
- Hồi nhỏ Hoà mê nhạc ghê lắm, thường học khuya xong, radio có chương trình nhạc hoà tấu và giao hưởng, Hoà hay nghe nhất là những bài đàn piano cổ điển thuộc trường phái lãng mạn như Chopin, Tchaikovsky, …
- Nhiên cũng thích nhạc cổ điển, bữa nào đến nhà Nhiên đánh cho nghe
Tôi tưởng như tai mình nghe lầm, nên nói cho qua:
-uh, bữa nào cũng được
Nhiên bất chợt hỏi tôi nửa đùa nửa thật:
- Hoà không sợ đến nhà Nhiên sao?
- Tình bạn trong sáng làm gì mà phải sợ
Nhiên nói như thử tôi:
- Nhưng mà ba mẹ Nhiên khó lắm
- Đến nhà nghe đàn với tình bạn trong sáng, Hoà đâu có làm gì mà phải sợ ba mẹ Nhiên
- Nói vậy thôi, ba Nhiên đi làm xa, tuần về một lần, còn mẹ Nhiên làm công chức.
Lần đầu tiên Nhiên nói về gia đình mình, rồi hỏi tôi:
- Còn Hoà?
- Ba Hoà làm lính, mẹ buôn bán ngoài chợ, nhà ở BH, xuống SG nhờ Ba Hoà quen, xin cho Hoà ở trọ cùng một số lính trong một nhà mà trước để Quân Đội xử dụng, nay để không
Chúng tôi lại tạm ngưng câu chuyện vì chuông đã reo đến giờ học,

Ngày tháng trôi qua …trung bình, nghĩa là không nhanh không chậm, chỉ vừa đủ cho hai chúng tôi mỗi tuần gặp nhau nói chuyện một lần, thế thôi, cũng chẳng toan tính gì vì nào ai biết trước ngày mai ra sao?

Đầu tháng 4, tình hình trong nước rối beng, miền Bắc đang dần chiếm miền Nam, các tỉnh thành đua nhau thất thủ, sau này người ta cứ cãi nhau ai thắng ai, tại sao miền Nam lại mất một cách quá dễ dàng như thế? Phe thắng thì say sưa, huênh hoang, tự mãn, bên bại thì nuối tiếc,ôm hận, trách móc đồng minh phản bội....nhưng nếu hỏi thêm tí nữa, tại sao đồng minh lại phản bội và họ có muốn phản bội không? Hàng ngày anh vẫn chở dùm con tôi đi học, rồi tự nhiên một bữa anh tuyên bố không giúp nữa - phải có lý do gì đó chứ ?

Trách người thì cũng nên tự trách mình nữa mới công bằng, vì đâu có ai hoàn thiện và có ở trong hoàn cảnh của người mới hiểu hư thực. Tôi không muốn nói thêm vì đã có quá nhiều giấy mực nói về chuyện này rồi, tuy nhiên có một vài điểm mà tôi thấy ít người nhìn thẳng, là từ 1973, quân Bắc đã mạnh hơn quân Nam rất nhiều, ước tính năm 73 quân Nam chết 25 ngàn,thì sang năm 74 con số đã là gần 40 ngàn,

Rất ít người kể cả hàng tướng lãnh biết rằng quân Nam đã thua ngay từ năm 73, còn sau 73 thời gian chỉ tính bằng bao lâu, và tôi chưa đọc một tài liệu nào của phiá Nam khen quân Bắc cả, đánh cờ có thua cũng phải biết thua cho đẹp, phải biết khen đối thủ một câu chứ, viết đến đây tôi chỉ cầu mong ...không có vị nào lớn tuổi đọc bài này, vì gần như họ không bao giờ đồng ý và hầu như chỉ nghe có một bên tai mà thôi. Điều khó chịu nhất nhưng lại thưòng xảy ra là các vị đó, với lập luận :" Thằng đó đi lính hồi nào , biết gì về quân sự chính trị mà nói"
Các vị đó có biết rằng, ở ngay trên đất Mỹ, có một sinh viên trẻ người Mỹ chính gốc, làm luận án tiến sỹ với đề tài:: Nghiên cứu về ….chiến thắng Đống Đa của Quang Trung Nguyễn Huệ", Nói theo kiểu đó, thì chàng nghiên cứu sinh đó có đi lính bao giờ, có ở VN bao giờ mà biết!

Tôi sẽ chứng minh , nếu đặt ngược lại, các nhà lãnh đạo đổi bên, thì liệu quân Bắc có thắng không? Xin nói thật lòng đi, tôi e rằng câu trả lời sẽ làm mất lòng. Ngoài Bắc làm gì có chuyện tướng tá lấy máy bay đi tán gái, lấy quân xa đi nhảy đầm, chưa nói tới tham nhũng, toàn miền Bắc lúc đó không trừ một ai, đều có "phần" trong cuộc đi chiếm miền Nam, từ Hội Thiếu Niên nhi đồng, Hội Thanh niên, hội Nông dân, hội Phụ nữ, không lọt một ai, bởi vậy sức mạnh được tạo thành một khối, như bó đũa khó lòng mà bẻ, anh tôi là Biệt Kích mấy lần "nhảy toán" không thành, đi 9 người chỉ có 2 về, là may mắn lắm rồi,
Nói thêm cho dài dòng, chứ thôi để các nhà sử học làm việc của họ, đó không phải là trách nhiệm của tôi

Trong khi miền Nam chỉ những người lính khốn khổ là đứng mũi chịu sào cho con thuyền vốn đã ọp ẹp rách nát, mà sóng gió trong ngoài ngày càng thét gào, tất cả còn lại hoặc thờ ơ, vô trách nhiệm, chưa nói đến thành phần đâm sau lưng chiến sĩ!
Tháng 4, các tỉnh miền Trung ngập chìm xương máu, tang thương chết chóc, hỗn loạn, nhưng ở Sài Gòn không có một tí gì là không khí chiến tranh, hàng ngày nghe đài chỉ nói gọn chẳng hạn tỉnh này mất liên lạc, chỗ kia tái phối trí ....thế thôi
Mấy chục năm sau, có một câu nói mà tôi tâm đắc của TNS Mc Cain "Miền Bắc VN đã chiến thắng nhưng không xứng đáng"
vâng tà đã thắng chánh ! Thế mới đau! Rồi mấy chục năm sau ở hải ngoại, bao hô hào, bao vận động nhưng chỉ dừng lại ở đó …kẻ chánh nghiã vẫn không đủ sức lật kẻ tà gian hung bạo, phải chờ đến bao giờ?

Sáng ấy, đang giờ học sáng khoảng 9 giờ, đột nhiên tiếng bom nổ thật gần trường chúng tôi, sau đó là vài loạt súng, chả ai biết chuyện gì, về sau biết là một phi cơ F5 đã thả bom xuống Dinh Độc Lập, mọi ngưòi chạy ra sân, tôi gặp Nhiên, hai đứa đứng nhìn nhau không nói, nhưng lòng tôi thấy vui vì mấy khi gặp bất ngờ, dường như có một chút nhung nhớ đã xâm chiếm trong lòng nên gặp nhau dù vài ba phút cũng thấy ...khoái.
Chỉ 15 phút sau, hàng trăm lính Cảnh sát dã chiến kéo đến, xe đậu kín sân trường vì trường sát vách đài phát thanh SG, họ đến để bảo vệ , Sau đó, trường thông báo cho tất cả sinh viên nghỉ học.
Lúc này đường xá chật cứng vì tất cả cơ quan khác cũng cho nghỉ, chỉ có thể nhích từng bước trên các con lộ lớn như Đinh Tiên Hoàng, Phan đình Phùng, Duy Tân , Hiền Vương....
Tôi ở trọ,đâu cần vội vã, ra sau cùng, tới cổng thì Nhiên đang đậu, xe vẫn nổ máy, Nhiên chặn tôi lại:
- Hoà, hôm nay nghỉ, về nhà Nhiên ăn cơm đi
Rồi không đợi tôi ý kiến Nhiên nói tiếp:
- Sách nhà Nhiên nhiều lắm, Hoà cứ lấy mà đọc
Tôi hơi phân vân dù sao nhìn bề ngoài, Nhiên hơn tôi xa, ăn mặc chải chuốt toàn hàng đắt tiền, không cần nói cũng biết là con nhà khá giả, còn tôi thuộc tầng lớp bình dân, lại đi chiếc xe đạp lọc cọc, tôi thăm dò:
- Nhà Nhiên gần hay xa
- Gần,mà cứ theo đuôi Nhiên đi thôi, Nhiên đi chậm cho Hoà theo mà
Trời nhân đạo thiệt,được làm cái đuôi của Nhiên thì còn gì hơn!

Nói vậy chứ lúc đó đường kẹt cứng, xe đạp như tôi chắc luồn lỏi nhanh hơn Nhiên .Tới ngã tư Phan Đình Phùng-Công Lý , quẹo phải một chút, tới một khu toàn là biệt thự, mỗi nhà bốn bề có hàng rào riêng. Khu ở rất tĩnh lặng, yên ả chứ không có chút nào náo nhiệt như những xóm bình dân ồn ào náo nhiệt
Nhiên leo xe lên vỉa hè, ngưng lại rồi xuống xe đưa tay luồn vào trong mở khoá, rồi đẩy xe vào . Tôi hết hồn.
Trời ơi, biết vậy tôi không theo, nhà lớn quá, chỉ nhìn qua cũng biết là nhà của quan chức cao cấp, nhà hai tầng xây theo kiểu thời Pháp, rộng rãi, bên trong trang trí toàn đồ cao cấp, mà lần đầu tiên tôi mới trực tiếp trông thấy, có cả cặp ngà voi treo trên tường và những đèn chùm rũ xuống từ trần nhà trông rất đẹp và sang trọng, một tủ đựng bóng mượt lấp lánh những ly tách, ruợu, dàn máy Akai to , một kệ sách bằng gỗ qúy đóng sát tường với khoảng vài trăm cuốn sách đủ loại,….bộ Salon bằng gõ chạm trổ rồng phượng ….
Bước vào tôi đã choá mắt, nhưng ..tự ái của thằng con trai, nên tôi chỉ khẽ nhìn sơ, tôi chú ý nhất là cây đàn grand piano,đặt ngay kế cửa sổ phòng khách trông ra vườn hoa với dăm bảy loài hoa khoe sắc dưới nắng mai
Nhiên dọn sơ nhà cửa vừa rót nước ra ly, đẩy về phiá tôi, mở to cánh cửa sổ rồi Nhiên hỏi bâng quơ:
- Hoà thích hoa nào?
- Hoa mười giờ, màu hồng nhẹ nhàng, sáng nở chiều tàn, nhưng mai nở tiếp, ngày nào cũng nở
-Hoà nói câu đó có …triết lý trong đó hông dzậy?
- Nhiên hiểu sao cũng được
Cả hai chúng tôi cùng cười vì thật ra có câu trả lời rồi

Vừa lúc đó, em Nhiên là Phương cũng về đến, Phương học Lê Qúy Đôn, trường cũng cho về vì vụ đánh bom vừa qua
Lịch sự , tôi đứng dậy, nhưng chưa lên tiếng, Phương mau mắn:
- Chào anh
Thì Nhiên đã nói:
- đây là Hoà, bạn chị, học cùng trường, thôi em xuống giúp chị nấu cơm trưa có anh Hoà ăn nữa đó
Còn mình tôi, đứng xớ rớ, tôi lại cây đàn, vén tấm khăn phủ lên, gõ gõ
Nhiên chạy lên, hỏi:
- Hoà biết chơi Piano?
- Không, chưa thấy cái đàn piano bao giờ , mà Nhiên học đàn lâu chưa?
- Hai chị em Nhiên học lâu rồi từ nhỏ
- Ước gì đưọc nghe Nhiên chơi một bài!
- Hoà muốn nghe nhạc gì?
- Gì cũng đuợc, nếu Nhiên đàn thì còn hân hạnh nào bằng.
- Nhiên chưa đàn cho người con trai nào đâu đấy, Hoà là người đầu tiên
Nhiên chỉnh ghế lại, bắt đầu tập trung, Nhiên chơi nhạc Chopin bài Nocturne Op. 9 No. 2, bài nhạc êm đềm như ánh trăng vừa hé, mang đầy phong cách của trường phái lãng mạn, tôi lắng nghe, trời ơi, sao mà trời thương tôi thiệt, tôi có lộc được một hoa khôi của trường, một cô con gái nhà qúy tộc cho nghe bài tôi thích.
Lát sau,tiếng Phương gọi:
- Chị Nhiên ơi, phụ em dọn cơm
Nhiên bảo tôi:
- Xuống nhà ăn cơm với hai chị em Nhiên
Nhà bếp cũng đẹp và ngăn nắp, sáng sủa vì có tới hai cửa sổ và một cửa hậu, tủ đựng chén bát toàn hàng kiểng của Tàu, Nhật nhìn sang trọng, bếp nồi ngăn nắp và sạch sẽ …

Cơm xong, chúng tôi lên nhà uống nước, tôi khá ngạc nhiên, Phương, em Nhiên cũng vui vẻ nói chuyện với tôi , thậm chí còn yêu cầu tôi khi nào rảnh ghé lại nhà kèm thêm toán cho em khi biết tôi giỏi về toán,Phương cũng hỏi tôi dăm câu về tỉnh tôi ở mà Phương chưa có dịp tới, nhiều câu hỏi rất ngây thơ, Phương hỏi tôi:
- Anh ở Biên Hoà, vậy có hay ra sông Đồng Nai ?
- Có chứ, đó là con sông gắn liền đời anh mà
- Anh ra sông làm gì?
- Làm …thơ và ngắm mây trôi.
- Bữa nào dạy em làm thơ với nh ..
Lan man một lát xong Phương cũng lên lầu nghỉ trưa, còn lại tôi và Nhiên ngồi nói chuyện, tôi nhắc lại:
- Nhiên nhớ Hoà thích bài Hẹn hò của PD chứ?
- Hoà muốn nghe, ?
Rồi không chờ tôi trả lời Nhiên đi tới cây đàn, bắt đầu chơi. Hết bản nhạc, tôi như mê mẩn, trời ơi,sao mà nhanh quá vậy! Thật là diễm phúc khi nhìn những ngón tay lả lướt đang nhảy múa trên phím đàn do một nàng tiên áo trắng thả hồn mình vào trong giai điệu buồn thảm của bài nhạc. Mái tóc thề loà xoà bay nhẹ, rung động theo bài nhạc của bờ vai Nhiên, những lúc thăng trầm nhanh chậm, làm tôi có cảm tưởng mình đang hẹn hò ở một chốn mơ ảo nào đó …

nhưng cuộc vui nào chả có lúc tàn, tôi đứng dậy xin kiếu ra về, nhìn trời cao, tôi thấy những đám mây trắng, bay gặp nhau rồi tan loãng, mất hút ở lưng trời.
Hình đã gửi
Ngày 27 tháng 4, chúng tôi vẫn đến trưòng, nhưng không học, có thày cũng không tới, đứng lơ vơ một lát, mạnh ai nấy về, tới cổng, từ xa Nhiên xuất hiện, ngoắc tôi qua bên đường, chúng tôi ngồi xuống bãi cỏ, gần nhà thờ Đa Kao, rất ít người qua lại. Tôi hơi ngạc nhiên khi lần này Nhiên ngồi gần như sát vai tôi. Tôi im lặng chờ đợi. Nhiên nói nhanh:
- Sáng nay ba Nhiên mới về đang giục cả nhà chuẩn bị gấp quần áo hành lý đi ra nước ngoài
Buổi sáng trời trong xanh mà tôi tưởng có sét đánh đâu đây, sẽ không còn gặp Nhiên nữa, không còn nghe tiếng piano tuyệt vời nữa, không còn những buổi nói chuyện nữa ...
Nhiên cắt ngang ý nghĩ của tôi:
- Hay là Nhiên về nói ba cho Hoà đi theo vì không chỉ có một mình gia đình Nhiên mà có một số người khác nữa
Tôi nói nhanh:
- Chắc là không được vì ba Nhiên không biết Hoà với lại Hoà muốn đi cũng phải về nói với ba mẹ chứ
Nhiên nói:
-Thôi khi ra nước ngoài rồi Nhiên sẽ tìm cách liên lạc với Hoà sau
- Uh, chắc Hoà sẽ học tiếp năm sau ở truờng, Nhiên cứ gởi thư về ai quen đó, rồi nhờ đưa lên trường
Im lặng một chút, bỗng Nhiên nhìn thẳng vào mắt tôi, , Nhiên nói khi đôi mắt đã long lanh:

- Thôi anh ở lại, em đi nha
Rồi lần đầu tiên Nhiên nắm hai tay tôi, xiết mạnh


Xong Nhiên quay đi, hai giọt lệ lăn nhanh xuống đôi má, Nhiên nhanh chóng đứng dậy và ra về
Tôi cứ ngồi ở bãi cỏ, lâu đến chừng nào thì không biết, chỉ biết là tôi chả còn nghĩ gì nữa, cũng chả cần phải diễn tả nỗi buồn và đau xé như thế nào của cảnh chia ly, trời đất như đang một cơn giông bão khủng khiếp cuốn mất đi cái gì qúy giá nhất -

Bảy tháng quen nhau, tôi chưa dám nắm bàn tay con gái một lần nào của Nhiên,không hẹn mà tuần nào chúng tôi cũng "tự động" gặp nhau ngồi dưới ghế đá sau trường trò chuyện tới mấy chục lần, tôi quen từng ánh mắt, lối cười của Nhiên. Nhiên như một ánh sao sáng đến với tôi giữa trời đêm cô tịch tuy xa mà gần, ánh sao không phải của tôi,mà ánh sao chiếu cho tim tôi một chút bâng khuâng, ảo mộng, cho tôi thấy vẫn còn chút tình người không phân biệt, dù có hố ngăn sâu thẳm

Từ một chén cơm thừa, định mệnh đẩy chúng tôi sa lưới. Chúng tôi là những con người nguyên khối, có tâm hồn biết thương yêu, với những tự do bay bổng, dưới mắt chúng tôi, tình cảm luôn là báu vật vô giá và trong sáng, quyến rũ, bao hàm ý nghiã khát vọng, chống lại những gì giả dối, già nua, cưỡng bức, nó đáp ứng nhu cầu tự nhiên của con người, cả hai chúng tôi đều dám dối diện sự thật, không e sợ trước trở ngại bất công hay dư luận
Tôi và Nhiên đến với nhau vì tôi là trai và Nhiên là gái, chỉ có trai và gái mới có thể chuyện trò kéo dài lâu như thế,

Nhưng lần đầu tiên Nhiên xưng hô anh em và nắm tay tôi, lần thứ hai đôi mắt … Em ngấn lệ.
thì đó cũng là lần cuối cùng tôi gặp ….Em./.

Viết thêm-
Những con số lần đầu, lần hai và lần cuối là con số biết nói của yêu thương và đau khổ, và tôi chưa kịp nói tiếng Em nào cho Nhiên …

Đào Nam Hoà
nhớ lại thời SV trường VT

#8 NamHoa

  • Members
  • posts 57
    • Gender:Male

Posted 02 July 2011 - 06:44 PM

Tôi đi học

Xin thưa ngay với bạn đọc, tôi đi học không phải như phần mở đầu của nhà văn Thanh Tịnh"Hằng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nức những kỷ niệm hoang mang của buổi tựu trường."
mà là đi học cờ vua.
Năm 1983, lúc đó tôi cũng đi làm rồi, một bữa đi ngang bùng binh công trường Sông Phố Biên Hoà, thấy treo tấm băng roll trước Cung Văn Hoá Thiếu Nhi: "Giải Vô Địch Cờ Vua Tỉnh Đồng Nai"
Lúc đó tôi chưa biết tí gì về cờ vua, còn cờ tướng thì đi chưa sạch nước cản.
Nhưng ma xui qủy khiến sao mà tôi tắp vào Cung Văn Hoá đăng ký thi đấu giải.
Lần đầu tiên thi đấu,nên điều lệ không hạn chế, ai cũng có thể đuợc thi đấu.
Tiếp tôi là Huấn luyện viên trưởng cờ vua tỉnh, một người ăn mặc lịch sự, tuổi nhỏ hơn tôi khoảng vài ba tuổi, sau khi ghi danh xong, anh, tên Lộc, hỏi tôi:
- Anh biết chơi cờ vua lâu chưa?
- Chưa, tôi chưa chơi bao giờ, nhưng tôi biết chơi cờ tướng, tôi nghĩ nó cũng hao hao vậy, beo hay cọp thì cũng gần nhau.
- Không, cờ vua khác hẳn, hao hao giống nhau, nhưng mỗi con có miếng khác nhau, chỉ còn vài ngày nữa là khai mạc rồi.
Thật sự là tôi lúng túng cho tôi và cho cả ban tổ chức, vì trình độ quá thấp sẽ làm giảm chất lượng của giải, nhưng Lộc nói tiếp mở đường cho tôi:
- Tôi cho anh mượn cuốn "Nước đi ban đầu của bạn" , anh về theo đó mà học, còn bàn cờ anh ra mấy nhà sách, chỗ nào cũng có bán
Tôi hỏi:
- Cuốn này bao nhiêu tiền , chú?
- Anh cứ cầm về, ngày thi đấu mang theo trả tôi.
- Lỡ tôi không trở lại ...
- Thì tôi mất 1 cuốn sách nhưng cũng có thể tôi sẽ có thêm 1 kỳ thủ giỏi...
Tôi bắt tay anh và ra về, ghé tiệm sách tính mua bộ cờ vua , cô bé bán hàng trẻ măng, khoảng 12, 13 tuổi, nói là 7$/ bộ
Móc bóp ra chỉ còn 5 $, tôi nhìn quanh một chút rồi nói cho đỡ quê:
- Tôi có việc ,lát nữa sẽ quay lại.
Khó mà tin, là Kế toán trưởng một HTX với gần 300 Xã viên, doanh thu 1 năm hơn nửa triệu, mà trong bóp không đủ tiền mua 1 bộ cờ!
Tôi quay ra , tới bậc cửa, nghe cô bé bán hàng gọi theo:
- Chú ấy ơi...
Tôi quay lại, cô ngoắc tôi và nói:
- Chú cần thì cứ lấy về, khi nào đi ngang trả cũng được.
-Còn nếu tôi đi luôn?
- Thì coi như con bị ....mẹ chửi làm mất bộ cờ
Sau buổi làm chiều, tôi đổi 180, tôi không tắm rửa gì cả, cơm nước thì qua loa,không coi tivi, khôg gặp bạn bè...tôi chỉ duy nhất là ôm cuốn sách" Nước đi ban đầu của bạn" và bộ cờ lên gác, cả đêm một mình luyện cờ. Hôm sau đi làm người phờ phạc thảm não ...
Ban đầu còn bày bàn cờ ra theo sách chỉ dẫn mà đi khai cuộc, hay các đòn phối hợp, ..sau tôi bỏ bàn cờ luôn, nghiã là chỉ tưởng tuợng bàn cờ trong đầu.

Ngày khai mạc thi đấu đã tới, đó là một buổi chiều tại Cung Văn Hoá Thiếu Nhi, có sự chủ trì của Trưởng Phòng Giáo Dục Tỉnh, Lộc người tôi gặp khi đăng ký là Trưởng ban tổ chức kiêm tổng trọng tài, vì là giải đầu tiên nên nam nữ thi đấu chung, tổng số là 46, đấu theo hệ Thụy sỹ, tức là các đấu thủ cùng nhóm điểm đấu với nhau, 46 đấu thủ chia làm 23 cặp đấu ván đầu, ván thứ 2, kẻ thắng sẽ gặp kẻ thắng, kẻ thua sẽ gặp kẻ thua, cứ như thế tới 7 ván.
Kết quả tôi đứng thứ 45/45, vì có 1 đấu thủ bỏ cuộc.
Người đứng nhất chính là cô bé bán thiếu cho tôi bộ cờ! Tôi chỉ biết tên cô trong kết quả thi đấu : Phạm thị Phương Hiền.
Lúc đó tuổi tôi mới qua hàng 2 chút, bạn nghĩ coi tức hông?
Không tức sao được, cái đầu con bé 12 tuổi có cái gì mà đứng nhất, mà mình đáng tuổi cha chú nó, thì đứng chót. Không thể chấp nhận được, tự ái chứ, tự ái cũng có nhiều loại, tôi cho là tự ái này cũng đáng ...trả thù lắm
Nhưng không thể chỉ đọc cuốn sách mà có thể nâng trình độ được, do đó tôi phải tầm sư học đạo. Nghĩ là làm.
Sáng Chủ nhật, tôi mua 2 ....xị rượu trắng, không có chai, người bán bỏ vào bịch nylon, và ghé chợ mua 2 miếng đậu hũ chiên.
Kiếm nhà huấn luyện viên trưởng cờ vua Tỉnh không khó lắm, nằm ở cư xá Phúc Hải, gần quân đoàn 3 ở Biên Hoà, cách nhà tôi không xa.
Gõ cửa xong, tôi hồi hộp chờ, oh, Lộc đây, mặc quần áo tươm tất,
- Chào Anh ? Khoẻ không anh. Rồi Lộc nhìn chờ tôi nói.
- Chào chú, chú tính đi đâu đấy?
- Sáng tính đi uống cà phê, anh. Nhưng thôi, anh tới thì mời anh vào nhà tí đã
Ngồi vào ghế, tôi nhập đề ngay, nói rất nghiêm chỉnh
- Hôm nay tôi muốn học cờ vua
Lộc nói ngay:
- Tôi biết anh nói chung là có trình độ, hôm xem anh đấu ở giải cờ Tỉnh, nhưng nếu anh muốn nâng cao về cờ, ngoài việc có năng khiếu, anh phải chấp nhận học và không phải một sớm một chiều mà giỏi
Lộc đứng dậy , toan rót nước, nhưng tôi khoát tay và nói:
- Chú chờ tôi chút
Tôi ra xe đạp, lấy bịch rượu và 2 miếng đậu hũ vào, xuống bếp, muợn cái diã và cái ly nhỏ.
- Thú thật với chú Lộc, là tôi muốn tầm sư học đạo cờ Vua, nhưng khả năng tài chánh quá eo hẹp, chỉ có xị rượu và miếng đậu hũ! nếu chú nhận lời thì anh em mình làm vài ly ra mắt.
- Rất hân hạnh, anh lớn tuổi hơn, mời anh uống trước
- Không lớn tuổi chỉ là hơn ngày tháng, còn cái "đầu" chú lớn hơn về cờ nên tôi mời chú trước
Sau đó chúng tôi lai rai trò chuyện, hết 2 xị mà chưa thấy nhằm nhò gì, một là rượu ... đong thiếu, hai là rượu ....dỏm pha nhiều nước lã. Lộc nói sơ về nguyên tắc chơi cờ, học là học phương pháp chơi, chứ khai cuộc cờ vua mà muốn học thuộc phải nhớ 10^30 nước đi.Chưa nói tới trung cuộc hay tàn cuộc.
Hai miếng đậu hũ cũng hết sạch.
Lộc đứng dậy vô nhà bếp, lấy 1 quả xoài, 1 con khô đuối, nướng xong đem lên cùng chai rượu thuốc ( nói vậy chứ lúc đó chắc cũng chỉ là rượu trắng pha màu)
Xong buổi nhậu xoài và khô đuối, tôi kiếu ra về, Lộc nói:
- Cảm ơn anh, anh đi học cờ vua, nhưng tôi cũng học được ở anh bài học cờ đời
- ?
- Có lẽ anh là người duy nhất mà tôi biết , anh mới bắt đầu đi học cờ khi đã ...hơi có tuổi, cái thứ hai tôi cảm nhận là anh rất trung thực, một kế toán truởng HTX lớn như HTX của anh mà ...khiêm tốn về mọi mặt kể cả tài chánh, con bé Hiền giải nhất Tỉnh, nó nói tôi, anh còn thiếu nợ nó, tiền bộ cờ vua, tôi đã trả cho anh rồi.
Từ đó, không phải trong tôi .....bừng nắng hạ, mà từ đó đêm nào tôi cũng hạ quyết tâm, phải đoạt lấy cái huy chuơng vàng vô địch cờ vua tỉnh, giải thưởng không có tiền mặt, chỉ có tấm giấy chứng nhận và 1 gói quà vặt như chiếc cặp táp, vài cuốn sách...
Hai năm qua nhanh chóng, giải vô địch Tỉnh lần thứ 3 tái diễn, giải đó tôi hạng nhì ! Hạng nhất huy chương vàng vẫn là Phạm Phương Hiền ! Cô bé thua tôi hơn 1 giáp!

Giải đấu 7 ván, hệ Thụy sỹ, hễ thắng 1 ván được 1 điểm, thua thì 0 điểm và hoà được 1/2 điểm. Cuối cùng tôi và Hiền được 5,5 điểm. Để xếp hạng, nếu cùng điểm sẽ xét hệ số điểm của đối thủ mà mình đã gặp, tôi và Hiền cũng lại cùng bằng về hệ số, thế là phải xét tiếp theo số ván đi trước hay đi sau ( trong cờ gọi đi trưóc là cầm quân trắng và cầm quân đen là đi sau). Tôi đi trước 4 ván, còn Hiền đi trước chỉ 3, cùng điểm, cùng hệ số,nhưng đi trước nhiều hơn sẽ xếp hạng dưới. ( vì đi trước có 1 chút lợi thế hơn ).
Hình đã gửi
Thế là tôi đành cay đắng hạng nhì !
Tức cành hông, con bé chưa học hết trung học, trong khi ta đây thành tích đầy vườn !
Học, học nữa, học mãi, tôi mua thêm sách, thậm chí còn chơi ngông bỏ tiền mua cuốn tự điển khai cuộc cờ Vua của Nga , không rẻ chút nào mà phải về tới SG mới có, rồi cứ âm thầm đêm nào cũng luyện, thơ tình viết cho mấy em gái giảm hẳn đi, có khi ăn gian, viết xong copy lại, gởi cho em khác chứ không vặn óc viết riêng như trước.

Hai năm trời lận đận trôi qua, Giải Vô địch lần thứ 5 lại bất đầu. Kỳ này tôi hăm hở, nhất định sẽ cho "nó" biết tay, Giải này đã tương đối quy mô hơn, nhiều huyện , nhiều trường lớn tham dự do phong trào cờ vua được Sở TDTT quan tâm và đầu tư nhiều hơn, tất nhiên trình độ các đấu thủ cũng cao hơn rất nhiều, có đấu thủ đã thi đấu cấp toàn quôc ...và những ai chơi cờ chuyên nghiệp đều đánh cờ có đồng hồ chuyên dụng,
Giải chia làm 2 bảng nam nữ riêng chứ không hầm bằ lằng như năm đầu. Hơn nữa nhân giải này để tuyển chọn các đấu thủ các bộ môn dự Đại Hội TDTT toàn quốc
Ngay từ ván đầu, không khí thật căng thẳng, phòng thi đấu rộng mà im re, ruồi muỗi chắc cũng buồn mà đi ngủ sớm.
3 ván đầu tôi kiếm dễ 3 điểm, tức toàn thắng, tiếp theo là 1 ván hoà và 3 ván còn lại thua trắng, tổng cộng chỉ có 3 điểm rưỡi, văng khỏi top 10 !! Đau hơn ...thiến

Tan mộng giải nhất và chỉ từ ấy tôi hiểu tôi không bao giờ đạt ước mơ đó, cái huy chương bạc hạng nhì coi như là kỷ niệm lớn nhất về cờ Vua đối với tôi, sức có tới đó thôi!!
Đặng Dung, một danh tướng nhà Trần, quyết chí phục thù nhưng sức lực và thời gian có hạn nên:
Quốc thù chưa trả đầu phơ tóc
Trăng sáng mài gươm mới độ nào

Nhìn những cánh chim trời mùa hạ đang nhởn nhơ chấp chới tung bay dưới nắng, tôi cũng hiểu rằng , bây giờ tôi sẽ không bao giờ có thể với được tới chúng. Chúng sẽ không là của tôi, Hoài bão còn lại là nhìn những cánh chim biển bay đi!
Tôi phải post nguyên hình cái bảng kết quả thi đấu để nếu ngày nào, Phạm thị Phương Hiền đọc được bài này, em sẽ không ngờ tôi vẫn giữ được kỷ niệm, em sẽ mỉm cười và nói rằng: "Em hơn anh về cờ Vua, nhưng anh đã nhận ra điều ấy, và đó chính là nước cờ đời mà em cần học nơi anh."
Có điều , em không biết đó thôi, anh vẫn còn "máu" lắm, anh đã thua em , nhưng con em chắc gì bây giờ nó đã hạ đuợc con anh. (Hơn thua để làm gì thì ...anh cũng ..không biết nữa).
Nghe chả có tí nào khiêm tốn, nhưng anh biết, Hiền chả bao giờ giận anh, em tên Hiền muh, lúc nào cũng hiền .
Và chắc chắn 100%, người HLV trưởng cờ vua Tỉnh Đồng Nai ngày ấy, ( nay làm lớn hơn ) cũng sẽ không bao giờ quên có một người đi học với 2 xị rượu và miếng đậu hũ!

July Fourth sắp tới, năm ngoái tôi lái xe xuyên bang mấy ngày lang thang phẻ re, còn năm nay chưa có dự kiến gì, nhưng tệ nhất cũng rán bò ra bờ hồ Chicago, nhìn mây gió mơ về nơi xa lắm , thù vẫn chưa trả được ^.^

NVX Đào Nam Hoà

#9 NamHoa

  • Members
  • posts 57
    • Gender:Male

Posted 21 August 2011 - 08:42 AM

Khổ và Khóc

Please Login or Register to see this Hidden Link




Hôm nay ngoài trời không nắng cũng không mưa, nói thiệt, nên tôi cũng không vui không buồn, nãy giờ uống 3 , 4 ly nước lạnh ( hết tiền mua trà rồi..) mà gõ mãi chả ra câu cú nào, khổ thiệt ...Uả, ai làm mình khổ vậy ta?

Thôi thì mình tự độc thoại vậy, thường thì người ta tự làm khổ mình nhiều hơn. Thấy con hàng xóm giỏi hơn con mình : khổ. Thấy thằng bạn có chiếc xe mới đắt tiền: khổ. Thấy vợ ...hàng xóm đẹp hơn vợ mình : Khổ ( thỉnh thoảng còn ....dòm trộm nữa cơ chứ ..) nhưng mà đối với tôi, đại loại những "chiện" như vậy KHÔNG ĐỦ SỨC LÀM CHO TÔI KHỔ.

Thiên hạ có câu : Ở đời có 4 cái ngu, làm mai gánh nợ vác cu cầm chầu, nhưng mà tôi thấy vậy cũng chưa ngu bằng tôi, ai đi tán tỉnh 1 em gái mà nói :"anh yêu em", đó là câu ..xạo nhất trong các câu xạo, cô nhìn tôi 1 chút rồi phán :" Anh xạo quá" , thế là tôi mất cô ...rồi tôi thất tình,
Tôi bỏ cả ăn sáng ( chỉ ăn hai bữa chính sớm chiều thôi), bỏ cả ngủ trưa, lang thang ra bờ sông Biên Hoà ngắm hoa trôi và mây bay, tôi quên hết trời đất, lúc quay ra ....mất chiếc xe đạp, còn nỗi niềm nào đau xé hơn, tôi nào phải gỗ đá gì ...Hình đã gửi
Nhưng chiện tôi thất tình cũng không lâu, không làm cho tôi phải khóc, tôi nói thiệt không hà, bởi vì 1 năm sau, đến phiên thằng em tôi thất tình, con bồ nó bỏ nó, theo một anh công an nhiều tiền hơn, cả ngày nó nằm dí trên gác ....khóc, cuối cùng tôi phải dùng ....dụ kế :" Xuống đi Thành, chị, ( tức là vợ tôi) hôm nay nấu bún bò Huế nè" Một lát thấy cu cậu lót tót bò xuống, bộ mặt đau khổ nhưng vẫn còn tâm hồn ăn uống. Sau này tôi mới hiểu thật ra khóc được là liều thuốc tốt nhất,

Khi còn nhỏ, việc khóc là chiện thường, không biết tôi không còn khóc từ lúc nào, chỉ biết là khi lớn lên một chút, không gì có thể làm tôi khóc cho ..tôi được. Ngày tôi cầm quyết định của Trường Viễn Thông trả về điạ phương với lý do vì nhu cầu mới, ( vì con em những người không có quyền công dân không được học đại học, nếu học ra trường cũng không được phân công ), tôi cho là buồn nhất vì mất cả tương lai của cả một đời người sau bao năm học hành vất vả,
Hình đã gửi
Trường Viễn Thông lúc ấy không có tiếng bằng trường Phú Thọ, nhưng hơn cái là ra trường nhà nước phân công ngay, thi vào không phải là dễ, toàn quốc chỉ tuyển 70 ( 20 cho vô tuyến, 30 cho điện thoại và 20 cho bưu chính) và tú tài phải đậu từ bình thứ trở lên, nghiã là toàn cao thủ cả, ra trường lương lại rất cao vì là ngành tự trị,
Ngày tôi cầm tờ quyết định trả về địa phương, trên chuyến xe lửa từ Sài gòn về Biên Hoà, đi ngang cầu Bình Triệu, tôi ...suýt nhảy cầu rồi ...nhát quá lại thôi, nhưng vẫn không khóc được, giá mà khóc được thì đỡ biết mấy.
Rồi trầy trật lắm sau 3 năm ngồi mòn mấy cái quần xà lỏn để ở nhà đan khay rổ, tôi được cử làm kế toán trưởng HTX, 9 năm ròng. Xuất thân từ 1 thằng học sinh bước qua làm về chuyện tiền bạc, tôi hoàn toàn trong sạch, đến nỗi tài sản sau 9 năm chỉ 1 có 1 bộ đồ lành, mấy bộ vá và 1 chiếc xe đạp, lúc đó tôi làm sao mà hiểu được, nhiều người thèm cái ghế ngồi của tôi, vì họ có thể hái ra tiền. Chính tôi là người đầu tiên đào tạo tay nghề cho hơn 200 Xã viên và biết bao mồ hôi, công sức xây dựng, cho nên bao tình cảm của tôi gắn bó và gởi cả vào HTX .
Đùng 1 cái- 1 buổi trưa sau khi ra quán ăn ổ bánh mỳ và ly trà đá ghi sổ ( 100% ,không ghi sổ mới là lạ) khi vào làm, 1 nhân viên UBND vào đưa cho Chủ nhiệm HTX cái quyết định của Chủ tịch UBND, ông đọc xong không nói gì cả, lẳng lặng đưa cho tôi, nội dung tờ quyết định là UBND điều tôi về làm Phó ban Thông tin văn hoá Phường!

Trước đó ít năm, chị tôi cũng đã làm Trưởng ban TTVH, nên tôi biết,có lẽ không còn gì chán hơn làm TTVH, lại chết 1 tương lai nữa rồi, không phải tôi tiếc cái ghế Kế toán truởng mà tiếc cho cái tình cảm bao Xã viên ( phần đông là gái...) dành cho tôi, tức quá, tôi ngồi xuống bàn làm việc, không phải để làm việc mà là để viết, tức quá, tôi viết vậy thôi, đó là lần đầu tiên tôi viết liền 12 trang giấy học trò trong 2 giờ đồng hồ, nhưng mà ....tôi vẫn không khóc nổi cho bản thân mình!!!
Một chuyện nhỏ nữa để chứng mình là tôi rất là khó ...khóc cho bản thân mình

Khi làm Kế toán trưởng HTX , tôi còn kiêm thêm 1 số chức vụ khác nhưng chỉ có danh mà thôi, dù vậy tôi vẫn khoái ( nói thiệt), trong số kiêm nhiệm tôi được bầu vào BCH Chi đoàn Phường. Một bữa, Bí thư chi đoàn bệnh, Phó Bí thư đi vắng, tôi chủ trì cuộc họp thường kỳ Chi đoàn. Vạn là Phó đồn Công an mới học khoá Chấp pháp về, tương lai rực rỡ, vì còn trẻ, gia đình thế lực ...Tuy là Phó Công an Phường, nhưng Vạn vẫn là Đoàn viên trong chi đoàn tôi và vì là Phó Công an nên hắn rất hống hách, không coi ai lớn nhỏ ra gì,
Cuộc họp gần tan, Vạn mới vào hội trường, tôi đang tổng kết buổi họp, thấy hắn vào, tôi ngưng nói, nhìn về phiá Vạn và nói:
- Sao đồng chí đi trễ quá vậy?
Hắn nói to:
- Trễ chút nhằm nhò gì ...
Tôi không nhịn nổi nữa, nói:
- Các đồng chí thấy đó, đ/c Vạn tỏ ra xem thường kỷ luật đoàn, xem thường tổ chức, thường xuyên vắng họp và đi trễ và không đóng đoàn phí ...

Cả hội trường đổ dồn mọi cặp mắt nhìn về phiá Vạn. Mặt hắn đỏ lên, đứng dậy bỏ hội trường ra về, ngang chỗ tôi hắn lẩm bẩm:
- muốn chơi thì tao chơi
Mấy ngày sau, một buổi sáng tôi đạp xe lên HTX làm việc, ngang qua đồn công an phường, còn cách mấy mét, Vạn từ trong, xô cổng bước ra, chặn đầu xe tôi lại:
- ĐM, mày chơi tao huh, mày biết mày là ai hông?

Thực sự , hồi đó Đoàn viên Thanh Niên cũng dăm bảy loại, loại có tương lai sáng chói còn gọi là hạt giống để mùa sau, sẽ vào Đảng rồi lãnh đạo cao, còn loại đoàn viên như tôi chỉ là thứ đoàn viên kết nạp cho có, muôn đời không bao giờ được kết nạp Đảng, vì là con sỹ quan Miền Nam!
Tôi trả lời:
- Có sao thì tôi nói vậy ....
Nhưng hầu như Vạn đâu cần nghe tôi nói nữa, hắn tiến lại phiá tôi, ngay cú đầu tiên hắn tung ra cú đá quay vồng cầu của môn Thái cực đạo, cú đá thật đẹp như đang biểu diễn trên sân khấu! Bốp - 1 tiếng to vang lên, hắn giỏi võ thật, nguyên cái gót chân hắn trúng mặt tôi,

Tôi văng ra khỏi xe, hắn dí theo lôi đầu tôi dậy, dọng 2, 3 cái nữa vào mặt, kiểu như dọng bao cát vì tôi có chống trả gì đâu --Bốp- Bốp, nhưng nhớ nhất là cái .....cùi chỏ mà hắn cuối cùng huých vào mặt tôi, trời ơi tôi có cảm tưởng như 1 cái búa sắt vậy. Lúc đó, có 5 thằng như tôi cũng không chống nổi, hắn to cao bự và biết nhiều võ... Môi mắt tôi sưng phồng, té lăn quay 2 , 3 vòng xuống mương, máu ra ướt cả áo, chỉ có đôi mắt là vẫn ....ráo hoảnh, chả có giọt nước nào!! Tôi vẫn không khóc được cho tôi! Hình đã gửi
(Nếu bạn đọc thấy đủ thì xin cứ dừng ở đây, còn tôi thì vẫn nhớ và ...gõ tiếp)....
Sau đó,Tôi không lên HTX làm việc mà ghé vào UBND nơi có văn phòng Chi đoàn. Bí thư chi đoàn và vài nhân viên UB ra hỏi tôi chuyện gì xảy ra, tôi kể sơ lại rồi họ dìu tôi qua trạm xá, rửa vết thương, ai cũng suýt xoà thương hại tôi. Lát sau tôi nói với Mạnh là Bí thư CĐ:
- ý kiến của Mạnh sao?
Ý tôi hỏi là nên thưa gởi hay trình bày với cấp trên ra sao, thì Mạnh ngần ngừ 1 chút rồi đáp:
- Thôi bỏ đi, tôi còn không dám đụng tới thằng đó, chọc ổ kiến lửa chắc hổng nổi, thế lực nó mạnh lắm, còn ông có 1 mình thân cô thế cô .....
Tức kinh khủng, tôi không còn gì để nói, Bí thư chi đoàn mà hèn nhát không dám bênh vực đoàn viên cuả mình đã đành, mà cũng không dám nói nên lẽ phải.

Tôi vào HTX với cái mặt sưng vù và dấu máu còn loang trên quần áo, mấy nhân viên của tôi chạy ra, có người đã bật rơi nước mắt ngay tại chỗ ....xót thương người.... hiền mà phải ...sa vào bầy o­ng tổ kiến....
Ông Chủ nhiệm HTX già của tôi cũng chỉ hỏi vài câu , rồi không nói gì .

Tôi ngạc nhiên, ít ra là ổng phải bảo tôi phải nghỉ việc về nhà tịnh dưỡng, vì với vết thương như vậy làm sao có thể làm việc bình thường đưọc.
Tức quá, tôi tỉnh bơ, mở tủ lấy hồ sơ ra làm việc. Buổi chiều, tôi nghỉ ở nhà, không thèm báo Chủ nhiệm
Nhà tôi lúc này chỉ còn mình tôi ở, vì toàn bộ anh chị em đã như bầy chim tan đàn xẻ nghé, mỗi người 1 nơi kiếm sống.
Tôi ghé tiệm tạp hoá, mua 1 xấp giấy caro khổ lớn ( chắc lớn hơn cỡ A4 bên Mỹ bây giờ 1 chút), và nhìn qua bên đường thấy xe bánh mỳ, lòng tôi ...rạo rực, mà ôi không đủ tiền, chỉ còn vài đồng mua gói .....bánh tằm ( thứ khoai mỳ nạo ra, ép lại, cắt nhỏ như con điả, cho màu xanh đỏ vào ...)
Nếu biết trước, tuần trước tôi ...dại gì mà dắt người yêu đi ăn uống, có thêm mấy cô bạn nữa, ...hao quá, làm tôi gần sạch túi ..

Về nhà là tôi ....viết ngay lập tức. Gởi 5 cơ quan cấp trên, lá đơn 3 mặt giấy caro, nghiã là tổng cộng 15 tờ. Bạn tin hông, tôi viết liền tù tì, từ 1 giờ chiều cho tới 6 giờ sáng hôm sau tức 18 tiếng ( gần như vô địch ....thế giới), tôi quên hẳn vết thương, không thấy đau chút nào.

Cái khó nhất không phải là nội dung lá đơn , mà là tôi phải viết chữ cho thật đẹp, tôi đặt mình vào điạ vị người đọc, chữ mà như gà bới ai thèm đọc, mà chữ tôi thì ....như gà bới thiệt, thế mới .....đắng cay. Gần như tôi phải ...gò từng chữ, từng câu, suốt đêm trôi qua nhanh chóng, Có lẽ sức tôi hơi yếu, sau ...18 tiếng ngồi viết, tôi nằm vật ra ngủ ly bì

Hôm sau tôi bỏ vào phong bì dán tem gởi đi, thế thôi, không mấy hy vọng sẽ có kết quả. Xin bạn đọc đọc kỹ, là không mấy hy vọng nha, chứ hoàn toàn không hy vọng thì gởi làm gì hehe
1 tuần trôi qua nhanh chóng, vết thương tôi cũng gần lành hẳn ( may quá không gãy cái răng nào, cũng còn....hơi đẹp trai như ngày trước). Rồi buổi chiều, giờ làm việc, 1 nhân viên Bưu điện ghé cổng gọi nhân viên HTX của tôi ra nhận thơ. Cô vào đưa cho tôi, không phải là thơ, mà là 1 tấm card cứng, giấy trắng, ngoài các tiêu đề bình thường, góc trái có 1 ngôi sao đỏ, bên dưới là dòng chữ : Phó Bí thư Tỉnh Ủy, dưới cùng ký tên Nguyễn Năm Ngân, (bạn nào ở Biên Hoà đều biết tên ông này,)
Rất tiếc tôi không còn giữ được tấm card đó, nhưng 29 năm sau, tôi vẫn nhớ gần như nguyên vẹn, vì nội dung tấm card viết tay chỉ có mấy dòng thôi:
Gởi Đ/c Hoà
Tình uỷ đã nhận được thư của Đ/c, sẽ cho điều tra và xác minh. Hoan nghênh tinh thần đấu tranh dũng cảm của Đ/c-
Ký tên ...
Có lẽ đây là lần đầu tiên trong đời tôi nhận được tấm card, mà đặc biệt có hình ngôi sao đỏ góc trái, biểu hiệu của 1 quan chức cao cấp
2 tuần nữa trôi qua, ngày nào cũng ... u như kỹ, y như cũ. Thường buổi trưa tôi không về nhà mà ghé hàng quán ăn bậy bạ, khi thì ổ bánh mỳ, khi diã bánh cuốn, khi tô cháo ...gà, bữa đó tôi vừa vào quán quen, mới kéo ghế ngồi chưa kịp gọi, thì cô con gái chủ quán ( nhỏ hơn tôi vài tuổi, thỉnh thoảng cô hay cười cười với tôi nhất là những khi tới tháng tôi thanh toán sạch sẽ tiền ...ghi sổ, ( thiệt 100%), chạy lại hỏi tôi:
- Anh hay gì chưa?
- Chuyện gì vậy?
- Sáng nay anh Vạn đang uống cà fê ở quán em, 1 lát có 1 xe công an tới đậu trước cửa, anh Vạn vội đứng bỏ chạy, 4 ông công an rượt theo, bắt được và còng tay đem lên xe ...
- uả mà sao lại bắt ảnh? Tôi hỏi thiệt tình
- Em đâu có biết
Chiều tôi ghé UBND, gặp Chủ tịch Phường, ông nói:
- Hoà hay rồi huh, thằng Vạn bị bắt theo lệnh của CA thành phố, họ đã điều tra xác minh vụ nó đánh Hoà rồi

Trời đất không phải như quay cuồng mà đang ...đứng yên, tôi cũng đứng yên ...thưởng thức, không ngờ kết quả thắng lợi quá đà, xa hơn nhiều lần hy vọng khi tôi mới gởi đơn, lúc đó tôi nghĩ cùng lắm là Vạn chỉ bị khiển trách hay cảnh cáo là cùng
Chủ tịch Phường nói tiếp:
- Không phải chỉ 1 vụ thằng Vạn đánh Hoà, còn rất nhiều vụ khác thằng Vạn ỷ thế ỷ quyền làm bậy, mà không ai dám thưa, nhưng cũng tới tai cấp trên, nhân Hoà làm đơn thưa, họ "làm" luôn thể

Chiều hôm đó, tôi ghé ngay nhà người yêu, báo cáo kết quả, tôi thấy mắt em long lanh, lạ quá, người khóc là tôi mới phải chứ!
Hình đã gửi
Chưa hết, 1 tuần sau, tôi được biết Vạn bị sa thải khỏi ngành, cho về nhà nghe đâu ở mãi Bạc Liêu, đuổi gà cho ....mẹ vì hắn chưa có vợ .
Nghe tin đó, tôi càng không ngờ hắn bị kỷ luật đến như vậy,

Tôi như người vừa trả được món nợ ...ân oán giang hồ, hay một mối hận thiên thu, lòng tôi ...hơi sung sướng, nhưng tôi lại hối hận, tôi nghĩ giá mà hắn chỉ bị cảnh cáo, tước thi đua hay cùng lắm là giáng cấp, là tôi mãn nguyện rồi, chứ sa thải như thế là đánh mất đi cả 1 tương lai tươi sáng của một con người, cũng như tôi, ngày trước vì thời cuộc 30.4 đã mất tất cả.

Nhưng rồi tôi lại ....tự an ủi tôi, thôi thế cũng được chứ không để hắn luồn sâu leo cao thì còn có thể gây biết bao tai ương cho người khác.

Xin bạn đọc thông cảm, tôi hoàn toàn không muốn nói hay đề cao về cái "TÔI", hay ho gì ,nhưng trong hầu hết các tùy bút , tôi vẫn phải dùng chữ đó, vì tôi là nhân chứng sống và là người trong cuộc

Đến bây giờ 29 năm sau tôi không thể nhớ hết đã viết những gì trong 5 lá đơn thưa đó, nhưng chắc chắn, nếu dùng sức mạnh, thì 10 thằng yếu xìu như tôi cũng không bắt nổi Vạn, vì hắn to bự giỏi võ, ...chỉ nhờ có cây bút và 18 giờ ngồi viết liên tiếp.

Đào Nam Hoà
May 29,2011





2 user(s) are reading this topic

0 members, 2 guests, 0 anonymous users