Jump to content



Mong manh như chiếc lá


  • You cannot reply to this topic
3 replies to this topic

#1 Yellow-Rose

    Sáng nắng, chiều mưa, buổi trưa đu dây điện

  • 918
  • posts 3,095
    • Gender:Female

Posted 25 May 2011 - 07:21 PM

-Đan…
Tiếng gọi như nghẹn giữa lưng chừng, Đan như chết lặng khi quay lại
-anh … ông ..

-Đan, Đan phải không ?

Qua phút ngỡ ngàng, Đan muốn chạy, chạy thật nhanh để trốn chạy ánh mắt quen thuộc, bờ vai quen thuộc một thời. Nhưng một nửa lòng Đan lại muốn dừng lại, muốn hỏi han, muốn biết cuộc sống người ta bây giờ thế nào Một nửa yếu đuối của lòng Đàn đã thắng. Đan theo chân ông vào quán nhỏ bên góc kia đường.
-em… giờ thế nào?

Đan bấu tay vào nhau
-gia đình, con cái, công việc … thế nào ?

Đan mím môi

-Em …. còn nhớ tôi là ai không?
Trước sự im lặng của người con gái nhỏ, ông hỏi bật ra câu hỏi sau dường như không ăn khớp gì hết. Nếu không nhớ là ai, thì đâu phải ngỡ ngàng nhìn nhau chết lặng làm gì ?
Một lúc, chiếc bánh ngọt được mang ra để giữa bàn, ly mocha nóng bốc khói nhè nhẹ , Đan mới lấy được bình tĩnh
-anh … ah … thầy ăn đi

Quang cười nhẹ, đẩy chiếc bánh nhỏ về phía Đan
-Em ăn đi, tôi biết em thích mà

Đan đẩy qua
-thầy ăn đi, em khác ngày xưa rồi

Câu nói như có cả sự trách móc làm đôi môi chớm trề ra như mỗi lần hờn dỗi xưa. Quang cười, xoa tay lên mái tóc đã bắt đầu chuyển màu của mình
-tôi đường cao, nên giờ phải kiêng mấy chất ngọt nà, em ăn đi, chưa già mà khó tính quá

Đan hậm hực, hứ nhỏ.

Quang phá lên cười, cái đau trong lồng ngực bao năm dường như tan đâu mất, ông cảm nhận như mình đang trở lại ngày xưa, cái thời Đan hay hờn hay dỗi về những điều nho nhỏ để một gã đàn ông qua bao sỏi sạn cuộc đời phải cuống quít năn nỉ , cuống quít vỗ về. 7 năm mà Đan cũng chẳng khác mấy, đôi mắt trong văn vắt, đôi má bầu bầu, cả cách hứ cũng chẳng khác là mấy. Bất giác nhìn thấy chiếc nhẫn trên ngón tay bé nhỏ của Đan , Quang giật mình. Đi qua cái giật thót mình đau đớn, Quang xót xa cười, hỏi tránh đi
-em còn viết không ?

Đan giật mình, không dám nhìn thẳng mà cứ ô cửa mà ngó đăm đăm ngoài ấy, rồi lắc đầu.
-thầy còn viết phải không?

-Em vẫn nghe chứ ?
-Vô tình nghe thôi
-Em thấy thế nào ?
-thấy… ghét
-??
Đan đứng lên, nói thật nhanh
-Đan có việc, gặp lại thầy sau

Rồi bước ra khỏi quán thật nhanh. Thật nhanh như một ngày của những năm trước, Đan mín môi, ánh mắt đổ lửa – thấy ghét. Rồi đi mãi, đi mất biệt mà Quang vẫn chẳng hiểu tại sao. Quang nhìn theo, nửa muốn đuổi theo, muốn nói với Đan rằng “khoan Đan đừng đi, 7 năm, còn biết bao điều để hỏi, để nói, sao Đan vội vàng thế ?” Nhưng nhìn thấy bờ vai run run, bước chân thật nhanh của Đan, Quang lại không đành lòng níu giữ, sợ khi chạm được bờ vai để gọi lại, thì những giọng nước mắt của Đan cứ nhoà nhạt, điều đó sẽ giết chết Quang mất .


o0o

Quang ngồi thêm một lúc rồi bước ra về. Ông không gọi taxi, mà một mình rảo bước, ông đi như thể thèm muốn có được những tháng ngày một thời xưa cũ, con đường cũ kỷ niệm cũ, và cả một người con gái xưa cũ . Dường như tất cả vẫn còn quanh đây, chỉ khác đi Đan bây giờ tay đeo nhẫn, Đan bây giờ nhìn ông trách móc, Đan bây giờ tỏ ra xa lạ, Đan bây giờ không còn là cô bé trong văn vắt của Quang, và khoát tay ông những chiều cuối tuần . Điều khác nữa, là Quang cảm thấy mình già nua, thật già nua trước mái tóc dài mướt, trước ánh mắt đen lay láy của Đan. Thời gian làm ông già đi, thời gian làm Đan của ông đẹp hơn, sang hơn, mặn mà hơn và đầy sức sống hơn .

Đi mỏi, Quang không về khách sạn, mà lại ghé chân vào một quán ven đường khác. Ly cà phê sánh đặc nhỏ long tong trước mặt , Quang gọi vậy thôi, để đếm giọt, chứ chẳng phải để uống, trái tim già nua của Quang không chịu nổi một ly cà phê đậm đặc đến thế.

Quang ngồi để nhớ, nhớ như chưa bao giờ nhớ đến vậy, hình dáng Đan lại hiện về, cô học trò bé bỏng luôn ngồi trong góc khuất nhất, ai nói tới cũng chỉ cười, và hay cười. Nhưng mỗi khi Quang gõ tay mạnh trên bàn, thì bờ vai của Đan lại giật mình nhất. Nhiều khi Quang thấy tội nghiệp vì Đan cứ như chiếc lá mỏng manh ngoài kia vậy, cứ hay giật mình vì những điều không đâu, cứ hay cười để thay cho một câu trả lời.
Đan chẳng có gì nổi bật ngoài dáng vẽ mỏng manh ấy, nếu như không có một buổi chiều sau khi dạy về nửa đường, Quang chợt nhớ ra mình quên cuốn sách. Vội vàng trở lại, Quang ngạc nhiên khi nghe tiếng đàn phía trong. Đi thật nhẹ, tiếng đàn vẫn cứ réo rắt, từng câu nhạc dìu dặt, là lạ như cuốn lấy Quang

-như là chiều, em mong manh thế
vẫn níu lấy một lời hẹn thề
Yêu, yêu anh, yêu thật nhiều
Mà lòng sao hoài dấu kín
Lá ngoài kia xanh xao từng cơn gió
Gió hẹn thề, mà gió đẩy lá bay


Tiếng đàn, tiếng hát dứt thì Quang đánh rơi tập sách. Đan quay lại, giật mình vì thầy đứng sau lưng tự khi nào
-em viết bài này khi nào thế ?

Đan lung túng
-dạ .. cũng lâu rồi

-Đưa tôi xem

Đan run run đưa tờ giấy với những nốt nhạc, dòng chữ viết tay bôi xoá. Quang ngạc nhiên trước cô học trò bé nhỏ thường ngày mà Quang ngỡ vào học cái lớp của Quang như thể một đứa con gái con nhà giàu học đua mốt viết nhạc cho oách, chứ chẳg đam mê hay ham thích gì .
- Viết thế này mà hay dấu quá nhỉ

Đan đỏ mặt, lung túng
-dạ … tại em biết mình không giỏi bằng mấy anh trong lớp

Quang cười
-viết nhạc ko đòi hỏi giỏi hay dở, mà điều quan trọng nhất là melody, nếu em có những melody hay, thì sẽ thành nhạc sĩ viết khá thôi.

Sau buổi hôm ấy, Quang để ý đến Đan nhiều hơn. Cái dáng vẽ lúc tinh nghịch, lúc trầm ngâm khó ngờ làm Quang thêm ngày thêm để ý, đến một hôm góc khuất ấy vắng ánh mắt đen lay láy thì Quang lại thấy lòng trống vắng .
Khi cái nhớ , cái trống vắng sắp vơi đi, thì Quang gặp lại Đan trong một nhà hàng
-em làm ở đây à ?

Đan gật đầu, cười
-Sao em không học tiếp?

Đan lại cười
-dạ, hết tiền rồi thầy. Mai mốt có tiền em học tiếp

Quang cười theo, ngỡ cô học trò nhỏ đùa mình,
-không có tiền cũng học được, khi em cần hỏi chi, cứ đến nhà hay gọi phone cho thầy, thầy chỉ miễn phí , được chưa?

Đan lại cười “thầy nói thật huh thầy?” Rồi đi mất. Quang lắc đầu cười nhìn theo

#2 Yellow-Rose

    Sáng nắng, chiều mưa, buổi trưa đu dây điện

  • 918
  • posts 3,095
    • Gender:Female

Posted 25 May 2011 - 07:24 PM

o0o

Cứ ngỡ là đùa, là Đan lại đến thật , đến với những câu hỏi cắc cớ
-em viết phá cách được hong thầy ?

Quang muốn la cái tính hỏi ngược ngạo của Đan, phá cách cái gì mà phá cách? vậy mà trái tim bao năm chai đá nằm yên bình một góc của Quang lại cũng bắt đầu phá cách vui buồn rồi nhung nhớ theo ánh mắt nụ cười của cô học trò bé hạt tiêu, xí xọn và trong veo đó. Dấu lòng, Quang cười,
-tập đi cho vững rồi hẵng chạy, Đan à!

Những bài nhạc của Đan mỗi ngày làm Quang thêm bất ngờ, melody lạ lẫm, lời cũng lạ lẫm. Tất cả đều phá cách như chính con người của Đan vậy. Đôi khi Quang tự hỏi cái đầu bé xíu đó nghĩ gì mà ngôn từ hay quá, có những từ Quang cứ nghĩ có khi mình chưa nghe thấy bao giờ thì phải.
Chiếc đàn nhỏ Quang mua tặng Đan nhân sinh nhật 19. Đan cười tít mắt, đầy gọng kính cận lên rồi mím mím môi
-thầy cool quá.

-Đan không cám ơn thầy sao?

Đan mê mải lướt tay trên những phím đàn, không thèm ngẩng lên lấy một cái, giọng tỉnh bơ lẫn trong tiếng tình tang của đàn
-nói vậy là cảm ơn đó thầy

Cái dáng Đan ngồi say mê trên từng phím đàn, từng nốt nhạc khiến Quang muốn bật ra câu nói yêu thương, nhưng rồi những sợi tóc đã bắt đầu lung lay đổi màu khiến Quang dừng lại. Ở cái tuổi đó người ta hiểu cuộc đời đôi khi con người ta chỉ có được những thứ mong manh, nếu chạm vào, có thể sẽ mất trắng. Và rồi Quang chọn giữ cho mình cái mong manh. Buổi chiều nắng vàng hết một sân trong vắt. Nắng vàng thêm 3 năm trọn, cho đến một ngày bước chân Đan không còn đến nữa, không một lời nhắn gửi, không một câu tạm biệt, chỉ chiếc đàn năm xưa tặng Đan nằm ướt sũng bên hiên nhà sau đêm. Vẫn biết trước là sẽ có ngày như vậy, nhưng Quang vẫn đau đến thắt lòng những buổi ngồi nhìn ra hiên hay những ngày lướt tay lên phím cũ . Câu hỏi tại sao cứ vang lên trong đầu Quang, và cứ thế đi qua dần theo tháng năm.

o0o

Thời gian trôi đi chậm chạp, Quang quyết không để lòng mỏi mòn nên chuyển qua nơi xa sống. Hôm nay về lại chợt gặp lại Đan, Quang tiếc nuối, giá đừng chuyển đi, là có thể thấy Đan đâu đó quanh đời rồi. Có thể, tóc của Quang sẽ không bạc chóng như vậy, và trái tim Quang không nhớ nhung một quãng dài như vậy.

Hôm sau, rồi hôm sau nữa, Quang vẫn đi quanh quất để tìm bóng dáng Đan, để cố tình như vô tình chạm mặt Đan lần nữa, nhưng vẫn hoài vô vọng. Quang tìm về quán cũ, tìm một góc thật khuất để ngồi. Đến ngày thứ 3 thì thấy dáng Đan bước rụt rè vào quá, ngó quanh như thể tìm một ai đó, mà cũng cảnh giác khi sợ phải chạm ai đó, sau rồi thất vọng quay ra.
Trái tim Quang như rộn rã đập như thuở mới lớn, Quang đặt vội tiền trả xuống bàn rồi nhón chân thật nhanh theo .
-Đan

Đan giật mình quay lại, sau nét ngạc nhiên mừng rỡ là đôi mày nhíu lại, khó chịu. Quang vội vàng
-May quá, lại gặp em lần nữa

Hai đôi chân sóng trên đường vắng
-Đan kể tôi nghe chuyện đi

Đan im lặng, rồi chợt hỏi một câu không đầu đuôi
-vợ con thầy đây mà về môt mình ?

Quang ngẩng người, chưa kịp nói gì thì đã nghe câu nói Đan thoáng qua
-Em biết lâu rồi, từ ngày thấy đôi giày đỏ trong đêm mưa kìa. Chưa kịp chúc phúc cho thầy thì em phải đi xa nên không kịp lời tạm biệt. Thầy đừng giận nhé.

Đan xoay đi, mắt ngấn nước. Rồi Đan bước đi nhanh, nhanh thật nhanh. Bờ lại gầy lại rung lên trong ánh nắng. Quang như chết lặng , đôi chân như sững lại. Quang nhớ lại đêm mưa, đêm trước ngày Quang tìm thấy cây đàn tặng riêng Đan nằm ớt sũng dưới mái hiên.
-lẽ nào, lẽ nào ?

Quang muốn thét lên
-chỉ là sự hiểu lầm thôi, Đan à.

Bừng tỉnh, thấy dáng Đan đã xa thẳm. Quang cố bước chân theo, cố mòn mỏi. Quang ráng giữ một khoảng cách xa phía sau để mong sẽ biết Đan về đâu. Một căn nhà nhỏ sơn cổng xanh mở nhẹ cửa. Khoảng cách đủ cho Quang thấy Đan đưa tay chùi hết nước mắt, nở một nụ cười. Lòng Quang thắt lại.
-Đan ơi…

Lời gọi chưa bật nên lời thì một bóng nhỏ như chiếc nấm bé xinh xinh chạy lẫm đẫm ra ôm chân Đan
-ah mẹ về mẹ về

Đan ôm con hôn lên đôi má phúng phính, mặt rạng ngời. Dáng một người đàn ông mở rộng cửa hơn, dìu Đan và cô bé con xinh như chiếc nấm nhỏ đi vào.
Một gia đình nhỏ trọn vẹn hiện ra dưới mắt Quang. Như người vừa kịp níu lấy một hơi thở. Quang quay đi. Quang biết mình cần giữ một sự hiểu lầm để Đan trọn vẹn một trái tim cho gia đình xinh xắn ấy.
-Hãy hạnh phúc, Đan nhé.

Phía sau lưng Quang quay đi là một vạt nắng trãi dài của buổi chiều trong vắt.

5.25

#3 NangThuyTinh

  • Ban Điều Hành
  • posts 1,780
    • Gender:Female
    • Location:cõi mênh mông

Posted 25 May 2011 - 10:22 PM

Nhẹ nhàng, mong manh như chiếc lá ....câu chuyện tình thường xảy ra nhưng dưới ngòi bút của Yose vẫn làm hấp dẫn, lôi cuốn người đọc đến đoạn kết .

Những giọt nắng trong vắt, khoảng thời gian gần đây, màu nắng ở thành phố này cũng trong vậy đó Yose, ko biết là N . nhận ra quá trễ hay là vì trong thời tiết có sự thay đổi .

Cám ơn Yose đã cho cả nhà thưởng thức truyện này nha .

#4 NamHoa

  • Members
  • posts 57
    • Gender:Male

Posted 22 June 2011 - 01:44 AM

Một sáng tác nhẹ nhàng, chút nuối tiếc ..
Xin làm quen với YR
Thanks





1 user(s) are reading this topic

0 members, 1 guests, 0 anonymous users