Jump to content



Ráp lại đời nhau


  • You cannot reply to this topic
4 replies to this topic

#1 Yellow-Rose

    Sáng nắng, chiều mưa, buổi trưa đu dây điện

  • 918
  • posts 3,095
    • Gender:Female

Posted 20 April 2011 - 08:32 PM



-Tổ cha mày
Ông Ba Hân dứ dứ cái roi về phía trước thị oai thêm cho hả cơn giận, rồi quàng tay đi vô, dắt cái roi mây lại lên chái. Như còn tức, ông làm thêm một tràng
-tổ cha nó, con với cái. Già đầu mà cứ như nậu mới lớn, một con vợ cũng không bắt về được, bây đợi tau chết rồi mới có cháu cho tao ở duới ngó tức đó phải không ?

Bà Bảy Trầu ở phía bên kia lật đật đi qua,
-Ông nói tức cười không, nếu chết rồi thì biết gì để mà tức nữa chớ.
rồi bà thêm
-ông ơi, già rồi ví chi cho mệt thân hong, thằng Hai nó cũng lớn rồi, ông quánh nó riết, ai mà dám ưng nó chớ ?

Ông Ba xỏ chân xuống phản, bước ra ngoài, giọng cộc cằn như mọi khi
-kệ tui, con tui tui dạy, mắc mớ gì bà …

Bà Trầu cười hiền khô, miệng móm mém đưa tay chùi trầu bên khoé rồi cầm lấy cây chổi, quét xoành xoạch. Quét như quét nhà mình, quét nhà xong bà xuống bếp coi ngó, hễ thằng Hai chưa kịp nấu cơm thì bà bắt nồi gạo lên, chu miệng vô cái ống thổi lửa thổi cho lửa nhen, rồi ra sau vườn coi có tàu cau nào rụng hong, đem vô chất lên phía chuồng gà đặng để dành làm củi đốt . Bà làm bao nhiêu năm nay rồi , làm cứ như bà là vợ của cái nhà này, làm như là mẹ của thằng Hai vậy

Ở cái xóm này ai cũng biết bà bảy Trầu thương ông Ba Hân , thương từ cái hồi thằng Hai còn ẵm ngữa kìa . Không biết bà Trầu thương thằng Hai mới đỏ hỏn mà mồ côi mẹ trước rồi quành qua thương ông Ba đơn chiếc sau, hay là bà thuơng ông Ba trước, thương từ cái thời còn trai trẻ, mà ông Ba lại thương cô Oanh xóm trên, bà còn để bụng thương, rồi ông Ba cưới cô Oanh, bà cũng còn để bụng thương, rồi cô Oanh bị lật đò chết giữa mùa lũ khi đi chở gạo về, ông lủi thủi cảnh gà trống nuôi con , bà càng thương … Người ở cái xóm này họ chuyền tai nhau vậy đó. Nói chung là ai cũng biết bà thương ông Ba, nhưng mà hỏng rõ là thương từ lúc nào thôi .

Thấy dáng thằng Hai lầm lũi đi vô nhà, bà Bảy nói vọng từ dưới bếp lên
-khi nãy cha bây đánh, sao không chạy nhanh để dính đòn quá chừng vậy Hai? Bây còn trẻ mà sao chạy íu xìu vậy hả ?
Bà xót nên rầy vậy thôi, chớ biết thằng Hai có hiếu, nó biết cha nó dạo này yếu người, chạy không nổi, nó chạy chậm cho cha nó đỡ tủi thân là yếu kém trong người . Thấy thằng Hai ngồi im re, bà gặng hỏi
-chớ bây làm gì chọc cha bây nóng dữ vẫy hả ? Ổng già rồi, nói gì bây ừ ừ cho ổng vui đi, già rồi, sống còn bao lâu nữa đâu …

Thằng Hai kéo ghế ngồi xuống, giọng nghèn nghẹn
-cha biểu con lấy vợ đó

-vậy sao bây hong lấy vợ đi, cũng gần ba chục rồi chớ ít ỏi gì, như người ta là con cái đã đuề huề rồi đó . Con Thương nó lấy chồng, thì bây lấy đứa khác, xóm này hiếm gì con gái mà cứ ngồi đó thương nhớ đứa phụ rẫy chớ …

Bà Bảy thở dài, cứ như thương xót đứa con mình dứt ruột đẻ ra vậy. Từ ngày con Thương theo chồng , thằng Hai từ một đứa vui vẽ, hay cười, hay lảm hay làm, giờ cũng hay làm mà cứ lầm là lầm lịt , nếu mà hỏng hỏi tới chắc cạy răng cũng hong ló một câu quá . Thằng Hai vác thùng đi gánh nước mà còn ráng nói một câu
-Tại con nghèo, không lo nổi cho người ta nên người ta phải nương tựa chổ khác, chớ có phụ rẫy gì đâu .

-Trời đất, lâu rồi mới nghe nó nói một câu dài nhằng vậy đó, nói tới con Thương là bênh tới bến hà .
Bà Bảy tóm nốt góc bếp vùi than cho nồi cơm có thêm lớp cháy để thằng Hai có cái chiều về lục ra chấm muối mè ăn, nó vốn thích vậy từ nhỏ mà , rồi bà đi về , bụng bảo dạ
- cái nết y như thằng cha nó hà , thiệt tình .

Ra tới ngõ đụng ông Ba đi vô
-hết giận chưa ông ? để chững chững rồi thằng Hai nó cũng có vợ hà, ông phải để cho nó nguôi nguôi đã, ép quá nó buồn thêm, tội cho nó

Ông Ba xẵng giọng
-ừa, đợi tui chết rồi hẵng có . Còn bà nữa, bà nói nó nghe mà không chịu nói, để tui tức chết .

-Ông này, càng già càng chướng .
Bà Bảy cười, bà cũng quen cái cái cách nói của ông ba mấy chục năm nay rồi nên không có để bụng buồn bao giờ hết.

Ông Ba đi vô mà còn thong một câu
-trai lớn gả vợ, chuyện muôn đời là vậy, làm người phải có đôi có lứa cho cha mẹ an lòng chớ

Bà tính nói “vậy chớ ông thì sao, cũng lẻ đôi đó”, nhưng mà thôi, tại bà biết, nếu bà có nói câu đó lần nữa, ông cũng sẽ trả lời
-tui nghèo ai mà thèm

Rồi bụng bà cũng có cái suy nghĩ chạy qua gọn bân :
-có, có chớ, có tui nè
Mà hong lẽ bà nói trắng ra vậy sao? Cái câu chữ đó cũng có khi sắp thoát ra rồi, nhưng cái phận đàn bà gìm câu nói lại, gìm cả mấy chục năm rồi chứ chả ít đâu .

Mùa mưa năm nay đến sớm quá, mới đầu mùa mà gió đã ào ào qua cây lá , xối xả mưa nặng hạt qua mái tôn . Buổi chiều ngồi rít ống thuốc lào, nhìn ra ngoài trời , bụng ông cứ lo lo
-sao mấy nay bả hong qua hỏng biết. Mình có nói gì cho bả giận không ?

Ông Ba ngồi ngẫm ngẫm nghĩ nghĩ, rồi tới ngày thứ 2 không thấy bà Bảy qua, thì bụng ông sôi lên. Vừa thấy thằng Hai đội mưa về, ông nói xa xa
-chế miếng trà uống đi Hai, mấy bữa nay không có uống cha thèm quá

-ủa, thường Bảy nấu cho cha uống mà ?

Ông Ba mừng rơn khi thằng con nhắc tới chổ mình muốn nhắc nên nói liền
-mấy bữa nay hong thấy , chắc mưa nhiều nên bả làm biếng qua

Thằng Hai đội cái nón lên
-con qua bển thử nghe cha

Ông Ba thả cái ống điếu xuống
-tao đi với bây, ở nhà riết cũng cuồng chân

Hai cha con lóp ngóp đội mưa đi, qua tới nhà kêu to cũng không có tiếng trả lời
-mày giở cửa ra đi Hai, sao cha thấy lo lo

Hai lật đật đẩy cửa, bước vô trong, thấy bà Bảy nằm trùm chăn kín mít, trán nóng hầm hập mà tay chân lạnh đơ, lay một lúc mới dậy, hai cha con điếng hồn vía
-trời ơi, bịnh vầy mà hong nói cha con tui qua . Hai, cha con mình khiêng bả ra trạm xá liền đi Hai

Bà Bảy mở mắt ra, nặng nhọc thở , thều thào nói
-chắc tui không qua khỏi đâu, để tui ở đây, tui muốn chết ở nhà, không muốn chết ở trạm xá .

Ông Ba mắng nhẹ, thái dương ông dựt dựt như thể rất đau lòng
-bà nói xằng bậy quá

Bà Bảy lắc đầu, đưa tay ra dấu cho Hai ngồi xuống gần , thều thào dặn dò
-Hai, lo cho cha thiệt tốt nghen Hai, ổng nói gì dạ dạ cho qua, đừng làm ổng nóng mà không tốt cho sức khoẽ của ông nghen con
Rồi quay qua nhìn ông Ba Hân:
-Ông ở lại giữ gìn sức khoẽ nghen ông, cái mảnh vườn của tui, ông bán lấy tiền lo cho thằng Hai có vợ, đừng để nó đơn chiếc như ông, tội nó, ông à

Bà dặn dò như thể dặn chồng, dặn con trước lúc lìa đời vậy . Ông ba nghẹn ngào trong dạ . Rồi ông thấy bà bảy yếu dần đi, tay cứ lành lạnh, ông Ba bỗng dưng rớt mất cái lớp ngoài khó tính, khắc khổ, nước mắt nước mũi ông đổ ra như mấy ngày mưa ông chạy trú không kịp vậy, ông biết ông sắp mất cái quí thứ nhì mà mấy chục năm nay ông có, đó là bà (cái qúi nhất của ông là thằng Hai đó) . Ông nắm lấy tay bà Bảy, hức lên
-trời ơi, biết vầy hôm không thấy bà qua, tui qua coi thì đâu đến cớ sự vầy.
-trời ơi, biết vầy cái hồi biết bà thương tui, tui đem bà về đặng lúc trái nắng trở trời như vầy tui biết tui lo thì đâu dến nỗi …
-trời ơi … tui cứ sợ tui nghèo không nuôi nổi bà, tui cứ sợ xóm giềng dị nghị, tui cũng sợ vợ tui chết trẻ nếu tui lấy ai khác vợ tui buồn lòng… tui sợ trăm ngàn thứ, tui làm thằng đàn ông mà không đáng đàn ông gì hết mà …

Thằng Hai ruột đau như cắt, an ủi cha
-còn nước còn tát, cha à

Ông Ba tỉnh người, ừ ừ, còn nước còn tát, cứ đem ra trạm xá

Thằng Hai xốc bà Bảy lên lưng, cõng chạy nhanh ra trạm xá
-Bảy đừng chết nghen Bảy, cha con cần má lắm … má ơi
Tiếng má làm bà Bảy thêm một hơi thở, làm Hai thêm mạnh để cõng bà nhanh hơn. Đường mưa trơn lầy xém tí té mấy bận, mỗi bận muốn ngã xuống, Hai lại thấy một bàn tay cố đỡ mình lên
-cha …

Ông Ba thường ngày chạy chậm rì, yếu rề rề vậy mà bữa nay không biết sức ở đâu mà theo thằng Hai giỏi quá . Nước mắt nhòa với nước mưa , bùn đất nhoà nhạt với màu quần màu áo .

o0o


#2 Yellow-Rose

    Sáng nắng, chiều mưa, buổi trưa đu dây điện

  • 918
  • posts 3,095
    • Gender:Female

Posted 20 April 2011 - 08:34 PM

Không biết phải trời thương hong mà nằm bốn bữa ở bịnh xá, thêm bảy bữa ở nhà, ăn mấy chục bát cháo lúc mặn lúc nhạt do chính ông Ba Hân tận tay dành nấu thì bà Bảy khoẽ lại. Không nói ra chứ bà thấy thoả lòng lắm, có chết bà cũng cam. Hồi trước ai cũng nói bà dại, Tư Dân nhà lúa đầy nhà, trâu đầy chuồng như vậy mà bà không theo về làm vợ, cứ để bụng thương chi Ba Hân, vừa nghèo kiết xác lạc thêm đứa con nặng ghánh . Mà ba Hân có thương bà thì cũng đỡ, đây nguời ta cứ im lặng, cứ lầm lũi quay đi, chẳng nói chẳng rằng, vậy mà bà cũng nặng lòng, cứ ngày ngày chạy qua ru thằng Hai, ngày ngày chạy qua tém góc bếp gà bới, quét cái sân, có khi thổi dùm nồi cơm, kho dùm sảnh cá , khi đau ốm thì bà nấu nồi nước xông, tô cháo trắng …
Bà đợi một câu nói của Ba Hân mấy chục năm, để rồi thằng Hai lớn khi nào chẳng biết, rồi tóc bà, tóc ba Hân cũng bạc lúc nào không hay . Cái thời son sắc sao mà trôi lẹ quá đi mất .

Ông Ba Hân ngồi ở chái bên kia, cũng cùng cái suy nghĩ “thời gian sao mà trôi lẹ quá đi mất”, ông rít hơi thật sâu qua ống thuốc, rồi nhả ta
-Hai, mày lấy vợ sớm đi, sống ở đời phải có đôi có lứa con à

Hai ngồi đóng lại cái ghế, mặt vẫn cúi xuống với tiếng dạ nhỏ. Nhưng ông đọc được cái câu “con không thương ai được nữa cha à” qua cái đầu cúi xuống môt cách khắc khổ đó, ông tằng hắng một cái rồi tiếp:
-mắc mớ gì mà mày không lo thương đứa khác ? thà rằng có tình có nghĩa thì để thêm thời gian cho nguôi, còn đây bội bạc cạn tàu ráo máng, bây cứ như vậy sao coi đặng?
Im lặng thêm một lúc, ông thở dài
-Đừng để như cha mà khổ, Hai à.

Cái câu đó luôn làm Hai chết điếng vì thương cha . Mà thiệt ra ông Ba không biết, chứ Hai thấy cha đơn lẻ, thèm cháu, Hai cũng muốn lấy vợ, nhưng lấy ai bây giờ ? Bà bảy hay nói “thì lấy con Hiên” Hiên- cô bán nước chè ngoài ngõ, người mà ai cũng biết là cô để bụng thương Hai từ cái thời lâu lắc lâu lơ rồi, nhưng mà, không thương sao lấy ? lấy về làm khổ người ta thì phải mang tội không ?
Mà có khi Hai thấy cha làm quá, Hai cũng tính kiếm ai đó để lấy, nhưng mà hễ khi nào thấy Thương về nhà mẹ với ánh mắt bầm tím, sưng vù, Hai lại đau xót, tội nghiệp . Cái giận hồi lúc Thương nghe lời cha mẹ đi cưới chồng giàu như tan từ lúc nào hỏng hay, Hai sợ bây giờ Hai đi lấy vợ, Thương đã buồn chuyện chồng đánh, lại buồn thêm chuyện Hai lấy vợ, chắc Thương rớt thêm nước mắt nữa quá, nghĩ vây là Hai chịu hong thấu, nên cứ chững chững lại .

"Mà, hong biết mình đi lấy vợ, Thương có buồn không a ?" Cái câu đó Hai hỏi đi hỏi lại quá trời lần, mà mãi cũng chẳng tìm ra câu trả lời .

o0o

Rồi một lần Thương dắt con về, mắt mũi sưng vều, tím ngắt. Thấy Thương cúi đầu dắt con đi lẹ để khỏi chào Hai, để Hai khỏi thấy mà Thương mắc cỡ, ham chi chồng giàu mà nghe cha nghe mẹ bỏ người thương , giờ mới biết tiền của lúa ruộng bạt ngàn mà làm gì, nhiều khi nghèo mà chung vai đỡ gánh còn hơn vạn lần . Thương nén nước mắt, dắt con đi lẹ thiệt lẹ. Mà đi càng lẹ thì cái dáng tất tả khổ sở lại lộ ra càng nhiều .

Hai đứng nhìn theo, không dám gọi, không dám kêu tên, chỉ thấy lòng chết thêm lần nữa . Hồi trước Hai chết một lần rồi, cái hồi đám cưới đi ngang qua nhà Hai, cô dâu Thương mặc áo dài đỏ đeo kiềng , đeo luôn nụ cười tươi rói mà ánh mắt hờn giận , đau đớn.

-chi mà khổ vầy hở Thương ? tui tưởng Thương được no, được ấm , được sung sướng chớ. Nếu biết Thương khổ vầy, thì ngày đó tui đã dắt Thuơng bỏ trốn rồi . Tui hèn quá mà .

Hai nhớ lại cái buổi tối hẹn ở ngoài ruộng để nói lời cuối, Thương biểu Hai dắt Thương đi, đi xa thiệt xa đi , đi để trốn cái đám cưới đặt sẵn mà cha mẹ Thương sắp xếp. Vậy mà Hai cứ đứng trơ ra, vừa tủi phận nghèo, vừa nghĩ tới cha đơn lẻ, đi sao đành. Cái im lặng làm Thương tuởng Hai hết thương Thương như lời mấy đứa bạn nói “nó để ý con Hiên, nghe nói cha mẹ tụi nó hẹn ước từ hồi còn nhỏ” Thương bỏ về mà mắt ráo hoảnh, nhưng lòng cay nghiệt để lại câu nói đau tới thấu trời :
-tui nói chơi vậy chớ nghèo như anh, tui đâu có thèm

o0o

Thương về xây cái chòi nhỏ phía góc vườn của má Thương, suốt ngày lủi thủi đan chổi để bán, đặng kiếm tiền cho con bé Chân đi học. Hai đi qua lại lại cũng mấy chục ngày rồi mới dám vô nói trổng lơ
-Thương cần gì hong, tui phụ cho.

Cô Thương nuốt nước mắt vô trong, cúi đầu
-Tui biết anh còn hận tui, tui cũng lỗi với anh nhiều lắm , tui không có mặt mũi nào nhìn anh đâu, anh đừng có qua mà làm khó cho tui .

Hai cũng nuốt nước mắt vô cái uột, chỉ thấy một trời thương chứ hỏng thấy chút hận nào hết .
-làng xóm láng giềng với nhau cả mà, có chi …

Rồi từ đó người ta thấy Hai hay qua lại, lúc che lại mái hiên dột, lúc đóng cái bàn, cái ghế làm chổ ngồi học cho con bé Chân . Mùa mưa, làm đồng xong Hai hay đi lẹ qua trường con bé Chân, để cõng nó về, vì sợ nó yếu, hay đi trợt té qua mấy chổ mô đất trơn . Hai mặc cho Thương tỏ ra cau có, xua đuổi , cái tướng lầm là lầm lịt cứ làm tới, làm hoài .

Bà Bảy thương thằng Hai, thấy nó lận đận quá, nên hay thở dài một mình. Một bận trời trong trong, gió mát mát, bà giả đò đi ngang qua, thấy con bé Chân đang chơi trên sân, bà ghé vô
-cha, bây giờ lớn bộn rồi ha

Rồi bà đi vô cái phản, chổ cô Thương đang ngồi đan chổi . Nói chuyện trời đất một hồi, dưng bà đem chuyện đời mình ra kể. Không biết bà kể ra sao mà mắt Thương nhoà nhạt nước mắt. Bà kết lại
-đó, bây thấy hong, nếu hồi đó mà bỏ được cái tự ái, thì đâu phải chừng già sắp chết rồi mới nhận ra chân tình của nhau . Chim còn có đôi, huống chi là con người , phải hong con ? Đũa suông thì hẳn rồi, đũa gãy mà cũng ráp được nhau, mới chí tình, chí nghĩa, con à.

Thương vốn nghĩ sâu, nên mắt còn đỏ quánh tới khi Hai đi làm đồng về, ghé ngang , giật mình hỏi
-sao khóc vậy Thương ?

-đâu có, hồi nãy quét ngoài kia, bụi ở dâu mà bay quá trời đất hà . Bửa nay tui nấu cơm nhiều, anh ở lại ăn cơm với má con tui nghen

Hai mừng rơn
-thiệt hả Thương ? Thương cho tui ăn cơm bữa nay thiệt hả ?

Thương chùi nước mắt, cười
-tui trả công anh đóng cho con bé Chân cái bàn bằng một bữa cơm nghèo thôi mà anh làm như trả bằng bồ lúa vậy

Hai dâu có dám nói “bữa giờ Thương xua đuổi tui, bữa nay cho ăn cơm là mừng lắm rồi” nhưng Hai im re, sợ nói thêm cái gì, Thương đổi ý là trớt quớt. Bữa ăn rồi cũng dọn ra, Chân tíu tít ngồi sà gần chú Hai
-bữa nào cũng như vầy thì vui quá

Hai gắp cái trứng cá to bỏ vô chén con bé Chân
-ăn đi con, ăn cho mau lớn

Thuơng ngồi đó mà nước mắt muốn rớt vô chén cơm. Hơn bao giờ hết, cô thèm cái cảnh này mỗi ngày quá chừng chừng nên hỏi trống trơn, không đầu đuôi, lạc đề xa tít
-sao anh không có vợ đi ?

Hai gãi đầu, nói xa xôi
-tui nghèo, chắc hỏng ai thèm tui đâu

-chứ nếu có người thèm thì sao ?

- ai mà thèm chớ

Ăn cơm xong, Hai ra ngoài sân tết con bọ tàu dừa cho con bé Chân, nó nói lỏng lảnh
-con ước gì chú ở đây làm ba con luôn quá. Con ước đừng ai thèm chú để chú khỏi lấy vợ, lấy vợ rồi con hết người đan con bọ tàu dừa con cho

Hai cười, xoa đầu con bé
-ừa, chú chưa lấy vợ đâu, chú còn đợi …

con bé Chân tò mò dòm vô mặt chú Hai
-chờ gì vậy chú ?

-thì chờ người ta ừ.

-người ta là ai ?

-là cái người chú thương đó, chú cũng thương con của người ta như con chú vậy đó, nhưng mà chắc là người ta hết thương chú rồi, với lại chú nghèo quá, chắc họ hỏng thèm đâu .

Hai cố nói lớn lớn một chút, nhưng mà không cần nói lớn lớn, Thương ngồi chổ đó cũng đủ để nghe rồi . Nước mắt Thương chảy ròng ròng,
-cái người chi mà tình mà nghĩa, tui phụ anh, mà anh còn đợi tui vậy đó hả …

Bây giờ Thương biết mình nên sống vì cái gì rồi, ngoài con bé Chân ra, Thương còn đợi một câu nói lần nữa, đại loại như “Thương nấu cơm cho tui ăn mỗi ngày nghen?” Chỉ cần vậy là Thương gật đầu liền cho coi. Bảy nói đúng mà, người ta hỏng chê mình, mắc mớ gì mình dấu lòng để khổ nhau. Sống là vì tình, vì nghĩa, chớ ai lấy cái tự ái ra mà sống với nhau bao giờ, đúng hong Hai?!.



4.20

#3 Cà Chua

    KaKaKa...Chua

  • HV
  • posts 164
    • Gender:Male

Posted 21 April 2011 - 03:31 AM

Hay quá YR ơi! Những câu chữ của YR rất mộc mạc chân chất áh! YR rãnh viết truyện tiếp nghen! Cà Chua thần tượng YR rùi đó :wub:

#4 Yellow-Rose

    Sáng nắng, chiều mưa, buổi trưa đu dây điện

  • 918
  • posts 3,095
    • Gender:Female

Posted 21 April 2011 - 03:48 AM

cám ơn Kaka Chua :D có mới nói nhen, chứ đưa YR lên dây điện, té 1 cái là chỏng gọng á hehe

#5 Cà Chua

    KaKaKa...Chua

  • HV
  • posts 164
    • Gender:Male

Posted 21 April 2011 - 04:06 AM

Cà Chua nói thật muh! Không có đưa YR lên dây điện đâu áh! Lấy chồng rùi vẫn nhớ sáng tác truyện tiếp nha YR! Cho Cà Chua đem truyện của YR qua zuzu.vn nha! Đem qua đó lăng xê cho YR :laugh:





1 user(s) are reading this topic

0 members, 1 guests, 0 anonymous users