
l ụ c - b á t . N Ắ N G
1
buồn hiu vạt nắng rối nùi
vừa muộn sương sớm, đã vùi hoàng hôn
ở; giữa khoảnh khắc mất, còn
nghe thoi thóp gọi một vòng tử, sinh
em đánh vần: tròn, chữ tình
đã-tôi khăn áo lênh đênh, với người
2
rêu phong vạt nắng buồn, vui
vì ngày chẳng đợi, nên đêm vội tàn
sống; giữa mông lung muôn trùng
nghe hồ như gọi một vùng trống, không
em vừa vặn chiếc áo hồng
đã-tôi lăng kính tôi vòng nợ, duyên
NNguong
30.08.2010












