thêm vào ký ức
chân đã giẫm trên lằn ranh rất cuối
giữa những giờ cũ, mới của năm
hơn ba trăm ngày mỏi thăng, trầm
buồn chưa thể cùng vui hòa nhập
đi đã nhẵn lề cuộc đời tấp nập
gom từng năm cất giữ chỗ "hôm-qua"
ngày trở về có thể cũng không xa
ga ký-ức, tàu khứ hồi vẫn đợi
cảm ơn người vì tôi, người đã tới
dù không vui nhưng cũng đã gặp nhau
hạt tình yêu lóng lánh đủ sắc màu
tôi ngắm lại dưới mảnh trời đông xám
bình minh lạnh, âm thầm và lãnh đạm
giấc mơ tôi còn thức ở vũng đêm
lặng lờ tôi ngồi giữa chiếc thuyền êm
trăng sáng quá làm sao dừng được mộng ???
những mùa đông lạnh băng nhiều kỳ vọng
những mùa hè cháy bỏng hết nhiệt tâm
những mùa xuân ôm nỗi nhớ lặng thầm
ngày còn lại như lá thu rơi xuống cội
đếm bước thời gian trong ngày rất mới
(ngày cuối cùng, rồi sẽ cũ, của năm …)
mặt trời lên, lên mãi, chẳng băn khoăn
sao tôi lại vẩn vơ buồn người ạ
thôi cũng được, xin buông lời từ tạ
chuyến tàu đời thêm chuyện của năm qua …
htc – 12/31/11
cánh-đồng-đêm
Started by htc, Feb 25 2011 05:16 PM
21 replies to this topic
#22
Posted 17 February 2012 - 06:56 PM
chung đắng
nhân sinh như mộng, trầm luân và oan nghiệt
chuyến du hành này rồi sẽ về đâu
cuộc đời hỡi, vần xoay rồi cũng khép
bụi phù du vùi kẻ trước, người sau
tôi đã lâu đập chén sầu, ngại uống
sao người về lại chuốc để tôi say
nơi thềm đêm, rượu xoay vòng, luống cuống
tôi không buồn nhưng mắt cứ nhòa, cay
để tôi quên vài cơn mưa nỗi nhớ
vì tâm tôi đã sũng ướt mảnh tâm
ngày hôm qua tôi gọi tên "một thuở"
mỉm môi cười, thương quá góc hồn thâm
trăng bao năm vẫn đi, về bên cửa
(đừng nhìn tôi, ngượng quá mảnh trăng ơi …)
linh hồn tôi đã mòn đi quá nửa
chân dung đời mài miệt vẽ, chưa ngơi
tay bưng mặt, tay vuốt sầu như tóc
(sợi ngắn, dài sầu có thể bạc không ???)
con thú hoang ngang trời tru tiếng khóc
vang núi rừng, rơi tuyệt vọng giữa thinh không
chén này thôi, chén này thôi người nhé
rượu vô tình, môi đã ướt mềm môi
đêm mông lung, nghe tiếng lòng khe khẽ
tôi trốn đời hay rượu nhốt hồn tôi
nhân sinh như mộng, tôi khóc, cười vỡ lỡ
mai cuộc cờ tàn, hồn phách lạc về đâu
mai cuộc cờ tàn, người nhìn nhau bỡ ngỡ
(đã có lần cùng hành hạ đời nhau …)
htc – 2/17/12
nhân sinh như mộng, trầm luân và oan nghiệt
chuyến du hành này rồi sẽ về đâu
cuộc đời hỡi, vần xoay rồi cũng khép
bụi phù du vùi kẻ trước, người sau
tôi đã lâu đập chén sầu, ngại uống
sao người về lại chuốc để tôi say
nơi thềm đêm, rượu xoay vòng, luống cuống
tôi không buồn nhưng mắt cứ nhòa, cay
để tôi quên vài cơn mưa nỗi nhớ
vì tâm tôi đã sũng ướt mảnh tâm
ngày hôm qua tôi gọi tên "một thuở"
mỉm môi cười, thương quá góc hồn thâm
trăng bao năm vẫn đi, về bên cửa
(đừng nhìn tôi, ngượng quá mảnh trăng ơi …)
linh hồn tôi đã mòn đi quá nửa
chân dung đời mài miệt vẽ, chưa ngơi
tay bưng mặt, tay vuốt sầu như tóc
(sợi ngắn, dài sầu có thể bạc không ???)
con thú hoang ngang trời tru tiếng khóc
vang núi rừng, rơi tuyệt vọng giữa thinh không
chén này thôi, chén này thôi người nhé
rượu vô tình, môi đã ướt mềm môi
đêm mông lung, nghe tiếng lòng khe khẽ
tôi trốn đời hay rượu nhốt hồn tôi
nhân sinh như mộng, tôi khóc, cười vỡ lỡ
mai cuộc cờ tàn, hồn phách lạc về đâu
mai cuộc cờ tàn, người nhìn nhau bỡ ngỡ
(đã có lần cùng hành hạ đời nhau …)
htc – 2/17/12
1 user(s) are reading this topic
0 members, 1 guests, 0 anonymous users











