Jump to content



cánh-đồng-đêm


21 replies to this topic

#1 htc

  • Ban Điều Hành
  • posts 354
    • Gender:Female

Posted 25 February 2011 - 05:16 PM

Posted Image
hạt chữ

gieo hạt chữ trên cánh-đồng-đêm
dưới ánh sáng những vì sao chấp chới
chữ vô ưu, chữ hóa buồn vời vợi
chữ vô hồn, chữ lại hóa nong, sâu

cánh-đồng-đêm chứa đựng những khát khao
từng sớ đất lặng ghi lời tâm sự
tay gieo mãi những hạt mầm từ ngữ
nỗi vui, buồn cùng hờn, giận, sân si

đến bao giờ cạn hết những nghĩ suy
tâm trống rỗng, xác lặng lờ lây lất
cánh-đồng-đêm có còn là thửa đất
kỷ niệm cho người và kỷ vật cho tôi ???

ngày tháng qua dần, đêm vẫn thế thôi
vẫn lấp lánh những vì sao chấp chới
hạt quên gieo, chữ không còn chờ đợi
thoi cuộc đời thoăn thoắt bóng thời gian

bước chân trần tránh được sỏi-gian-nan
tâm khô khốc những hạt mầm tâm sự
cả trái tim của một thời quỷ dữ
chợt nhiên yêu và biết đập hiền hòa

cánh-đồng-đêm và hạt chữ nhạt nhòa
tôi, chiếc bóng thoảng qua nhanh, nhè nhẹ
người đã xa thêm theo tháng ngày lặng lẽ
chữ không còn kết được để thành câu …

htc – 01/10/11

#2 Yellow-Rose

    Sáng nắng, chiều mưa, buổi trưa đu dây điện

  • 918
  • posts 3,095
    • Gender:Female

Posted 25 February 2011 - 11:29 PM

thấy thơ htc mà mừng :) làm YR cũng hí hoáy viết theo, dầu rằng lâu nay câu chữ đi mất . htc lúc nào cũng có cách gieo chữ thật lạ thật riêng & đầy hình tượng :)

ah, htc quên "cô độc" rồi phải hong? lâu rồi ko thấy viết tiếp nữa

#3 htc

  • Ban Điều Hành
  • posts 354
    • Gender:Female

Posted 01 March 2011 - 07:17 PM

YR cu~ng vie^'t la.i ddi cho vui :smile:

"co^ ddo^.c" vie^'t xong ro^`i, kho^ng dde^'n no^~i nga^m 6 na(m nhu* "ngu*o*`i ta" nhu*ng ma` cu~ng ma^'t tho*`i gian kha' la^u mo*'i vie^'t xong :cool:

#4 htc

  • Ban Điều Hành
  • posts 354
    • Gender:Female

Posted 04 March 2011 - 07:56 PM

cho người

như cơn gió nghịch mùa về ngang
tình yêu cũng lắm khi nghiệt ngã
ưu tư người dài theo đêm buồn bã
(đêm vàng trăng, tâm sự gửi vào đâu ???)

chiếc bóng trên tường, đôi tay xoắn vào nhau
ly rượu nhạt mờ mờ trong góc tối
hỏi trái tim có điều chi lầm lỗi
mưa trong lòng hoài rả rích, không thôi

lời ru đêm như giọt nước mắt rơi
(rơi ngược xuống trái tim trong lồng ngực)
cơn gió về ngang lạnh lùng, rưng rức
thổi thốc niềm đau loả thể nhọc nhằn

đêm không cùng, đêm khắc chữ trong tâm
giai điệu cũ và ngôn từ cũng cũ
con cú đêm trên góc tường tư lự
yêu nghĩa là gì, cho, nhận lắm gian nan

thắp lửa trong lòng, ghép từng mảnh thời gian
những cảm xúc lẫn vào nhau, chen chúc
mặt trời sẽ lên, trái tim chưa tỉnh thức
ngày của một ngày hay ngày của nhiều năm ???

đêm thâm quầng quanh dĩ vãng xa xăm
tay gói ghém những mùa qua trống rỗng
người vẫn đi bên cõi đời, lạc lõng
chắp nối điệu, vần, chắp nối những bài thơ …

htc – 1/20/11


#5 htc

  • Ban Điều Hành
  • posts 354
    • Gender:Female

Posted 18 March 2011 - 02:35 PM

lạc dấu

có đợt sóng ngầm về ngang lòng biển
sao gió chiều nay quá đỗi hoang mang ???
câu chuyện tình ai đã lật sang trang
sao trong gió vẫn vương làn hương cũ ???

vẫn là mùa đông, mây trong tâm vần vũ
thuở ấy nặng lòng chừng như thể hôm qua
cánh chim trời đã tới phía Nam xa
nhưng tiếng hót còn vang trong lòng phố

đêm giấu mặt giữa bàn tay thống khổ
trầm hương quen vương vấn khói tơ bay
ngày lang thang lên xuống quãng dốc dài
đời chẳng lặng, sao tình hoài cứ động ???

gối mãi đầu trên trang thơ ảo mộng
chờ nhiều năm để thấy một vì sao
chờ bao lâu để thấy sự nhiệm mầu
dòng tóc ấy quấn đời nhau lần nữa ???

cơn sóng ngầm vẫn về ngang nhiều bữa
đêm không say người mượn rượu tìm người
một túi sầu khâu mãi vẫn tả tơi
thơ viết mãi, thơ sượng sùng câu, chữ

biển chiều nay nặng lòng nên biển dữ
cõi vô thường, người lạc dấu tìm nhau …

htc – 1/21/11


#6 htc

  • Ban Điều Hành
  • posts 354
    • Gender:Female

Posted 24 March 2011 - 05:00 PM

mảnh phù du

người chờ người bên nhánh sông Tương
mạch nước phù du, dòng đời muôn hướng
hạt tình yêu nẩy mầm xanh vô tưởng
từ bao giờ hai kẻ lạ biết chờ nhau ???

hành trang đời, quang gánh nặng, hư hao
làm sao để quay về trong kén nhộng ???
những vì sao đêm đêm là cõi mộng
mỉm môi cười cùng bản mệnh xa xăm

phố núi u trầm, mùa đông mãi về thăm
từng hạt cát trên đường co cụm, lạnh
những bước chân vội vàng không đủ ấm
nắng không về, ngày ảm đạm, ngày đông

có hồi chuông ai gióng giữa thinh không
câu kinh nguyện hững hờ trong lòng rỗng
nước sông Tương đẩy đưa cành rong nhỏ
lốc cuộc đời, trầy xướt một mảnh tâm

hỡi người tình từ muôn kiếp xa xăm
con đò trễ, gặp nhau trong ngày muộn
nước sông Tương vẫn từng ngày lên, xuống
đời vẫn dài, đời vẫn thế, phù du ...

htc – 1/24/11


#7 htc

  • Ban Điều Hành
  • posts 354
    • Gender:Female

Posted 17 June 2011 - 07:40 PM

than

ba tháng nay bị … nặng đầu quá … Những lý do, những nguyên nhân, những bực mình, những buồn bã … mỗi thứ đè xuống một dây thần kinh, nặng trĩu … Sau những lần kinh nghiệm tràn trề, chẳng muốn mở miệng than vắn thở dài với ai …, vậy mà cuối cùng cũng phải đẩy cho G hết một phần tư … Người không cùng quốc gia dân tộc hình như có cái nhìn phóng khoáng hơn nên phần nào mình nói ra những cảm xúc, suy nghĩ cũng dễ dàng hơn … Cái đầu bị bệnh kéo theo từng phần cơ thể bị bệnh … Công việc lại cứ chất chồng … Mấy hôm G qua phòng tìm "you don't come to my office any more, what's wong?" Trời ạ, làm không kịp làm sao có thì giờ đi tán dóc đây … Có khi tôi lơ đãng nghe G nói chuyện trong lúc hai bàn tay không rời bàn phím, nghe được nửa này, nửa kia … G biết vậy la "stop working !!!" Tôi cười, ngồi yên được chừng năm phút, mắt lại liếc vào màn hình, tay lại táy máy bàn phím, G bực mình ra khỏi phòng tôi cho … bõ ghét …

tuần trước R và tôi đã viết xong report cho M … Tôi ngán ngẫm bảo "if she's not going to do anything then what is the point of writing this …" Không biết R có cảm thấy giống như tôi là đang bị tảng đá đè trên vai không vì trông hắn vẫn tỉnh bơ dù G cho tôi biết nhiều lần hắn vô phòng M và đóng cửa ở trong đó … bàn tán rất lâu . Sau khi nộp report, tôi chả buồn hỏi M đã đọc chưa hay có tính chuyện gì cho … mai sau không … Tôi có cái tật "câm" khi đã quá nản . Có nhiều lúc tôi muốn "tung hê" (chữ này đọc đâu đó thấy "vô duyên" ghê, ngỡ là không bao giờ dùng vậy mà hôm nay cũng dùng …) mọi thứ nhưng cái ý thức trách nhiệm cứ giằng co không cho phép …, nghĩ mà bực chính mình ghê …

cả tháng nay cũng bận bịu với con bé . Promotion ceremony vừa xong, mừng quá . Gặp Karen, nó diện như ca sĩ, nhìn lạ nhưng mà đẹp . Từ giờ trở đi chắc không còn dịp gặp lại vì sang năm con gái Karen sẽ học khác trường với con bé của tôi … Coi như thêm một người đi ngang qua đời mình … Bọn trẻ lại xúm xít chụp hình, hugs và … khóc … Judy hỏi tôi "how much time do we give them today?", tôi cười, từ ngày có con bé, tôi đã (và sẽ …) cho nó hầu hết thời gian của tôi . Trong số những bà mẹ tôi biết ở trường, Judy thuộc loại kiên nhẫn và chịu khó với con cái hơn những bà mẹ người Mỹ khác . Tôi cũng thích cách quan sát của Judy đối với bọn trẻ, có lẽ chúng tôi khá giống ở điểm đó vì cả hai cùng thích viết, dù Judy viết chuyên nghiệp, còn tôi viết cho … vui …

chiều hôm qua tính là không ngó tới việc trong sở nhưng rồi không kềm lòng được, vẫn mở email ra đọc . Đọc xong … thừ người bảo Quang "em không ăn cơm đâu, hết đói rồi …" nhưng sau đó nghĩ lại "ờ, ngu gì há …" Đêm, ráng ngủ cho ngon để mai đối diện với công việc … tiếp …

đếm từng ngày, mong mau qua hết tuần sau …

htc -- 6/17/11


#8 htc

  • Ban Điều Hành
  • posts 354
    • Gender:Female

Posted 22 June 2011 - 07:39 PM

thêm lần nữa

hâm bình rượu nóng mời tri kỷ
ngồi dựa tường đêm nhắc chuyện xưa
gió đêm cùng cỏ đang thầm thỉ
tri kỷ và tôi chén đẩy đưa

đêm dài không đủ lời kinh hối
ngày ngắn không tròn phận áo cơm
bao lần trăng đến khi lòng rối
mấy bận tâm giao đã trách, hờn

chén rượu tình tôi nay đã nhạt
đừng ngại khi về tri kỷ say
tường đêm dày lắm, dày hơn ... vách
đừng ngại nói, cười có kẻ hay

nhớ thuở không say cầm bút múa
(nực cười cái lối tỉnh kỳ khôi ...)
mơ trăng vàng ngủ bên khung cửa
gối ánh bình minh hát lả lơi

nhiều năm bình rượu chưa vơi nửa
bắt gặp chính mình đã ngả say
vô hồn như thể người đang chết
vẫn bước rong chơi giữa đất này

hãy uống cùng tôi thêm lần nữa
và đếm giờ qua chung với tôi
tàn đêm có lẽ bình sẽ cạn
có thể quên đời, bỏ cuộc chơi ...

htc


#9 htc

  • Ban Điều Hành
  • posts 354
    • Gender:Female

Posted 07 July 2011 - 04:45 PM

trong những mối tình

đã từ lâu tôi không làm sao có thể nhớ lần đầu tiên chúng tôi gặp gỡ là khi nào nhưng tôi không quên được hình ảnh của hắn lúc ấy. Nụ cười nửa miệng và gương mặt ngẩng cao dù không cần phải ngẩng cao như thế hắn cũng đã cao hơn tôi khá nhiều:

- Cô từ đâu đến vậy??? Nhìn cô, tôi biết ngay cô không phải là người ở phố này

tôi cũng chẳng vừa gì, thay vì trả lời, tôi phát cho hắn một cái lườm có đuôi và bỏ đi thẳng. Thế nhưng, phố nhỏ quá, quanh co chốn nào chúng tôi cũng gặp lại nhau. Sau vài lần lạnh nhạt lờ nhau, hắn bảo:

- Tên tôi là Biển, chúng ta làm bạn nhé

- Ừ, thì bạn ...

tôi không biết tình bạn giữa chúng tôi nên định nghĩa thế nào nhưng bên hắn, tôi quên rất nhiều những phiền não, lo toan. Tôi cười luôn mãi đến nỗi hắn cũng vui lây cùng tôi. Chẳng biết hỏi ai, hắn biết được tên tôi và nơi tôi đang tạm trú để những buổi bình minh hắn nôn nao chờ bên dưới khung cửa sổ và khi gặp tôi hắn "chào" bằng một câu cấm cẳn:

- Cô ngủ gì ngủ lắm thế . Chả lẽ cô tới phố này để ngủ à ...

- Ơ, ông này ! Không phải đi nghỉ hè là để ... ngủ hay sao ...

chúng tôi ấm ớ qua lại vài câu rồi quên ngay những dỗi hờn khi mặt trời dần dần lên cao. Có lúc tôi cùng hắn đi ngược hướng mặt trời và tôi biết ra hắn nói nhiều không thua gì tôi, có khi chúng tôi giành nhau nói và cũng hiếm khi tôi im lặng chỉ để nghe về hắn, về con người với tấm lòng và trái tim lạ lùng để có lúc tôi "khám phá" ra người đàn ông đi bên cạnh tôi sống thiên về tình cảm, trong khi tôi đặt nặng vấn đề lý trí trên hết. Tôi luôn có những "lằn ranh" và những "mực thước". Tôi luôn có điểm đích cho cuộc đời và tôi không thích sống buông xuôi theo định số dù tôi chẳng biết rõ có định số hay không. Tôi có những năm dài mỏi mệt vì những điều chỉ có lý trí mới nhận ra. Tôi cũng có những năm dài mỏi mệt cố đặt từng bước chân trên từng nấc thang danh vọng. Tôi chẳng bao giờ chịu thua những quyết tâm tôi đặt cho chính mình cho tới một ngày tôi ở gần nấc thang cuối cùng và tôi quay nhìn lại để thấy dưới chân mình là con dốc không bằng phẳng. Dù không bằng phẳng, bên dưới ấy hoặc lưng chừng con dốc ấy vẫn đang có rất nhiều người sống bình an và vui vẻ. Tôi hiếm khi cười vì tôi phải luôn làm việc. Tôi hiếm khi cười vì tôi luôn nhớ về những sai lầm tôi đã phạm như một hình phạt để tự bắt mình không giẫm lên cùng một sai lầm lần nữa. Tôi hiếm khi cười vì bên cạnh tôi không có người để tôi tâm sự và nhất là để cười chung ...

- Này Nghi Bình, cô lại đang thả tâm tư về chỗ bát nháo phố thị của cô đấy ư ???

tôi ngừng chân, quay lại nhìn những dấu chân của chúng tôi song song bên cạnh nhau. Hắn cũng ngừng chân, thì thầm bên tai tôi:

- Thà là rong rêu, lênh đênh trên biển
Thà là chim bay vui theo tháng ngày
Thà là mây trôi mênh mang giữa bầu trời
Lang thang giữa cuộc đời mà vui ... (*)

tôi cười, hết những ngày nghỉ, tôi mang theo những câu hát của hắn về thành phố. Thành phố ồn ào để tôi tha thiết nhớ hắn những khi hoàng hôn buông xuống, nhớ những khi hắn hướng mặt về phía cửa sổ phòng tôi cất vang những bài ca thiên nhiên bất tận và không hề e ngại sẽ bị chê, khen. Tôi thích sự hồn nhiên này của hắn nhưng tôi không ưa những khi hắn trở tính thất thường. Cơn giận của hắn có thể lên cao đến bạc đầu và đổ òa lên mọi ghềnh đá, bến bờ khiến tôi cũng có lúc bất bình. Rất lâu, tôi mới tạo được khoảng tĩnh lặng cho tâm hồn mình. Tôi còn vài nấc thang nữa để bước lên nhưng tôi đã không còn muốn bước thêm nữa. Tôi thích ngừng lại nhìn không gian chung quanh tôi, nhìn sự sống chung quanh tôi vì tôi nghiệm ra cuộc đời không còn bao lâu, tôi sợ sau này trước khi nhắm mắt vĩnh viễn, tôi sẽ hối tiếc đã chưa kịp thấy gì, cảm gì, và nghe gì về cái gọi là "sự sống" ...

chúng tôi cố gắng gặp nhau hằng năm. Hằng năm nhìn nhau già dặn thêm một chút. Hắn thường đùa:
- Chỉ vì yêu em nên anh vất vả (*)

"tình yêu" với tôi không biết là "mỹ từ", "vọng từ", "hư từ", hay đơn giản chỉ là "ngữ từ". Tôi không sao xác định được nhưng theo thời gian, nỗi nhớ của chúng tôi dành cho nhau trở nên êm dịu hơn. Khi bên nhau, vòng tay hắn vẫn vòng quanh tôi âu yếm, hắn vẫn hát cho tôi nghe và vẫn không chịu thua tôi khi nói. Tôi tìm đến hắn khi tâm tư đã đầy ứ, khi bụi thị thành đã vướng đầy trên áo, trên tay, trên tóc và hắn luôn là người tình nhân chung thủy vô cùng. Người tình nhân không cần biết tới quá khứ hay tương lai của tôi. Người tình nhân chỉ cần biết hiện tại có những giây phút trân quý bên nhau để những khi tiễn tôi về lại phố thị nhộn nhịp, hắn luôn thầm thì bên tai tôi:

- Một ngày mưa rơi trên con phố nhỏ.
Chỉ mình anh thôi lang thang lối nhỏ.
Còn lại trong anh rong rêu tháng ngày dài
Lê thê suốt một đời
Vì sao (*)

vì sao ??? tôi không sao trả lời cho hắn được, chỉ biết rằng ở một góc trang trọng trong tim, tôi luôn có hắn và nỗi nhớ có thể đến bất cứ khi nào nhất là trong những ngày tuyết rơi trắng xóa phố thị của tôi như hôm nay ...

htc -- 12/16/10
(*) Rong Rêu - Nguyễn Tâm

#10 htc

  • Ban Điều Hành
  • posts 354
    • Gender:Female

Posted 19 July 2011 - 05:28 PM

cho Biển

đêm trước ngày chia tay, hắn thẩn thờ như bao lần trước, đưa đẩy những cành rong không biết từ đâu đến cứ tắp mãi vào bờ. Tôi đi bên cạnh, lắng nghe …

… mai em xa rời tôi
còn ai cùng đi giữa đời
mênh mông đây là đâu
là biển vắng đêm sâu … (*)

tôi thường đi giữa cõi mênh mông đầy ắp sương mù … đi như người đang đắm chìm trong mộng mị … Đời thực quá làm sửng sờ trái tim và rơi hòai nước mắt … Đời thực quá làm con người cằn cỗi lương tâm, cộc cằn mơ ước … Tôi hỏi hắn có hiểu không và nếu hiểu thì không nên buồn mỗi khi chia tay … Tôi học được những bài học đau lòng, khó quên … Tôi lại đang học những bài học không bao giờ có thể nhớ và hiểu, trong đó có bài "tình yêu" … Hắn nhìn sâu vào mắt tôi:

- Nghi Bình, cô là phiến đá phải không ???

- Ừ, tôi ước tôi là phiến đá và tôi không thích đàn ông khóc đâu nhé

hắn cười thênh thang, tiếng cười mang mang, trầm trầm khó hiểu nhưng tôi không màng hiểu. Có lần ai đó đã thấy được trái tim tôi, khiến tôi mất biệt cảm giác bí ẩn, tự tin …, cũng may, thời gian xóay mòn thêm phần còn lại (phần mà người ấy đã bỏ rơi … ). Tim người đàn bà có vết sẹo không phai và sâu hơn, thăm thẳm …

… linh hồn tôi nay là đá sỏi ... (*)

và tôi mất dần cảm giác khổ đau chăng ??? phố chợ tôi về là nơi bận bịu, lo toan, nơi tôi thực sự để trí óc điều khiển thời gian, đời sống và trái tim. Hắn sẽ là người đàn ông trở về trong từng mẩu cơn mơ ngắn ngủi khiến tôi nhọc nhằn trong đêm để sáng mai tỉnh thức biết rằng đêm qua mình chưa hề được ngủ yên một giấc ngủ đúng nghĩa. Hắn sẽ là người đàn ông để đôi mắt tôi nhìn thấy qua khung cửa sổ văn phòng từ từng lầu số tám khi tôi không còn có thể nghĩ suy sau những giờ làm việc căng thẳng …

- Biển này, từ cửa sổ nơi tôi làm việc, tôi có thể nhìn ra một cánh rừng thưa nho nhỏ … Mùa đông, khi lá không còn trên cây, xuyên qua những cành cây trơ trọi, tôi có thể lờ mờ nhìn thấy một con đường dốc và nếu chăm chú nhìn, tôi có thể thấy vài chuyến xe qua … Có bao giờ, một ngày nào đó, trong một chuyến xe qua, có Biển trong ấy không ???

hắn cười ngất:

- Cô nghĩ sao khi tôi về phố ??? Cô muốn chết ư ???

… em vô tình làm sao
hồn tôi giờ đây úa nhầu … (*)

tôi cười, ve vuốt cánh tay hắn đang vòng quanh đôi vai trần của tôi. Về phố với thân hình rám nắng, chừng như tóc cũng khô hơn, vàng hơn và dài thêm chút nữa. Về phố, vất lại mảng trời trong vắt và khoảnh khắc lẳng lơ, lãng mạn phía sau lưng … Tôi thở dài, vòng tay ôm lấy hắn, thì thầm:

… anh và tôi thiên đường mất rồi
trên lối về mình tôi bước dài lê thê … (*)

hắn nhìn tôi như bao năm qua đã nhìn và vẫn có cảm giác tôi là người hắn chưa hề quen biết:

- Cô là ai ???

- Tôi là Nghi Bình. Tôi từ phố đến thăm Biển hằng năm

- Chỉ thế ???

- Ừ, chỉ thế …

- Hừ, ngang ngạnh …

hắn nhìn tôi hằn học nhưng chúng tôi lại hôn nhau … lần cuối …

… khi em quay mặt đi
lòng tôi tựa phiến đá sầu
chơ vơ trong lạnh câm
muộn phiền theo tháng năm … (*)

htc – 7/13/11
(*) Phiến Đá Sầu – Diệu Hương

#11 htc

  • Ban Điều Hành
  • posts 354
    • Gender:Female

Posted 09 August 2011 - 06:02 PM

khách

như đợt sóng thôi đùa cùng gió biển
tắp vô bờ ve vãn với tình yêu
người bên tôi đã nói rất nhiều điều
nhưng câu cuối lại vô cùng ngắn ngủi

sóng lại ra khơi theo cánh buồm dong ruổi
ở bên này bờ, hạt cát chợt biết đau
bàng bạc nụ cười, ngân câu hát tìm nhau
làm sao biết nơi nào là điểm tới

người giẫm đời tôi bằng đôi chân lắm bụi
tôi ôm vội người, hấp tấp trọn vòng tay
từng ánh sao trời lấp lánh những đêm say
(ly rượu cạn bây giờ tan dư vị ...)

ca một khúc ca đổ tràn bi, lụy
con thú lạc rừng, ngơ ngác tìm cây
quay lại khóc ngày và cứ sống lất lây
hay cúi mặt theo trời chiều đi mãi ???

hoàng hôn nơi tôi bớt dần hoang dại
hoàng hôn nơi người có lẽ vẫn xưa
sóng vẫn tràn bờ ve vãn, đẩy đưa
con ốc nhỏ bị quên, chui vào cát ...

gió cuốn vào tim bụi đời thường nhật
tim chật mất rồi, tình cất vào đâu
người ở phương trời ôm gánh phiền ưu
tôi nơi phố bẻ rời từng mảnh nắng

có những chiều hôm dựa đời thầm lặng
chợt thấy chính mình như khách của lương tâm ...

htc - 8/5/11

#12 htc

  • Ban Điều Hành
  • posts 354
    • Gender:Female

Posted 29 September 2011 - 11:42 AM

loạn tâm

vài ý tuỏng manh nha
những định hình sơ khởi
dư âm ngày hạ hay rất mới ,ngày thu
những nét họa nhập nhằng chấm phá
như ban mai chưa thoát xác vì mưa


trái tim nóng bỏng giữa mùa
rung nhịp rung của thời đã cũ
tà áo lam của thời lam lũ
bàn tay xoay tất bật mọi hướng đời


ôm nỗi nhớ nhọc nhằn rối loạn
nghiêng vạt chiều nắng tắt xa xăm
một vùng quê
một mái ngói
một sân trường
một trái tim đàn ông vập bầm, chai sạn
luôn cả tiếng ầu ơ …


cánh diều bay mòn mỏi đã chết giữa thinh không
con thú hoang lạc rừng rưng rưng khóc
bầy ngựa chiến rã rời mơ đồng cỏ
và thế giới những con người chợt lạ
nghe tiếng khóc thì thầm, mẹ tiễn đưa con …


tìm nhau giữa mong manh hơi thở
nơi cánh đồng chưa thấy suốt đời tôi
nhặt mảnh sao, mảnh sao rớt năm nào ???
(sao chứng-cớ-tình-yêu rơi rớt, vỡ ???)


mưa đã rơi mấy trăm nghìn sợi
trời còn buồn, tôi sợ mất trăng thu
trời còn buồn, mưa còn đan luân vũ
bài thơ tôi sẽ vấy vết mực thâm


trên đôi vai, vẫn mái tóc lặng thầm
thầm lặng bạc, theo đời, thầm lặng bạc
này anh ạ,
hôm nay buồn muốn khóc
nhớ môi anh, khói thuốc loạn, u trầm …


htc – 9/9/11


#13 Yellow-Rose

    Sáng nắng, chiều mưa, buổi trưa đu dây điện

  • 918
  • posts 3,095
    • Gender:Female

Posted 01 October 2011 - 03:41 AM

bí quyết nào làm cho htc có nhiều ngôn từ lạ & hay quá vậy ? YR thì chỉ thấy mình càng ngày càng dở đi, ngôn từ cũng dở, mà viết cũng dở ... tiếng Việt thì chỉ được tiếp xúc nhiều khi tìm đọc ở những web việt, còn ở ngoài, đâu mấy khi nghe nhiều & nói nhiều , vậy mà sao ngôn từ của htc phong phú và hay quá.

#14 htc

  • Ban Điều Hành
  • posts 354
    • Gender:Female

Posted 03 October 2011 - 03:55 PM

co' le~ vi` htc lo*'n tuo^?i ho*n YR, tie^'ng VN o*? sa^u trong ma'u ho*n ne^n kho' que^n hay la` ta.i htc do*? tie^'ng My~ ne^n mo*'i đu*o*.c va^.y ...

YR nha('c đe^'n tu*` ngu*~ la`m htc nho*' co' ngu*o*`i no'i tho* htc "do*?, chi? du`ng tu*` cho ke^u đe^? dda'nh lu*`a ngu*o*`i đo.c" ... Đo^i khi htc nghi~ 1 ba`i tho* đu*o*.c khen hay go^`m co' nhu*~ng gi`? y' tho*, ngo^n ngu*~ hay a^m đie^.u ??? hay pha?i go^`m co' ta^'t ca? 3 đie^`u tre^n ???

#15 Yellow-Rose

    Sáng nắng, chiều mưa, buổi trưa đu dây điện

  • 918
  • posts 3,095
    • Gender:Female

Posted 03 October 2011 - 05:14 PM

có lẽ htc có khiếu về ngôn ngữ nên dùng và nghĩ ra những từ mà trước nay ít ai nghĩ ra để dùng và vận dụng vào câu từ, ý.
về thơ thì YR thấy thơ htc có cả 3 , ngôn ngữ hay lạ và âm điệu rất riêng làm người ta đọc đi đọc lại nhiều lần để hiểu thấu ý thơ, đôi khi người ta hiểu theo cách riêng của mỗi người , nhưng hình chung là hay làm người ta chống chếnh buồn theo vẽ man mác của bài thơ .

thơ htc mà nói dở thì trên đời này chẳng mấy ai có được thơ hay. Ko phải khen chứ YR dám chắc điều đó á. Trước giờ đọc ko thấy mấy ai viết thơ mà hình ảnh đẹp & lạ nhu htc. Nhớ hồi xưa mẹ hay nói "nét chữ là nét người", giờ YR thấy ngôn từ cũng là nét người. Phải người sâu sắc như thế, có tâm hồn như thế nào đấy thì mới viết được như thế .

Lâu lâu vô đọc tính im lặng để ko phá bĩnh cảm xúc của htc mà sao nhiều khi cũng thích nhiều chuyện 1 tí, hi vọng ko làm htc mất cảm xúc :-)

#16 htc

  • Ban Điều Hành
  • posts 354
    • Gender:Female

Posted 04 October 2011 - 11:55 AM

cám ơn những lời khen của YR nhưng nói về sâu sắc thì htc không dám nhận vì xảy ra nhiều chuyện trong đời, khi đã bình tâm để nhìn lại thì lần nào htc cũng thấy lỗi do mình bất cẩn trong suy nghĩ nên mới có chuyện . Những bài viết của htc đa số viết lại cảm xúc của mình hơn là suy nghĩ, như bài "loạn tâm" này chẳng qua chỉ nói lên tâm trạng "nhớ" của 1 nguời càng ngày càng già đi và như nguòi ta thuòng nói, nguòi già thuòng nhớ về quá khứ . Nếu YR đọc kỹ sẽ thấy chẳng có chút sâu sắc gì trong đó ngoài sự tuỏng nhớ nhất là bài viết này viết vào khoảng Trung Thu, tuần lễ đó ngày nào cũng mưa, trời lúc nào cũng có màu xám buồn da diết ...

YR biết không, htc nghiệm ra rằng làm một người viết lên cảm xúc của mình thuòng hay có cảm giác cô độc . Một nguòi nói đuọc cảm xúc của mình sống thanh thản, vui vẻ hơn nhiều ...

htc đuọc rảnh từ giờ tới qua Noel, thành ra sẽ vô đây thuòng xuyên hơn. YR đừng ngại, cứ vô "nhiều chuyện" với htc cho vui.

#17 htc

  • Ban Điều Hành
  • posts 354
    • Gender:Female

Posted 25 October 2011 - 04:56 PM

vì lạnh

hễ trở trời là thấy chán cùng cực vì sắp bắt đầu ít nhất nửa năm dài co ro nhưng lại nặng nề những khăn, áo, mũ, găng tay, giày ống … Ước gì … ước gì mùa hè chẳng bao giờ đi qua …

hôm qua nhìn thấy anh lúi húi cắt, tỉa, đào, xới mảnh đất con trồng cây trước nhà, tôi chán nản thở ra rồi nhận thấy dạo này tôi thở ra hơi nhiều, có lẽ vì tôi không thích hít khí lạnh vào người khi còn cả một mùa đông, không ít thì nhiều cái-khí-khó-thương ấy rồi cũng sẽ ngập tràn buồng phổi của tôi. Nhắc đến phổi, tôi lại nhớ tới chuyện ho. Hễ ấm áp thì chả sao, cứ đổ lạnh là tôi ho liền liền. Tuần trước, sáng sớm vừa bước vào sở làm, lão Clarence thấy tôi đã cười khanh khách chỉ vì tôi quấn khăn quanh cổ, mặc áo lạnh và đeo găng tay kín mít. Lão bảo "mới đầu mùa thu thôi mà …". Ừ, kệ tôi, đầu mua thu hay giữa mùa đông có khác nhau là mấy, đã thế tôi lại ho liên tu nên phải giữ ấm chứ.

dạo này café và trà cũng là bạn chí thiết của tôi. Ở nhà, tôi bên khung cửa sổ nhìn ra cái xóm vắng lặng, cứ thế mà nhâm nhi mãi café với trà … Công việc của tôi cũng đình trệ vì thứ nhất là … chẳng gấp, thứ nhì là chưa tới lễ lạy mà chẳng biết sao bà con trong sở cứ như là rủ nhau đi vacation lả lướt trong khi tôi không thể đi được. Thế là người ở lại như tôi chả thiết tha gì với công việc cả, cứ thế nhẫn nha ngồi đếm giờ qua và nhìn lá đổi vàng ngoài khung cửa sổ …

lá vàng thật nhanh, không biết lá đổi màu từ khi nào nhưng một hôm trên đường về nhà tôi, ở khúc quanh, tôi gần như kêu lên "ủa, sao lá úa hết rồi …" khiến con bé quay lại nhìn tôi. Con bé chẳng nói gì nhưng chắc nó ngạc nhiên vì vẻ thẫn thờ vô lý của tôi. Ừ, chẳng lạ gì, trẻ con nhìn bốn mùa qua, lại trong quãng đời chưa đủ dài của chúng bằng đôi con mắt trong suốt, hồn nhiên và tự tin. Chúng chưa biết nhìn lá đổi màu bằng đôi con mắt u trầm như những người đã và đang bắt đầu sợ hãi những mùa qua …

dạo này máu trữ tình, lãng mạn bay bổng của tôi chừng như cũng bị gạn lọc gần cạn. Có lẽ vì cứ đọc mãi những vụ giết chóc, lũ lụt, động đất, chết người chăng ??? Cái-cõi-thế này đã biến dần thành miếng giẻ cũ kỹ, mục nát và rách rưới khắp nơi. Tôi chưa tin vào tận thế nhưng tôi nghĩ nhiều đến hai chữ "thanh lọc" vì tô i tin vào sự "thay đổi" và "sửa đổi". Mọi sự việc đều có giới hạn và cùng đích! tôi nghĩ vậy …

bây giờ ít quanh quẩn trong khu-ảo-ảnh, không biết vì cái tính mau chán hay vì "cái sự gì" khác, có điều người-thiên-hạ sao mà tài thế, cứ viết mãi không ngừng. Thôi thì cũng có gì để đọc, để suy nghĩ, để cười và để … ý cho qua những tháng ngày xam xám và buồn tẻ … lạnh này vậy …

htc – 10/25/11

#18 htc

  • Ban Điều Hành
  • posts 354
    • Gender:Female

Posted 03 November 2011 - 01:24 PM

đãng trí

tôi bỏ quên ngày trên lối đi
(ngày phố thị chập chờn lá úa)
tôi bỏ quên tình yêu một thuở
anh có nhặt giùm cất giữ giùm tôi ???

hỡi mùa trôi, hỡi những mùa trôi
ai bắt lá đổi vàng, xanh mãi thế
lá quyện chân anh, khổ người đến trễ
để sân ga tiễn biệt chuyến tàu đi

lạnh lại về chẳng chút từ bi
đôi tay giá khoắng tìm quá khứ
khung ảo ảnh chập chờn, tư lự
không nhớ ngày nào đã bị bỏ quên

tôi bỏ quên ngày trên lối không tên
ở nơi ấy, gã si tình đừng lại
điếu thuốc trên môi, khói tròn ngây dại
có bài thơ cố viết chẳng điệu, vần

mùa lá vàng biết giũ tuột bâng khuâng
(không buồn nữa, cõi này tạm lắm …)
tiếng động trong tim chìm vào vực thẳm
tiếng sau cùng nhè nhẹ, tiếng gọi tên …

htc – 10/26/11

#19 htc

  • Ban Điều Hành
  • posts 354
    • Gender:Female

Posted 03 November 2011 - 01:25 PM

mặc tĩnh

dưới mái lều rách bươm, trống trải
đôi bàn tay vá lại mảnh lương tâm
những hạt bụi mưa lấm trên gương mặt
bám vào những kẽ nhăn

mở cửa trái tim
(chiếc lồng son chứa tình yêu hoa mỹ ...)
con chim già vẩn vơ nơi cội mục
hát mãi chuyện ngày xưa
chuyện chúng mình mỏng tang tờ giấy lụa
trên ấy chỉ là thơ ...

hãy đưa nhau rời khung cửa sổ
nơi có hoa hồng nở trên những nhánh gai
cổ xe tang ái tình ai khéo chọn mua
đen ngòm như lý trí !

người không còn ở phố
xa dần khói trầm hương
bận chân, người du mục
gánh nào gánh đang mang ???

vá mảnh lương tâm
ký ức dật dờ cùng mưa, bật khóc
hai nhánh đời xa lắc
một khoảnh khắc từng yêu ...

htc – 10/28/11

#20 htc

  • Ban Điều Hành
  • posts 354
    • Gender:Female

Posted 22 December 2011 - 08:39 PM

bài thơ của nó

Sinh Nhật mẹ, sau câu chúc nó cười "con có làm thơ cho mẹ ..." và nó cầm tờ giấy đọc. Mẹ ngạc nhiên vì câu "con hay khóc, mẹ dỗ dành. Không biết sao mẹ có thể làm được vì tới bây giờ mẹ vẫn thế, dỗ dành con" ... Mẹ ước ngày nào đó nó viết được bài thơ bằng chính ngôn ngữ của mẹ nó, nhưng bây giờ thì ... tạm vậy vì bài thơ hôm nay chứng tỏ nó hiểu mẹ đã, vẫn, và sẽ tiếp tục là chiếc gối êm, là bến bờ yên ả cho nó tìm về sau những hành trình dài hay những lúc lo toan, sợ hãi ...

nó lớn nhanh, đôi khi bố mẹ nó phải đối diện với những chuyện xảy ra ngoài dự liệu. Nó là đứa bé mau nước mắt. Mẹ cũng thế. Hầu hết đàn bà, con gái đều mau nước mắt nhưng bây giờ mẹ thường xuyên dặn dò "con đừng hay khóc, khóc như vậy yếu đuối con người đi và con sẽ không suy nghĩ chính xác được ...". Nó nghe và vẫn chưa thể hiểu thấu đáo. Những lần nhìn thấy dấu hỏi trong đôi mắt trong veo của nó, mẹ chỉ bảo "từ từ con sẽ hiểu" bởi vì có đôi khi mẹ biết mẹ đã nói những điều hơi sớm cho lứa tuổi của nó bắt kịp.

ngày nào đó con chim non có thể soãi cánh bay ra bầu trời cao thẳm, nó sẽ thấy rất nhiều điều phức tạp trong từng ngôi nhà phía dưới. Ngày nào đó thời con gái qua đi, kiếp đàn bà với những lo toan trong ngoài sẽ giúp nó hiểu thêm và thông cảm hơn với nhiều hoàn cảnh. Những hoàn cảnh có thể do duyên số đưa đẩy hoặc do định mệnh xếp đặt. Trong những hoàn cảnh khác nhau ấy có rất nhiều sự bất hạnh. Bất hạnh của đàn bà không phải vì dung nhan, không phải vì sự vụng về, không phải vì không có kiến thức uyên bác. Bất hạnh của người đàn bà chính là vì neo thuyền nơi bến đục. Nơi bến đục ấy có những tấm lòng chết theo năm tháng, có những tinh thần mòn mỏi, có những thể xác dần mục ruỗng ... Nước mắt sẽ rơi nhiều hơn vì những buồn phiền, uất ức. Nước mắt sẽ rơi nhiều hơn vì sự chịu đựng để những đứa con còn có đủ mẹ cha và mái ấm gia đình. Biết bao người đàn bà giỏi giang, thông minh và có khả năng trong xã hội hoặc ở sở làm nhưng không khỏi tránh được bến đục. Giữa người và người chỉ có sợi dây vô hình ràng buộc nhưng sợi dây ấy lại dai sức bền bỉ, muốn tháo gỡ phải có lý trí mạnh và khả năng dứt khoát triệt để. Điều khó khăn chính là có những đứa con, vì thế, nhiều giọt nước mắt đã rơi … Nếu như hứng được hết những giọt nước mắt của bao con thuyền bất hạnh, có thể sẽ tạo được thành một dòng sông mới, dòng sông đẩy đưa những bất hạnh trở về với bến-bờ-mẹ để được ủ trong sự thương yêu, an ủi … Bởi vì, cũng có những bà mẹ lặng thầm khóc cho sự bất hạnh của đứa con gái do chính mình cưu mang, đau đớn sinh nở và cực nhọc nuôi nấng suốt những năm dài. Nước mắt của mẹ cũng trong suốt, cũng mằn mặn như nước mắt của con gái. Nước mắt của mẹ cũng được gạt nhanh như con gái của bà cũng gạt nhanh dòng nước mắt khi mặt trời lên để bắt đầu những tất bật thường ngày, ngẩng mặt tiếp tục sống …

… con hay khóc, mẹ dỗ dành …
không biết sao mẹ có thể làm được
vì tới bây giờ mẹ vẫn thế, dỗ dành con …

với những dòng thơ của nó, ngày Sinh Nhật của mẹ trở nên đặc biệt hơn nhưng những ý tưởng về nước mắt của nó và sự dỗ dành của mẹ lại cứ quẩn quanh mãi trong đầu mẹ, không rời … Có lẽ ngày nào đó nó sẽ như cánh chim bay ra khỏi tổ ấm, ngày đó mẹ sẽ bảo nó rằng "mẹ vẫn chờ đây và bất cứ khi nào muốn, con cũng có thể trở về. Nếu con khóc vì vui mừng, mẹ chia sẻ. Nếu con khóc vì muộn phiền, mẹ dỗ dành, như ngày xưa, ngày con còn bé dại …"

htc – 12/22/11





1 user(s) are reading this topic

0 members, 1 guests, 0 anonymous users