
Đừng Em Nhé
Đừng em nhé, đừng để hồn thơ anh chết
Thiếu em rồi, anh biết viết cho ai ?
Không có em, đếm sao nổi đêm dài ?
Và vần điệu sẽ trở thành trò múa rối
Đừng em nhé, đừng để đêm nay anh ôm gối
Đêm đã dài và đêm sẽ dài thêm
Trăng thì lạnh và trăng dõi bên thềm
Thơ co quắp vì không hồn không ý
Đừng em nhé, đừng để dòng thơ bí
Hãy tuôn tràn nuôi mạch sống trần gian
Cho hoa thơm, cây trái mọc trên ngàn ...
Và anh nữa, hết những ngày đơn lẻ
Đừng em nhé, đừng rời xa anh nhé
Hỡi nàng thơ, nàng thơ bé của anh
Cho một lần anh gọi tiếng: Ái khanh
Đeo vương miện, mình cùng vào Thơ quốc
Cảm xúc khi nghe có người muốn bỏ thơ !
Tháng giêng 2011
VCH
Nếu Anh Hứa
Nếu em được mang vương miện Hoàng Hậu
Anh có hứa là Trẫm của riêng em
Đêm hoa đăng mình ngắm trăng bên rèm
Tiên nữ vũ khúc Nghê Thường ngây ngất
Nếu Thơ quốc cõi thiên đường... có thật
Hạnh phúc ngọt ngào hoa nở cả mùa Đông
Lung linh nắng hương tình yêu ngọt mật
Trăng sao óng ánh trãi thảm mênh mông
Nếu mình dát thơ xây ...lâu đài mộng
Vần nhớ vần thương đan áo em choàng
Suối tóc nhung mây trói ...hồn anh được
Vòng tay thơ ru em giấc say nồng
Nếu thơ vẫn mãi là làn gió mỏng
Là hạt sương mềm dịu mát thật trong
Nếu anh mãi là Quân Vương...của thiếp
Ái Khanh ở lại, anh có chịu không ? ...
(Bài thơ thật dễ thương, Nắng xin phép họa nhé anh VCH)
npl
29.01.2011




























