Âm thanh
Bố mẹ sống chung với tôi. Tuy tuổi cao nhưng mắt bố vẫn tinh, tai vẫn thính. Mẹ thì tai đã lãng. Xem tivi, mẹ vặn âm thanh rất to mới nghe rõ. Bố thường nhắc: "Vặn nhỏ lại cho con nó ngủ nghỉ. Nó còn làm việc nữa".
Mẹ vặn nhỏ lại. Nhưng một chốc lại vặn cho âm thanh lớn hơn khiến bố cằn nhằn rồi giận lẫy. Sự lẫy hờn của người già với nhau trông thương thương chứ không nặng nề, bởi sau đó lại làm lành ngay như trẻ con. Tuy tôi cũng khó chịu như bố nhưng vì thương mẹ tôi thường bênh: "Không sao đâu bố! Con vẫn ngủ nghỉ được mà". Bố lại lẫy với tôi: "Mẹ con nhà mày cứ bênh nhau. Mở lớn điếc tai!".
Mẹ mất, tôi đi làm. Một mình bố ở nhà. Xem tivi bố vặn âm thanh cực lớn. Bố phân trần: "Mở lớn để nhà bớt trống trải". Tôi biết bố buồn, nhớ mẹ. Tôi thương bố chảy nước mắt nên tuy khó chịu vì âm thanh mở lớn tôi vẫn chiều lòng bố.
Một hôm tôi về nhà vào giấc bố thường xem tivi. Yên lặng. Tôi chợt rùng mình. Hốt hoảng, tôi chạy vào các buồng. Không có bố. Ra sau nhà thấy bố đang ngủ trên chõng tre. Ngọn gió nồm ru bố vào giấc ngủ say. Nhìn bố, bất giác tôi nghĩ đến một ngày nào đó sự im lặng sẽ bao trùm ngôi nhà... Rùng mình, tôi vội vào nhà mở tivi, âm thanh thật lớn, gọi: "Bố ơi! Phim hay lắm, bố vào xem".
Âm thanh tivi mở lớn khiến ngôi nhà sinh động hẳn lên, dù chỉ có hai bố con.
TRẦN XUÂN THỤY











