Jump to content



Cỏ dại có cô đơn?


  • You cannot reply to this topic
No replies to this topic

#1 tùng anh

  • Members
  • posts 586
    • Gender:Female

Posted 06 June 2010 - 03:43 AM

Cỏ dại có cô đơn?



Tôi là trẻ mồ côi. Nói chính xác là bố mẹ đã bỏ rơi tôi từ hồi còn đỏ hỏn. Thật lòng tôi không oán trách gì, các mẹ bảo họ có nỗi khổ riêng, tôi tin thế. Dù vậy, không ít lần nước mắt vẫn lăn dài trên má nóng hổi vì hờn tủi số phận mình.

Nhưng theo một nghĩa nào đó, tôi vẫn có người để gọi tiếng " Mẹ”. Không chỉ một mà tôi có đến sáu người mẹ, tất nhiên đại gia đình tôi đều ở cô nhi viện. Vì tôi có đến sáu bà mẹ để yêu thương và được chăm sóc, khuyên nhủ nên tôi có đủ nghị lực để tiến đến giảng đường đại học. Hằng đêm tôi phụ mẹ và các chị may khẩu trang bỏ mối. Ban ngày tôi làm thêm ở một cửa hàng bánh cạnh trường.

21 tuổi. Với tôi, đó vẫn là lứa tuổi còn quá trẻ để nghĩ đến yêu đương cặp kè. Tôi luôn cố gắng học tập và năng nổ trong các công tác xã hội, những mong có thể xin được một chỗ làm ưng ý. Khi đó tôi sẽ phụ giúp các mẹ theo cách riêng của mình. Tôi không có ý định tìm lại cha mẹ ruột. Đã có nhiều cặp vợ chồng muốn nhận nuôi tôi, nhưng rồi các mẹ lại không nỡ khi tôi cứ khóc rấm rức. Sáu người mẹ và gần hai chục đứa em lỡ cỡ là đủ cho ấm nóng trái tim tôi rồi.

oOo


- Vào phòng anh mà ngủ, không ai quấy rầy em đâu! - Khải lay lay vai tôi khi tôi còn đang gục gặc trên chiếc ghế con sau tủ bánh. Tối qua tôi ráng may cho xong lố hàng cuối cùng, khi chuẩn bị đi ngủ thì đồng hồ đã điểm 4g30.

- A! Em xin lỗi!

- Không sao. Nếu em ngại thì sang phòng nhân viên nghỉ đi. Nhìn quầng mắt em xem, bây giờ em y chang một con cú rồi nhé! - Nói rồi, Khải cười phá lên như thể tôi thật sự biến thành cú sau câu nói của anh. Ánh mắt sâu phía sau đôi mày rậm ri nhìn tôi, bất giác tim tôi loạn mất một nhịp.

- Anh nhầm rồi. Hồi nãy em đang bận suy nghĩ đó thôi. Có ngủ đâu mà...

Có vẻ như anh lại sắp phá ra cười vì cái sự lúng ta lúng túng lúc này của tôi, tôi chạy ra phía trước cùng Lan làm thiệp năm mới tặng khách. Ánh mắt ấy vẫn dõi theo tôi ra đến tận cửa.

Khải hơn tôi 3 tuổi, là con trai cưng của một gia đình giàu có nên anh tập tành kinh doanh cửa hàng lấy kinh nghiệm. Mái tóc anh kiểu cách, làn da trắng mịn, đường nét trên khuôn mặt rõ ràng, một thân hình gầy và dong dỏng cao. Anh ta khá giống các chàng trai thường xuất hiện trên truyền hình làm chao đảo trái tim các cô gái bằng vẻ ngoài lung linh của mình. Chợt nhận ra lần đầu tiên quan sát một anh kỹ đến thế, tôi mới tá hỏa xua tay: "Xùy... Con gái đều thế cả!".

- Sắp tới anh dự định cử hai người cùng anh đến cô nhi viện Bếp Lửa Hồng để tặng bánh các em. Lan và Chi nhé! - Anh hướng mắt về phía tôi. Không giấu được niềm vui sướng, tôi gật đầu lia lịa, không quên nở một nụ cười thật tươi cảm ơn.

Sau khi mọi người đi nghỉ trưa, anh nhẹ ngàng kéo ghế đến ngồi bên tôi:

- Em có vẻ vui vì chuyến đi sắp tới nhỉ?

- Đó là đại gia đình của em mà. Lũ nhóc sẽ vui lắm đây.

Tôi khúc khích cười khi tưởng tượng ra vẻ mặt cu Phước "múp" sẽ sung sướng ra sao. Nhìn nó thòm thèm khi đi ngang qua tiệm bánh kem mà lòng tôi thắt lại.

- Hả?... - Anh ngớ người ra một lúc, nhưng lại cười toe được ngay - Vậy em cũng phải xếp hàng với bọn nhóc để anh chia quà đó!

- Ha ha. Em ăn nhiều lắm, chỉ sợ anh bị lỗ thôi à! - Chúng tôi cứ mải miết trò chuyện cho đến giờ tôi phải lên lớp. Tiếng cười giòn tan hòa quyện cùng mẻ bánh thơm nức đang đợi ra lò.

Chuyến đi đó anh nhiệt tình và hài hước tới nỗi các mẹ gọi anh là "anh nuôi dạy trẻ”. Tôi cười vì trông anh lăng xăng hết chỗ này đến chỗ kia, tôi lại thấy anh hợp với nghề đó thật.

- Vậy em cũng hợp làm vợ của anh nuôi dạy trẻ đấy chứ!

Không hiểu anh có cho đó là một câu nói bông đùa như thường ngày hay không. Dù chỉ là trêu đùa tôi vẫn thấy vui tận đáy lòng. Những ngày sau đó, anh vẫn thường hay lui tới cô nhi viện. Lúc thì bánh trái, lúc thì giấy bút cho bọn nhỏ. Tôi hay dẫn anh ra ngọn đồi phía sau khu nhà ăn. Tôi chỉ cho anh thấy những vạt rau mới nhú mầm, xanh non của bọn trẻ trồng đón Tết. Tôi chỉ tay xuống một vạt rau gần đó:

- Vạt rau này của anh đó! Phía trên có một tấm biển, dòng chữ nguệch ngoạc: "Phần cho anh Bánh Kem". Anh phì cười vì nickname ngộ nghĩnh bọn nhóc đặt cho mình.

- Thế nickname em là gì?

- Là Gà. Vì em luôn dậy sớm gọi tụi nhỏ dậy tập thể dục mà!

- Vậy cho anh làm gà với... Thế nào nhỉ, "cục ta cục tác"...

- Ha ha. Anh là gà mái à? Mà để làm gì chứ? Đừng có giành nickname với em!

- Để được yêu Gà chứ chi. Bánh Kem thì không được rồi. Con Gà sẽ mổ Bánh Kem mất. Ha ha...

Giọng anh vẫn cứ nửa đùa nửa thật. Bất giác anh nắm tay tôi. Bàn tay con trai ấm áp lạ kỳ hay chỉ tay anh mới thế nhỉ. Lần đầu tiên tôi thấy lòng xốn xang dữ dội vậy. Tôi chỉ là một bông hoa dại ven đường, có đài các, thanh cao gì cho cam mà anh yêu. Nỗi niềm hạnh phúc bất ngờ ùa đến, chưa kịp cho tôi nói lời nào thì lòng tủi hờn đã ngăn lại.

- Gà mãi mãi là Gà. Bánh Kem vẫn mãi là chính nó. Gà và Bánh Kem không thuộc về thế giới của nhau.

Tôi lạnh lùng rút tay mình ra khỏi tay anh. Bàn tay nóng ấm của anh đã sưởi ấm cho cả trái tim của tôi. Vậy mà tôi nỡ hờ hững làm nó hụt hẫng.

- Anh yêu em không được sao? Anh quay hẳn sang tôi, trong đôi mắt ấy tôi thấy cả tấm lòng của anh dành cho mình, nhưng sao tôi không thể vượt qua chính bản thân.

- Anh hãy ở vị trí của anh. Em cũng vậy. - Tôi quay đi, bỏ anh lại một mình trơ trọi giữa màu xanh cây cỏ. Một giọt nước long lanh rơi vào không gian, tan biến trong cơn gió của mùa cuối đông. Nghe mặn đắng, anh ơi!

oOo


Tôi tránh mặt anh ở tiệm bánh và cả khi anh tìm đến cô nhi viện. Tôi sao hờ hững quá chừng. Tận đáy lòng, tôi vui sướng tột cùng vì tình cảm đặc biệt anh dành cho tôi. Nhưng rồi lại tự trách mình sao cứ lạc lối trong mộng hão huyền. Tôi mang mớ bòng bong ấy tâm sự cùng mẹ Bình, người mẹ gần gũi và hiểu tôi nhất. Mẹ cũng từng có chồng nhưng vì nỗi dằn vặt không thể sinh ra những sinh linh bé bỏng để đáp lại nỗi mong chờ của chồng, bà đành rời xa mái ấm một cách lặng lẽ.

- Bông hoa dại luôn mang trong mình một sức sống mãnh liệt và ý chí vươn lên mạnh mẽ. Dẫu bị vùi lấp nơi này hay nơi khác, nó vẫn luôn cố gắng khoe sắc cho đời dù chỉ một lần rồi không bao giờ thêm nữa. Nó thật tự tin và cuộc sống nó chọn phải không con? - Giọng mẹ vẫn đều đều, vòng tay mẹ ôm tôi mà như đang ôm cả cuộc đời.

- Dạ - Tôi gác tay lên trán, lí nhí trả lời mẹ mà tâm trí không thôi những hình ảnh của buổi chiều hôm ấy.

- Tình yêu đến không báo trước, mỗi lần nó đến đều mang theo hạnh phúc, giận hờn, đau khổ... Nhưng không hạnh phúc nào giống nhau, không nỗi đau nào tương tự... Hạnh phúc đến với mình thì hãy giơ tay ra nắm giữ, nghe con?

Đêm đã khuya, chỉ còn tiếng thằn lằn tặc lưỡi rơi thỏm vào khoảng không tĩnh mịch. Lúc này tâm trí tôi như lấp đầy hình dáng nụ cười của anh, nguyên vẹn và tròn trịa. Tôi thiếp đi trong miên man những suy nghĩ không thôi về anh. Đêm cuối đông khắc nghiệt. Gió rít từng cơn qua mái tôn, sột soạt như thể muốn lồng vào căn phòng của hai mẹ con.

Những ngày cuối năm rộn rã đến chóng vánh, tôi vẫn mải mê với bài vở, gắng hoàn thành những học phần cuối cùng. Anh và tôi vẫn lặng im bên nhau. Không một lời giải thích hay đặt tên cho thứ tình cảm đang hiện hữu giữa chúng tôi. Lặng lẽ thế hóa ra lại hay. Tôi không biết phải làm sao để đối diện với tình yêu của anh.

oOo


Tôi đang làm quen với một cô bé mẹ Hai mang về. Con bé khóc quấy đòi mẹ, nó đâu hay mình đã bị mẹ bỏ lại trên đường đời. Chợt bé Hòa từ ngoài chạy vào đưa tôi mảnh giấy con. Tôi nhận ra ngay nét chữ của anh.

"Gà của anh!

Em có nghe tiếng gọi của một giọt nước nhỏ trên cánh đồng đang gọi chúng ta? Anh mong em sẽ để anh là người được lau khô nó. Một bàn tay đang giơ ra đợi một bàn tay khác đến lấp đầy, một trái tim yêu em đang chờ em đến để cùng hòa nhịp, một bờ vai đủ rộng để che chở cho em. Em sẽ đến, Gà con nhỉ?!

Anh đợi.

Bánh Kem"

Nỗi niềm hạnh phúc như vỡ òa, không giấu giếm. Bao tủi hờn, nước mắt như hóa mây khói, tan vào làn gió xuân đang còn mải mê đùa nghịch làn tóc rối.

oOo


Màu xanh mơn mởn đã phủ kín khắp quả đồi nhỏ. Phía xa kia, có một dáng người dong dỏng cao dang đôi tay chờ nắm... Khẽ khàng như ban mai, anh trao cho tôi nụ hôn ngọt lịm và mềm mại như lớp kem trắng tinh.

Giao mùa. Hạnh phúc dễ dàng len lỏi qua khổ đau để chạm đến từng ngóc ngách của cuộc sống. Tồn tại chưa phải là sống, mà hãy tồn tại không tiếc nuối mới thật sự là sống. Tôi và anh đang sống.


KHÁNH NHI






1 user(s) are reading this topic

0 members, 1 guests, 0 anonymous users