Có hai nơi mà không gì là không thể xảy ra:Trong Giấc mơ và Trong Tình yêu
Cái nhẫn ấy xinh lắm, xinh xắn và đáng yêu. Nó nằm ngoan ngoãn giữa những lớp kính sáng choang, bóng bẩy và đầy kiêu hãnh. Nó mang trong mình một tình yêu.
Một ngày, một chàng trai đã chọn mua nó, gương mặt hài lòng và hạnh phúc vì nó sẽ được dành cho cô gái mà chàng yêu. Số tiền đầu tiên chàng trai tự làm được.Cô bé của chàng đeo vừa cái nhẫn ấy, vừa vặn. Rất bất ngờ, cô bé hỏi:
_Sao anh có thể chọn vừa ngón tay em?
_Vì nó vừa với ngón út bàn tay phải của anh, chàng trai mỉm cười.
Một năm trôi qua. Cô bé giờ đã là một nữ sinh viên. Và ngày đầu tiên gặp người yêu, chiếc nhẫn ngậm ngùi nhìn hai người chia tay nhau.Một ngày không nắng,không gió...không bình yên... Cô bé đẩy chiếc nhẫn về phía chàng trai. Chiếc nhẫn bối rối. Tình yêu mà nó mang trong mình bỗng trở nên mong manh.
_Em luôn mang theo nó à?
_Vâng, để bất cứ khi nào gặp đc anh em có thể trả nó.
_Vậy à?
_ ...
Cô bé gật đầu,rất nhẹ.
Chàng trai cầm nhẫn, bước gấp gáp vào quầy thanh toán. Hai cốc nước vẫn đầy...
Anh đề nghị đèo cô bé về nhà nhưng bé không chịu, bé bảo anh đèo bé ra điểm đợi xe bus thôi.
Vèo! Chiếc nhẫn thấy mình rơi xuống mặt đất.
Không phải chàng trai ném nó đi. Anh cầm nó trong tay lái và đèo cô bé. Rồi cứ để khi đường xóc,chiếc nhẫn sẽ tự rơi. Rơi như cô bé muốn rời khỏi anh vậy... Và nhẫn rơi thật...
Cái nhẫn buồn tủi nằm đấy. Nơi mặt đất lạnh lẽo. Nơi nắng gió và mưa và những bước chân người đi.
Một ngày nọ, chàng trai đi qua nơi ấy vì nó ngay gần trường học của anh. Chiếc cặp sách bỗng rơi! Cái nhẫn nhìn thấy chàng trai, nó mừng rối rít. Nắng vàng rực rỡ. Nhẫn cầu xin nắng, xin nắng giúp cho chàng trai có thể nhìn thấy nó. Nắng khe khẽ nhảy nhót. Cúi xuống nhặt cặp,những tia lấp lánh chạm vào ánh mắt chàng trai. Ngỡ ngàng chàng lại gần và không hiểu sao nhặt chiếc nhẫn lên.
Người đi qua, người đi lại sao không một ai thấy cái nhẫn?
Sao không một ai nhặt nó?
Hay người ta không nhìn thấy?
Hay nó qua xấu xí mà người ta không thèm nhặt?
Hay chỉ có hai người có thể biết về sự tồn tại của nó thôi?
Hay là....
Một năm nữa lại trôi qua. Chiếc nhẫn nằm im trong cặp chàng trai. Không còn vẻ bóng bẩy như xưa, nó im lìm, thiêm thiếp, mong mỏi một điều kỳ diệu thứ hai...
Lần đầu tiên vô tình gặp lại nhau sau khi chia tay. Cô bé gặp chàng trai trước bậc thềm Nhà thờ lớn trong những tiếng chuông ngân vang. Cũng một buổi chiều không có nắng và không có gió.
_Noel,em thích anh tặng em quà gì?
_Uhm...anh tặng lại em chiếc nhẫn nhé! Cô bé lúc lắc cái đầu.
_Anh đã vứt chiếc nhẫn đó đi vào ngay em trả lại anh rồi...
_...
Và chiếc nhẫn giờ đây lại nằm xinh xắn trên ngón tay nhỏ của cô bé vẫn như nó đã từng.
Một năm. Một khoảng thời gian không thật dài nhưng cũng không quá ngắn cho sự chia ly.
Một năm! Bạn có nghĩ người ta chia tay sau một năm rồi có thể quay lại với nhau không ?
Có những thứ khi sinh ra trên đời đã thuộc về một thứ khác.
Có hai nơi mà không gì là không thể xảy ra:Trong Giấc mơ và Trong Tình yêu
Sưu tầm











