Thứ Bảy Buồn
Thứ bảy buồn, không ra phố
Ai người trăn trở cùng tôi
Hay đầy trên tay, vụn vỡ
Chỉ là hạt nước mưa thôi
Thứ bảy nằm, nghe gió lốc
Ngỡ rằng tiếng nấc thời gian
Thương người lữ hành cô độc
Bụi đường lạc dấu, hoang mang
Tự nhiên giận hờn thứ bảy
Chẻ sợi tóc gãy làm đôi
Soi gương, nghiêng đời để thấy
Muộn phiền và những phai phôi
Gọi mình, mình không lên tiếng
Đếm thầm vốn liếng cuộc chơi
Trăm năm ngỡ rằng miên viễn
Chỉ cần một chớp mắt, rơi...
Người ta đi tìm hạnh phúc
Mệt nhoài đến lúc buông xuôi
(Trên đôi cánh tay gầy guộc
An lòng "Là những ngày vui!")
Thứ bảy, chia làm hai nửa
Nửa ta, và nửa của đời
Nửa ta, ngậm ngùi, bỡ ngỡ
Nửa đời, cười - rát đôi môi
Vi Tiểu Thảo
031806
st
Góc Thơ Sưu Tầm
Started by NangThuyTinh, Mar 07 2010 03:26 AM
3 replies to this topic
#2
Posted 07 March 2010 - 02:58 PM
Anh, Em và Thơ
Anh một đời vẫn mãi miết làm thơ
Gọi tình yêu giữa hai bờ khát vọng
Nhưng em đã qua rồi thời mơ mộng
Đọc thơ anh thường thấy những ngậm ngùi
Giả dụ như mình ngày trước nên đôi
Anh còn yêu thơ như thời mới lớn
Em giữ được không vùng trời lãng mạn
Hay chúng mình sẽ... ngao ngán nhìn nhau?
Anh, tiếc cuộc tình đến trước, về sau
Em, mắt mưa bay, nghẹn ngào ngày cưới
Ngày cưới của em, anh sang rất vội
Quà chúc mừng, anh đem gởi bài thơ
Em bước theo chồng, tim nhỏ bơ vơ
Cứ nhớ dáng anh thẩn thờ rót rượu
Đâu phải Lý Bạch mà say bù khú
Dù trọn đời anh vẫn cứ làm thơ
Có những mùa Đông nhìn xác lá khô
Em thầm nhủ mình bây giờ đã khác
Thỉnh thoảng gặp nhau thoáng qua, chốc lát
Hai đứa cười, trên đuôi mắt thấy nhăn
Em yêu chồng (chẳng phải chuyện khó khăn)
Năm tháng kề bên đổi thành tình, nghĩa
Tóc xưa bạc màu để nghe thấm thía
Hạt muối, miếng gừng bén rễ trong tim
Thơ của anh, em thường đọc trong đêm
Chồng em nhìn với... cái tên xa lạ
Chàng bảo rằng "Thấy em... mê thơ quá
Báo mỗi tuần, anh vất vả đi... xin!"
Chồng em, dĩ nhiên, không biết chuyện mình
Nếu chàng biết, chắc không... xin báo nữa
Nhưng thuyền đã xa rồi con nước cũ
Dù thơ anh vẫn "dang dở", "ngậm ngùi"
Em nghĩ rằng anh (chắc... giống em thôi!)
Giấu vợ làm thơ, đợi người trong mộng
Những giấc mộng làm... thăng hoa cuộc sống
Để đời thường hồn, xác vẫn thủy chung
Anh, em và thơ mãi cứ tương phùng
Mãi cứ gặp nhau lưng chừng năm tháng
Dù mình đã qua rồi thời lãng mạn
Nhưng khỏi cần phải... ngao ngán nhìn nhau
Vi Tiểu Thảo
120205
ps: thấy ý bài thơ hao hao bài "đan áo" của TTKH, thích nên mang về chia sẻ với Nhà nhé, bài thơ nhẹ nhàng mà sâu lắng .
Anh một đời vẫn mãi miết làm thơ
Gọi tình yêu giữa hai bờ khát vọng
Nhưng em đã qua rồi thời mơ mộng
Đọc thơ anh thường thấy những ngậm ngùi
Giả dụ như mình ngày trước nên đôi
Anh còn yêu thơ như thời mới lớn
Em giữ được không vùng trời lãng mạn
Hay chúng mình sẽ... ngao ngán nhìn nhau?
Anh, tiếc cuộc tình đến trước, về sau
Em, mắt mưa bay, nghẹn ngào ngày cưới
Ngày cưới của em, anh sang rất vội
Quà chúc mừng, anh đem gởi bài thơ
Em bước theo chồng, tim nhỏ bơ vơ
Cứ nhớ dáng anh thẩn thờ rót rượu
Đâu phải Lý Bạch mà say bù khú
Dù trọn đời anh vẫn cứ làm thơ
Có những mùa Đông nhìn xác lá khô
Em thầm nhủ mình bây giờ đã khác
Thỉnh thoảng gặp nhau thoáng qua, chốc lát
Hai đứa cười, trên đuôi mắt thấy nhăn
Em yêu chồng (chẳng phải chuyện khó khăn)
Năm tháng kề bên đổi thành tình, nghĩa
Tóc xưa bạc màu để nghe thấm thía
Hạt muối, miếng gừng bén rễ trong tim
Thơ của anh, em thường đọc trong đêm
Chồng em nhìn với... cái tên xa lạ
Chàng bảo rằng "Thấy em... mê thơ quá
Báo mỗi tuần, anh vất vả đi... xin!"
Chồng em, dĩ nhiên, không biết chuyện mình
Nếu chàng biết, chắc không... xin báo nữa
Nhưng thuyền đã xa rồi con nước cũ
Dù thơ anh vẫn "dang dở", "ngậm ngùi"
Em nghĩ rằng anh (chắc... giống em thôi!)
Giấu vợ làm thơ, đợi người trong mộng
Những giấc mộng làm... thăng hoa cuộc sống
Để đời thường hồn, xác vẫn thủy chung
Anh, em và thơ mãi cứ tương phùng
Mãi cứ gặp nhau lưng chừng năm tháng
Dù mình đã qua rồi thời lãng mạn
Nhưng khỏi cần phải... ngao ngán nhìn nhau
Vi Tiểu Thảo
120205
ps: thấy ý bài thơ hao hao bài "đan áo" của TTKH, thích nên mang về chia sẻ với Nhà nhé, bài thơ nhẹ nhàng mà sâu lắng .
#3
Posted 28 September 2010 - 11:36 PM
Viết Tên
Tôi viết tên người lên nhánh thơ tôi
(chỉ viết tên thôi, giữ người sao được
không ... đuổi bắt nên cũng không bỏ cuộc)
Tôi ... cười buồn, còn lại chút này đây
Tôi viết tên người, người sẽ không hay
(tôi chẳng nói, người đâu tài nào biết)
Thì dẫu có một điều gì tha thiết
Tất cả chỉ là những nét … thơ thôi
Tôi viết tên người lên nhánh thơ tôi
Nỗi nhớ chung chung, nhớ trời, nhớ đất
Hay nỗi nhớ một mùa Thu đã mất
(ai hiểu là nỗi nhớ thật sắt se!)
Tôi kể chuyện tình chỉ để tôi nghe
Vướng bận nhau chi đêm về ray rứt
Nếu có một lần giữa cơn tỉnh thức
Người nghe ngậm ngùi, chưa chắc ... tại tôi
Những thoáng tâm tư không nói thành lời
Nên mình vẫn làm hai ngôi sao lạc
Chung một bầu trời, hướng đi lại khác
Dẫu có lần gặp nhau rất ... ngẫu nhiên
Người ở trong thơ tôi hãy... bình yên
Vi Tiểu Thảo
09132010
Tôi viết tên người lên nhánh thơ tôi
(chỉ viết tên thôi, giữ người sao được
không ... đuổi bắt nên cũng không bỏ cuộc)
Tôi ... cười buồn, còn lại chút này đây
Tôi viết tên người, người sẽ không hay
(tôi chẳng nói, người đâu tài nào biết)
Thì dẫu có một điều gì tha thiết
Tất cả chỉ là những nét … thơ thôi
Tôi viết tên người lên nhánh thơ tôi
Nỗi nhớ chung chung, nhớ trời, nhớ đất
Hay nỗi nhớ một mùa Thu đã mất
(ai hiểu là nỗi nhớ thật sắt se!)
Tôi kể chuyện tình chỉ để tôi nghe
Vướng bận nhau chi đêm về ray rứt
Nếu có một lần giữa cơn tỉnh thức
Người nghe ngậm ngùi, chưa chắc ... tại tôi
Những thoáng tâm tư không nói thành lời
Nên mình vẫn làm hai ngôi sao lạc
Chung một bầu trời, hướng đi lại khác
Dẫu có lần gặp nhau rất ... ngẫu nhiên
Người ở trong thơ tôi hãy... bình yên
Vi Tiểu Thảo
09132010
#4
Posted 27 November 2010 - 11:13 PM
Chuyện Tháng Mười Hai
Tôi với người năm tháng đã xa xôi
Chỉ nỗi nhớ còn ... bồi hồi ở lại
Tháng Mười Hai, trời mùa Đông rồi đấy
Người có về nhìn nước chảy qua sông
Cuộc đời tôi - người chẳng chảy chung dòng
Thôi, đành hẹn mai về lòng biển lớn
Sẽ gặp nhau, chẳng chút chi phiền muộn
(không nợ nần, muốn trả cũng ... được đâu ?)
Tháng Mười Hai cây tiễn lá, cây sầu
Nhưng mặt đất đỡ ... bạc màu, lạnh lẽo
Ở khía cạnh nào, tôi mong người hiểu
"Chuyện chúng mình" tô điểm nẻo nhân gian
Tôi hứng trên tay, giọt nắng sắp tàn
Chẳng kịp gửi thôi tôi đành ... giữ lại
Để sưởi ấm chút lòng tôi ... vụng dại
Hay mơ màng nhìn mấy dãy non cao
Người có thấy không, mây núi một màu
Nhưng mãi mãi không tan vào ... nhau được
Gần hay xa ? Ân cần hay từ khước ?
Đẹp não nùng như ... giọt nước mắt rơi
Tháng Mười Hai đi qua góc cạnh đời
Người nhớ nhé, chậm bước thôi, khe khẽ
Để lắng nghe từ muôn trùng quạnh quẽ
Tôi gọi tên người, gượng nhẹ âm hao ...
Vi Tiểu Thảo
Tôi với người năm tháng đã xa xôi
Chỉ nỗi nhớ còn ... bồi hồi ở lại
Tháng Mười Hai, trời mùa Đông rồi đấy
Người có về nhìn nước chảy qua sông
Cuộc đời tôi - người chẳng chảy chung dòng
Thôi, đành hẹn mai về lòng biển lớn
Sẽ gặp nhau, chẳng chút chi phiền muộn
(không nợ nần, muốn trả cũng ... được đâu ?)
Tháng Mười Hai cây tiễn lá, cây sầu
Nhưng mặt đất đỡ ... bạc màu, lạnh lẽo
Ở khía cạnh nào, tôi mong người hiểu
"Chuyện chúng mình" tô điểm nẻo nhân gian
Tôi hứng trên tay, giọt nắng sắp tàn
Chẳng kịp gửi thôi tôi đành ... giữ lại
Để sưởi ấm chút lòng tôi ... vụng dại
Hay mơ màng nhìn mấy dãy non cao
Người có thấy không, mây núi một màu
Nhưng mãi mãi không tan vào ... nhau được
Gần hay xa ? Ân cần hay từ khước ?
Đẹp não nùng như ... giọt nước mắt rơi
Tháng Mười Hai đi qua góc cạnh đời
Người nhớ nhé, chậm bước thôi, khe khẽ
Để lắng nghe từ muôn trùng quạnh quẽ
Tôi gọi tên người, gượng nhẹ âm hao ...
Vi Tiểu Thảo
1 user(s) are reading this topic
0 members, 1 guests, 0 anonymous users











