thời thơ ấu
Started by Yellow-Rose, Aug 01 2009 01:06 AM
12 replies to this topic
#1
Posted 01 August 2009 - 01:06 AM
chiều nay buồn buồn, dưng nhớ chuyện xưa quá đỗi
vô đề
Hồi xửa hồi xưa, cái hồi con Cà Na làm chị hai, con Mít ướt là chị ba, thằng Xia-a-núc làm em Út . Cà na đẹp nhất nhà, mắt sáng, miệng thon, vầng trán thông minh, vì thông minh nên cực kì nghịch ngợm .
Con Mít Ướt giống ba cái miệng móm móm, bị chết tên Mít Ướt vì ko biết giống ai mà có cái tật khóc nhè một cây, èo uột, gầy yếu và nhõng nhẽo . Mít Ướt có cái tật xấu hổ là tè dầm nữa nên cái tên Mít Ướt ra đời có tới 2 nghĩa lận .
Thằng Út Xia-a-núc có đôi mắt một mí tròn xoe, hai má tròn ủm, nói ngọng nhất nhà, dễ tính, và 'trượng phu", đặc biệt, thương loài vật kinh hồn .
Cà Na thích màu tím, , từ chiếc váy đến cái kẹp nơ Cà na lựa toàn màu tím . Mít ướt thích màu vàng, từ chiếc váy đến cái kẹp nơ, cũng lựa toàn màu vàng . Xia-a-núc thích màu xanh và màu den .
chuyện lên núi
Ba khó tính, dạy con một dạ, hai vâng, trên dưới phải phép, lễ độ "chị , em" rành bậc ngôi thứ .
Cái hồi cục đường chia đôi tình thương mến thương thì có chi mà nói, oái ăm cáic lúc dành đồ chơi , hay kẹo kéo viên kẹo xinh xinh, ko muốn chia . Ba chị em nổi xùng, quên mất cái lời răn đe của ba, quên luôn cái roi mây nên mày tao chi tớ loạn xạ .
Chị hai Cà na tính tình phóng khoáng, ai cho gì là ăn loáng cho đã thèm thì thôi . Con Mít ướt có tính ngược chị và thằng em, có gì cũng để tặn tiện dành , sau khi Cà na và xia-a-núc mút hết trơn cây kẹo, một hồi nhìn thấy cái kẹo của em Mít Ướt nên đâm ra thèm, muốn ăn nữa . Cà na tới rị mọ xin, Mít ướt tiếc của, lắc đầu ngoầy ngoậy
-hong hong
chị Cà Na giận quá. hét lên
-mày keo nghen Mít ướt, nghỉ chơi mày ra
con Mít ướt đẩy sâu cái kẹo thơm vô sâu trong túi, dù lòng áy náy
-ai biểu ăn hết nhanh chi
Cà Na đi qua đi lại, đụng qua đụng lại, con Cà na kéo thằng Xia-a-núc về phe mình, con Mít ướt biết mình lép vế nên bật khóc ngon ơ .
Tiếng khóc, tiếng cãi xen lẫn tiếng mày tao như cục đường dụ con kiến bò tới, ba nghe là chạy ra cái ào, mắng té tát cho một trận, câu cuối cùng là "đi lên núi mà ở, trên núi mới có bọn mày tao "
3 đứa rục rịch xách nhau đi, ba hỏi
-đi đâu đó ?
con Cà Na ngoan ngoãn
-dạ, tụi con lên núi
Tự nhiên ba xiêu lòng, nhưng cũng cố nạt to
-đi vô, tính trốn đi chơi hả ? lần sau còn mày tao, tao cho bây lên núi ở với thượng du
Con Mít ướt nhát cáy nên cúi đầu rưng rứt, thằng Xia-a-núc tròn quay ngước đôi mắt tròn xoe lúc nào cũng như vô tội, chỉ có con Cà Na thông minh tinh ý,
-ba, ba cũng phải lên núi
Ba trợn mắt, con Cà na lém lỉnh tiếp tục
-ba mới kiu mầy tao đó "tao cho bây lên núi ở với thượng du", tao bây rõ ràng ...
Bí thế, ba chối
-ba đời nào nói vậy
Con Cà Na lém lỉnh,
-con nghe mà, em Mít ướt cũng nghe nữa, Xia-a-Núc cũng nghe nữa, phải honggggg ?
Khi con Cà na kéo dài giọng là giọng uy quyền, con Mít Ướt và thằng Xia-a-núc dù ko cần biết có hong cũng gật cái cụp
-dạ, phải phải phải
ba nạt
-thôi đi vô nhà ăn cơm
Con Cà na cười hí hí sau lưng khi ba vừa đi khuất . Con Mít ướt và thằng Xia-a-núc thấy chị cười thì cười theo, tự nhiên cái giận cái tức hồi nãy biến đâu mất hà
con Mít ướt nói nhỏ nhỏ
-lát trưa em cho Cà Na với núc mút kẹo nhen
chiều, 3 đứa chia nhau mút cái kẹo còn lại của Mít Ướt, chị Cà na thấy em tội quá nên dặn
-chị em năn nỉ mới cho kẹo thôi nhen Mít Ướt, ra đường ai xin, cấm mi cho đó, cho là dại, biết hong ?
con Mít ướt gật gật đầu
-dạ biết
vô đề
Hồi xửa hồi xưa, cái hồi con Cà Na làm chị hai, con Mít ướt là chị ba, thằng Xia-a-núc làm em Út . Cà na đẹp nhất nhà, mắt sáng, miệng thon, vầng trán thông minh, vì thông minh nên cực kì nghịch ngợm .
Con Mít Ướt giống ba cái miệng móm móm, bị chết tên Mít Ướt vì ko biết giống ai mà có cái tật khóc nhè một cây, èo uột, gầy yếu và nhõng nhẽo . Mít Ướt có cái tật xấu hổ là tè dầm nữa nên cái tên Mít Ướt ra đời có tới 2 nghĩa lận .
Thằng Út Xia-a-núc có đôi mắt một mí tròn xoe, hai má tròn ủm, nói ngọng nhất nhà, dễ tính, và 'trượng phu", đặc biệt, thương loài vật kinh hồn .
Cà Na thích màu tím, , từ chiếc váy đến cái kẹp nơ Cà na lựa toàn màu tím . Mít ướt thích màu vàng, từ chiếc váy đến cái kẹp nơ, cũng lựa toàn màu vàng . Xia-a-núc thích màu xanh và màu den .
chuyện lên núi
Ba khó tính, dạy con một dạ, hai vâng, trên dưới phải phép, lễ độ "chị , em" rành bậc ngôi thứ .
Cái hồi cục đường chia đôi tình thương mến thương thì có chi mà nói, oái ăm cáic lúc dành đồ chơi , hay kẹo kéo viên kẹo xinh xinh, ko muốn chia . Ba chị em nổi xùng, quên mất cái lời răn đe của ba, quên luôn cái roi mây nên mày tao chi tớ loạn xạ .
Chị hai Cà na tính tình phóng khoáng, ai cho gì là ăn loáng cho đã thèm thì thôi . Con Mít ướt có tính ngược chị và thằng em, có gì cũng để tặn tiện dành , sau khi Cà na và xia-a-núc mút hết trơn cây kẹo, một hồi nhìn thấy cái kẹo của em Mít Ướt nên đâm ra thèm, muốn ăn nữa . Cà na tới rị mọ xin, Mít ướt tiếc của, lắc đầu ngoầy ngoậy
-hong hong
chị Cà Na giận quá. hét lên
-mày keo nghen Mít ướt, nghỉ chơi mày ra
con Mít ướt đẩy sâu cái kẹo thơm vô sâu trong túi, dù lòng áy náy
-ai biểu ăn hết nhanh chi
Cà Na đi qua đi lại, đụng qua đụng lại, con Cà na kéo thằng Xia-a-núc về phe mình, con Mít ướt biết mình lép vế nên bật khóc ngon ơ .
Tiếng khóc, tiếng cãi xen lẫn tiếng mày tao như cục đường dụ con kiến bò tới, ba nghe là chạy ra cái ào, mắng té tát cho một trận, câu cuối cùng là "đi lên núi mà ở, trên núi mới có bọn mày tao "
3 đứa rục rịch xách nhau đi, ba hỏi
-đi đâu đó ?
con Cà Na ngoan ngoãn
-dạ, tụi con lên núi
Tự nhiên ba xiêu lòng, nhưng cũng cố nạt to
-đi vô, tính trốn đi chơi hả ? lần sau còn mày tao, tao cho bây lên núi ở với thượng du
Con Mít ướt nhát cáy nên cúi đầu rưng rứt, thằng Xia-a-núc tròn quay ngước đôi mắt tròn xoe lúc nào cũng như vô tội, chỉ có con Cà Na thông minh tinh ý,
-ba, ba cũng phải lên núi
Ba trợn mắt, con Cà na lém lỉnh tiếp tục
-ba mới kiu mầy tao đó "tao cho bây lên núi ở với thượng du", tao bây rõ ràng ...
Bí thế, ba chối
-ba đời nào nói vậy
Con Cà Na lém lỉnh,
-con nghe mà, em Mít ướt cũng nghe nữa, Xia-a-Núc cũng nghe nữa, phải honggggg ?
Khi con Cà na kéo dài giọng là giọng uy quyền, con Mít Ướt và thằng Xia-a-núc dù ko cần biết có hong cũng gật cái cụp
-dạ, phải phải phải
ba nạt
-thôi đi vô nhà ăn cơm
Con Cà na cười hí hí sau lưng khi ba vừa đi khuất . Con Mít ướt và thằng Xia-a-núc thấy chị cười thì cười theo, tự nhiên cái giận cái tức hồi nãy biến đâu mất hà
con Mít ướt nói nhỏ nhỏ
-lát trưa em cho Cà Na với núc mút kẹo nhen
chiều, 3 đứa chia nhau mút cái kẹo còn lại của Mít Ướt, chị Cà na thấy em tội quá nên dặn
-chị em năn nỉ mới cho kẹo thôi nhen Mít Ướt, ra đường ai xin, cấm mi cho đó, cho là dại, biết hong ?
con Mít ướt gật gật đầu
-dạ biết
#2
Posted 01 August 2009 - 01:06 AM
điều ước
nhà hồi đó nghèo lắm , ba chị em Cà Na cái gì cũng thèm hết . Có một lần khi ba đứa tranh nhau dòm ngoài ô cửa coi sao xẹt, con Mít Ướt còn ước ao
-em ước em bị đau tơi bời để người ta tới thăm cho cam ăn, cho sữa uống
đơn giản, vì khi ốm người ta mới thăm nhau bằng cam, bằng sữa . Chị Hai Cà Na cười ngặt nghẽo .
Lời như linh. tuần sau buổi chiều từ nhà cố về, 3 đứa bị dầm mưa, mà chỉ có con Mít Ướt ốm bẹp dí . Sau đợt ốm, ba vác Mít Ướt thẳng vô bệnh viện vì đau ruột thừa . Y như mong đợi, cô bác cũng tới thăm, có người cho mấy trái cam sành, cho lon sữa ông thọ
Oái ăm cái, ốm xuống con Mít Ướt mới thấy, miệng đắng ngắt, gượng dậy cũng ko nổi, thành ra ăn và uống thuốc là một sự ép buộc nặng nề . Ba mẹ ép cái gì, ăn uống vào lại ói ra, thấy chén cháo, thấy ly sữa cũng y như thấy mấy viên thuốc chằn đắng, con Mít Ướt cứ thế mà khóc như bị tù đày
bẵng đi lâu, con Mít ướt bớt bệnh, ngồi trên hè hiu hiu gió với chị Cà Na, và thằng em Xia-a-núc . chị Cà na kể lể
-Mít ướt bịnh. Na với Núc ăn cam , uống sữa đã luôn
Mít ướt tủi thân
-sao hong để phần em ?
Xia-a-núc tròn xoe mắt, phân trần
-me cho Ướt uống. mà Ướt oẹ ra, uổng sữa quá chừng chừng
Cà na gật đầu
-ừ, tại Mít Ướt nhè ra hết trơn, đâu thèm uống . Còn cam, để lâu nó hư hết
Mít Ướt cúi đầu buồn buồn
-thôi hong ước bịnh nữa đâu
nhà hồi đó nghèo lắm , ba chị em Cà Na cái gì cũng thèm hết . Có một lần khi ba đứa tranh nhau dòm ngoài ô cửa coi sao xẹt, con Mít Ướt còn ước ao
-em ước em bị đau tơi bời để người ta tới thăm cho cam ăn, cho sữa uống
đơn giản, vì khi ốm người ta mới thăm nhau bằng cam, bằng sữa . Chị Hai Cà Na cười ngặt nghẽo .
Lời như linh. tuần sau buổi chiều từ nhà cố về, 3 đứa bị dầm mưa, mà chỉ có con Mít Ướt ốm bẹp dí . Sau đợt ốm, ba vác Mít Ướt thẳng vô bệnh viện vì đau ruột thừa . Y như mong đợi, cô bác cũng tới thăm, có người cho mấy trái cam sành, cho lon sữa ông thọ
Oái ăm cái, ốm xuống con Mít Ướt mới thấy, miệng đắng ngắt, gượng dậy cũng ko nổi, thành ra ăn và uống thuốc là một sự ép buộc nặng nề . Ba mẹ ép cái gì, ăn uống vào lại ói ra, thấy chén cháo, thấy ly sữa cũng y như thấy mấy viên thuốc chằn đắng, con Mít Ướt cứ thế mà khóc như bị tù đày
bẵng đi lâu, con Mít ướt bớt bệnh, ngồi trên hè hiu hiu gió với chị Cà Na, và thằng em Xia-a-núc . chị Cà na kể lể
-Mít ướt bịnh. Na với Núc ăn cam , uống sữa đã luôn
Mít ướt tủi thân
-sao hong để phần em ?
Xia-a-núc tròn xoe mắt, phân trần
-me cho Ướt uống. mà Ướt oẹ ra, uổng sữa quá chừng chừng
Cà na gật đầu
-ừ, tại Mít Ướt nhè ra hết trơn, đâu thèm uống . Còn cam, để lâu nó hư hết
Mít Ướt cúi đầu buồn buồn
-thôi hong ước bịnh nữa đâu
#3
Posted 02 August 2009 - 04:06 PM
cái bánh mật
Cà Na được vô lớp một . Đó là một ngày đặc biệt . Con Mít Ướt dắt em ra ngồi hoài ngoài đầu ngõ đợi chị về . đợi mãi, đợi mãi, cuối cùng cũng tới lúc cái váy tím tím xòe xòe lấp ló ngoài ngõ . Chị Cà na chạy ào vô, mở cặp táp lấy cái bánh sẫm màu, đà đà xinh xinh, xé chia cho 2 đứa em đang tròn mắt
-cái đây ở trường kiu là bánh mật, đi học mới được ăn đó
Cái miếng bánh mật ngon lạ lùng nằm hoài trong đầu con Mít Ướt . Mít Ướt thèm đi học như chị kinh hồn . Suốt ngày nhằn nhẵn theo bám ống quần ba để đòi
-ba ơi cho con đi học
ba tưởng con Mít Ướt ham học nên thương lắm, ba dụ khị
-mai mốt con đủ tuổi, cũng đi học thôi
Mít Ướt khóc tỉ tê
-con muốn đi học bây giờ
Ba dỗ
-ba cho con đi học mẫu giáo nghen
hôm sau ba chở xuống trường mẫu giáo, trường vách đất, nhỏ xíu xiu, dòm qua dòm lại, không thấy ai bán bánh mật, Mít Ướt khóc òa
-không không, học chổ trường chị Na á, con thích chỉ học trường đó
ba nghiêm mặt nói
-không, con không đủ tuổi, ai cho vô học, phải 2 năm nữa
Mít Ướt bắt đầu mong 2 năm, cái thời gian đó sao mà dài đằng đẵng . chị Cà na biết con em thích ăn bánh mật nên hay dấm dúi cất miếng bánh mật xin được từ đám bạn thảo ăn, nhét vô tập vở, rồi chiều tan học mang về cho em .
Chiều chiều ở cái ngõ nho nhỏ, có hai con bé tóc cột túm lên trời ngồi cười khúc khích chia nhau miếng bánh mật mỏng teng .
Cà Na được vô lớp một . Đó là một ngày đặc biệt . Con Mít Ướt dắt em ra ngồi hoài ngoài đầu ngõ đợi chị về . đợi mãi, đợi mãi, cuối cùng cũng tới lúc cái váy tím tím xòe xòe lấp ló ngoài ngõ . Chị Cà na chạy ào vô, mở cặp táp lấy cái bánh sẫm màu, đà đà xinh xinh, xé chia cho 2 đứa em đang tròn mắt
-cái đây ở trường kiu là bánh mật, đi học mới được ăn đó
Cái miếng bánh mật ngon lạ lùng nằm hoài trong đầu con Mít Ướt . Mít Ướt thèm đi học như chị kinh hồn . Suốt ngày nhằn nhẵn theo bám ống quần ba để đòi
-ba ơi cho con đi học
ba tưởng con Mít Ướt ham học nên thương lắm, ba dụ khị
-mai mốt con đủ tuổi, cũng đi học thôi
Mít Ướt khóc tỉ tê
-con muốn đi học bây giờ
Ba dỗ
-ba cho con đi học mẫu giáo nghen
hôm sau ba chở xuống trường mẫu giáo, trường vách đất, nhỏ xíu xiu, dòm qua dòm lại, không thấy ai bán bánh mật, Mít Ướt khóc òa
-không không, học chổ trường chị Na á, con thích chỉ học trường đó
ba nghiêm mặt nói
-không, con không đủ tuổi, ai cho vô học, phải 2 năm nữa
Mít Ướt bắt đầu mong 2 năm, cái thời gian đó sao mà dài đằng đẵng . chị Cà na biết con em thích ăn bánh mật nên hay dấm dúi cất miếng bánh mật xin được từ đám bạn thảo ăn, nhét vô tập vở, rồi chiều tan học mang về cho em .
Chiều chiều ở cái ngõ nho nhỏ, có hai con bé tóc cột túm lên trời ngồi cười khúc khích chia nhau miếng bánh mật mỏng teng .
#4
Posted 02 August 2009 - 10:56 PM
chuyện này đáng lẽ kể đầu tiên, mà kí ức và những điều kể lại cứ đan xen lẫn nhau, lúc quên, lúc nhớ
Cà Na
Cà Na sinh đúng hôm mùng 2 Tết Âm Lịch tại Huế . Me đau bụng được chuyển vào bệnh viện hôm mùng Một, bệnh viện cho me mặc cái váy trắng loà xoà, rộng thiệt rộng . Ba dìu me đi qua đi lại, đi riết tới mùng hai thì Cà Na oe oe ra đời .
Đứa con đầu tiên làm ba me vỡ oà trong hạnh phúc trong lần đầu tiên được làm cha làm mẹ . Cà Na mới ra đời đã khoẽ mạnh lắm, đẹp lắm, mắt sáng, chân tay ngọ nguậy liên hồi . Cậu dành phần me để lấy tên hoàng hậu Nam Phương đặt tên đi học cho Cà Na, cậu bảo
-bé Na nhất định lớn sẽ đẹp và thông minh
cả nhà vỡ oà lên cười hạnh phúc, chung quanh me là đứa con gái đầu lòng, cả bà con thân thuộc phía ngoại đứng đầy phòng . Hạnh phúc, đó là điều duy nhất me cảm nhận được lúc này .
.....!
me sảy thai một lần . Là em của Cà Na, là chị hay anh của Mít Ướt . Me khóc vật vã . Thiếu ăn, cực nhọc và buồn đau khiến me không giữ được bào thai bé bỏng . Tuy chưa nên hình hài, nhưng sau này, me luôn kể cho chị em Cà Na nghe, để biết rằng, Cà Na có thêm 1 người em, Mít Ướt, Xia-a-núc có thêm 1 người chị/anh .
Mít ướt
Mít ướt ra đời vào một ngày tháng 9 buồn bã, sinh non nên èo uột như con mèo hen, chỉ có đôi mắt lộ rõ lúc nhắm lúc mở . Nước mắt me rớt xuống trong lẫn lộn vui buồn, vui vì con sinh ra lành lặn, buồn vì đứa con tiếp theo không là con trai .
Bà nội của Cà Na bảo me hôm chuyển dạ
-cứ lên bệnh viện sinh, con trai thì tao lên thăm, con gái thì thôi
sau những cơn khóc ngặt ngẹo, căn phòng lặng im lìm những lúc Mít Ướt ngủ, chẳng có ai đến thăm hỏi, nuôi nấng ngoài cô Đau, một người đàn bà xấu xí gương mặt, thân hình, mà tấm lòng thì vô vàn nhân hậu . Giữa xứ lạ quê người, me bỗng cảm thấy buồn và cô độc lạ lùng .
Me đặt tên đi học cho Mít Ướt như một loài hoa Quỳnh thơm ngát, chữ đầu của tên vầng P để trùng với cả nhà nhưng rồi ba về, ba đổi tên, ba lấy kỷ niệm buổi chiều mùa thu buồn ngồi bên dòng sông Hương mà ngỡ như mùa Đông, khi thương vợ nhớ con . Vậy là con nhỏ oe oe èo uột khóc cả ngày kia mang tên với ý nghĩa "dòng sông mùa Đông" , một cái tên lạc ra khỏi vần P của cả nhà .
Xia-a-núc
oe oe oe
tiếng khóc chào đời rất to xen lẫn vơi tiếng người hộ sinh riú rít
-con trai, chị sinh con trai
mẹ quên cơn đau, chồm đến ôm đứa con trai bụ bẫm vào lòng . Vậy là sau bao nhiêu năm mong mỏi, sau bao chì chiết vì không sinh được một đứa con trai cho phía nội có cháu nối dõi tông đường , me đã làm được một kì tích .
Ba hay tin me sinh con trai, mừng quá, quên cả đạp xe mà chạy bộ từ bệnh viện về nhà báo tin cho bà nội . Ba giật phăng áo, nút bức hết, đưa áo lên như dong cờ trong gió, vừa chạy vừa la to
-má ơi, vợ con sinh con trai
-má ơi, vợ con sinh con trai
Xia-a-núc được đặt cái tên đi học với ý nghĩa giàu có, phúc an mãi mãi .
Một đứa con trai to khoẽ, dễ thương, - niềm hạnh phúc vô bờ của cả gia đình . Đủ nếp, đủ tẻ, từ nay, me sẽ thôi đau buồn vì những hạnh hoẹ cổ hủ của phiá nội nữa .
Me nhìn đứa con trai say ngủ mà ngỡ mình như có thêm đôi cánh bay bay trên những áng mây trắng bồng bềnh
Cà Na
Cà Na sinh đúng hôm mùng 2 Tết Âm Lịch tại Huế . Me đau bụng được chuyển vào bệnh viện hôm mùng Một, bệnh viện cho me mặc cái váy trắng loà xoà, rộng thiệt rộng . Ba dìu me đi qua đi lại, đi riết tới mùng hai thì Cà Na oe oe ra đời .
Đứa con đầu tiên làm ba me vỡ oà trong hạnh phúc trong lần đầu tiên được làm cha làm mẹ . Cà Na mới ra đời đã khoẽ mạnh lắm, đẹp lắm, mắt sáng, chân tay ngọ nguậy liên hồi . Cậu dành phần me để lấy tên hoàng hậu Nam Phương đặt tên đi học cho Cà Na, cậu bảo
-bé Na nhất định lớn sẽ đẹp và thông minh
cả nhà vỡ oà lên cười hạnh phúc, chung quanh me là đứa con gái đầu lòng, cả bà con thân thuộc phía ngoại đứng đầy phòng . Hạnh phúc, đó là điều duy nhất me cảm nhận được lúc này .
.....!
me sảy thai một lần . Là em của Cà Na, là chị hay anh của Mít Ướt . Me khóc vật vã . Thiếu ăn, cực nhọc và buồn đau khiến me không giữ được bào thai bé bỏng . Tuy chưa nên hình hài, nhưng sau này, me luôn kể cho chị em Cà Na nghe, để biết rằng, Cà Na có thêm 1 người em, Mít Ướt, Xia-a-núc có thêm 1 người chị/anh .
Mít ướt
Mít ướt ra đời vào một ngày tháng 9 buồn bã, sinh non nên èo uột như con mèo hen, chỉ có đôi mắt lộ rõ lúc nhắm lúc mở . Nước mắt me rớt xuống trong lẫn lộn vui buồn, vui vì con sinh ra lành lặn, buồn vì đứa con tiếp theo không là con trai .
Bà nội của Cà Na bảo me hôm chuyển dạ
-cứ lên bệnh viện sinh, con trai thì tao lên thăm, con gái thì thôi
sau những cơn khóc ngặt ngẹo, căn phòng lặng im lìm những lúc Mít Ướt ngủ, chẳng có ai đến thăm hỏi, nuôi nấng ngoài cô Đau, một người đàn bà xấu xí gương mặt, thân hình, mà tấm lòng thì vô vàn nhân hậu . Giữa xứ lạ quê người, me bỗng cảm thấy buồn và cô độc lạ lùng .
Me đặt tên đi học cho Mít Ướt như một loài hoa Quỳnh thơm ngát, chữ đầu của tên vầng P để trùng với cả nhà nhưng rồi ba về, ba đổi tên, ba lấy kỷ niệm buổi chiều mùa thu buồn ngồi bên dòng sông Hương mà ngỡ như mùa Đông, khi thương vợ nhớ con . Vậy là con nhỏ oe oe èo uột khóc cả ngày kia mang tên với ý nghĩa "dòng sông mùa Đông" , một cái tên lạc ra khỏi vần P của cả nhà .
Xia-a-núc
oe oe oe
tiếng khóc chào đời rất to xen lẫn vơi tiếng người hộ sinh riú rít
-con trai, chị sinh con trai
mẹ quên cơn đau, chồm đến ôm đứa con trai bụ bẫm vào lòng . Vậy là sau bao nhiêu năm mong mỏi, sau bao chì chiết vì không sinh được một đứa con trai cho phía nội có cháu nối dõi tông đường , me đã làm được một kì tích .
Ba hay tin me sinh con trai, mừng quá, quên cả đạp xe mà chạy bộ từ bệnh viện về nhà báo tin cho bà nội . Ba giật phăng áo, nút bức hết, đưa áo lên như dong cờ trong gió, vừa chạy vừa la to
-má ơi, vợ con sinh con trai
-má ơi, vợ con sinh con trai
Xia-a-núc được đặt cái tên đi học với ý nghĩa giàu có, phúc an mãi mãi .
Một đứa con trai to khoẽ, dễ thương, - niềm hạnh phúc vô bờ của cả gia đình . Đủ nếp, đủ tẻ, từ nay, me sẽ thôi đau buồn vì những hạnh hoẹ cổ hủ của phiá nội nữa .
Me nhìn đứa con trai say ngủ mà ngỡ mình như có thêm đôi cánh bay bay trên những áng mây trắng bồng bềnh
#5
Posted 03 August 2009 - 10:47 PM
chuyện cuốn vở bị đốt
Cà Na là cái đứa thông minh lém lỉnh nhất xóm, nhưng cũng là đứa ham chơi cực độ . Khi Cà na bắt đầu đi học, me chuẩn bị một hành trình dài để chỉ cho Cà na tập viết và tập đếm .
Cái con nhỏ mắt long lanh sáng, chân quen nhảy nhót khắp xóm bỗng nhiên giữa một ngày đẹp trời mà bị ngồi vào ghế, tay cầm viết chì, mắt phải dán vô tập . Trời thần, sao Cà Na chịu cho thấu . Cà Na nghe mẹ giảng, gật gù dạ dạ con biết mà đầu óc bay ra tận ngoài phía hàng rào, nơi có tiếng bọn trẻ í ới chạy rầm rập .
Me quay đi, Cà Na thót ra ngõ chạy chơi, chừng chiều me quay lại coi tập vở . Trống trơn .
Vài bận như vậy, me giận ngút ngàn
-lo chơi, ko lo học, me đốt vở cho đi chơi hoài luôn
Mít Ướt với Xia-a-núc đang ngồi chơi bán đồ hàng ngoài hiên, chụm miệng cười khúc khích làm Cà na ghét kinh hồn . Cà Na cự
-sao me hong bắt Mít Ướt với Xia-a-núc học mà bắt con,
me đập đập cái roi lên bàn dọa
-em còn nhỏ, chưa đi học
Cà Na ham chơi nên cứ bỏ ngoài tai, mắt vẫn len lén dòm ra đường, và tâm hồn cứ thả lên mấy chạc cây ổi đầy trái của nhà hàng xóm . Me hiền khô mà thấy Cà Na ham chơi quá, một lần giận quá, me xách vở đi đốt thiệt luôn
-con đi chơi đi, me đốt vở, con khỏi học nữa, sau lớn đi chăn bò cũng được
Cà Na thấy lửa bén vô góc tập vở, òa lên khóc .Mít Ướt nép mình vô cái góc, sụt sịt khóc theo, Xia-a-núc thấy hai chị khóc, cũng nằm lăn quay ra sân khóc ầm trời
Chiều, sau khi tắm xong, ăn cơm tối xong, cả nhà tròn mắt nhìn Cà na bưng cái ghế nhỏ ra ngồi vô bàn, miệng tròn vo
-O tròn như quả trứng gà
Ô thì đội mũ
Ơ thì có râu ...
Con Mít Ướt với thằng Xia-a-núc đứa tới ngồi gần gần, đứa cầm quạt mo quạt phật phật cho chị khỏi muỗi . Ánh đèn dầu leo lắt đêm đó làm mắt me sáng ngời .
Cà Na là cái đứa thông minh lém lỉnh nhất xóm, nhưng cũng là đứa ham chơi cực độ . Khi Cà na bắt đầu đi học, me chuẩn bị một hành trình dài để chỉ cho Cà na tập viết và tập đếm .
Cái con nhỏ mắt long lanh sáng, chân quen nhảy nhót khắp xóm bỗng nhiên giữa một ngày đẹp trời mà bị ngồi vào ghế, tay cầm viết chì, mắt phải dán vô tập . Trời thần, sao Cà Na chịu cho thấu . Cà Na nghe mẹ giảng, gật gù dạ dạ con biết mà đầu óc bay ra tận ngoài phía hàng rào, nơi có tiếng bọn trẻ í ới chạy rầm rập .
Me quay đi, Cà Na thót ra ngõ chạy chơi, chừng chiều me quay lại coi tập vở . Trống trơn .
Vài bận như vậy, me giận ngút ngàn
-lo chơi, ko lo học, me đốt vở cho đi chơi hoài luôn
Mít Ướt với Xia-a-núc đang ngồi chơi bán đồ hàng ngoài hiên, chụm miệng cười khúc khích làm Cà na ghét kinh hồn . Cà Na cự
-sao me hong bắt Mít Ướt với Xia-a-núc học mà bắt con,
me đập đập cái roi lên bàn dọa
-em còn nhỏ, chưa đi học
Cà Na ham chơi nên cứ bỏ ngoài tai, mắt vẫn len lén dòm ra đường, và tâm hồn cứ thả lên mấy chạc cây ổi đầy trái của nhà hàng xóm . Me hiền khô mà thấy Cà Na ham chơi quá, một lần giận quá, me xách vở đi đốt thiệt luôn
-con đi chơi đi, me đốt vở, con khỏi học nữa, sau lớn đi chăn bò cũng được
Cà Na thấy lửa bén vô góc tập vở, òa lên khóc .Mít Ướt nép mình vô cái góc, sụt sịt khóc theo, Xia-a-núc thấy hai chị khóc, cũng nằm lăn quay ra sân khóc ầm trời
Chiều, sau khi tắm xong, ăn cơm tối xong, cả nhà tròn mắt nhìn Cà na bưng cái ghế nhỏ ra ngồi vô bàn, miệng tròn vo
-O tròn như quả trứng gà
Ô thì đội mũ
Ơ thì có râu ...
Con Mít Ướt với thằng Xia-a-núc đứa tới ngồi gần gần, đứa cầm quạt mo quạt phật phật cho chị khỏi muỗi . Ánh đèn dầu leo lắt đêm đó làm mắt me sáng ngời .
#6
Posted 06 August 2009 - 01:38 AM
hủ bùng binh
Không biết tự khi nào mà mỗi đứa cũng có 1 cái hũ bằng đất sét nung, có cái lủng tròn tròn gần trên đầu để cuộn tờ tiền lại, nhét vô . Goị là cái hủ bùng binh .
Mỗi khi Tết về, ba chị em nhà nó cứ xớ rớ xớ rớ đợi khách tới, chạy ào ra chào để kiếm lì xì
Không biết cái hủ của Cà na và Xia-a-núc sao chớ hủ của Mít Ướt cứ nặng lên, nặng lên hoài . Có bao nhiêu, con Mít Ướt chắt chiu vê tờ tiền thật khéo nhét vô hủ . Đôi lúc con Mít Ướt giương đôi mắt ươn ướt tiếc nuối nhìn chị Cà na mua kẹp tóc, mua nơ, mua xí muội loạn xị, tiếc nuối nhìn Xia-a-núc mua kem ăn, mua súng bắn nước, mua tùm lum tá lả
Mít ướt khuyên nhè nhẹ
-tiêu phí quá hà
Mặc, chị Cà na và thằng em cứ phóng tay tiêu xài . Đến một lúc nào đó, chị Cà na tới bên Mít Ướt ngọt ngào
-cho chị xin 200 đi, bà Công bán Cóc ngon ghê hồn
Mít Ướt tiếc tiếc, nuốt nước miếng cái ột,
-em bỏ trong hủ hết rồi
Con Mít Ướt tưởng bỏ vô hủ rồi chỉ có nước đập hủ mới lấy tiền ra được, nó đâu ngờ chị Cà na phán cái ào
-đâu có đập, khèo ra cũng được mà
Cà Na lấy một cái cây khèo khèo khéo léo, rôì cũng moi được 1 tờ bạc mới
-thấy hong, được nè, cho chị nha
Mít ướt tiếc tiếc
-cho một lần thôi nhen, lần sau hong xin nữa đâu à
Cà na gật đầu, hưá chắc như viên sỏi,
-ờ , 1 lần duy nhất thôi
1 lần duy nhất chưa qua hết buổi chiều khi bà bán kẹp nơ đi qua, chị vào thỏ thẻ
-Mít Ướt ơi, cho chị 1 tờ nữa thôi, trời ơi, caí kẹp nó đẹp quá chừng chừng
Mít Ướt lắc đầu nguầy nguậy
-chị nói xin 1 lần thôi mà
Cà na bắt đầu dụ khị, y hệt khi dụ khị thằng Xia-a-núc
-thôi, cho chị mượn cũng được, mai mốt chị trả
Mít Ướt nghi ngờ
-chị có bao giờ trả đâu
Cà Na nói mạnh
-trả, lần này trả gấp đôi, không tin thì chị ghi nợ ra giấy nhen
Mít Ướt thấy chị đi xé giấy ghi thì đâu nỡ, đành chìa hủ bùng binh ra
-thôi thôi em tin, chị khèo đi
Cứ như vậy, tiền nợ dày lên , mà chưa 1 lần chị Cà na trả vốn, huống chi là lời . Cuối năm, Mít ướt đem hủ bùng binh xuống cho cố
-con cho cố đó, con để dành lâu lơ lâu lắc
Mít Ướt hạnh phúc đập hủ ra, tưởng tượng một món tiền lớn đủ cho cố mua lại cái nón lá, ai dè chỉ có tờ 50đ, 2 tờ 100, còn lại là giấy tập . Mít Ướt khóc nguyên một buổi chiều khi về nhà . Chị Cà na hiểu hết chuyện gì đang xảy ra, cái trò lém lỉnh của chị cuối cùng con em Mít Ướt cũng đoán ra được .
Dù có xin lỗi cách mấy, con Mít Ướt cũng thút thít khóc và không thèm dòm mặt chị Cà na đến mấy ngày trời . Sau nghĩ mỗi lnâ chị ăn hàng, chị cũng chia cho nó vơí Xia-a-núc, cái kẹp chị kẹp rồi cũng cho lại nó, ai nỡ giận lâu .
năm sau, cũng lại hủ bùng binh, lại những chuỗi ngày dành dụm . Lần này, con Mít ướt nhất định dấu hủ bùng binh ở chổ thật kỹ, dưới gầm giường đầu trên và quyết không thể yếu lòng . Chố đó ít ánh sáng nhất, cũng ít ai bò vào đó nếu như chơi trốn tìm.
Sau một thời gian, khi có chuyện trọng đại cần dùng, Mít ướt bò vào lấy hủ ra, cái hũ cũng nằng nặng, Mít ướt nghe lòng sướng rơn hà . Mít ướt đập cái bùm, cái miệng móm mếu mếu khi thấy những mảnh vụn ngà ngà âm ẩm dưới nền đất
chị Cà Na nhăn mặt
-rồi, dấu hủ chổ ẩm, đất ẩm làm tiền nát
Con Mít Ướt mắt mũi tèm lem khóc ơi hời rồi hối hận
-giá như hồi đó em cho chị xài cho rồi, còn hơn để đất ăn
chị Cà na chắp tay sau lưng, nói cho hả giận
-thấy chưa, chị ăn, chị còn chia cho . Đất ăn, nó đâu có chia
mà sau thấy con Mít Ướt thảm quá, chị nạt để an ủi
-có tí nị đó tiếc gì, mai mốt Tết nữa, lì xì nhiều hơn bỏ gì chút éo đó
Mít Ướt vừa tiếc, vừa thấy mình có lỗi, đi ra hè sau ngồi rứt rứt khóc một mình tới tận tối . Sau muỗi cắn quá, ghét, Mít Ướt ta chùi nước mắt đi vô nhà .
Không biết tự khi nào mà mỗi đứa cũng có 1 cái hũ bằng đất sét nung, có cái lủng tròn tròn gần trên đầu để cuộn tờ tiền lại, nhét vô . Goị là cái hủ bùng binh .
Mỗi khi Tết về, ba chị em nhà nó cứ xớ rớ xớ rớ đợi khách tới, chạy ào ra chào để kiếm lì xì
Không biết cái hủ của Cà na và Xia-a-núc sao chớ hủ của Mít Ướt cứ nặng lên, nặng lên hoài . Có bao nhiêu, con Mít Ướt chắt chiu vê tờ tiền thật khéo nhét vô hủ . Đôi lúc con Mít Ướt giương đôi mắt ươn ướt tiếc nuối nhìn chị Cà na mua kẹp tóc, mua nơ, mua xí muội loạn xị, tiếc nuối nhìn Xia-a-núc mua kem ăn, mua súng bắn nước, mua tùm lum tá lả
Mít ướt khuyên nhè nhẹ
-tiêu phí quá hà
Mặc, chị Cà na và thằng em cứ phóng tay tiêu xài . Đến một lúc nào đó, chị Cà na tới bên Mít Ướt ngọt ngào
-cho chị xin 200 đi, bà Công bán Cóc ngon ghê hồn
Mít Ướt tiếc tiếc, nuốt nước miếng cái ột,
-em bỏ trong hủ hết rồi
Con Mít Ướt tưởng bỏ vô hủ rồi chỉ có nước đập hủ mới lấy tiền ra được, nó đâu ngờ chị Cà na phán cái ào
-đâu có đập, khèo ra cũng được mà
Cà Na lấy một cái cây khèo khèo khéo léo, rôì cũng moi được 1 tờ bạc mới
-thấy hong, được nè, cho chị nha
Mít ướt tiếc tiếc
-cho một lần thôi nhen, lần sau hong xin nữa đâu à
Cà na gật đầu, hưá chắc như viên sỏi,
-ờ , 1 lần duy nhất thôi
1 lần duy nhất chưa qua hết buổi chiều khi bà bán kẹp nơ đi qua, chị vào thỏ thẻ
-Mít Ướt ơi, cho chị 1 tờ nữa thôi, trời ơi, caí kẹp nó đẹp quá chừng chừng
Mít Ướt lắc đầu nguầy nguậy
-chị nói xin 1 lần thôi mà
Cà na bắt đầu dụ khị, y hệt khi dụ khị thằng Xia-a-núc
-thôi, cho chị mượn cũng được, mai mốt chị trả
Mít Ướt nghi ngờ
-chị có bao giờ trả đâu
Cà Na nói mạnh
-trả, lần này trả gấp đôi, không tin thì chị ghi nợ ra giấy nhen
Mít Ướt thấy chị đi xé giấy ghi thì đâu nỡ, đành chìa hủ bùng binh ra
-thôi thôi em tin, chị khèo đi
Cứ như vậy, tiền nợ dày lên , mà chưa 1 lần chị Cà na trả vốn, huống chi là lời . Cuối năm, Mít ướt đem hủ bùng binh xuống cho cố
-con cho cố đó, con để dành lâu lơ lâu lắc
Mít Ướt hạnh phúc đập hủ ra, tưởng tượng một món tiền lớn đủ cho cố mua lại cái nón lá, ai dè chỉ có tờ 50đ, 2 tờ 100, còn lại là giấy tập . Mít Ướt khóc nguyên một buổi chiều khi về nhà . Chị Cà na hiểu hết chuyện gì đang xảy ra, cái trò lém lỉnh của chị cuối cùng con em Mít Ướt cũng đoán ra được .
Dù có xin lỗi cách mấy, con Mít Ướt cũng thút thít khóc và không thèm dòm mặt chị Cà na đến mấy ngày trời . Sau nghĩ mỗi lnâ chị ăn hàng, chị cũng chia cho nó vơí Xia-a-núc, cái kẹp chị kẹp rồi cũng cho lại nó, ai nỡ giận lâu .
năm sau, cũng lại hủ bùng binh, lại những chuỗi ngày dành dụm . Lần này, con Mít ướt nhất định dấu hủ bùng binh ở chổ thật kỹ, dưới gầm giường đầu trên và quyết không thể yếu lòng . Chố đó ít ánh sáng nhất, cũng ít ai bò vào đó nếu như chơi trốn tìm.
Sau một thời gian, khi có chuyện trọng đại cần dùng, Mít ướt bò vào lấy hủ ra, cái hũ cũng nằng nặng, Mít ướt nghe lòng sướng rơn hà . Mít ướt đập cái bùm, cái miệng móm mếu mếu khi thấy những mảnh vụn ngà ngà âm ẩm dưới nền đất
chị Cà Na nhăn mặt
-rồi, dấu hủ chổ ẩm, đất ẩm làm tiền nát
Con Mít Ướt mắt mũi tèm lem khóc ơi hời rồi hối hận
-giá như hồi đó em cho chị xài cho rồi, còn hơn để đất ăn
chị Cà na chắp tay sau lưng, nói cho hả giận
-thấy chưa, chị ăn, chị còn chia cho . Đất ăn, nó đâu có chia
mà sau thấy con Mít Ướt thảm quá, chị nạt để an ủi
-có tí nị đó tiếc gì, mai mốt Tết nữa, lì xì nhiều hơn bỏ gì chút éo đó
Mít Ướt vừa tiếc, vừa thấy mình có lỗi, đi ra hè sau ngồi rứt rứt khóc một mình tới tận tối . Sau muỗi cắn quá, ghét, Mít Ướt ta chùi nước mắt đi vô nhà .
#7
Posted 07 August 2009 - 05:13 PM
hung thần mẫu giáo
so với con nít hàng xóm vào cái thời đói kém đó thì thằng út Xia-a-núc tròn quay như hột mít vậy . Con mắt tròn vo lúc nào cũng trong vắt, vô tội, thuơng thuơng, tay chân tròn tròn, da dẻ con trai mà trắng nõn nà . Ai nhìn cũng muốm ôm, muốn cắn .
Ngày Xia-a-núc bắt đầu vô lớp mẫu giáo là những buổi tan học về đầy nước mắt .
Ba nghĩ thằng Út cưng nhớ mẹ nên làm biếng đi học, thành ra cứ hầm hừ nạt nộ hoaì . Cà Na với Mít Ướt nhớ hồi mới, nó còn ham đi học lắm, tự dưng sao dạo này cứ sợ sệt nên đâm ra nghi ngờ . Hỏi vặn vẹo hoài, Xia-a-núc cũng lắc đầu không nói, nó cứ xụ mặt rất tội nghiệp . Một lần con Cà na quyết chí tìm hiểu tại sao bằng cách bảo thằng em
-hôm nay tụi chị đưa em đi học
Mít Ướt tròn mắt
-Cà na đi học buổi chiều mà ?
Giọng Cà Na chắc nịch
-đừng nói ba, bữa nay chị trốn học 1 bữa, chị biết chắc có đứa nào ăn hiếp Xia-a-núc
chị quay sang thằng em
hôm nay tụi chị đưa em đi học, đưa về luôn
thằng em mừng hơn bắt được vàng, xách tập chạy lon ton
lúc đi thì êm thắm, Xia-a-núc vô lớp rồi, Cà na với Mít Ướt ngồi chổ hiên . Một chặp, thấy chị lớn kia đi vô giữa giờ ra chơi, đưa tay qua khung cửa nhéo thằng Xia-a-núc, nó khóc ré lên . Cà na chạy vù ra hiên sau, bắt quả tang
Mặc kệ chị bé đó lớn hơn quá chừng, con Cà Na cứ chống nạnh hét
-ai cho véo em tui ?
chị đó chối
-ai véo hồi nào ?
Con Cà na biết cãi không lại, nên chạy xẹt vô sai con Mít Ướt ngó ở trong, Cà na chạy ra ngó ở ngoài . Có lần cũng bắt quả tang, con Cà na lấy đất chọi, chửi thề
-đù má mày véo em tao, tao thấy
chị bé đó chạy mất dép
Con Mít Ướt sợ sệt
-sao Na chửi thề ? lại còn tao mày, ba đánh chết
Cà Na mím miệng
-đâu có cố ý, phải dữ vậy nó mới không véo em mình
Cà na làm mặt dạn chứ trong bụng cũng sợ con em ướt như bánh bèo về méc ba lắm .
Con Mít Ướt không nói, nhưng trong bụng ngưỡng mộ chị lắm , làm chị lớn chạy te luôn .
Chiều về, ngang nhà máy gạo, thằng Núc lấm lét nhìn rồi cầm dép lên . Cà Na chưa kịp hỏi thì thấy ông Dân mập đón đầu giang tay như muốn hốt ai, chừng biết ra thì đã muộn, thằng em tròn quay đã nằm trong tay ổng, nó khóc la muốn khan cổ mà ổng cứ nựng, cứ cắn, cánh tay trắng hồng của thằng em đỏ vằn lên một dấu răng . Hai chị em con Cà na hiểu sự tình . Na chỉ đạo cho con Mít ướt hốt nắm cát rồi chạy đến la to
-thả em tui xuống
ông nhìn rồi mặc kệ, cứ nựng
Cà na hét thêm tiếng nữa
-thả em tui xuống
thằng em khóc khan cả cổ . Con Mít Ướt run rẩy tay chân, nắm cát trong tay ướt rịt mồ hôi . Khi vừa nghe tiếng chị Cà Na la to
-Núc, nhắm mắt lại
Mít Ướt lia hết nắm cát ráng vô mặt ông Dân, ông thả thằng em xuống, dụi mắt
-tao nựng thôi mà làm gì dữ vậy ?
Cà na qua hồi ngạc nhiên vì cái sự dạn dĩ bất ngờ của con em nhát hít, cúi lượm tập cho thằng Út, nắm cánh tay của thằng em đang sợ an ủi
-đừng sợ, có tụi chị đây
con Mít Ướt thảy cát xong run càng run, nó khóc to thiệt to . Cà na lại phải thả nắm cát, đưa nốt tay kia nắm tay con em
-chạy
3 đứa cắm đầu chạy trối chết .
Tối ba me đi dạy về, Cà na với Mít Ướt méc ba tại sao Xia-a-núc sợ đi học .
-sao không nói ba sớm
ba nóng nảy dộng nắm đấm xuống bàn rồi bực tức lấy xe đạp, đạp xuống đường dưới , phía nhà máy gạo. Không biết ba đã nói gì mà từ đó Xia-a-núc đi học về an lành . Núc ta chạy nhảy, chơi banh chứ không sợ sệt khóc thét như lúc trước nữa .
Con Cà na với con Mít Ướt hay chép miệng
-giá mà Xia-a-núc cũng hay méc như tụi mình thì có phải hơn không ...
so với con nít hàng xóm vào cái thời đói kém đó thì thằng út Xia-a-núc tròn quay như hột mít vậy . Con mắt tròn vo lúc nào cũng trong vắt, vô tội, thuơng thuơng, tay chân tròn tròn, da dẻ con trai mà trắng nõn nà . Ai nhìn cũng muốm ôm, muốn cắn .
Ngày Xia-a-núc bắt đầu vô lớp mẫu giáo là những buổi tan học về đầy nước mắt .
Ba nghĩ thằng Út cưng nhớ mẹ nên làm biếng đi học, thành ra cứ hầm hừ nạt nộ hoaì . Cà Na với Mít Ướt nhớ hồi mới, nó còn ham đi học lắm, tự dưng sao dạo này cứ sợ sệt nên đâm ra nghi ngờ . Hỏi vặn vẹo hoài, Xia-a-núc cũng lắc đầu không nói, nó cứ xụ mặt rất tội nghiệp . Một lần con Cà na quyết chí tìm hiểu tại sao bằng cách bảo thằng em
-hôm nay tụi chị đưa em đi học
Mít Ướt tròn mắt
-Cà na đi học buổi chiều mà ?
Giọng Cà Na chắc nịch
-đừng nói ba, bữa nay chị trốn học 1 bữa, chị biết chắc có đứa nào ăn hiếp Xia-a-núc
chị quay sang thằng em
hôm nay tụi chị đưa em đi học, đưa về luôn
thằng em mừng hơn bắt được vàng, xách tập chạy lon ton
lúc đi thì êm thắm, Xia-a-núc vô lớp rồi, Cà na với Mít Ướt ngồi chổ hiên . Một chặp, thấy chị lớn kia đi vô giữa giờ ra chơi, đưa tay qua khung cửa nhéo thằng Xia-a-núc, nó khóc ré lên . Cà na chạy vù ra hiên sau, bắt quả tang
Mặc kệ chị bé đó lớn hơn quá chừng, con Cà Na cứ chống nạnh hét
-ai cho véo em tui ?
chị đó chối
-ai véo hồi nào ?
Con Cà na biết cãi không lại, nên chạy xẹt vô sai con Mít Ướt ngó ở trong, Cà na chạy ra ngó ở ngoài . Có lần cũng bắt quả tang, con Cà na lấy đất chọi, chửi thề
-đù má mày véo em tao, tao thấy
chị bé đó chạy mất dép
Con Mít Ướt sợ sệt
-sao Na chửi thề ? lại còn tao mày, ba đánh chết
Cà Na mím miệng
-đâu có cố ý, phải dữ vậy nó mới không véo em mình
Cà na làm mặt dạn chứ trong bụng cũng sợ con em ướt như bánh bèo về méc ba lắm .
Con Mít Ướt không nói, nhưng trong bụng ngưỡng mộ chị lắm , làm chị lớn chạy te luôn .
Chiều về, ngang nhà máy gạo, thằng Núc lấm lét nhìn rồi cầm dép lên . Cà Na chưa kịp hỏi thì thấy ông Dân mập đón đầu giang tay như muốn hốt ai, chừng biết ra thì đã muộn, thằng em tròn quay đã nằm trong tay ổng, nó khóc la muốn khan cổ mà ổng cứ nựng, cứ cắn, cánh tay trắng hồng của thằng em đỏ vằn lên một dấu răng . Hai chị em con Cà na hiểu sự tình . Na chỉ đạo cho con Mít ướt hốt nắm cát rồi chạy đến la to
-thả em tui xuống
ông nhìn rồi mặc kệ, cứ nựng
Cà na hét thêm tiếng nữa
-thả em tui xuống
thằng em khóc khan cả cổ . Con Mít Ướt run rẩy tay chân, nắm cát trong tay ướt rịt mồ hôi . Khi vừa nghe tiếng chị Cà Na la to
-Núc, nhắm mắt lại
Mít Ướt lia hết nắm cát ráng vô mặt ông Dân, ông thả thằng em xuống, dụi mắt
-tao nựng thôi mà làm gì dữ vậy ?
Cà na qua hồi ngạc nhiên vì cái sự dạn dĩ bất ngờ của con em nhát hít, cúi lượm tập cho thằng Út, nắm cánh tay của thằng em đang sợ an ủi
-đừng sợ, có tụi chị đây
con Mít Ướt thảy cát xong run càng run, nó khóc to thiệt to . Cà na lại phải thả nắm cát, đưa nốt tay kia nắm tay con em
-chạy
3 đứa cắm đầu chạy trối chết .
Tối ba me đi dạy về, Cà na với Mít Ướt méc ba tại sao Xia-a-núc sợ đi học .
-sao không nói ba sớm
ba nóng nảy dộng nắm đấm xuống bàn rồi bực tức lấy xe đạp, đạp xuống đường dưới , phía nhà máy gạo. Không biết ba đã nói gì mà từ đó Xia-a-núc đi học về an lành . Núc ta chạy nhảy, chơi banh chứ không sợ sệt khóc thét như lúc trước nữa .
Con Cà na với con Mít Ướt hay chép miệng
-giá mà Xia-a-núc cũng hay méc như tụi mình thì có phải hơn không ...
#8
Posted 16 August 2009 - 03:19 AM
lính canh
Cà Na có một nhóm bạn thân, mấy chị hay tụm nhau lại chơi banh nẻ, ù u ... Thường thì Xia-a-núc bị cho de đầu tiên vì trò con gái, de con trai . Mít Ướt cũng bị cho xếp de vì chơi gì cũng dở, tay chân lỏng khỏng, hay té, hay khóc . Nhưng có một trò mấy chị cho chơi chung, đó là đi hái trộm xoài hay mận nhà người ta . Mấy chị sắp cho Mít Ướt nhiệm vụ đứng canh giữa cửa vườn
-nếu thấy bà đó ra, nhớ làm dấu hiệu để tụi chị chạy, biết chưa ?
Mít ướt gật gật đầu . Đứng ngay cổng canh mà tim đập loạn xạ , run rẩy . Đứng canh hoài, canh hoài, mãi tới khi trời sập tối thì thấy Cà na chạy lên
-ủa, còn ở đây hả ? hong sao về ?
Mít Ướt muốn khóc
-em đứng canh mà
Cà Na dậm chân
-trời, hái ăn xong lâu lơ lâu lắc mà còn đứng đây
hoá ra mấy chị quên phắc mất con Mít Ướt còn làm lính canh phiá trước, hái xong mấy chị dọt lẹ cổng sau lẻn về từ đời nào đâu rồi .
Cà na dắt Mít Ướt về, Mít ướt nghĩ tới những trái xoài chua chua ngòn ngot chấm muối ớt đầy quyến rũ nên hỏi thòm thèm
-có để phần cho em hong ?
Cà na cười toe
-hong, bọn nó ăn bạo lắm, hết veo rồi
Mít Ướt nuốt nước miếng cái ực, tiếc tiếc .
Cà Na có một nhóm bạn thân, mấy chị hay tụm nhau lại chơi banh nẻ, ù u ... Thường thì Xia-a-núc bị cho de đầu tiên vì trò con gái, de con trai . Mít Ướt cũng bị cho xếp de vì chơi gì cũng dở, tay chân lỏng khỏng, hay té, hay khóc . Nhưng có một trò mấy chị cho chơi chung, đó là đi hái trộm xoài hay mận nhà người ta . Mấy chị sắp cho Mít Ướt nhiệm vụ đứng canh giữa cửa vườn
-nếu thấy bà đó ra, nhớ làm dấu hiệu để tụi chị chạy, biết chưa ?
Mít ướt gật gật đầu . Đứng ngay cổng canh mà tim đập loạn xạ , run rẩy . Đứng canh hoài, canh hoài, mãi tới khi trời sập tối thì thấy Cà na chạy lên
-ủa, còn ở đây hả ? hong sao về ?
Mít Ướt muốn khóc
-em đứng canh mà
Cà Na dậm chân
-trời, hái ăn xong lâu lơ lâu lắc mà còn đứng đây
hoá ra mấy chị quên phắc mất con Mít Ướt còn làm lính canh phiá trước, hái xong mấy chị dọt lẹ cổng sau lẻn về từ đời nào đâu rồi .
Cà na dắt Mít Ướt về, Mít ướt nghĩ tới những trái xoài chua chua ngòn ngot chấm muối ớt đầy quyến rũ nên hỏi thòm thèm
-có để phần cho em hong ?
Cà na cười toe
-hong, bọn nó ăn bạo lắm, hết veo rồi
Mít Ướt nuốt nước miếng cái ực, tiếc tiếc .
#9
Posted 16 August 2009 - 09:42 PM
cô dâu chú rể đập bể bình bông...
Không biết Mít Ướt lên mấy thì bị mấy chị bắt làm cô dâu - trò chơi công phu và thú vị nhất cái thời đó . Chị Tàu lấy trộm bột mì của má chị để đem xuống làm phấn quét mặt, mấy chị lớn đi hái bông, dây leo về làm vòng hoa cho Mít Ướt đội đầu, dắt hoa vào áo, lấy tàu dừa làm váy . Mít Ướt ngứa ngáy đứng chùi trên quẹt dưới liền bị doạ
-đứng yên ko thôi làm cô dâu xấu là bị té xuống sông đó
Cái nong nhỏ nhà cô được lấy làm lọng che đầu .
Khi mọi thứ sẵn sàng, út còi chạy qua ra hiệu lệnh
-giờ lành đến rồi
Mít Ướt nhìn từ xa thấy dáng còi nhẻm của chú rể vừa đi vừa kéo theo mo cau, theo sau là bọn con trai chỉ mặc mỗi quần cộc la hò vang dội .
giữa bờ sông xạm cát, hai đứa quì lạy đất trời, xong Mít ướt chui ra ngồi xếp bằng trên mo cau để chú rể kéo đi .
cô dâu chú rể
làm bể bình bông
đổ thừa trẻ nhỏ
bị roi vô đít
....
tổ chức đám cưới rước dâu mà hát có mỗi câu đó hát hoài . ra tới đường ngoài, nhiều khi đụng đá, Mít Ướt nhăn mặt
-đau đít quá hà
chú rể chùi mồ hôi cười hiền khô
-vậy hả, để kéo từ từ nghen
Không biết hai đứa đám cưới bao nhiêu lần thì đổi chú rể . Lần đầu tiên Mít Ướt làm cô dâu mà thấy tội chú rể hồi xưa, chú nhỏ cứ đứng ở xa dòm dòm, mặt mày buồn thiu . Mít Ướt lấy bông xuống
-thôi hong làm cô dâu nữa đâu
-đang chơi vui, ko cho nghỉ
Mít ướt mếu máo
-hong thích làm nữa
chị Tí dụ
-làm xong cho 1 miếng bánh mật nhen ?
Mít Ướt xém tham ăn đồng ý, nhưng nhìn ra phía đó thì ko đành lòng. chị Cà Na xen vô cứu em
-thôi, nó làm nhiều rồi, đổi đứa khác, chớ bắt một hồi nó nhè mệt lắm
Vậy là thoát , Mít Ướt đứng vòng ngoài nghe sai đi kiếm bông kiếm lá thì dong chân chạy tìm .
-Mít Ướt, thích ăn bánh mật hong ? mai đi học mua cho ăn nhen
Mít Ướt ngạc nhiên nhìn chú nhỏ, chưa kịp nói gì thì nghe tiếp
-mai mốt kéo mo cau cho Mít Ướt nữa nhen
Mít Ướt hỏi
-hết làm cô dâu rồi mà ?
giọng chú nhỏ chắc nịch
-cần gì làm cô dâu mới đi mo cau
Mít Ướt cười tít mắt
-thiệt nhen
rồi chạy đem bông cho mấy chị trang trí cô dâu, nghe vẳng sau lưng tiếng "ừ'" của chú nhỏ trong vắt .
Không biết Mít Ướt lên mấy thì bị mấy chị bắt làm cô dâu - trò chơi công phu và thú vị nhất cái thời đó . Chị Tàu lấy trộm bột mì của má chị để đem xuống làm phấn quét mặt, mấy chị lớn đi hái bông, dây leo về làm vòng hoa cho Mít Ướt đội đầu, dắt hoa vào áo, lấy tàu dừa làm váy . Mít Ướt ngứa ngáy đứng chùi trên quẹt dưới liền bị doạ
-đứng yên ko thôi làm cô dâu xấu là bị té xuống sông đó
Cái nong nhỏ nhà cô được lấy làm lọng che đầu .
Khi mọi thứ sẵn sàng, út còi chạy qua ra hiệu lệnh
-giờ lành đến rồi
Mít Ướt nhìn từ xa thấy dáng còi nhẻm của chú rể vừa đi vừa kéo theo mo cau, theo sau là bọn con trai chỉ mặc mỗi quần cộc la hò vang dội .
giữa bờ sông xạm cát, hai đứa quì lạy đất trời, xong Mít ướt chui ra ngồi xếp bằng trên mo cau để chú rể kéo đi .
cô dâu chú rể
làm bể bình bông
đổ thừa trẻ nhỏ
bị roi vô đít
....
tổ chức đám cưới rước dâu mà hát có mỗi câu đó hát hoài . ra tới đường ngoài, nhiều khi đụng đá, Mít Ướt nhăn mặt
-đau đít quá hà
chú rể chùi mồ hôi cười hiền khô
-vậy hả, để kéo từ từ nghen
Không biết hai đứa đám cưới bao nhiêu lần thì đổi chú rể . Lần đầu tiên Mít Ướt làm cô dâu mà thấy tội chú rể hồi xưa, chú nhỏ cứ đứng ở xa dòm dòm, mặt mày buồn thiu . Mít Ướt lấy bông xuống
-thôi hong làm cô dâu nữa đâu
-đang chơi vui, ko cho nghỉ
Mít ướt mếu máo
-hong thích làm nữa
chị Tí dụ
-làm xong cho 1 miếng bánh mật nhen ?
Mít Ướt xém tham ăn đồng ý, nhưng nhìn ra phía đó thì ko đành lòng. chị Cà Na xen vô cứu em
-thôi, nó làm nhiều rồi, đổi đứa khác, chớ bắt một hồi nó nhè mệt lắm
Vậy là thoát , Mít Ướt đứng vòng ngoài nghe sai đi kiếm bông kiếm lá thì dong chân chạy tìm .
-Mít Ướt, thích ăn bánh mật hong ? mai đi học mua cho ăn nhen
Mít Ướt ngạc nhiên nhìn chú nhỏ, chưa kịp nói gì thì nghe tiếp
-mai mốt kéo mo cau cho Mít Ướt nữa nhen
Mít Ướt hỏi
-hết làm cô dâu rồi mà ?
giọng chú nhỏ chắc nịch
-cần gì làm cô dâu mới đi mo cau
Mít Ướt cười tít mắt
-thiệt nhen
rồi chạy đem bông cho mấy chị trang trí cô dâu, nghe vẳng sau lưng tiếng "ừ'" của chú nhỏ trong vắt .
#10
Posted 06 September 2009 - 07:29 PM
chú Út Ân
Trong những người bạn cùng xóm, Mít Ướt thương chú Út Ân nhất . Chú hiền khô hà . Chú với Mít Ướt bằng tuổi, học thua Mít ướt 1 lớp, nhưng phải kêu chú, tại chú là con ông Bốn, ông Bốn là em ông nội. Ai cũng nói chú với Mít ướt giống y chang nhau, từ cái tướng, đến cái miệng , hai chú cháu giống hệt như cố . Chỉ khác nước da, chú đen nhẻm vì hay dăng nắng, và hay cười .
Buổi trưa, cả xóm tụm lại rồi chú ra lệnh
-chú với Cà na , chị Đẹt, với Tí qua hái, Út sún canh cổng, Mít ướt và Xia-a-núc cứ ngồi ở giếng đợi .
chú đi rồi, thấy mặt Mít ướt buồn buồn, chú quày quả lại nói
-Mít ướt canh chén muối nghen
Mít ướt mừng rơn vì cũng có nhiệm vụ . Mà chú hay lắm, luôn phân công rạch ròi, và khi nào chú phân công thì con Mít Ướt cũng được phần an toàn nhất, chỉ ngồi không chơi đợi nhóm đầu têu đem chiến lợi phẩm trở về thôi . Mà chú hay cái, không bao giờ bỏ quên Mít ướt hết .
cô Đẹt làm muối ớt ngon kinh hồn . Mít ướt ngồi giữ chén muối ớt khư khư, chốc chốc lại nhón chân lên ngó qua cây bưởi nhà bà ba Lý . Mít ướt thấy loáng thoáng cái dáng nhanh như sóc của Cà na, cái mình cao nhòng, đen nhẻm của chú Út .
Xia-a-núc ngồi không yên, hết nhấp muối liếm tới đi vòng vòng rồi ngóng đầu xuống giếng coi bóng mình ở dưới nước .
Mít Ướt vừa đợi vừa chốc chốc nhắc chừng em
-coi chừng té giếng nghen Núc
Khi mấy cái đầu chui qua hàng rào, Mít ướt và Xia-a-núc nhảy tưng tưng vì mừng .
Cả đám kéo ra gốc cây mận ngồi xoay vòng coi cô Đẹt cắt bưởi . Nhiều khi bưởi ngọt ăn ngon lắm, nhưng trúng hôm bưởi chưa chín, ăn chua và đắng . Không ăn được, chú Ân nghĩ cách, llựt lấy tpé bưởi rứt nhỏ ra, trộn đều với muối, vậy là vị chát, chua mặn, cay cay hoà với nhau, ngon thôi là ngon
o0o
nhà chú có mấy cây xoài lớn, đặc biệt nhất là cây khế ngay giếng, trái trĩu cành. CHú thảo lắm, mỗi lần cả đám kéo xuống chơi, chú lấy khù nèo khèo cho cả bọn . Rớt trái nào xuống, cả đám nào vô thi nhau dựt chí chóe . chị Tí chuột lanh lắm, lại to con nhất bọn nên luôn là đứa dành được nhiều nhất nhì là Cà na.
Mít Ướt thì luôn bị hất té ra rìa, chỉ trái nào dập mấy chị ko thèm dựt thì mới tới tay Mít Ướt .
Mỗi lần dành nhau xong, trên đường về, Ca Na với Ti chuột hay gườm gườm nhìn nhau, gườm gườm nhìn chiến lợi phẩm đang ôm trong bọc áo . Đứa nào nhiều thiệt nhiều là mặt bảnh tỏn lắm.
Mít Ướt đi tuốt đằng sau, tay cầm mấy trái dập nâng niu như khi ôm em bê vậy. Khi về gần đến nhà, là có tiếng chú Út chạy theo gọi.
-đợi chú, đợi chú Mít Ướt ơi
chú dúi vào tay Mít Ướt mấy trái khế mập tròn xinh xắn, không một vết dập
-Mít ướt không cần dành chi cho mệt, chú để phần riêng nè
Chú nói xong quay lưng chạy về, chắc chú còn phải đuổi gà kẻo gà ăn bắp ngoài sân đang phơi. Mít Ướt nhìn theo dáng chú lâu thiệt là lâu.
o0o
Mùa ép mía là mùa cả cái làng nhỏ mong đợi, vì đến lúc đó tha hồ được uống nước chè hai, được ăn bánh tráng nhúng đường.
Một mùa ép mía, chú Út đi với ông Bốn, ngang nhà, Cà Na hỏi
-chú đi đâu đó ?
chú Út hớn hở
-đi ra chòi coi đạp mía
Mấy chị em loi choi xin theo, nhưng chỉ có Cà Na được ông Bốn cho theo,
-Mít Ướt ở nhà, ra đồng té nước hay giăng nắng, bây về ốm là ông mệt à . Còn Núc hả, ở nhà luôn con, bây đi ông bồng mỏi tay lắm
Mít Ướt bị ở nhà nên tủi hờn lắm, đi ra sau này ngồi thút thít hờn tủi quá chừng chừng. Mỗi àần nghĩ một cái, là nước mắt ròng ròng, tới hồi nín rồi, mà nghĩ tới, lại khóc tiếp. Khóc tới khi Cà Na về tới nhà luôn.
CHiều đó về, Mít Ướt nghe tiếng Cà Na liếng thoắt, Mít Ướt còn hờn nên xụ mặt núp hoài ở sau. chú Út ra sau tìm Mít Ướt, nghe tiếng chú gọi, bao nhiêu hờn tủi bay mất hết . Mít Ướt chạy lại, mặt lem như lọ lem vọc trấu, chú cười cười, lộ cái răng sún mới rụng
-chú đem bánh tráng nhúng đường cho Mít Ướt nè, mai mốt lớn ông Bốn cho Mít Ướt theo, ko thì chú dẫn Mít Ướt đi, hen!
Mít Ướt cắn một miếng bánh tráng cùng tiếc hức nấc cụt đọng lại sau cơn khóc, cười toe
-ngọt quá chời, ngon quá chời luôn chú Út
o0o
chú Út ham chơi bi lắm, chú giỏi lắm, thông minh nữa. CHú biết ngâm bi chắc nhất cái xóm nhỏ này, Mỗi bận chú đi hái mù u về gọt làm bi, chú lại cho Mít Ướt lò tò theo, sau này chú cho cả Xia-a-nuc theo nữa .
Mít Ướt hay hỏi dò thằng em
-thương chú Ân không?
Thằng em gật
-thương
Mít Ướt mừng rơn,
-nhớ thương nhiều nhiều nhen
Thằng em lại gật đầu
mỗi mùa xoài, ăn xong, chú làm cho Mít Ướt một cái xay bằng 2 hột xoài ghép lại, quay một vòng, nó kiu vu vu. CHú đi thả vụ với tụi bạn, để Mít Ướt ngồi ở ngoài, quay cái xay ù ù. CHừng chiều đói bụng, hai chú cháu mới đi về, mặt mày tay chân đầy cát bụi.
o0o
Không biết tự bao giờ mà Mít Ướt thương chú Út lắm, nói là thương nhất nhất luôn vậy đó . Hình như cái thiếu thốn sự che chở từ một người anh, Mít Ướt được bù đắp trọn vẹn từ chú .
Trong những người bạn cùng xóm, Mít Ướt thương chú Út Ân nhất . Chú hiền khô hà . Chú với Mít Ướt bằng tuổi, học thua Mít ướt 1 lớp, nhưng phải kêu chú, tại chú là con ông Bốn, ông Bốn là em ông nội. Ai cũng nói chú với Mít ướt giống y chang nhau, từ cái tướng, đến cái miệng , hai chú cháu giống hệt như cố . Chỉ khác nước da, chú đen nhẻm vì hay dăng nắng, và hay cười .
Buổi trưa, cả xóm tụm lại rồi chú ra lệnh
-chú với Cà na , chị Đẹt, với Tí qua hái, Út sún canh cổng, Mít ướt và Xia-a-núc cứ ngồi ở giếng đợi .
chú đi rồi, thấy mặt Mít ướt buồn buồn, chú quày quả lại nói
-Mít ướt canh chén muối nghen
Mít ướt mừng rơn vì cũng có nhiệm vụ . Mà chú hay lắm, luôn phân công rạch ròi, và khi nào chú phân công thì con Mít Ướt cũng được phần an toàn nhất, chỉ ngồi không chơi đợi nhóm đầu têu đem chiến lợi phẩm trở về thôi . Mà chú hay cái, không bao giờ bỏ quên Mít ướt hết .
cô Đẹt làm muối ớt ngon kinh hồn . Mít ướt ngồi giữ chén muối ớt khư khư, chốc chốc lại nhón chân lên ngó qua cây bưởi nhà bà ba Lý . Mít ướt thấy loáng thoáng cái dáng nhanh như sóc của Cà na, cái mình cao nhòng, đen nhẻm của chú Út .
Xia-a-núc ngồi không yên, hết nhấp muối liếm tới đi vòng vòng rồi ngóng đầu xuống giếng coi bóng mình ở dưới nước .
Mít Ướt vừa đợi vừa chốc chốc nhắc chừng em
-coi chừng té giếng nghen Núc
Khi mấy cái đầu chui qua hàng rào, Mít ướt và Xia-a-núc nhảy tưng tưng vì mừng .
Cả đám kéo ra gốc cây mận ngồi xoay vòng coi cô Đẹt cắt bưởi . Nhiều khi bưởi ngọt ăn ngon lắm, nhưng trúng hôm bưởi chưa chín, ăn chua và đắng . Không ăn được, chú Ân nghĩ cách, llựt lấy tpé bưởi rứt nhỏ ra, trộn đều với muối, vậy là vị chát, chua mặn, cay cay hoà với nhau, ngon thôi là ngon
o0o
nhà chú có mấy cây xoài lớn, đặc biệt nhất là cây khế ngay giếng, trái trĩu cành. CHú thảo lắm, mỗi lần cả đám kéo xuống chơi, chú lấy khù nèo khèo cho cả bọn . Rớt trái nào xuống, cả đám nào vô thi nhau dựt chí chóe . chị Tí chuột lanh lắm, lại to con nhất bọn nên luôn là đứa dành được nhiều nhất nhì là Cà na.
Mít Ướt thì luôn bị hất té ra rìa, chỉ trái nào dập mấy chị ko thèm dựt thì mới tới tay Mít Ướt .
Mỗi lần dành nhau xong, trên đường về, Ca Na với Ti chuột hay gườm gườm nhìn nhau, gườm gườm nhìn chiến lợi phẩm đang ôm trong bọc áo . Đứa nào nhiều thiệt nhiều là mặt bảnh tỏn lắm.
Mít Ướt đi tuốt đằng sau, tay cầm mấy trái dập nâng niu như khi ôm em bê vậy. Khi về gần đến nhà, là có tiếng chú Út chạy theo gọi.
-đợi chú, đợi chú Mít Ướt ơi
chú dúi vào tay Mít Ướt mấy trái khế mập tròn xinh xắn, không một vết dập
-Mít ướt không cần dành chi cho mệt, chú để phần riêng nè
Chú nói xong quay lưng chạy về, chắc chú còn phải đuổi gà kẻo gà ăn bắp ngoài sân đang phơi. Mít Ướt nhìn theo dáng chú lâu thiệt là lâu.
o0o
Mùa ép mía là mùa cả cái làng nhỏ mong đợi, vì đến lúc đó tha hồ được uống nước chè hai, được ăn bánh tráng nhúng đường.
Một mùa ép mía, chú Út đi với ông Bốn, ngang nhà, Cà Na hỏi
-chú đi đâu đó ?
chú Út hớn hở
-đi ra chòi coi đạp mía
Mấy chị em loi choi xin theo, nhưng chỉ có Cà Na được ông Bốn cho theo,
-Mít Ướt ở nhà, ra đồng té nước hay giăng nắng, bây về ốm là ông mệt à . Còn Núc hả, ở nhà luôn con, bây đi ông bồng mỏi tay lắm
Mít Ướt bị ở nhà nên tủi hờn lắm, đi ra sau này ngồi thút thít hờn tủi quá chừng chừng. Mỗi àần nghĩ một cái, là nước mắt ròng ròng, tới hồi nín rồi, mà nghĩ tới, lại khóc tiếp. Khóc tới khi Cà Na về tới nhà luôn.
CHiều đó về, Mít Ướt nghe tiếng Cà Na liếng thoắt, Mít Ướt còn hờn nên xụ mặt núp hoài ở sau. chú Út ra sau tìm Mít Ướt, nghe tiếng chú gọi, bao nhiêu hờn tủi bay mất hết . Mít Ướt chạy lại, mặt lem như lọ lem vọc trấu, chú cười cười, lộ cái răng sún mới rụng
-chú đem bánh tráng nhúng đường cho Mít Ướt nè, mai mốt lớn ông Bốn cho Mít Ướt theo, ko thì chú dẫn Mít Ướt đi, hen!
Mít Ướt cắn một miếng bánh tráng cùng tiếc hức nấc cụt đọng lại sau cơn khóc, cười toe
-ngọt quá chời, ngon quá chời luôn chú Út
o0o
chú Út ham chơi bi lắm, chú giỏi lắm, thông minh nữa. CHú biết ngâm bi chắc nhất cái xóm nhỏ này, Mỗi bận chú đi hái mù u về gọt làm bi, chú lại cho Mít Ướt lò tò theo, sau này chú cho cả Xia-a-nuc theo nữa .
Mít Ướt hay hỏi dò thằng em
-thương chú Ân không?
Thằng em gật
-thương
Mít Ướt mừng rơn,
-nhớ thương nhiều nhiều nhen
Thằng em lại gật đầu
mỗi mùa xoài, ăn xong, chú làm cho Mít Ướt một cái xay bằng 2 hột xoài ghép lại, quay một vòng, nó kiu vu vu. CHú đi thả vụ với tụi bạn, để Mít Ướt ngồi ở ngoài, quay cái xay ù ù. CHừng chiều đói bụng, hai chú cháu mới đi về, mặt mày tay chân đầy cát bụi.
o0o
Không biết tự bao giờ mà Mít Ướt thương chú Út lắm, nói là thương nhất nhất luôn vậy đó . Hình như cái thiếu thốn sự che chở từ một người anh, Mít Ướt được bù đắp trọn vẹn từ chú .
#11
Posted 27 December 2009 - 05:52 PM
chuyện cái trứng gà
hồi nẳm hồi năm đó, có chế độ bồi dưỡng cho con nít bị suy dinh dưỡng, cái tên đi học của Mít Ướt cũng nằm chèo queo trong đó . Mít Ướt mong đến từng ngày, vì cứ sáng ngày đó, me sẽ luột cho Mít Ướt 1 cái trứng gà .
Mít Ướt quí cái trứng lắm, luôn cầm nâng niu không nỡ ăn, khi ba la "ăn nhanh đi" Mít Ướt mới giật mình cắn xíu xíu, chầm chậm, để hưởng cái cảm giác ngon ơi là ngon & nỗi lo nơm nớp sợ hết.
Có năm khó khăn, buổi sáng me hay nấu cháo cho mấy chị em rắc muối hầm lên ăn. Ăn hoài thì ngán, nên ngồi phá . Ba đứa cố bỏ nhiều muối hầm vô tô cháo, quậy một lúc thì cái tô cháo bỗng dưng có màu vàng hườm, Cà Na cười hích hích nói với đám em
-coi giống ăn cháo với trứng gà hong ?
Hai đứa em ngồi thèm, nhắm mắt cho từng muỗng cháo mặn chát tưởng tượng đang ăn cháo trứng gà. Mít Ướt ước nho nhỏ
-ước gì sáng nào mình cũng được ăn cháo trứng gà hen
Cà Na nuốt nước miếng cái ực, la em
-ước hoài hà, nói chuyện không không
Vậy chớ đâu có không không, rồi ước mơ thành hiện thực . Hôm đó Mít Ướt bị sốt & lên sởi, nằm thều thào thở. Me kiếm đâu ra cái trứng gà, bưng tô cháo nóng lên, đập trứng gà vào quậy cho chín.
Cà Na khều em
-Mít Ướt, dậy ăn cháo trứng gà nè
Con Mít Ướt nghe trứng gà là sáng mắt, ráng bò dậy ra ghế ngồi cho đàng hoàng. Đang múc tới muỗng cháo trứng gà thứ 2, cảm giác hạnh phúc chưa tận hưởng hết thì bác Ba hàng xóm ghé qua, ngó chén cháo rồi la
-trời, bị sởi không được ăn trứng gà, bị nặng hơn bi giờ
Vậy là chén cháo trứng gà bị lấy đi, Mít Ướt mím môi mà nước mắt tràn ra khắp mặt . Me ôm Mít Ướt dỗ dành
-thôi con ráng mai mốt khõe me mua trứng gà cho con ăn
Rồi Mít Ướt cũng bớt. Cà Na dắt 2 đứa em chạy ra sau vườn coi 2 con gà mái me mua về, nó xinh ơi là xinh, Cà Na nói với me
-me nuôi đẻ trứng đừng cho ấp hay bán nha me, để trứng con với em ăn
Me gật đầu,
-me mua cho tụi con mà
Rồi hai con gà mái cũng lớn, tới hồi nó nhảy ổ thì ba chị em nhảy tưng tưng đợi cái trứng đầu tiên. Khi có cái trứng thứ 2, me lấy luộc & hỏi
-Hôm nay Núc ăn trước, rồi ngày mai tới Mít Ướt, ngày mốt tới Cà Na, tụi con thay phiên nhau ăn nha
3 đứa gật đầu mừng rỡ . Nhưng rồi thấy đứa này ngồi ăn, đứa kia thòm thèm, thấy tội quá, Mít Ướt bày ra cách chia ba quả trứng .
Phần đầu của Cà Na, phần cuối của Mít Ướt, còn phần giữa nhiều nhiều tròng đỏ hồng đào ưu tiên dành cho Út Núc. Những buổi sáng ấy quả là chuỗi ngày thât hạnh phúc của 3 chị em, dù ngày nắng ấm hay ngày đông gió phù phù lạnh căm căm ngoài kia, 3 chị em cũng chẳng màng, chụm đầu lại chia nhau quả trứng và ngồi ăn chậm thật chậm để tận hưởng hết cái ngon ơi là ngon của tuổi thơ.
hồi nẳm hồi năm đó, có chế độ bồi dưỡng cho con nít bị suy dinh dưỡng, cái tên đi học của Mít Ướt cũng nằm chèo queo trong đó . Mít Ướt mong đến từng ngày, vì cứ sáng ngày đó, me sẽ luột cho Mít Ướt 1 cái trứng gà .
Mít Ướt quí cái trứng lắm, luôn cầm nâng niu không nỡ ăn, khi ba la "ăn nhanh đi" Mít Ướt mới giật mình cắn xíu xíu, chầm chậm, để hưởng cái cảm giác ngon ơi là ngon & nỗi lo nơm nớp sợ hết.
Có năm khó khăn, buổi sáng me hay nấu cháo cho mấy chị em rắc muối hầm lên ăn. Ăn hoài thì ngán, nên ngồi phá . Ba đứa cố bỏ nhiều muối hầm vô tô cháo, quậy một lúc thì cái tô cháo bỗng dưng có màu vàng hườm, Cà Na cười hích hích nói với đám em
-coi giống ăn cháo với trứng gà hong ?
Hai đứa em ngồi thèm, nhắm mắt cho từng muỗng cháo mặn chát tưởng tượng đang ăn cháo trứng gà. Mít Ướt ước nho nhỏ
-ước gì sáng nào mình cũng được ăn cháo trứng gà hen
Cà Na nuốt nước miếng cái ực, la em
-ước hoài hà, nói chuyện không không
Vậy chớ đâu có không không, rồi ước mơ thành hiện thực . Hôm đó Mít Ướt bị sốt & lên sởi, nằm thều thào thở. Me kiếm đâu ra cái trứng gà, bưng tô cháo nóng lên, đập trứng gà vào quậy cho chín.
Cà Na khều em
-Mít Ướt, dậy ăn cháo trứng gà nè
Con Mít Ướt nghe trứng gà là sáng mắt, ráng bò dậy ra ghế ngồi cho đàng hoàng. Đang múc tới muỗng cháo trứng gà thứ 2, cảm giác hạnh phúc chưa tận hưởng hết thì bác Ba hàng xóm ghé qua, ngó chén cháo rồi la
-trời, bị sởi không được ăn trứng gà, bị nặng hơn bi giờ
Vậy là chén cháo trứng gà bị lấy đi, Mít Ướt mím môi mà nước mắt tràn ra khắp mặt . Me ôm Mít Ướt dỗ dành
-thôi con ráng mai mốt khõe me mua trứng gà cho con ăn
Rồi Mít Ướt cũng bớt. Cà Na dắt 2 đứa em chạy ra sau vườn coi 2 con gà mái me mua về, nó xinh ơi là xinh, Cà Na nói với me
-me nuôi đẻ trứng đừng cho ấp hay bán nha me, để trứng con với em ăn
Me gật đầu,
-me mua cho tụi con mà
Rồi hai con gà mái cũng lớn, tới hồi nó nhảy ổ thì ba chị em nhảy tưng tưng đợi cái trứng đầu tiên. Khi có cái trứng thứ 2, me lấy luộc & hỏi
-Hôm nay Núc ăn trước, rồi ngày mai tới Mít Ướt, ngày mốt tới Cà Na, tụi con thay phiên nhau ăn nha
3 đứa gật đầu mừng rỡ . Nhưng rồi thấy đứa này ngồi ăn, đứa kia thòm thèm, thấy tội quá, Mít Ướt bày ra cách chia ba quả trứng .
Phần đầu của Cà Na, phần cuối của Mít Ướt, còn phần giữa nhiều nhiều tròng đỏ hồng đào ưu tiên dành cho Út Núc. Những buổi sáng ấy quả là chuỗi ngày thât hạnh phúc của 3 chị em, dù ngày nắng ấm hay ngày đông gió phù phù lạnh căm căm ngoài kia, 3 chị em cũng chẳng màng, chụm đầu lại chia nhau quả trứng và ngồi ăn chậm thật chậm để tận hưởng hết cái ngon ơi là ngon của tuổi thơ.
#12
Posted 01 October 2010 - 02:03 AM
ế & cái dĩa
Ngày xưa, cái thời còn cổ tích, sáng mở mắt ra là thấy ông lụi hụi thắp nhang lên bàn thờ, châm nước, rồi ra ngồi ngoài cái ghế đẩu vê vê vấn thuốc rồi, đốt , thả khói nhè nhẹ lên khoảng không nhỏ trước mặt .
Thấy con cháu mắt mũi như mèo lò dò ló đầu ra, mếu máo
-ông ơi ông
là ông đi giặt khăn cho lau mặt, rồi vô xúc cho 1 chén cơm nhỏ, cắt trái chuối cau đèo bà để trên bàn,
-ăn đi rồi đi học con
Ngày 3 bữa, 2 ông cháu ăn không có bà hết 2 bữa , vì bà bán ở chợ, sáng đi sớm, trưa về trễ . Nhà có 4 cái chén, bà một cái, ông một cái, con cháu 1 cái, 1 cái để phòng hờ , úp ngăn nắp trong chạn. Có lần không hiểu sao thiếu chén, con cháu bê cái dĩa, xúc cơm vô rồi nghịch ngợm ghé miệng xuống ăn
-ông, con ăn như con cún nhà mình nè
Hai ông cháu cười nắc nẻ . Ăn dĩa có cái thú vị lạ lùng, nhẩn nhơ, thảnh thơ, mà vun vén, cẩn trọng . Những buổi cơm trưa đi qua đầy thú vị, dù rằng có ngày ông nấu cơm nhão ơi là nhão, có ngày nấu canh mặn ơi là mặn .
Một buổi chiều cả nhà ăn cơm phía hè trước, con cháu nhõng nhẽo
-ông, dĩa dĩa
Ông lấy cho cái dĩa, xúc cơm vô, bà từ sau bưng tô canh vô, thấy con cháu cúi xuống xúc cơm ăn từ cái dĩa, bà thả tô canh xuống thềm nghe mạnh tay , rồi lấy cái dĩa
-con gái phải ăn chén, ai lại ăn dĩa
bà quay sang ông
-ông là ông để cho nó ăn dĩa đó ha ? tui nói ông rồi con gái con đứa, phải ăn chén
Con cháu nhìn ông, muốn mếu, nhưng sợ bà nên ráng nín .
Vài ngày sau,
-bà, cho con ăn dĩa đi con thích dĩa
Bà nhổ trầu vô lon, thủng thỉnh
-không, bây phải ăn chén, con gái ăn dĩa lớn ế chồng , bà không cho bây ăn dĩa đâu, ăn chén đi
-kệ, ế cũng ăn
bà dọa
-bà cho ăn roi bây giờ chứ bướng hả ?
Ông thở ra
-bà cứ mê tín
Ông thấy con cháu cứ tới bữa là mếu máo, nên dụ khị
-trưa nào ông cũng cho con ăn dĩa nghen ? khi có bà thì ăn chén, chịu nghen con ?
Con cháu gật đầu cái cụp, mừng rơn
-ông ơi ông, con trông ế để ở nhà với ông hoài hoài luôn ông hen
Ngày xưa, cái thời còn cổ tích, sáng mở mắt ra là thấy ông lụi hụi thắp nhang lên bàn thờ, châm nước, rồi ra ngồi ngoài cái ghế đẩu vê vê vấn thuốc rồi, đốt , thả khói nhè nhẹ lên khoảng không nhỏ trước mặt .
Thấy con cháu mắt mũi như mèo lò dò ló đầu ra, mếu máo
-ông ơi ông
là ông đi giặt khăn cho lau mặt, rồi vô xúc cho 1 chén cơm nhỏ, cắt trái chuối cau đèo bà để trên bàn,
-ăn đi rồi đi học con
Ngày 3 bữa, 2 ông cháu ăn không có bà hết 2 bữa , vì bà bán ở chợ, sáng đi sớm, trưa về trễ . Nhà có 4 cái chén, bà một cái, ông một cái, con cháu 1 cái, 1 cái để phòng hờ , úp ngăn nắp trong chạn. Có lần không hiểu sao thiếu chén, con cháu bê cái dĩa, xúc cơm vô rồi nghịch ngợm ghé miệng xuống ăn
-ông, con ăn như con cún nhà mình nè
Hai ông cháu cười nắc nẻ . Ăn dĩa có cái thú vị lạ lùng, nhẩn nhơ, thảnh thơ, mà vun vén, cẩn trọng . Những buổi cơm trưa đi qua đầy thú vị, dù rằng có ngày ông nấu cơm nhão ơi là nhão, có ngày nấu canh mặn ơi là mặn .
Một buổi chiều cả nhà ăn cơm phía hè trước, con cháu nhõng nhẽo
-ông, dĩa dĩa
Ông lấy cho cái dĩa, xúc cơm vô, bà từ sau bưng tô canh vô, thấy con cháu cúi xuống xúc cơm ăn từ cái dĩa, bà thả tô canh xuống thềm nghe mạnh tay , rồi lấy cái dĩa
-con gái phải ăn chén, ai lại ăn dĩa
bà quay sang ông
-ông là ông để cho nó ăn dĩa đó ha ? tui nói ông rồi con gái con đứa, phải ăn chén
Con cháu nhìn ông, muốn mếu, nhưng sợ bà nên ráng nín .
Vài ngày sau,
-bà, cho con ăn dĩa đi con thích dĩa
Bà nhổ trầu vô lon, thủng thỉnh
-không, bây phải ăn chén, con gái ăn dĩa lớn ế chồng , bà không cho bây ăn dĩa đâu, ăn chén đi
-kệ, ế cũng ăn
bà dọa
-bà cho ăn roi bây giờ chứ bướng hả ?
Ông thở ra
-bà cứ mê tín
Ông thấy con cháu cứ tới bữa là mếu máo, nên dụ khị
-trưa nào ông cũng cho con ăn dĩa nghen ? khi có bà thì ăn chén, chịu nghen con ?
Con cháu gật đầu cái cụp, mừng rơn
-ông ơi ông, con trông ế để ở nhà với ông hoài hoài luôn ông hen
#13
Posted 06 December 2010 - 08:59 PM
ba của thời thơ ấu
Ba kể, bà nội khó lắm. Nhà bạn bè ba có cây trái gì, sau giờ học cả đám tụ lại tha hồ ăn, tha hồ đùa giỡn . Còn nhà nội dù rộng thêng thang, cây trái đầy vườn, nhưng khèo 1 trái dừa cũng bị chít tai & mỏi giò Ba cũng dị với bạn bè lắm c.hớ, nên cứ suy nghĩ .. suy nghĩ ...
Một hôm, thấy con heo trong chuồng khoãng 50kg, ba nói heo cỡ này hong nhỏ hong lớn, thịt ngon lắm lắm. Ba nảy ra ý thịt con heo. Ra ngoài giếng, bịt một đầu của cái hồ nhỏ cạnh giếng, ba múc nước đổ cho đầy, rồi vô vác con heo ra. Ba cao to & khõe lắm, con heo 50 kg chớ ôm gọn trơn hà.
Ba nhúng con heo xuống ục ục ục, chừng phút là con heo nằm xụi đơ, ba vác vô bỏ lại trong chuồng , rồi chạy lên chợ tìm nội
-má ơi má, sao con heo nhà mình nó giãy giãy rồi nằm im
Bà nội hốt hoảng
-trời, vậy về kêu ông Bảy Diêu lên làm thịt đi, ăn bao nhiêu ăn, bán được bao nhiêu bán hong nó chết là mất trắng đó con
Ba đi về mà bụng sướng rơn, chạy kêu ông Bảy Diêu chuyên làm heo, rồi về nấu nồi nước sôi. Chiều đó, làm một mâm nào đùi, nào lòng, ba kêu nhóm bạn trời thần của ba xuống, ăn tới cho cành bụng.
Bà nội thì cả tuần sao còn chép miệng
-lạ, con heo mới tối đó còn ăn mạnh ù, sáng ra cũng ăn mạnh ù, sao nằm xụi lẹ vẫy hong biết ?
Tới tận mấy năm sau ba mới cười hì hì khai thiệt chuyện, cả nhà đều cười,
-tổ cha bây, cái thằng ...
Ba kể, bà nội khó lắm. Nhà bạn bè ba có cây trái gì, sau giờ học cả đám tụ lại tha hồ ăn, tha hồ đùa giỡn . Còn nhà nội dù rộng thêng thang, cây trái đầy vườn, nhưng khèo 1 trái dừa cũng bị chít tai & mỏi giò Ba cũng dị với bạn bè lắm c.hớ, nên cứ suy nghĩ .. suy nghĩ ...
Một hôm, thấy con heo trong chuồng khoãng 50kg, ba nói heo cỡ này hong nhỏ hong lớn, thịt ngon lắm lắm. Ba nảy ra ý thịt con heo. Ra ngoài giếng, bịt một đầu của cái hồ nhỏ cạnh giếng, ba múc nước đổ cho đầy, rồi vô vác con heo ra. Ba cao to & khõe lắm, con heo 50 kg chớ ôm gọn trơn hà.
Ba nhúng con heo xuống ục ục ục, chừng phút là con heo nằm xụi đơ, ba vác vô bỏ lại trong chuồng , rồi chạy lên chợ tìm nội
-má ơi má, sao con heo nhà mình nó giãy giãy rồi nằm im
Bà nội hốt hoảng
-trời, vậy về kêu ông Bảy Diêu lên làm thịt đi, ăn bao nhiêu ăn, bán được bao nhiêu bán hong nó chết là mất trắng đó con
Ba đi về mà bụng sướng rơn, chạy kêu ông Bảy Diêu chuyên làm heo, rồi về nấu nồi nước sôi. Chiều đó, làm một mâm nào đùi, nào lòng, ba kêu nhóm bạn trời thần của ba xuống, ăn tới cho cành bụng.
Bà nội thì cả tuần sao còn chép miệng
-lạ, con heo mới tối đó còn ăn mạnh ù, sáng ra cũng ăn mạnh ù, sao nằm xụi lẹ vẫy hong biết ?
Tới tận mấy năm sau ba mới cười hì hì khai thiệt chuyện, cả nhà đều cười,
-tổ cha bây, cái thằng ...
1 user(s) are reading this topic
0 members, 1 guests, 0 anonymous users











