HOA LƯU LY
1.
- Em thích hoa gì?
Hơi ngỡ ngàng, tôi hỏi lại:
- Anh hỏi để làm gì?
- Em thích hoa nào thì anh sẽ ép hình anh vào và tặng cho em
"Trời! Con trai gì mà... kỳ cục! Không biết anh ta có ý tưởng kỳ cục ấy ở đâu ra nữa! Để xem anh ta có biết loại hoa mà mình thích không!" Thầm suy nghĩ và tôi gõ lóc cóc lên bàn phím
- Em thích hoa lưu ly anh à!
- Oh Thế hoa màu gì em?
Khẽ nhói lòng, tôi lại gõ
- Dạ màu tím
- ok em! Em chờ anh một chút nha!
Tôi mở to mắt hết cỡ nhìn dòng chữ hiện ra trước mắt. "Anh ta cũng biết hoa lưu ly sao? Đã có biết bao nhiêu người hỏi và cũng có biết bao nhiêu người không biết. Vậy mà anh ta.... Cũng tốt! lâu lắm rồi mình không ngắm hoa lưu ly"
- Rồi nè em. Em thích hình nào thì chọn hình đó nhé
Các hình hoa forget me not được send cho tôi. Thoáng thất vọng, tôi phì cười và hỏi:
- Hoa forget me not mà anh!
- Ừ thì nó đó! Nó còn được gọi là hoa lưu ly
"hihihi vậy là anh ta không biết hoa lưu ly rồi! Vậy mà mình cứ tưởng... Nhưng tội nghiệp anh ta, mình cứ chọn một hình nào mình thích nhất là được rồi!" Nghĩ là làm, tôi xem qua một lượt các hình anh send và cuối cùng cũng chọn được một tấm khá dễ thương
- Ok em. Anh sẽ gửi hình cho em sau nghen
- Dạ
"Hết đề tài để nói... Không hiểu sao tôi lại ít nói chuyện đến thế hay chẳng có hứng để nói nhỉ! Gặp anh ta chỉ toàn là đối thơ, mà anh ta cũng chịu khó đối thơ với mình ghê chứ! Thật thú vị và dễ thương!"...
- bb em! Anh đi ngủ đây
- bb anh! Chúc anh ngủ ngon
"Anh ta thức khuya thật! Phục anh ta ghê! Mà anh ta có ý gì không nhỉ?" Khẽ mỉm cười, tôi tắt máy, nhìn ra song cửa. Hôm nay là thứ tư, tôi được nghỉ buổi chiều nên thoải mái chat. Lần nào anh ta cũng đều thức rất khuya để chat cùng tôi, nói không có ý gì thì tôi không tin đâu! Chỉ là ý gì thì chưa biết ý gì thôi!
"Hoa lưu ly." Tôi chợt nhớ đến câu chuyện cổ tích hôm nào...
2.
Ngày xưa, trên bầu trời có rất nhiều vì sao, vì sao út rất ham chơi, thường đi lang thang đến gần sáng mới chịu về nhà. Bố mẹ sao la hoài nhưng sao út vẫn chẳng chịu chừa. Một hôm, sao út lại đi dạo xuống trần gian, cảnh trần gian thật đẹp! Nào hoa, nào cây, nào cỏ tắm trong ánh trăng đến là huyền dịu, cuốn hút... Mãi chơi nên sao út đã quên mất giờ về. Trời dần hửng sáng, sao út vội luống cuống bay về trời. Đến lưng chừng thì ánh mặt trời đã bừng sáng cả không gian, sao út từ từ nhạt nhòa và biến mất… thấp thoáng đâu đó trên bầu trời bao la kia, vẫn có một vì sao đang chờ đợi. Chờ đợi sao út...
Từ đó về sau, vì sao kia đều xuất hiện rất sớm và lặn rất muộn, người đời thường gọi đó là sao hôm, sao khuya. Còn sao út... sao út không chịu nổi ánh sáng mặt trời chói loá, bị vỡ thành muôn nghìn mảnh, các mảnh sao rơi xuống cánh đồng, vương trên nhánh một loại cây dây leo và hóa thành hoa lưu ly. Hoa lưu ly có hình chuông, màu trắng và tím. Tối nào cũng thế, cứ mỗi cơn gió thổi qua, hoa đung đưa theo gió như muốn bay về bầu trời bao la rộng lớn nhưng không được. Hoa ôm mặt khóc oà. Cho nên sáng sớm, bạn thấy trên hoa lưu ly có rất nhiều những hạt nước. Đó không phải là sương đâu nhé, đó là nước mắt của lưu ly đó! Và mỗi khi có một cơn gió thổi qua, bạn hãy lắng nghe thật kỹ, bạn sẽ nghe được tiếng hoa lưu ly khóc đó! Tin không nào? Hãy thử lắng nghe!
3.
Câu chuyện sự tích hoa lưu ly tôi đã được đọc từ tấm bé đến giờ vẫn nhớ như in. Từ sau đó, mỗi lần về quê, tôi đều lặn lội ra đồng kiếm cho được hoa lưu ly mới chịu thôi! Nhưng tôi không bao giờ hái hoa lưu ly cả vì nếu rời cành, hoa sẽ mau chóng tàn mà tôi thì không muốn thấy lưu ly của tôi tàn... Thật tình mà nói, không phải tôi thích hoa lưu ly vì câu chuyện cổ tích kia mà vì rất nhiều... rất nhiều thứ mà tôi không biết giải thích thế nào.
Này nhé, hoa rất mảnh mai, những chiếc chuông nhỏ xíu đung đưa trong gió thật thích. Hoa màu trắng nhìn có vẻ thanh khiết nhưng tôi thích hoa màu tím hơn! Cái màu tím buồn, cái màu tím nhớ nhung thích hợp với lưu ly hơn và cũng hợp với tôi nữa! Không hiểu sao nhìn lưu ly, tôi thấy mình thật nhỏ bé, mong manh như chính cành hoa ấy. Cứ mỗi cơn gió thổi qua, tôi lại lắng tai nghe tiếng thầm thì của lưu ly.
Tôi thích nhất là được ra đồng lúc sáng sớm, lúc đó trông lưu ly mới đẹp làm sao. Những giọt nước mắt lấp lánh, cái màu tím buồn vời vợi, cái âm thanh trong trẻo của hoa... chỉ có thể chiêm ngưỡng được mà không thể nắm bắt được. Tôi say mê lưu ly từ đó!
4.
Một hôm tôi ra đồng thăm hoa thì.... nhành lưu ly tím của tôi đang nằm trên vệ cỏ, héo úa. huhuhu ai nỡ hái hoa thế này? Những giọt nước mắt lăn dài trên má tôi rớt xuống lưu ly hay chính những giọt nước mắt của lưu ly? Tôi phải tìm cho ra kẻ hái hoa mới được! Thiệt tức chết đi thôi! Tôi thả hoa trôi theo dòng kênh, hy vọng dòng nước sẽ luôn ấp ủ hoa, đưa hoa về với bầu trời rộng lớn kia. Trong trí óc non nớt của tôi, tôi tin nếu hoa trôi đến chân trời thì hoa sẽ về được với bầu trời thân thương của mình!
Thế là tôi lại lùng sục tìm kiếm hoa lưu ly khác. Tôi rất thích trò chuyện với hoa, thiếu hoa, tôi thấy thiếu thiếu một cái gì đó. Người bạn! Đúng rồi! Hoa chính là người bạn của tôi!
Bỗng nhiên tên nhóc nhà hàng xóm nhảy xổ ra, hắn hỏi tôi tìm gì. Tôi ghét tên đó kinh khủng! Hắn dám trêu tôi vì tôi không biết đi cầu khỉ, vì tôi không biết bơi lội, vì tôi không biết leo cây, vì tôi yếu ớt... Và hắn cũng ghét tôi vì tôi không thèm nói chuyện với hắn mà chỉ nói chuyện với hoa.
Trời đất! Tôi há hốc mồm. Hung thủ hái hoa đang đứng trước mặt tôi đó sao? Nụ cười nham nhở. Phải làm gì đó thôi! Tôi không chịu nổi cái tên nhóc ngang tàng này nữa. Nhưng không biết làm gì hắn cả... Tức giận mà không làm gì được. Thế là tôi òa khóc... tôi bắt hắn đền hoa lưu ly cho tôi. Cũng tội nghiệp, hắn luống cuống cả tay chân, xin lỗi rối rít, năn nỉ hết lời nhưng tôi càng khóc già hơn. Cho đến khi hắn hứa đi tìm hoa lưu ly với tôi, tôi mới chịu thôi.
Thế là hai đứa lùng sục cả buổi trời để tìm hoa lưu ly, cuối cùng cũng tìm ra được. Tôi thích thú vỗ tay hoan hô, chạy lại ngắm hoa, quên cả hắn đang đứng kế bên, quên luôn câu chuyện giận hờn ban nãy....
Từ đó hắn và tôi thành hai đứa bạn thân. Mỗi lần gần đến hè, hắn sẽ tìm hoa lưu ly và chỉ chỗ cho tôi. Tôi kể chuyện thành thị cho hắn nghe, kể các câu chuyện cổ tích mà tôi đã đọc được. Rồi hai đứa thơ thẩn ra đồng, hắn chỉ cho tôi các trò chơi dân gian nhưng không bao giờ hắn cho tôi tham gia cả mặc tôi nài nỉ hết lời.
5.
Sau này tôi ít về quê hơn, thành phố và nông thôn đã ngăn cách chúng tôi, tin tức tôi và hắn cứ thế mà thưa dần thưa dần. Nhưng sau này hắn kỳ cục lắm, cứ sao sao ấy, hình như hắn không thích tôi về nữa. Hắn vẫn qua dẫn tôi tìm hoa lưu ly rồi chỉ ngồi đó nhìn tôi không nói lấy nửa lời. Tôi ghét hắn từ đó. Người gì kỳ cục!
Bỗng một hôm hắn hỏi tôi:
- Sao thích lưu ly?
Nhìn về bầu trời xa, tôi nghĩ ngợi rồi lắc đầu
- Không biết. Có lẽ hoa giống mình nên mình thích. Còn cậu?
- Sao?
- Cậu không thích lưu ly?
- Thích. Tớ thích lưu ly.
Hắn nhìn tôi chăm chú. Tôi bẽn lẽn
- Ý gì đây?
- Thích thì nói thích chứ có ý gì đâu?
Rồi hắn phá lên cười. Tôi nghiêm nghị:
- Không giỡn, hỏi thiệt mà! Sao lại thích lưu ly?
- Lưu ly dễ thương, yếu ớt, nhỏ bé. Tớ muốn bảo vệ lưu ly!
Bực mình, tôi đứng lên bỏ đi
- Không thèm nói chuyện nữa!
Hắn gọi với theo
- Lưu ly!
Tôi nghiêng đầu nhìn lại:
- Sao cứ gọi mình là lưu ly?
- Vì cậu thích lưu ly, vì cậu giống lưu ly. Cậu nói thế mà!
- Hứ. thấy ghét! Không thèm! Mai mốt không được gọi tớ là lưu ly nữa! Nghe không?
- Được rồi lưu ly!
Tôi trợn mắt, đấm thình thịch vào lưng hắn
- Còn dám gọi?
Hắn phì cười
- Hết tức chưa?
- Chưa
Tuy nói thế nhưng tôi đã ngưng, không đánh nữa.
- Sao không đánh nữa đi?
- Cậu có chịu tránh đâu? Mà đánh cậu chỉ tổ đau tay. Không thèm!
Tôi ngúng nguẩy quay sang nhìn lưu ly. Hắn nhún vai, nhìn tôi trêu già:
- Tớ mà tránh, cậu lại giảy nãy lên, rồi mắc đền nữa, cho cậu đánh thoải mái rồi cũng ngưng thôi
- Không thèm nói chuyện với cậu nữa!
- Ừ, mai mốt không thèm kiếm lưu ly cho cậu nữa
"Á! Cái tên nhóc này! Dám ăn hiếp tôi? "
- Hứ! Ứ thèm!
- Nhớ đấy nhé!
Hắn nheo mắt nhìn tôi. "Chết rồi! Nếu hắn làm thiệt thì tiu". Nghĩ thế, tôi đành phụng phịu làm lành:
- Thôi mà anh, kiếm giúp em đi mà! Anh biết em thích lưu ly mà! Nha!
Tôi tròn xoe mắt nhìn hắn. Hắn nhìn tôi, gật đầu dễ dãi
- Ừ, như thế này có phải dễ thương không.
"Tên mắc dịch!" Tôi rủa thầm trong bụng nhưng vẫn mỉm cười nhìn hắn. Dù gì hắn cũng hứa sẽ kiếm lưu ly cho tôi rồi hihihi
- Không có lưu ly, cậu có buồn không?
- Buồn chứ!
- Không có tớ, cậu có buồn không?
- Không hiểu!
Hắn liếm môi
- Không có gì
Tôi nhún vai.
- Vậy cũng hỏi.
Nghĩ ngợi một chút, hắn lại nói
- Không có lưu ly, tớ buồn lắm! Tớ không quên lưu ly đâu!
Tôi mỉm cười. Không biết hắn nói lưu ly nào đây!
6.
- Thưa cô ba con mới về!
Tôi chạy ào vào nhà như cơn gió, quăng cái túi xách rồi chạy ra sau rửa mặt. Tôi phải qua kéo hắn đi thăm lưu ly mới được!
- Cô Ba ơi! Con ra ngoài một chút nha!
- Con đi đâu đấy? Tối rồi mà! Gần ăn cơm rồi nè con
- Dạ con qua nhà anh ... một chút, con về ngay mà!
- Ủa... con không biết gì sao?
- Chuyện gì cô?
- Thì chuyện của Thằng ... đó
Tôi tiến lại cái rổ, lấy một trái mận cho vào miệng và hỏi:
- Ảnh sao vậy cô?
- Nó đi rồi con à!
- Đi đâu ạ?
- Thế nó không nói gì cho con nghe sao?
- Dạ không, con có biết gì đâu!
- Ừa, nó đi vượt biên với gia đình rồi!
Miếng mận như nghẹn lại trong cổ họng, tôi nuốt vội, làm ra vẻ thản nhiên
- Đi lúc nào vậy cô?
- Thì đi chung đợt với ông bà nội đó con!
- Vậy à? Vậy mà con không biết!
Tôi nhăn răng cười nhưng không biết là đang cười hay mếu nữa...
- Con xuống đây chơi bao lâu?
- Dạ con xuống mấy ngày thôi hà! Con mới thi xong, chưa biết kết quả thi nữa mà! Chắc mai mốt gì con lên trển xem kết quả thi
- Ừa thôi con phụ cô ba dọn cơm đi, mình ăn cơm rồi nói chuyện tiếp
- Dạ
7.
- Lưu ly! hôm nay tao xuống thăm mày nè! Mấy ngày không có tao, mày có buồn không? Mày có nhớ tao không?
- ......
- Hắn ta đi rồi. Đi mà không báo với tao gì hết! Mày thấy tức không?
- ......
- Không biết bao giờ tao với hắn mới gặp nhau nữa!
- ......
- Thôi tao về đây! Mày nhắn hắn là không có hắn, tao buồn lắm nha! Cũng may là còn có mày đó! Tạm biệt lưu ly bé nhỏ!
8.
Mấy năm sau
- Alô Tùng Anh xin nghe
- Tùng Anh hả con? bà nội con về rồi nè! Chiều nay con qua thăm nội nha! Nội nhắn con đó!
- Ủa nội về rồi sao? hihihi Con qua ngay
- Ừa chiều nay con qua nghen
- Dạ! Chiều con qua. Con chào cô!
- Chào con
...Tôi chạy ào vào nhà
- Nội ơi!
Tôi chợt sững người lại. “Ai vậy ta? Nhìn thì quen quen nhưng... lạ hoắc hà... Chắc bạn của... chú”
- Con chào chú
Hắn ta không trả lời, chỉ nhìn tôi mỉm cười. Người gì cao ngạo thấy ghét! Úi... hắn có cái răng khểnh... dễ thương ghê... Bất giác tôi cũng nhoẻn miệng cười rồi đi vào nhà sau. Tôi ôm chầm lấy nội tíu tít
- Nội! Nội khỏe không? Đi đường mệt không nội? Kỳ này nội về bao lâu? Nội về với ai hay chỉ một mình nội?...
- Cái con nhỏ này! Mày hỏi kiểu đó kêu tao sao trả lời?
- hì hì Nội này... tại người ta nhớ nội mà!
- Tổ cha mày... chỉ giỏi nịnh thôi hà!
Tôi lại nhe răng cười
- Nội này! Người ta nhớ nội thiệt mà…!
Tôi dẩu môi, kéo dài giọng nũng nịu, choàng tay qua ôm nội. Đã mấy năm rồi, tôi nhớ nội quá!...
- Nội ơi! Chiều nay con nấu bồ kết, nội và con cùng gội đầu nha! Mà con quên nữa, nội còn gội đầu bồ kết không?
Vừa nói tôi vừa tiến lại bếp, bỏ mấy trái bồ kết vào
- Ừh, lâu lắm rồi nội không gội lại bồ kết, con còn nhớ hả?
Tôi nhoẻn miệng cười:
- Nội là cục cưng của con mà! Con quên sao được chứ? Chỉ có nội là có nhiều cháu quá nên quên đứa cháu này thôi hà!
- Tổ cha mày! Tôi mà quên cô, chắc nhà này lụt mất quá!
Tôi nhe răng:
- Thế nên con thương nội nhất! hihihi
- À Con gặp nó chưa? Ai hở nội?
- Thì thằng... đó! Nó về chung với nội mà
Tôi há hốc miệng... trời đất! Là hắn sao? Hèn chi nhìn quen quen! Tôi liếm môi
- Dạ lúc nãy vào nhà con có thấy nhưng nhận không ra
- Ừa, tụi bây đứa nào cũng lớn hết. Con mà nội nhìn cũng không ra nữa là ...
- Lần này nội về bao lâu vậy nội?
- Nội về khám bệnh, chắc khoảng nửa tháng rồi đi. Còn thằng kia thì về coi mắt. Được thì làm đám cưới luôn.
Tôi lại há hốc miệng. Bỗng nhiên chợt thấy xìu xuống, có cái gì đó tưng tức nơi ngực... “Hứ! Không thèm nghĩ đến hắn nữa! Nghĩ đến chỉ tổ tức thêm thôi!”. Nhủ lòng, tôi quay sang trò chuyện với nội. Bao năm gặp lại nhưng trông nội vẫn như xưa… không, đẹp hơn xưa chứ! Và nhất là vẫn thương tôi như xưa, không như ai kia… hihihi…
Chiều ăn cơm xong, tôi xin phép nội chạy ra ngoài chơi. Tôi phải thăm lưu ly của tôi nữa chứ! Chắc lưu ly nhớ tôi lắm đây!
- Con ra ngoài chơi chút nha nội!
- Ừa, con ra ngoài chơi đi!
9.
- Lưu ly này! Hắn về rồi đó mi có biết không?
…
- Hắn có ra thăm mi chưa?
…
- Hắn khác quá, tao nhận không ra đó! Mi có thấy vậy không?
…
- Mà không biết hắn còn nhớ mày và tao không nhỉ?
…
- Chắc không đâu! Nếu hắn nhớ, hắn đã ra đây thăm tụi mình rồi còn gì?
…
Mặc kệ quần áo, tóc tai sẽ bị lấm lem, tôi nằm xoài người lên thảm cỏ, ngước nhìn bầu trời đang trở màu xanh thẫm bởi ánh sáng đang bị bóng tối xâm chiếm dần. Có vài cụm mây đang lang thang trên ấy… “Mây bay về đâu nhỉ?”. Có những cánh chim chao nghiêng… “Chim bay về đâu nhỉ?”. Có… 1 cái đầu nhô ra choáng cả tầm nhìn của tôi và nhe răng cười… “Cái đầu của ai vậy nhỉ?”. Tôi bật nhỏm người dậy và… cốp…
- Úi…
- Úi da!!!
Mười ông sao… có lẽ là hơn nữa chứ chẳng chơi! Hic… Tôi xoa đầu, nhăn nhó nhìn cái đầu vừa xuất hiện. Cũng cái cười đó nhưng sao lúc trưa tôi thấy dễ thương, còn bây giờ tôi lại thấy dễ ghét thế không biết nữa! Rồi cúi gầm mặt xuống nhìn lưu ly, không thèm lý đến cái tên đang đứng kế bên nữa!
- Sao ngồi đây vậy lưu ly?
- (Tui ngồi đâu kệ tui, ông hỏi chi vậy? Mà tui có phải là lưu ly đâu sao ông cứ gọi hoài thế?)
- Sao vậy? Không nhận ra mình à? … nè!
- (Nhận ra chứ! Cái tên mắc dịch lúc trước chọc tui khóc, cái tên bỏ tui đi mà không chào từ biệt một lần, sao tui không nhận ra được?)
- Hay là lại giận rồi? Không thay đổi chút nào hết!
- (Tất nhiên là không thay đổi rồi! tui vẫn là tui mà! Chỉ có ông là thay đổi thôi! Thay đổi từ trước khi bước chân sang xứ người! Giờ còn nói chuyện với tui để làm gì?)
- Không nói chuyện à? Vậy thôi mình vào nha!
Tiếng bước chân lạo xạo sau lưng xa dần, xa dần. Tôi ngồi thất thần, cái cảm giác bị bỏ rơi, hờn tủi xâm chiếm tâm tư rồi hóa thành những giọt lệ. Lúc đầu còn ít, sau nhiều dần, nặng trĩu khóe mi rồi lăn dài trên má. Tôi ôm gối, gục đầu khóc nứa nở…
- Đúng là không thay đổi! Mít ướt dễ sợ luôn!
Tôi hoảng hồn nhìn lên, bắt gặp ánh mắt quan tâm của hắn cùng cái khăn giấy hắn chìa ra cho tôi. Lòng tôi chùng đến lạ nhưng cái cảm giác ấy nhanh chóng biến mất, thay vào đó là sự tức giận đến tột cùng. “Đồ giả dối! Tôi không cần sự thượng hại của cậu!” Tôi vùng đứng dậy, cứng giọng:
- Cậu ra đây làm gì? Nơi đây đâu phải là nơi của cậu? Nơi của cậu là ở trong kia kìa!
Ánh mắt hắn thật buồn như van lơn, xin lỗi:
- Nơi nào có lưu ly, nơi đó mình sẽ đến! Đừng giận mình nữa!
- Không dám! Tớ không phải là lưu ly để mà cậu lúc nào cũng phải ở bên cạnh! Và cậu có muốn đi đâu thì cứ đi! Đó là chuyện của cậu, tớ chẳng dám giận hờn gì hết! Giờ thì cậu đi đi! Tớ muốn ở lại một mình với lưu ly của tớ!
Không hiểu sao nói đến đây, giọng tôi nghẹn lại. Cái cảnh tượng hắn bỏ đi, để tôi lại một mình càng làm tôi thêm phần tủi hổ! Thế là bao nhiêu nước mắt cứ trào ra mà tôi không cách nào kiềm chế được. Thế là tôi ngồi xuống, khóc tức tưởi như thuở nào. Hắn bối rối xin lỗi:
- Xin lỗi cậu! Tớ cũng muốn nói cho cậu biết nhưng tớ sợ cậu buồn nên không dám nói. Ngày ra sân bay, tớ cũng muốn có cậu ra đưa tiễn, nhưng tớ sợ thấy cậu khóc nên tớ đành lẳng lặng ra đi một mình. Tớ biết mình có lỗi thật nhiều nên tớ ra đây xin lỗi cậu nè! Đừng giận nữa mà! Mình xin lỗi!
- Cậu đâu có lỗi! Cậu muốn đi thì cậu cứ đi, đâu cần phải nói cho mình biết để làm gì? Mình hiểu mà…
Càng nghĩ, tôi càng hờn tủi hơn, khóc càng nhiều hơn, giọng nói nghẹn lại, chữ được chữ mất.
- Mình ghét cậu…
Chỉ nói được có bấy nhiêu, tôi lại cúi gầm mặt khóc. Hắn ngồi kế bên, vuốt mái tóc tôi, nhỏ nhẹ:
- Thôi mà! Mình xin lỗi! Đừng khóc nữa mà!
… sau một hồi dỗ dành, hắn cũng dỗ tôi nín được. Chúng tôi lại ngồi bên nhau, bên hoa, thủ thỉ kể chuyện cho nhau nghe như thuở nào. Chỉ khác là lần này, chúng tôi không còn nhỏ bé như xưa, hình như có những cảm xúc khác lạ bên trong tôi. Và hình như hắn cũng thế, hắn nhìn tôi cũng lạ lắm…
10.