Jump to content



Cảm xúc


3 replies to this topic

#1 tùng anh

  • Members
  • posts 586
    • Gender:Female

Posted 28 June 2009 - 01:34 PM

MỘT SỐ PHẬN MỘT ĐỜI NGƯỜI



Một cơn gió vụt qua thổi tấm áo mưa phần phật làm tôi liên tưởng đến tấm vải nhựa căng vội che mưa chỗ hai mẹ con chị Hai nằm. Ánh mắt biết nói của chị cứ hiện mãi trong lòng tôi.

Chị Hai là công nhân quét rác tại Công viên tôi, gia cảnh chị thật đáng thương : Chồng mất hai năm nay bởi tai nạn giao thông để lại chị khoản nợ chi phí điều trị và một nách ba con thơ dại, khi đó đứa lớn nhất được mười bốn tuổi, đứa nhỏ nhất mới lên hai. Mặc dù các ban ngành, đoàn thể đã quan tâm giúp đỡ gia đình chị rất nhiều nhưng với đứa con nhỏ èo oặt đau ốm liên miên nên đồng lương hạn hẹp của chị không thấm vào đâu. Hôm nay, không những đứa con út mà ngay cả chị cũng bị thời tiết khắc nghiệt cuối năm quật ngã, nằm trên giường bệnh, mặt chị tái xanh, đôi môi thâm đen, hơi thở đứt đoạn, đứa con gái nhỏ suy dinh dưỡng đang ngồi dưới chân chị gặm nốt củ khoai lang luộc đang ăn dở chừng.

Chị đã nói, nói thật nhiều về hoàn cảnh thiếu thốn của mình, về đứa con gái lớn thấy mẹ và em đau ốm triền miên nên đã tự ý bỏ học đi bưng bê, rửa chén, phụ việc cho một quán nhậu, trong môi trường phức tạp ấy việc gì sẽ đến đã đến, trong một đêm về muộn do đông khách, em đã bị hai gã say xỉn làm hại cuộc đời, bỏ mặc em lơ mơ, hoảng sợ nơi một góc đường, người trong xóm đi làm về muộn gọi chị ra nhận con về. Kể từ đêm đó em lơ ngơ, bỏ việc, chỉ lủi thủi làm những công việc trong nhà. Cũng từ đó, những nhát chổi quét đường của người mẹ như rời rạc, nặng nề hơn bởi sự bất hạnh của con mình. Đứa con trai đen đủi, ốm nhách cao bằng nửa cái cán chổi ngoài giờ học chỉ biết lếch thếch chạy theo phụ mẹ hốt rác, phân loại rác, v.v… nhằm đỡ đần những việc nặng nhọc, cứ hai ngày một lần cái con người bé choắt ấy lại trần người ra rửa xe rác : không thấy người đâu chỉ nghe oằm oạp, xoèn xoẹt, cái cán chổi nhô lên xoay xoay, xoay xoay, một lúc sau có hai bàn tay thò ra bám vào thành xe rác, một cái đầu nhô lên nhe hàm răng cười hiền lành. Hai ba cành cây khô rơi lộp bộp, tiếng ai ho khan như nhắc nhở căn bệnh phổi mạn tính của đứa con gái út bé bỏng, đã bốn tuổi rồi mà trông nó như em bé lên hai, tay chân khẳng khiu, mặt choắt lại bởi trận ban khỉ năm ngoái, da mặt nó tái xanh, hơi thở khò khè vì viêm phổi mà không được điều trị tới nơi tới chốn, bác sĩ nói hơi độc bốc ra từ những phế phẩm chị nhặt về để một góc chờ bán cho bọn đồng nát sẽ giết dần giết mòn con bé nếu chị vẫn còn tiếp tục tích trữ nó. “Nhưng đồng lương có hạn, không làm thế này thì làm sao sống được hả cô ?” tiếng người đàn bà nghẹn ngào, đứt quảng.

Tôi nhìn kỹ chị, ở tuổi ba mươi lăm nhưng nỗi cơ cực đã cướp đi tất cả những dấu tích của một thời tuổi trẻ, sắc mặt chị héo hon làm người ta dễ liên tưởng chị đã ngoài bốn mươi, trông chị giống như một thân cây khô quéo quắt không còn sự sống, chỉ còn một điểm sinh khí duy nhất trên khuôn mặt chị là đôi mắt, nó loé sáng nhưng không là một ánh mắt tinh anh mà là một ánh mắt van lơn, thống khổ. Chị vừa nói vừa khóc như chưa bao giờ được nói, chưa bao giờ được khóc. Mà cũng đúng thật, tôi tự nghĩ, cả một đời cầm chổi làm sạch, làm đẹp cho đời, cả một đời làm vợ, làm mẹ luôn phải đối đầu với nghịch cảnh không cho chị một phút buông xuôi, đầu hàng số phận thì có đâu thời gian để mà khóc và nuốc tiếc. Tôi lặng im, nắm chặt bàn tay giá lạnh, chai sần của chị trong bàn tay tôi mềm ấm, chị ghì lấy tay tôi, xiết chặt, một niềm tin gửi trao, một hy vọng lóe lên và một trách nhiệm đè nặng lên bờ vai gầy gò của tôi. Đằng xa sấm chớp nổi lên ầm ì, từng lằn chớp lóe lên xé nát bầu trời như xé nát lòng tôi đang tĩnh lặng. Tôi là một cán bộ trẻ tuổi, một lính mới tò te mà đụng phải một trường hợp thật bi thương, đầy kịch tính như thế này, thật sự tôi không biết mình nên làm gì và mình phải bắt đầu từ đâu ? Tôi từ giã chị ra về mà trong lòng nghe ray rứt.

Trời ui ui lất phất mưa bay, một cơn gió vụt qua cuốn theo những chiếc lá chao nghiêng, khe khẽ gió than như một tiếng thở dài, có thể nào đó là một sự vô vọng, bế tắc ?

Hôm nay, ngày chủ nhật, khoát vội chiếc áo mưa, len lỏi giữa dòng xe cộ, lòng tôi lâng lâng sung sướng, thận trọng cầm số tiền Trợ cấp Khó khăn Đột xuất do Ban chấp hành Công đoàn Công viên duyệt trợ cấp và số tiền ủng hộ của CB.CNV trong Công viên đã quyên góp giúp đỡ chị A, tôi cùng các bạn đến thăm chị. Trời se lạnh, ướt át nhưng con đường quanh co, gập ghềnh, lầy lội không làm ngần ngại những bước chân tìm đến với nhau và vì nhau.

Các bạn Đoàn viên Thanh niên cùng nhau chống đỡ lại những cây cột nhà xiêu vẹo, những tấm bạt rách bươm đã được thay thế bằng những tấm ván ép, nền nhà loang lổ đã bớt lổ loang bởi những xô vữa xi măng được tô trét cẩn thận, thằng “cột nhà cháy” lăng xăng chạy tới, chạy lui khi thì phụ chuyền tôn lên mái nhà, lúc thì chạy đi mua thêm đinh, v.v…. đứa con gái vừa trông em vừa lo tiếp nước uống, bánh mỳ cho các bạn đoàn viên trong khi người mẹ cũng xăng tay áo làm theo sự điều động của anh Bí thư Đoàn.

Một ngày làm việc cật lực trôi qua, ngôi nhà cũng đã trông ra dáng, màu tôn sáng nổi bật trên nền trời ẩn màu xanh tím, thoang thoảng đâu đây mùi vẹc-ni lẫn với mùi khói thổi bữa cơm chiều.

Một cơn gió thoảng qua mang đi hết những ưu tư, phiền muộn của ngày hôm nay. Ngày mai trời sẽ hết mưa, ngày mai thằng “cột nhà cháy” sẽ nhận một chân đưa báo buổi sáng sớm theo lời đề nghị của Ban chấp hành Công đoàn Công viên với tòa soạn báo, ngày mai đứa chị sẽ vào phụ việc cho Căn tin Công viên. Đôi môi mắt hằn những nỗi muộn phiền của người mẹ hiền một đời vất vả, tần tảo nuôi con ánh lên niềm hoan lạc, niềm tin vững chắc vào Ban chấp hành Công đoàn, vào Ban quản lý Công viên.

Tôi vẫn sống và làm việc cật lực như một con thoi giữa dòng đời xuôi ngược trong niềm tin và sự yêu thương, trân trọng của mọi người. Xin cảm ơn tất cả anh chị, các bạn đã đặt niềm tin và tạo diều kiện để hun đức, nuôi dưỡng tôi trưởng thành.


Tùng Anh


#2 tùng anh

  • Members
  • posts 586
    • Gender:Female

Posted 28 June 2009 - 01:40 PM

EM NHỚ ANH LẮM!



Tôi tỉnh dậy ở một nơi hoàn toàn xa lạ, xung quanh một màu trắng, cái màu trắng đến rợn người… Mình đang ở đâu đây??? Tôi nhìn chung quanh, vẫn một màu trắng toát… sao thế nhỉ?

Khung cảnh chung quanh chợt xao động, hình như sương đang tan dần? Không phải, nhưng… cái bóng mờ mờ rồi rõ nét dần. Tôi nheo mắt, chăm chú nhìn vào cái bóng mờ đó, trong đầu cố gắng hình dung xem nó giống cái gì… một cái cây? Không đúng! Cái cây thì đâu biết chuyển động, mà đàng này hình như nó đang tiến lại gần tôi…

Bỗng nó chồm lên người tôi… Hoảng hồn, tôi quay người định chạy nhưng đã trễ mất rồi! Nó đã nằm đè lên người tôi, còn lè lưỡi liếm khuôn mặt tôi nữa như đang mừng lắm thì phải! Phía sau nó, một người con trai đang nhìn tôi mỉm cười, anh ta huýt sáo. Tức thì con chó buông tôi ra, vẫy vẫy đuôi chạy lại quấn quýt bên anh. Xoa xoa đầu nó, anh nói với tôi:

- Xin lỗi em! Tại nó nhớ em quá đó!

Tôi phì cười, tiến lại ôm nó vào lòng.

- Làm em hết hồn à! Tưởng là ai đó bắt cóc em chứ?

Anh nheo mắt

- Dữ như em thì ai mà dám bắt cóc? Không sợ sao?

Tôi trợn môi, bặm mắt, đưa tay lên giá giá

- Sợ gì?

Anh phì cười:

- Thấy chưa? Chưa gì mà em đã hăm dọa rồi, kiểu này có cho tiền, người ta cũng không thèm bắt cóc em nữa là…

Tôi dẩu môi:

- Vậy sao? Thật không?

- Thật chứ! Nhìn thấy em, ai cũng chạy mất hết trơn, chỉ có 1 người là cao cả, dám hy sinh, đi kế bên em thôi hà!

- Cao cả quá ha? Vậy người cao cả này hôm nay muốn dắt em đi đâu đây?

Tôi tranh thủ nựng nịu chú chó cưng trong khi anh nặng óc suy nghĩ địa điểm sẽ đi. Tính tôi hơi khó, nếu đi đến nơi nào chán, tôi sẽ đòi về sớm, còn nếu đi đến nơi nào lý thú thì có đem xe xúc đến, tôi cũng chẳng chịu về… Nên rốt cục, cuộc đi chơi nào chúng tôi cũng cãi nhau.

Tôi ngước mắt lên nhìn anh thúc giục. Anh nhìn lại tôi, gật đầu.

- Anh biết đi đâu rồi! Đến nơi em thích nhất, chịu không?

Tôi tròn mắt, cố lục lọi trong đầu xem anh đang nói tới nơi nào, nhưng chịu! Đi nhiều nơi quá rồi, giờ chỉ vỏn vẹn có mấy câu của anh thì làm sao tôi đoán đó là nơi nào được chứ? Thế là tôi gật đầu cho qua chuyện rồi bước theo anh…

Khung cảnh đồng quê hiện ra trước mắt tôi, tôi hít vào thật sâu luồng không khí trong lành mà hiếm hoi lắm mới có được.

- Leo lên đây nè em!

Tôi ngước lên nhìn, không biết nãy giờ anh leo lên đó từ lúc nào? Mặc kệ, tôi tháo giày, bặm môi leo lên…

- Wow! Nhiều trái ghê! Em nhớ là chưa vô mùa mà?

- Vô lâu rồi! Tại em không nhớ thôi!

- Vậy à?

Đang thắc mắc suy nghĩ thì một đám trẻ con chạy đến, một con bé có vẻ là lớn nhất đám đề xướng:

- Mình chơi đồ hàng đi!

Lập tức mấy đưa con nít nhao nhao lên, đứa thì ủng hộ, đứa thì phản đối, rốt cục có một thằng con nít có vẻ láu cá nhất đám lên tiếng

- Thôi đi bơi đi! trời nóng, nhảy xuống mương bơi là đã nhất!

Thế là đám con nít lại nhao nhao lên một lần nữa, có 1 con nhỏ trông nhát nhất đám cúi đầu lên tiếng:

- Nhưng em không biết bơi!

- Thì ôm trái dừa khô tập bơi!

Thằng con trai khi nãy sau một lúc suy nghĩ lên tiếng làm tụi nhỏ lại nhao nhao lên.

Cuối cùng tụi nó đứa trước đứa sau nhảy ùm xuống sông.

Tôi quay qua nhìn anh cười:

- Giống anh lúc nhỏ ghê ha!

- Thì cô bé kia có khác gì em đâu?

Tôi dẩu môi:

- Anh còn dám nói nữa? Chính vì cái ý kiến đó của anh mà em suýt bị chết đuối đó anh nhớ chưa?

- Tại em tụt tay chớ bộ! Có phải tại anh đâu?

Không thèm đếm xỉa đến anh, tôi nhìn xuống chỗ đám con nít đang bơi. Thằng con trai đã chạy ra, trên tay là trái dừa khô làm tôi suýt phì cười. Con nhỏ mắt sáng lên, tụt từ từ xuống mương, rồi ôm trái dừa nước, đập chân. Cả đám trông thấy phá lên cười…

Linh càm hình như có ai đó đang nhìn mình, tôi quay sang và bắt gặp ánh mắt của anh. Tôi vội vàng cuối đầu xuống, tay vân vê tà áo. Anh vẫn không thôi nhìn tôi, phì cười:

- Em bao giờ cũng vậy! Cái tật mắc cỡ không bỏ được à?

- Ai nói em mắc cỡ?

Bị anh nhìn thấy tim đen, tôi đỏ mặt, cãi biến. Nhưng anh cãi lại:

- Thế sao không dám nhìn anh?

- Nhìn chi? Anh xấu thí mồ, càng nhìn càng thấy xấu nên hỏng thèm nhìn đó chứ!

Tôi nhìn anh, trả lời. Anh nheo mắt nhìn tôi. Tôi ghét nhất là bị anh nhìn như thế, cái nhìn như thể thấu được suy nghĩ của tôi vậy.

- Chỉ là em nhớ ngày xưa thôi hà!

- Thế em có nhớ anh không?

Vừa hỏi, anh vừa nắm lấy tay tôi, bóp nhẹ. Lòng tôi chợt chùng xuống. Thật tình tôi rất muốn ôm chầm lấy anh mà khóc và mắng anh: “Đồ ngốc! Anh không biết người ta nhớ anh lắm hả?”. Nhưng không hiểu sao, như mấy năm trước, tôi rút tay lại và trả lời ngược với ý mình:

- Không!

- Không?

- Không!

- Thật?

- Thật!

- Thật không nhớ?

- Thật không nhớ!

- 100 %?

Bực mình tôi gắt lên:

- Đã trả lời rồi mà sao cứ hỏi hoài vậy?

Chợt có tiếng la hét từ đám trẻ con ở dưới mương... Tôi thảng thốt nhìn xuống… Có khi nào? Tôi quay nhìn anh như thúc giục anh nhảy xuống cứu con nhỏ nhưng anh vẫn thản nhiên nhìn tôi làm tôi điên tiết lên! Thế là tôi leo xuống thật nhanh, tính nhảy xuống mương cứu con nhỏ nhưng bất chợt tôi phát hiện mình đang lọt thỏm trong vòng tay rắn rỏi của anh. Tôi vùng vẫy và la lớn:

- Anh buông em ra!

- Không sao mà em! Nhìn lại đi!

Nghe anh nói, tôi nhìn về phía mương và thấy có 1 người phụ nữ đã nhảy xuống mương cứu con bé lên. Bà còn quay sang nói với lũ con nít kia 1 vài câu làm tụi nó tiu nghỉu rồi ẵm con nhỏ về… Tôi thở phào nhẹ nhõm…

Bỗng bên tai tôi có một giọng nói thầm thì:

- Em có nhớ anh không?

Tôi rùng mình, cắn lấy môi thật mạnh. Nếu như bình thường, tôi đã vùng ra và kiếm một câu chuyện nào đó khỏa lấp không khí sượng sùng giữa tôi với anh nhưng… Có 1 linh cảm chẳng lành, tôi thấy lòng mình lo lắng lạ! Rồi không hiểu sao nước mắt tôi lại chảy dài. Thế là bao nhiêu nỗ lực kìm nén tan vỡ. Tôi quay lại, ôm chầm lấy anh, vừa khóc vừa nói nghẹn ngào:

- Em nhớ anh nhiều lắm! Anh đừng đi nữa nha!

Siết mạnh tôi, anh thầm thì:

- Em vẫn còn nhớ anh! Như thế là đủ lắm rồi! Nơi này không phải nơi của em, em quay về đi!

- Không! Em không về đâu!

Tôi càng khóc nhiều hơn. Cứ như chúng tôi sẽ mãi mãi không được gặp nhau nữa vậy. Nhưng bóng anh xa dần, mờ dần…

- Anh cũng nhớ em lắm… Anh yêu em!

Tôi chạy theo, nước mắt chảy dài, tay tôi với ra phía trước, hy vọng nắm được tay anh, miệng tôi không ngừng lặp lại câu nói: “Em nhớ anh lắm! Anh đừng đi mà!... nhưng bóng anh cứ thế xa dần, mờ dần rồi mất hút…

Tôi nhỏm dậy, chung quanh là một màu đen dày kịt. Tôi định thần, nhìn kỹ lại. Thì ra mình đang ở nhà, tất cả chỉ là ác mộng thôi! Nhưng… hình như vòng tay của anh mới ôm chặt lấy tôi thì phải, hơi ấm của anh cũng còn đang vương vất đâu đây nè, cả những giọt nước mắt vẫn còn đọng trên mi nữa… tôi gạt những giọt nước mắt, nằm xuống, ôm gối, thầm thì: “Em nhớ anh! Em nhớ anh!...” Những giọt lại lăn dài trên má, làm ướt đẫm những sợi tóc, rồi thấm xuống gối… “Em nhớ anh!”


Tùng Anh


#3 tùng anh

  • Members
  • posts 586
    • Gender:Female

Posted 20 July 2009 - 11:18 AM

“VÒNG TAY YÊU THƯƠNG”



Tôi hai mươi bảy tuổi, là một người phụ nữ trẻ, đẹp, thành công trong học tập và thành đạt trong công danh sự nghiệp. Tôi có bạn trai và dự kiến sang năm sẽ tổ chức đám cưới thế mà bỗng dưng một ngày kia tất cả mọi thứ trong tôi bị sụp đổ: Tôi bị ung thư giai đoạn 2 mà lại là ung thư vú.

Tôi đau khổ, dằn vặt bản thân và tự hỏi: Tại sao nó không phát ra ở một bộ phận nào đó có thể dấu kín trong cơ thể ngà ngọc này mà nó lại phô bày ra nơi nhạy cảm nhất của người phụ nữ? Rồi đây cuộc hôn nhân của tôi sẽ ra sao? Một cô gái khiếm khuyết về hình thể có thể mơ về một gia đình hạnh phúc hay không? Tôi hoang mang và đau buồn, lòng kiêu hãnh của một người con gái đẹp đã khuyên tôi không nên nói cho anh biết nhưng con tim chân chính lại mách bảo rằng: Hãy chia sẻ với anh những niềm vui và nỗi buồn vì đó chính là người sẽ cùng tôi vượt qua những gian nan và hạnh phúc trọn cuộc đời.

Tôi không đủ can đảm đối mặt kể cho anh nghe nên nhờ một cô bạn thân của tôi và anh tường thuật lại, anh chăm chú lắng nghe và những ngày sau đó anh tỏ ra quan tâm chăm sóc bệnh tật, hỏi han ghi chép cẩn thận những diễn biến tâm lý, tình cảm của tôi; không những thế anh còn đem chuyện của tôi viết thành một cuốn truyện thật cảm động, trong cuốn truyện đó đôi uyên ương đã sống hạnh phúc bên nhau đến ngày trăm tuổi. Tôi như chìm ngập trong hạnh phúc cho đến một ngày kia, ngày anh đến tặng tôi quyển truyện mà chính tôi và anh là nhân vật chính kèm theo thiệp báo hỷ mà nhân vật chính là anh nhưng không phải với tôi. Xung đột nội tâm giằng xé dữ dội đã đẩy tôi vào chỗ tuyệt vọng, tôi không thiết sống và làm việc nữa, đã đôi lần tôi phóng xe lên cầu Bình Lợi, đứng nhìn dòng nước cuồn cuộn chảy mà lòng muốn buông xuôi, nếu không nhờ người gác cầu nhân hậu, nhanh trí, có lẽ giờ đây thân xác tôi đã nằm lại nơi đó rồi.

Nhìn lại mình: Qua những lần xạ trị, mái tóc óng ả, mượt mà tôi từng tự hào thưa dần, thưa dần; cái màu tóc đen mun được mẹ chăm sóc bằng tinh chất của những quả bồ kết nướng khô đã đổi sang màu nâu nhạt và cuối cùng nó chỉ còn lại một nhúm lưa thưa, loe hoe như râu bắp, cột lại không bằng một chiếc đũa. Buồn nản, mòn mỏi nhìn sức khoẻ và sắc đẹp của mình tàn phai theo năm tháng, tôi sinh ra thù ghét mọi người, tránh xa đám đông và đập phá hết những vật dụng dùng để chăm sóc sắc đẹp trong nhà như gương, lược, kẹp tóc… Một đêm nọ, chờ cho mọi người ngủ say tôi đã đang tâm dùng kéo cắt nham nhở mái tóc dài ngang lưng của đứa em gái, nó giật mình thức giấc, thét lên, khóc không thành tiếng và nhìn tôi như kẻ thù, mẹ chạy vội vào phòng ngỡ ngàng nhìn hai đứa con gái.

Lặng lẽ ngồi phịch xuống đầu giường, mẹ dang tay ôm hai đứa con và bật khóc. Tôi vùng vằng hất tay mẹ, đứng dậy định nói một câu gì đó cho hả tức nhưng bất chợt cái dáng còng còng, cái mái tóc bạc, cái ánh mắt ai oán của mẹ làm lòng tôi chùng xuống. Cái dáng còng còng như một dấu hỏi – Hỏi người, hỏi đời, hỏi trời - Hỏi vì sao cả đời mẹ vất vả, tảo tần nuôi các con, tất cả những gì tốt đẹp nhất mẹ đều cầu nguyện cho các con mà sao bây giờ gia đình mình lại lâm vào nghịch cảnh như thế?

Sáng dậy, đậy vội cái khăn rằn che mái tóc thưa thớt, nham nhở, tôi vội vàng đến cơ quan và bắt đầu một ngày mới. Như thường lệ, chị Hai làm chung nhóm tế nhị lấy cớ sang nhóm khác ngồi nhổ cỏ, chỉ còn tôi và chị Bình – Tổ trưởng Công đoàn - người có cái miệng méo xấu xí cùng làm việc. Dù cố gắng tươi cười nhưng tôi vẫn không thể giấu bộ mặt ủ dột, giọng nói cáu gắt với các đồng nghiệp. Được nửa buổi chị Bình mỉm cười đẩy xe rác rủ tôi cùng hốt cỏ dại cho vào xe và đẩy đi đổ, một thoáng ngạc nhiên rồi nhường chỗ cho sự nghi ngờ: Có chuyện gì đây, không dưng lại có một người chịu làm chung với một người bệnh hoạn, năng suất thấp như mình hay là chị đến làm công tác tư tưởng trước khi mình bị sa thải vì không đảm bảo năng suất? Máu nóng dồn lên mặt, tôi đứng bật dậy đá tung mớ cỏ hoang đã vun lại thành đống và lớn tiếng:

- Muốn gì cứ nói, đừng giả vờ mèo khóc chuột.

Chị lom khom hốt vội đám cỏ cho vào xe và khẽ nói:

- Mọi người đều nhìn em đấy, để yên cho họ làm việc.

Nhưng như ngựa non háu thắng tôi hung hăng lật nhào chiếc xe rác, chống nạnh nhìn mọi người thách thức.

Liếc nhìn phía xa, chị khẽ kêu lên:

- Ôi Lan ơi! Tổ trưởng đến kìa.

- Trời ơi sao chị lớn mà lại cãi cọ và choảng nhau với con bé? Kiểm điểm trước Tổ và cắt trừ năng suất của chị tháng này. Ông tổ trưởng nói.

Một thoáng bối rối hiện lên trên mặt chị, cái miệng méo xẹo giật giật như muốn nói điều gì nhưng lại thôi. Cắt trừ năng suất đồng nghĩa với trừ tiền thi đua, nghĩa là những đồng tiền chị mang về lo cho gia đình sẽ ít hơn, mâm cơm vốn dĩ đã đạm bạc nay sẽ đạm bạc hơn. Liếc nhanh về phía tôi, chị cố nén tiếng thở dài, nhẫn nhịn cúi xuống làm việc. Tần ngần một thoáng tôi cũng tiếp tục công việc, đôi lần liếc trộm bắt gặp chị đưa tay lên chậm nước mắt. Không khí nặng nề trôi qua chậm chạp.

Hết giờ làm việc tôi oằn lưng đẩy chiếc xe cỏ đi đổ, xe không nặng nhưng lòng tôi nặng trĩu; Tôi hài lòng khi thấy kẻ đạo đức giả bị phạt nhưng lại thấy tội tội cho thằng cu Đen, con Còi ốm nhom ốm nhách - con của chị nên muốn ngỏ lời xin lỗi nhưng lời nói cứ nghèn nghẹn ở cổ. Bỗng nhiên chiếc xe nảy lên, lạng nhẹ về bên trái và đổ kềnh ra giữa đường; tai quái làm sao cái rễ nổi xé toạc mặt đường nhựa, thường ngày tôi nhớ như in đặc điểm của từng tấc đường nhưng hôm nay vì trong lòng đang bối rối nên tôi không để ý để giờ đây: xung quanh không một bóng người, xe bị lật nhào, cỏ đổ ra đầy đường, cái đầu gối bị cây cào cỏ gõ một cái sưng to làm sao mà lật xe lên đây? Tôi đang loay hoay không biết làm thế nào thì bỗng dưng có một bàn tay thô nhám đặt lên vai mình và giọng nói nhỏ nhẹ vang lên:

- Em cầm càng cho chắc để chị lật thùng xe lên nhé.

Éo le làm sao, chính cái con người mà tôi mới vừa trị một trận ra trò lại là người dang tay giúp đỡ tôi ở tình thế bi đát này. Hai hàm răng cắn lại, chiếc cằm bạnh ra, chị dạng chân lấy hết sức lật xe lên, tôi lon ton phụ chị hốt cỏ vào và lúp xúp chạy theo chị.


Chiều tan sở, bước ra từ bãi tập trung rác, những giọt mồ hôi mẹ, mồ hôi con lăn dài trên đôi gò má đen xạm của chị; tháo vội chiếc khăn đội đầu, tôi vội vàng chậm những giọt mồ hôi trên mặt chị và lúng búng xin lỗi, chị cười xòa rồi cặp cổ tôi vừa đi vừa nói:

- Hoàn cảnh của chị cũng tươg tự như em thôi, hãy cố gắng sống tự tin, vui vẻ và cố gắng giúp đỡ mọi người, chung quanh ta còn có những người có hoàn cảnh khó khăn hơn mình nữa.

Tôi trợn mắt nhìn chị rồi nhìn xuống bộ ngực phẳng lì của mình – chị mà cũng bị tương tự như tôi là sao? mặt mũi, thân thể chị nguyên vẹn, có sứt mẻ gì đâu chỉ có cái miệng thì hơi méo một tí nhưng nó cũng không ảnh hưởng đến cuộc sống của chị lắm mà.

Như đoán được sự ngạc nhiên của tôi, chị từ tốn kể:

- Em biết không, ngày nhận được kết quả mình bị ung thư vòm cũng là ngày chồng chị khai tử mối tình mà hai vợ chồng đã gắn bó 5 năm trời. Một nách vừa nuôi hai con thơ vừa gắng gượng chống chọi lại với bệnh tật và nghèo khó, lắm khi chị tưởng mình ngã gục nhưng chị phải nghiến răng nuốt đau buồn vào lòng mà sống vì tương lai các con của chị, vì những hoài bão mà cha mẹ đã đặt lên người mình; chị phải sống trong lúc chị không còn muốn sống.

Nhớ những lần vô hóa chất, người chị nóng bức, môi phồng dộp, tóc rụng lưa thưa, người cứ thảng thốt, phất phơ; phần thương nhớ chồng phần bi quan khi nghĩ đến tương lai hai đứa con, chị trở nên bẳn gắt, so đo, hay sinh sự. Mỗi lần soi gương nhìn khuôn mặt bị biến dạng sau những lần phẫu thuật, chị tự chán chê bản thân mình và không còn muốn tiếp xúc với ai nữa, chị bi quan, sống khép kín, năng suất xuống và mức độ quan tâm các con cũng giảm, chúng tự lớn lên như cây non trong rừng, không ai uốn nắn, dạy dỗ nên lầm đường là điều tất yếu đã xảy ra.

Các anh chị trong Ban chấp hành Công đoàn và Đoàn thanh niên đã nhìn xa trông rộng, cử người thay phiên nhau chăm sóc và động viên tinh thần chị, bố trí cho chị công việc nhẹ, ít tiếp xúc với người lạ, nhờ thế ngày qua ngày chị đã tìm thấy lại sự tự tin, niềm vui trong công việc và sự trưởng thành của các con.

Em thấy đấy, cuộc đời như một chiếc gương, nếu em cười với nó thì nó sẽ cười lại với em còn nếu em quay lưng với nó thì em cũng biết rồi đó. Sao em lại hững hờ với cuộc sống trong khi xung quanh em có những cánh tay cùng nâng niu, động viên những thành quả của em? Hãy sống cho đáng sống, hãy nghĩ về những điều mình đã nhận và đã cho để thấy rằng mình còn nợ con người và xã hội này rất nhiều.

Trên đường về, tôi ghé ngang qua cửa hàng mua cho mẹ một cặp bánh giò nóng, mua cho em gái một cái kẹp tóc nhỏ nhắn xinh đẹp. Tôi sẽ xin lỗi mẹ, xin lỗi em, xin lỗi cuộc đời vì những điều ngộ nhận.


Trong cuộc sống có những điều không hay mà ta không lường trước và cũng không tránh hết được, tôi tự nhận thấy mình có trách nhiệm an ủi và sẻ chia với niềm đau của những người khác và xin bạn, nếu có một lần nào đó bạn đọc được những mẫu tin kêu gọi lòng hảo tâm trên các báo hay có những lần bạn bè mong đợi sự quan tâm, an ủi của bạn, hãy sẻ chia và thông cảm, nếu không có thể bạn đã quay lưng với sự tuyệt vọng của một con người. Chúng ta còn nợ cuộc đời này và mọi người quá nhiều, hãy cố gắng sống tốt, hãy cống hiến cho đời và cho người những tinh hoa chắt chiu trong mỗi con người của mình.

#4 tùng anh

  • Members
  • posts 586
    • Gender:Female

Posted 03 October 2009 - 07:23 AM

HOA LƯU LY


1.

- Em thích hoa gì?

Hơi ngỡ ngàng, tôi hỏi lại:

- Anh hỏi để làm gì?

- Em thích hoa nào thì anh sẽ ép hình anh vào và tặng cho em

"Trời! Con trai gì mà... kỳ cục! Không biết anh ta có ý tưởng kỳ cục ấy ở đâu ra nữa! Để xem anh ta có biết loại hoa mà mình thích không!" Thầm suy nghĩ và tôi gõ lóc cóc lên bàn phím

- Em thích hoa lưu ly anh à!

- Oh Thế hoa màu gì em?

Khẽ nhói lòng, tôi lại gõ

- Dạ màu tím

- ok em! Em chờ anh một chút nha!

Tôi mở to mắt hết cỡ nhìn dòng chữ hiện ra trước mắt. "Anh ta cũng biết hoa lưu ly sao? Đã có biết bao nhiêu người hỏi và cũng có biết bao nhiêu người không biết. Vậy mà anh ta.... Cũng tốt! lâu lắm rồi mình không ngắm hoa lưu ly"

- Rồi nè em. Em thích hình nào thì chọn hình đó nhé

Các hình hoa forget me not được send cho tôi. Thoáng thất vọng, tôi phì cười và hỏi:

- Hoa forget me not mà anh!

- Ừ thì nó đó! Nó còn được gọi là hoa lưu ly

"hihihi vậy là anh ta không biết hoa lưu ly rồi! Vậy mà mình cứ tưởng... Nhưng tội nghiệp anh ta, mình cứ chọn một hình nào mình thích nhất là được rồi!" Nghĩ là làm, tôi xem qua một lượt các hình anh send và cuối cùng cũng chọn được một tấm khá dễ thương

- Ok em. Anh sẽ gửi hình cho em sau nghen

- Dạ

"Hết đề tài để nói... Không hiểu sao tôi lại ít nói chuyện đến thế hay chẳng có hứng để nói nhỉ! Gặp anh ta chỉ toàn là đối thơ, mà anh ta cũng chịu khó đối thơ với mình ghê chứ! Thật thú vị và dễ thương!"...

- bb em! Anh đi ngủ đây

- bb anh! Chúc anh ngủ ngon

"Anh ta thức khuya thật! Phục anh ta ghê! Mà anh ta có ý gì không nhỉ?" Khẽ mỉm cười, tôi tắt máy, nhìn ra song cửa. Hôm nay là thứ tư, tôi được nghỉ buổi chiều nên thoải mái chat. Lần nào anh ta cũng đều thức rất khuya để chat cùng tôi, nói không có ý gì thì tôi không tin đâu! Chỉ là ý gì thì chưa biết ý gì thôi!

"Hoa lưu ly." Tôi chợt nhớ đến câu chuyện cổ tích hôm nào...

2.

Ngày xưa, trên bầu trời có rất nhiều vì sao, vì sao út rất ham chơi, thường đi lang thang đến gần sáng mới chịu về nhà. Bố mẹ sao la hoài nhưng sao út vẫn chẳng chịu chừa. Một hôm, sao út lại đi dạo xuống trần gian, cảnh trần gian thật đẹp! Nào hoa, nào cây, nào cỏ tắm trong ánh trăng đến là huyền dịu, cuốn hút... Mãi chơi nên sao út đã quên mất giờ về. Trời dần hửng sáng, sao út vội luống cuống bay về trời. Đến lưng chừng thì ánh mặt trời đã bừng sáng cả không gian, sao út từ từ nhạt nhòa và biến mất… thấp thoáng đâu đó trên bầu trời bao la kia, vẫn có một vì sao đang chờ đợi. Chờ đợi sao út...

Từ đó về sau, vì sao kia đều xuất hiện rất sớm và lặn rất muộn, người đời thường gọi đó là sao hôm, sao khuya. Còn sao út... sao út không chịu nổi ánh sáng mặt trời chói loá, bị vỡ thành muôn nghìn mảnh, các mảnh sao rơi xuống cánh đồng, vương trên nhánh một loại cây dây leo và hóa thành hoa lưu ly. Hoa lưu ly có hình chuông, màu trắng và tím. Tối nào cũng thế, cứ mỗi cơn gió thổi qua, hoa đung đưa theo gió như muốn bay về bầu trời bao la rộng lớn nhưng không được. Hoa ôm mặt khóc oà. Cho nên sáng sớm, bạn thấy trên hoa lưu ly có rất nhiều những hạt nước. Đó không phải là sương đâu nhé, đó là nước mắt của lưu ly đó! Và mỗi khi có một cơn gió thổi qua, bạn hãy lắng nghe thật kỹ, bạn sẽ nghe được tiếng hoa lưu ly khóc đó! Tin không nào? Hãy thử lắng nghe!

3.

Câu chuyện sự tích hoa lưu ly tôi đã được đọc từ tấm bé đến giờ vẫn nhớ như in. Từ sau đó, mỗi lần về quê, tôi đều lặn lội ra đồng kiếm cho được hoa lưu ly mới chịu thôi! Nhưng tôi không bao giờ hái hoa lưu ly cả vì nếu rời cành, hoa sẽ mau chóng tàn mà tôi thì không muốn thấy lưu ly của tôi tàn... Thật tình mà nói, không phải tôi thích hoa lưu ly vì câu chuyện cổ tích kia mà vì rất nhiều... rất nhiều thứ mà tôi không biết giải thích thế nào.
Này nhé, hoa rất mảnh mai, những chiếc chuông nhỏ xíu đung đưa trong gió thật thích. Hoa màu trắng nhìn có vẻ thanh khiết nhưng tôi thích hoa màu tím hơn! Cái màu tím buồn, cái màu tím nhớ nhung thích hợp với lưu ly hơn và cũng hợp với tôi nữa! Không hiểu sao nhìn lưu ly, tôi thấy mình thật nhỏ bé, mong manh như chính cành hoa ấy. Cứ mỗi cơn gió thổi qua, tôi lại lắng tai nghe tiếng thầm thì của lưu ly.

Tôi thích nhất là được ra đồng lúc sáng sớm, lúc đó trông lưu ly mới đẹp làm sao. Những giọt nước mắt lấp lánh, cái màu tím buồn vời vợi, cái âm thanh trong trẻo của hoa... chỉ có thể chiêm ngưỡng được mà không thể nắm bắt được. Tôi say mê lưu ly từ đó!

4.

Một hôm tôi ra đồng thăm hoa thì.... nhành lưu ly tím của tôi đang nằm trên vệ cỏ, héo úa. huhuhu ai nỡ hái hoa thế này? Những giọt nước mắt lăn dài trên má tôi rớt xuống lưu ly hay chính những giọt nước mắt của lưu ly? Tôi phải tìm cho ra kẻ hái hoa mới được! Thiệt tức chết đi thôi! Tôi thả hoa trôi theo dòng kênh, hy vọng dòng nước sẽ luôn ấp ủ hoa, đưa hoa về với bầu trời rộng lớn kia. Trong trí óc non nớt của tôi, tôi tin nếu hoa trôi đến chân trời thì hoa sẽ về được với bầu trời thân thương của mình!

Thế là tôi lại lùng sục tìm kiếm hoa lưu ly khác. Tôi rất thích trò chuyện với hoa, thiếu hoa, tôi thấy thiếu thiếu một cái gì đó. Người bạn! Đúng rồi! Hoa chính là người bạn của tôi!

Bỗng nhiên tên nhóc nhà hàng xóm nhảy xổ ra, hắn hỏi tôi tìm gì. Tôi ghét tên đó kinh khủng! Hắn dám trêu tôi vì tôi không biết đi cầu khỉ, vì tôi không biết bơi lội, vì tôi không biết leo cây, vì tôi yếu ớt... Và hắn cũng ghét tôi vì tôi không thèm nói chuyện với hắn mà chỉ nói chuyện với hoa.

Trời đất! Tôi há hốc mồm. Hung thủ hái hoa đang đứng trước mặt tôi đó sao? Nụ cười nham nhở. Phải làm gì đó thôi! Tôi không chịu nổi cái tên nhóc ngang tàng này nữa. Nhưng không biết làm gì hắn cả... Tức giận mà không làm gì được. Thế là tôi òa khóc... tôi bắt hắn đền hoa lưu ly cho tôi. Cũng tội nghiệp, hắn luống cuống cả tay chân, xin lỗi rối rít, năn nỉ hết lời nhưng tôi càng khóc già hơn. Cho đến khi hắn hứa đi tìm hoa lưu ly với tôi, tôi mới chịu thôi.

Thế là hai đứa lùng sục cả buổi trời để tìm hoa lưu ly, cuối cùng cũng tìm ra được. Tôi thích thú vỗ tay hoan hô, chạy lại ngắm hoa, quên cả hắn đang đứng kế bên, quên luôn câu chuyện giận hờn ban nãy....

Từ đó hắn và tôi thành hai đứa bạn thân. Mỗi lần gần đến hè, hắn sẽ tìm hoa lưu ly và chỉ chỗ cho tôi. Tôi kể chuyện thành thị cho hắn nghe, kể các câu chuyện cổ tích mà tôi đã đọc được. Rồi hai đứa thơ thẩn ra đồng, hắn chỉ cho tôi các trò chơi dân gian nhưng không bao giờ hắn cho tôi tham gia cả mặc tôi nài nỉ hết lời.

5.

Sau này tôi ít về quê hơn, thành phố và nông thôn đã ngăn cách chúng tôi, tin tức tôi và hắn cứ thế mà thưa dần thưa dần. Nhưng sau này hắn kỳ cục lắm, cứ sao sao ấy, hình như hắn không thích tôi về nữa. Hắn vẫn qua dẫn tôi tìm hoa lưu ly rồi chỉ ngồi đó nhìn tôi không nói lấy nửa lời. Tôi ghét hắn từ đó. Người gì kỳ cục!

Bỗng một hôm hắn hỏi tôi:

- Sao thích lưu ly?

Nhìn về bầu trời xa, tôi nghĩ ngợi rồi lắc đầu

- Không biết. Có lẽ hoa giống mình nên mình thích. Còn cậu?

- Sao?

- Cậu không thích lưu ly?

- Thích. Tớ thích lưu ly.

Hắn nhìn tôi chăm chú. Tôi bẽn lẽn

- Ý gì đây?

- Thích thì nói thích chứ có ý gì đâu?

Rồi hắn phá lên cười. Tôi nghiêm nghị:

- Không giỡn, hỏi thiệt mà! Sao lại thích lưu ly?

- Lưu ly dễ thương, yếu ớt, nhỏ bé. Tớ muốn bảo vệ lưu ly!

Bực mình, tôi đứng lên bỏ đi

- Không thèm nói chuyện nữa!

Hắn gọi với theo

- Lưu ly!

Tôi nghiêng đầu nhìn lại:

- Sao cứ gọi mình là lưu ly?

- Vì cậu thích lưu ly, vì cậu giống lưu ly. Cậu nói thế mà!

- Hứ. thấy ghét! Không thèm! Mai mốt không được gọi tớ là lưu ly nữa! Nghe không?

- Được rồi lưu ly!

Tôi trợn mắt, đấm thình thịch vào lưng hắn

- Còn dám gọi?

Hắn phì cười

- Hết tức chưa?

- Chưa

Tuy nói thế nhưng tôi đã ngưng, không đánh nữa.

- Sao không đánh nữa đi?

- Cậu có chịu tránh đâu? Mà đánh cậu chỉ tổ đau tay. Không thèm!

Tôi ngúng nguẩy quay sang nhìn lưu ly. Hắn nhún vai, nhìn tôi trêu già:

- Tớ mà tránh, cậu lại giảy nãy lên, rồi mắc đền nữa, cho cậu đánh thoải mái rồi cũng ngưng thôi

- Không thèm nói chuyện với cậu nữa!

- Ừ, mai mốt không thèm kiếm lưu ly cho cậu nữa

"Á! Cái tên nhóc này! Dám ăn hiếp tôi? "

- Hứ! Ứ thèm!

- Nhớ đấy nhé!

Hắn nheo mắt nhìn tôi. "Chết rồi! Nếu hắn làm thiệt thì tiu". Nghĩ thế, tôi đành phụng phịu làm lành:

- Thôi mà anh, kiếm giúp em đi mà! Anh biết em thích lưu ly mà! Nha!

Tôi tròn xoe mắt nhìn hắn. Hắn nhìn tôi, gật đầu dễ dãi

- Ừ, như thế này có phải dễ thương không.

"Tên mắc dịch!" Tôi rủa thầm trong bụng nhưng vẫn mỉm cười nhìn hắn. Dù gì hắn cũng hứa sẽ kiếm lưu ly cho tôi rồi hihihi

- Không có lưu ly, cậu có buồn không?

- Buồn chứ!

- Không có tớ, cậu có buồn không?

- Không hiểu!

Hắn liếm môi

- Không có gì

Tôi nhún vai.

- Vậy cũng hỏi.

Nghĩ ngợi một chút, hắn lại nói

- Không có lưu ly, tớ buồn lắm! Tớ không quên lưu ly đâu!

Tôi mỉm cười. Không biết hắn nói lưu ly nào đây!

6.

- Thưa cô ba con mới về!

Tôi chạy ào vào nhà như cơn gió, quăng cái túi xách rồi chạy ra sau rửa mặt. Tôi phải qua kéo hắn đi thăm lưu ly mới được!

- Cô Ba ơi! Con ra ngoài một chút nha!

- Con đi đâu đấy? Tối rồi mà! Gần ăn cơm rồi nè con

- Dạ con qua nhà anh ... một chút, con về ngay mà!

- Ủa... con không biết gì sao?

- Chuyện gì cô?

- Thì chuyện của Thằng ... đó

Tôi tiến lại cái rổ, lấy một trái mận cho vào miệng và hỏi:

- Ảnh sao vậy cô?

- Nó đi rồi con à!

- Đi đâu ạ?

- Thế nó không nói gì cho con nghe sao?

- Dạ không, con có biết gì đâu!

- Ừa, nó đi vượt biên với gia đình rồi!

Miếng mận như nghẹn lại trong cổ họng, tôi nuốt vội, làm ra vẻ thản nhiên

- Đi lúc nào vậy cô?

- Thì đi chung đợt với ông bà nội đó con!

- Vậy à? Vậy mà con không biết!

Tôi nhăn răng cười nhưng không biết là đang cười hay mếu nữa...

- Con xuống đây chơi bao lâu?

- Dạ con xuống mấy ngày thôi hà! Con mới thi xong, chưa biết kết quả thi nữa mà! Chắc mai mốt gì con lên trển xem kết quả thi

- Ừa thôi con phụ cô ba dọn cơm đi, mình ăn cơm rồi nói chuyện tiếp

- Dạ

7.

- Lưu ly! hôm nay tao xuống thăm mày nè! Mấy ngày không có tao, mày có buồn không? Mày có nhớ tao không?

- ......

- Hắn ta đi rồi. Đi mà không báo với tao gì hết! Mày thấy tức không?

- ......

- Không biết bao giờ tao với hắn mới gặp nhau nữa!

- ......

- Thôi tao về đây! Mày nhắn hắn là không có hắn, tao buồn lắm nha! Cũng may là còn có mày đó! Tạm biệt lưu ly bé nhỏ!

8.

Mấy năm sau

- Alô Tùng Anh xin nghe

- Tùng Anh hả con? bà nội con về rồi nè! Chiều nay con qua thăm nội nha! Nội nhắn con đó!

- Ủa nội về rồi sao? hihihi Con qua ngay

- Ừa chiều nay con qua nghen

- Dạ! Chiều con qua. Con chào cô!

- Chào con

...Tôi chạy ào vào nhà

- Nội ơi!

Tôi chợt sững người lại. “Ai vậy ta? Nhìn thì quen quen nhưng... lạ hoắc hà... Chắc bạn của... chú”

- Con chào chú

Hắn ta không trả lời, chỉ nhìn tôi mỉm cười. Người gì cao ngạo thấy ghét! Úi... hắn có cái răng khểnh... dễ thương ghê... Bất giác tôi cũng nhoẻn miệng cười rồi đi vào nhà sau. Tôi ôm chầm lấy nội tíu tít

- Nội! Nội khỏe không? Đi đường mệt không nội? Kỳ này nội về bao lâu? Nội về với ai hay chỉ một mình nội?...

- Cái con nhỏ này! Mày hỏi kiểu đó kêu tao sao trả lời?

- hì hì Nội này... tại người ta nhớ nội mà!

- Tổ cha mày... chỉ giỏi nịnh thôi hà!

Tôi lại nhe răng cười

- Nội này! Người ta nhớ nội thiệt mà…!

Tôi dẩu môi, kéo dài giọng nũng nịu, choàng tay qua ôm nội. Đã mấy năm rồi, tôi nhớ nội quá!...

- Nội ơi! Chiều nay con nấu bồ kết, nội và con cùng gội đầu nha! Mà con quên nữa, nội còn gội đầu bồ kết không?

Vừa nói tôi vừa tiến lại bếp, bỏ mấy trái bồ kết vào

- Ừh, lâu lắm rồi nội không gội lại bồ kết, con còn nhớ hả?

Tôi nhoẻn miệng cười:

- Nội là cục cưng của con mà! Con quên sao được chứ? Chỉ có nội là có nhiều cháu quá nên quên đứa cháu này thôi hà!

- Tổ cha mày! Tôi mà quên cô, chắc nhà này lụt mất quá!

Tôi nhe răng:

- Thế nên con thương nội nhất! hihihi

- À Con gặp nó chưa? Ai hở nội?

- Thì thằng... đó! Nó về chung với nội mà

Tôi há hốc miệng... trời đất! Là hắn sao? Hèn chi nhìn quen quen! Tôi liếm môi

- Dạ lúc nãy vào nhà con có thấy nhưng nhận không ra

- Ừa, tụi bây đứa nào cũng lớn hết. Con mà nội nhìn cũng không ra nữa là ...

- Lần này nội về bao lâu vậy nội?

- Nội về khám bệnh, chắc khoảng nửa tháng rồi đi. Còn thằng kia thì về coi mắt. Được thì làm đám cưới luôn.

Tôi lại há hốc miệng. Bỗng nhiên chợt thấy xìu xuống, có cái gì đó tưng tức nơi ngực... “Hứ! Không thèm nghĩ đến hắn nữa! Nghĩ đến chỉ tổ tức thêm thôi!”. Nhủ lòng, tôi quay sang trò chuyện với nội. Bao năm gặp lại nhưng trông nội vẫn như xưa… không, đẹp hơn xưa chứ! Và nhất là vẫn thương tôi như xưa, không như ai kia… hihihi…

Chiều ăn cơm xong, tôi xin phép nội chạy ra ngoài chơi. Tôi phải thăm lưu ly của tôi nữa chứ! Chắc lưu ly nhớ tôi lắm đây!

- Con ra ngoài chơi chút nha nội!

- Ừa, con ra ngoài chơi đi!

9.

- Lưu ly này! Hắn về rồi đó mi có biết không?



- Hắn có ra thăm mi chưa?



- Hắn khác quá, tao nhận không ra đó! Mi có thấy vậy không?



- Mà không biết hắn còn nhớ mày và tao không nhỉ?



- Chắc không đâu! Nếu hắn nhớ, hắn đã ra đây thăm tụi mình rồi còn gì?



Mặc kệ quần áo, tóc tai sẽ bị lấm lem, tôi nằm xoài người lên thảm cỏ, ngước nhìn bầu trời đang trở màu xanh thẫm bởi ánh sáng đang bị bóng tối xâm chiếm dần. Có vài cụm mây đang lang thang trên ấy… “Mây bay về đâu nhỉ?”. Có những cánh chim chao nghiêng… “Chim bay về đâu nhỉ?”. Có… 1 cái đầu nhô ra choáng cả tầm nhìn của tôi và nhe răng cười… “Cái đầu của ai vậy nhỉ?”. Tôi bật nhỏm người dậy và… cốp…

- Úi…

- Úi da!!!

Mười ông sao… có lẽ là hơn nữa chứ chẳng chơi! Hic… Tôi xoa đầu, nhăn nhó nhìn cái đầu vừa xuất hiện. Cũng cái cười đó nhưng sao lúc trưa tôi thấy dễ thương, còn bây giờ tôi lại thấy dễ ghét thế không biết nữa! Rồi cúi gầm mặt xuống nhìn lưu ly, không thèm lý đến cái tên đang đứng kế bên nữa!

- Sao ngồi đây vậy lưu ly?

- (Tui ngồi đâu kệ tui, ông hỏi chi vậy? Mà tui có phải là lưu ly đâu sao ông cứ gọi hoài thế?)

- Sao vậy? Không nhận ra mình à? … nè!

- (Nhận ra chứ! Cái tên mắc dịch lúc trước chọc tui khóc, cái tên bỏ tui đi mà không chào từ biệt một lần, sao tui không nhận ra được?)

- Hay là lại giận rồi? Không thay đổi chút nào hết!

- (Tất nhiên là không thay đổi rồi! tui vẫn là tui mà! Chỉ có ông là thay đổi thôi! Thay đổi từ trước khi bước chân sang xứ người! Giờ còn nói chuyện với tui để làm gì?)

- Không nói chuyện à? Vậy thôi mình vào nha!

Tiếng bước chân lạo xạo sau lưng xa dần, xa dần. Tôi ngồi thất thần, cái cảm giác bị bỏ rơi, hờn tủi xâm chiếm tâm tư rồi hóa thành những giọt lệ. Lúc đầu còn ít, sau nhiều dần, nặng trĩu khóe mi rồi lăn dài trên má. Tôi ôm gối, gục đầu khóc nứa nở…

- Đúng là không thay đổi! Mít ướt dễ sợ luôn!

Tôi hoảng hồn nhìn lên, bắt gặp ánh mắt quan tâm của hắn cùng cái khăn giấy hắn chìa ra cho tôi. Lòng tôi chùng đến lạ nhưng cái cảm giác ấy nhanh chóng biến mất, thay vào đó là sự tức giận đến tột cùng. “Đồ giả dối! Tôi không cần sự thượng hại của cậu!” Tôi vùng đứng dậy, cứng giọng:

- Cậu ra đây làm gì? Nơi đây đâu phải là nơi của cậu? Nơi của cậu là ở trong kia kìa!

Ánh mắt hắn thật buồn như van lơn, xin lỗi:

- Nơi nào có lưu ly, nơi đó mình sẽ đến! Đừng giận mình nữa!

- Không dám! Tớ không phải là lưu ly để mà cậu lúc nào cũng phải ở bên cạnh! Và cậu có muốn đi đâu thì cứ đi! Đó là chuyện của cậu, tớ chẳng dám giận hờn gì hết! Giờ thì cậu đi đi! Tớ muốn ở lại một mình với lưu ly của tớ!

Không hiểu sao nói đến đây, giọng tôi nghẹn lại. Cái cảnh tượng hắn bỏ đi, để tôi lại một mình càng làm tôi thêm phần tủi hổ! Thế là bao nhiêu nước mắt cứ trào ra mà tôi không cách nào kiềm chế được. Thế là tôi ngồi xuống, khóc tức tưởi như thuở nào. Hắn bối rối xin lỗi:

- Xin lỗi cậu! Tớ cũng muốn nói cho cậu biết nhưng tớ sợ cậu buồn nên không dám nói. Ngày ra sân bay, tớ cũng muốn có cậu ra đưa tiễn, nhưng tớ sợ thấy cậu khóc nên tớ đành lẳng lặng ra đi một mình. Tớ biết mình có lỗi thật nhiều nên tớ ra đây xin lỗi cậu nè! Đừng giận nữa mà! Mình xin lỗi!

- Cậu đâu có lỗi! Cậu muốn đi thì cậu cứ đi, đâu cần phải nói cho mình biết để làm gì? Mình hiểu mà…

Càng nghĩ, tôi càng hờn tủi hơn, khóc càng nhiều hơn, giọng nói nghẹn lại, chữ được chữ mất.

- Mình ghét cậu…

Chỉ nói được có bấy nhiêu, tôi lại cúi gầm mặt khóc. Hắn ngồi kế bên, vuốt mái tóc tôi, nhỏ nhẹ:

- Thôi mà! Mình xin lỗi! Đừng khóc nữa mà!

… sau một hồi dỗ dành, hắn cũng dỗ tôi nín được. Chúng tôi lại ngồi bên nhau, bên hoa, thủ thỉ kể chuyện cho nhau nghe như thuở nào. Chỉ khác là lần này, chúng tôi không còn nhỏ bé như xưa, hình như có những cảm xúc khác lạ bên trong tôi. Và hình như hắn cũng thế, hắn nhìn tôi cũng lạ lắm…

10.





1 user(s) are reading this topic

0 members, 1 guests, 0 anonymous users