.....
(viết thật vội để kịp lau nước mắt cho chị, luôn an bình, chị nhé !)
chị về làm dâu nhà người ở tuổi 19, tôi , nhỏ Ngân, và thằng Lì mếu máo khóc như nhà có tang. Bác Ban, ba của chị, ba của con Ngân, và cũng là tía của thằng Lì xách cái roi mây xuống dứ dứ vào ba đứa
-bây có nín đi không ? đám cưới chớ đám tang hả ?
má chị cản ba chị lại, kéo ba đứa ra phía sau hè nói nhỏ giọng, như van lơn
-tụi con có biết con gái như hủ mắm treo đầu giàn không? để lâu sao được, có người rước là may rồi
Ba đứa nín khe cái miệng, mặc dù chẳng hiểu hết lời bác nói. Đám cưới chị mà như đám tống chị vậy là sao ? Ba đứa ngồi ủ rủ như gà mắc mưa, nhất định không thèm đi coi rước dâu.
Có lẽ chị cũng dáo dác tìm ba đứa em thân cận để lấy chút can đảm, chắc chị cũng chậc miệng
-chắc ba đứa ham chơi đâu rồi
Ba đứa ngồi im như tượng, chắc cùng một nỗi nhớ như nhau , hồi nhỏ, chị lùa ba đứa lại, xối nước ào ào để bắt tắm, có cục xà bông nhỏ xíu, thơm thơm, chị cũng để dành cho ba đứa, còn chị, chị chỉ dám thoa chút chút, sợ hết ;cũng chỉ mới ngày nào, chị chèo đò trên lạch, để ba đứa tha hồ ngồi giỡn nhau té nước, la om cả một khúc sông dài.
Những mùa điên điển nở vàng một khúc sông, chị hái thật nhiều về nấu canh, rồi biểu thằng Lì hay con Ngân chạy qua kêu tôi qua ăn cùng . Những buổi chợ về, chị mua cho con Ngân 1 bịch chè, thằng Lì một bịch, thế nào tôi cũng có một bịch. Chị chia đều tình thương như chia đều nụ cười. Mặc dù tôi đâu phải em ruột chị, tôi chỉ là hàng xóm của chị, bạn thân của thằng Lì, con Ngân em chị mà thôi .
Mới ngày nào, bao nhiêu là kỷ niệm, vậy mà sáng nay, họ đến chèo ghe mang chị đi mất rồi. Đến khi ba đứa đủ sức lếch chân ra dòm , bến nước chỉ có một màu trời lạnh tê tái, gió thổi hù hụ .
o0o
Tháng qua tháng, ngày qua ngày, thỉnh thoảng chị cũng ghé về, con Ngân hét lên, thằng Lì chạy ào qua kêu tôi, hai đứa chạy ào qua, nhiều khi chân xướt gai cũng mặc kệ . Chị xoa đầu 3 đứa, vẫn cái giọng như ngày xưa
-ba đứa học hành ra sao ? nhớ chị không ? chị đi nhớ mấy đứa quá trời
ba đứa tranh nhau nắm tay chị, mang cái nón cất, dòm mặt chị coi buồn hay vui. Chỉ có má chị là lạ, bà hay dòm cái bụng chị rồi chép miệng
-có động tĩnh gì chưa bây ? sao má thấy lâu quá , sợ họ nói, tội cho con ....
những ngày tháng đầu, chị vô tư cười
-từ từ chứ má, tụi con còn lo làm ăn
hàng xóm cũng dòm dòm, rồi hỏi chị huỵt tẹt
-có chửa chưa đó bây ?
ba đứa thấy lạ, sao họ cứ hỏi hoài, hỏi lần đầu chị còn vô tư cười trả lời
-hẵng hẵng đã
hỏi riết, ánh mắt chị đượm buồn theo .
o0o
Hết một tuần, rồi hết con trăng, lạ, sao chị vẫn chưa về, tôi cự thằng Lì
-chị có về hong? hay mầy dấu tao ?
-hong, hong có về thiệt mà
nghe cái giọng buồn thiu và cái mặt ảo não cũng đủ biết là thiệt lắm rồi, con Ngân bàn
-hay tụi mình lén má chèo ghe qua bển thăm ?
ba đứa nghĩ lung lắm, rồi quyết định trèo lên ghe chống đi, qua nhà chị làm dâu, tôi lí nhí hỏi
-có chị Thắm ở nhà hong bác ?
....
Started by Yellow-Rose, May 16 2009 05:38 AM
2 replies to this topic
#2
Posted 16 May 2009 - 05:39 AM
-nó đi chợ rồi, mà tụi bây là ai đó ?
-dạ, là em chị Thắm
sau câu trả lời, để tránh ánh mắt khó chịu, ba đứa nắm tay nhau, run run đi ra chợ . Đi vòng qua vòng lại, bỗng thấy cái áo bà ba tím tím, tôi hích hai đứa kia
-ê ê, chị kìa, chị kìa
thằng Lì xuỵt xuỵt, biểu đi nhẹ, đi theo sau chị xíu ra ghe hù chị một cái cho bất ngờ chơi. Ba đứa đi tành tành sau lưng, nhìn ngắm cái dáng chị, xinh xinh, mà gầy gầy . chị dừng lại ở hàng cá, một lúc mua xong rồi đứng lên đi, chị đi một khoảng xa thì ba đứa đi tới đúng chổ chị mới dừng, tiếng bà bán cá áo xanh buột miệng
-mấy bà biết con nhỏ đó không?
ba đứa không hẹn mà níu tay nhau lại, nghe ngóng
bà áo đà hàng bên lanh chanh
-tui biết chớ sao không , dâu ông Nghề bến Cũ chớ ai, lấy nhau mấy năm mà có đẻ chửa gì đâu
bà áo xanh lấy nón xuống, quạt phành phạch
-ôi dào, ba cái thứ cây độc không trái, gái độc không con
ba đứa chết đứng, con Ngân quành lại cái ào
-mấy bà nói gì, sao độc mồm độc miệng vậy hở ?
bà mặt áo xanh thấy bao ánh mắt đổ oồn vô dòm, bà sảng, vất phẹt cái nón xuống, chống nạnh
-quân mất dạy, bây là ai mà xía chuyên ?
tôi bặm môi ức
-ai cho nói chị tui là gái độc không con ?
Thằng Lì kéo tay hai đứa lôi cái ào
-thôi đi, họ bán cá nói sao lại
Ba đứa ra tới bờ sông ngồi rũ rượi, quên luôn cả việc tìm chị
-hèn chi ai hỏi chị có con chưa, chị cứ buồn thiu
thằng Lì vất cục đá xuống sông, nghe tõm
-từ từ mới có chớ, bộ muốn là có được liền sao ? mà có người không có, có sao đâu, độc cái mả cha nhà nó
Con Ngân đang buồn mà tự nhiên phì cười
-hồi nãy mày hong chửi, giờ chửi đổng ai nghe
thằng Lì gãi gãi đầu, rồi chọi thêm 1 hòn sỏi nữa để đuổi cơn tức . Tôi thở dài
-chị mà nghe, chắc buồn lắm
ba đứa tự dưng nghĩ cảnh đó, sụt sịt khóc rồi không đứa nào biểu đứa nào, trèo lên ghe, lẳng lặng chèo về
Lên bờ đã chạng vạng tối, tôi lò tò đi về, tiếng mẹ từ phía sau nhà
-Hiên hả con ? cơm mẹ đậy trong lồng bàn đó, ăn đi rồi học bài
không hiểu sao bụng cồn cào uột uột mà không muốn cầm đũa lên, tôi bỗng nhớ ra mẹ đang ở sau vườn, mẹ cũng không có con mới đem tôi về nuôi, mẹ cho đi học, mẹ mua sách, mua vở, .. “gái độc không con”.. cái vẻ mặt bà bán cá áo xanh và câu nói tàn nhẫn như dợn vào óc, tôi nhận một khi họ mở miệng ra nói câu nhẫn tâm ấy, thì họ mới chính là người độc địa ... tôi mím môi, dưng ức phát khóc .
Tôi không cầm đũa ăn cơm, mà vòng ra sau, gọi mẹ
-mẹ ơi
mẹ ngừng tay với đồ trên sào, hỏi khẽ
-mẹ vô ăn cơm với con đi, con ăn một mình, buồn
mẹ cười
-tổ cha bây nghe con, lớn rồi còn làm nũng mẹ hả ? thôi để mẹ lấy nốt cái áo này rồi vô ăn cơm với con nghen
Tôi dạ ran, vô sắp thêm ở mâm cái chén với đôi đũa.
Tối, nghe sấm chớp đùng đoàng ngoài sông, tôi tụt xuống giường, chạy qua giường mẹ
-mẹ, sấm chớp, con sợ
mẹ nằm xích vô để tôi trèo lên, nằm một lúc giả ngủ say, thấy mẹ vòng tay qua ôm ngang lưng, tự dưng tôi sụt sịt khóc, mẹ giật mình
-sao vậy con?
Tôi quê nên chùi nước mắt:
-trông cha đi xa như vầy hoài để được ngủ với mẹ
Mẹ cười, tiếng cười làm ấm lạ. Tôi quay lại, nói nhanh
-mẹ, con thương mẹ nhất trên đời này
o0o
-dạ, là em chị Thắm
sau câu trả lời, để tránh ánh mắt khó chịu, ba đứa nắm tay nhau, run run đi ra chợ . Đi vòng qua vòng lại, bỗng thấy cái áo bà ba tím tím, tôi hích hai đứa kia
-ê ê, chị kìa, chị kìa
thằng Lì xuỵt xuỵt, biểu đi nhẹ, đi theo sau chị xíu ra ghe hù chị một cái cho bất ngờ chơi. Ba đứa đi tành tành sau lưng, nhìn ngắm cái dáng chị, xinh xinh, mà gầy gầy . chị dừng lại ở hàng cá, một lúc mua xong rồi đứng lên đi, chị đi một khoảng xa thì ba đứa đi tới đúng chổ chị mới dừng, tiếng bà bán cá áo xanh buột miệng
-mấy bà biết con nhỏ đó không?
ba đứa không hẹn mà níu tay nhau lại, nghe ngóng
bà áo đà hàng bên lanh chanh
-tui biết chớ sao không , dâu ông Nghề bến Cũ chớ ai, lấy nhau mấy năm mà có đẻ chửa gì đâu
bà áo xanh lấy nón xuống, quạt phành phạch
-ôi dào, ba cái thứ cây độc không trái, gái độc không con
ba đứa chết đứng, con Ngân quành lại cái ào
-mấy bà nói gì, sao độc mồm độc miệng vậy hở ?
bà mặt áo xanh thấy bao ánh mắt đổ oồn vô dòm, bà sảng, vất phẹt cái nón xuống, chống nạnh
-quân mất dạy, bây là ai mà xía chuyên ?
tôi bặm môi ức
-ai cho nói chị tui là gái độc không con ?
Thằng Lì kéo tay hai đứa lôi cái ào
-thôi đi, họ bán cá nói sao lại
Ba đứa ra tới bờ sông ngồi rũ rượi, quên luôn cả việc tìm chị
-hèn chi ai hỏi chị có con chưa, chị cứ buồn thiu
thằng Lì vất cục đá xuống sông, nghe tõm
-từ từ mới có chớ, bộ muốn là có được liền sao ? mà có người không có, có sao đâu, độc cái mả cha nhà nó
Con Ngân đang buồn mà tự nhiên phì cười
-hồi nãy mày hong chửi, giờ chửi đổng ai nghe
thằng Lì gãi gãi đầu, rồi chọi thêm 1 hòn sỏi nữa để đuổi cơn tức . Tôi thở dài
-chị mà nghe, chắc buồn lắm
ba đứa tự dưng nghĩ cảnh đó, sụt sịt khóc rồi không đứa nào biểu đứa nào, trèo lên ghe, lẳng lặng chèo về
Lên bờ đã chạng vạng tối, tôi lò tò đi về, tiếng mẹ từ phía sau nhà
-Hiên hả con ? cơm mẹ đậy trong lồng bàn đó, ăn đi rồi học bài
không hiểu sao bụng cồn cào uột uột mà không muốn cầm đũa lên, tôi bỗng nhớ ra mẹ đang ở sau vườn, mẹ cũng không có con mới đem tôi về nuôi, mẹ cho đi học, mẹ mua sách, mua vở, .. “gái độc không con”.. cái vẻ mặt bà bán cá áo xanh và câu nói tàn nhẫn như dợn vào óc, tôi nhận một khi họ mở miệng ra nói câu nhẫn tâm ấy, thì họ mới chính là người độc địa ... tôi mím môi, dưng ức phát khóc .
Tôi không cầm đũa ăn cơm, mà vòng ra sau, gọi mẹ
-mẹ ơi
mẹ ngừng tay với đồ trên sào, hỏi khẽ
-mẹ vô ăn cơm với con đi, con ăn một mình, buồn
mẹ cười
-tổ cha bây nghe con, lớn rồi còn làm nũng mẹ hả ? thôi để mẹ lấy nốt cái áo này rồi vô ăn cơm với con nghen
Tôi dạ ran, vô sắp thêm ở mâm cái chén với đôi đũa.
Tối, nghe sấm chớp đùng đoàng ngoài sông, tôi tụt xuống giường, chạy qua giường mẹ
-mẹ, sấm chớp, con sợ
mẹ nằm xích vô để tôi trèo lên, nằm một lúc giả ngủ say, thấy mẹ vòng tay qua ôm ngang lưng, tự dưng tôi sụt sịt khóc, mẹ giật mình
-sao vậy con?
Tôi quê nên chùi nước mắt:
-trông cha đi xa như vầy hoài để được ngủ với mẹ
Mẹ cười, tiếng cười làm ấm lạ. Tôi quay lại, nói nhanh
-mẹ, con thương mẹ nhất trên đời này
o0o
#3
Posted 16 May 2009 - 05:41 AM
o0o
Buổi chiều đang mơ gió mơ mây, thằng Lì chạy qua lôi cái ào
-chị Thắm về Hiên ơi
Hai đứa vô tới nhà cũng vừa lúc nghe tiếng chị khóc òa, hai đứa sững lại
-họ nói con là gái độc không con má ơi, con chịu không được
rồi chị nấc lên
-có chồng, chưa hiểu hết tính chồng đã thấy hàng xóm xoi mói , lời ra tiếng vào... con cũng muốn có một đứa con để ẳm bồng lắm chứ, con có ở ác chi đâu mà họ cứ xì xầm nhỏ to...
chị khóc, và nói, như chưa bao giờ được nói vậy, chị Thắm có nụ cười duyên duyên, ánh mắt trong vắt, thương mấy đứa bằng tất cả tình thương, lòng chị trãi rộng như dòng nước ngoài kia, cả xóm này, chị tốt, ai không biết, ai không hay .... vậy mà giờ chị xao xác, khô héo với những lời độc địa của người đời, của những xóm giềng thân cận
....
buổi tối trăng lên, ba đứa năn nỉ chị lên ghe để ba đứa chèo trên sông cho khuây khõa
-hồi chiều em về báo với ảnh là tối nay chị ở lại nhà má một bữa rồi, chị đừng lo
chị gật đầu, bước nhẹ lên ghe, thằng Lì chèo ghe ra giữ sông thật nhẹ, gió thổi hiu hiu , không đứa nào bảo đứa nào mà thay nhau nói, rất trật tự
-chị à, họ nói chị độc, nhưng họ có nuôi chị bữa nào không? chị buồn, họ có dỗ, có an ủi chị chút nào không?
-chị à, có con hay không, có sao, chị ra sao, tụi em biết, ba má biết, dì Út dì Mười ... ai cũng biết hết mà, họ chửi ai độc, chớ họ mở lời vậy là chứng tỏ bản tánh họ độc địa rồi
-chị à, mẹ em cũng không có con mới đem em về nuôi đó, cho ăn , cho học, ... người ta cũng nói này nọ, mà mẹ em đâu thèm để ý, kệ họ, họ nói chán, họ cũng thôi ...
....
không biết ba đứa thay nhau nói nhiều bao nhiêu, mà về khuya, trăng bạc lóng lánh cả một khúc sông, chị hít mũi, tựa nhẹ lưng ra sau ghe
-mấy đứa lớn hồi nào chị hỏng hay vậy cà ?
Rồi chị cười, tiếng cười giòn tan
-ừa ha, bấy nay chị cứ héo hắt, chi mà dại, để tâm làm ăn, để tâm chăm lo cho cái gia đình nhỏ, rồi lâu lâu về thăm mấy đứa, thăm tía má, vậy mà vui tháng ngày, từ nay, chị mặc người ta
thấy chị cười, biết chị đã nhẹ lòng đi, ba đứa vui quá mà quên mất mình đang ở trên ghe, vung tay, nghiêng mình , hét ỏm lên, cười vang cả khúc sông làm cái ghe lắc lư nghiêng ngã . Rồi thằng Lì lên giọng hát "tình anh bán chiếu", với cái giọng gà mái mới đổi tông vì dậy thì, làm bốn chị em cười rộ lên .
Ba đứa cùng hình dung ngày mai, chị sẽ ung dung bước qua bao lời độc địa, bờ môi xinh xinh của chị sẽ nhoẻn một nụ cười thật duyên, chị vẫn là chị Thắm của một ngày xưa thân thuộc của ba đứa .
tiếng khua nước thật đều, thật đều đang dắt chiếc ghe dần vào bờ, ánh trăng phía trên cao diu dàng men theo chiếc ghe nhỏ, lấp lánh, bình an ...
./.
Buổi chiều đang mơ gió mơ mây, thằng Lì chạy qua lôi cái ào
-chị Thắm về Hiên ơi
Hai đứa vô tới nhà cũng vừa lúc nghe tiếng chị khóc òa, hai đứa sững lại
-họ nói con là gái độc không con má ơi, con chịu không được
rồi chị nấc lên
-có chồng, chưa hiểu hết tính chồng đã thấy hàng xóm xoi mói , lời ra tiếng vào... con cũng muốn có một đứa con để ẳm bồng lắm chứ, con có ở ác chi đâu mà họ cứ xì xầm nhỏ to...
chị khóc, và nói, như chưa bao giờ được nói vậy, chị Thắm có nụ cười duyên duyên, ánh mắt trong vắt, thương mấy đứa bằng tất cả tình thương, lòng chị trãi rộng như dòng nước ngoài kia, cả xóm này, chị tốt, ai không biết, ai không hay .... vậy mà giờ chị xao xác, khô héo với những lời độc địa của người đời, của những xóm giềng thân cận
....
buổi tối trăng lên, ba đứa năn nỉ chị lên ghe để ba đứa chèo trên sông cho khuây khõa
-hồi chiều em về báo với ảnh là tối nay chị ở lại nhà má một bữa rồi, chị đừng lo
chị gật đầu, bước nhẹ lên ghe, thằng Lì chèo ghe ra giữ sông thật nhẹ, gió thổi hiu hiu , không đứa nào bảo đứa nào mà thay nhau nói, rất trật tự
-chị à, họ nói chị độc, nhưng họ có nuôi chị bữa nào không? chị buồn, họ có dỗ, có an ủi chị chút nào không?
-chị à, có con hay không, có sao, chị ra sao, tụi em biết, ba má biết, dì Út dì Mười ... ai cũng biết hết mà, họ chửi ai độc, chớ họ mở lời vậy là chứng tỏ bản tánh họ độc địa rồi
-chị à, mẹ em cũng không có con mới đem em về nuôi đó, cho ăn , cho học, ... người ta cũng nói này nọ, mà mẹ em đâu thèm để ý, kệ họ, họ nói chán, họ cũng thôi ...
....
không biết ba đứa thay nhau nói nhiều bao nhiêu, mà về khuya, trăng bạc lóng lánh cả một khúc sông, chị hít mũi, tựa nhẹ lưng ra sau ghe
-mấy đứa lớn hồi nào chị hỏng hay vậy cà ?
Rồi chị cười, tiếng cười giòn tan
-ừa ha, bấy nay chị cứ héo hắt, chi mà dại, để tâm làm ăn, để tâm chăm lo cho cái gia đình nhỏ, rồi lâu lâu về thăm mấy đứa, thăm tía má, vậy mà vui tháng ngày, từ nay, chị mặc người ta
thấy chị cười, biết chị đã nhẹ lòng đi, ba đứa vui quá mà quên mất mình đang ở trên ghe, vung tay, nghiêng mình , hét ỏm lên, cười vang cả khúc sông làm cái ghe lắc lư nghiêng ngã . Rồi thằng Lì lên giọng hát "tình anh bán chiếu", với cái giọng gà mái mới đổi tông vì dậy thì, làm bốn chị em cười rộ lên .
Ba đứa cùng hình dung ngày mai, chị sẽ ung dung bước qua bao lời độc địa, bờ môi xinh xinh của chị sẽ nhoẻn một nụ cười thật duyên, chị vẫn là chị Thắm của một ngày xưa thân thuộc của ba đứa .
tiếng khua nước thật đều, thật đều đang dắt chiếc ghe dần vào bờ, ánh trăng phía trên cao diu dàng men theo chiếc ghe nhỏ, lấp lánh, bình an ...
./.
1 user(s) are reading this topic
0 members, 1 guests, 0 anonymous users











