Jump to content



Tiếng Ve


  • You cannot reply to this topic
48 replies to this topic

#41 DongSaBang

  • Members
  • posts 264
    • Location:Cánh Đồng Chung

Posted 13 August 2011 - 09:58 PM

*** 10 ***


Buổi sáng, Hóc Môn trời nắng và sức nóng đã lên cao, Kỷ và Búm lấy taxi chạy về bùng binh công trường Quách Thị Trang trước chợ Sài Gòn. Chiếc Mai Linh đảo một vòng, Búm và Kỷ liếc mắt nhìn ngoài đường tìm Thu.

Mười hai giờ trưa, xe đua nhau chạy quanh bùng binh như dòng nước lũ. Điều ngạc nhiên là xe chạy mạnh xe chạy, người đi bộ mạnh người đi bộ vẫn băng qua đường, cứ thế giao thông trên đường vẫn êm đềm trôi như dòng sông. Người đi bộ chớ có điên mà dừng chân lại khi thấy xe chạy như đâm thẳng vào người! Lạ là chỗ đó, nếu bạn sợ bị xe đụng, dừng chân lại tránh xe thì bạn sẽ bị đụng. Nhưng nếu cứ đi tỉnh bơ thì bạn lại được an toàn. Nhìn cảnh giao thông trên đường giữa người đi bộ và xe cộ người ta liên tưởng như guồng máy nhà nước công an và nhân dân; Người đi bộ cứ tỉnh bơ bước qua đường và không chống lại dòng chảy thì được bình an, nhưng nếu chống lại hay làm khác đi thì sẽ bị xe đụng có khi đến chết người! Nhưng không mấy người không khỏi bàng hoàng và sung sướng sau khi qua được bên kia lề đường.

Giữa đoàn người đông như nem, Búm bắt gặp bóng hình Thu đứng bên bức tường, dưới bản tin điện tử nối đuôi nhau chạy từng hàng. Búm bảo taxi dừng lại:

“Thu. Búm và anh Kỷ đây nề.”

Trên tay Thu xách một túi ni-lông nhỏ tung tăng đi về chiếc Mai Linh. Và từ đây xe chở ba người rời thành phố Sài Gòn. Xe rẽ trong thành phố một hồi sau đã ra đến cầu Xa Lộ. Qua bên kia cầu Kỷ bảo tài xế cho ngừng xe để mọi người ăn trưa, nhưng Thu nói chạy về Long Thành hẳn ăn luôn thể, vì từ đây đến Long Thành khoảng vài giờ xe chạy. Chiếc xe tiếp tục lao trên đường. Chỉ một thoáng xe đã đến ngã ba Vũng Tàu, xe rẽ lối chạy về thị xã Long Thành. Nhìn những hàng cao su chạy thẳng tắp lướt qua mắt, chen kẻ những khoảng trống ở giữa, đều và ngay thẳng cứ chui dần về phía sau. Kỷ quay qua Thu:

“Hôm qua Thu nói Chị Hằng là thầy và là người chửa bệnh cho Thu là sao?”

“À, để Thu kể cho anh và Búm nghe nhe. Năm 17 tuổi tự nhiên một hôm Thu bị một linh hồn nhập vào Thu. Người này là một người đàn ông hung dữ lắm, và hình như người Miên gì đó, vì khi nhập vào Thu người này dùng thân thể Thu ăn nói tục tằng lớn tiếng (nhiều khi nói thứ tiếng không ai hiểu cả, như tiếng Miên vậy), hung hăng, hút thuốc và đập phá mọi thứ, và đặc biệt là làm cho sức mạnh của Thu tăng lên nhiều lắm. Mỗi lần như vậy phải có vài ba người thanh niên lớn mạnh mới kìm chế Thu đươc. Thu rất khổ, và từ đó phải đến chùa lạy Phật xin chửa trị. Có lần Thu vào chùa nhờ thầy tụng kinh đừng cho linh hồn đó nhập vào Thu nữa, đang tụng kinh làm phép chửa trị cho Thu, thì tự nhiên người đó nhập vào Thu và la hét cười như người điên vậy. Thu chửi ông thầy thậm tệ và bảo ông thầy:

“Mầy là cái thớ gì mà dám đụng đến tao, mầy không đủ khả năng đâu con, về tu thêm nữa đi, hahaha …”

Thu cười như con ma dại vậy. Rồi mặt mày Thu đỏ như cóc tía, đập phá lung tung beng, thầy tụng kinh niệm phật và rải nước vào người Thu chừng nào thì Thu lại cười to lên chừng nấy. Cuối cùng thầy chịu thua và bảo người nhà Thu là thầy dưới cơ con quỷ này, không trị nổi. Người nhà Thu phải đưa Thu đi nhiều chùa khác chửa trị nhưng không nơi nào chửa trị cho Thu được.

Một hôm có người giới thiệu “Chị Hằng” cho Thu. Chị Hằng là một người dàn bà tuổi độ 40, không chồng con. Chị ấy cũng giống Thu là cũng bị một linh hồn khác thường nhập vào người chị. Nhưng khác Thu ở chỗ là người nhập vào Chị Hằng là một người hiền, đi tu, rất nhả nhặn và có học thuật cao siêu có thể trị được tà ma. Vì vậy mà Thu bái lạy Chị Hằng nhờ giúp trị bịnh cho Thu. Những lúc Thu gặp Chị Hằng mà con ma đó nhập vào Thu thì Chị Hằng cũng lên đồng và răng đe con ma trong Thu, nó sợ Chị Hằng và ngoan ngoãn bước ra khỏi thể xác Thu. Người chứng kiến thấy lạ lắm, nó có vẽ thần phục Chị Hằng và nghe lời sai bão của chỉ. Thu chỉ nghe kể lại thôi, vì mỗi lần hồn ma đó nhập vào Thu thì Thu không còn là Thu nữa, cả thể xác và linh hồn Thu đều bị khống chế. Anh biết đó, Thu là một Bác Sĩ Y khoa nhưng Thu không giải thích chuyện nầy được. Chỉ biết là đôi khi thì nó nhập vào Thu, nhưng sau những lần Chị Hằng chửa trị thì nó bớt đi nhiều.”

Kỷ nghe Thu kể mà người lạnh lên, và đôi khi da thịt Kỷ nổi lên những hột hột như da gà! Không biết thật hư như thế nào nhưng Thu là bạn thân của Búm, và không có lý do nào Thu bịa đặc chuyên vừa kể, nên càng làm cho Kỷ tò mò thắc mắc và muốn thấy Thu lên đồng ra sao! Những lời kể của Thu lúc trầm lúc bỗng, lúc bình thường và lúc làm cho người nghe muốn nghẹt thở. Nhưng rồi cũng đến lúc chiếc Mai Linh phải dừng lại. Nơi đó là một căn nhà xây tường gạch, quét vôi màu hồng nằm bên lề đường cách chợ Long Thành khoảng 300m. Trước nhà là một cây trứng cá lâu đời, cành lá xum xuê che mát một khoảng đất lớn. Bên cạnh là một tiệm nước đơn sơ, thưa khách.

Cả ba Kỷ, Búm và Thu xuống xe. Nhìn đồng hồ khoảng hơn 3 giờ chiều. Thu quay qua bảo:

“Mình lên chợ Long Thành mua ít hoa quả rồi quay lại đây.”

“Kím gì ăn trước đi Thu, Búm đói bụng rồi.”

“Ừ, thôi vô chợ Long Thành ăn luôn, trong đó có nhiều quầy đồ ăn ngon lắm.”

Cả ba người đi bộ đến chợ. Sau bửa ăn Thu và Búm mua một bó hoa Huệ tươi thắm, một giỏ trái cây đủ loại rồi cùng Kỷ trở lại ngôi nhà lúc nãy. Cánh cửa sắt chạy hết chiều ngang căn nhà được hé mở một chút, Thu thò đầu vô và gọi:

“Chị Hằng ơi, Chị Hằng.”

Không nghe tiếng trả lời, Thu đẩy nhẹ cánh cửa bước vô nhà. Búm và Kỷ theo sau. Bên trong cánh cửa sắt là một căn phòng trống, rộng, lót gạch bông bóng loáng. Cuối căn phòng, nơi giữa nhà, có đặt một pho tượng của một người ăn mặc như Phật, mặt mày hiền lành, mắt long lanh miệng như miễm cười. Bước thêm vài bước nữa là hai tấm bình phong nằm ngang nhà, và phìa sau bức bình phong là một bàn thờ …Phật. Nhan đèn, hoa quả sáng trưng, nhưng cũng rất trang nghiêm. Kỷ và Búm đang nhìn những vật treo trên tường và quan sát căn phòng thì có tiếng chân bước ra.

“Chị Hằng. Chị khỏe không?” Thu vui vẽ đến nắm tay Chị Hằng.

“À em, sao hôm nay lên đây có chuyện gì?”

“Em lên thăm chị và có chút việc nhờ chị.”

“Mấy người kia là ai, bạn em phải không?”

“Dạ, họ là bạn thân của em và em lên đây cũng vì họ.”

“Xin chào Chị Hằng.”

Búm nghiêng mình và Kỷ cũng ngã đầu chào bà thầy của Thu. Nhưng Chị Hằng không nói gì đến sự nhờ vã của Thu, chị nói:

“Mời hai em và Thu ngồi xuống đây chơi chút đã.”

Chị Hằng ngồi xuống nền gạch bông, xếp bằng như tư thế của Phật và cả ba ngồi xuống theo bên cạnh bình trà và bộ ly đã có sẳn. Chị rót trà ra ly mời mọi người và trò chuyện vui tươi như người đã quen từ lâu. Chị Hằng đúng là một người hiền lành, hiền ngay cả gương mặt và tiếng nói. Nhìn chị, Búm thấy na ná giống bức tượng đặt giữa nhà, nhưng bây giờ trông chị hơi già hơn một chút. Chị ăn nói dịu dàng, nhỏ nhẹ như người đi tu và lúc nào trên gương mặt chị cũng nở nụ cười tươi. Chị nói chị làm công việc này là làm việc thiện để giúp đời, giúp người, ai có nhu cầu và có lòng tin ở cõi nhiệm màu. Và đặt biệt chị nói không nhận tiền thù lao. Nhưng bên cạnh bàn thờ luôn có một thùng như thùng thơ dùng cho những ai có lòng tin muốn cúng giường thì bỏ vô. Kỷ không rõ cuộc sống chị ra sao nhưng nhìn chung quanh nhà cửa và vật dụng trong nhà thì nghĩ chắc chị cũng có cuộc sống sung túc lắm. Có lẽ do nhiều người tin, đến đây cầu xin cúng bái.

Kỷ hớp ngụm nước xong nói:

“Hôm nay em nhờ Thu đưa đến đây thăm Chị Hằng, và nhờ Chị giúp em biết về tin tức của một người em bị mất tích mấy ngày nay.”

Không ai cho chị biết trước nhưng Chị Hằng hỏi:

“Em hình như người nước ngoài phải hông?”

“Dạ, em từ nước ngoài về làm đám cưới với Búm đây. Và trong lúc nhờ đứa em đi đưa thiệp mời đám cưới trên Long Thành này, thì bị mất tích.”

“Oi, không sao đâu, chắc không sao đâu, chị nghĩ em về vui vẽ đi.”

“Nhưng đã đến đây rồi, và có Chị đây thì xin nhờ chị cùng Thu giúp tụi em một bận.”

Chị Hằng vẫn đinh ninh rằng Linh không sao và có vẽ không có thiện chí muốn lên đồng để giúp Búm và Kỷ.

“Em hứa giúp bạn em rồi, nhờ chị giúp bạn em một lần.” Thu nói thêm.

“Em muốn thì được, chị chiều em. Nhưng phải đến nữa đêm mới được.”

“Dạ, bây giờ tụi em ra ngoài kia đi dạo một hồi cho bạn em thăm nơi đây rồi lát nữa tụi em trở lại gặp chị.”

“Được, mấy em đi chơi đi.”

Nói xong, Thu đưa Búm và Kỷ đi một vòng chơi ngoài thị trấn Long Thành. Ở đây Kỷ nhìn thấy khu cơ quan nhân dân xã, và bên cạnh có bưu điện. Kỷ vào hỏi chốt công an Long Thành thì được chỉ nằm mé bên kia phố. Kỷ nói với Búm:

“Tiện đây, mình còn nhiều thì giờ thôi để anh đến chốt công an báo cáo cho họ, xem họ có biết gì về vụ mất tích nầy không.”

“Ừa, mình đến đó đi.” Búm nói.

Kỷ đưa Thu về nhà Chị Hằng để Thu tâm sự với người thầy và nghỉ chân nơi đó. Xong Kỷ cùng Búm kêu xe Honda ôm đến đồn công an Long Thành. Đồn nằm một khu trống rỗng, chung quanh là những đám khoai mì mới vừa lớn lên. Kỷ vào hỏi xin gặp công an hành sự lo vê việc người mất tích, người gác trực nói:

“Ở đây có anh Hồng là công an trưởng lo về việc này, nhưng anh ấy bận đi một chút, anh phiền ngồi chờ nhe.”

Búm nói với Kỷ thôi trở lại gặp Thu đi, ngồi chờ biết đến ba giờ mơi về. Kỷ không trả lời Búm, lấy trong người ra gói ba con số mời người lính hút, xong tặng anh ta luôn cây thuốc ba con số Kỷ mang theo trong mình, người lính nhận cây thuốc tỉnh bơ, không cười, không vui, không buồn, và nói:

“Anh chờ đây tui vô trong kêu anh Hồng ra cho anh.”

“Em thấy hông, mấy ngày về đây mà anh học được thói làm ăn ở đây rồi, hơn em rồi đó.”

Búm thụt vào hông Kỷ một cái và nháy mắt ra dấu có tiếng chân người. Một người công an mặc áo vàng, mở cánh cửa bước ra, nói:

“Cảm phiền anh nhé, nhưng anh Hồng đi vắng đến chiều tối mới về. Anh có thể đợi hoặc trở lại ngày mai nhé.”

Kỷ chào người công an, bước ra sân.

“Giỏi dữ hén, về mấy ngày mà biết hơn em rồi hén, xí.” Búm ngúyt Kỷ một cái và cười mũi làm Kỷ hơi quê.

“Mã cha thằng lính đó, vậy mà nó lấy cây thuốc của anh tỉnh bơ còn làm như anh được việc rồi vậy! Thôi, đi về gặp Thu.”

Mười hai giờ đêm. Ngoài trời tối như mực, vạn vật đang trong giấc ngũ, không gian tĩnh lặng chỉ nghe tiếng côn trùng rỉ rả đó đây. Chị Hằng ăn mặc chỉnh tề, bảo Thu, Búm và Kỷ ngồi xuống nền gạch bông. Chị Hằng đến bàn thờ sắp đặt đĩa trái cây, thắp vài cây nhan và đốt hai ngọn nến. Khói hương bay tỏa khắp căn phòng một mùi thơm ngào ngạt. Chị Hằng bảo Kỷ đến bàn thờ thắp cây nhan và vái xin những gì Kỷ muốn xin, xong trở lại ngồi bên cạnh Búm. Chị Hằng trở ra, ngồi xuống trước mặt Thu. Miệng chị đọc lâm râm mấy câu thần chú. Thu ngồi bệt dưới đất, hai chân xếp vô và bắt ngược từ trong lên chạm đầu gối, mắt nhắm, hai tay đặt ngữa lên hai bắp vế như ngồi thiền. Búm và Kỷ ngồi tự nhiên, chăm chú nhìn Thu.

Tiếng thần chú Chị Hằng vẫn đọc lên đều đều, một hồi, thì, rắc réo, Thu bỗng giật người một cái, tiếng la cất lên the thé vang dội căn phòng như tiếng hú giữa rừng hoang, xé tan bầu không khí yên tĩnh của căn phòng. Và kế tiếp là một tràng cười như con quỷ truyền kiếp, nghe rợn người. Vừa cười Thu vừa ngồi trong tư thế của người ngồi thiền, và lết đi nghe kêu bập bập và nhanh như gió trên mặt sàn gạch bông! Thu lết đi một vòng tròn có đường kính cở một thước xong ngồi yên lại. Miệng vẫn nói khàn khàn như giọng vịt đựt, mặt mày hung tợn như Trương Phi và chen lẫn những tiếng cười nổi da gà! Thu cười và nói một thứ tiếng không ai hiểu nổi, và coi nơi linh thiên nầy như chốn âm ty, không sợ ai và ngạo nghễ như một tên anh chị chốn nơi giang hồ. Tiếng nói phát ra từ Thu rất lạ, không giống một chút nào tiếng nói hằng ngày của Thu. Khác đến 180 độ. Bất thình lình Thu nói:

“Muốn gì đây, muốn gì nữa đây, hahaha…”

Bất thình lình Chị Hằng cũng biến thành người cõi trên, chị không là Chị Hằng của một phút trước. Sắc mặt chị biến đi, trở nên nghiêm nghị, tiếng nói chị nhỏ, trong veo như tiếng chuông chùa và ngân vang xa. Nhưng rất ư hiền hòa. Chị vẫn chấp tay trước ngực và nói:

“Ngồi im đó, con không được phá nghe hông.”

Chị Hằng ra lịnh. Thu ngồi yên như một tên đồ đệ ngoan ngoãn nhưng vẫn cười khoái chí. Chị Hằng quay qua Kỷ, bảo:

“Nhà ngươi muốn hỏi gì thì hỏi đi.”

Kỷ hơi run người, miệng mấp máy nói:

“Dạ em… muốn… muốn biết người em của em tên Linh còn sống hay chết rồi.”

Chị Hằng mặt vui cười nói:

“Người đó không sao hết.”

“Dạ, nghĩa là sao ạ?”

“Nghĩa là không chết đâu. Ngươi có gì để hỏi nữa không?”

“Vậy bây giờ người đó đang ở đâu ạ?”

“Cậu ấy đi chơi vài ba hôm rồi về nhà thôi.”

Búm bảo Kỷ:

“Linh đã mất tích năm ngày rồi, anh hỏi lại một lần nữa cho chắc đi.”

Nhưng Kỷ chưa kịp hỏi thì Chị Hằng lại nói:

“Đã nói không sao rồi mà hỏi gì nữa.”

Thu vẫn ngồi yên một chỗ, la lối om sòm. Mặt mày Thu có lúc đổi thành màu xanh lúc biến thành màu đỏ, và đôi mắt lúc nào cũng láo liên trông rất dữ tợn. Thu có vẽ bực bội cử động mạnh, tay quơ qua quơ lại muốn đứng lên đi, nhưng hình như một sợi dây vô hình nào đó ràng buột Thu và khống chế sự hung bạo của Thu lại. Không khí trong căn phòng vừa ồn ào hổn loạn vừa trang nghiêm và sợ sệt. Kỷ và Búm nhìn Chị Hằng như người sư phụ đang kìm chế người đồ đệ hung hăng lúc nào cũng muốn bạo động. Gần mười lăm phút trôi qua từ khi Thu và Chị Hằng “lên đồng”, Chị Hằng nhìn Kỷ và hỏi lại:

“Nhà người có còn gì muốn biết nữa không?”

Kỷ không nghĩ thêm được chuyện gì khác để hỏi, ngồi tần ngân nhìn và muốn hỏi lại chuyện của Linh một lần nữa nhưng rồi lại im tiếng.

“Thôi, ta đi đây.”

Chị Hằng nói, xong, nét mặt và dáng điệu Chị Hằng bắt đầu biến đổi, trở lại bình thường. Ngay sau đó Thu cũng trở lại hình hài cũ, nhưng có vẽ mệt mõi lắm. Phải một lát sau Thu mới hoàn toàn bình phục. Kỷ hỏi:

“Thu có nhớ Thu nói và thấy gì không?”

“Không.”

Một tiếng trả lời cộc ngốc và một cái lắc đầu. Lúc bấy giờ cũng đã khuya lắm. Vạn vật ngoài trời vẫn im lìm và màng đêm vẫn bao trùm không gian. Chỉ có tiếng kêu của loài côn trùng vẫn rỉ rả trong màng đêm. Chị Hằng đã tĩnh hẳn, chị nói:

“Thôi khuya rồi, mấy em nghĩ ngoài phòng khách này đi nhe, chị phải vào bên trong.”

“Dạ, Chị Hằng đi ngủ. Tụi em xin cám ơn chị.” Kỷ nói.

“Sao, lúc nãy xãy ra như sao?” Thu hỏi.

“Chị Hằng nói Linh không chết, chỉ đi chơi đâu đó vài ngày rồi sẽ về.” Búm nói.

“Vậy là tốt rồi, anh Kỷ và Búm khỏi phải lo nữa. Thôi, khuya rồi mình đi ngủ nhe, Thu cảm thấy mệt lắm.”

Búm và Thu trải chiếc chiếu lên nền gạch, trùm mền tìm trong giấc ngủ.

Kỷ ra nằm dài trên chiếc salon, nhìn trên trần nhà suy nghĩ. Chị Hằng nói hay sự linh thiên nào đó nói qua chị Hằng, rằng Linh không chết! Vậy thì Linh đang ở đâu? Cả nhà đi tìm khắp nơi sao không thấy gì và không bạn bè nào của Linh biết gì về Linh hết. Đôi khi Kỷ không biết chuyện vừa qua có thể tin được không? Nhưng Kỷ nằm suy nghĩ: tiếng nói của Chị Hằng và ngay cả tiếng nói của Thu cũng có thể giả hoặc luyện tập lâu ngày cũng có thể nói như vậy được. Nhưng Thu ngồi với tư thế đó, ngồi như tượng Phật, tư thế của người ngồi thiền, hai chân xếp lại bên trong, mà có thể di chuyển bằng bàn toại trên sàn gạch, nhanh và dài như vậy! Kỷ nghĩ chắc chắn một người bình thường không thể làm được! Cho dù người đó tập luyện và có võ nghệ cao siêu. Vì cả thân hình của Thu chỉ có một điểm tựa duy nhất trên mặt đất là, hai cái mông. Và khi di chuyển tay của Thu cũng không chạm đất! Những điểm này làm Kỷ rùng mình và thay đổi cách suy nghĩ về những chuyện thần linh và thế giới siêu hình.

Vậy chắc là Linh vẫn bình an.

Nhưng sao không ai thấy và biết gì về Linh?

Kỷ suy nghĩ nhiều thứ và ngày mai sẽ làm gì, sẽ làm gì để tìm manh mối về sự mất tích của người em thân yêu, khi Kỷ chỉ còn bốn ngày nữa là phải lên đường trở về trời Tây. Kỷ thiếp đi trong giấc ngủ, và bên ngoài, trời vẫn tối như mực.

(tiếp)

#42 DongSaBang

  • Members
  • posts 264
    • Location:Cánh Đồng Chung

Posted 13 August 2011 - 11:23 PM

*** 11 ***



Sáng sớm, trời thanh gió mát. Một vài con chim sẻ chuyền cành ca hót líu lo trên cây trứng cá. Kỷ thức dậy bước ra đường, thị trấn Long Thành bắt đầu một ngày mới bằng đoàn người lũ lượt kéo nhau đến chợ. Từ trước sân nhà Chị Hằng, nhìn qua tay phải là ngôi chợ Long Thành sừng sững, bên tay trái là giáo đường Thiên Chúa Giáo. Quán nước bên nhà Chị Hằng chiều hôm qua vắng như chùa bà đanh vậy mà sáng nay không còn chỗ trống. Xe đạp, xe gắn máy dựng ngỗn ngan trước tiệm, những ly cà phê bốc khói bay trong gió mang theo mùi thơm hấp dẫn.

Kỷ đánh thức Búm và Thu. Hai người thiếu nữ vươn mình uốn người uể oải, ráng dương cặp mắt mệt mõi sau một đêm ngắn ngũi. Kỷ mời Chị Hằng và mọi người ra quán ăn sáng, nhưng Chị Hằng từ chối vì chị ăn chay trường. Kỷ biết không còn nhiều thì giờ nữa, nên tranh thủ trở về Sài Gòn sớm. Sau cái chào và nói lời cám ơn Chị Hằng đã giúp đở, Búm để lại một số tiền gọi là tiền cúng giường trên bàn thờ. Kỷ, Búm và BS Thu đến một quán ăn bên đường dùng bửa sáng. Thị trấn Long Thành nhỏ, dịch vụ thương mại và ăn uống chủ yếu tập trung chunh quanh chợ. Qua một đêm thiếu ngủ, cả ba vẫn còn mệt mõi, nên cần một bửa ăn để lấy lại sức. Búm gọi ba tô hủ tíu đặc biệt và ba ly cà phê sữa đá.

Từ đây muốn gọi taxi về thành phố hơi khó, và bến xe cũng không gần nên chỉ còn một cách duy nhất là đứng đường, đưa tay ra mỗi lần có xe khách chạy đến.

Chiếc xe khách 15 chỗ ngồi sà vô lề đường, người lơ xe đeo tòn teng, một tay nắm thanh sắt bên cửa, một tay đưa ra làm dấu cho xe đổ và miệng la dzô dzô liên hồi. Thu Búm và Kỷ nhảy vọt lên xe, chui ra phía sau ngồi. Xe đông người và tiếng máy nổ, tiếng gió cứ lùa vào hai bên tai lúc nào cũng nghe lùng bùng. Chen lấn với tiếng gió, Kỷ hỏi:

“BS Thu, sao BS không đổi về bệnh viện lớn làm cho khỏe?”

“Ai nói với anh là làm việc ở bệnh viện lớn cho khỏe? Em chỉ làm ở sở y tế thôi và em chuyển trạm nhiều lắm.”

“Chắc em giỏi nên nhiều nơi cần hả?”

Nghe nói, Búm xen vào:

“Anh không hiểu đó. Thu là một BS giỏi nhưng tính Thu rất thẳng thắn, không chịu luồn cuối và hay sửa lưng mấy xếp lớn ngu ngốc nên bị đì dữ lắm.”

“Ừ, em bị thuyên chuyển nhiều nơi và không ngóc lên được vì không chịu nỗi sự quan liêu mua danh trục lợi của các quan chức nhà nước, và cự lộn với họ hoài nên mấy năm rồi vẫn còn ngồi lanh quanh trong trạm xá lè tè thôi.”

“Vậy à. Tiếc cho những người có tài như em hén.”

Xe chạy về thành phố, dọc đường ngừng bốc người thêm nên xe đông nghẹt. Nhìn bác tài lấn nhau qua mặt vùn vụt, tưởng chừng như đun đầu vô lảnh búa vậy! Trong tay Kỷ cũng có mấy chục năm cầm bánh lái, nhưng ngay cả việc nghĩ đến mướn xe ở xứ này đưa gia đình đi chơi, Kỷ cũng không dám! Người ta nói “rừng nào cọp nấy”, vậy mà cũng lật gọng chổng cẳng lên trời hoài!

Xe đổ khách trên đường Hàm Nghi, Kỷ mướn taxi đưa BS Thu về, xong Kỷ cùng Búm trở lại Hóc Môn. Trên đường đi Kỷ nói:

“Thu và Chị Hằng nói Linh không chết, anh suy nghĩ hoài và muốn ở lại thêm một thời gian để tìm thử ra sao, em thấy được không?”

“Anh tính sao thì tính.”

“Vậy bây giờ anh và em lên thẳng sân bay Tân Sơn Nhất để anh đổi chuyến bay cho tụi mình.”

“Anh định ở lại thêm bao lâu?”

“Một tuần.”

“Ừ, cũng được. Nhưng bây giờ anh đi tìm đâu nữa, anh đã đi gần như hết chỗ rồi. Rẫy rừng trên Bầu Cạn, Long Thành nơi gần nhà Linh đưa thiệp anh cũng đến rồi. Em cũng muốn biết sự thật về Linh lắm. Sự mất tích của Linh trong lúc đi đưa thiệp mời cho mình làm em áy náy và cảm thấy có một phần trách nhiệm trong đó. Một nỗi buồn quá lớn trong ngày cưới của mình, em không biết có phải là linh tính cho một điều gì sau này không?!”

“Anh định trở lại đồn công an Long Thành nhờ họ tìm dùm. Họ làm công chuyện hình sự thì họ phải biết những gì xãy ra ở địa bàn của họ, em nghĩ đúng hông? Anh không biết có linh tính gì không, nhưng có lẽ mình phải sống với nhau sao cho khỏi hổ thẹn với sự mất mát này.”

“Ừ, anh nói em mới nhớ ra. Thôi, đến Tân Sơn Nhất xong rồi em đưa anh đến gặp một người bạn của em. Em nghĩ người này biết chuyện hơn và có thể giúp em.”

“Ai vậy?”

“Mai. Mai luật sư bạn của em đó. Mai hành nghề luật sư hai năm rồi.”

Sau khi đến Tân Sơn Nhất yêu cầu đình chuyến bay lại một tuần, Kỷ đưa Búm về nhà người chị.

“Cậu mợ đi Long Thành có kết quả gì khả quan không?” Chị Năm hỏi.

“Thầy nói Linh không chết đâu chị Năm. Hôm qua nay ở nhà có gì mới lạ không chị?”

“Không nghe gi hết cậu.” Chị năm nói trong buồn rầu, rồi tiếp:

“Thằng Chinh lên trường và gặp bạn bè của Linh nhưng cũng không có tin tức hết.”

“Từ khi Linh không về đến nay nhà mình có ai nằm mơ hay linh tính gì không chị Năm?”

“Không nghe ai thấy gì hết.”

“Sao lạ hả. Thường khi bị chết hoang thì linh hồn người chết sẽ về báo mộng cho người thân chứ.” Kỷ nhìn quanh nhà rồi sực nhớ một việc:

“Chị nhớ chú hai Cận không? Năm nọ đi làm trên Tân Cảng, chú hai nhìn thấy bọn họ ăn trộm vật dụng trong cơ quan đem đi bán. Vì sợ chú hai đi khai báo mà bon họ đem chú hai nhận chết chìm dưới cầu tàu. Ở nhà thím hai và cả gia đình không thấy về, không biết đi đâu, rồi khuya hôm đó chú hai về báo mộng cho gia đình là bị người ta hại chết. Chú báo cho biết chỗ chú bị hại nữa. Sáng sớm hôm sau người nhà lên cầu tàu ở Tân Cảng thì khám phá ra chú bị ép nhận chết tức tưởi, tay chân cong lại, mắt trợn to lên và miệng mồm há hốt như đang chống cự lại vậy. Tội nghiệp, chú bỏ lại vợ và hai đứa con gái ngây thơ mới tròn hai ba tuổi!”

“Ác quá!”

Chị Năm chíp miệng rồi nói tiếp:

“Nhưng chuyện báo mộng hay không mình cũng không thể dựa vào đó mà phán quyết công chuyện được.”

“Em cũng biết vậy, nhưng cũng muốn bám víu vào một cái gì đó để còn niềm tin. Tiện đây em xin báo anh chị là em và Búm sẽ ở lại thêm một tuần nữa. Tụi em sẽ trở lại khách sạn Tiếng Ve trên Sài Gòn ở để tìm thêm manh mối về Linh. Em sẽ thường xuyên liên lạc về gia đình và anh chị.”

“Chị muốn cợ chồng cậu ở đây cho vui, ở đây lo công chuyện cũng được mà.”

“Trên đó gần báo chí và bạn bè nhiều hơn, sẽ tiện cho em đi lại. Và có lẽ ngày mai em sẽ lên đồn công an Long Thành nhờ họ tìm tin tức của Linh. Thỉnh thoảng em sẽ về thăm anh chị và mấy cháu.”

Chiều đó Búm và Kỷ hẹn gặp Mai đi ăn tối trên đường Cống Quỳnh, quận Năm nơi gần nhà Mai.

Trên bàn ăn, Búm hỏi:

“Mai, Mai giúp tụi này một chuyến được không?”

“Chục chuyến cũng được chứ nói chi một chuyến, mà chuyện gì vậy?”

“Lên gặp công an hình sự Long Thành.”

“Úi cha! Bộ oánh lộn nhau sức đầu mẽ trán rồi sao.”

“Không có bà nội, chuyện em anh Kỷ mất tích đó. Mình không biết luật lệ nên muốn nhờ bà một chuyến.”

“Được, nghề của nàng mà. Chừng nào anh Kỷ muốn lên đó?”

“Ngày mai nhé, Mai?”

“Ok, mai mấy giờ? Chắc phải đi thật sớm nhe, được không?”

“Được, mai Búm và anh Kỷ đến đón Mai lúc 8 giờ sáng. Bây giờ mời Ăn tối đi, mình đói muốn rụng tay chưn rồi.”

“Mấy người bạn ở chung với Mai vui tính quá hén.” Kỷ nói.

“À, anh nói mấy cô thợ cắt tóc đó hả. Ban ngày thì nhiều chuyện chứ chiều tối lại không còn gì để cắt nên mấy cố đó thất nghiệp đó anh.”

“Không dám thất nghiệp đâu. Không phải mấy mẹ suốt đêm xem ba cái ngữ đó hả.”

“Ô hay, cái ngữ gì ta. Búm có nghe công an cũng đang đầu tư mạnh trên lảnh vực đó không.”

“Thôi, mệt. Công an cái gì không làm, miễn sao có kiếm ăn là mấy ổng nhào vô che chở để ăn theo, Mai biết quá mà. Thành ra bây giờ xã hội bại hoại lắm rồi.”

“Hè hè, anh không có ý kiến gì nhe.”

“Huh, mấy cha cũng khoái chết mẹ đi, ý kiến ý cò gì.” Búm gắt gõng.

“Hôm trước Mai nói rồi, cô nường nì méc cở lắm. Hà hà…”

Câu chuyện phiếm tắt ngang khi thực khách bắt đầu đông lên, và người chủ có ý muốn lấy bàn lại cho kẻ đến sau. Kỷ trả tiền, bỏ lại trên bàn năm ba ngàn tiền tip. Búm kêu cyclo đạp cho Mai về. Trước khi đi Búm không quên nói theo Mai:

“Bà nhớ học chạy xe gắn máy dùm tui nghe hông, mỗi lần gặp bà là tui cháy túi cho mấychiếc xe ba bánh này đó.”

“Xe này không phải xe ba bánh à nghen, làm như người ta mập lắm vậy đó.”

Tiếng của Mai hòa tan trong gió, để lại Kỷ và Búm lay hoai trên chiếc Dream ii, tìm đường về khách sạn Tiếng Ve.

Sáng sớm Kỷ và Búm đã đến đường Cống Quỳnh, quận 5. Chiếc xe taxi nằm sẳn bên đường, Mai mở cửa bước ra, miệng cười dòn tan:

“Đúng hẹn dữ hén, dân Tây có khác. Thôi, mình lên đường kẻo mặt trời lên thì nắng, mà nắng thì nó cực lắm. Hì hì…”

“Nữa, cũng cái bững của bà nữa. Mệt.” Búm lại cù nhèo.

Chiếc taxi lại chạy trên con đường cũ, về đồn công an thị trấn Long Thành.

(tiếp)

#43 DongSaBang

  • Members
  • posts 264
    • Location:Cánh Đồng Chung

Posted 13 August 2011 - 11:28 PM

*** 12 ***


Trở về làm đám cưới với Búm, Kỷ có mang theo một ít tiền dư để sau ngày lễ tân hôn sẽ đưa Búm đi tuần trăng mật. Búm kèo nèo, đòi, và nói với Kỷ rằng, Búm muốn đi tuần trăng mật ở Thái Lan, Trung Quốc hay xứ Lào huyền bí, nơi có những con sông, suối chảy ngang qua những “khách sạn” giữa nơi hoang dã, để Búm đu đưa trên những sợi dây thừng rồi buông mình trên thác nước. Búm nói chắc vui lắm! Kỷ nói sao Búm còn nhỏ con quá! Quê hương mình đẹp biết bao mà đã đi chưa hết, sao lại muốn đi đâu. Mà nhất là nghe hai chữ Trung Quốc là Kỷ thấy ghét rồi, đừng nói chi bỏ tiền và thì giờ đến đó. Kỷ nói với Búm đi đâu thì anh có thể đưa em đi nhưng Trung Quốc thì muôn đời này anh sẽ không bao giờ bước chân đến đó. Rồi Kỷ và Búm vẽ ra chương trình tuần trăng mật ở Đà Lạt mộng mơ. Nơi đó, những buổi ban mai sương mù bay là đà trên ngọn cỏ, có những thác nước trử tình với hồ Than Thở, suối mơ, thung lũng Tình Yêu, và đồi thông Hai Mộ. Nơi đó, Kỷ sẽ kể cho Búm nghe những chuyện tình bất hủ đã đi vào lòng người từ muôn năm trước.

Nhưng tuần trăng mật đó chỉ có trong mơ.

Chiếc taxi đã qua khỏi ngã ba Vũng Tàu, Mai quay qua hỏi:

“Anh Kỷ có mang theo vài ba cây thuốc không?”

“Không.”

“Vậy thì mình nhờ tài xế ngừng xe đâu để mua ít thuốc.”

“Từ đây đến đồn công an đâu có chỗ nào buôn bán đâu, hay là mình lên chợ Long Thành mua xong rồi quay trở lại, được hông?” Búm nói.

“Anh nghĩ chắc phải làm như vậy đi. Và mình đến đó kím cái gì ăn trước đã.”

Sau bửa ăn chiếc xe taxi quanh ngược trên đại lộ 51 chạy về đồn công an Long thành. Trước đồn công an là một thửa đất trống, bên cạnh có sân đậu xe và một quán nước đơn sơ. Mai nhìn Búm nói:

“Mai nghĩ anh Kỷ ngồi uống nước bên quán kia đi, để Mai và Búm vào gặp mấy ông công an được rồi.”

“Sao vậy? Anh muốn đi chung cho rõ sự việc không được sao?”

“Không phải là không được, nhưng có mặt anh em nghĩ sẽ không tốt. Thứ nhất mình chỉ đến đây khái báo với họ là em mình mất tích ở vùng này, nhờ họ điều tra, mà việc khai báo thì không cần có anh. Thứ nhì là người ta biết anh là “khúc ruột ngàn dặm” thì họ đòi hỏi nhiều thứ không thuận tiện cho mình.”

“Nhưng có ai nói với họ anh là Viêt kiều đâu?”

“Không cần ai nói hết, chỉ nhìn anh là thấy hai chữ Việt kiều nằm chần dần trên mặt, trên người anh rồi. Anh không hiếu đó, ở xứ này Việt kiều sẽ được cư xử hoàn toàn khác với người bản xứ. Từ tiêu chuẩn dịch vụ, giá cả cũng đều khác. Nên anh ngồi chơi xơi nước bên ngoài đi, để tụi em dễ bề làm việc.”

Nói xong Mai và Búm rời sân đậu xe vào đồn công an, và Kỷ đành bách bộ ra quán nước ngoài đầu đường. Gọi trái dừa tươi, Kỷ nói thầm trong miệng: “Quái đảng, xứ sở gì mà lạ, một mặt thì kêu xin nài nỉ khúc ruột ngàn dặm, một mặt thì coi khúc ruột ngàn dặm chỉ là một con cá mập để hút và bòn.”

“Thưa đồng chí công an, em là luật sư Huỳnh Kim Mai, đến đây để báo cáo một vụ mất tích người thân trên địa bàn quận Long Thành. Nhờ đồng chí giúp.”

“A, chị có phải là người nhà của anh gì hôm qua đến đây không? Chị cứ gọi tôi là Hồng được rồi, khỏi đồng chí gì cả. Vậy hai chị cho biết chi tiết về vụ mất tích nầy đi.”

“Da, thưa…. Anh Hồng, chúng tôi có người em trai 22 tuổi, cách đây sáu hôm có đem thiệp mời dự đám cưới đến ba nhà người thân ở Bầu Cát, Long Thành. Sau khi trao thiệp mời, em chúng tôi không thấy trở lại nhà và mất tích từ hôm ấy.”

“Khi đi cậu ấy ăn mặc thế nào?”

“Dạ, em tôi đi xe Cyti đỏ, mặc quần bò màu xanh, áo thum đỏ và đội nón vãi trắng.”

“Chị biết gì thêm nữa?”

“Khi không thấy em tôi về, người nhà có gọi điện thoại lên ba nhà người thân trên Bầu Cát hỏi, thì nghe nói là sau khi trao thiệp mời em tôi quay đầu ra về khoảng 12 giờ trưa hôm đó. Không biết các anh bên hình sự có phát hiện trường hợ nào trên địa bàn của các anh giống như em chúng tôi không?”

Sau lơi khai của Mai, Búm thò tay vào túi xách tay, nói:

“Và đây là bức hình mới nhất của em tôi.”

“Không. Chúng tôi không có tin tức gì cho chị. Nhưng được rồi, chúng tôi sẽ lưu dữ kiện vào hồ sơ và sẽ điều tra thử, khi có kết quả chúng tôi sẽ liên lạc chị.”

“Thưa anh…Hồng, điều tra thử nghĩa là sao ạ?”

“Ừ, thì tôi nói thử là thử vậy đó.”

“Thưa anh, chúng em nhờ anh điều tra thiệt dùm đi ạ, vì đây là mạng sống của một con người, và chúng em nghĩ các anh là công an hành sự, là người có thẩm quyền và nhiệm vụ lo cho dân khi có sự báo cáo của dân, phải không ạ? Hơn nữa các anh chắc biết rõ những thành phần bất hảo nào hoạt động trên địa bàn của các anh.”

“Chị không cần phải nhắc, chuyện chúng tôi chúng tôi biết phải làm gì.”

“Dạ, thưa anh Hồng đừng nóng giận tội em, chúng em chỉ vì nóng lòng muốn biết tin tức sống chết của người thân, vậy thôi. Và chúng em cũng xin nói rõ là nếu các anh tìm ra tin tức về em chúng tôi, chúng tôi sẽ hậu tạ ạ.”

“Chị muốn hậu ta bao nhiêu?”

“Dạ, mười cây vàng, thưa đủ không ạ? Và tiện đây em xin bíu các anh một triệu để mua xăng và năm cây ba con số để mấy anh hút.”

“Được, mấy chị yên chí về đi. Chúng tôi sẽ liên lạc với chị khi có tin tức khả quan.”

“Cám ơn anh Hồng, và đây là tâm danh thiếp của em. Mong nhận tin sớm từ các anh.”

Mai và Búm rời căn phòng lấy cung, lội bộ ra quán nước ngoài đầu đường. Kỷ hấp tấp:

“Sao, họ có biết gì không em?”

“Trời ơi! Sao Mai ngon quá vậy, Mai dám nói với mấy ổng như vậy hả, mình thấy Mai chì ghê đó.”

“Nói cái gì, chứ Búm không nghe sao. Thằng chả nói để điều tra thử, thử là sao, mình biết thằng chả muốn ăn rồi nên nói thẳng ra luôn cho xong.”

“Họ muốn ăn bao nhiêu cũng được, miễn sao mình biết tin tức của người nhà mình là được rồi. À, mà họ đòi bao nhiêu?”

“Họ không đòi, nhưng em nói mười cây.”

“Mười cây thuốc hạ?”

“Anh đừng nằm đó mà mơ. Mười cây vàng đó anh.” Búm nói.

“Thôi mười cây cũng được, chỉ mong Linh còn sống thôi. Và anh cũng xin cám ơn Mai nhé.”

“Ơn nghĩa gì, bạn bè mà anh. Dẫn em đi nhậu một chầu là được rồi.”

“Mấy chầu cũng hầu em hết. Mình trở về Sài Gòn đi, anh có dặn anh tài xế chờ mình ngoài kia kìa.”

Ba người bước đến chiếc taxi đậu sẳn bên đường.

Quốc lộ 51 chạy về Sài Gòn trời nóng như lửa. Khi xe chạy qua rừng cao su trên quốc lộ số 1 ở Biên Hòa, đến quán nước nằm sau những tàn cao su Kỷ lại nhớ nhừng giây phút hãi hùng nhất trong đời vừa xẩy ra như hôm qua. Kỷ không ngờ phải trả một giá quá đắt cho hạnh phúc lứa đôi, mà không biết niền hạnh phúc kia có theo Kỷ suốt cuộc đời này chăng!

Xe về thành phố. Kỷ trả tiền cho tài xế tiếp tục đưa Mai về quận Năm, Kỷ và Búm trở lại khách sạn Tiếng Ve.

Từ đó, hằng ngày Kỷ theo dõi những bản tin có liên quan đến mục đăng mất tích trên báo. Và Kỷ vẫn thường chở đứa cháu, Chinh, đến những nơi mà Kỷ nghĩ Linh có thể đi qua hay dừng chân. Có những buổi chiều đi tìm em trở về gặp mưa, mưa như đổ, mưa làm mờ đôi kính cận, và mưa che khuất cả những lối đi. Mưa làm ngưng đọng bước chân người, để suy tư và hoài niệm!

Rồi có hôm Kỷ cùng Chinh đi qua vùng Thủ Thiêm tìm Linh. Giữa đường Kỷ lại mắc kẹt giữa hai băng du đảng đang rượt đánh nhau. Một đoàn người: nhỏ, lớn, trai, gái, đàn ông, đàn bà rượt đánh một đoàn người khác. Một người chạy không kịp, bị đoàn người phía sau đập cái xẻng vào đầu nghe cái “bập”. Ngã người, ấp mặt xuống đất. Thế là một đống người như kiến bu lại, đánh, đá, đâm, chém…, đến chết. Kỷ vùng vằng nói với đứa cháu muốn nhảy vào cứu, nhưng đứa cháu nói: “Cậu vào nó đập cậu chết luôn đó.” Kỷ chỉ biết đứng nhìn, mà lòng đau xót. Và tự hỏi, phải chăng thân phận con người nơi đây có hơn con gà?

Vài ngày sau, Mai gọi điện thoại về khách sạn Tiếng Ve báo cho biết là, công an hình sự Long Thành báo tin có tìm thấy một xác người.

Kỷ bồi hồi lo sợ, gọi lại công an để biết thêm chi tiết. Rồi lật đật lên xe cùng Búm phóng chạy về đồn công an Long Thành.

Chiếc xe vừa lăn bánh, Kỷ lại nhớ giây phút rờn rợn khi nhìn thân thể của người thanh niên bị nước cuốn chết trôi đem về nhà xác ở Hạnh Thông Tây tuần trước. Kỷ nói với Búm:

“Hay là em ở nhà đi. Đến đó không tốt cho em đâu.”

“Có gì mà tốt với xấu, em chỉ muốn biết tin Linh thôi.”

“Nhưng nhìn xác người chết trong hoàng cảnh này sẽ không làm em bình thường được. Kỳ trước, sau khi đi xem xác người thanh niên nọ, anh đã phải trải qua nhiều cơn ác mộng những đêm sau đó. Anh không muốn em sẽ như anh, hơn nữa em là đàn bà con gái, em sẽ không chịu nỗi.”

“Em sẽ chịu nỗi, anh để em đi theo.”

Và chiếc xe vẫn lăn bánh. Kỷ không khuyên can Búm nữa. Những suy nghĩ tự mâu thuẩn nhau lại cứ liên tục xâm chiếm đầu óc Kỷ. Kỷ muốn biết về tánh mạng của người em, Kỷ vẫn tin rằng lời Chị Hằng nói Linh không chết. Nhưng sau khi nghe công an Long Thành báo tin một xác chết, sao Kỷ lại hấp tấp đến nhận diện! Nếu xác người đó là em của Kỷ thì sao? Không lẽ cuộc sống này chỉ toàn là mất mác! Năm lên mười một Kỷ tiễn đưa người cha thân yêu lên phi trường về quê, để chết! Một cuộc tiễn đưa đáng lẽ đầy ứa lệ, mà hình như Kỷ cững không rơi được giọt nước mắt. Kỷ chỉ âm thầm đạp chiếc xe cũ kỷ theo người cha lên tận phi trường, để tiễn đưa, rồi âm thầm đạp chiếc xe rách nát đến trường. Có lẽ hôm đó là lần đầu tiên Kỷ không còn tâm trí nghe lời thầy giảng. Vì từ hôm đó Kỷ biết những cuốn sổ điểm mang về hàng tháng, sau này, sẽ không còn ánh mắt vui mừng, và cái xoa đầu hảnh diện của người cha, khi xem và đặt tay ký vào thành tích suất sắc của đứa con thơ. Nên những cuốn số điểm đã trở thành vô nghĩa! Rồi hai mươi mốt năm sau Kỷ sống như con trâu điên, một mình nơi xứ người. Và ngày trở lại, là ngày nhận tin người anh mất! Kỷ đã khóc những đêm dài vô tận, đã úp mặt khóc tức tưởi hằng ngày trên bàn làm việc đến đỏ mắt, nhưng có ngươi nào làm chung đã biết vì sao Kỷ khóc đâu! Và hôm nay, không, Kỷ không muốn khóc nữa.

Chiếc xe ngừng lại bên đám củ mì. Kỷ đưa Búm, những bước chân ngập ngừng, từng bước đến sân xi măng bên ngoài đồn công an. Kỷ bẻ góc, xéo bước qua phía sau hè bên căn nhà. Ba người, kẻ đứng, người ngồi bên một xác chết. Tiếng khóc sụt sùi, và những cái nhìn vô định vào khoảng trống. Kỷ và Búm đứng cách một không gian, đủ để nghe và thấy. Người đần bà đáng thương, nước mắt đầm đìa ngồi bên xác chết: “Sao thế nầy! Sao ai nỡ giết con tôi thế nầy! Con ơi!” Người đàn ông đứng bên cạnh, chất vấn người mặc áo trắng, dường như một y sĩ: “Hai cái thận con tôi bị lấy đi từ lúc nào? Lúc nó còn sống hay đã chết?” Người mặt áo trắng nói: “Dường như lúc mới vừa chết.”

Búm cuối mặt, chạm những giọt nước mắt trên gò má:

“Thôi, về anh.”

Khi đi qua quán nước bên đường, Kỷ nghe nhũng lời thì thầm của những người khách hiếu kỳ:

“Quân dã man, người ta chết rồi nó vẫn còn ăn!”

Trở về khách sạn Tiếng Ve, Búm úp người trên chiếc giường nệm. Kỷ hé mở cánh cửa sổ, nhìn ra đường. Những tiếng ve lại trổi lên, như những đêm mùa hè. Những tiếng ve nghe còn buồn hơn tiếng lòng.

Hai ngày sau Kỷ và Búm rời sân bay Tân Sơn Nhất. Những bản tin tìm người mất tích của Linh, và lời hậu tạ với công an hình sự Long Thành vẫn còn đăng trên báo đến hai tuần sau.

Biết bao giờ tiếng - ve - sầu sẽ ngừng kêu!?

./.


============
Đồng Sa Băng

#44 TửQuỳnh

  • Ban Điều Hành
  • posts 1,375
    • Gender:Female
    • Location:Địa ngục trần gian

Posted 15 August 2011 - 03:07 PM

Chưa hết mà Beng ..?? Kết thúc ở đây thì đau tim lém á

#45 DongSaBang

  • Members
  • posts 264
    • Location:Cánh Đồng Chung

Posted 16 August 2011 - 12:14 PM

Tím giỏi quá hén! Cho Tím đi phóng vấn thiên hạ là thiên hạ từ chết tới bị thương thôi! À hả, câu chuyện này cũng có thể nói là chưa hết, nhưng cũng có thể nói là hết rùi.

Nếu cho là hết thì coi như trong chuyện tình này Kỷ và Búm sẽ mãi mãi ray rức về việc mất tích của Linh (vì nhờ Linh đi đưa thiệp cưới và đã bị xã hội đen thanh toán cướp giực hại thân xác, cộng với sự bất lực của CA và sự tàn nhẫn của con người). Còn Búm và Kỷ sau khi rời khỏi SG không biết sự mất tích của Linh có ảnh hưởng gì đến cuộc sống gia đình? Và có thật sự hạnh phúc không? Kỷ có nghĩ gì trước ngày cưới (ngày vui) khi người thân em/cháu không biết sống hay chết từ đám cưới của mình?

Nhưng nếu tiếp tục thì nghĩ rằng không biết Linh có thật sự bị hại chết hay vẫn còn sống, và nếu còn sống thì tại sao Linh lại bỏ nhà ra đi trong lúc này???? Rồi Kỷ và Búm có theo dỏi và trở lại SG để tìm sự thật về Linh? Nếu thật sự Linh trở lại thì sao và nếu Linh mãi mãi không trở về với gia đình thì sao? Hay biết đâu về lại SG Kỷ lại gặp muôn điều rắc rối, và rồi câu truyện sẽ không bao giờ chấm hết .....

Haha... Thôi mệt quá Tím ơi. Ðể cho nó tạm hết đi, khi nào rãnh Beng sẽ nghĩ lại nên viết tiếp hay chôn nó luôn. :36_27_6: Hay biết đâu để lại một chút gì trong tâm tư người đọc để tự mung lung suy nghĩ và théc méc cũng hay!!!

#46 TửQuỳnh

  • Ban Điều Hành
  • posts 1,375
    • Gender:Female
    • Location:Địa ngục trần gian

Posted 16 August 2011 - 12:38 PM

Chòy, Tím lên cơn tim là Beng tốn tiền ...phúng điếu à nha. Mà chờ Beng chắc 2 năm sau nữa Linh mới mò dzia, thôi để Tím tự biên tự diễn nghen ...

Rằng là vì Linh yêu thầm Búm từ lâu mà chưa dám tỏ, đùng 1 cái có ông cậu cà chua từ đâu chui ra dzớt tay trên, Linh buồn tình bỏ nhà đi bụi, 2 năm sau dzìa dắt theo cô vợ "mặt 6 cái quần lót" (blahaha)

(Trốn ...hỏng thôi bị ký đầu)

#47 DongSaBang

  • Members
  • posts 264
    • Location:Cánh Đồng Chung

Posted 16 August 2011 - 02:50 PM

Hum nay thị trường đỏ chót nghen Tím. :36_28_1:

Please Login or Register to see this Hidden Link



#48 TửQuỳnh

  • Ban Điều Hành
  • posts 1,375
    • Gender:Female
    • Location:Địa ngục trần gian

Posted 17 August 2011 - 12:08 PM

Tự nhiên phang 1 câu chớt quớt vậy Beng

#49 DongSaBang

  • Members
  • posts 264
    • Location:Cánh Đồng Chung

Posted 17 August 2011 - 02:31 PM

Ừ, tại mặc một lúc 6 cái nên nóng nãy bực mình chắc hehe ... :laugh: :laugh: :laugh:





1 user(s) are reading this topic

0 members, 1 guests, 0 anonymous users