Anh Hàng Xóm
#1
Posted 17 October 2008 - 09:53 AM
Không biết từ bao giờ tối thứ Bảy trở thành tối cuả tôi và ... anh. Anh là hàng xóm lâu năm cuả tôi. Có lẽ vì cùng là người Việt Nam nên tôi và anh hay chuyện trò và tôi cám ơn trời đất đẩy đưa sao cho anh dọn nhà tới đây, tới cái nơi khỉ ho cò gáy chẳng có bóng Việt Nam nào cả này để tôi được dịp nói chuyện bằng ngôn ngữ mẹ đẻ cuả mình. Với tôi, chỉ ngôn ngữ mẹ đẻ mới có thể tuôn ra khỏi đầu lưỡi tôi trôi chảy, dễ dàng cũng như anh nói gì, nhắm mắt lơ đãng tôi cũng hiểu thông suốt không cần phải ... thông dịch vậy.
Anh vui tính dù cuộc đời anh thăng trầm dâu bể. Tôi thường hỏi anh những chuyện trong quân đội vì với tôi những chuyện này xa lạ không khác gì chuyện cổ tích. Anh pha cho tôi tách trà, câu chuyện với giọng nói đều đều cuả anh nghe thật thu hút, độc đáo ... Thỉnh thoảng thay vì trả lời câu hỏi cuả tôi, anh lại bảo:
- J. phải gọi tôi là chú mới đúng. Tôi lớn tuổi hơn J. nhiều quá mà
Tôi cãi ngay:
- Chính vì anh lớn tuổi hơn J. quá nên J. mới gọi anh là anh để anh bớt già mà
Anh bỗng dưng trầm ngâm:
- Ngày xưa Ngân Quỳnh cũng hay cãi bướng như J. vậy
Nói xong, mặt anh sầm xuống, buồn hiu hắt. Tôi lại đùa:
- Nói chuyện với J. anh đừng nhắc tới người xưa chứ, J. ghen lắm à
Anh lặng lẽ rót thêm trà cho tôi rồi ngồi yên nhìn vào khu vườn đang chìm dần vào đêm. Tôi không nói gì thêm, ngắm bóng anh đổ nghiêng dưới ánh sáng vàng vọt cuả bóng đèn từ trong nhà hắt ra. Tôi biết anh lại đang trở về ngôi trường cuả các nàng áo tím ngày xưa, nơi anh đã miệt mài gieo hạt, bón phân, tưới nước, chăm chút cho cây si trước cửa trường cho tới ngày chính thức làm người yêu cuả Ngân Quỳnh.
- Ngân Quỳnh đẹp, nét đẹp không cần son phấn nhưng vẫn sắc sảo mặn mà ...
Anh tả Ngân Quỳnh như vậy. Cưới nhau vài năm, anh liên miên đi đánh trận vì tình hình miền Nam ngày càng tệ hơn. Ngày quân đội tan hàng, anh xốc xếch từ miền Trung lần mò trở về Saigon, lúc nhập được vào với những người lính còn đang cố gắng chống cự, lúc theo đoàn người chạy nạn nheo nhóc. Về tới nhà anh được tin Ngân Quỳnh đã theo gia đình đi tị nạn hai hôm trước. Anh hụt hẫng, rối bời tâm trí lâu lâu lại lẩm bẩm một mình "sao chẳng chờ nhau cùng đi ...".
Những năm tháng trong trại cải tạo ngốn nghiến dần tình cảm cuả anh. Ngân Quỳnh bặt vô âm tín. Nếu không có mẹ già lặn lội đường xa thỉnh thoảng vô trại thăm anh, có lẽ anh chỉ còn là một kẻ tứ cố vô thân trong tù mà thôi. Cũng may, đám bạn bè cùng cảnh ngộ thường đùm bọc chia sớt buồn vui nên anh vơi dần đến chai sạn. Ngày ra khỏi trại cải tạo, anh đến trường cũ cuả Ngân Quỳnh đi quanh quẩn quanh trường tưởng nhớ cũng như nhận thức lần cuối một tình yêu đã từng có và không còn tồn tại.
- Tôi không hận Ngân Quỳnh vì đời sống cuả tôi phải xa nhà luôn trong khi Ngân Quỳnh đẹp và còn trẻ quá. Tôi chỉ buồn vì lâm vào tình cảnh không biết rõ thế nào là "trường cữu" J. ạ
Anh nói với tôi như vậy nhiều lần, nghe như điệp khúc của bài hát cuộc đời vô vị. Tôi nghe chỉ biết thở dài bởi vì tôi cũng như anh, không biết thế nào là "trường cữu" vì sau lần ly dị, sau vài lần "bồ bịch lăng nhăng" cho đỡ tẻ nhạt cuộc đời tôi lại vẫn thui thủi một mình ... Chán đời, tôi bỏ thành thị náo nhiệt, tìm công việc đủ nuôi sống tôi ở nơi này rồi gom góp tiền bạc dành dụm mua căn nhà nhỏ để che mưa tránh nắng. Sau giờ làm việc tôi lui cui trồng vài ba thứ cây trái, rau quả chung quanh nhà cho vui. Lúc đầu cũng buồn nhưng cũng may có anh dọn về ở kế bên. Hai chúng tôi ngày càng thân nhau hơn nhưng vẫn không có tình cảm nào khác ngoài tình lối xóm, tình đồng hương, có lẽ vì cái sợ về hai chữ "trường cữu" vẫn còn mạnh mẽ quá trong lòng mỗi người.
Anh hay kể chuyện cho tôi nghe từ chuyện mẹ già qua đời khi anh vừa mới tới Mỹ, anh khóc ròng thương mẹ không về được để tiễn mẹ lần cuối, chuyện bạn bè đồng đội, chuyện tù cải tạo, chuyện Ngân Quỳnh và cả chuyện ... ma. Câu chuyện cuả hơn nửa đời người kể mãi rồi cũng hết, tôi bắt anh lập lại, kể lại, có khi anh hỏi:
- J. nghe hoài không thấy nhàm chán sao?
- J. nghe hoài để nhập tâm, sau này J. sẽ viết về anh mới hay vì văn viết từ tâm độc giả đọc mới thấy ... phê anh ạ
Anh cười xòa, nâng tách trà lên môi:
- Chào cô nhà văn tương lai
- Chào anh độc giả duy nhất
Tôi bắt đầu viết và có lẽ anh sẽ mãi là độc giả duy nhất. Đàn có tri âm, văn tôi có một độc giả và như thế tôi đã đủ vui để tiếp tục kiếp người tỵ nạn tha hương ...
Joanna
#2
Posted 18 October 2008 - 03:11 AM
Nếu mà YR là "anh" trong truyện trên thì chắc là YR thương J. rồi, mà cũng có khi "anh" thương thiệt mà mắc cỡ hỏng nói, cứ lấy chuyện cũ ra kể để có cơ hội nói chuyện với hàng xóm . Chứ chuyện thích nhau hồi xa lẵm, sau bao chục năm, đâu mấy ai mà giữ và thương hoài được, có muốn thương hoài thời gian cũng dội mưa gió cho quên bớt đi hà . YR "bói" vậy á.
Ngày xưa ở đây có Hoài Yên cũng vừa bướng vừa sâu sắc như Joanna vậy. Viết đọc nghe thích lắm. Viết nữa cho YR đọc ké với nha, J! :)
#3
Posted 18 October 2008 - 11:16 PM
Truo'c he^'t ca'm o*n YR đa~ đo.c va` đe^? la.i va`i do`ng cho J. Sau la` muo^'n ta^m su*. vo*'i YR 1 chu't nha . Truo'c đa^y J co' register vo^ 1 site va` trong đo' co' nguo`i đa~ ngo^. nha^.n J vo*'i ai đo' . J đa~ bo? site đo' đi vi` ti'nh J khong thi'ch so sa'nh ai vo*'i mi`nh hoa(.c mi`nh vo*'i ai . Co' le~ YR va` ba.n đo.c cho la` J kho' chi.u nhu*ng ti'nh J va^.y . J la` J . J thi'ch site na`y kho^ng muo^'n do.n đi nu*~ ne^n mong YR va` ca'c ba.n đo.c ne^'u đo.c ba`i cua? J thi` đu*`ng qua đo' "nho*'" ngu*o`i kha'c, J se~ buo^`n la('m vi` kho^ng muo^'n la`m ca'i bo'ng cua? ai đa^u .
Ca'm o*n YR la^`n nu*~a nha . Vu. anh ha`ng xo'm vo'i J thi` cha('c "bie^'t du`ng lo*`i ra^'t kho'" thie^.t nhu*ng ma` noi' ra ro^`i co' le~ co`n kho' xu*? ho*n ne^n tho^i la`m ba.n vo*'i nhau cho vui va^.y
J.
#4
Posted 19 October 2008 - 03:20 PM
đừng mind, J. hén ! Nếu làm J. phật lòng thì YR xin lỗi nhé, YR biết J. cũng hỏng mind đâu tại mí người bướng và cá tính và nói thẳng như J. thì chắc YR nói vậy là J. cười xòa liền hà.
Văn của J. hay và cá tính lắm, nên YR đọc xong là bắt đầu coi J. như thân quen rồi, thành ra nghĩ gì nói đấy... tính YR là vậy, hơi gàn xíu ... đôi khi làm ông YR cứ hay phải bỏ nhỏ "cái con bé ni, chi mô mà lạ rứa" :)
ngày mới vui và bình an, J. nhé!
#5
Posted 25 October 2008 - 06:27 PM
Chào người đa tình,
Đã lâu J không còn viết thư tình vì không thích viết nữa, vì ... già rồi không còn lãng mạn lửng lơ như gió như mây nữa, vì bỗng dưng mất đi cái thú ngọt ngào "nhớ anh bằng câu, chữ", vì ... có lẽ cái vì quan trọng nhất chính là không còn ai để J viết cho nữa ...
... buồn như ly rượu đầy
không có ai cùng cạn ... (*)
Thế nhưng hôm nay được ngồi yên sau tuần lễ mệt nhoài vì công việc, bỗng dưng cảm được cái lạnh từ thời tiết thấm dần qua đôi bàn tay vào cơ thể, chợt nhận ra mùa thu đang lảng vảng quanh đây đưa cô liêu vào tận cùng tâm khảm để suy tư trổi dậy hoành hành ..., thế là viết cho anh, cho người đàn ông đa tình luôn bận bịu vì đàn bà, vì thơ, vì ... muôn vạn sự xoay quanh giữa ái tình (giời ạ, sao J lại có thể cài cho anh cái "mác" dài dằng dặt thế kia !)
Không biết anh có như J, đôi lúc bần thần tự hỏi "từ bao giờ khoảng cách giữa hai chúng mình đã trở thành đại dương như thế này ?". Phải chi rộng cỡ dòng sông sau nhà hồi nhỏ may ra còn với tới để hành hạ nhau thêm vài trăm lần nữa ..., đằng này, xa quá là xa (!). Mỗi ngày J vẫn có ít nhất ... một phút nghĩ về anh nhưng anh có lẽ quá bận rộn để còn nhớ xem J là ai ... Đành vậy, J không giận anh điểm này vì J có thế giới riêng cuả J, góc riêng cuả J để khi buồn, khi nhớ, J từ thế giới ấy, từ góc riêng ấy nhìn về phía anh, ngắm nụ cười chua cay và ác ác của anh để cảm thấy sự nhiệm mầu cuả tình yêu J dành cho anh, cảm thấy cay đắng hơn trong lòng vì tình yêu ấy không cần đáp lại ... Mọi điều mâu thuẫn nằm ở trong tình yêu và trong ý chí cuả J để J "bày đặt" tự cao cho vui với cuộc đời anh ạ ...
Dạo này, J đã làm thơ "lục bát" (dù mới chỉ có một bài ...), J không còn ai để mắng mỏ nên J xả vào thơ ... thơ tội nghiệp chả bao giờ than van hay buồn trách, cứ đứng trân người hứng lấy bão tố từ J trút ra ... Bởi vậy, J chả bao giờ bỏ được thơ vì nghĩ đi nghĩ lại, thơ có tình nghĩa hơn anh rất nhiều (!)
Dạo này, J chơi thân với ông hàng xóm nhưng J chưa yêu được ông ấỵ J nghĩ ông ta cũng chẳng yêu được J vì cả J và ông ấy đều bị bóng ma cũ hành. Có khi J nghĩ "cứ yêu đại ông hàng xóm cho rồi, dù sao cách có cái sân cỏ, cái hàng rào cũng đỡ hơn cách một đại dương". Khổ nỗi, J già, ổng càng già hơn ... Anh nghĩ xem, hai người già cả làm sao cưu mang lẫn nhau cơ chứ ? thôi, đành vậy (lại "đành vậy", đời J sao lắm thứ phải "bấm bụng chịu" thế hở anh ?). Ừ, đành vậy chứ vượt qua chi cái sân cỏ, cái hàng rào, nhỡ "nửa đường gãy gánh" lại càng khổ thân hơn phải không anh (J trẻ hơn ổng, hẳn là sẽ "đi" sau ổng, đúng không ?)
Và dạo này, J đâm ra khác mình anh ạ ... Thế giới cuả J chừng như không chứa đủ J trong ấy ... J bước ra để được "ta chẳng là mình", chiều theo niềm vui, chiều theo sở thích một chút vì đời phù du quá, vì cái ao làng nước cứ trong veo mãi khiến J đâm buồn ... Anh có hiểu J không ? Có lẽ hiểu, vì ít nhất chúng ta có chút tâm tư tương thông mới đã từng yêu nhau đến "cấu xé nhau từng ngày" như thế, đúng không anh ?
Thư dài rồi, J không viết tiếp nữa đâụ J lại quay về khung cửa phía sau lưng để ngắm từng chuyến xe qua và những căn nhà chứa những thế giới J không hề quen biết nhưng thích đóan xem thế giới ấy màu gì, đang bận làm chuyện chi ... Anh nghe thế đừng nghĩ J rảnh rang nhé, chẳng qua đó là cách J "tiêu diệt" anh trong tâm tưởng từ từ đấy thôi ...
... tình đôi ta thật buồn như lứa hoa nở muộn
tình yêu không trọn vẹn buồn mỗi ngày buồn hơn ... (*)
Chúc anh vui và mong anh bớt đa tình để cuối cuộc đời khỏi buồn rưng rưng không biết mang theo mối tình nào về nơi chín suối ...
Joanna
10/12/07
(*) Buồn - Y Vân
#6
Posted 11 November 2008 - 03:10 PM
- Chiến tranh tàn khốc quá, tại sao J. thích nghe chuyện chiến tranh ?
- Vì J. có bao giờ thấy mặt mũi chiến tranh ra sao đâu
anh mở miệng toan nói gì đó nhưng lại im. Trông ánh mắt anh, tôi biết anh đã hiểu. Những ngày tết Mậu Thân, Huế sống chết kinh hoàng nếu không tận mắt thấy có lẽ rất khó hình dung. Sau này anh lớn lên đọc thêm qua sách vở, nghe người lớn nói chuyện vì khi ấy gia đình anh ở miền Tây. Hôm ấy, anh không quên được khu xóm nhốn nháo, mọi người kéo nhau bỏ nhà chạy trốn. Tiếng súng chừng như rất gần. Anh lúp xúp theo mẹ chạy qua cánh đồng cỏ. Thỉnh thoảng mẹ kéo anh nằm rạp xuống và lấy thân người che cho anh. Ngôi nhà thờ thường ngày nghiêm nghị vắng tanh bây giờ lố nhố ngươi là người. Tiếng rên la cuả người bị thương tích, tiếng gọi nhau ơi ới, tiếng trẻ khóc đòi ăn, tiếng cãi nhau inh ỏi. Mẹ lẳng lặng kéo anh vào hốc cầu thang, hai mẹ con ngồi xuống thở. Cạnh đó có người đàn bà lạ cũng đang ngồi ôm con, bụng người đàn bà đã to lắm, trông vô cùng mệt mỏi, anh nghĩ có lẽ đứa bé đang khó chịu vô cùng trong ấy vì từ khi nghe loáng thoáng tiếng súng có lẽ bà ấy cũng như mẹ anh ra vào tất bật gom góp, kế đến mẹ kéo anh chạy, mẹ nằm che đạn cho anh. Bố anh đang cùng với những người chiến sĩ khác chiến đấu ở nơi nào đó xa xôi, nguy hiểm. Đêm ấy, anh tỉnh dậy vì tiếng chân người rầm rập, tiếng người rên rỉ, kêu cầu ... mẹ quay mặt anh đối diện bức tường trắng xóa, bảo:
- Con ngủ lại đi để mẹ phụ với bà con lo cho cô đây sinh nở
buổi sáng, anh mở bừng mắt, chợt nhớ chuyện đêm qua:
- Mẹ ơi, cô đó đâu rồi ???
mẹ nặng nề đưa tay vuốt mặt anh, nước mắt đọng quanh mi ..., bỗng dưng, anh tự bảo mình yên lặng vì không muốn mẹ buồn thêm ...
anh bỏ học sớm, theo bước chân cuả bố vào quân đội. Mùa hè đỏ lửa bảy mươi hai, anh và đồng đội đều là những thanh niên còn trẻ lắm, hăng say với súng ống lửa đạn. Quãng Trị, Thừa Thiên ... Bờ sông Thạch Hãn vẫn lạnh lùng thanh thản, nước vẫn êm đềm trôi có biết đâu đất trời đảo lộn, người người phân chia. Trong suốt đời lính chiến, anh không còn nhớ đã nhìn thấy bao nhiêu hố bom dọc theo con đường, làng xóm. Anh không còn nhớ đã nhìn thấy bao nhiêu xác người. Những tấm thân vô hồn và vô thừa nhận vì khi ấy ai cũng lo cho mình còn không xong. Anh vẫn nhớ ánh mắt kinh hoàng cuả bao đứa trẻ lạc mẹ, lạc cha gào khóc. Những xác người vùi nông bên đường, những khúc tay chân bị đám chó không chủ tha quanh thành phố, khắp nẽo đường. Mai này làm sao gom lại xương cốt vẹn toàn ???
- Anh có sợ không ???
J. đột ngột cắt ngang. Anh nhìn J.:
- Sợ thì ít nhưng buồn thì nhiều J. ạ. J. có biết tại sao một số người lính lăng nhăng bồ bịch không ???
- Không. Tại sao ???
anh bất chợt ngẩn người nhìn tôi. Tôi hơi lạ nhưng chợt nhớ ra câu trả lời cộc lốc cuả mình. Anh đã từng bảo sao có lúc tôi trả lời nhanh nhẩu quá nghe "cộc cằn thấy ghê" nếu không nhìn mặt tôi, chỉ nghe câu trả lời chắc không ai thèm trả lời. Tôi bảo:
- J. muốn nghe chuyện nên phải trả lời cho nhanh mà
anh cười hiền hoà:
- Đi đánh nhau mới thấy thèm tình yêu J. ạ. Sống chết chẳng biết lúc nào, vớ được con bé nào yêu vơ vẩn vài giờ cũng đủ vui để thấy mình còn sống như mọi người bình thường ở hậu cứ đó J.
anh kể cho tôi nghe vài mối tình lính cuả những người đồng đội với anh. Tôi hình dung được mùi thuốc súng, mùi mồ hôi, mùi sình lầy và tôi cũng hình dung được sự nồng cháy mãnh liệt trong những phút giây ngắn ngủi cuả bao cuộc tình tạm bợ. Tôi lại cắt ngang:
- Còn anh. Chuyện tình cuả anh thì sao, kể J. nghe luôn đi
- Anh có vợ mà
- Ơ hay, khối ông lính có vợ đó thay
- Vậy là J. chưa hiểu anh yêu Ngân Quỳnh tới cỡ nào
tôi lặng yên nhìn anh ngồi trầm ngâm dõi theo khói thuốc. Anh bất thần hỏi tôi:
- J. chẳng bao giờ kể anh nghe về tình yêu cuả J.
tôi cười, chính vì anh không tọc mạch nên tôi thích nói chuyện với anh. "Tình yêu như trái phá, con tim mù lòa", ông Trịnh Công Sơn ổng bảo thế. Con tim tôi từng bị mù lòa nên tôi tin anh không có "lăng nhăng" khi đi lính vì tôi nhìn thấy trái tim mù lòa của anh khi anh yêu Ngân Quỳnh.
- J. sắp yêu chứ trước giờ chưa yêu ... kỹ, lấy gì kể anh nghe
anh lại cười hiền hòa, ngước mắt nhìn trời. Đêm nay nhiều sao quá và tôi bất chợt tò mò không biết anh đang tìm vì sao nào ??? Những vì sao đã cùng anh thất lạc sau năm bảy lăm hay một vì sao đã làm tim anh đau nhói, tránh hẳn quãng đường tình còn lại ... Tôi muốn nghe câu trả lời nhưng lại muốn giữ lại trong lòng để tò mò và để đóan bậy lung tung ...
hương đêm thoang thoảng, tôi nhắm mắt, ao ước được làm một vì sao ... riêng cuả ai để ở góc trời nào đó người ấy cũng đang nghĩ về tôi ...
Joanna
#9
Posted 01 December 2008 - 05:26 PM
cũng như hằng năm, lễ Tạ Ơn năm nay trời cũng đầy mây xám, lá đã rơi gần hết, những thân cây trơ trụi, bần thần đứng trong gió lạnh. Mùa thu thường hay nhiều gió, có lẽ tạo hóa muốn thế để lá vàng dễ rơi chăng?
buổi chiều anh khệ nệ bưng sang một con ... vịt quay, vài ổ bánh mì, ít rau quả và hộp ... kem. Tiếng anh ồn ào phá tan bầu không khí tịnh lặng trong căn nhà:
- J ơi, mở lò lên, đốt đèn lên để ăn mừng lễ chứ
- Ơ hay ông này! Ăn uống mà không báo trước gì hết. Anh đi chợ khi nào, sao không rủ J đi với
anh cười xuề xòa:
- Anh nằm nhà coi tivi một lúc thấy chán quá, nhìn sang đây thấy cửa đóng, màn rũ, anh tưởng J không có nhà. Hóa ra cô cứ ngồi đây nhìn trời mơ mộng đấy à?
tôi cười bâng quơ không trả lời anh. Dạo này chừng như tôi đi sâu vào cơn mê của chính tôi nhiều hơn trước và chẳng buồn ngừng bước thì lấy đâu mở cửa bước ra. Thôi mặc, người ta có nơi chốn để về trong ngày lễ, chẳng lẽ tôi không có "ngách" nào để trú thân sao?
căn nhà nhờ có anh trở nên ấm cúng, chúng tôi kề cà với món vịt quay. Anh bảo:
- Mỹ họ ăn gà tây, mình là Việt Nam, mình ăn vịt quay J ạ
tôi cười:
- Anh không mang thức ăn qua đây thì J ăn mì gói rồi, lễ với lạy gì hở anh, J nhớ nhà muốn chết
chúng tôi lặng lẽ thở dài, "nhà" của chúng tôi đều ở bên kia bờ đại dương xa xôi, tấm vé máy bay phải mất bạc nghìn mới mua được, thế nhưng về bên ấy rồi lại thấy càng bơ vơ hơn, cảm giác xót xa của kẻ ở giữa rừng người nhưng lại thấy mình vô cùng cô độc!
- J này, có lẽ anh phải về bốc mộ bố mẹ anh. Khi nào anh đi, J đi chung cho vui nhé
- Ừ, khi nào anh đi, J đi chung với anh. Về bên ấy không chừng J kiếm cho mình một ông chồng, còn anh kiếm một bà vợ mang sang đây để xóm mình có thêm ... hai mạng nữa cho đông, vui
đêm xuống dần, chúng tôi dọn dẹp bàn ăn rồi mang trà ra ngồi bên khung cửa. Con đường này bình thường vắng lặng nhưng hôm nay từ sáng sớm đã nườm nượp xe vào, ra khiến tôi bùi ngùi nghĩ tới mấy chữ "gia đình xum họp". Anh chép miệng thì thầm:
- Ngày này, nhìn tụi Mỹ về với gia đình, anh nhớ ngày Giao Thừa bên mình ghê
rồi anh kể cho tôi nghe về những ngày thơ ấu, làng quê anh có nhánh sông nhỏ sau nhà. Tại dòng sông đó, anh học bơi, có khi trốn học đi với đám bạn bắt những con cá lòng tong, cá liềm kiềm nho nhỏ. Những lần trốn học "êm xuôi" cho tới lần anh đánh rơi cặp sách xuống sông nên mẹ anh biết được. Anh nói trong tiếng cười:
- J biết không, lần đầu tiên anh bị cấm cửa mấy ngày. Người ham chơi như anh bị ở nhà, tù túng muốn chết
tôi kể cho anh nghe về bộ quần áo mới, cái bóp đầm nhỏ tí teo và cái kẹp tóc cũng bé tí mẹ mua để tôi "diện" trong ngày đầu năm. Tôi kể loanh quanh sang bà tôi, về mâm cỗ, về những người thân trong gia đình ...
- J chả ăn bao nhiêu, chỉ mè nheo với bà và cứ soi gương mãi. Ngày ấy sao J điệu thế không biết nữa ...
anh nhìn đôi mắt của tôi có lẽ đang long lanh dưới ánh đèn:
- Bây giờ J cũng còn điệu đấy chứ nhưng điệu theo kiểu ... người lớn
thế giới người lớn đầy mệt mỏi đã cuốn tôi xa dần tuổi thơ hồn nhiên, đẹp đẽ. Anh cũng thế, vào đời với tiếng đạn, bom. Mở trừng mắt nhìn người Việt Nam giết chết người Việt Nam. Chúng tôi đều có nhà nhưng cứ phải vất vưởng xa xôi và không biết tới bao giờ mới hết nỗi tủi hờn làm người viễn xứ? Bầu nhiệt huyết cạn dần theo số tuổi vọt lên cao. Bây giờ ngồi bên nhau chỉ còn biết ôn lại chuyện xưa và chẳng bao giờ nhắc tới ngày mai bởi vì ngày mai biết đâu sẽ không còn chúng tôi nữa? Cuộc sống vô chừng, buồn vui như gió thoảng qua giữa đêm hè vắng nhưng nỗi nhớ lại miên man đeo đẳng cả quãng đời dài ...
Joanna
12/1/08
#10
Posted 01 December 2008 - 11:34 PM
... thế nhưng về bên ấy rồi lại thấy càng bơ vơ hơn, cảm giác xót xa của kẻ ở giữa rừng người nhưng lại thấy mình vô cùng cô độc!
Joanna
12/1/08
Chào Joanna
Rất thích văn của Joanna, viết tiếp cho Nắng đọc với nha ...Nắng đã về VN 1 lần, cảm giác y như J. viết vậy, "lạc lỏng" giữa rừng người "mình"
Thân mến,
NTT
#11
Posted 03 December 2008 - 12:25 AM
những đồng cảm dù chỉ nho nhỏ cũng làm J. thấy vui cả ngày. Cám ơn NTT nhé, chả bù với anh hàng xóm, mỗi lần ảnh đọc bài xong, J. hăm hở hỏi "sao ?" và lần nào ảnh cũng trả lời cụt ngủn bằng 1 cái cười mỉm chi . Chắc tại J. hỏi cộc lốc như vậy nên ảnh cũng trả lời cộc lốc không kém há NTT?
mến,
J.
#12
Posted 11 January 2009 - 07:04 PM
cô nhỏ yêu chú. Tình yêu bắt đầu từ tình cha con khi chú tận tình chăm sóc cho cô nhỏ từ những ngày bà và mẹ cho cô nhỏ hay ba cô nhỏ đã chết. Họ chẳng bao giờ kể rõ ràng và cô nhỏ không bao giờ thắc mắc về cái chết cuả ba. Có lẽ vì có chú lo lắng, dạy dỗ và đùa vui nên tận trong tâm cô nhỏ đã thầm xem chú như người cha gần gũi, thương yêu nhất. Một lần cô nhỏ vấp té ở thềm nhà và bật khóc, chú đỡ dậy, ân cần bôi thuốc, cô nhỏ bất chợt hỏi nhanh:
- Nếu ba còn sống, ba có bôi thuốc cho cháu không chú ?
chú nhìn lên kinh ngạc. Từ kinh ngạc chuyển sang nét buồn lạ lẫm:
- Có chứ. Ba cháu cũng sẽ bôi thuốc cho cháu
cô nhỏ lại bất ngờ hỏi thêm:
- Sau mẹ lại gửi cháu cho bà nuôi và đi xa hở chú ?
chú bất chợt đau nhói trong lòng. Làm sao để nói với cô nhỏ những rối ren cuả cuộc đời, những vòng tơ cuả tình cảm quấn quanh rối nùi ... Chuyện nhiều năm qua vẫn còn là vết thương chưa lành lặn trong tim chú ... và nhiều năm đã qua vẫn chưa xóa được một dáng hình ...
- Chú ơi, sau này cháu lớn lên, cháu sẽ làm vợ chú nhé
chú bật cười, xoa đầu cô nhỏ làm rối tung cả mái tóc dài không có bàn tay người mẹ chăm sóc ...
cô nhỏ lớn dần. Tình yêu dành cho chú trở thành tình cảm đối với người anh, người bạn vì cô nhỏ đi học xa, chú thư từ khuyến khích, bảo ban. Chú dành ngày phép đi thăm cô nhỏ. Cô nhỏ dẫn chú loanh quanh trường học, phố phường, ký túc xá ... Cô nhỏ cười đùa hồn nhiên, chú cười theo cô nhỏ, lắng nghe những mẩu chuyện học trò chú đã trải qua từ lâu lắm với người con gái đã vô tình làm nát trái tim chú. Tuy nhiên, trong từng mảnh vỡ cuả trái tim vẫn còn nguyên dáng hình người cũ và chú đợi chờ mãi quên rằng thời gian không hề dừng lại, chú già và cứ thế già thêm ...
khi cô nhỏ biết đếm từng ngày cuả năm học cuối để được trở về căn nhà cuả ngoại tìm lại tuổi thơ và bắt đầu cuộc sống cuả người con gái đã trưởng thành, cô nhỏ biết người đàn ông đã dành một chỗ đứng vững vàng trong lòng cô nhỏ chính là chú. Tình yêu không có gì sai trái, chỉ là cô nhỏ vẫn chờ đợi một ngày chú bảo cô nhỏ "đừng gọi anh là chú nữa ...". Ngày ấy chờ hoài vẫn chưa thấy tới dù có lần cô nhỏ "bấm bụng" nhắc lại lời nói ngày xưa:
- Chú ơi, chú còn nhớ lúc nhỏ cháu nói với chú ... gì không ?
chú cười, giả lơ nhưng sau đó chú nhìn cô nhỏ chăm chăm đầy phiền muộn và cô nhỏ thấy muôn vạn điều trong đôi mắt thăm thẳm ấy nhưng mơ hồ, cô nhỏ hiểu được những điều ấy không phải dành riêng cho cô nhỏ cho đến một ngày chú lặng lẽ bỏ đi để lại những dòng thư ...
"... cô nhỏ cuả chú ơi, chẳng ai lại quên mất thời gian đã trôi qua, tuổi đời chồng chất để chăm sóc, bảo bọc cho đứa trẻ không phải là con mình nếu như không vì tình yêu đã mãi mãi dành cho mẹ cuả đứa trẻ ấy ..."
cô nhỏ nắm chặt tờ thư trong tay, ánh mắt vô tình nhìn xuống mặt hồ nước trong veo đang in rõ gương mặt cô nhỏ. Văng vẳng đâu đây câu nói cuả chú chợt như rất gần, buồn bã:
- Cháu càng lớn càng giống mẹ cháu như hệt. Ngày xưa cô ấy và chú ở cùng xóm, học chung từ mẫu giáo lên tiểu học rồi lên trung học và lúc nào cũng thân với nhau cho tới khi ...
- Tới khi nào hả chú ?
- À ... à ... Thôi mai mốt chú kể tiếp nhé ...
câu chuyện tình chú kể lấp lửng ngày xưa bây giờ mới có đoạn kết. Cô nhỏ chợt cười trong nước mắt, thì thầm:
- Chú cháu mình thế mà giống nhau ở chỗ rất ... cô độc trong tình yêu chú ạ ...
Cô nhỏ muộn phiền ngửa mặt ngắm trời cao. Mùa thu đẫm đầy không gian, vàng úa ...
Joanna –11/15/07
#13
Posted 10 March 2009 - 06:41 PM
thật lạ, mấy tháng nay tôi bỗng dưng nổi cơn lười biếng quá. Ngoài việc vẫn còn siêng ăn, tất cả những điều khác tôi đều không muốn đụng tới, kể cả nấu ăn, bởi thế tôi ăn mì gói hoặc fast food liên miên. Ăn uống "kham khổ" thế nhưng cơn lười chừng như đã mọc rễ trong bụng tôi nên tôi vẫn cứ lười. Sáng Chúa Nhật vừa rồi anh phone sang:
- J ơi, hôm nay trời ấm quá, sang đây nấu gì ăn cho vui J ơi
tôi uể oải:
- Thôi, J chả sang. J buồn ngủ quá, chỉ muốn ngủ thôi
và tôi nói bye thật nhanh sợ anh sẽ … nài nỉ, sau đó tôi đánh một giấc ngon lành và như mọi hôm, chiêm bao của tôi vẫn dằng dặc những chuyện không đầu đuôi với những người tôi không hề quen biết. Những người lạ tôi thường thấy trong chiêm bao lúc đầu khiến tôi thắc mắc nhưng lâu dần thành quen, biết đâu tôi và họ đã từng là bạn, là người tình, là kẻ thù, là người thân từ tiền kiếp xa xôi nào đó dù tôi không mấy tin tưởng vào chuyện "kiếp trước, kiếp sau" nhưng tôi lười suy nghĩ nên cách giải thích đó, tôi cho là thích hợp hơn cả và có dạo tôi thường "chờ" chiêm bao hằng đêm để … nhớ và để suy diễn cho có thêm việc làm trong ngày …
đang mộng mị ngon lành, tôi chợt bừng tỉnh dậy vì tiếng chuông cửa reo liên hồi. Mắt nhắm, mắt mở tôi khoác vội tấm áo choàng xuống giường. Vừa chạy xuống thang, tôi vừa lẩm bẩm … chửi:
- Mắc dịch! Ai mà vô duyên tới nhà người ta không báo trước cũng không biết coi giờ
cửa mở, tôi đối diện với gương mặt vui vẻ của anh:
- Trời, cô đang ngủ thật à ? 4 giờ chiều. Cô ngủ trưa hay ngủ chiều thế ? Tôi đã bảo trời đẹp lắm, sao cô lại có thể … phớt lờ lời nói của tôi như thế ?
tôi tựa cửa nhìn anh nghĩ bụng "thế mí chả thế", tôi dấm dẳn:
- J buồn ngủ cả tuần nay rồi, sao anh lại phá J … thế ?
anh cười khì:
- J đi khám bác sĩ hoặc đi bơi hay chạy bộ đi vì có thể J không khỏe hoặc có thể trời lạnh quá, J kém hoạt động nên không đủ năng lực
tôi ngổ ngáo trề môi "xì" dài rồi đứng nép sang bên cho anh vào nhưng anh bảo:
- Anh nấu … cà ri rồi, J rửa mặt rồi sang bên đấy ăn, anh đi mua bánh mì nhé
- Sao anh không đi mua bánh mì rồi hãy sang đập cửa nhà J để J đỡ phải thức … sớm không ?
anh cười rồi đi về nhà lấy xe. Tôi quay trở lại giường, vùi mặt vô gối chợt nhớ bây giờ tôi không còn để ý để nhớ tới những giấc mơ lủng củng của tôi nữa. Làm con người chừng như bớt suy nghĩ, bớt nhớ sẽ cảm thấy đỡ phiền toái hơn rất nhiều, có lẽ thế nên tôi dễ ngủ hơn xưa chăng ? Cuộc đời vốn đã là giấc mộng dài nhiều tình tiết và giấc mộng chỉ chấm dứt khi con người nhắm mắt xuôi tay. Dù muốn dù không, loài người không thoát khỏi giấc mộng đó vậy tại sao nhớ làm gì, nghĩ suy làm gì tới những giấc mơ đến trong giấc ngủ.
tôi thay bộ đồ sạch sẽ, bước ra sân. Quả như anh nói, trời ấm thật. Tôi đi lòng vòng quanh sân, từng cụm Thủy Tiên đã đâm chồi xanh. Tôi thoải mái ngửa mặt ngắm mây trời nghĩ tới mấy tháng qua vùi người trong giá lạnh … Ở đây cái gì cũng được chỉ phải cái là lạnh quá mà tôi sợ lạnh nhất trên đời. Hằng năm cứ đến giữa mùa thu là tôi bắt đầu rên rỉ khi soạn lại tủ áo, cơ khổ thế nhưng đã quen nơi, quen chốn rồi, chả nhẽ lại đi tìm vùng nắng ấm và tạo dựng lại từ đầu ? Thôi, tôi chả dại! Ở đây ít ra còn có anh chạy qua chạy lại í ới cũng vui. Có lẽ cả hai chúng tôi đều đã chấp nhận nơi này là quê hương cũng như chấp nhận đời sống "độc thân" của mình vậy. Anh và tôi chừng như cũng hợp tính nhưng lại chẳng thể rung động vì nhau. Khi buồn chúng tôi cùng hàn huyên. Khi lo lắng chúng tôi cùng nâng đỡ nhau . Khi vui chúng tôi cùng chia nhau nụ cười . Bây giờ chúng tôi thường đi tiệc chung với nhau, hễ ai mời sinh nhật, thôi nôi, đầy tháng, đám cưới … tôi rủ anh và ngược lại. Ai hỏi han thắc mắc gì về quan hệ của chúng tôi, chúng tôi cũng chỉ cười trừ. Quen anh, tôi có thêm cái tính "phớt lờ đời", ai nghĩ sao thì nghĩ, vui thì giải thích chút chút, buồn thì cứ gật đầu đại cho xong …
hoàng hôn, sau bữa cà ri, tôi ngồi xếp bằng trên ghế nhâm nhi ly kem trong khi anh giành rửa chén:
- Thôi, cô đang khó … ở trong người, tôi đãi cô, tôi rửa được rồi
- J không giành đâu nhé. Dạo này J lười kinh khủng chả thiết làm việc gì, may mà cần tiền trả bills nên J phải đi làm và cần cho gì vào bụng nên J mới phải ăn á
bất chợt anh ngưng tay, nhìn tôi trầm ngâm:
- Chắc tại cuộc sống đơn điệu quá không J?
tôi nhè nhẹ lắc đầu, cầm vài sợi tóc quấn quanh ngón tay như thói quen:
- J không nghĩ vậy anh ạ. Hơn bao giờ hết J bằng lòng với cuộc đời của J nhưng có lẽ vì không còn gì để nghĩ nên đâm lười thôi
anh bất chợt hỏi:
- Sao cô không viết nữa ?
tôi nhìn anh:
- Phải ha. J cũng đã bỏ viết khá lâu rồi
thế là đêm nay, tôi lại cặm cụi bên bàn đèn. Bài viết đã xong, tôi lại loay hoay lục lọi trong trí nhớ thật lâu mới tìm được … password để đăng bài. Tôi lại ngộ ra rằng không thể bất cứ điều gì cũng nên quên và cũng không thể nào lười thêm được nữa …
Joanna – 3/10/09
#14
Posted 27 May 2009 - 03:42 PM
anh vừa bước vào xe, tôi lập tức hỏi:
- Quà của J đâu? Công J giữ nhà, tưới cây cho anh cả tuần nay đó, quà đâu?
rồi tôi khựng lại, nhìn vẻ thiểu não trên gương mặt của anh, tôi ngạc nhiên:
- Anh bị sao vậy? bị mất ... bóp à? xuống phi cơ sớm quá, chờ lâu J mới tới hả? hay bị ... sao?
giọng anh lừng khừng:
- Cô hỏi một tràng ... liên thanh như vậy, làm sao tôi trả lời kịp ...
- Okay, anh trả lời ... từ từ đi
tôi chợt bàng hoàng nghe tiếng thở dài thậm thượt của anh thay cho câu trả lời, thế là tôi câm tịt, chả dám mở miệng lấy nửa chữ ! Chúng tôi yên lặng bên nhau suốt cả giờ đồng hồ. Anh dán mắt thẳng vào khung kính xe trước mặt, tôi chăm chú lái xe ... Đời tôi chưa bao giờ lái xe chăm chú đến thế, có lẽ anh cũng biết vậy vì tôi đã vài lần tìm anh để "tả oán" khi nhận được "ticket" của các bác Cops. Tính tôi thế, hay lơ đãng, càng suy nghĩ, tôi càng phóng xe nhanh. Anh la mãi và tôi tập mãi vậy mà hôm nay ... thành công rồi ... Tôi bất chợt phì cười, khóai chí vì thành công của mình, quên bẵng anh bên cạnh. Anh lườm tôi:
- Cô lại sắp vớ vẩn gì đây. Thôi cô ngừng lại chỗ công viên kia để tôi ... thở một chút
tôi vừa tìm chỗ đậu xe, vừa lầm thầm:
- Từ lúc lên xe tới giờ thở bao nhiêu lượt rồi bộ chưa đủ sao ?
tới phiên anh phì cười, cầm tờ báo phẩy phẩy trên ghế đá để tôi ngồi. Anh rút thuốc hút:
- Cô có tin là tôi gặp Ngân Quỳnh không ?
- Ôi trời, thật à, có chuyện gì ... gây cấn không anh ?
anh cầm tờ báo phát nhẹ lên đầu tôi:
- Cô coi cô kìa. Làm như đang nghe chuyện ... bàng quang ở đâu á
tôi rụt đầu cười, anh bắt đầu tỉ tê kể. Tôi lắng nghe và quan sát anh. Đàn ông chung tình thời nào cũng hiếm cả, sao anh lại ở vào trong số dân hiếm hoi ấy nhỉ? Tính ra chỉ khổ chứ có sướng ích gì đâu. Người đàn bà đó đã bỏ anh trong khi đang ở trong tù cải tạo. Thời thế lúc đó hỗn mang nhưng vẫn có biết bao bà chờ chồng, chờ người yêu dù chả biết bao giờ họ được thả ra. Người đàn bà đó chẳng bao giờ tìm lại anh dù chỉ để "tò mò" xem ra tù rồi anh "sa sút" tới đâu. Cuộc đời buồn thế nhưng buồn nhất chính là vụ "trái đất tròn", con người ta cứ mãi đâm sầm vào nhau dù muốn hay không! Đâm sầm vào nhau để quen nhau, yêu nhau, cưới nhau ... Đâm sầm vào nhau khi không nên gặp lại nhau nữa ... Đâm sầm vào nhau để làm tấy lại vết thương ngỡ đã lành lặn ... Tôi buộc miệng:
- Sao anh buồn?
anh ngừng ngang câu chuyện, nhìn tôi kinh ngạc, tôi hỏi lại:
- Anh buồn thật à? sao anh buồn? có đáng để buồn tới vậy không?
anh trầm ngâm:
- Có lẽ không đáng để buồn, có lẽ tôi không buồn cô ạ nhưng tôi thấm thía nỗi đau bõng rát làm người bị bỏ lại bên lề đường nhìn người mình thương yêu vẫn vô cùng hạnh phúc, vui vẻ và đã ... quên mình
tôi nhíu mày nhìn anh:
- Sao có những lúc anh yếu đuối quá như vầy. Nỗi đau đó phải được bôi "Neosporin", bôi nhiều lần vào để hết đau hẳn và quan trọng là thuốc này sẽ giúp anh không để lại sẹo bởi vì có những nỗi đau vẫn có thể khiến con người "hạnh phúc", có những vết sẹo cần thiết để làm một nhắc nhớ suốt đời nhưng nỗi đau và vết sẹo này anh không nên giữ lại. Hôm nay anh gặp lại Ngân Quỳnh và biết cô ta vui vẻ, có nghĩa là không có anh, cô ta vẫn không hề hấn gì. Anh đã bị bỏ lại bên đường nhiều năm trước và anh đã bước ra khỏi lề đường ấy, ngoảnh mặt về hướng khác của cuộc đời cô ta. Hãy tạo cho trái tim anh một căn nhà để nó được đập một cách khỏe mạnh. Con người ta sống vì người yêu mình, không sống chỉ để chờ mong người đã quyết tâm bỏ lại mình ... Hãy coi như Ngân Quỳnh đã chết như cuộc tình đã chết của anh đi, anh ạ
tôi nói một hơi dài, nói xong lại đâm lo vì chả biết trong trường hợp này tôi nên nói xuôi theo để anh đỡ buồn hay nói ngược lại như cái ... tát cho anh tỉnh lại, dẫu sao, tôi đã lỡ ... tát anh rồi ... Anh nhìn xa xăm một lúc rồi dập tắt điếu thuốc ... thứ ba:
- Tôi mời cô ăn phở nhé, tôi biết cô chả nấu gì ở nhà để tôi về ăn ké đâu
tôi cười thầm, nghĩ tới cái bếp lạnh tanh của tôi, gì chứ nấu ăn thì tôi ... dẹp qua bên:
- Ăn phở xong, nếu anh không mệt thì mình đi xem cine nha, xem cine xong lại đi ăn ... phở nhé
anh cười, bất chợt nhìn tôi:
- Cám ơn J
tôi cũng cười, bụng bảo dạ "hèn chi mình không yêu được ổng ..."
Joanna
5/27/09
#15
Posted 28 May 2009 - 10:41 PM
Nắng thích đoạn này nè, và thích chuyện "anh hàng xóm", J. viết tiếp cho Nắng đọc nha
#16
Posted 29 May 2009 - 09:18 AM
Chúc Nắng 1 thứ Sáu an lành và cuối tuần vui vẻ nha.
J.
#17
Posted 23 September 2009 - 04:28 PM
Những cánh hoa mùa thu bắt đầu đua nở. Nắng rực vàng, trong màu vàng ấy lại chất chứa điều gì đó mong manh khó tả. Dạo này bận việc quá hay vì tâm tư đã bắt đầu khô cằn nên tôi không còn dõi mắt ngoài khung cửa nữa. Xoay quanh với những đều đặn của ngày, những project ở sở, những điều rất ư là "con-người" đôi lúc tôi thấy mệt mỏi, chùng thấp trong lòng. Thế nhưng, biết làm sao hơn ? Lắm lúc tôi thèm được bỏ tất cả qua một bên vì tôi cho rằng tôi lệ thuộc vào những "người-và-việc" đó quá nhưng nghĩ kỹ chừng như không phải. Cả những "người-và-việc" cùng với tôi dính vào nhau bằng những mắc xích tạo nên một cổ máy. Cổ máy cứ quay tròn, chúng tôi bị đẩy lòng vòng mãi mãi, một người hay sự việc ngừng lại có thể gây nên những thương tổn. Khổ nỗi con người cứ già nua dần, mỏi mệt dần nhưng cổ máy không ngừng quay, không chậm lại dù chỉ vài phút, giây để tôi nhìn lại dáng mình trong gương, chải lại mái tóc hay quay về lại với những ngày tháng thiếu thời cũ ... Chừng như là không thể được ngoài những giấc mơ thấp thóang bóng người, không gian và thơi gian chập chùng là lạ ...
Lạnh cũng đã ùa về dù rất nhẹ nhàng nhưng vẫn mang mang bám riết vào thịt da, khó chịu ! Chẳng bao lâu nữa lá lại trở sang vàng, nâu, đỏ ... Đẹp những con đường nhưng cũng tê tái cả lòng người nhất là những người đang "bệnh" hoặc đang "hóa lão" như tôi ! Hôm qua nghe tôi than thở, anh cười:
- J hay bi quan quá đi
- Anh còn bảo thế. Mỗi ngày J sống và làm việc đều đặn như cổ máy, chán muốn chết
- Có những vòng xoay mình không thể trật ra ngoài được dù thích hay không, dù buồn hay vui. Tại sao không cố gắng "thích" và "vui" hở J ?
Tôi lửng thửng lắc đầu, tôi không cãi vì tôi cho đó là một trong những tính tình rất thực tế của các ông. Nhờ vậy các ông sống lạc quan, mạnh mẽ và ít ... tình cảm hơn phụ nữ chăng ?
Cuối tuần vừa rồi anh và tôi đã bắt tay dọn dẹp những "chiến tích mùa hè", kể cả mảnh vườn rau trái của chúng tôi. Vì sân sau không có hàng rào nên chúng tôi chọn miếng đất giữa hai sân để "trồng trọt" cho vui . Không biết anh biết cô hàng xóm hay thích sống mơ mộng ngoài vòng trái đất nên bày việc ra làm để kéo cô về lại trần gian mắt thịt hay anh thực sự thích làm vườn nên anh bày đủ thứ nhưng nhờ vậy mà vui. Chúng tôi thu hoạch cũng khá nên có lúc mang đến nhà thờ cho người ta. Có lẽ mùa hè có nhiều hoạt động nên mùa hè thường qua rất nhanh và có lẽ những sinh hoạt trong mùa hè sắp chấm dứt để bắt đầu những ngày êm ả của mùa thu và đông nên tôi mới cảm thấy chán chường như thế. Có hôm nói về mùa hè và nắng ấm, anh hỏi:
- J có muốn về lại Việt Nam sống không ?
- Nếu anh về thì J về
- Tại sao lại rủ cả anh ?
- J cứ không thuận mắt thì lời tuôn ra miệng J liền. Về đó chắc J bị đi cải tạo hoài nên anh phải về để đi thăm nuôi J chứ
Anh cười hiền hòa:
- Không biết thăm mà có nuôi được J không hay lại nuôi giùm lũ chúng nó đấy. Nhớ thời gian sống với tụi nó bên đó ngán quá J há
J cười bâng khuâng. Hằng ngày cứ đọc những tin tức liên quan tới nơi chôn nhau cắt rốn là J lại buồn buồn, còn anh lắm lúc lại chửi toáng lên. J biết anh và J sẽ chẳng bao giờ trở về để sống bên đó nhưng J cũng chẳng thể nào xem nơi này là quê hương được, nhất là càng lớn tuổi, J càng cảm thấy quạnh hiu. Cô bạn trong sở có lần nghe J bảo thế, cô bảo:
- Sợ quạnh hiu sao không cưới quách anh hàng xóm cho có bạn
J nhăn nhó:
- Nói chuyện mí bà chán quá đi, bà cứ hiểu chệch ý tôi. Quạnh hiu không phải vì thiếu chồng bà ạ mà là thiếu cái gốc rễ, nguồn cội á
Chị bạn cười, đôi mắt lại nhìn xa vời qua khung cửa phòng làm việc. Chị từng có một đời chồng sau khi học xong tú tài. Giống như trong bài hát có câu "cưới nhau xong là đi ...", chị chưa bao giờ là người vợ đúng nghĩa của người đàn ông ấy vì chiến tranh đã cướp lấy sinh mạng của anh. Ngày đi nhận xác anh, chị như người đã rời xa thế giới này để theo anh … nhưng rồi người sống vẫn phải sống, chị ở thêm hai năm bên chồng rồi theo đoàn người đi di tản năm 1975. Bây giờ con chị đã vào đại học nhưng quá khứ đã như gốc rễ ăn sâu trong lòng nên chị vẫn cứ nao nao lòng mỗi khi nhớ tới ...
Anh thường bảo J đừng chiều theo "cái buồn" của mình thì mới thoát được nỗi buồn nhưng tôi không làm được hay tôi chưa thật sự đủ buồn để cố gắng thoát ra khỏi nỗi buồn ?
Bên ngoài khung cửa sổ, chừng như tôi vừa thoáng thấy một chiếc lá đã đổi màu, có phải là ảo tưởng chăng ? …
Joanna – 9/23/09
1 user(s) are reading this topic
0 members, 1 guests, 0 anonymous users











