
Con tim hóa đá lâu rồi
Hỡi người có ý xin thôi chớ chờ
Con con một mối tình hờ
Tim không thổn thức mãi chờ mà chi?
Hóa công ghen ghét ca nhi
Đá vàng một mối chẳng khi nào thành
Lâu nay định kiến hoành hành
Rồi người khinh ghét nên nhành liễu rơi
Hỡi ai ong bướm lả lơi
Người vui chi lắm để tôi riêng sầu
Có may gặp được người nào
Ý lành thanh tiếng đỡ nhàu xác thân
Xin trời thương kiếp gian truân
Thôi kéo sóng gió trầm luân cuộc đời
Chớ bày nghịch cảnh dập vùi
Chờ qua giông bão thân vùi thiền môn
Tùng Anh













