Từ Ấy (*)
Từ qua Mỹ, đời tôi như trẻ lại
Ngày lại ngày qua cắp sách đến trưòng
Học chẳng bao nhiêu, nhiều đi tán gái
Nhìn cô nào … sao cũng thấy … dễ thương …
Từ qua Mỹ, học hành ôi … thất bại
Cũng “đề” như ai, vẫn “F” như thường
Mấy lượt người đi, tôi còn ở lại
“Transfer” làm gì … để nhớ để thương …
Từ gặp “ấy”, tim tôi bừng sống lại
Hình ảnh ai choáng ngập cả tâm hồn
Bạn bè bảo tôi là thằng dại gái
Ừ! Tôi khờ! Đời có mấy thằng khôn?
Từ yêu “ấy”, tôi yêu trong huyền thoại
Cứ ngỡ tình yêu sẽ mãi trường tồn
“Ấy” bỏ tôi đi, không ngày trở lại
Kỹ niệm chỉ còn là những nụ hôn …
1993
Yên Bình
Ghi chú : (*) Tố Hữu, một nhà thơ lớn của VC cũng có bài “Từ Ấy”, một bài thơ ca ngợi Bác, Đảng, Lenin. YB đặt tựa bài này là Từ Ấy, một phần có tính cách chế giễu, một phần vì nó cũng phù hợp với bài thơ và tâm trạng, thời gian, không gian của mình lúc đó. .
----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Mai Em Đi
Em đi rồi anh làm thơ cho ai?
Hỡi cô gái mái tóc dài đen nháy
Miệng hay cười, đôi mắt tròn hay láy
Anh cứ đuà … coi chừng rụng hết mi …
Em đi rồi còn ai trồng cây si,
Còn ai đứng hàng giờ ngoài lớp học
Mặc cho mấy thằng ôn kia trêu chọc
Chỉ để nhìn em một thoáng trước khi về
Em đi rồi còn ai bắt anh thề
Từ nay chớ xài hoang như thế nữa
Tập vỡ nào cũng chỉ xài một nửa
Một nửa … ngoằn nghèo, nguệch ngoạc … tên em …
Em đi rồi còn ai đòi ăn kem
Hay xem phim những chiều Thứ Bảy
Còn ai đòi anh đưa đi nhảy
Dù cả đời chỉ biết điệu sì-lô
Em đi rồi đời anh sẽ cằn khô
Vì sẽ thiếu những cơn mưa uớt át
Ngưòi gì đâu mà mau nước mắt
Thích giận hờn, dù chỉ một chút thôi
Em đi rồi sân trường sẽ đơn côi
Nắng sẽ úa, gió không buồn mơn lá
Và những ngày mùa đông về lạnh giá
Một mình anh – sân trường vắng quạnh hiu …
…. Em đi rồi … anh mới biết … mình yêu ….
Fall 1994
Yên Bình











