dư hương
Started by nnguong, Apr 15 2007 05:47 PM
34 replies to this topic
#1
Posted 15 April 2007 - 05:47 PM
[font=tahoma:9237b0eee3]
có lẽ
có lẽ
ta chẳng còn cơ hội
nếm lại ân tình, ngọt mật cũ
giọt cà phê xưa nguội, lạnh
trên môi
cũng đã khô héo
trên phiến đá đời sống
chỉ còn lại chất men nhạt nhão
(của tháng, ngày)
có thể
ta chẳng còn cơ hội
nghe lại ngọn gió, hơi hướm cũ
giọt mồ hôi ấy nồng, mặn
trên ngực
ươn trong khứu giác
trong hơi thở ký ức
vẫn là lời mở đầu níu, kéo
(của hiến dâng)
của một hôm
nghe mệt nhoài
(ân ái)
nnguong
có lẽ
có lẽ
ta chẳng còn cơ hội
nếm lại ân tình, ngọt mật cũ
giọt cà phê xưa nguội, lạnh
trên môi
cũng đã khô héo
trên phiến đá đời sống
chỉ còn lại chất men nhạt nhão
(của tháng, ngày)
có thể
ta chẳng còn cơ hội
nghe lại ngọn gió, hơi hướm cũ
giọt mồ hôi ấy nồng, mặn
trên ngực
ươn trong khứu giác
trong hơi thở ký ức
vẫn là lời mở đầu níu, kéo
(của hiến dâng)
của một hôm
nghe mệt nhoài
(ân ái)
nnguong
#2
Posted 18 April 2007 - 05:39 PM
[font=tahoma:4d0b514882]
mê khúc
1.
nỗi nhớ tôi nằm trên vai
em. Sao cứ mãi hững hờ: gió bay.
làm tôi cứ ngẩn ngơ hoài
gió bay: mặc gió; tôi nằm: ươn thân.
nỗi nhớ tôi khụyu trên lưng
em. Sao cứ cựa thân hình tình yêu.
làm chiều cứ nắng hiu hiu
nhớ chuyện kim, chỉ. Khíu tình trăm năm.
2.
nỗi buồn tôi nằm trên vai
tôi. Nghe nặng hạt tình yêu: ơ hờ!
đuôi mắt em chẳng đợi, chờ
nắng xua nỗi hụt hẫng. Chiều chao, nghiêng.
nỗi buồn tôi khụyu trên lưng
tôi. Nghe vết cứa, cào sưng vù đời.
bấy chừ, thương tật ra khơi
gió quen thổi bỏng. Căng bườm phiền ưu.
nnguong
mê khúc
1.
nỗi nhớ tôi nằm trên vai
em. Sao cứ mãi hững hờ: gió bay.
làm tôi cứ ngẩn ngơ hoài
gió bay: mặc gió; tôi nằm: ươn thân.
nỗi nhớ tôi khụyu trên lưng
em. Sao cứ cựa thân hình tình yêu.
làm chiều cứ nắng hiu hiu
nhớ chuyện kim, chỉ. Khíu tình trăm năm.
2.
nỗi buồn tôi nằm trên vai
tôi. Nghe nặng hạt tình yêu: ơ hờ!
đuôi mắt em chẳng đợi, chờ
nắng xua nỗi hụt hẫng. Chiều chao, nghiêng.
nỗi buồn tôi khụyu trên lưng
tôi. Nghe vết cứa, cào sưng vù đời.
bấy chừ, thương tật ra khơi
gió quen thổi bỏng. Căng bườm phiền ưu.
nnguong
#3
Posted 29 April 2007 - 06:07 PM
[font=tahoma:9a2b129301]
nhìn ra thấy lửng giữa trần
nhìn ra thấy lửng giữa trần
gian. Treo một cụm tật nguyền: tháng tư
cụm mây chinh chiến năm xưa
bay ngang, rơi xuống hạt mưa ưu phiền.
mưa ướt mặt. Sầu buốt tim.
áo em, áo Mẹ: rách câm lặng lời.
áo tôi: rách lưu đày-tôi,
màu da, thịt nhạt hết đời vô duyên.
nhìn ra thấy giữa nhân gian
những đời nhang khói, những hồn tang thương!
nnguong
nhìn ra thấy lửng giữa trần
nhìn ra thấy lửng giữa trần
gian. Treo một cụm tật nguyền: tháng tư
cụm mây chinh chiến năm xưa
bay ngang, rơi xuống hạt mưa ưu phiền.
mưa ướt mặt. Sầu buốt tim.
áo em, áo Mẹ: rách câm lặng lời.
áo tôi: rách lưu đày-tôi,
màu da, thịt nhạt hết đời vô duyên.
nhìn ra thấy giữa nhân gian
những đời nhang khói, những hồn tang thương!
nnguong
#4
Posted 06 May 2007 - 05:11 PM
[font=tahoma:c6fe954cb0]
xốc xếch câu thơ
sớm mai thức dậy, hỏi nhân gian câu thơ
nhân gian mở cửa, nào: cơm, áo
(ở khoảng giữa em, và tôi:
có hột gạo tình chưa chín!)
sớm mai thức dậy, cả lòng trợn trạo chữ nghĩa
nhân gian ngó vào: xốc xếch thi nhân
(ở khoảng giữa tôi, và tâm thất
em: giọt rượu sóng sánh lâu năm!)
sớm mai thức dậy, ngùi hồn phong phanh sương, gió
hành trang mưa, nắng chỉ túi rượu, bầu thơ
(ở thinh lặng giữa tôi, và đuôi mắt
một mảnh tình vừa đủ vác vai)
sớm mai bàng hoàng, thấy quê hương trong trí nhớ
đời sống ngó vào, thấy: bóng Mẹ, và em
(ở trên đầu ngọn sóng thì thào ký ức
có chiến chinh vây bủa cuộc tình câm)
'
hột gạo tình em mang tặng tôi
vừa đủ để cất thành chất men say
chống lại vết thương (còn nưng mủ)
trên con thuyền chông chênh lưu đày
nnguong
tháng tư.2007
xốc xếch câu thơ
sớm mai thức dậy, hỏi nhân gian câu thơ
nhân gian mở cửa, nào: cơm, áo
(ở khoảng giữa em, và tôi:
có hột gạo tình chưa chín!)
sớm mai thức dậy, cả lòng trợn trạo chữ nghĩa
nhân gian ngó vào: xốc xếch thi nhân
(ở khoảng giữa tôi, và tâm thất
em: giọt rượu sóng sánh lâu năm!)
sớm mai thức dậy, ngùi hồn phong phanh sương, gió
hành trang mưa, nắng chỉ túi rượu, bầu thơ
(ở thinh lặng giữa tôi, và đuôi mắt
một mảnh tình vừa đủ vác vai)
sớm mai bàng hoàng, thấy quê hương trong trí nhớ
đời sống ngó vào, thấy: bóng Mẹ, và em
(ở trên đầu ngọn sóng thì thào ký ức
có chiến chinh vây bủa cuộc tình câm)
'
hột gạo tình em mang tặng tôi
vừa đủ để cất thành chất men say
chống lại vết thương (còn nưng mủ)
trên con thuyền chông chênh lưu đày
nnguong
tháng tư.2007
#5
Posted 16 June 2007 - 09:55 PM
[font=tahoma:824d61ac35]
ngũ ngôn tận tuyệt
5.
không say: ngày cũng hết
không yêu: tình cách xa
ngày trở thành đói, khát
tình trở nên phôi pha
kiếm, tìm điều mất mát
chỉ thấy nỗi ngơ ngác
tình yêu và tháng ngày
thinh lặng như nốt nhạc
(bó rọ hết chân, tay)
nnguong
ngũ ngôn tận tuyệt
5.
không say: ngày cũng hết
không yêu: tình cách xa
ngày trở thành đói, khát
tình trở nên phôi pha
kiếm, tìm điều mất mát
chỉ thấy nỗi ngơ ngác
tình yêu và tháng ngày
thinh lặng như nốt nhạc
(bó rọ hết chân, tay)
nnguong
#10
Posted 23 June 2007 - 09:13 AM
hihihi chỗ cũ của anh nhìu quá, ahhaha em đâu có nhớ chỗ nào ? anyway, em nhớ PA không có rượu, chỉ có heneken, còn rượu thì phải ở Boston lận hì hì > Hôm nọ em đi Dalas mấy ngày để interview, thấy rất mê Dalas vì có nhìu thứ để ăn . Vậy mà khi job ok, người ta mướn thì em lại không nhận, uổng ghê song cũng phải chịu vì chưa thể move lúc này. Có thể năm tới.
#12
Posted 24 June 2007 - 07:46 PM
[font=tahoma:3273bf78f7]
khi tôi về
khi tôi về: cánh đồng bằng vàng úa
cỏ hoa niên đùn mối quanh nấm mồ
vắng trên trời: những cụm mây thơ ấu
chỉ còn lại cây trơ nhánh, cành khô
lúc tôi về: núi rừng đã xơ xác
núi trơ trụi và rừng vắng bóng chim
trơ trụi như những gì đã mất mát
quạnh vắng như những lúc bước đi tìm
khi tôi về, vẫn, thềm xưa hiên cũ
nhưng cây xưa đã gục rũ tuổi già
nắng nhạt nhẽo xuyên mái hiên lỗ chỗ
soi thiếu thời trên vách những bóng ma
lúc tôi về, dòng sông đầy: khô cạn
chỉ còn trơ nghìn sỏi, đá rêu phong
gió thoáng qua những thầm thì nguồn, cội
muốn ru hời những năm tháng long đong
hôm tôi về, cây cầu tre đã gãy
đứt luôn ngõ dẫn tôi đến bạn bè
thủa thiên đường ngày xưa đã bùng cháy
chỉ tàn tro bay khắp nẻo đi, về
buổi tôi về, em không còn nơi ấy
kỷ niệm nào giờ hoá thạch trong tâm
hai đứa như hai bên bờ tóc chẻ
cách đường ngôi sao lại quá xa xăm
khi tôi về: đất, trời chẳng sáng tỏ
bởi vì mưa dai dẳng tận trong hồn
ký ức rủ nhau về chằm chập ngó
buồn, vui không thấy chỉ có bão, giông
nơi tôi về, rõ ràng một quá khứ
chào đón tôi: một sinh vật tương lai
tôi cứ ngỡ chỉ mình tôi tư lự
quay lại thấy: cả tiền kiếp thở dài
xưa, tôi về, rất lờ mờ ngày, tháng
như trong mơ, thấy, mờ ảo xa xôi
hồn cứ ngỡ, lạc vào cơn hạn hán
đang vất vưởng trong cơn sốt cuối đời
khi tôi về đất, trời chả đón nhận
dửng dưng tôi, như hạt bụi giạt, trôi
tôi vốn quen với chuỗi ngày hiu quạnh
nên mưa, nắng hầu như là niềm vui
nnguong
(viết cho ngày về năm 98)
khi tôi về
khi tôi về: cánh đồng bằng vàng úa
cỏ hoa niên đùn mối quanh nấm mồ
vắng trên trời: những cụm mây thơ ấu
chỉ còn lại cây trơ nhánh, cành khô
lúc tôi về: núi rừng đã xơ xác
núi trơ trụi và rừng vắng bóng chim
trơ trụi như những gì đã mất mát
quạnh vắng như những lúc bước đi tìm
khi tôi về, vẫn, thềm xưa hiên cũ
nhưng cây xưa đã gục rũ tuổi già
nắng nhạt nhẽo xuyên mái hiên lỗ chỗ
soi thiếu thời trên vách những bóng ma
lúc tôi về, dòng sông đầy: khô cạn
chỉ còn trơ nghìn sỏi, đá rêu phong
gió thoáng qua những thầm thì nguồn, cội
muốn ru hời những năm tháng long đong
hôm tôi về, cây cầu tre đã gãy
đứt luôn ngõ dẫn tôi đến bạn bè
thủa thiên đường ngày xưa đã bùng cháy
chỉ tàn tro bay khắp nẻo đi, về
buổi tôi về, em không còn nơi ấy
kỷ niệm nào giờ hoá thạch trong tâm
hai đứa như hai bên bờ tóc chẻ
cách đường ngôi sao lại quá xa xăm
khi tôi về: đất, trời chẳng sáng tỏ
bởi vì mưa dai dẳng tận trong hồn
ký ức rủ nhau về chằm chập ngó
buồn, vui không thấy chỉ có bão, giông
nơi tôi về, rõ ràng một quá khứ
chào đón tôi: một sinh vật tương lai
tôi cứ ngỡ chỉ mình tôi tư lự
quay lại thấy: cả tiền kiếp thở dài
xưa, tôi về, rất lờ mờ ngày, tháng
như trong mơ, thấy, mờ ảo xa xôi
hồn cứ ngỡ, lạc vào cơn hạn hán
đang vất vưởng trong cơn sốt cuối đời
khi tôi về đất, trời chả đón nhận
dửng dưng tôi, như hạt bụi giạt, trôi
tôi vốn quen với chuỗi ngày hiu quạnh
nên mưa, nắng hầu như là niềm vui
nnguong
(viết cho ngày về năm 98)
#13
Posted 26 June 2007 - 02:58 PM
Í dza ! long time no see nha.
mà see hoài hổng ngán ạ !
Phẻ hông bác cái, tui khoái đoạn thơ nì trong bài Mê Khúc của bác hết sức đó à nhe.
nỗi nhớ tôi khụyu trên lưng
em. Sao cứ cựa thân hình tình yêu.
làm chiều cứ nắng hiu hiu
nhớ chuyện kim, chỉ. Khíu tình trăm năm.
như dzây là em phải nằm xấp mà may phải hông? :-/ :sunrang:
mà see hoài hổng ngán ạ !
Phẻ hông bác cái, tui khoái đoạn thơ nì trong bài Mê Khúc của bác hết sức đó à nhe.
nỗi nhớ tôi khụyu trên lưng
em. Sao cứ cựa thân hình tình yêu.
làm chiều cứ nắng hiu hiu
nhớ chuyện kim, chỉ. Khíu tình trăm năm.
như dzây là em phải nằm xấp mà may phải hông? :-/ :sunrang:
#15
Posted 12 August 2007 - 04:12 PM
[font=tahoma:b59cf4e7bf]
tĩnh vật tình yêu
chiếc bình hoa nằm trên chiếc bàn con
yên vị một tĩnh vật
hoa trong bình ép mình chờ, đợi một mùa xuân
tôi nằm trên bãi cỏ-em
yên vị một tình yêu
trái tim trong tôi nở ra những vết thương của tình tự
mà em là một trong những lát cứa
nnguong
tĩnh vật tình yêu
chiếc bình hoa nằm trên chiếc bàn con
yên vị một tĩnh vật
hoa trong bình ép mình chờ, đợi một mùa xuân
tôi nằm trên bãi cỏ-em
yên vị một tình yêu
trái tim trong tôi nở ra những vết thương của tình tự
mà em là một trong những lát cứa
nnguong
#16
Posted 19 August 2007 - 04:58 PM
[font=tahoma:47a41f0373]
cám ơn, nụ cười
Núi trơ trọi. Núi khô khốc. Núi đá.
Rừng già nua. Rừng thưa. Rừng cọc cằn.
Cây ủ rũ. Cây trổ tàng. Che, dấu.
Ta già nua, (với) càm ràm, bực dọc,
(bởi quanh quẩn cùng gút mắt trong tim).
Em đứng bên, tội nghiệp: một nụ cười!
'
Đời co cụm. Đời quên. Đời nhớ.
Đường quanh co. Đường tắt. Cũng con đường.
Ngõ hẹp dần. Ngõ lắc léo. Ngõ cụt.
Vó chưa khụy, nhưng chân bon, đã nản
tự ghìm cương, hàm thiếc, rũ rượi bờm.
Em sụp nón.
Mím lại.
(Một nụ hôn!)
nnguong
cám ơn, nụ cười
Núi trơ trọi. Núi khô khốc. Núi đá.
Rừng già nua. Rừng thưa. Rừng cọc cằn.
Cây ủ rũ. Cây trổ tàng. Che, dấu.
Ta già nua, (với) càm ràm, bực dọc,
(bởi quanh quẩn cùng gút mắt trong tim).
Em đứng bên, tội nghiệp: một nụ cười!
'
Đời co cụm. Đời quên. Đời nhớ.
Đường quanh co. Đường tắt. Cũng con đường.
Ngõ hẹp dần. Ngõ lắc léo. Ngõ cụt.
Vó chưa khụy, nhưng chân bon, đã nản
tự ghìm cương, hàm thiếc, rũ rượi bờm.
Em sụp nón.
Mím lại.
(Một nụ hôn!)
nnguong
#17
Posted 19 November 2007 - 04:51 PM
gió bạt, mưa phiêu
cho tôi một góc si tình
để tôi co cụm (góc mình: buồn thiu)
lỡ rồi: một thoáng thương yêu
tháng ngày chai cứng, chèo queo nỗi buồn
cho tôi một lúc yêu thương
rồi tôi quanh quẩn (vui, buồn: quạnh hiu)
chúng ta gió bạt, mưa phiêu
sao em cứ phải liêu xiêu: một mình
cho tôi một sớm vai quàng
dìu nhau hoa, cỏ nhìn thời gian trôi
nghe em thủ thỉ: yêu tôi
nghe đời hạnh ngộ, nghe vui trong hồn
được thèm ngồi cạnh bên em
nghe khao khát ngực, nghe thèm thuồng nôi
chúng ta gió giạt, mưa trôi
nợ, duyên không đến! đành mồ côi, riêng.
nnguong
sáng 05.11.2007
#18
Posted 25 December 2007 - 02:32 AM
đêm, (trước đêm của Chúa)
đêm,
(trước đêm của Chúa)
(tôi:) vẫn là người, và, tội lỗi, như xưa
ngập ngừng trước đoạn đường: thoát thai
lật ngữa khẩu phần (xưng tội)
lật úp lon bia
thấy lăng quăng cuộc đời mình: nhốn nháo (một hoa niên)
trong khi, những con sơn dương khó nhọc, với những món quà tặng
(và tôi, đang ưu tư với những email của bạn bè, cùng chúc tụng!)
thì, các người lại vô tư, phè phỡn với mùa của niềm tin
tiếng chuông đồng, ngoài kia (ngoài tâm thức của bạn) có ngân nga
đó là điều của Chúa
riêng tôi: thì không!
bởi, tôi chắc mẫm (không lầm!)
mình đã (một lần) gặp nhau, rồi, ở dưới đó: địa ngục, của tình yêu.
và, (riêng) tôi, vẫn tin tưởng (một điều, một điều thôi!)
đời sống, không là tình yêu
nhưng, ở một ý nghĩa khác, điều đó: là một cứu cánh, để được đọa đày
và, đóng đanh, bên cạnh Người.
(amen, quả là một sự thống khoái)
nnguong
đêm 24.12.007
#19
Posted 03 March 2008 - 07:56 PM
ngoảnh mặt, thơ
ngoảnh mặt sao được, với thơ
khi nghe trăng rụng thờ ơ trên thềm
ngoài kia gió lạc giữa đêm
câu thơ nghe nặng nỗi niềm quạnh hiu.
ngoảnh mặt được sao, với yêu
khi nghe hoa úa nỗi sầu bất an
ở giữa bất trắc nhân gian
câu thơ nghe nở thơm lừng thanh tân.
ngoảnh mặt đi, ngoảnh lại nhìn
giữa trăm phù phiếm, giữa nghìn phù vân
tâm thất còn chút ân cần
tuôn ra ngơ ngác chỗ trần gian. (Thơ!).
'
được sao! ngoảnh mặt ơ hờ:
với trăm con chữ . Giữa đời trống không.
nnguong
3.03.08
#20
Posted 16 March 2008 - 05:36 PM
lục bát không vần
cho lê
bao lâu nữa của đọa đày
trời ngăn cách ấy: mây buồn quạnh hiu
bước chân của mỗi lối về
em không chịu nói, khiến chiều ngẩn ngơ
bao lâu nữa của nắng, mưa
đất, trời thôi giận: hạt mầm nở, vun
(mà, chúng ta đã chuốc, vay!)
em xa hạnh phúc, gần đày đọa tôi.
và, bao lâu của thương yêu
của muôn lý lẽ tìm gần gũi nhau!
nnguong
đêm 14.03.08
1 user(s) are reading this topic
0 members, 1 guests, 0 anonymous users











