Jump to content



cõi ta bà


  • You cannot reply to this topic
105 replies to this topic

#1 htc

  • Ban Điều Hành
  • posts 354
    • Gender:Female

Posted 02 November 2006 - 05:18 PM

Posted Image
tình hàng xóm

bài thơ tình để cạnh giậu mồng tơi
chiều tan học, nhỏ về ngang lúng túng
chữ, vần, câu anh tỏ tình thật vụng
nhỏ ngượng ngùng, anh lặng ngắm, ngẩn ngơ

cánh bướm vàng bay qua, lại vườn mơ
(làm nhân chứng cho mối tình thật trẻ)
tuổi Mười Sáu hát thầm thì khe khẽ
khúc nhạc tình bên cạnh giậu mồng tơi

ngày qua dần như khung cửi, con thoi
tình lặng lẽ nên tình thành vô vọng
một thời yêu suốt đời hoài bão động
nhỏ theo chồng và dĩ vãng theo anh

nhiều năm rồi, mái tóc chẳng còn xanh
anh lãng tử, nơi góc trời phiêu bạt
bài thơ xưa chữ, vần dần phai nhạt
cánh bướm vàng ngã chết giữa mùa đông

ở bên chồng, chẳng biết nhỏ vui không
có còn thương mối tình xưa vụng dại
giậu mồng tơi có còn xanh tươi mãi
hay như anh đã úa trước tuổi già

cô láng giềng về làm vợ người ta
anh hàng xóm viết hoài thơ thương nhớ
chuyến đò ngang để kẻ đi, người ở
sóng trên sông cứ thế động trong lòng ...

htc

#2 T.H.

  • Members
  • posts 7

Posted 03 November 2006 - 01:47 AM

Em TH chào anh hàng xóm htc smile.gif)

#3 Yellow-Rose

    Sáng nắng, chiều mưa, buổi trưa đu dây điện

  • 918
  • posts 3,095
    • Gender:Female

Posted 03 November 2006 - 04:25 AM

Hi T.H ! :dance:

"cõi ta bà" nghĩa là gì vậy htc??? có phải là cõi chỉ có "ta" và "bà" , ý nói 2 vợ chồng sống trên núi nơi hong có ai hết, phải hong? :-SS

Mít, cũng khá đó chớ, trốn chi, có cái mền nè, lấy che mặt đỡ cũng được :sunrang: hạnh phúc của Mít đơn sơ ghia dzị đó.

Lâu quá mới đọc lại thơ htc, giờ thơ thật an bình . :smile:

#4 htc

  • Ban Điều Hành
  • posts 354
    • Gender:Female

Posted 03 November 2006 - 11:20 AM

TH - chào em láng giềng smile.gif

YR - ừa, chắc cõi ta bà nghĩa là vậy á YR smile.gif

#5 htc

  • Ban Điều Hành
  • posts 354
    • Gender:Female

Posted 07 November 2006 - 05:36 PM

Thị Bình

tên cuả cô nàng là tên con trai lại lót chữ "thị" rất ư là ... Việt Nam, rất ư là ... con gái nhưng lại cũng ... nghe chướng chướng làm sao ... "Thị Bình", tôi nghe không xuôi tai chút nào nhưng "đời" tôi hình như lại dính liền với "đời" nàng, thế mới cơ khổ chứ !!!

- Cô ơi, mẹ con nói chiều nay mẹ gửi con sang bên nhà cô vì mẹ phải ở lại chợ mua thêm hàng

- Thế à con . Để cô nấu món canh miến mà con thích nhé

con bé đứng nơi hàng rào cười toét, chiếc răng cửa còn chưa mọc lên hẳn, trông thấy ghét, thế mà mẹ tôi cưng con bé ấy lắm chỉ vì mẹ tôi và mẹ Thị Bình là bạn thân từ hồi còn con gái . Lấy chồng không bao lâu, miền Nam rơi vào tay Cộng Sản, hai bà mẹ lại chung hoàn cảnh "cái cò lặn lội bờ sông" để nuôi chồng, nuôi con nên hai bà thường giúp đỡ lẫn nhau trong việc trông con và việc buôn bán vì đúng ra cả hai bà đều không phải là người chuyên làm ăn tần tảo ...

chúng tôi lớn dần theo thời gian, vẫn cùng học một trường, có vài người bạn chung và có lẽ Thị Bình trong mắt tôi vẫn là con bé con như ngày nào đến khi tôi nhìn thấy Thị Bình hát solo trong buổi lễ Giáng Sinh năm ấy ... Bên cạnh ánh đèn muôn màu, gương mặt người con gái ánh lên vẻ thánh thiện, hiền lành mà cuộc sống khó khăn không hề để lại dấu vết . Từ gương mặt ấy, tôi chợt nhớ đến tuổi thơ kham khổ cuả chúng tôi, nhớ cả những ngày cả hai theo mẹ đi thăm bố trong tù cải tạo ..., chừng như chúng tôi lúc nào cũng ở bên cạnh nhau nhưng tôi lại chưa bao giờ cảm thấy được sự hiện diện cuả Thị Bình, cho mãi tới hôm nay ...

bố tôi mất trong trại cải tạo đã khiến tinh thần mẹ tôi suy sụp rất nhiều . Sau đám tang, sức khoẻ cuả bà kém hẳn . Tôi bỏ dở lớp 11, bắt đầu chạy vại bán buôn hoặc làm bất cứ công việc lặt vặt nào có thể kiếm ra tiền ăn mặc và thuốc thang cho mẹ . Tuổi trẻ trôi qua lấm lem như gương mặt và áo quần vây vết dầu nhớt bên lề đường hay những hạt bụi từ những cái chợ trời cũng như chợ đời tấp nập . Thỉnh thoảng tôi gặp Thị Bình, cô nàng kể cho tôi nghe những mẩu chuyện về bạn bè, trường lớp ... Tôi biết khi tôi không có ở nhà, Thị Bình thường sang chăm sóc cho mẹ tôi . Mẹ thường bóng gió ước ao cho chúng tôi thành đôi thành cặp nhưng tôi không có thì giờ nhiều để nghĩ tới chuyện ái tình lãng mạn . Có lẽ ngày nào đó nhưng bây giờ thì chưa ... Tuy nhiên, tôi hiểu ngoài Thị Bình, có lẽ tôi sẽ không tìm được người con gái khác hợp ý tôi hơn ...

một buổi chiều, Thị Bình ngồi chờ tôi dưới hiên nhà:

- Anh Thuận, chuyện bảo lãnh cuả gia đình em đã hoàn tất, ngày đi cũng đã biết . Anh thường hay vắng nhà luôn nên hôm nay em ... mới báo tin cho anh biết được

tôi sững người trong giây lát rồi miễn cưỡng vui vẻ nói chuyện với Thị Bình ... Chúng tôi ôn lại kỷ niệm, nhắc tới bạn bè nhưng không nói gì tới tương lai vì tương lai cuả tôi mù mịt như vùng mù sương lấy gì để nói ???

khi tôi tiễn Thị Bình ra cổng, cô nàng tần ngần:

- Nếu như không còn dịp gặp lại, em chào anh ở đây luôn nhé

tôi khe khẽ gật đầu, khe khẽ đẩy nhẹ Thị Bình đi khi tôi thoáng nhìn thấy nước mắt cuả cô nàng chực rơi ...

... một ngày trong đời bỗng
thấy mình là hư không
em đi như là gió
gió lộng chiều qua sông
đem mưa mau đầy mắt
ôi giọt buồn se sắt trời đông ... (*)


htc – 9/29/06
(*) bên em ngày cuối – Diệu Hương



#6 ledumien

  • Members
  • posts 252

Posted 07 November 2006 - 10:03 PM

[quote=htc]tình hàng xóm


nhiều năm rồi, mái tóc chẳng còn xanh
anh lãng tử, nơi góc trời phiêu bạt
bài thơ xưa chữ, vần dần phai nhạt
cánh bướm vàng ngã chết giữa mùa đông

htc




Chiều nay , khi cơn mưa vừa tạnh M ra vườn thấy một con bướm nằm chết bên bông hoa cúc cuối cùng trong vườn. Xác bướm ướt nhẹp. Nhớ lại mấy câu thơ này mà nỗi buồn thêm trĩu nặng. Cám ơn htc. Một bài thơ giản dị nhưng..hay ơi là hay.

#7 metamorph

  • Members
  • posts 66
    • Gender:Male

Posted 07 November 2006 - 10:29 PM

Chào tái ngộ.

Đi đâu mất biệt đến bây giờ mới về. Heo cúi ruộng vườn xơ xác, khói bếp cũng la đà biếng thở, đụn rơm cũng nghiêng bóng tủi hờn.
Xỏ vào cánh áo the, đôi guốc mộc rồi ở hẳn đây cho bầy trẻ Nhà VN nó mừng.
HTC ở đây, thì Meta cũng ở đây.

#8 htc

  • Ban Điều Hành
  • posts 354
    • Gender:Female

Posted 08 November 2006 - 07:09 PM

hi Meta -
dễ chừng đã gần 2 năm rồi mới chào tái ngộ nhau hở cụ B-) . Hình như định luật tự nhiên của loài người là khi người ta già, người ta sống bằng quá khứ đẹp ... khi người ta gần chết, người ta khó ... thở ... và khi người ta chết, người ta về lại ... thuở ban đầu làm cát bụi, phải không Meta... wink.gif


Miên -
bài thơ này htc mới viết ...


đoản khúc vô chừng

giữa mùa thu bên kia khu vườn lạ
nơi ấy có người tựa cửa ngắm mưa
nơi ấy có người hồn trở về xưa
thăm hoa cúc giữa chiều thu thiếu nắng

mặt trời bên hiên tôi cúi đầu trầm lặng
nên mùa thu sạm chết nửa mảnh đời
gió cuối mùa lây lất chạm vài nơi
thơ tình mới không tâm linh, hóa rỗng

cánh bướm vàng giữa mưa rơi, bất động
quá khứ không màu, váng vất mãi thực, hư
tôi đuổi xô gần hết những nhân từ
(vì hoa cúc cuối cùng rồi cũng chết ...)

mưa mùa thu nơi sân người vừa hết
sao nỗi buồn còn trĩu hỡi người ơi
bài thơ tình cuả thuở rất xa xôi
chừng như đã mục hư trong tiềm thức

bến sông quen vỡ sóng lòng ray rứt
bên bờ đời tấy độc mãi vết thương
bướm và hoa, đoản khúc rất vô chừng
đi và đến, bất thường đời vốn bạc

mưa mùa thu nơi sân người, ngơ ngác
ướt xác bướm vàng, hoa cúc trắng xác xơ
bức tranh tình nhòe nhoẹt vẽ bằng thơ
buồn như thể hoàng hôn đang hấp hối

tràng Mân Côi quyện hương trầm, bối rối
lời nguyện cầu bên khung cửa, muốn người nghe ...

htc – 11/8/06




#9 metamorph

  • Members
  • posts 66
    • Gender:Male

Posted 08 November 2006 - 08:03 PM

Htc đừng có lo. Nếu thanh niên là rường cột của đất nước thì meta, htc là rường cột của cõi dưới. Trên cõi đời này mỗi người cách nhau bởi cảnh ngộ thì khi về già chúng ta lết về một điểm đồng qui, cho đến khi chúng ta không thèm thở nữa.
Phải đến lúc chúng ta tự vấn: Thở làm gì cho mệt?

#10 ledumien

  • Members
  • posts 252

Posted 10 November 2006 - 01:41 PM

tràng Mân Côi quyện hương trầm, bối rối
lời nguyện cầu bên khung cửa, muốn người nghe ...


Nghe bình an đến vô chừng. Lòng lắng đọng những ấm áp đến khôn cùng. Lời kinh nguyện nghe du dương điều thánh thiên. Kinh yêu thương như làn gío mơn man. Cho M lắng nghe lời kinh này nha htc.

#11 htc

  • Ban Điều Hành
  • posts 354
    • Gender:Female

Posted 13 November 2006 - 05:48 PM

đốt thư tình

đốt đi em, đốt thư tình tôi đã viết
(mai theo chồng, sợi khói vướng theo chân)
hết yêu rồi, cũng chẳng phải bạn thân
câu "thương nhớ" thuở nào không nên giữ

tia lửa chập chờn quấn quanh nét chữ
em đang nghĩ gì, tôi đóan mãi không xong
nghĩ tới ngày mai được ở bên chồng
hay đang đuổi tình xưa vào dĩ vãng

em tính chôn không, những tàn tro quá vãng
(tha ma ái tình, mồ mả chẳng người thăm !)
như những cuộc tình, đoạn kết chẳng trăm năm
em đừng để sau này bừng sống dậy

có lẽ chữ đau niềm đau ruồng rẫy
có lẽ em buồn ... một thoáng như ... mưa
có lẽ bây giờ thuở ấy, rất xưa
và có lẽ cuối cuộc tình ... là thế !

nét chữ tôi, lửa vờn quanh, ngạo nghễ
những lá thư tình phải "chết cháy" vậy ư ???
mai theo chồng, em chẳng chút suy tư
chừng như lửa ấm hơn "tình em" lắm !

những tàn tro tự bay vào vực thẳm
tôi rưng rức cười tiễn biệt sáo sang sông ...

htc



#12 T.H.

  • Members
  • posts 7

Posted 14 November 2006 - 03:25 AM

TH thích bài này quá htc ơi smile.gif)

#13 Yellow-Rose

    Sáng nắng, chiều mưa, buổi trưa đu dây điện

  • 918
  • posts 3,095
    • Gender:Female

Posted 16 November 2006 - 05:08 AM

Hôm trước xẹt vô một cái, giờ vô lại, thấy khác bài thơ cuối. Hong biết htc đổi thơ hay YR quáng gà dzị ta? :-/

#14 htc

  • Ban Điều Hành
  • posts 354
    • Gender:Female

Posted 16 November 2006 - 06:04 PM

TH - biếu không cho TH đó smile.gif
YR - :smile:


rỗi

thế là đứa con gái thứ nhì của ông học xong Trung Học, nhanh như thể ngày nó khóc oe oe chào đời chừng như mới hôm qua vậy .

Buổi sáng, nó vào phòng ông lựa lung tung những bộ áo quần rồi trước khi ra khỏi phòng, nó lí lắc bảo:

- Hôm nay bố diện hơn chút cho thêm đẹp giai nha bố

ông mặc quần áo, tẩn mẩn soi gương ... cái đầu bóng nhẵn nên ông không biết tóc ông bạc cỡ nào ... Mà cần quái gì biết, ông thích "đầu trần" như thế cho đỡ nặng mớ rối rắm thế gian, trông ông lại có vẻ mạnh khoẻ hơn nhiều. Phải, mạnh khoẻ là điều ai cũng mong muốn. Riêng ông, ông còn tha thiết với cuộc đời này ghê lắm dù ông sống cu ky một mình làm gà trống nuôi con vì bà vợ ông bỏ ông lại bên này thế giới từ khi ông vừa nhấm nhí tuổi ngũ tuần. Ông muốn sống nhìn hai cô con gái rượu lớn lên, ngoan ngoãn nên người và ông còn nuôi ... tham vọng được nhìn thấy các cháu của ông nữa. Giời ạ, "sáu mươi năm cuộc đời" ai bảo đã đủ nhưng với ông thì không đâu nhé. Thế nhưng, tuần trước khi chuẩn bị cho con gái thứ nhì đi học xa, ông đâm ra tần ngần, ngớ ngẩn nghĩ tới căn nhà rồi đây sẽ vắng hẳn tiếng nói cười liếng thóang và ông chợt cảm thấy nao lòng ghê lắm ...

- Bố buồn thì lái xe ra Phước Lộc Thọ ngồi quán cà phê, quán phở hay tới nhà bạn cho vui ... Mỗi ngày con gọi phone kể chuyện cho bố nghe

nó nói với ông như thế nhưng kinh nghiệm với đứa con gái lớn, ông biết sự việc không đơn giản như vậy vì không những chuyện học tập mà còn thêm chuyện bạn bè khiến nó có muốn cũng không thể như khi còn nhỏ ở nhà với ông. Thôi đành vậy ! Ông đã sống qua thời chúng nó đang sống nên ông hiểu. Năm trước, con gái lớn lập gia đình, ông ra vào mất ngủ mấy đêm, buổi sáng ngày cưới, nó mặc áo dài, đội khăn vành lạy bàn thờ ông bà và mẹ nó, ông rươm rướm chực khóc chừng như thấy được khuôn mặt trẻ thơ ngày nào nằm trong nôi đưa bàn tay bé nhỏ ra phía trước cười với ông ... Từng ngày trong chuỗi-ngày-xưa cứ lần lượt trở về khi ông mở tấm khăn che mặt hôn lên trán nó trước khi đưa tay nó cho người đàn ông mà nó thương yêu. Ông cảm thấy nghèn nghện trong cổ khi nghe nó đọc lời thề ước trên bàn thánh và đêm đó ông thức trắng khi căn nhà đã mất đi một khúc ruột của ông ...

ông ra quán cà phê ngồi, hy vọng sẽ chóng qua những ngày dài trong lúc chờ ngày hai đứa con gái về thăm ông trong ngày lễ Tạ Ơn sắp tới. Ông nhâm nhi cà phê, nghĩ tới những ngày đã qua, tới cái gọi là tổ ấm mà trước đây ông và bà vợ đã cùng xây dựng. Cái tổ ấy đã từng vô cùng ấm cúng khiến ông không bao giờ hết thương nhớ khi tuổi già và sự cô đơn cứ xâm chiếm dần từng sớ thịt, tim óc cuả ông ... Quán cà phê xập xình tiếng nhạc, ông nghe đã không còn cảm được gì nữa. Đám thanh niên ngồi chung quanh đấu láo với nhau những đề tài vô cùng xa lạ ... Cà phê chợt dưng nhạt nhách. Ông đứng lên trả tiền, bước ra ... Khu Phước Lộc Thọ sầm uất đầy người và ... tiệm vàng khiến ông bất chợt chóang váng.

mở cửa xe, ông ngồi vào thừ người, lặng lẽ ... Nhiều năm trước đây ông mong tới ngày con cái lớn khôn, rảnh rỗi tay chân, không còn nhiều vướng bận, nghĩ suy để sống được thong thả, hưởng thụ cái gọi là "kiếp người" ... Thế nhưng bây giờ chính là lúc ông không cảm thấy thoải mái, thong thả chút nào cả ... Có lẽ vì đời sống trở nên trống vắng quá hay có lẽ vì ông ... rỗi quá chăng ....

htc



#15 htc

  • Ban Điều Hành
  • posts 354
    • Gender:Female

Posted 26 December 2006 - 09:38 PM

chiều nghiêng

chiều nghiêng, đẩy đời tôi gãy gập
giữa muôn trùng hồn đọc lời xưa
hẹn nhau ngày ấy bên sông ấy
trời chẳng bằng lòng, rơi mãi mưa

vòng xoay ngày tháng chừng nhanh quá
nửa kiếp, nửa tình ... nợ tỉnh, say
buồn tôi rơi rụng theo chân bước
nhẩm đếm thời gian, đếm trả, vay

chiều nghiêng, vai hứng đầy sợi nắng
không thể nào quen, sao biết nhau ???
mấy vạn ngày trôi, ừ, rất ngắn
kiếp này vương nợ hẹn kiếp sau

đường trần, chân đất liêu xiêu cát
váng vất tục tâm, tâm vẫn trần !!!
mặt chữ khóc, cười, ngu ngơ hát
tôi, người không hẹn cứ bâng khuâng

chiều nghiêng, lòng ngã theo ngày hết
đã tận năm rồi, gõ chén say
phất phơ cái xác, ơi mòn mỏi
nắm níu, tôi nhờ thơ khóc thay ...

htc – 12/26/06



#16 htc

  • Ban Điều Hành
  • posts 354
    • Gender:Female

Posted 05 January 2007 - 04:13 PM



#17 htc

  • Ban Điều Hành
  • posts 354
    • Gender:Female

Posted 09 January 2007 - 10:58 PM

dây dưa cuộc đời

1.

hắn như vừa bị ai đánh bật ngược ra phía sau, đôi bàn chân còn loạng choạng nhưng tai hắn nghe tiếng "beep" kép dài cùng lúc với một làn điện màu xanh lá cây chạy thẳng hàng trên mặt kính đo nhịp tim . Người bác sĩ thẫn thờ buông xuôi tay, những cô y tá ngẩn ngơ một thoáng rồi chuẩn bị thu dọn ... Hắn ngơ ngác nhìn quanh, không hiểu đuọc chuyện gì đã xảy ra và ai đang nằm trên giường cấp cứu lại giống hắn như hệt chỉ là gầy gò, xương xẩu và xanh xao quá . Hắn tò mò nhìn quanh, toan mở miệng thì có người xông vào cửa ... Thằng Tony, đứa con trai lớn cuả hắn, không biết nó làm gì ở đây, mười mấy năm nay nó có bao giờ ngó ngàng tới hắn đâu . Thỉnh thoảng gặp nhau ở tiệm ăn hay quán bar, nó lờ đi như không biết ai là cha cuả nó, bất giác hắn lẩm bẩm:

- Thằng con bất hiếu

Tony nói gì đó với bác sĩ và họ đi ra ngoài . Bỗng dưng, hắn lẽo đẽo đi theo dù không biết tại sao phải đi theo nhưng trong bụng hắn lại hậm hực vì Tony không hề đưa mắt nhìn hắn lần nào cả . Đi loanh quanh một lúc, hắn thấy chán . Phải, bệnh viện là nơi không có gì thú vị để tới, để nhìn, để đi dạo quanh ... Biết thế, tại sao hắn lại vào đây ... Ddẩy cửa, hắn bước ra ngoài . Chừng như đã lâu lắm rồi hắn mới được nhìn lại con đường, góc phố . Sự tấp nập, ồn ào như phả vào mặt hắn luồn sinh khí . Hắn cho tay vào túi áo để phát giác ra đã bỏ quên cái cell phone ở căn phòng chung cư . Đã lâu không gặp Cindy, không biết con bé có nhớ tới hắn chút nào không hay vẫn ma mãnh qua mặt hắn đi với thằng đàn ông khác khi không có hắn bên cạnh ??? Ngẫm nghĩ một chút hắn nhủ thầm:

- Hình như mình mong gặp Albert hơn là Cindy

bất chợt hắn mơ màng nhớ tới vòng tay rắn chắc, nụ hôn chờn vờn ướt át cuả Albert . Tính ra đã lâu không gặp nhau và cũng lạ, chừng như không ai gọi điện thoại tìm hắn ... Hắn có cảm giác xa lạ với thế giới xung quanh . Lần cuối cùng hắn liên lạc với "loài người" là khi nào ??? là khi nào ??? Hắn tự hỏi mãi và không tài nào nhớ ra ...

Tony bước ra từ bệnh viện, trên tay cầm tập hồ sơ mỏng nhưng hắn có thể thấy nhiều giấy tờ trong ấy ... Hóa ra nãy giờ hắn vẫn còn lẩn quẩn gần bệnh viện . Lạ, ai trong nhà bệnh hoạn gì mà thằng Tony vào đây . Hắn dợm bước đi tới tính hỏi thăm nhưng sực nhớ ra "thằng sấc sược" ấy có chào hỏi gì hắn đâu mà tới hỏi chuyện . Nghĩ sao, hắn quày quả trở vô bệnh viện ...

một người đàn bà đâm sầm vào hắn ngay tại cửa, người đàn bà ngừng lại, nhìn hắn từ đầu xuống chân rồi từ chân ngược lên mặt:

- Mới à ???

hắn nhìn lại bằng tia nhìn thiếu thiện cảm, ra cái vẻ "đàn bà, đúng là không ưa được":

- Mới là sao ???

người đàn bà nhăn nhở nhìn hắn:

- Vẫn chưa nhận ra là mình đã chết à ???

- Vớ vẩn ...

hắn cộc lốc trả lời rồi bỏ đi . Chết ??? Cái thuở hắn muốn chết ghê gớm là cái thuở hắn khám phá ra sự "bất thường" nơi cơ thể cuả hắn, nơi tình cảm cuả hắn ..., Cái thuở hắn "lợm giọng" khi nghĩ tới chuyện hắn "có vợ" ..., cái thuở hắn loay hoay với việc làm, việc nhà, bốn đứa con bu lấy hắn sau khi từ sở làm về ..., cái thuở hắn "căm hờn" bà vợ tới tận xương tuỷ vì không hiểu phút "yếu lòng" nào đã khiến hắn để cho bà vợ "xâm nhập" vào cuộc đời cuả hắn ... Phải, cái thuở ấy . Những cái thuở ấy còn chưa khiến cho hắn chết được huống gì bây giờ hắn đang tự do như chim xổ lồng tung cánh, mỗi ngày gặp gỡ những người đàn ông hay đàn bà hắn "chọn" để "yêu", niềm vui cuả hắn mới lạ luôn luôn, không có gì nhàm chán thì làm sao mà chết cơ chứ ...

đang nghĩ vẩn vơ, ánh mắt hắn chợt ngừng lại ở người thanh niên đang đi tới với những bước chân vội vàng . Do thói quen, nhanh như chớp hắn nghĩ ngay ra cách làm quen, thế nhưng vừa đưa tay ra, sắp mở miệng, hắn khựng lại nhìn chăm chú vào đôi mắt người thanh niên, quái lạ, tên trẻ tuổi này cao ngạo quá hay vì hấp tấp nên không nhìn thấy hắn ... Một cô y tá đi ngang, hắn buột miệng chào ... Cứ thế, hắn lập lại vài động tác, nói vài câu chào hỏi nhưng chừng như không ai nhìn thấy hay nghe hắn ... Cuối cùng, không biết xuất hiện từ đâu, người đàn bà đâm sầm vào hắn ở cửa bệnh viện đang đứng dựa tường, cười:

- Hey, họ làm sao nghe được ông nữa

hắn bực dọc, dợ m bước bỏ đi nhưng rồi dừng lại há hốc mồm nhìn qua khung cửa phòng bệnh . Người nào đó vừa kéo tấm khăn che mặt gã đàn ông nằm trên giường xuống . Gương mặt người chết nhợt nhạt, vô hồn, cái lạnh chừng nhưng tỏa ra chung quanh ... Họ chuẩn bị đưa tử thi đi và trước khi tấm khăn lại phủ xuống mặt người chết, hắn thảng thốt nhìn ra thi thể cuả chính mình ...

(còn tiếp)



#18 htc

  • Ban Điều Hành
  • posts 354
    • Gender:Female

Posted 10 January 2007 - 09:53 PM

2.
hắn trở nên bình thản . Bình thản và chấp nhận như đời hắn đã từng chấp nhận những gì không thể thay đổi được . Ngoài người đàn bà, hay đúng hơn cái bóng ma kẻ chết mà hắn đã gặp, hắn gặp thêm vài người nữa đủ mọi lứa tuổi . Họ lang thang qua lại trong bệnh viện, ngoài đường, và trong nhà xác . Lắm lúc hắn không buồn chào hỏi hay trả lời, tâm trí hắn bận rộn đi theo những chuyện mai táng cuả chính hắn .

cuối cùng, người vợ cũ cuả hắn cũng tới . Sau nhiều năm không gặp, hắn có chút choáng váng khi nhìn thấy gương mặt buồn bã cuả người đàn bà hắn đã từng thật sự thương yêu một thời . Cái thời cuả tuổi trẻ chưa xác định được bản thân là ai, muốn gì, cần gì, yêu gì ... Hắn lao vào cánh cửa hôn nhân đơn giản như bất cứ người thanh niên nào khác tới tuổi lập gia đình . Hắn không chối đã từng rất đam mê người đàn bà đầu tiên này và hắn sẵn sàng lao vào tất cả chỉ để được thấy bà vợ vui cười, hạnh phúc . Không hiểu sao hắn tin tưởng "tiền là nguyên nhân cũng như phương cách kéo dài hạnh phúc" và như một phương châm, một tín điều, hắn lao theo đồng tiền tới nỗi lâu dần việc kiếm tiền trở thành công việc trên hết mọi công việc . Bà vợ hắn không than van, bằng lòng làm bà nội trợ đảm đang lo việc nhà, lo chăm sóc dạy dỗ cho từng đứa con từ lúc chúng chào đời . Hắn bắt đầu sợ trẻ con khi đứa trẻ thứ ba trong gia đình hắn xuất hiện thế nhưng hắn lại làm "bổn phận cuả giống đực" chu đáo quá, nhiệt tình quá nên đứa trẻ thứ tư cũng đã chào đời và hắn đâm hoảng với bổn phận, với trách nhiệm . Hắn viện lý do kiếm tiền để trốn tránh cái "tổ nhốn nháo" tiếng khóc, cười, la hét cuả đám trẻ ...

công việc ngày càng thuận lợi kể cả việc lương thiện lẫn mánh khóe, lừa gạt . Đến lúc bạc tiền rủng rỉnh không cần phải quá nhọc xác thân, hắn đâm "phát hiện ra chính mình" ..., đâm hối tiếc những ngày dài trong chiếc lồng hôn nhân . Thế nhưng, thể diện cũng cần thiết không kém, hắn lén lút che đậy cho tới ngày bà vợ khám phá ra những món đồ "bí mật" cuả hắn . Những món đồ hắn dùng cho mọi cuộc vui với "những Cindy" hay "những Albert" ... Những món đồ cho những người hắn không cần biết lạ quen miễn là giúp hắn vui no thoả hay vui với hắn không cần một hiệp ước ràng buộc nào hết ...

giờ đây, nhìn bà vợ thẩn thờ mở tấm khăn che mặt, dặn nhà xác làm chu đáo những công việc phải làm cho cái xác không hồn ... bất chợt, hắn có chút động tâm . Lẽ ra, hắn phải cẩn thận hơn để không bị "phát hiện", để tới bây giờ không bị cắn rứt lương tâm khi nhớ tới vẻ ngạc nhiên đầy đau đớn cuả bà vợ:

- Tại sao anh làm vậy ???

- Tại vì tôi có thể yêu hết mọi người ...

- Tại vì tôi thích những mới mẻ trong khi cô thu người dần vào bóng tối, vào quá khứ ...

- Tại vì cô đã trở thành bóng ma đi cạnh cuộc đời tôi, tôi không muốn đối diện với những gì cũ kỹ, già nua ...

và còn rất nhiều câu hỏi tại sao tiếp nối cũng như những câu trả lời phũ phàng, tàn nhẫn cho tới khi cả hai đặt bút ký xong tờ đơn ly dị và hắn thở phào nhẹ nhỏm rút lui khỏi mọi ràng buộc, mọi câu trả lời . Hắn không còn gặp lại bà vợ nữa vì những chỗ bà ấy lui tới hắn không còn hứng thú tìm đến như thuở ban đầu . Tuy nhiên, thỉnh thoảng hắn không tránh được ánh mắt trách hờn cuả bốn đứa con khi tình cờ gặp chúng ở nơi nào đó .

cả bốn đứa đều có mặt trong nhà quàn, chúng chào hỏi khách khứa thân nhân, nhận hoa, nhận lời chia buồn, đọc kinh và thay phiên nhau nâng đỡ mẹ chúng bằng những câu nói ủi an, bằng những vòng tay ân cần, bằng tờ khăn giấy lau đi nước mắt trên má người đàn bà đã chịu quá nhiều đau thương sợ hãi trong liên hệ hôn nhân, trong liên hệ với một gã đàn ông không biết nên dùng chữ "bà" hay "ông" trước cái tên gọi . Hắn lẳng lặng ngắm đám con . Tụi nó đã lớn quá, đứa nào cũng đầy vẻ trầm lặng nghiêm nghị khác với hình ảnh cuả hắn khi còn trẻ tuổi . Chúng có vẻ thông minh và chu đáo . Hắn cứ thế đứng ở góc phòng quan sát đám con và không khỏi thán phục bà vợ cũ . Có lẽ bà vợ sống khoẻ mạnh hơn hắn, lâu hơn hắn là nhờ đám con chăng ??? Hắn bất chợt đâm ra ghen tị, hậm hực . Bốn đứa con không một đứa nào rơi nước mắt dù chỉ là giả vờ rơi nước mắt trước thi thể người chết .

- Chúng mày là một đám con bất hiếu

hắn tự nhủ rồi quay mặt bước ra khỏi phòng . Đang mùa đông nhưng ấm áp quá . Hắn lại cho tay vào túi áo để rồi lần nữa sực nhớ ra cái cell phone không còn trong đó nữa .

- Quái, tại sao mình lại ở cái xó chết chóc này chứ . Đời vẫn còn đẹp đẽ vui nhộn thế kia ...

bất giác hắn thắc mắc không biết sau khi cái xác của hắn được chôn sâu dưới ba tấc đất rồi thì linh hồn cuả hắn sẽ phải "sinh sống" ra sao ??? Chả lẽ bắt đầu mọi quen biết lại từ đầu vì xem ra từ lúc "chết" tới giờ hắn có gặp được "cái hồn" nào quen đâu chứ ... Ừ, bắt đầu lại từ đầu cũng được nhưng mà không biết có còn vui nhộn không, có còn kích thích đam mê không hay chỉ là mớ chán chường, ngột ngạt như khoảng thời gian hắn thật sự làm "chồng", làm một "gã đàn ông" ... Hắn lắc đầu, buông rơi tiếng thở dài thậm thượt ...

(còn tiếp)



#19 htc

  • Ban Điều Hành
  • posts 354
    • Gender:Female

Posted 17 January 2007 - 06:03 PM

3.
người ta đóng sập nắp quan tài cuả hắn lại . Đôi mắt hắn, mặc dù đã nhắm, chợt tối sầm như đã bị chôn sống . Thế là từ nay không còn ai trên thế gian này thấy được gã đàn ông cao ráo, còm còm đầy nét lãng tử lưu linh cuả hắn . Hắn theo ngồi trên xe tang, cạnh quan tài . Hắn lại bắt gặp ánh mắt cuả bà vợ lúc này đang ráo hoảnh . Có lẽ sau những ngày ma chay bà ta đã nhận ra rõ ràng hơn sự mất mát hay cái gọi là "không còn tồn tại" mà lẽ ra bà ấy phải nhận ra mười mấy năm trước mới phải . Người đàn bà không còn nét yếu đuối như nhánh dây leo tựa vào hắn như ngày xưa, trái lại đầy vẻ tự tin, tràn sức sống, ánh mắt bà ta bây giờ chứa chan tình cảm nhưng lại là hố sâu không sao với tới được . Hắn chợt nhớ những ngày xưa đầy mệt mỏi, hắn đã từng mong mỏi biết bao một chỗ dựa, một bóng mát cho tới ngày gặp Samuel và hắn như chiếc thuyền bồng bềnh trôi theo sóng nước, hắn buông chèo xuôi mãi theo dòng, thênh thang ra biển ... Nếu như không có ngày cơn bệnh ập đến, có lẽ đời hắn sẽ ngập tràn niềm vui và ánh sáng hơn ... Hắn căm thù biết bao cơn bệnh đã chận đứng bước chân cuả hắn và kết thúc cuộc đời trần thế đầy ... tục lụy cuả hắn !

con đường tới nghĩa trang quanh co ... Trên đồi, giữa những hàng cây có sự sống dài lâu hơn hắn, thấp thoáng vài người lạ . Chừng như họ đang chờ đợi ai đó hay kiếm tìm điều gì đó . Trông bóng dáng cuả họ mới cô độc làm sao ! Tới ngày nào đó đoàn người đang đi theo xe tang cuả hắn rồi cũng sẽ hoá thành những chiếc bóng lang thang trên trái đất ..., những câu chuyện của từng người rồi sẽ nhạt phai, biến mất như chưa hề xảy ra ..., những cái tên vùi sâu vào quá khứ ... Thiên đàng hay địa ngục, phía bên này cuộc đời hay vùng bên kia sự chết ... Có ai, còn ai ???

quan tài cuả hắn cuối cùng cũng được khiêng ra khỏi xe, không còn phải loanh quanh trên phố đông người ..., phố của kẻ thế gian để hắn thấy mình thêm lạ kỳ trong hòm gỗ . Nắng ban trưa không còn làm bóng hắn đổ dài . Cơn gió thoảng qua không còn phất phơ áo quần hắn mặc . Hắn thấy và hắn nghe nhưng loài người không thấy và không nghe hắn nữa ... Hắn tự hỏi đó là sự dư thừa hay điều tận diệt ???

có tiếng cầu kinh mang mang ..., có tiếng nấc cuả ai đó trong đám người ..., hắn trân mình nhận lấy những giọt nước thánh cuối cùng ... Những giọt nước nhẹ nhàng nhưng đẩy được hắn vào khoảng không chênh vênh vô tận ... Hắn thấy mình bay mãi lên cao ... Phố núi xa dần ..., hình ảnh người vợ vì hắn đã từng khổ tâm nhạt nhòa dần ..., những đứa con đang dõi mắt theo chiếc quan tài đang được thả xuống huyệt sâu cũng từ từ tan biến ... Hắn và vùng trời bao la, cái bao la khác hẳn với hai chữ "tự do" sau ngày hắn ly dị ... Cuối cùng hắn chợt hiểu rằng không còn gì nữa để hắn dây dưa với cuộc đời, với loài người ...

- Chúng con cậy vì danh Chúa nhân từ cho linh hồn Giuse được lên chốn nghỉ ngơi ...

chết, chặng đường cuối cuả từng xác người và hắn cũng đã đi qua ...

htc – 1/17/07




#20 htc

  • Ban Điều Hành
  • posts 354
    • Gender:Female

Posted 24 January 2007 - 06:05 PM

rừng xưa

Trung lặng lẽ ngồi trong góc quán . Ly cà phê nguội dần nhưng ánh mắt Trung vẫn chưa dừng lại, tư tưởng của Trung vẫn còn mông lung, vời vợi ... Người con gái ngồi bên cạnh chừng như hiểu ý Trung:

- Thay đổi nhiều quá phải không ông ???

Trung lơ đãng gật đầu, phóng tầm mắt trên cây Đại, đám lá xanh chừng như đang chen lấn nhau để được sự chiếu cố cuả ánh mặt trời . Trung bất chợt nghĩ tới thành phố náo nhiệt nơi Trung ở với những con đường tấp nập sáng, chiều . Trời tháng Bảy nơi ấy oi bức có những cơn mưa về ngang không giờ giấc để rồi cái nóng càng gia tăng lau khô mặt đường nửa giờ trước đây loang loáng ướt . Trời tháng Bảy nơi hoang dã này chừng như khác với khoảng trời nơi phố nhà Trung hay có lẽ vì sự vắng vẻ đã khiến không gian rộng mở hơn và những cơn gió có thể thảnh thơi rong chơi không cần chen chút với nhà cửa, cao ốc, xe cộ, con người ...

- Dẫu sao thành phố cũng tiện lợi hơn, sao anh cứ nghĩ tới "khu rừng" ấy mãi

- Bởi vì anh là người đàn ông chung tình với tình cảm đã cho và nhận

Trung biết Ngân Trúc không bao giờ hiểu và Trung cũng không có cách gì giải thích với nàng tại sao Trung vẫn oằn lòng khi nhớ "rừng" bởi vì tình cảm cuả Trung và Ngân Trúc không bao giờ đi tới điểm Trung mong muốn, đó là "sờ được trái tim nhau". Ngày chia tay, Ngân Trúc nhẹ nhàng bảo:

- Chìa khóa cuả em chỉ mở được cánh cửa đơn giản . Trái tim anh đa đoan phức tạp, em không ngại nhưng trái tim ấy lại thuộc về quá khứ và ổ khóa đã trở nên cổ lổ, em không cách gì mở được

Trung lặng lẽ ôm Ngân Trúc vào lòng, lặng lẽ tìm môi nàng, lau đi những dòng nước mắt có lẽ lần cuối rơi xuống vì Trung . Chàng thì thầm:

- Ngân Trúc, anh không đáng để em yêu như vậy đâu

Ngân Trúc nhìn sâu vào đôi mắt đầy suy tư bí ẩn cuả Trung và lại có cảm giác "đi lạc" trong vũng mù sương, trong vực thẳm, trong khu rừng chằng chịt cây cao và những loài dây leo hoang dại ... không làm sao thoát ra được như bao lần khác nàng cố tình soi mói trong ánh mắt ấy . Cuối cùng là sự dứt khoát bằng những bước chân không thể ngập ngừng vì Ngân Trúc sợ một thóang ngập ngừng sẽ khiến nàng lại quay lại bởi vì ở Trung là sự cuốn hút đầy ma lực . Nàng không biết được tâm hồn ấy đã trầy sướt và khép hẳn ...

- Ông có tính đi tới nhà xứ không ???

Trung bừng tỉnh, nửa đùa nửa thật:

- Em không tính đi theo tôi chứ ???

- Em chả dại gì theo ông cho mỏi chân

"... nhưng em chờ ông ...", người con gái nhủ thầm và nhìn theo bóng Trung ngã dài cô độc trên đường ...

Trung loanh quanh mọi nơi, có khi dừng lại tán dóc vài câu với người quen hay ngắm căn nhà khang trang vừa mới xây lại, tới khi tiếng chuông nhà thờ vang lên thật gần và hoàng hôn bắt đầu tìm đến thì Trung đã quỳ ở một góc giáo đường ... Ánh mắt Trung lơ đãng mọi nơi tới khi mơ hồ thấy lại hình ảnh cuả người con gái khi xưa nơi hàng ghế ca đoàn ..., hình ảnh Trung và người con gái ấy quỳ bên nhau trong đêm Giáng Sinh, tay trong tay với lời hứa tình yêu đầu đời ngây thơ nhưng thành thật nhất ...

tình yêu như cơn gió mát đêm hè nồng nàn, ngây dại . Trái tim mê loạn ngập ngừng và trái tim luôn mở cửa chào đón ánh mắt, nụ cười, niềm vui, cũng như những câu nói vô cùng vớ vẩn . Trung hạnh phúc và Trung cố gắng cho xong chương trình học trước hôn nhân ...

"hôn nhân" - tình yêu bỗng trở nên xa lạ như mộng ước hóa thành trò đùa mai mỉa nhất:

- Em không thể cứ chờ đợi vì "khu rừng" cứ già nua theo ngày tháng . Thành phố em muốn đến lại khác xa với thành phố nơi anh đang ở . Thế giới cuả chúng ta ngày càng xa lạ, khác nhau .

Trung ngạc nhiên và rồi Trung cũng phải chấp nhận ... Trung đã quỳ nơi góc giáo đường này cầu xin Chúa-cuả-người-con-gái đã bỏ Trung được hạnh phúc với chồng và Trung đã quỳ nơi góc giáo đường này cắn chặt môi nhìn ánh nến lung linh chiếu sáng khung ảnh cuả nàng đặt trên linh cữu, lắng nghe tiếng khóc đòi mẹ cuả đứa bé gái vừa mới đầy năm ...

tình yêu chết từ bao giờ và chết nơi nào, Trung không nghĩ ra và cũng không màng tìm hiểu nữa vì chết nghĩa là ... chết, nghĩa là không còn, không tồn tại . Tuy nhiên chuỗi ngày thương yêu ngắn ngủi cuả Trung và nàng vẫn không hề chết và Trung mơ hồ như kẻ mộng du cứ quẩn quanh không lối thóat . Kỷ niệm chưa hề chết . Quá khứ chưa hề rữa tan và Trung chưa hề thay đổi được cái nhìn về tình yêu và sự phản bội cũng như Trung chưa hề mở lại cửa tim mình .

bóng đêm chập choạng tìm về . Trên bàn Thánh, ông Từ già nua đang lau dọn, cặp kính lão trễ xuống, trông ông nghiêm trang và buồn như chiếc bóng ...

Trung chậm chậm bước trên đường, thèm một chút cay nồng cuả rượu, thèm một chút hoan lạc thoáng qua không tình nghĩa nhưng thèm nhất vẫn là ... xé toạt màn đêm ...

htc







1 user(s) are reading this topic

0 members, 1 guests, 0 anonymous users