
HUẾ THƯƠNG
Có tiếng gọi nghẹn ngào như tiếng nấc
Anh nhìn lên từ cung bậc Nam Giao
Về đi thôi khi tiền thân đã mất
Bước thăng trầm cũng tất bật tiêu hao
Có tiếng gọi trong ngút ngàn cổ mộ
Anh quay về hàng phố cũ lạnh câm
Thượng Tứ xưa chừ nhọc nhằn phẫn nộ
Nức nở chiều mưa bụi đổ lâm râm
Có tiếng gọi chợt đong đầy nỗi nhớ
Giọt lệ nào vừa òa vỡ trên tay
Từng chiếc lá vẫn trả vay thua lỗ
Đồng Khánh giờ sao chín đỏ niềm cay
Có tiếng gọi nghe chừng như sũng ướt
Ngọn nguồn nào con nước đẫm niềm đau
Tràng Tiền em áo dài sầu mấy nhịp
Còm trơ lưng rách toạc những niềm đau
Có tiếng gọi ... hình như là rất Huế
Nghe giấc chiều nghiêng tóc xõa mềm vai
Một xuyến xao vừa chớm nhú chảy dài
Trong chập chững của hồn ai ... rất lạ!
MN













