Vĩ cầm đêm
Started by Yellow-Rose, Jan 01 2005 09:39 PM
96 replies to this topic
#83
Posted 17 February 2009 - 02:40 AM
thôi đừng chấm chấm.... Nắng ơi, chỉ là lòng dặn lòng thôi lang bạt để bớt mang tội với đời, với người mà thôi :) Nếu mà 5,7 năm nữa lỡ dại mà ... thật thì Nắng nhớ chia buồn YR nha, nợ nần đến lúc trả vay đấy. Tới hồi đó phải nói là "quẳng ghánh vui đi mà lo sống"
#84
Posted 29 March 2009 - 06:40 AM
hờn giận
người ta thương nhau,
hay tập tành dạo phố
vai sánh vai mặc nắng đổ, mưa nhoà
mình cũng thương nhau
mà nhịp cầu chẳng có
đôi vai buồn, cứ trĩu nhớ trĩu thương
Trầm giọng, -rằng mai, rồi sẽ chung con đường
anh sẽ hết lòng bù đắp ngàn lần gấp!
em che tai, "ai thèm chờ trời sập!"
(chiều nay một mình, nằm ốm, rất tủi thân!)
Thật ghét tệ giọng phân trần xao xác
-anh cũng con người, nào gỗ đá đâu em !
Mưa đổ ướt nhèm, “ai biểu anh ở ác
nên trời đày, nên trời đọa, hiểu chưa ?”
(đi qua cơn mưa, mới hiểu ngày ướt lạnh
biết nhớ rồi xa, chợt thấu nỗi chạnh lòng)
nhớ và mong. em ghánh hàng rong rao bán
-rằng ai mua nỗi buồn không ?
tơ hồng trời se dang dở ...
3.29
p.s: lỡ ngang, anh đau lòng thấy
chớ buồn mà phố oằn rêu
nỗi buồn thêu tên em bán
chẳng ai đủ dại mà mua ...
người ta thương nhau,
hay tập tành dạo phố
vai sánh vai mặc nắng đổ, mưa nhoà
mình cũng thương nhau
mà nhịp cầu chẳng có
đôi vai buồn, cứ trĩu nhớ trĩu thương
Trầm giọng, -rằng mai, rồi sẽ chung con đường
anh sẽ hết lòng bù đắp ngàn lần gấp!
em che tai, "ai thèm chờ trời sập!"
(chiều nay một mình, nằm ốm, rất tủi thân!)
Thật ghét tệ giọng phân trần xao xác
-anh cũng con người, nào gỗ đá đâu em !
Mưa đổ ướt nhèm, “ai biểu anh ở ác
nên trời đày, nên trời đọa, hiểu chưa ?”
(đi qua cơn mưa, mới hiểu ngày ướt lạnh
biết nhớ rồi xa, chợt thấu nỗi chạnh lòng)
nhớ và mong. em ghánh hàng rong rao bán
-rằng ai mua nỗi buồn không ?
tơ hồng trời se dang dở ...
3.29
p.s: lỡ ngang, anh đau lòng thấy
chớ buồn mà phố oằn rêu
nỗi buồn thêu tên em bán
chẳng ai đủ dại mà mua ...
#85
Posted 30 March 2009 - 04:26 PM
QUOTE(Chú Thích)(Yellow-Rose @ Mar 29 2009, 06:40 AM) <{POST_SNAPBACK}>
hờn giận
nhớ và mong. em ghánh hàng rong rao bán
-rằng ai mua nỗi buồn không ?
tơ hồng trời se dang dở ...
3.29
nhớ và mong. em ghánh hàng rong rao bán
-rằng ai mua nỗi buồn không ?
tơ hồng trời se dang dở ...
3.29
nhớ và mong. em gánh than rao bán
ai cũng gánh đầy,
dễ mấy người mua!
#87
Posted 03 May 2009 - 04:45 AM
lạc khúc
Sương đêm ướt vạt cỏ tơ
có con dế hát bâng quơ,
rằng buồn
đêm buông người khóc một mình
tôi ngồi chết lặng, lặng thinh một mình
(xưa làm anh lỡ một đời
buồn tôi đã kín, mà sao vẫn buồn ?)
tôi đi tìm ánh mặt trời
tìm tia nắng cũ, tìm ngày bình an
sông sâu đã cạn,
bao lần?
yêu thương xưa cũ, bao lần hồi sinh ?
vĩnh cữu là những niềm đau
một ngày gió khuất, hằn sâu trở mình
tình yêu lông ngỗng trên đầu
trắng vôi mà chẳng xanh trầu, sao têm ...
tơ hồng ngã giữa bậc thềm
mưa hay nước mắt ướt mềm,
lạc nhau
lạc nhau mà chẳng thể tìm
chim trời cá bể, tôi – người, nắng mưa
rằng xưa, xưa thật là xưa
vết đời lạc khúc (vừa lòng bể dâu)
ngày sau, đêm thật là đêm
có con dế nhỏ bên thềm,
bâng quơ ...
Sương đêm ướt vạt cỏ tơ
có con dế hát bâng quơ,
rằng buồn
đêm buông người khóc một mình
tôi ngồi chết lặng, lặng thinh một mình
(xưa làm anh lỡ một đời
buồn tôi đã kín, mà sao vẫn buồn ?)
tôi đi tìm ánh mặt trời
tìm tia nắng cũ, tìm ngày bình an
sông sâu đã cạn,
bao lần?
yêu thương xưa cũ, bao lần hồi sinh ?
vĩnh cữu là những niềm đau
một ngày gió khuất, hằn sâu trở mình
tình yêu lông ngỗng trên đầu
trắng vôi mà chẳng xanh trầu, sao têm ...
tơ hồng ngã giữa bậc thềm
mưa hay nước mắt ướt mềm,
lạc nhau
lạc nhau mà chẳng thể tìm
chim trời cá bể, tôi – người, nắng mưa
rằng xưa, xưa thật là xưa
vết đời lạc khúc (vừa lòng bể dâu)
ngày sau, đêm thật là đêm
có con dế nhỏ bên thềm,
bâng quơ ...
#88
Posted 08 February 2010 - 05:12 AM
trông ngóng,
ngày về nắng trổ hoa
biển hát lời sóng vỗ
bàn tay dắt bàn tay
tình yêu- câu chuyện cổ
;
tháng ngày dài những hội ngộ, chia ly
dài như cơn mưa thuở miền Trung kí ức
Tháng 6 về nắng đỏ ngày buồn bực
khóc hết cơn mưa, nắng chết giữa ngày
Ba năm gầy gò con gái
Trôi nhanh thoáng tựa sương chiều
Nhớ mong cọng chia chẳng đủ
Dáng người tựa cửa buồn xo
Làm con chim di trốn lạnh
Nhớ giấc mơ biển xanh màu
Đôi cánh một ngày cổ tích
Đặt tim nóng đội trên đầu
Ngày cau trầu run run vòng hoa nhỏ
Có nụ cười sưởi ấm hết mùa xưa
tháng 6 đi qua,
tháng 7 nhạt nhòa
phố oằn mình giữa cơn mưa vội vã
(Chức Nữ Ngưu Lang có trách đời ngã nghiệt?
hội ngộ chia ly, mãi miết đến bao giờ ?)
Giấc mơ vẫn màu xanh biển
Hẹn thề tháng 8 nắng hanh…
o0o
Bốn năm tôi ngồi đan áo mảnh
Tựa cửa trông người lúc mỏng manh

ngày về nắng trổ hoa
biển hát lời sóng vỗ
bàn tay dắt bàn tay
tình yêu- câu chuyện cổ
;
tháng ngày dài những hội ngộ, chia ly
dài như cơn mưa thuở miền Trung kí ức
Tháng 6 về nắng đỏ ngày buồn bực
khóc hết cơn mưa, nắng chết giữa ngày
Ba năm gầy gò con gái
Trôi nhanh thoáng tựa sương chiều
Nhớ mong cọng chia chẳng đủ
Dáng người tựa cửa buồn xo
Làm con chim di trốn lạnh
Nhớ giấc mơ biển xanh màu
Đôi cánh một ngày cổ tích
Đặt tim nóng đội trên đầu
Ngày cau trầu run run vòng hoa nhỏ
Có nụ cười sưởi ấm hết mùa xưa
tháng 6 đi qua,
tháng 7 nhạt nhòa
phố oằn mình giữa cơn mưa vội vã
(Chức Nữ Ngưu Lang có trách đời ngã nghiệt?
hội ngộ chia ly, mãi miết đến bao giờ ?)
Giấc mơ vẫn màu xanh biển
Hẹn thề tháng 8 nắng hanh…
o0o
Bốn năm tôi ngồi đan áo mảnh
Tựa cửa trông người lúc mỏng manh

#89
Posted 19 July 2010 - 07:19 PM
con nước
quanh quẩn một mình
chiều nghiêng mái tóc
gọi đêm thỉnh gánh
thắp ngọn đèn sao
chẳng thủy chẳng chung
hai bờ thương nhớ
trăng sao và kỷ niệm
chiều nay vỡ giữa trời
tiếng đàn buồn nghe dẳng phía bên song
con dế khát ngẩng đầu tìm sương trắng
có một đêm mà trở thành mong mỏi
người đi về, quên bẵng tiếng gọi nhau
thơ lạt nhách, thơ ghép từng mảnh vỡ
Mẹ buồn, cha buồn,
cánh hoa bên hiên cũng buồn nốt
chỉ có tiếng gió xé đêm như giọng cười ngạo nghễ
tiếng chia ly bỗng đỗi rất mượt mà
con dế đêm dừng ở giọt sương sa
nghiêng mái đầu nhìn dáng mình trong ấy
mảnh trăng buồn rọi sâu từng run rẩy
có nét yêu thương ? hay chết nửa muộn phiền ?
thơ chẳng là thơ, suy nghĩ cứ triền miên
muốn níu mình ra khỏi dòng bội thực
cuộc đời uẩn ức, tình yêu còn sạn sỏi
sao cứ té hoài nơi mảnh đất thân quen ?
chén rượu này, chưa uống đã say men
người thổi hơi nghe chừng đã chất ngất
trong thinh lặng giữ dòng đời vội vã
nước mắt ngắn dài, giọt rượu mất nồng say
con tàu ra khơi, người trên bờ không vẫy
ừ đi đi, đi cho chết đời nhau
chẳng thấy nữa, nỗi đau chừng ngừng lại
phím mới nốt quen, thêm một nhánh cau trầu .
lại làm người con gái mang nỗi sầu sâu nặng
Mẹ một bên, cha một bên,
tình yêu riêng cũng chông chênh đôi ba phía
Nước mắt làm mưa, trái tim chia đôi nửa ... buồn tênh !!!
quanh quẩn một mình
chiều nghiêng mái tóc
gọi đêm thỉnh gánh
thắp ngọn đèn sao
chẳng thủy chẳng chung
hai bờ thương nhớ
trăng sao và kỷ niệm
chiều nay vỡ giữa trời
tiếng đàn buồn nghe dẳng phía bên song
con dế khát ngẩng đầu tìm sương trắng
có một đêm mà trở thành mong mỏi
người đi về, quên bẵng tiếng gọi nhau
thơ lạt nhách, thơ ghép từng mảnh vỡ
Mẹ buồn, cha buồn,
cánh hoa bên hiên cũng buồn nốt
chỉ có tiếng gió xé đêm như giọng cười ngạo nghễ
tiếng chia ly bỗng đỗi rất mượt mà
con dế đêm dừng ở giọt sương sa
nghiêng mái đầu nhìn dáng mình trong ấy
mảnh trăng buồn rọi sâu từng run rẩy
có nét yêu thương ? hay chết nửa muộn phiền ?
thơ chẳng là thơ, suy nghĩ cứ triền miên
muốn níu mình ra khỏi dòng bội thực
cuộc đời uẩn ức, tình yêu còn sạn sỏi
sao cứ té hoài nơi mảnh đất thân quen ?
chén rượu này, chưa uống đã say men
người thổi hơi nghe chừng đã chất ngất
trong thinh lặng giữ dòng đời vội vã
nước mắt ngắn dài, giọt rượu mất nồng say
con tàu ra khơi, người trên bờ không vẫy
ừ đi đi, đi cho chết đời nhau
chẳng thấy nữa, nỗi đau chừng ngừng lại
phím mới nốt quen, thêm một nhánh cau trầu .
lại làm người con gái mang nỗi sầu sâu nặng
Mẹ một bên, cha một bên,
tình yêu riêng cũng chông chênh đôi ba phía
Nước mắt làm mưa, trái tim chia đôi nửa ... buồn tênh !!!
#92
Posted 09 February 2011 - 02:01 PM
Đời thường
(tặng ox để khỏiimua quà Valentine hen)=)))
Có một thời
Là con nhóc chưa yêu mà tập thất tình
(để viết thật mùi, thật sầu thương bi hận)
Thơ vô lối trên chạc mận trái mùa
Nên xanh lè và chua le chua lét
Có một thời cũng tập tành yêu, ghét
Ghét chưa một lần, mà hạnh ngộ kỳ duyên
Anh chàng phố xa tỏ ý rất thật thà
Nên bỗng thành đôi, xinh xinh và ăn ý
Có một thời thích cảm giác chia ly
Nên dụ khị: tụi mình chia tay nhau nhé ?
Anh bồ hiền khô tá hoả muối mè:
- con nít vừa thôi, giả tỉ chi lạ kỳ
Năm qua năm, tháng qua và ngày cũng qua nốt
Theo mốt nguyệt tơ, anh trầu cau nhẫn trắng
Mới con nít giờ vợ chồng cái rẹt
Nên đũa thành đôi, ngày rét cũng ấm lòng
Đôi lứa, vợ chồng, trăm thứ hồng xinh
Riêng chỉ một điều nhỏ vợ hay tiếc rẻ
-Chẳng một lần thất tình để làm thơ cho ra vẻ
Đành cất bút, về gối tay anh thở nhẹ
...êm đời
(tặng ox để khỏiimua quà Valentine hen)=)))
Có một thời
Là con nhóc chưa yêu mà tập thất tình
(để viết thật mùi, thật sầu thương bi hận)
Thơ vô lối trên chạc mận trái mùa
Nên xanh lè và chua le chua lét
Có một thời cũng tập tành yêu, ghét
Ghét chưa một lần, mà hạnh ngộ kỳ duyên
Anh chàng phố xa tỏ ý rất thật thà
Nên bỗng thành đôi, xinh xinh và ăn ý
Có một thời thích cảm giác chia ly
Nên dụ khị: tụi mình chia tay nhau nhé ?
Anh bồ hiền khô tá hoả muối mè:
- con nít vừa thôi, giả tỉ chi lạ kỳ
Năm qua năm, tháng qua và ngày cũng qua nốt
Theo mốt nguyệt tơ, anh trầu cau nhẫn trắng
Mới con nít giờ vợ chồng cái rẹt
Nên đũa thành đôi, ngày rét cũng ấm lòng
Đôi lứa, vợ chồng, trăm thứ hồng xinh
Riêng chỉ một điều nhỏ vợ hay tiếc rẻ
-Chẳng một lần thất tình để làm thơ cho ra vẻ
Đành cất bút, về gối tay anh thở nhẹ
...êm đời
#95
Posted 25 February 2011 - 11:05 PM
Ngã gió
Người rẽ ngã gió
Cõi lòng buồn như lá lìa thân
Một nét phong trần, ( và cả nét mong manh)
(ơ … xanh của lá là nâu của đất,
Người có hay?)
Chẳng có lời tiễn biệt
Rượu chẳng nhấp môi, mà lòng say chực ngã
“Phía xa là chân trời, phía sau là cõi khác
Ta … hẹn nhau ở đấy, em nha?”
(?!)
Người đi về phía lạnh
Chiếc khăn choàng năm cũ ấp trong tay
“Trời vẫn xanh, và cửa đời vẫn mở
Anh… bình an nhé! Ngày mai …”
[(Đừng gặp lại, dù mai tóc suơng phai,
hay qua cõi khác.
(Anh sẽ lên thiên đàng, em điạ ngục, sao thăm?)
Hai ngàn tám trăm ngày giữa vạn ngày
là ngắn.
Nguời cứ giận, nhưng đừng thương,
uổng phí.
Em bước chân về, là đôi lứa,
thương chi … )]
Người đi xa
Trăng vẫn ngân nga và vẫn vàng bất diệt
(Chỉ có điều, xanh của lá, là nâu của đất,
Người nào hay …)
Người rẽ ngã gió
Cõi lòng buồn như lá lìa thân
Một nét phong trần, ( và cả nét mong manh)
(ơ … xanh của lá là nâu của đất,
Người có hay?)
Chẳng có lời tiễn biệt
Rượu chẳng nhấp môi, mà lòng say chực ngã
“Phía xa là chân trời, phía sau là cõi khác
Ta … hẹn nhau ở đấy, em nha?”
(?!)
Người đi về phía lạnh
Chiếc khăn choàng năm cũ ấp trong tay
“Trời vẫn xanh, và cửa đời vẫn mở
Anh… bình an nhé! Ngày mai …”
[(Đừng gặp lại, dù mai tóc suơng phai,
hay qua cõi khác.
(Anh sẽ lên thiên đàng, em điạ ngục, sao thăm?)
Hai ngàn tám trăm ngày giữa vạn ngày
là ngắn.
Nguời cứ giận, nhưng đừng thương,
uổng phí.
Em bước chân về, là đôi lứa,
thương chi … )]
Người đi xa
Trăng vẫn ngân nga và vẫn vàng bất diệt
(Chỉ có điều, xanh của lá, là nâu của đất,
Người nào hay …)
#96
Posted 15 July 2011 - 08:00 PM
thu
chiều nay quên mình trở gió
mở cửa để ngắm nắng tàn
buồn tênh len vào khe cửa
nằm hát suốt cả một đêm
ngày mai một mình ngang phố
nhớ, tìm lại những…đôi khi
cái nắm tay và ánh mắt nói
như là gần gụi thuở xưa
cuộc tình mưa-cuộc tình nắng
qua rồi hội ngộ, sẽ chia ly
đếm trên tay ngàn lẻ niềm xa vắng
thấy hồn lẳng lặng buồn-vui
rảnh rang tìm lại phím đàn
nốt trầm nốt bổng… nốt buông
bỗng nhiên thấy đời buồn quá
phải chăng cây lá lìa tình ?
chiều nay quên mình trở gió
mở cửa để ngắm nắng tàn
buồn tênh len vào khe cửa
nằm hát suốt cả một đêm
ngày mai một mình ngang phố
nhớ, tìm lại những…đôi khi
cái nắm tay và ánh mắt nói
như là gần gụi thuở xưa
cuộc tình mưa-cuộc tình nắng
qua rồi hội ngộ, sẽ chia ly
đếm trên tay ngàn lẻ niềm xa vắng
thấy hồn lẳng lặng buồn-vui
rảnh rang tìm lại phím đàn
nốt trầm nốt bổng… nốt buông
bỗng nhiên thấy đời buồn quá
phải chăng cây lá lìa tình ?
#97
Posted 07 May 2012 - 06:08 PM
Nội ơi
Bỗng thèm quét lá trên sân
Gom về phía góc, ông châm khói chiều
Bà ngồi thổi lửa bên niêu
Bếp quê đỏ ấm, viêu trầu thơm say
Nhớ ơi tháng cũ, xưa ngày
Bữa cơm đạm bạc, rau đay tương cà
Đêm trăng liếp quạt, lời ca
Nội ru giấc ngủ say nồng à ơi
Ông dặn "công danh chẳng để đời
-Thành nhân- làm đích, nhớ lời nghe con"
Từ bà, con học vuông tròn
Từ quê, con có tuổi thơ mượt mà
Quê xưa giờ ở thật xa
Ông xưa giờ ở mái nhà trăm năm
Mình bà dõi mắt xa xăm
Phương con, phương cháu, dặm trường cách ngăn
Đêm về ngẩng mặt nhìn trăng
Mưa hay nước mắt mặn lăn trong lòng?
Nội, quê: đau đáu thương mong
(ơi chuồn chuồn nhỏ hong đời nơi nao ?)
Bỗng thèm quét lá trên sân
Gom về phía góc, ông châm khói chiều
Bà ngồi thổi lửa bên niêu
Bếp quê đỏ ấm, viêu trầu thơm say
Nhớ ơi tháng cũ, xưa ngày
Bữa cơm đạm bạc, rau đay tương cà
Đêm trăng liếp quạt, lời ca
Nội ru giấc ngủ say nồng à ơi
Ông dặn "công danh chẳng để đời
-Thành nhân- làm đích, nhớ lời nghe con"
Từ bà, con học vuông tròn
Từ quê, con có tuổi thơ mượt mà
Quê xưa giờ ở thật xa
Ông xưa giờ ở mái nhà trăm năm
Mình bà dõi mắt xa xăm
Phương con, phương cháu, dặm trường cách ngăn
Đêm về ngẩng mặt nhìn trăng
Mưa hay nước mắt mặn lăn trong lòng?
Nội, quê: đau đáu thương mong
(ơi chuồn chuồn nhỏ hong đời nơi nao ?)
1 user(s) are reading this topic
0 members, 1 guests, 0 anonymous users











