Posted 06 September 2009 - 04:16 PM
o0o
Thiểm ở lại làng, ai cho làm gì thì lẫm lũi làm nấy. Mỗi bữa cơm, Thiểm sớt ra một ít, mang phơi khô, rồi cất trong bị. Tháng ngày rong ruỗi dạy cho Thiểm cái tính biết dự phòng cho chuỗi ngày dài sắp tới nếu không gặp làng mạc, con người.
Thiểm làm công cho nhà này, rồi đến nhà khác. Đến một ngày không còn chi để làm, chẳng còn ai cần Thiểm để mướn cả. Thiểm rong ruổi đi về phía cuối làng, bất giác nhìn thấy một ngôi nhà nhỏ, mái rách bươm vì nắng gió. Thiểm bước lên, đi vào trong. Một sảnh nhỏ với một ông tượng tai to giữa nhà. Thiểm bỗng thấy một luồn mát lạnh trên sống lưng, Thiểm bước tiếp ra phía hiên, căn buồng nhỏ, cái bàn con cũ mục, cả chiếc phản nằm cũng cũ mục vì mưa dột, nắng nhòa . Không hiểu sao một nơi xa lạ mà Thiểm lại có cảm giác thân quen, thân quen thế nào, Thiểm không hiểu được, chỉ biết bụng mình cứ nhói lên từng hồi, từng hồi.
Thiểm nhìn ngó quanh quẩn rồi bắt tay vào sửa sang. Thiểm dựng lại những mái ngã, chạy xuống làng xin cói, tàu dừa về bện lại, làm mái lá che cho khít . Đêm, Thiểm nằm ngã lưng trên chiếc phản đã được phủi bụi. Thiểm nằm đó, thở ra nhè nhẹ, câu hát ân tình ngày xưa bỗng vắt ngang, Thiểm muốn hát lên, nhưng rồi Thiểm lại thở ra nhè nhẹ . Một cảm giác lạ khi chiều lại xâm chiếm trong Thiểm .
Thiểm nằm đó một lúc rồi thiếp ngủ lúc nào không hay. Rồi một tiếng sấp sét làm Thiểm giật mình choàng tỉnh giữa đêm, Thiểm mở mắt, thấy trăng lên cao, sáng tỏa, Thiểm nhủ
-lạ, nghe tiếng sấm, sao ông trời không kéo mây ?
Thiểm lại mau chóng quên đi, lại vùi mình nằm xuống . Trăng sáng quá, nghiêng soi vào hướng Thiểm nằm, làm Thiểm muốn hát, Thiểm lại say sưa
Người thương ơi , con trăng treo trên ngọn cây
Rọi sáng bờ giậu , rọi sáng bờ đê
Người thương ơi, cái dạ này biết nhớ
nhớ hết con trăng, hẹn hết một đời
sợi tóc kết đôi, dạ kết hơi thở
nguyện nên chồng vợ,
nguyện chẳng thay lòng
Hát và say ngủ, hai cái quyện vào nhau lúc nào không hay . Rồi Thiểm tỉnh giấc khi nghe tiếng động cốc cốc. Thiểm thấy một người đàn bà đầu trùm bằng chiếc khăn lam, bộ áo quần cũng màu lam, nhỏ bé, gầy gò, nhưng đôi mắt rất đỗi hiền lành, bà cứ gõ vào một cái vật trên hơi méo dưới tròn, khiến Thiểm không ngủ được. Thiểm bảo
-sao bà gõ giữa đêm, tui còn ngủ, mai có sức đi làm công
Dáng người đàn bà yên lặng, rồi gõ tiếp, rồi khi yên lặng, bà chỉ tay về phía mặt trăng lặn. Thiểm mệt mỏi không để tâm, nằm vùi xuống ngủ tiếp. Bà lại gõ, tiếng động lại làm Thiểm mệt mỏi mở mắt. Thiểm lại thấy bà chỉ tay về hướng trăng lặn, rồi chắp tay trước ngực
-a di đà Phật, hướng ấy tìm người, hướng để nhận nhau
Thiểm ú ớ tính hỏi mà không hiểu sao miệng cứng, môi run. Thiểm vung vẫy, cố trèo xuống phản để chạy theo cái dáng bé nhỏ của người đàn bà để hỏi, mà chân tay không động đậy được nữa, màu áo mỗi ngày thêm xa, rồi khuất mất.
ối!
Thiểm tỉnh rụi thì thấy mình ngã xuống đất, nắng bừng lên qua vách lá . Hóa ra Thiểm mơ. Nắng đã lên cao, Thiểm vội vã xuống làng để tìm việc làm. Ngày mùa đã qua, không còn ai cần để mướn Thiểm nữa cả, Thiểm thấy thểu đi tìm bóng cây để ngồi . Vô tình phía bóng cây bên kia, cha con t’Rí đang ăn trưa. Thiểm nhìn qua, bất giác nuốt cái ực.
T’Hon nhận ra người đàn ông lúc trước, nhận ra cái nhìn ám ảnh T’ron bấy nay, T’ron cũng tinh ý nhận thấy cái đói đang cồn cào lên tận mắt của người đàn ông ngồi bên kia. T’hon hỏi cha
-cha, nhìn người kia đói quá
t’Rí nhìn sang, rồi bảo T’Hon
-qua gọi lại qua đây, còn nắm cơm chia cho người ta
T’Hon đi qua, bước chân bất giác run rẩy
-cha tui gọi ông
Thiểm tần ngần bước theo, Thiểm nhận ra ngay lập tức cái khuôn mặt, bờ vai, ánh mắt của T’hon, Thiểm đi qua bao núi đồi, bao làng mạc, lần đầu tiên Thiểm thấy có người giống Líu nhiều đến vậy .
Ngồi xuống, t’Rí đưa nắm cơm, Thiểm bẻ một ít bỏ vô cái bị cầm bên người, phần còn lại, ngấu nghiến ăn . Ăn xong, T’hon rót cho Thiểm 1 nắp nước
-uống đi
Thiểm nhìn vội ánh mắt T’hon rồi uống nhanh. T’rí hỏi chuyện
-không có cái ăn hử ?
Thiểm gật đầu
-bữa nay chẳng ai mướn
t’Rí hiểu ra, vỗ vai Thiểm
-đừng lo, tui bày cho cái sống. Lên núi bẻ củi, gánh ra chợ làng đổi gạo, thấy thơm dại thì hái, sim chín cũng hái, qua suối thấy cá thì bắt, thấy rau thì hái, ở cái làng này, không lo cái đói mùa nóng .
Thiểm gật. t’Rí thấy Thiểm lành quá, nên có cảm tình, tin tưởng
-mai theo T’hon lên núi, nó chỉ cho mày cách, bữa sau tự đi, tự tìm
Thiểm lại gật, không dám nhìn qua T’hon
o0o
Buổi sáng sớm, Thiểm đứng đợi sẵn, thấy dáng T’hon vừa tới, Thiểm tin là cha con T’hon không dối Thiểm. T’hon đưa cho Thiểm cái gùi
-cha tui đan cho ông, mang vô đựng trái hay rau hái được
Thiểm mang gùi vào, lẽo đẽo theo sau T’hon. Đôi chân T’hon nhỏ bé là vậy mà nhanh nhẹn đến không ngờ, đôi tay T’hon gầy vậy mà khéo cũng không ngờ . Thiểm học theo T’hon, học thiệt lẹ . Cùng nhau lên về, mà cả hai chưa nói với nhau quá vài ba lời, chẳng đủ vụt hết một cánh chim bay lên. Có lúc T’hon cũng muốn hỏi Thiểm từ đâu đến, thân thuộc đâu, sao một thân một mình ? Nhưng T’hon lại sợ khi ngước nhìn lên, T’hon lại chạm đôi mắt đầy suy nghĩ đó, T’hon sợ đêm về sẽ nhớ, sẽ trằn trọc. Có lúc T’hon tính hỏi sao Thiểm ở chùa, Thiểm không sợ hồn ma sao, nhưng rồi T’hon lại thôi, T’hon sợ nhắc đến, lại nhớ Líu, T’hon làm sao giữ cho vai mình đừng rung, giữ cho mắt mình đừng ướt ?
T’hon im lặng, Thiểm cũng lầm lũi im lặng theo, mấy bận Thiểm tính hỏi “có biết Líu không? Líu có ngang qua không? Líu mù, Líu chống gậy đó” nhưng rồi thấy dáng T’hon lặng lẽ quá, Thiểm lại thở dài. Khi mặt trời mọc lặn đếm được 3 đầu ngón tay thì Thiểm rành đường, cũng rành cách tìm củi, tìm rau dại .
T’Hon bảo
-từ mai ông tự tìm, tự trèo, cha nói chỉ bấy nhiêu đủ rồi.
Thiểm lại gật. T’hon đi về, Thiểm nhìn theo. Thiểm thấy cái dáng Líu ẩn hiện một phần trong dáng T’Hon. Thiểm bỗng nhớ Líu khôn nguôi, cái nhớ trào lên hốc mắt, trào lên trong lồng ngực . Thiểm đâu hay T’hon bước chân về, nước mắt bỗng nhạt nhòa . T’hon không hiểu dạ mình nghĩ chi, T’hon đã là vợ của Nin, vậy mà những buổi sáng gặp Thiểm, dạ T'hon như con chim sáo được mồi, hót véo von giữa chạc cây ngày nắng, buổi chiều về chia nhau mỗi người mỗi ngã, dạ T'hon như quả chín rớt dập, xon xót, đau đáu ...