Jump to content



Người thương


  • You cannot reply to this topic
37 replies to this topic

#21 Chiềuvàng

  • Members
  • posts 367

Posted 31 August 2009 - 04:35 PM




Chiều nghĩ là Yose có lẽ đang bận chi lắm, nên cho truyện kết thúc ngang xương tongue.gif

Như vậy thì, hiện giờ, trên đời có 4 người đang bơ vơ, lang thang tìm nhau - buồn quá hén Yose.



#22 NangThuyTinh

  • Ban Điều Hành
  • posts 1,780
    • Gender:Female
    • Location:cõi mênh mông

Posted 01 September 2009 - 01:24 AM

Theo Nắng "feel" thì Yose chưa đoạn kết đâu, cho dù là lơ lững để độc giả tự "đoán" ... smile.gif

#23 Yellow-Rose

    Sáng nắng, chiều mưa, buổi trưa đu dây điện

  • 918
  • posts 3,095
    • Gender:Female

Posted 01 September 2009 - 03:12 AM

tén kìu mí sis ghé đọc. :)

Nắng đi guốc cộp cộp trong bụng YR nè :D chưa kết đâu, YR sẽ còn kéo dài phần nhiều phần tiếp nữa. Ai có ý muốn cốt truyện thế nào, request đi, YR lấy ý ngồi gõ tiếp.còn hong thì từ từ vài hôm nữa YR gõ, mấy nay YR đuối quá

#24 NangThuyTinh

  • Ban Điều Hành
  • posts 1,780
    • Gender:Female
    • Location:cõi mênh mông

Posted 01 September 2009 - 12:58 PM

hihi, đi guốc đau lắm Yose à, đi giày sabo ít đau hơn .... tongue.gif .
Nói chứ, biết sao hông ? Hổm nay Nắng được PLA viết truyện tặng, ở gần tác giả nên hiểu chút chút mà, được chọn lựa tên nhân vật, được tác giả "thương", nhiều ưu ái lắm à, vui vui ..... smile.gif

Chiều request trước đi, Nắng chưa suy nghĩ ra tiếp theo, nhưng điều Nắng cảm động nhất là đoạn của sư cô và cô bé T'Hon, để thấy tình người vẫn còn, không phải bao giờ cũng đầy lọc lừa, nghi kỵ .....
Câu truyện hay, Yose dùng từ mà người đọc cảm thấy được cả tâm tình các nhân vật trong truyện, như thấy được trước mắt những gì xảy ra, CV cho ý kiến dựng thành phim cũng đúng lắm ....

#25 Chiềuvàng

  • Members
  • posts 367

Posted 01 September 2009 - 01:20 PM

QUOTE(Chú Thích)(NangThuyTinh @ Sep 1 2009, 07:58 AM) <{POST_SNAPBACK}>
Chiều request trước đi, Nắng chưa suy nghĩ ra tiếp theo, nhưng điều Nắng cảm động nhất là đoạn của sư cô và cô bé T'Hon, để thấy tình người vẫn còn, không phải bao giờ cũng đầy lọc lừa, nghi kỵ .....
Câu truyện hay, Yose dùng từ mà người đọc cảm thấy được cả tâm tình các nhân vật trong truyện, như thấy được trước mắt những gì xảy ra, CV cho ý kiến dựng thành phim cũng đúng lắm ....


Trừ khi Yose viết dựa trên một mảnh đời thật - còn thì, Chiều nghĩ, khi Yose gõ, các nhận vật với những suy nghị rất người rất riêng sẽ tự chọn kết cuộc cho họ. Đôi khi Yose cũng không biết trước hay control được đâu smile.gif

Yose có chuyện gì không vui vậy, Chiều có thể chia sẻ hay giúp gì được không?

#26 Yellow-Rose

    Sáng nắng, chiều mưa, buổi trưa đu dây điện

  • 918
  • posts 3,095
    • Gender:Female

Posted 05 September 2009 - 03:23 AM

gõ đoạn này mà coi bộ ko hài lòng lắm, tính xóa, gõ lại, mà giờ hết cảm xúc, post đại ra đây .

o0o

Một ngày con trăng khuyết, T’Hon chập choạng gánh củi về. Đáng ra T’Hon gánh về sớm hơn, nhưng mải ham hái sim nên T’Hon quên mất mặt trời sắp xuống núi. Khi hái được một lưng lưng gùi, thì vầng trăng khuyết đã cong trên vòm trời đêm.

Vội quá nên T’hon ráng đi thật lẹ kẻo cha mong. Một nhánh dây leo giữa đường ngáng chân T’hon, T’Hon bật ngã, gánh củi va vào chân T’Hon rồi lăn xuống triền núi, chiếc gùi mọng màu sim chín kéo T’Hon ngã theo xuống sườn đồi.
Cái đau lan ra ở chân tê dại, T’Hon sợ hãi khóc xen lẫn tiếng rên rỉ “cha ơi”

T’Hon cố sức đứng lên, lại ngã xuống. Một thứ nước nong nóng chảy ra dưới chân , máu, chân T’hon không thể ngừng máu chảy.
-cha ơi cha
tiếng gọi chỉ có tiếng núi vang dội lê thê lại, T’Hon ngất lịm .

Khi ánh nhìn nhòa nhạt nhòe qua mắt, t’Hon cố sức nhìn, cố sức xem cái gì trước mắt
-tỉnh rồi, tỉnh rồi
t’Hon nghe vẳng vẳng tiếng người lạ, không phải tiếng cha. Đến khi tỉnh hẳn, T’hon mới nhận biết mình nằm trên chiếc giường tre, chân thôi máu chảy, được bó bằng thứ lá xanh xỉn màu
-sẽ nhanh khỏi thôi

T’hon ngước đôi mắt nhìn người đối diện
-ở đâu đây?

một người con trai tóc cháy nắng, màu da nâu đồng, hàm răng trắng bóng, khõe mạnh như bao chàng trai đồi núi khác, chỉ vào mình
-nhà tui, tui là Nin

T’hon chỉ vào mình
-T’hon, nhà tui dưới chân núi

Nhìn quanh với ánh mắt lắng lo, nhớ ra cha đang mong đợi T’Hon bật nói
- tui phải về, ở lâu ruột gan cha tui cháy mất

Nin lắc đầu
-chưa đi được, đi là máu lại chảy, khó lành. Hay tui men xuống, tìm báo cho cha T’hon biết tin ?

T’Hon nhìn chung quanh, biết mình chẳng có lòng dạ nào ở lại nơi đây, từ nhỏ đến lớn, chưa một lần T’Hon phải đi xa, chưa một lần T’Hon chợp mắt được nếu đ1o không phải là cái buồn của mình, cái giường tre của mình
-T’hon phải về

Nin suy nghĩ, rồi gật đầu
-sáng mai tui cõng T’Hon về

khi con nắng vừa chớm, Nin cho T’Hon ăn chén cơm độn sắn rừng, uống một chén nước khuấy mật ong rừng cho có sức, rồi cõng đi. Đến được nơi trời đã đã sẫm chiều. T’rí giữ Nin lại
-ở lại, ở lại cho tui đền đáp

Nin bảo, phải về, mai lại phải đốn củi

T’rí nhất quyết không cho Nin về
-ở lại một đêm, uống với ta chén rượu

Biết không thể chối từ, Nin đành gật đầu . Đêm, khi T’rí và Nin nâng chén, T’hon ngước mặt lên vầng trăng khuyết hát khe khẽ .
Nghe giọng hát, Nin chết lặng, say lòng quá. Nin uống cạn một chén, hai chén, uống mãi, say lòng, say trăng, say giọng hát, Nin không muốn về nữa. Nin muốn ở đây, ở đến khi tóc bạc , khi da đồi mồi rồi chết đi cũng đặng .

-tui muốn cưới T’hon, ông đặng lòng không?

T’rí giọng ngà ngà say
-ừ, ta cho cưới, mày cõng T’hon về, cũng có nghĩa đã là chồng vợ.

Nin lại uống cạn một chén
-tui sẽ về tìm mua con trâu đãi làng, cho làng hay

-mâm cơm cúng trời đất là đủ rồi, mày cõng T’hon trên lưng, nó đã là vợ mày lúc đó rồi

T’Hon nằm trong buồng, giật mình, “cõng trên lưng, đã là vợ” vậy Nin đã là chồng của T’hon rồi sao ?

o0o

Trời treo bóng lên ngọn cây, cũng là lúc Nin tỉnh dậy, đi về. Nin cúi đầu trước T’ri’
-con về đây, sẽ quay lại để co mâm cơm với đất trời

T’rí hài lòng
-ừ, ta chờ

Nin đi vào chào T’hon
-Nin sẽ quay lại để cưới T’hon, T’hon đừng để câu hát cho người khác nghe T’hon

T’hon chẳng nói gì, chỉ có ánh nhìn sâu thẳm cho Nin. Nin quay ra về, T’rí nhìn theo, gật gật đầu .

Buổi sáng, T’rí lại ra đồng. T’Hon ở nhà một mình bất giác thấy lòng nôn nao. T’Hon cố lê bước ra ngõ, co ro ngồi . Ngồi đến tối mịt thì có tiếng vang bên tai
-cho tui xin miếng nước

T’Hon ngước nhìn lên, một người đàn ông áo quần tả tơi, mỏi mệt, như có vẽ đã đi từ rất xa đến, có lẽ xa tận từ phía chân trời cũng nên. Chỉ có đôi mắt, đôi mắt hút hồn, đôi mắt hoang dại còn thần sắc nhìn T’Hon. T’Hon bị hút sâu vào đó, ngỡ ngàng không nói nên lời. Người đàn ông cố cất giọng
-cho tui xin miếng nước

T’hon lập cập tỉnh ra, chỉ tay về lu nước phía sau nhà. Người đàn ông lê chân ra, uống hết một gáo nước đầy. Từng giọt nước mát đi xuống cổ, người Thiểm như có lại sức sống. Thiểm trở ra, hỏi
-ở đây có ai có gì cho tui làm không ?

T’Hon lắc đầu mệt mỏi, rồi lại co ro ngồi xuống như còn ngóng đợi điều gì . Thiểm chập choạng bước đi, bụng đắng lạ lùng, cái dáng ngồi co ro, sao giống Líu, giống Líu nhiều quá . Thiểm đi, lúc không kìm được lòng, quay lại nhìn, lại bắt gặp ánh nhìn T’Hon nhìn theo. Ánh mắt đau đáu, buồn thẳm. T’Hon ngồi đó, khi bóng Thiểm vừa đi khuất, T’hon bỗng thấy nhói trong bụng, T’Hon nhớ Líu, nhớ da diết mà không hiểu tại sao.


#27 Yellow-Rose

    Sáng nắng, chiều mưa, buổi trưa đu dây điện

  • 918
  • posts 3,095
    • Gender:Female

Posted 05 September 2009 - 05:07 AM

QUOTE(Chú Thích)(Chiềuvàng @ Sep 1 2009, 02:20 PM) <{POST_SNAPBACK}>
Trừ khi Yose viết dựa trên một mảnh đời thật - còn thì, Chiều nghĩ, khi Yose gõ, các nhận vật với những suy nghị rất người rất riêng sẽ tự chọn kết cuộc cho họ. Đôi khi Yose cũng không biết trước hay control được đâu smile.gif

Yose có chuyện gì không vui vậy, Chiều có thể chia sẻ hay giúp gì được không?

truyện này YR gõ ko định hướng chi hết, để coi dòng cảm xúc dắt mình đi đâu hen .
cám ơn Chiều hỏi thăm, để có gì hôm nào lắng dịu, YR vô kia gõ cho tiện. mấy nay nhà YR căng thẳng, cũng mệt mỏi lắm rồi. giá mà có em trai YR ở nhà, thì tốt biết mấy,Nhưng cũng được cái là đã ko khóc khi cần thiết. tới lúc phải mạnh mẽ, tới lúc phải làm cây tùng cây bách cho một người rồi.

Bỗng nhiên lúc này YR nhận ra, không phải sự đỗ vỡ nào cũng là bế tắc, mà có khi sự đỗ vỡ là một sự giải thoát .

lan man rồi, tối nay cầm lòng ko đặng ...

#28 Yellow-Rose

    Sáng nắng, chiều mưa, buổi trưa đu dây điện

  • 918
  • posts 3,095
    • Gender:Female

Posted 06 September 2009 - 04:16 PM

o0o

Thiểm ở lại làng, ai cho làm gì thì lẫm lũi làm nấy. Mỗi bữa cơm, Thiểm sớt ra một ít, mang phơi khô, rồi cất trong bị. Tháng ngày rong ruỗi dạy cho Thiểm cái tính biết dự phòng cho chuỗi ngày dài sắp tới nếu không gặp làng mạc, con người.

Thiểm làm công cho nhà này, rồi đến nhà khác. Đến một ngày không còn chi để làm, chẳng còn ai cần Thiểm để mướn cả. Thiểm rong ruổi đi về phía cuối làng, bất giác nhìn thấy một ngôi nhà nhỏ, mái rách bươm vì nắng gió. Thiểm bước lên, đi vào trong. Một sảnh nhỏ với một ông tượng tai to giữa nhà. Thiểm bỗng thấy một luồn mát lạnh trên sống lưng, Thiểm bước tiếp ra phía hiên, căn buồng nhỏ, cái bàn con cũ mục, cả chiếc phản nằm cũng cũ mục vì mưa dột, nắng nhòa . Không hiểu sao một nơi xa lạ mà Thiểm lại có cảm giác thân quen, thân quen thế nào, Thiểm không hiểu được, chỉ biết bụng mình cứ nhói lên từng hồi, từng hồi.

Thiểm nhìn ngó quanh quẩn rồi bắt tay vào sửa sang. Thiểm dựng lại những mái ngã, chạy xuống làng xin cói, tàu dừa về bện lại, làm mái lá che cho khít . Đêm, Thiểm nằm ngã lưng trên chiếc phản đã được phủi bụi. Thiểm nằm đó, thở ra nhè nhẹ, câu hát ân tình ngày xưa bỗng vắt ngang, Thiểm muốn hát lên, nhưng rồi Thiểm lại thở ra nhè nhẹ . Một cảm giác lạ khi chiều lại xâm chiếm trong Thiểm .

Thiểm nằm đó một lúc rồi thiếp ngủ lúc nào không hay. Rồi một tiếng sấp sét làm Thiểm giật mình choàng tỉnh giữa đêm, Thiểm mở mắt, thấy trăng lên cao, sáng tỏa, Thiểm nhủ
-lạ, nghe tiếng sấm, sao ông trời không kéo mây ?

Thiểm lại mau chóng quên đi, lại vùi mình nằm xuống . Trăng sáng quá, nghiêng soi vào hướng Thiểm nằm, làm Thiểm muốn hát, Thiểm lại say sưa

Người thương ơi , con trăng treo trên ngọn cây
Rọi sáng bờ giậu , rọi sáng bờ đê
Người thương ơi, cái dạ này biết nhớ
nhớ hết con trăng, hẹn hết một đời
sợi tóc kết đôi, dạ kết hơi thở
nguyện nên chồng vợ,
nguyện chẳng thay lòng



Hát và say ngủ, hai cái quyện vào nhau lúc nào không hay . Rồi Thiểm tỉnh giấc khi nghe tiếng động cốc cốc. Thiểm thấy một người đàn bà đầu trùm bằng chiếc khăn lam, bộ áo quần cũng màu lam, nhỏ bé, gầy gò, nhưng đôi mắt rất đỗi hiền lành, bà cứ gõ vào một cái vật trên hơi méo dưới tròn, khiến Thiểm không ngủ được. Thiểm bảo
-sao bà gõ giữa đêm, tui còn ngủ, mai có sức đi làm công

Dáng người đàn bà yên lặng, rồi gõ tiếp, rồi khi yên lặng, bà chỉ tay về phía mặt trăng lặn. Thiểm mệt mỏi không để tâm, nằm vùi xuống ngủ tiếp. Bà lại gõ, tiếng động lại làm Thiểm mệt mỏi mở mắt. Thiểm lại thấy bà chỉ tay về hướng trăng lặn, rồi chắp tay trước ngực
-a di đà Phật, hướng ấy tìm người, hướng để nhận nhau

Thiểm ú ớ tính hỏi mà không hiểu sao miệng cứng, môi run. Thiểm vung vẫy, cố trèo xuống phản để chạy theo cái dáng bé nhỏ của người đàn bà để hỏi, mà chân tay không động đậy được nữa, màu áo mỗi ngày thêm xa, rồi khuất mất.

ối!

Thiểm tỉnh rụi thì thấy mình ngã xuống đất, nắng bừng lên qua vách lá . Hóa ra Thiểm mơ. Nắng đã lên cao, Thiểm vội vã xuống làng để tìm việc làm. Ngày mùa đã qua, không còn ai cần để mướn Thiểm nữa cả, Thiểm thấy thểu đi tìm bóng cây để ngồi . Vô tình phía bóng cây bên kia, cha con t’Rí đang ăn trưa. Thiểm nhìn qua, bất giác nuốt cái ực.
T’Hon nhận ra người đàn ông lúc trước, nhận ra cái nhìn ám ảnh T’ron bấy nay, T’ron cũng tinh ý nhận thấy cái đói đang cồn cào lên tận mắt của người đàn ông ngồi bên kia. T’hon hỏi cha
-cha, nhìn người kia đói quá

t’Rí nhìn sang, rồi bảo T’Hon
-qua gọi lại qua đây, còn nắm cơm chia cho người ta

T’Hon đi qua, bước chân bất giác run rẩy
-cha tui gọi ông

Thiểm tần ngần bước theo, Thiểm nhận ra ngay lập tức cái khuôn mặt, bờ vai, ánh mắt của T’hon, Thiểm đi qua bao núi đồi, bao làng mạc, lần đầu tiên Thiểm thấy có người giống Líu nhiều đến vậy .
Ngồi xuống, t’Rí đưa nắm cơm, Thiểm bẻ một ít bỏ vô cái bị cầm bên người, phần còn lại, ngấu nghiến ăn . Ăn xong, T’hon rót cho Thiểm 1 nắp nước
-uống đi

Thiểm nhìn vội ánh mắt T’hon rồi uống nhanh. T’rí hỏi chuyện
-không có cái ăn hử ?

Thiểm gật đầu
-bữa nay chẳng ai mướn

t’Rí hiểu ra, vỗ vai Thiểm
-đừng lo, tui bày cho cái sống. Lên núi bẻ củi, gánh ra chợ làng đổi gạo, thấy thơm dại thì hái, sim chín cũng hái, qua suối thấy cá thì bắt, thấy rau thì hái, ở cái làng này, không lo cái đói mùa nóng .

Thiểm gật. t’Rí thấy Thiểm lành quá, nên có cảm tình, tin tưởng
-mai theo T’hon lên núi, nó chỉ cho mày cách, bữa sau tự đi, tự tìm

Thiểm lại gật, không dám nhìn qua T’hon

o0o

Buổi sáng sớm, Thiểm đứng đợi sẵn, thấy dáng T’hon vừa tới, Thiểm tin là cha con T’hon không dối Thiểm. T’hon đưa cho Thiểm cái gùi
-cha tui đan cho ông, mang vô đựng trái hay rau hái được

Thiểm mang gùi vào, lẽo đẽo theo sau T’hon. Đôi chân T’hon nhỏ bé là vậy mà nhanh nhẹn đến không ngờ, đôi tay T’hon gầy vậy mà khéo cũng không ngờ . Thiểm học theo T’hon, học thiệt lẹ . Cùng nhau lên về, mà cả hai chưa nói với nhau quá vài ba lời, chẳng đủ vụt hết một cánh chim bay lên. Có lúc T’hon cũng muốn hỏi Thiểm từ đâu đến, thân thuộc đâu, sao một thân một mình ? Nhưng T’hon lại sợ khi ngước nhìn lên, T’hon lại chạm đôi mắt đầy suy nghĩ đó, T’hon sợ đêm về sẽ nhớ, sẽ trằn trọc. Có lúc T’hon tính hỏi sao Thiểm ở chùa, Thiểm không sợ hồn ma sao, nhưng rồi T’hon lại thôi, T’hon sợ nhắc đến, lại nhớ Líu, T’hon làm sao giữ cho vai mình đừng rung, giữ cho mắt mình đừng ướt ?

T’hon im lặng, Thiểm cũng lầm lũi im lặng theo, mấy bận Thiểm tính hỏi “có biết Líu không? Líu có ngang qua không? Líu mù, Líu chống gậy đó” nhưng rồi thấy dáng T’hon lặng lẽ quá, Thiểm lại thở dài. Khi mặt trời mọc lặn đếm được 3 đầu ngón tay thì Thiểm rành đường, cũng rành cách tìm củi, tìm rau dại .

T’Hon bảo
-từ mai ông tự tìm, tự trèo, cha nói chỉ bấy nhiêu đủ rồi.

Thiểm lại gật. T’hon đi về, Thiểm nhìn theo. Thiểm thấy cái dáng Líu ẩn hiện một phần trong dáng T’Hon. Thiểm bỗng nhớ Líu khôn nguôi, cái nhớ trào lên hốc mắt, trào lên trong lồng ngực . Thiểm đâu hay T’hon bước chân về, nước mắt bỗng nhạt nhòa . T’hon không hiểu dạ mình nghĩ chi, T’hon đã là vợ của Nin, vậy mà những buổi sáng gặp Thiểm, dạ T'hon như con chim sáo được mồi, hót véo von giữa chạc cây ngày nắng, buổi chiều về chia nhau mỗi người mỗi ngã, dạ T'hon như quả chín rớt dập, xon xót, đau đáu ...



#29 Yellow-Rose

    Sáng nắng, chiều mưa, buổi trưa đu dây điện

  • 918
  • posts 3,095
    • Gender:Female

Posted 06 September 2009 - 04:59 PM

Rồi thêm mùa trăng nữa lại về, ánh trăng sáng quá, khiến Thiểm không ngủ được. Thiểm bước chân đi, ra tận bờ mương ngồi nhìn lên cao.bất giác, Thiểm giật mình khi nghe câu hẹn thề của Líu “người thương ơi, trăng treo trên đầu ngõ …” Cái giọng trong như nước suối nguồn, dịu như ánh trăng và da diết như một ngày chiều. Thiểm lao đầu về phía tiếng hát
-Líu, Líu ơi

Người con gái giật mình khi nghe tiếng gọi chấp chới, tròn mắt nhìn lên . Dưới ánh trăng, Thiểm nhận ra không phải là Líu, mà là t’Hon. Thiểm bắt đầu run rẩy
-ai, ai chỉ cho hát ?

t’Hon run lên, đứng lên vội, bước lùi ra xa. Thiểm vừa run, vừa hát đoạn cuối mà t’Hon vừa bỏ dở dang

“sợi tóc kết đôi, dạ kết hơi thở
nguyện nên chồng vợ,
nguyện chẳng thay lòng


t’Hon muốn ngã xuống, lòng ngực không thở nổi, biết nhau đã hơn mùa trăng, mà t’Hon quên hỏi tên, hay đúng hơn T’hon chẳng bao giờ hỏi nếu người ta không nói, T’hon cố sức đứng vững để nhớ cái tên mà Líu từng nói, t’Hon cố hết sức thốt lên
-Thiểm ?

Cả cơ thể Thiểm luồng sét ngang qua;
-phải, tui là Thiểm, Líu chỉ cho hát ? Líu giờ đâu ? Líu đâu ?

T’hon thụp xuống, ôm mặt òa nức nở, bao chịu đựng bấy lâu tuôn ra trên dòng mắt như suối mùa lũ
-đất làng ơi, oan trái …

Thiểm cố gắng hỏi, dù bụng Thiểm đang dồn dập đủ mọi cảm xúc
-đừng khóc, cho tui hay, Líu đâu?

tiếng trả lời xen lẫn tiếng khóc
-đi rồi, chị Líu bỏ đi rồi

nghe chữ “Líu” phát ra từ mái tóc cúi gằm của T’hon, Thiểm như người chết đuối sống lại trong gang tấc, Thiểm hỏi dồn
-đi hướng nào ? bao lâu?

dạ t’hon như dao cắt
-từ những con trăng trước, không biết hướng nào

rồi T’hon kể cho Thiểm nghe ngày Líu đến làng, kể cho Thiểm nghe Líu sống ở chùa thế nào, rồi thế nào, thế nào, rồi tại sao Líu bỏ ra đi …
bụng Thiểm như đứt ra từng khúc, “chi mà khổ vầy hở Líu ơi?”

Thiểm quẹt nước mắt, đứng thẳng lên
-Tui phải đi tìm Líu, sắp tìm được Líu rồi

Thiểm hít một hơi thở sâu rồi rãi bước đi, T’Hon như chiếc lá rũ bỗng chốc như cơn gió thốc, bừng đứng lên, vụt theo Thiểm
-đi bây giờ ?

Thiểm không nhìn lại, gật đầu
-phải, đi bây giờ

T’hon như thấy mình chết đi rồi sống lại, rồi lại chết thêm lần, T’hon lại bật khóc, T’hon không muốn khi mặt trời đỏ trên chạng cây vào sáng sau, thì ở cái làng nhỏ này không còn bóng dáng Thiểm, T’hon không biết mình sẽ thế nào, hơn mùa trăng rồi, từ ngày có Thiểm, T’hon mới thấy mình đang sống, … , nhưng … còn chị Líu, chị mù lòa, giờ chị nơi đâu, làm gì? thiếu đôi mắt, liệu chị có sống sót giữa núi rừng hay không? những mùa gần đây, cây lá ngón mọc nhan nhản khắp nơi, nếu không có mắt nhìn biết, lỡ hái ăn lót lòng, chỉ một chiếc lá là đủ giết chết một người … T’hon bất giác sợ hãi, cái sợ hãi từng vắt vẻo trong lòng t’Hon những ngày Líu bỏ đi

T’Hon bất giác đành lòng như cắt lòng mình, rồi cắn môi nói trong hơi thở dốc
-đi đi, đi tìm Líu ngay đi . có tìm được, nhắn chị Líu, T’Hon thương nhớ chị Líu nhiều lắm …

Mắt Thiểm cay, nghẹn ngào gật đầu
-tui hứa chuyển lời, tui hứa tìm được Líu

Vậy là dưới ánh trăng đêm, Thiểm bừng lòng bước tiếp những đoạn đường dài . Thiểm vừa đi vừa nhớ lại, đã bao con trăng đầy khuyết, bao lần mặt trời lên xuống, tóc Thiểm đổi màu sương gió, đi tìm trong vô vọng. Buổi trăng này, Thiểm lại đi với lòng ngập tràn tia hi vọng, Líu đã từng ở đây, Líu đã từng ngang qua đây, chân Thiểm bước nhanh như sói rừng, Thiểm sẽ bắt kịp Líu, sẽ đuổi kịp thôi, Líu ơi ...


mai mốt gõ tiếp

#30 Chiềuvàng

  • Members
  • posts 367

Posted 07 September 2009 - 12:19 AM



Yose ơi,

Cho Thiểm tìm được Líu nha Yose - có thêm 1 nhánh hạnh phúc nở hoa smile.gif



#31 Yellow-Rose

    Sáng nắng, chiều mưa, buổi trưa đu dây điện

  • 918
  • posts 3,095
    • Gender:Female

Posted 12 February 2011 - 01:59 AM


Trăng tròn rồi trăng lại khuyết, rồi lại tròn, lại khuyết. Thiểm thấy từng ngày đi qua nhanh như trở bàn tay mà dấu vết về Líu vẫn cứ mịt mù u ám. Đến con trăng thứ mấy, Thiểm quên không đếm nữa khi nằm vật ra giữa rừng đêm cạn sức, đói, và khát. Thiểm thào lên trong dạ
-Líu ơi, chắc Thiểm chết tại đây, Thiểm cạn sức như con suối mùa cạn rồi Líu ơi

Rồi Thiểm lịm đi lúc nào không hay biết . Trăng trên đầu xanh nhoà qua mắt rồi tắt ngóm qua mắt Thiểm như một vì sao băng chết tàn giữa trời .

Tiếng tru giữa đêm của sói không đủ kéo Thiểm dậy, cái lạnh của sương rừng không đủ ướp Thiểm qua cơn khô rộc rã . Hơi thở Thiểm yếu dần, yếu dần. Thiểm thấy mình nhẹ đi, nhẹ như làn khói trong những chiều Thiểm đốt lá đốt củi, Thiểm bay lên nhưng chợt toát mồ hôi khi thấy ai như mình vẫn còn nằm dưới đất lạnh . Thiểm hạ người xuống thân thể mình đang nằm dưới đất, cố đưa tay đỡ mình dậy, nhưng bàn tay Thiểm như suơng khói, đụng vào là tan. Thiểm sợ hãi nghĩ
-vậy mình đã thành ma sao ? thành ma đi tìm Líu, liệu Líu có thấy mình không ? có chạm được tới Líu không ? có cứu được Líu nếu Líu có chuyện gì không ?

-có cứu được Líu không ? Thiểm lập lại trong đầu và nghe bụng dạ quắt quay

-không cứu được phải không ?

Thiểm kinh hoảng khi lặp lại suy nghĩ đó. Líu có mệnh hệ gì, sao Thiểm sống nổi, sao Thiểm chịu nổi? Cái dạ Thiểm lại quặn lên, Thiểm cố sức nhập hồn khói vào lại thân thể lạnh dưới đất, nhưng khi bật dậy, Thiểm vẫn chỉ thấy mình là một mảng sương khói .
-Líu ơi, Thiểm làm tội Líu rồi, đôi tay không còn, sao đỡ Líu, đôi chân không còn, sao vác Líu qua núi rừng …

Thiểm đấm tay vào đất, tay tan ra như sương, vô ích!

Thiểm ngước mặt lên trời, tru lên đau đớn, chợt từ phía xa Thiểm nhận ra một người đàn bà cũng sương khói như Thiểm, sương khói màu lam, nhỏ bé, gầy gò, nhưng đôi mắt rất đỗi hiền lành. Quen quá, Thiểm cố nhớ, cố nhớ … rồi cái vật dưới tay bà bong bong phát ra tiếng khi bà cầm một cây nhỏ gõ vào khiến Thiểm nhớ ra một cơn mơ khi Thiểm về làng T’hon, làng Líu ở ngày xưa
-A di Đà Phật ..

Thiểm đứng chết lặng không hiểu.
-về huớng tìm người, hướng để nhận nhau, hãy theo ta

Khi thấy vạt áo lam bay lên cao, Thiểm vươn tay theo, cả cơ thể sương khói Thiểm cũng nhẹ lướt theo, qua núi qua rừng, qua con suối nhỏ như chớp mắt , rồi hạ xuống cạnh một căn nhà nhỏ trên chạc cây
Theo cánh tay người đàn bà, Thiểm nhẹ lướt vào trong, Thiểm như chết lặng khi nhìn thấy ai như Líu. Thiểm khan người gọi
-Líu ơi

Nhưng âm thanh chỉ là hư ảo, sương khói không phát ra nổi ngoài cuống họng .
Bỗng xa xa đâu đó có tiếng gà nhảy lên chạc cây, người đàn bà hốt hoảng
-Trời sắp sáng, về thôi

Thiểm đau đớn dằn ra, nhưng dưới mắt Thiểm cây cối núi rừng vẫn qua đi nhạt nhoà . Thiểm lại thấy mình nằm dưới đất lạnh, bất động . Nguời đàn bà áo lam lấy từ tà áo một bát nước, ánh mắt như bảo Thiểm uống

Thiểm uống hết bát nước mát lạnh thì cảm thấy người trĩu nặng, trĩu nặng . Thiểm ngã xuống, cảm nhận được lưng lạnh toát như nằm dưới đất lạnh .
-Líu ơ
i

#32 Yellow-Rose

    Sáng nắng, chiều mưa, buổi trưa đu dây điện

  • 918
  • posts 3,095
    • Gender:Female

Posted 12 February 2011 - 02:01 AM


o0o

Tán lá nhấp nháy qua mắt, xanh màu lá, vàng màu nắng. Thiểm bật dậy, đưa tay nhìn, là da, là thịt, không phải sương khói. Thiểm ngồi ngây ra, không nhớ hết những gì đã xảy ra. Thiểm mơ, mơ dài quá, giấc mơ làm Thiểm mỏi mệt, nhưng .. hình như có bóng dáng Líu. Thiểm cố ngồi nhớ lại giấc mơ, cố nhớ cố nhớ … rồi đi qua núi, qua rừng, qua con suối nhỏ, là Líu! Thiểm bật dậy
-thấy Líu rồi, Giàng ơi, thấy Líu rồi

Thiểm lại đi, cố đi cho hệt điềm Thiểm đã nằm thấy . Có lúc tưởng chừng như kiệt sức, Thiểm lại nghĩ đến Líu, Thiểm lại thêm sức, lại cất bước trèo núi, vượt rừng .
Hình dáng Líu nằm cong co trên nền cứ ám ảnh Thiểm, Thiểm trông là Líu đang ngủ, đang sống, chứ không phải xác Líu nằm khô.
-Giàng ơi, cho Líu còn sống, Líu tội nghiệp, Líu khổ cực một đời Giàng ơi

Thiểm đi thêm ba con trăng, mắt nhoà, chân run rẩy, nhưng vẫn chẳng thấy con suối nhỏ, Thiểm ngồi bệt xuống, đưa tay lên trời đau đớn .
Nhưng rồi đêm tới, khi thấy trăng lên, nhớ lại những đêm trăng hát đối với Líu, nhớ bóng dáng Líu thương thương, đôi môi bẽn lẽn, nhớ giọng hát làm Thiểm say như chết,
-người thương của Thiểm cần Thiểm, phải, Líu của Thiểm đang cần Thiểm, phải đi thôi

Thiểm lại vực tàn sức lên, bước tiếp những bước dài .
-Giàng ơi, con suối, con suối

Thiểm reo lên như thời còn để chỏm, Thiểm lao nguời xuống dòng nước xanh trong vắt, uống một hơi dài rồi vươn sức lội nguợc qua hướng kia. Dạ Thiểm như thắt lại khi thấy mái túp liều trên chạc cây như trong điềm Thiểm thấy bao mùa trăng trước .
Thiểm thào lên
-Líu ơi
Không ai trả lời

-Líu ơi
Chỉ có tiếng suối chảy và tiếng lá xào xạc

-Líu ơi
Chỉ có tiếng chết lặng của đôi chân Thiểm . Ánh nắng chiều toả leo lắt qua tán lá, Thiểm dung hết tàn sức leo lên chạc cây , trèo lên túp liều. Không như điềm Thiểm đã thấy, chỉ có một giang buồng trống huơ, gió thổi qua leo lắt. Thiểm qụy xuống, cái đói cái khát, cái chiụ đựng quá sức bấy nay như quật xuống Thiểm một lần cuốii tàn sức còn lại trong Thiểm như tan vào đau đớn, mất hút .

o0o

Thiểm nằm đó không biết bao lâu nữa, thoi thóp những hơi cuối cùng.
-Ai?
Tiếng người hỏi như xa như gần như hốt hoảng đâu đó xa mờ trong tiếng thoi thóp của Thiểm

-Ai?
Tiếng hỏi như vô vọng, hốt hoảng vẫn xa mờ xa mờ bên tai Thiểm. Những điềm cuối cứ xa mờ xa mờ trong hơi thở càng lúc càng thoi thóp yếu dần của Thiểm . Những tàn lực cuối cùng, Thiểm rướn người lên
-Líu ơi, người thương ơi

Có hơi thở nào đó đi qua, có âm “Ai?” rồi “Thiểm? ” đi qua khi câu hát trong miệng Thiểm đứt quãng dang dở. Và rồi một dòng nước nóng từ đâu đó tràn trên mặt Thiểm trong hơi thở gần cuối.

"người thương ơi , con trăng treo trên ngọn cây
Rọi sáng bờ giậu , rọi sáng bờ đê
Người thương ơi, cái dạ này biết nhớ
nhớ hết con trăng, hẹn hết một đời
"

Câu hát từ cõi xa vọng nào đó như dòng nước hồi sinh tưới vào Thiểm,
-Líu ?
Thiểm cố mở mắt

"sợi tóc kết đôi, dạ kết hơi thở
nguyện nên chồng vợ,
nguyện chẳng thay lòng
…"

Phải rồi, Líu, Líu của Thiểm . Thiểm bừng sống như ngọn đèn dầu sắp tắt phụt được che gió
Trước mắt Thiểm là người đàn bà gầy gò, tóc điểm sương phai vươn vãi lá rừng khô , Líu khác đi nhiều quá, khổ quá, nhưng người Thiểm thương, Thiểm nhận ra ngay. Tiếng Thiểm khàn đặc:
-Líu phải không ? Thiểm đây Thiểm đây

Một bàn tay gầy gò xoa mặt Thiểm đầy những vết sần sùi vì nắng gió, một tiếng nấc giữa câu hát
-Thiểm ơi

Vậy là họ nhận ra nhau. Nước mắt khô cạn, tiếng nói khan đặc, nhưng dạ như có nước suối nguồn chảy vào. Thiểm nắm lấy bờ vai gầy gò của Líu, ôm chầm lấy vào ngực.
-đời không bạc, không bạc phải không Liú?

Trăng khuyết lên phía đằng xa cứ tròn dần, tròn dần như lấp hết những xưa cũ đớn đau .

o0o

Một mùa trăng, hai mùa trăng … Thiểm đếm, Thiểm khắc lên cây từng mùa trăng một. Đếm từ mùa trăng của Liú và Thiểm quì tạ trời đất, nguyện làm chồng vợ đến răng mòn tóc phai; đếm từ mùa trăng bờ vai của Liú bớt gầy đi,;môi của Liú bắt đầu hay cười, rồi Thiểm đếm mùa trăng bụng Líu tròn lên; rồi mùa trăng con Thiểm khóc chào núi rừng; mùa trăng con bắt đầu bò, bắt đầu biết đứng, rồi chập chững đi, bập bẹ tiếng gọi cha, gọi mẹ đầu tiên ...

Lại một mùa trăng, khi trăng tròn vạnh sáng toả cả túp lều nhỏ, bụng Thiểm cứ nao nao mừng khi nói nhỏ bên tai Líu
-ngủ lấy sức mai đi Líu à, tui đưa Líu về lại làng xưa để Líu cận kề cha mẹ mà còn coi sóc mộ. Tui cũng muốn con mình biết làng biết tổ.

Sờ mặt con, biết con đã say ngủ, Líu nằm xuống, gối vào tay Thiểm. Tiếng “làng xưa” làm dạ Líu thổn thức, Líu nhớ, nhớ hết, cái nhớ còn đầy trong lồng ngực, Líu mấp máy hát nhỏ lời hát xưa

Người thương ơi , con trăng treo trên ngọn cây
Rọi sáng bờ giậu , rọi sáng bờ đê
Người thương ơi, cái dạ này biết nhớ
nhớ hết con trăng, hẹn hết một đời


Thiểm vòng tay ôm Líu, nghe những mùa trăng xưa cũng len lỏi vào bụng dạ thương thương.
Trên kia ánh trăng đi vào mây nhè nhẹ như muốn giữ êm hơi thở trong giấc ngủ bình lặng của gia đình Líu Thiểm và đứa con bé bỏng ngoan xinh.

./.


6 năm cho 1 cái truyện . chậc !

#33 htc

  • Ban Điều Hành
  • posts 354
    • Gender:Female

Posted 16 February 2011 - 06:22 PM

6 na(m cho 1 truye^.n ... Lo*`i va(n va` ca'ch ha`nh va(n co' kha'c 1 chu't nhu*ng truye^.n va^~n hay ... . Ca^u "đo*`i kho^ng ba.c, đo*`i kho^ng ba.c pha?i kho^ng Li'u" la`m ngu*o*`i đo.c co' ca?m gia'c nga^.m ngu`i, mang mang ... Ca'm o*n YR . Sa(~n đa^y htc cu~ng me^'n chu'c YR va` ox đu*o*.c nhie^`u ha.nh phu'c nha .

#34 Yellow-Rose

    Sáng nắng, chiều mưa, buổi trưa đu dây điện

  • 918
  • posts 3,095
    • Gender:Female

Posted 16 February 2011 - 09:37 PM

cám ơn htc nhiều. How have you been? Thấy nick htc mà bỗng dưng YR mừng ghê luôn vậy đó. 6 năm, nhìn lại bao nhiêu là đổi thay, YR ko viết đuợc & viết nhiều như xưa nữa. Bạn bè năm xưa cũng ko tìm thấy .

Cứ ngỡ YR quên chuyện này rồi, nhưng khi hay tin 1 nguời bạn lớn ngày xưa thích truyện này, & ông cứ hay gọi YR là "Líu ơi" vừa mới mất. YR đau lòng nên khi tìm đọc lại đã viết thật nhanh để câu chuyện ko dang dở nữa. Giờ YR mới nhận ra là khi mình viết cái gì, có người đọc, thật là một hạnh phúc .

Nếu htc còn liên lạc với HY hay những người bạn xưa, cho YR nhắn gửi một lời hỏi thăm nhé.

#35 Cà Chua

    KaKaKa...Chua

  • HV
  • posts 164
    • Gender:Male

Posted 17 February 2011 - 11:04 AM

YR ơi! cho cà chua đem truyện của YR qua zuzu giới thiệu với mọi người nhé! :wub: :wub:

#36 htc

  • Ban Điều Hành
  • posts 354
    • Gender:Female

Posted 17 February 2011 - 12:23 PM

Hi YR,

Tha^.t tie^'c, nguoi ba.n cu?a YR kho^ng đuo.c đo.c ke^'t thu'c cu?a ca^u chuye^.n.

Tha^'y ba`i cu?a YR, htc cu~ng mu*`ng vi` đa~ la^u kho^ng tha^'y YR vie^'t va(n/tho* nu*~a. Ba^y gio*` vie^'t la.i nha :). Ma^'y na(m nay, htc da.o net 1 mi`nh, kho^ng co' lie^n la.c vo*'i ai xu*a cu~ nu*~a YR o*i.

#37 HoaGio

  • Members
  • posts 5

Posted 20 February 2011 - 07:59 AM

Có ji` cay cay nơi sống mũi

#38 NangThuyTinh

  • Ban Điều Hành
  • posts 1,780
    • Gender:Female
    • Location:cõi mênh mông

Posted 02 March 2011 - 12:42 AM

Người Thương, cuối cùng đã có đoạn kết rồi ha Yose, viết tiếp nữa đi nha Yose, những con chữ giúp mình nhiều lắm :) .





1 user(s) are reading this topic

0 members, 1 guests, 0 anonymous users