Người thương
Started by Yellow-Rose, Nov 19 2004 01:56 AM
37 replies to this topic
#1
Posted 19 November 2004 - 01:56 AM
Người thương
Người thương ơi , con trăng treo trên ngọn cây
Rọi sáng bờ giậu , rọi sáng bờ đê
Người thương ơi, cái dạ này biết nhớ
nhớ hết con trăng, hẹn hết một đời
.....
-Líu ơi
-Ơi
-Nghe tiếng Líu hát từ đằng xa tít.
Thiểm bước khẽ lại gần, nắm cánh tay mềm mại của Líu, vuốt lên mái tóc dài của Líu. Bóng trăng nghiêng qua ngọn tre, lung linh những hạnh phúc qua đôi mắt của Thiểm và ánh lên trên đôi môi hồng bẽn lẽn của Líu.
-Bửa nay tát nước mệt không?
Líu cố giả tảng nhịp đập lạ lùng của mình, hỏi Thiểm bằng những câu hỏi như mọi ngày.
-Mệt, mệt lắm chớ, nhưng mà gặp Líu thì hết mệt, mà cái bụng lại vui nhiều nữa.
Líu cảm động, nghe bao nhiêu lần cũng thấy chưa đủ, thấy muốn nghe nữa. Líu quờ quạng cánh tay, rờ lên mặt Thiểm, như muốn thuộc lòng từng đường nét trên khuôn mặt người Líu yêu.
Nhiều lúc ngồi lặt bắp, Líu suy nghĩ lung lắm, Líu cũng không ngờ cái thương nó lại đến với mình. Vui rồi buồn, Líu lại rúc vào cái vỏ ốc của chính mình
-Líu mù, mai mốt Thiểm không thương Líu nữa, hay cha mẹ Thiểm không cho ưng
-Thiểm thương Líu thiệt mà, mù thì sao? Thương là thương cái dạ, cái tình, chứ thương nhan sắc sao Líu nói vậy. Tui thương Líu, là tui cưới, cha mẹ không cho, tui cũng cưới "
Vậy đó, chỉ mới đấy mà đã bốn mùa trăng qua đi, cái mặn, cái nồng của đôi bạn trẻ như sâu đậm thêm, tưởng không gì rứt bỏ được.
Những câu hát trên môi của Líu chẳng còn ai oán như xưa, chữ thương, chữ nhớ biết làm cho đôi môi biết rung, biết mím, biết cười.
Đêm nay trăng lại sáng, Líu đếm ngón tay, Líu biết. Líu đợi người thương. Đợi mãi, đợi mãi, dạ Líu như cháy lên, cồn cào. Vậy mà Thiểm không tới, Líu không biết có chuyện gì xảy ra với Thiểm không. Líu chống cái cây, quờ quạng đi ra hướng đồng. Líu gọi nho nhỏ, sợ người ta nghe, nhưng rồi Líu gọi lớn, gọi mãi, gọi mãi, bốn bề chỉ có tiếng ếch nhái rộp roạt. Đến khi sương đẫm vào vai thì Líu về.
Sáng hôm sau, tiếng ầm ĩ vang dội cả một góc làng
-Cha chúng bây, mù mà bày đặt vói cao , từ nay tao cấm, bây bỏ bùa mê thuốc lú con tao hả? cha chúng bây...
Tiếng chửi rủa vang dội vào vách nứa , Líu tái xanh, run lẩy bẩy. Nhưng Líu vẫn ngóng tai nghe
-Cha, con xin cha, làm vậy tội Líu mà cha, tội chúng con mà cha "
Líu biết đấy là tiếng của Thiểm. Nước mắt giàn dụa, nàng bật khóc tức tửi, cái ngày này, nàng biết trước , nhưng không ngờ lại đau cái dạ đến thế.
Cha nàng đi làm đồng về, trong cơn nóng giận, ông vác cái chổi mà phang vùn vụt không thương tiếc.
-Mày để họ làm nhục tao, quân khốn nạn, quân mất dạy..
Mẹ Líu khóc lóc, quỳ lạy , van xin. Líu ốm đòn, máu tué ra cả bả vai. Nhưng Líu không khóc, chỉ cắn môi đến bật máu
-Con bất hiếu, con có tội , cha cứ đánh, cứ mắng "
Nửa đêm, Líu đang rên rĩ với những vết nhức nhối trên lưng thì cái vách rung rung , Líu ngạt thở , Líu biết là Thiểm. Líu định nằm im, nhưng rồi khoát thêm cái áo, len lén trốn ra.
-Líu..
Thiểm đứng đó mà không nói được gì, cái tay cứ ríu vô.
-Thiểm về đi, đừng để cha mẹ Thiểm làm nhục nhà Líu thêm, về đi Thiểm.
Nói được bấy nhiêu, Líu bật khóc. Thiểm xoa nhè nhẹ lên vai của Líu
-Tui biết nhà Líu nhục, biết Líu bị đánh đau , tui hèn quá mà, Líu bị đánh mà tui không làm được gì hết. Nhưng dẫu sao đi nữa, tui cũng thương Líu, thương miết như cây lúa thương nước mùa hạn vậy"
-Líu cũng thương Thiểm, nhưng Líu mù, Líu phải chịu thôi , đâu dám cãi lời. Phận Líu vậy rồi, Líu đâu dám than trời.
-Tui sẽ bù đắp cho Líu, Líu muốn trốn đi với tui không? Tui thề không bao giờ ở bạc với Líu hết. Có trời chứng dám, tui thề...
Líu đưa tay bịt miệng Thiểm lại, không muốn cho Thiểm thề, cái thề nặng lắm, ám lắm . Mà...
Chợt..
-Con Líu đâu rồi?
Líu giật thót mình, đẩy Thiểm ra
- về đi Thiểm, coi chừng bị cha Líu đánh
Trong cơn rối bời, Thiểm như mạnh mẽ hơn
- đi theo tui, trốn với tui, nhanh lên Líu
-ơ.. không ,..không... Líu sợ
-Con Líu đâu rồi?"
Líu như quáng quàng , rút tay khỏi tay Thiểm, lập cập dò gậy, bước vô nhà.
Mùa trăng , mỗi bận đi tát nước về , Thiểm lại cố đi ngang con đường cũ, lòng Thiểm như đau đớn mỗi khi nghe những câu hát của Líu. Những lúc cam lòng không đậu, Thiểm lén vòng ra vách nứa, đặt tai vào, cố nghe ngóng, như thể cố tìm một chút hơi thở của người Thiểm thương.
Bao nhiêu người làm mai cũng không thành, Thiểm chỉ chỉ lắc đầu. Cha mẹ bảo Thiểm bị bùa mê con yêu tinh đội lốt người , Thiểm giận, ức nhưng im lặng. Nghe cái thương vẫn đầy trong cổ họng, trong lồng ngực , nhất là những lúc đi ngang xóm Muống, thấy Líu đang giặt đồ bên sông. Cái mặt trắng xanh buồn bã , đôi cánh tay gầy guộc, cái áo nâu cũ từ những mùa trăng trước.
Thiểm buồn nhất mỗi khi Líu nghe tiếng Thiểm bên tai, Líu như vùng ra xa, sợ hãi. Líu không còn rờ mặt Thiểm như hồi xưa , Líu không còn mỉm cười với Thiểm nữa, lời thương cũng không còn. Líu luôn sống trong lo sợ, trong tự ti, mặc cảm , trong cái răn đe đòn roi từ hai phía.
-Tui nghèo hèn, tui mù...
Thiểm lủi thủi ra về. Ngỡ cái chân mình muốn khụy xuống. Vừa vào đến nhà, cha Thiểm nói lớn để Thiểm nghe
-Nhà này, mày là trai cả, phải lấy vợ , sinh con đẻ cái cho đông để nối dõi tông môn
Má Thiểm khóc lóc
-chữ hiếu là chữ nặng nhất, đừng bất hiếu với dòng tộc, con ơi
Thiểm nắm chặt nắm tay, giọng rắn chắc
-Lấy Líu cũng sinh con để cái , sao không cho con lấy Líu
như có dầu đổ vào lửa, cha Thiểm đập tay xuống phản
--Cha bây, ăn cái ngữ gì mà ngu vậy hả? Thứ mù như nó đẻ con ra cũng toàn lũ mù, nhà tao không chấp nhận cái ngữ yêu quỷ đó
Nắm tay Thiểm như muốn cuộn nát mọi thứ, Thiểm nói trong cái đau lòng, cái uất ức
-Chưa đẻ sao biết con cũng mù. Người mù có tội tình gì mà cha rủa xả ác độc đến vậy.
Cha Thiểm lao lên
-Quân ngu dốt, quân mất dạy, mày nói thêm câu nữa, tao đánh tuốt xác
-Má xin con, Thiểm ơi, nghe lời ổng cho yên cửa yên nhà.
Rồi cha mẹ Thiểm cũng bắt vợ cho Thiểm, mặc cho những chống cự vô vọng.
Ngày đám cưới Thiểm, rước dâu ngang nhà Líu. Líu biết, Líu không khóc , còn nước mắt đâu mà khóc nữa chứ. Líu chỉ biết cắn môi, cắn đến chảy máu. Líu cầu ông trời cho Thiểm được con đàn cháu đống, cầu cho Thiểm được vui, được ấm dạ , cầu cho Thiểm...
o0o
Chuyện gì cũng qua đi, Líu trở về với cuộc sống mù lòa của mình , những đêm trăng sáng, Líu hay đặt lời hát rồi hát , giọng hát đã hay lại hay và não nùng hơn.
Một ngày khi cơn giông đầu tiên của mùa lạnh trở về , cha Líu đột ngột chết. Chưa đầy một con trăng kế, mẹ Líu lại mất. Líu như chới với , lạc lõng.
Thiểm hay tin, lén vợ con, giả đi làm đồng rồi hỏi dò nơi chôn cha mẹ Líu. Khi Thiểm đến, thấy Líu đầu quấn khăn, gầy gò ngồi bên mộ , dạ Thiểm đau như đứt từng khúc ruột.
-Líu tính sao?"
-Biết tính sao, để trời tính vậy.
.........
.......
-Thôi, Thiểm về đi, người ta thấy lại đồn đại, vợ Thiểm làm ầm ĩ
-Líu cũng về đi, ngồi đây gió lạnh bịnh thì sao
-Chút nữa Líu về, Thiểm về trước đi. Vợ Thiểm biết thì chết. Về dùm Líu đi mà.
-Ừ, tui về, mà từ từ đã, Líu đã ăn gì chưa? sao mà xanh quá vậy?
-Về đi mà
Thiểm thò tay vô cái gàu tát nước, lấy nắm cơm, giở túm lá chuối ra, chấm một miếng muối mè rồi đặt vào tay Líu
- Líu ăn hết cái này tui mới đi, còn không tui ở miết đây cho người ta bàn tán
Líu tái xanh
-xin Thiểm, về đi mà
-Thì ăn xong, tui đi liền
-Quả thiệt, Líu nuốt không vô, cái miệng Líu buồn, không ăn được đâu.
-Không ăn tui ngồi đây miết, Líu đi đâu, tui đi theo
Biết chừng không nói lại được Thiểm, Líu cầm nắm cơm , đưa vô miệng , nước mắt ràn rụa. Biết Thiểm còn thương Líu như cái bụng Líu thương Thiểm vậy nên Líu chỉ biết khóc. Líu không mong gì hơn, biết là có thương , vậy được rồi. Líu càng thương, chỉ biết càng tránh mặt Thiểm để nhà họ yên ấm.
Được vài ngày, em trai Líu về, để tang, rồi dắt Líu theo. " mang cha mẹ theo thờ luôn, chị theo tui lên xứ mới, cực nhưng mà có đất ruộng để làm "
Buổi sáng khi trời còn mờ câm, em Líu dắt Líu đi. Hốc mắt của Líu tràn nước , Líu biết từ nay Líu phải xa những cái thân thuộc , tiếng bước chân, tiếng nói của Thiểm, xa cái buồng nhỏ, xa cái giếng Líu gội đầu, Líu tắm ,.... Nhưng rồi Líu tự an ủi :" biết đâu mình đi xa, nhà họ lại yên ấm hơn, vợ Thiểm sẽ không chửi bới nữa..."
Vậy là Líu đi, Thiểm không hay biết gì cả.
(Còn tiếp_mai viết, mỏi tay quá )
Người thương ơi , con trăng treo trên ngọn cây
Rọi sáng bờ giậu , rọi sáng bờ đê
Người thương ơi, cái dạ này biết nhớ
nhớ hết con trăng, hẹn hết một đời
.....
-Líu ơi
-Ơi
-Nghe tiếng Líu hát từ đằng xa tít.
Thiểm bước khẽ lại gần, nắm cánh tay mềm mại của Líu, vuốt lên mái tóc dài của Líu. Bóng trăng nghiêng qua ngọn tre, lung linh những hạnh phúc qua đôi mắt của Thiểm và ánh lên trên đôi môi hồng bẽn lẽn của Líu.
-Bửa nay tát nước mệt không?
Líu cố giả tảng nhịp đập lạ lùng của mình, hỏi Thiểm bằng những câu hỏi như mọi ngày.
-Mệt, mệt lắm chớ, nhưng mà gặp Líu thì hết mệt, mà cái bụng lại vui nhiều nữa.
Líu cảm động, nghe bao nhiêu lần cũng thấy chưa đủ, thấy muốn nghe nữa. Líu quờ quạng cánh tay, rờ lên mặt Thiểm, như muốn thuộc lòng từng đường nét trên khuôn mặt người Líu yêu.
Nhiều lúc ngồi lặt bắp, Líu suy nghĩ lung lắm, Líu cũng không ngờ cái thương nó lại đến với mình. Vui rồi buồn, Líu lại rúc vào cái vỏ ốc của chính mình
-Líu mù, mai mốt Thiểm không thương Líu nữa, hay cha mẹ Thiểm không cho ưng
-Thiểm thương Líu thiệt mà, mù thì sao? Thương là thương cái dạ, cái tình, chứ thương nhan sắc sao Líu nói vậy. Tui thương Líu, là tui cưới, cha mẹ không cho, tui cũng cưới "
Vậy đó, chỉ mới đấy mà đã bốn mùa trăng qua đi, cái mặn, cái nồng của đôi bạn trẻ như sâu đậm thêm, tưởng không gì rứt bỏ được.
Những câu hát trên môi của Líu chẳng còn ai oán như xưa, chữ thương, chữ nhớ biết làm cho đôi môi biết rung, biết mím, biết cười.
Đêm nay trăng lại sáng, Líu đếm ngón tay, Líu biết. Líu đợi người thương. Đợi mãi, đợi mãi, dạ Líu như cháy lên, cồn cào. Vậy mà Thiểm không tới, Líu không biết có chuyện gì xảy ra với Thiểm không. Líu chống cái cây, quờ quạng đi ra hướng đồng. Líu gọi nho nhỏ, sợ người ta nghe, nhưng rồi Líu gọi lớn, gọi mãi, gọi mãi, bốn bề chỉ có tiếng ếch nhái rộp roạt. Đến khi sương đẫm vào vai thì Líu về.
Sáng hôm sau, tiếng ầm ĩ vang dội cả một góc làng
-Cha chúng bây, mù mà bày đặt vói cao , từ nay tao cấm, bây bỏ bùa mê thuốc lú con tao hả? cha chúng bây...
Tiếng chửi rủa vang dội vào vách nứa , Líu tái xanh, run lẩy bẩy. Nhưng Líu vẫn ngóng tai nghe
-Cha, con xin cha, làm vậy tội Líu mà cha, tội chúng con mà cha "
Líu biết đấy là tiếng của Thiểm. Nước mắt giàn dụa, nàng bật khóc tức tửi, cái ngày này, nàng biết trước , nhưng không ngờ lại đau cái dạ đến thế.
Cha nàng đi làm đồng về, trong cơn nóng giận, ông vác cái chổi mà phang vùn vụt không thương tiếc.
-Mày để họ làm nhục tao, quân khốn nạn, quân mất dạy..
Mẹ Líu khóc lóc, quỳ lạy , van xin. Líu ốm đòn, máu tué ra cả bả vai. Nhưng Líu không khóc, chỉ cắn môi đến bật máu
-Con bất hiếu, con có tội , cha cứ đánh, cứ mắng "
Nửa đêm, Líu đang rên rĩ với những vết nhức nhối trên lưng thì cái vách rung rung , Líu ngạt thở , Líu biết là Thiểm. Líu định nằm im, nhưng rồi khoát thêm cái áo, len lén trốn ra.
-Líu..
Thiểm đứng đó mà không nói được gì, cái tay cứ ríu vô.
-Thiểm về đi, đừng để cha mẹ Thiểm làm nhục nhà Líu thêm, về đi Thiểm.
Nói được bấy nhiêu, Líu bật khóc. Thiểm xoa nhè nhẹ lên vai của Líu
-Tui biết nhà Líu nhục, biết Líu bị đánh đau , tui hèn quá mà, Líu bị đánh mà tui không làm được gì hết. Nhưng dẫu sao đi nữa, tui cũng thương Líu, thương miết như cây lúa thương nước mùa hạn vậy"
-Líu cũng thương Thiểm, nhưng Líu mù, Líu phải chịu thôi , đâu dám cãi lời. Phận Líu vậy rồi, Líu đâu dám than trời.
-Tui sẽ bù đắp cho Líu, Líu muốn trốn đi với tui không? Tui thề không bao giờ ở bạc với Líu hết. Có trời chứng dám, tui thề...
Líu đưa tay bịt miệng Thiểm lại, không muốn cho Thiểm thề, cái thề nặng lắm, ám lắm . Mà...
Chợt..
-Con Líu đâu rồi?
Líu giật thót mình, đẩy Thiểm ra
- về đi Thiểm, coi chừng bị cha Líu đánh
Trong cơn rối bời, Thiểm như mạnh mẽ hơn
- đi theo tui, trốn với tui, nhanh lên Líu
-ơ.. không ,..không... Líu sợ
-Con Líu đâu rồi?"
Líu như quáng quàng , rút tay khỏi tay Thiểm, lập cập dò gậy, bước vô nhà.
Mùa trăng , mỗi bận đi tát nước về , Thiểm lại cố đi ngang con đường cũ, lòng Thiểm như đau đớn mỗi khi nghe những câu hát của Líu. Những lúc cam lòng không đậu, Thiểm lén vòng ra vách nứa, đặt tai vào, cố nghe ngóng, như thể cố tìm một chút hơi thở của người Thiểm thương.
Bao nhiêu người làm mai cũng không thành, Thiểm chỉ chỉ lắc đầu. Cha mẹ bảo Thiểm bị bùa mê con yêu tinh đội lốt người , Thiểm giận, ức nhưng im lặng. Nghe cái thương vẫn đầy trong cổ họng, trong lồng ngực , nhất là những lúc đi ngang xóm Muống, thấy Líu đang giặt đồ bên sông. Cái mặt trắng xanh buồn bã , đôi cánh tay gầy guộc, cái áo nâu cũ từ những mùa trăng trước.
Thiểm buồn nhất mỗi khi Líu nghe tiếng Thiểm bên tai, Líu như vùng ra xa, sợ hãi. Líu không còn rờ mặt Thiểm như hồi xưa , Líu không còn mỉm cười với Thiểm nữa, lời thương cũng không còn. Líu luôn sống trong lo sợ, trong tự ti, mặc cảm , trong cái răn đe đòn roi từ hai phía.
-Tui nghèo hèn, tui mù...
Thiểm lủi thủi ra về. Ngỡ cái chân mình muốn khụy xuống. Vừa vào đến nhà, cha Thiểm nói lớn để Thiểm nghe
-Nhà này, mày là trai cả, phải lấy vợ , sinh con đẻ cái cho đông để nối dõi tông môn
Má Thiểm khóc lóc
-chữ hiếu là chữ nặng nhất, đừng bất hiếu với dòng tộc, con ơi
Thiểm nắm chặt nắm tay, giọng rắn chắc
-Lấy Líu cũng sinh con để cái , sao không cho con lấy Líu
như có dầu đổ vào lửa, cha Thiểm đập tay xuống phản
--Cha bây, ăn cái ngữ gì mà ngu vậy hả? Thứ mù như nó đẻ con ra cũng toàn lũ mù, nhà tao không chấp nhận cái ngữ yêu quỷ đó
Nắm tay Thiểm như muốn cuộn nát mọi thứ, Thiểm nói trong cái đau lòng, cái uất ức
-Chưa đẻ sao biết con cũng mù. Người mù có tội tình gì mà cha rủa xả ác độc đến vậy.
Cha Thiểm lao lên
-Quân ngu dốt, quân mất dạy, mày nói thêm câu nữa, tao đánh tuốt xác
-Má xin con, Thiểm ơi, nghe lời ổng cho yên cửa yên nhà.
Rồi cha mẹ Thiểm cũng bắt vợ cho Thiểm, mặc cho những chống cự vô vọng.
Ngày đám cưới Thiểm, rước dâu ngang nhà Líu. Líu biết, Líu không khóc , còn nước mắt đâu mà khóc nữa chứ. Líu chỉ biết cắn môi, cắn đến chảy máu. Líu cầu ông trời cho Thiểm được con đàn cháu đống, cầu cho Thiểm được vui, được ấm dạ , cầu cho Thiểm...
o0o
Chuyện gì cũng qua đi, Líu trở về với cuộc sống mù lòa của mình , những đêm trăng sáng, Líu hay đặt lời hát rồi hát , giọng hát đã hay lại hay và não nùng hơn.
Một ngày khi cơn giông đầu tiên của mùa lạnh trở về , cha Líu đột ngột chết. Chưa đầy một con trăng kế, mẹ Líu lại mất. Líu như chới với , lạc lõng.
Thiểm hay tin, lén vợ con, giả đi làm đồng rồi hỏi dò nơi chôn cha mẹ Líu. Khi Thiểm đến, thấy Líu đầu quấn khăn, gầy gò ngồi bên mộ , dạ Thiểm đau như đứt từng khúc ruột.
-Líu tính sao?"
-Biết tính sao, để trời tính vậy.
.........
.......
-Thôi, Thiểm về đi, người ta thấy lại đồn đại, vợ Thiểm làm ầm ĩ
-Líu cũng về đi, ngồi đây gió lạnh bịnh thì sao
-Chút nữa Líu về, Thiểm về trước đi. Vợ Thiểm biết thì chết. Về dùm Líu đi mà.
-Ừ, tui về, mà từ từ đã, Líu đã ăn gì chưa? sao mà xanh quá vậy?
-Về đi mà
Thiểm thò tay vô cái gàu tát nước, lấy nắm cơm, giở túm lá chuối ra, chấm một miếng muối mè rồi đặt vào tay Líu
- Líu ăn hết cái này tui mới đi, còn không tui ở miết đây cho người ta bàn tán
Líu tái xanh
-xin Thiểm, về đi mà
-Thì ăn xong, tui đi liền
-Quả thiệt, Líu nuốt không vô, cái miệng Líu buồn, không ăn được đâu.
-Không ăn tui ngồi đây miết, Líu đi đâu, tui đi theo
Biết chừng không nói lại được Thiểm, Líu cầm nắm cơm , đưa vô miệng , nước mắt ràn rụa. Biết Thiểm còn thương Líu như cái bụng Líu thương Thiểm vậy nên Líu chỉ biết khóc. Líu không mong gì hơn, biết là có thương , vậy được rồi. Líu càng thương, chỉ biết càng tránh mặt Thiểm để nhà họ yên ấm.
Được vài ngày, em trai Líu về, để tang, rồi dắt Líu theo. " mang cha mẹ theo thờ luôn, chị theo tui lên xứ mới, cực nhưng mà có đất ruộng để làm "
Buổi sáng khi trời còn mờ câm, em Líu dắt Líu đi. Hốc mắt của Líu tràn nước , Líu biết từ nay Líu phải xa những cái thân thuộc , tiếng bước chân, tiếng nói của Thiểm, xa cái buồng nhỏ, xa cái giếng Líu gội đầu, Líu tắm ,.... Nhưng rồi Líu tự an ủi :" biết đâu mình đi xa, nhà họ lại yên ấm hơn, vợ Thiểm sẽ không chửi bới nữa..."
Vậy là Líu đi, Thiểm không hay biết gì cả.
(Còn tiếp_mai viết, mỏi tay quá )
#6
Posted 21 December 2004 - 11:26 PM
Người thương (tt)
[i]Líu, chị vô nhà kẻo sương bịnh chết . Tui nói thiệt, chị mà như vậy, cha mẹ cũng buồn lòng nát dạ dưới kia thôi .Tui hứa với chị, tui lo cho chị đến ngày nào tui chết mới thôi .Khóc miết hết nước mắt , chết khô bây giờ .
Thằng Phiu chống tay vô cái cột, thở dài thường thượt nhìn bà chị ngày càng héo hon mà lòng như đứt từng khúc .
Líu cố mím cái môi, cố ngăn cái quặn đau trong bụng, chống gậy rò rõ bước vô nhà . Vầng trăng đêm chếch sáng một góc, bàng bạc đến não trời như cố xóa cái ngấn tay mà Líu bấm, Líu biết mùa trăng mới lại về .
Khuya, Líu vẫn còn thao thức với hốc mắt nóng hổi, cái bụng̣ Líu nhớ quá, cái dạ Líu xót quá, Líu nhớ hết, cái gì Líu cũng nhớ , Líu thấy mình như chẳng còn gì nơi rừng thiêng nước độc này . Líu muốn về lại cái nhà của Líu, bờ sông của Líu, ...
Ơ hời ... Líu lại khóc ... Líu cố nén tiếng khóc bật ra, cắn đến môi bật máu . Líu nhớ quá, Líu muốn quên mà sao cái bụng Líu cứ nhớ miết . Líu nhớ Thiểm nữa, nhớ nhiều lắm .Líu không biết bây giờ Thiểm có sống vui hơn lúc trước không, không biết vợ Thiểm còn chí chách mắng Thiểm như xưa không .
Ơ hời ... Líu lạnh quá .
Líu đếm ngón tay, nghe tiếng gà gáy, Líu biết giờ này đã canh ba . Líu vẫn chưa ngủ được . Bốn mùa trăng rồi mà cứ như ngày mới lên, cái bụng cứ quặn thắt miết như nước suối mùa lũ vậy.
Thôi mà, giờ chị em nhà tui, mỗi tui là người thân duy nhất của bả , tui không lo, ai lo cho bả bây giờ"
Thời buổi khó khăn, lại thêm cái miệng ăn, con này không ngu mà còng lưng ra làm miết vậy đâu .
Líu giật thót mình, nằm im thin thít lắng nghe . Tiếng vợ chồng Phíu, hình như cãi nhau .
-Bả cũng giúp mình nhiều đó thôi, gánh nước, nhặt củi, nấu cơm, coi mấy đứa nhỏ, ..
-Mấy cái đó nhẹ hều, ngày không bả, tự tui cũng làm đựơc .Mấy đứa nhỏ lớn lên như cây ở rừng, cần gì coi sóc .
-Be bé cái mồm, tui vả cho cái bây giờ
-áh àh, ông binh cho bả , bỏ bê tui ...
Tiếng khóc tru tréo của Leng vang lên giữa đêm . Có tiếng hình như vật nhau, chắc là Phíu bịt miệng vợ lại, sợ Líu nghe thấy .
Một lúc sau, tiếng tru tréo lại vang lên lớn hơn, tiếng vỡ của cái đèn dầu toang giữa đêm , Líu lập cập đứng dậy, tìm cái gậy mò mẫm lên gian giữa, nơi vợ chồng Phíu ngủ .
"Chị xin bây ...."
Áh, Líu ngã xuống, có vật gì đó chọi trúng trán Líu . Phíu nhìn sững ra phía ngoài buồng, dáng Líu ngã xuống, dưới ánh trăng vằng vặt, một dòng máu chảy dài trên nền đất . Phíu hốt hoãng bồng chị lên, đặt lên giường, cởi cái áo, xé ra, quấn vòng quanh đầu Líu .
"Chị có sao không, tại tui hết mà, chị ... .. "
Leng nãy giờ tái xanh tái lét đứng trong góc chỉ biết nhìn, bây giờ ngoay ngắc bỏ ra ngòai để lại tiếng hứ dài ngoằng . Dẫu vậy nhưng cái bụng Leng cũng xon xót.
Líu, trời quơi, chị mà có mệnh hệ gì, tui biết ăn nói sao với cha mẹ đây, trời quơi là trời.
Nửa buổi trưa, Líu tỉnh lại, môi tái xanh, khuôn mặt trắng bệch như người bịnh . "Nước ..
Chị tỉnh rồi, trời quơi, tui mừng quá, có đau cái đầu không ? Nước, .. để tui lấy " Phíu hấp tấp chạy xuống bếp lấy nước .
Phíu mở cái nắp ấm, rót nước vô gần đầy nắp , ghé vào miệng cho Líu uống .
"Chị có sao không ?
Uống nước xong, chừng khõe một chút, Líu bước xuống giường
"Chị làm khó cho Phíu rồi phải không ? Giá mà chị chết theo cha mẹ thì đâu làm khổ Phíu vầy đâu"
Phíu đấm cái tay xuống giường :
"Chị đừng nói vậy, chị là chị tui, tui không lo cho chị thì ai lo , vợ tui nó còn nhỏ quá, nó dại, để tui dạy từ từ, chị đừng có buồn .
Thôi, Phíu đi làm rẫy đi, chị đi gánh nước đây
Thôi, để tui gánh cho, chị nghỉ đi, chóng mặt té bây giờ, máu chảy quá chừng, còn sức đâu mà gánh . Tại tui lỡ tay, trời quơi, biết ăn bao nhiêu cho lại bấy nhiêu máu đó chứ . Chị nghỉ đi, có chén cháo tui nấu cho chị dưới bếp, tui múc sẵn để dưới chái, chị ăn đi cho sốt, rồi nằm nghỉ, bửa nay việc nhà để tui lo
Phíu nói vậy, rồi ra sau, lấy thùng nước đi gánh nước một hơi . Sau lưng và trước mặt Phíu một con nắng chan chan đến rát da , cứ ngong lên như thể muốn hủi cả người Phíu vậy.
Còn lại Líu với 4 đứa nhỏ ở nhà . Hình như mấy đứa nhỏ bị cha dặn bữa nay không được quấy rầy Líu nên tụi nó tản ra, đi đâu mất . Líu ngồi một mình lại suy nghĩ, lại ơi hời .
Từ ngày Líu lên đây, vợ chồng nhà Phíu luôn cãi nhau, cái ấm cái êm đã đi tự lúc nào không hay biết. Líu thương em, Líu thương Leng, Líu muốn bỏ đi từ lâu rồi để chúng nó đầm ấm, nhưng.... từ nhỏ tới lớn, có khi nào Líu sống một mình đâu, Líu nhát như con thỏ , Líu không biết mình sống ra sao với cây gậy dò dẫm. Vã lại, nếu Líu đi, Phíu sẽ buồn đau đến mức nào. Nếu biết mọi chuyện nông nổi này, Líu thà ở lại cái làng xưa còn hơn.
o0o
Khi cái chiều rớt dần qua ngọn núi, Phíu chùi mồ hôi trán, uống ngụm nước chè trong ấm rồi gọi vợ, vác cuốc, gùi đồ về . Con đường mòn đất đỏ trãi dài hai cái bóng ốm nhom, dài ngoằn trên đường .
-Tui nói rồi, mình đừng có như vẫy nữa, chị tui buồn tội nghiệp bả
-Tui tội nghiệp cho bả, ai tội nghiệp cho tui ?
-Thôi mà, bả mù từ nhỏ, sống thui thủi một mình miết thôi, không bạn bè, không gì hết . Mình thấy không, mình còn có tui, có con cái, mai mốt già có con nó lo cho, chớ còn chị tui, đâu ai lo đâu, bỏ bả ra ngoài, biết sống chết ra sao .
Vợ Phíu đi bên cạnh, hết chí chóe cái miệng, hình như thị đạ̃ nghe ra một chút. Phíu thấy vợ im lặng, Phíu mừng cái bụng, Phíu biết vợ Phíu dại lắm, chưa nghĩ được cái gì hết, Phíu phải nói từ tốn may ra vợ Phíu nghe, chứ cứ dùng cái tát, dùng cái lời to tiếng lớn, vợ Phíu càng đổ chua ngoa ra .
Hai vợ chồng vừa về đến ngõ, như thường lệ, vợ Phíu gọi con:" mấy dứa nhỏ đâu hết rồi bây ?"
Thằng Út ở truồng, mặt mày bê bết đất, bê bết mũi dãi đang hốt đất bỏ lên đầu, thằng lớn đâu mất, vợ Phíu nóng mặt, quát lớn, "thằng cả đâu, để em vầy đây hở ?"
Con bé Ba chạy ra ôm chân mẹ :" anh cả đi tìm cô Hai, cô bỏ đi đâu mất. Hu hu .. con muốn cô Hai ẵm."
Phíu nghe xong, đứng như trời trồng, chừng khi tỉnh người, Phíu chạy vô cái buồng Líu hay nằm : "Chị ..."
Căn buồng nhỏ bằng phên như trống hoát ra, cái chõng chỉ còn cái gối rơm, cái mền cũ, còn túi đồ của Líu đâu mất , Phíu hốt hoãng nhìn hết bên này tới bên khác, nhìn trước mặt, nhìn sau lưng, căn buồng chỉ bé xíu mà Phíu nhìn không biết bao nhiêu lần, Phíu tìm Líu như thể tìm cái kim rớt xuống đất vậy .
.
(còn tiê?p)
[i]Líu, chị vô nhà kẻo sương bịnh chết . Tui nói thiệt, chị mà như vậy, cha mẹ cũng buồn lòng nát dạ dưới kia thôi .Tui hứa với chị, tui lo cho chị đến ngày nào tui chết mới thôi .Khóc miết hết nước mắt , chết khô bây giờ .
Thằng Phiu chống tay vô cái cột, thở dài thường thượt nhìn bà chị ngày càng héo hon mà lòng như đứt từng khúc .
Líu cố mím cái môi, cố ngăn cái quặn đau trong bụng, chống gậy rò rõ bước vô nhà . Vầng trăng đêm chếch sáng một góc, bàng bạc đến não trời như cố xóa cái ngấn tay mà Líu bấm, Líu biết mùa trăng mới lại về .
Khuya, Líu vẫn còn thao thức với hốc mắt nóng hổi, cái bụng̣ Líu nhớ quá, cái dạ Líu xót quá, Líu nhớ hết, cái gì Líu cũng nhớ , Líu thấy mình như chẳng còn gì nơi rừng thiêng nước độc này . Líu muốn về lại cái nhà của Líu, bờ sông của Líu, ...
Ơ hời ... Líu lại khóc ... Líu cố nén tiếng khóc bật ra, cắn đến môi bật máu . Líu nhớ quá, Líu muốn quên mà sao cái bụng Líu cứ nhớ miết . Líu nhớ Thiểm nữa, nhớ nhiều lắm .Líu không biết bây giờ Thiểm có sống vui hơn lúc trước không, không biết vợ Thiểm còn chí chách mắng Thiểm như xưa không .
Ơ hời ... Líu lạnh quá .
Líu đếm ngón tay, nghe tiếng gà gáy, Líu biết giờ này đã canh ba . Líu vẫn chưa ngủ được . Bốn mùa trăng rồi mà cứ như ngày mới lên, cái bụng cứ quặn thắt miết như nước suối mùa lũ vậy.
Thôi mà, giờ chị em nhà tui, mỗi tui là người thân duy nhất của bả , tui không lo, ai lo cho bả bây giờ"
Thời buổi khó khăn, lại thêm cái miệng ăn, con này không ngu mà còng lưng ra làm miết vậy đâu .
Líu giật thót mình, nằm im thin thít lắng nghe . Tiếng vợ chồng Phíu, hình như cãi nhau .
-Bả cũng giúp mình nhiều đó thôi, gánh nước, nhặt củi, nấu cơm, coi mấy đứa nhỏ, ..
-Mấy cái đó nhẹ hều, ngày không bả, tự tui cũng làm đựơc .Mấy đứa nhỏ lớn lên như cây ở rừng, cần gì coi sóc .
-Be bé cái mồm, tui vả cho cái bây giờ
-áh àh, ông binh cho bả , bỏ bê tui ...
Tiếng khóc tru tréo của Leng vang lên giữa đêm . Có tiếng hình như vật nhau, chắc là Phíu bịt miệng vợ lại, sợ Líu nghe thấy .
Một lúc sau, tiếng tru tréo lại vang lên lớn hơn, tiếng vỡ của cái đèn dầu toang giữa đêm , Líu lập cập đứng dậy, tìm cái gậy mò mẫm lên gian giữa, nơi vợ chồng Phíu ngủ .
"Chị xin bây ...."
Áh, Líu ngã xuống, có vật gì đó chọi trúng trán Líu . Phíu nhìn sững ra phía ngoài buồng, dáng Líu ngã xuống, dưới ánh trăng vằng vặt, một dòng máu chảy dài trên nền đất . Phíu hốt hoãng bồng chị lên, đặt lên giường, cởi cái áo, xé ra, quấn vòng quanh đầu Líu .
"Chị có sao không, tại tui hết mà, chị ... .. "
Leng nãy giờ tái xanh tái lét đứng trong góc chỉ biết nhìn, bây giờ ngoay ngắc bỏ ra ngòai để lại tiếng hứ dài ngoằng . Dẫu vậy nhưng cái bụng Leng cũng xon xót.
Líu, trời quơi, chị mà có mệnh hệ gì, tui biết ăn nói sao với cha mẹ đây, trời quơi là trời.
Nửa buổi trưa, Líu tỉnh lại, môi tái xanh, khuôn mặt trắng bệch như người bịnh . "Nước ..
Chị tỉnh rồi, trời quơi, tui mừng quá, có đau cái đầu không ? Nước, .. để tui lấy " Phíu hấp tấp chạy xuống bếp lấy nước .
Phíu mở cái nắp ấm, rót nước vô gần đầy nắp , ghé vào miệng cho Líu uống .
"Chị có sao không ?
Uống nước xong, chừng khõe một chút, Líu bước xuống giường
"Chị làm khó cho Phíu rồi phải không ? Giá mà chị chết theo cha mẹ thì đâu làm khổ Phíu vầy đâu"
Phíu đấm cái tay xuống giường :
"Chị đừng nói vậy, chị là chị tui, tui không lo cho chị thì ai lo , vợ tui nó còn nhỏ quá, nó dại, để tui dạy từ từ, chị đừng có buồn .
Thôi, Phíu đi làm rẫy đi, chị đi gánh nước đây
Thôi, để tui gánh cho, chị nghỉ đi, chóng mặt té bây giờ, máu chảy quá chừng, còn sức đâu mà gánh . Tại tui lỡ tay, trời quơi, biết ăn bao nhiêu cho lại bấy nhiêu máu đó chứ . Chị nghỉ đi, có chén cháo tui nấu cho chị dưới bếp, tui múc sẵn để dưới chái, chị ăn đi cho sốt, rồi nằm nghỉ, bửa nay việc nhà để tui lo
Phíu nói vậy, rồi ra sau, lấy thùng nước đi gánh nước một hơi . Sau lưng và trước mặt Phíu một con nắng chan chan đến rát da , cứ ngong lên như thể muốn hủi cả người Phíu vậy.
Còn lại Líu với 4 đứa nhỏ ở nhà . Hình như mấy đứa nhỏ bị cha dặn bữa nay không được quấy rầy Líu nên tụi nó tản ra, đi đâu mất . Líu ngồi một mình lại suy nghĩ, lại ơi hời .
Từ ngày Líu lên đây, vợ chồng nhà Phíu luôn cãi nhau, cái ấm cái êm đã đi tự lúc nào không hay biết. Líu thương em, Líu thương Leng, Líu muốn bỏ đi từ lâu rồi để chúng nó đầm ấm, nhưng.... từ nhỏ tới lớn, có khi nào Líu sống một mình đâu, Líu nhát như con thỏ , Líu không biết mình sống ra sao với cây gậy dò dẫm. Vã lại, nếu Líu đi, Phíu sẽ buồn đau đến mức nào. Nếu biết mọi chuyện nông nổi này, Líu thà ở lại cái làng xưa còn hơn.
o0o
Khi cái chiều rớt dần qua ngọn núi, Phíu chùi mồ hôi trán, uống ngụm nước chè trong ấm rồi gọi vợ, vác cuốc, gùi đồ về . Con đường mòn đất đỏ trãi dài hai cái bóng ốm nhom, dài ngoằn trên đường .
-Tui nói rồi, mình đừng có như vẫy nữa, chị tui buồn tội nghiệp bả
-Tui tội nghiệp cho bả, ai tội nghiệp cho tui ?
-Thôi mà, bả mù từ nhỏ, sống thui thủi một mình miết thôi, không bạn bè, không gì hết . Mình thấy không, mình còn có tui, có con cái, mai mốt già có con nó lo cho, chớ còn chị tui, đâu ai lo đâu, bỏ bả ra ngoài, biết sống chết ra sao .
Vợ Phíu đi bên cạnh, hết chí chóe cái miệng, hình như thị đạ̃ nghe ra một chút. Phíu thấy vợ im lặng, Phíu mừng cái bụng, Phíu biết vợ Phíu dại lắm, chưa nghĩ được cái gì hết, Phíu phải nói từ tốn may ra vợ Phíu nghe, chứ cứ dùng cái tát, dùng cái lời to tiếng lớn, vợ Phíu càng đổ chua ngoa ra .
Hai vợ chồng vừa về đến ngõ, như thường lệ, vợ Phíu gọi con:" mấy dứa nhỏ đâu hết rồi bây ?"
Thằng Út ở truồng, mặt mày bê bết đất, bê bết mũi dãi đang hốt đất bỏ lên đầu, thằng lớn đâu mất, vợ Phíu nóng mặt, quát lớn, "thằng cả đâu, để em vầy đây hở ?"
Con bé Ba chạy ra ôm chân mẹ :" anh cả đi tìm cô Hai, cô bỏ đi đâu mất. Hu hu .. con muốn cô Hai ẵm."
Phíu nghe xong, đứng như trời trồng, chừng khi tỉnh người, Phíu chạy vô cái buồng Líu hay nằm : "Chị ..."
Căn buồng nhỏ bằng phên như trống hoát ra, cái chõng chỉ còn cái gối rơm, cái mền cũ, còn túi đồ của Líu đâu mất , Phíu hốt hoãng nhìn hết bên này tới bên khác, nhìn trước mặt, nhìn sau lưng, căn buồng chỉ bé xíu mà Phíu nhìn không biết bao nhiêu lần, Phíu tìm Líu như thể tìm cái kim rớt xuống đất vậy .
.
(còn tiê?p)
#7
Posted 15 February 2005 - 05:30 AM
Người thương (tt)
Tiếng rỉ rão của côn trùng, tiếng xào xạc của rừng cây về chiều khiến Líu thót tim lại, dò dẫm trong những sợ hãi, những run rẩy .
“-Biết sao đây hở trời ?”
Líu vừa dò dẫm đi, vừa thút thít khóc. Líu nhớ Thiểm quá, nhớ mấy đứa nhỏ quá, nhớ cả vợ chồng thằng Phíu . Líu ước gì mình đừng dại dột thế này.
Líu dùng tai để nghe ngóng, dò dẫm đường mà đi, miệng lẩm bẩm mãi :” Thiểm ơi ... Thiểm ơi ...”
Nơi quê nhà xa xôi, chẳng biết vì cớ nào mà lòng dạ Thiểm như có lửa đốt. Lúc nãy, Thiểm ngủ quên khi ngã lưng ở bờ ruộng, tự nhiên Thiểm giật mình khi dường như nghe tiếng Líu gọi mình. Thiểm nhìn xung quanh, tự lúc nào, con nắng đã sậm màu, bàng bạc sắp về đêm. Thiểm vội vác cuốc lên vai, tay xách ấm chè bươn bải về nhà mà nghe dạ bồn chồn đến lạ lùng. Từ ngày hay tin Líu không còn ở cái nhà xưa, Thiểm như chết đứng, chết ngồi . Thiểm cứ nghe ngóng trong vô vọng, bởi chẳng biết Líu đi đâu, về đâu .
Mấy đêm sau, đang mùa trăng, Thiểm ra ngồi ngoài sân, nhìn lên trời cao, não nề cho gia cảnh của mình, thương nhớ đến người con gái mù lòa mà Thiểm thương ngày xưa. Thiểm mấp mé hát trong cuống họng “người thương ơi con trăng treo đầu ngõ..." những ngày xưa như tràn về, Thiểm như thấm hơi men của một thời, của những nén chặt bấy lâu, Thiểm hát to, to đến người đi tận ngoài ruộng cũng nghe ...” .. người thương ơi cái dạ này biết nhớ ...
Câu hát làm vợ Thiểm điên tiết, thị đứng trước cửa, chống nạnh mà la làng, chửi trời, chửi đất. Thiểm cũng đã quá quen thuộc với những câu chửi ấy nên im lặng rồi đứng phắt dậy đi ra ngõ để lại một câu trổng lơ “quân hỗn láo !” Thiểm không thương vợ, nhưng Thiểm vẫn lo cho cái nhà có đủ cái ăn, Thiểm cặm cụi làm lụng cực nhọc mà chẳng hiểu sao cái miệng thị mỗi ngày càng thêm xoen xoét. Tại Thiểm cứ im lặng miết nên thị làm tới phải không ? Thiểm vừa đi, vừa thở dài chán chường, não cái bụng không tưởng được. Vừa qua khỏi hàng bờ rào, Thiểm va vào người đàn ông đi trước mặt.
-Thiểm làng Muống phải không hê ?
-Ủa, ai mà biết tui đó ?
-Dạ, tui ..tui là Phíu con ông Cả Phiên đây mà
-Trời quơi, chú Phíu, đi đâu mất biệt mấy năm rày ? Chú có biết Líu đi đâu không ? Hay chú mang về trển với chú ? Líu thế nào rồi ? Cho tui hay với, chú làm ơn đi...
Thiểm nắm vai Phíu mà lắc, mà hỏi dồn dập. Phíu như đứng chôn chân, miệng há hốc.
-“Tui tưởng chị Líu về dưới này, tui đem chị tui về trển, vợ tui dại, nói bậy bạ, chị tui buồn cái bụng rồi bỏ đi, tui đâu hay... tui về đây tìm ...
Thiểm như muốn khụy xuống, trời quơi, Líu mù lòa mà, làm sao mà ... Thiểm cũng nói không ra tiếng nữa. Ông trời sao mà bất công, sao ông đọa đày người sống thiệt vậy ông ? Tui thân đàn ông đây, ông muốn hành gì thì hành, , đừng hành Líu mà tội, ông làm ơn làm phước chỉ cho tui đường đi tìm Líu, ông trời quơi ...
-Tui đâu ngờ sự thể ra thế này, trăm sự tại tui cả ... Phíu khóc khục khan trong cổ.
Con trăng đã nằm dài phía đằng đông, đâu đó xa xa tiếng gà gáy sáng rãi rác vang giữa đêm sương. Phíu và Thiểm vẫn ngồi đó, bệt xuống giữa đán cỏ trên đường ra sông.
-Chắc tui đi nữa đây, tui phải tìm cho ra chị tui, tui mới thôi.
-Ngày xưa cha tui nhục mạ nhà chú, chú không hận tui chứ ?
-Bây giờ mà nói chi mấy cái chuyện xưa rích đó, tui đâu có để bụng làm chi, chỉ tội cho chị tui héo hon thôi.
Thiểm chộp bàn tay của Phíu, nắm chặt, “vậy chú cho tui đi tìm Líu, tui còn lòng dạ nào mà ở lại làng trong khi chưa biết Líu giờ ra sao.
-Anh còn vợ con, còn dòng họ, đi sao được, họ cười vào mũi cho, Líu là chị tui, để tui tìm được rồi, tui ghi nhận lòng của anh, tui biết hồi xưa anh thương chị tui thiệt nên tui đâu có óan, oán là óan ông trời không công bằng với người hiền lành như chị tui thôi.
-Tui có con đâu mà con, tui biết, cái số tui đúng ra phải được lấy Líu, lo cho Líu mới phải, tại hồi đó tui cũng ngu, tui mà vác Líu bỏ chạy thì ai làm gì được. Tui mang Líu đi, sanh con đẻ cái, tui lo cho Líu, lo cho tụi nhỏ, Biết đâu Líu không phải như vầy Tui biết chuyện này là lỗi tại tui hết, Líu có chuyện gì, tui làm sao mà sống . Vậy cho tui đi với, bốn mắt bốn tay thế này cũng tìm lẹ làng hơn mà.
Phíu thở dài
- anh có muốn tìm thì tìm, tui sợ khó cho anh, bây giờ tui phải về trển trước, tui đi vầy vợ tui đâu hay, bả mà bỏ đi tìm tui thì mấy đứa nhỏ không biết tính sao. Tui sẽ đi hướng Tây, tui lần mò mãi, trông ông trời thương mà cho tui tìm ra chị tui .
Thiểm nhìn theo cái dáng của Phíu xa dần mà cổ họng nghẹn lại. Đôi bàn tay của Thiểm nắm chặt lại, như muốn nghiền nát nắm cỏ nơi Thiểm ngồi.
“Líu ơi là Líu, chi mà tội tình vầy hở Líu ...
o0o
Những ngày cuối năm, cái rét căm căm phà vào ngực áo, phà vào mặt, rát buốt,
(còn tiê?p )
Tiếng rỉ rão của côn trùng, tiếng xào xạc của rừng cây về chiều khiến Líu thót tim lại, dò dẫm trong những sợ hãi, những run rẩy .
“-Biết sao đây hở trời ?”
Líu vừa dò dẫm đi, vừa thút thít khóc. Líu nhớ Thiểm quá, nhớ mấy đứa nhỏ quá, nhớ cả vợ chồng thằng Phíu . Líu ước gì mình đừng dại dột thế này.
Líu dùng tai để nghe ngóng, dò dẫm đường mà đi, miệng lẩm bẩm mãi :” Thiểm ơi ... Thiểm ơi ...”
Nơi quê nhà xa xôi, chẳng biết vì cớ nào mà lòng dạ Thiểm như có lửa đốt. Lúc nãy, Thiểm ngủ quên khi ngã lưng ở bờ ruộng, tự nhiên Thiểm giật mình khi dường như nghe tiếng Líu gọi mình. Thiểm nhìn xung quanh, tự lúc nào, con nắng đã sậm màu, bàng bạc sắp về đêm. Thiểm vội vác cuốc lên vai, tay xách ấm chè bươn bải về nhà mà nghe dạ bồn chồn đến lạ lùng. Từ ngày hay tin Líu không còn ở cái nhà xưa, Thiểm như chết đứng, chết ngồi . Thiểm cứ nghe ngóng trong vô vọng, bởi chẳng biết Líu đi đâu, về đâu .
Mấy đêm sau, đang mùa trăng, Thiểm ra ngồi ngoài sân, nhìn lên trời cao, não nề cho gia cảnh của mình, thương nhớ đến người con gái mù lòa mà Thiểm thương ngày xưa. Thiểm mấp mé hát trong cuống họng “người thương ơi con trăng treo đầu ngõ..." những ngày xưa như tràn về, Thiểm như thấm hơi men của một thời, của những nén chặt bấy lâu, Thiểm hát to, to đến người đi tận ngoài ruộng cũng nghe ...” .. người thương ơi cái dạ này biết nhớ ...
Câu hát làm vợ Thiểm điên tiết, thị đứng trước cửa, chống nạnh mà la làng, chửi trời, chửi đất. Thiểm cũng đã quá quen thuộc với những câu chửi ấy nên im lặng rồi đứng phắt dậy đi ra ngõ để lại một câu trổng lơ “quân hỗn láo !” Thiểm không thương vợ, nhưng Thiểm vẫn lo cho cái nhà có đủ cái ăn, Thiểm cặm cụi làm lụng cực nhọc mà chẳng hiểu sao cái miệng thị mỗi ngày càng thêm xoen xoét. Tại Thiểm cứ im lặng miết nên thị làm tới phải không ? Thiểm vừa đi, vừa thở dài chán chường, não cái bụng không tưởng được. Vừa qua khỏi hàng bờ rào, Thiểm va vào người đàn ông đi trước mặt.
-Thiểm làng Muống phải không hê ?
-Ủa, ai mà biết tui đó ?
-Dạ, tui ..tui là Phíu con ông Cả Phiên đây mà
-Trời quơi, chú Phíu, đi đâu mất biệt mấy năm rày ? Chú có biết Líu đi đâu không ? Hay chú mang về trển với chú ? Líu thế nào rồi ? Cho tui hay với, chú làm ơn đi...
Thiểm nắm vai Phíu mà lắc, mà hỏi dồn dập. Phíu như đứng chôn chân, miệng há hốc.
-“Tui tưởng chị Líu về dưới này, tui đem chị tui về trển, vợ tui dại, nói bậy bạ, chị tui buồn cái bụng rồi bỏ đi, tui đâu hay... tui về đây tìm ...
Thiểm như muốn khụy xuống, trời quơi, Líu mù lòa mà, làm sao mà ... Thiểm cũng nói không ra tiếng nữa. Ông trời sao mà bất công, sao ông đọa đày người sống thiệt vậy ông ? Tui thân đàn ông đây, ông muốn hành gì thì hành, , đừng hành Líu mà tội, ông làm ơn làm phước chỉ cho tui đường đi tìm Líu, ông trời quơi ...
-Tui đâu ngờ sự thể ra thế này, trăm sự tại tui cả ... Phíu khóc khục khan trong cổ.
Con trăng đã nằm dài phía đằng đông, đâu đó xa xa tiếng gà gáy sáng rãi rác vang giữa đêm sương. Phíu và Thiểm vẫn ngồi đó, bệt xuống giữa đán cỏ trên đường ra sông.
-Chắc tui đi nữa đây, tui phải tìm cho ra chị tui, tui mới thôi.
-Ngày xưa cha tui nhục mạ nhà chú, chú không hận tui chứ ?
-Bây giờ mà nói chi mấy cái chuyện xưa rích đó, tui đâu có để bụng làm chi, chỉ tội cho chị tui héo hon thôi.
Thiểm chộp bàn tay của Phíu, nắm chặt, “vậy chú cho tui đi tìm Líu, tui còn lòng dạ nào mà ở lại làng trong khi chưa biết Líu giờ ra sao.
-Anh còn vợ con, còn dòng họ, đi sao được, họ cười vào mũi cho, Líu là chị tui, để tui tìm được rồi, tui ghi nhận lòng của anh, tui biết hồi xưa anh thương chị tui thiệt nên tui đâu có óan, oán là óan ông trời không công bằng với người hiền lành như chị tui thôi.
-Tui có con đâu mà con, tui biết, cái số tui đúng ra phải được lấy Líu, lo cho Líu mới phải, tại hồi đó tui cũng ngu, tui mà vác Líu bỏ chạy thì ai làm gì được. Tui mang Líu đi, sanh con đẻ cái, tui lo cho Líu, lo cho tụi nhỏ, Biết đâu Líu không phải như vầy Tui biết chuyện này là lỗi tại tui hết, Líu có chuyện gì, tui làm sao mà sống . Vậy cho tui đi với, bốn mắt bốn tay thế này cũng tìm lẹ làng hơn mà.
Phíu thở dài
- anh có muốn tìm thì tìm, tui sợ khó cho anh, bây giờ tui phải về trển trước, tui đi vầy vợ tui đâu hay, bả mà bỏ đi tìm tui thì mấy đứa nhỏ không biết tính sao. Tui sẽ đi hướng Tây, tui lần mò mãi, trông ông trời thương mà cho tui tìm ra chị tui .
Thiểm nhìn theo cái dáng của Phíu xa dần mà cổ họng nghẹn lại. Đôi bàn tay của Thiểm nắm chặt lại, như muốn nghiền nát nắm cỏ nơi Thiểm ngồi.
“Líu ơi là Líu, chi mà tội tình vầy hở Líu ...
o0o
Những ngày cuối năm, cái rét căm căm phà vào ngực áo, phà vào mặt, rát buốt,
(còn tiê?p )
#10
Posted 29 August 2009 - 05:32 AM
nhìn ngày tháng, gần 5 năm đã trôi qua, nhanh thật ! để quên dòng cảm xúc đâu mất rồi, gõ tiếpko biết có nhạt đi ko.
người thương
Những ngày cuối năm, cái rét căm căm phà vào ngực áo, phà vào mặt, rát buốt, Líu thấy đôi chân mình hết bước thêm được nữa, đầu óc mụ mị đi, Líu thấy mình trong cơn giá lạnh bỗng nhẹ bờ vai, Líu thấy cha, thấy mẹ đưa cánh tay như muốn đón Líu trở về …
-làng nước ơi đầu làng có người nằm chết
bọn trẻ con truyền nhau về cái dáng nằm gục cong phía đầu làng . Người ta túm tụm lại coi, thương có, thắc mắc có, nhưng chẳng ai dám chạm cái dáng tội nghiệp ấy, sắp qua năm mới năm me, ai nấy đều sợ cái rủi vấy vào người .
Một tiếng kêu từ vòng ngoài của đám người vang lên khe khẽ
-A di đà Phật
Người ta quay lại, thì ra là một sư cô ngang qua ghé lại động lòng, cố chen vào vòng để chạm vào người con gái xấu số
-tạ ơn trời phật, còn sống, còn sống
Sư cô reo lên tạ ơn trời phật khi thấy hơi thở tuy yếu nhưng còn trên mũi, và mở chiếc áo ấm len cũ mèm quấn vào người con gái nằm dưới đất . Mở tay nải lấy ra bình nước nhỏ, sư cô nâng đầu người con gái, đổ nhẹ nước vào miệng .
-tội quá, ở đây lạnh quá, cho phép tôi mang cô gái về chùa để tiện săn sóc
Sư cô cố xốc Líu lên, tuy Líu gầy yếu nhưng sư cô càng gầy ốm và bé nhỏ hơn, tựa sức mình không nổi, sư cô đưa mắt nhìn van lơn
-xin bà con ai rủ lòng thương phụ tôi một tay
cả đám dân làng im lặng, họ vẫn chưa tin cô gái bất động kia còn sống . Cái huông từ người chết cuối năm nặng lắm, chẳng ai dám vạ vào . Nhưng rồi ánh mắt van lơn của sư cô cũng làm động lòng một đứa con gái nhỏ, con bé ké bờ vai vào, xốc một bên vai. Bóng chiều chập choạng ba cái dáng liêu liêu kéo lê trên nền đất .
Khi đã đặt được Líu lên chiếc phản cũ mèm giữa căn phòng trống hoát, đắp cho Líu chiếc chăn sờn nát vá chằng vá đụp, sư cô vội vã đi đun ấm nước sôi, lấy miếng gạo bỏ vào nồi đất nấu miếng cháo lỏng, rồi cố đổ vào miệng cô gái .
Đêm, trằn trọc không ngủ được, sư cô ra phòng ngoài , quì suốt đêm dưới tượng Phật lần chuỗi hạt, cầu kinh. Tiếng gõ mõ dài đến tận sáng tinh mơ hôm sau.
quả nhiên trời Phât đã không phụ lòng người, không phụ lời cầu kinh của vị sư già tốt bụng, trưa ngày hôm sau Líu ú ớ quờ tay chân động đậy, đôi môi mấp máy . Sư cô lại cố gắng đút từng muỗng cháo lỏng cho Líu ăn .
-cố ăn đi, ăn mà sống con à
Líu tỉnh rồi lại thiếp đi, rồi lại tỉnh, con trăng ngày khuyết sâu đã tròn đầy lên, thì Líu đã ngồi dậy được.
-tui ở đâu đây?
tiếng sư cô thật nhẹ
- đừng lo, đây là chùa
Líu chưa bao giờ nghe chữ “chùa” cũng chưa bao giờ hình dung được người ở chốn tu hành ra sao, bởi làng của Líu ở sâu tận gần núi, Líu nào biết đến Đạo. cái Đạo ở làng Líu chỉ biết thờ ông bà tổ tiên thôi . Nhưng nghe cái âm giọng hiền từ quá, dưng không Líu an lòng tin tưởng.
Qua cơn thập tử nhất sinh, bỗng dưng Líu thấy cái dạ mình đổi khác, Líu thấy an phận hơn, Líu biết dồn cái thương cái nhớ xuống sâu, Líu nghĩ, nếu có trở về với Phíu, sẽ khổ cho vợ chồng Phíu, và về làng xưa thì để làm gì ? để Thiểm thêm khổ khi thấy cái dáng của Líu ám mãi mỗi ngày sao ? . Những lúc Líu buồn quá, Líu nhớ quá, Líu lại đi qua phòng rờ tay lên tượng mặt Phật, cầu xin cho Líu được quên.
có những lúc đau đáu, trăng đêm làm Líu không ngủ được, Líu dò dẫm ra sau chùa, ngồi tắm mình dưới ánh trăng, rướn cổ “người thương ơi cái dạ này biết nhớ…” rồi Líu khóc, khóc mệt, Líu đi vô nằm cạnh sư . Sư cô hay hết, nhưng nằm im, chỉ biết dấu nước mắt thương cảm .
Rồi thời gian trôi, tiếng chuông chùa, tiếng kinh kệ làm dạ Líu nhẹ đi, Líu thôi đau đớn mỗi khi con trăng lên đầy ngoài kia . Líu ở đây, mà len trong dạ mình cái tình thương Líu có được như ngày Líu còn ở nhà, ở làng. Hàng ngày Líu giúp sư cô phơi những cây thuốc. Líu mù, nhưng đôi tay Líu có ánh mắt, Líu rờ đến đâu là hay đến đó. Líu biết như thế nào là đủ nắng, đủ khô, như thế nào là còn ỉu nước , Líu rành cả hủ nào đựng loại nào, chưa một lần Líu nhầm lẫn.
Một mùa trăng, hai mùa trăng, rồi không biết bao nhiêu mùa trăng nữa, sư cô bắt đầu yếu đi. Những chuyến đi qua làng bên chữa bệnh cho bọn trẻ con nghèo ít dần, ít dần . Líu sợ, cái sợ như ngày mẹ thoi thóp những phút cuối cùng. nên những hôm sư cô trở mình đau, Líu không dám rời nửa bước .
-nếu ta có mệnh hệ gì, không biết ai sẽ trông nom cho con
Líu mếu máo khóc như đứa trẻ con
-không chết, không chết đâu
người thương
Những ngày cuối năm, cái rét căm căm phà vào ngực áo, phà vào mặt, rát buốt, Líu thấy đôi chân mình hết bước thêm được nữa, đầu óc mụ mị đi, Líu thấy mình trong cơn giá lạnh bỗng nhẹ bờ vai, Líu thấy cha, thấy mẹ đưa cánh tay như muốn đón Líu trở về …
-làng nước ơi đầu làng có người nằm chết
bọn trẻ con truyền nhau về cái dáng nằm gục cong phía đầu làng . Người ta túm tụm lại coi, thương có, thắc mắc có, nhưng chẳng ai dám chạm cái dáng tội nghiệp ấy, sắp qua năm mới năm me, ai nấy đều sợ cái rủi vấy vào người .
Một tiếng kêu từ vòng ngoài của đám người vang lên khe khẽ
-A di đà Phật
Người ta quay lại, thì ra là một sư cô ngang qua ghé lại động lòng, cố chen vào vòng để chạm vào người con gái xấu số
-tạ ơn trời phật, còn sống, còn sống
Sư cô reo lên tạ ơn trời phật khi thấy hơi thở tuy yếu nhưng còn trên mũi, và mở chiếc áo ấm len cũ mèm quấn vào người con gái nằm dưới đất . Mở tay nải lấy ra bình nước nhỏ, sư cô nâng đầu người con gái, đổ nhẹ nước vào miệng .
-tội quá, ở đây lạnh quá, cho phép tôi mang cô gái về chùa để tiện săn sóc
Sư cô cố xốc Líu lên, tuy Líu gầy yếu nhưng sư cô càng gầy ốm và bé nhỏ hơn, tựa sức mình không nổi, sư cô đưa mắt nhìn van lơn
-xin bà con ai rủ lòng thương phụ tôi một tay
cả đám dân làng im lặng, họ vẫn chưa tin cô gái bất động kia còn sống . Cái huông từ người chết cuối năm nặng lắm, chẳng ai dám vạ vào . Nhưng rồi ánh mắt van lơn của sư cô cũng làm động lòng một đứa con gái nhỏ, con bé ké bờ vai vào, xốc một bên vai. Bóng chiều chập choạng ba cái dáng liêu liêu kéo lê trên nền đất .
Khi đã đặt được Líu lên chiếc phản cũ mèm giữa căn phòng trống hoát, đắp cho Líu chiếc chăn sờn nát vá chằng vá đụp, sư cô vội vã đi đun ấm nước sôi, lấy miếng gạo bỏ vào nồi đất nấu miếng cháo lỏng, rồi cố đổ vào miệng cô gái .
Đêm, trằn trọc không ngủ được, sư cô ra phòng ngoài , quì suốt đêm dưới tượng Phật lần chuỗi hạt, cầu kinh. Tiếng gõ mõ dài đến tận sáng tinh mơ hôm sau.
quả nhiên trời Phât đã không phụ lòng người, không phụ lời cầu kinh của vị sư già tốt bụng, trưa ngày hôm sau Líu ú ớ quờ tay chân động đậy, đôi môi mấp máy . Sư cô lại cố gắng đút từng muỗng cháo lỏng cho Líu ăn .
-cố ăn đi, ăn mà sống con à
Líu tỉnh rồi lại thiếp đi, rồi lại tỉnh, con trăng ngày khuyết sâu đã tròn đầy lên, thì Líu đã ngồi dậy được.
-tui ở đâu đây?
tiếng sư cô thật nhẹ
- đừng lo, đây là chùa
Líu chưa bao giờ nghe chữ “chùa” cũng chưa bao giờ hình dung được người ở chốn tu hành ra sao, bởi làng của Líu ở sâu tận gần núi, Líu nào biết đến Đạo. cái Đạo ở làng Líu chỉ biết thờ ông bà tổ tiên thôi . Nhưng nghe cái âm giọng hiền từ quá, dưng không Líu an lòng tin tưởng.
Qua cơn thập tử nhất sinh, bỗng dưng Líu thấy cái dạ mình đổi khác, Líu thấy an phận hơn, Líu biết dồn cái thương cái nhớ xuống sâu, Líu nghĩ, nếu có trở về với Phíu, sẽ khổ cho vợ chồng Phíu, và về làng xưa thì để làm gì ? để Thiểm thêm khổ khi thấy cái dáng của Líu ám mãi mỗi ngày sao ? . Những lúc Líu buồn quá, Líu nhớ quá, Líu lại đi qua phòng rờ tay lên tượng mặt Phật, cầu xin cho Líu được quên.
có những lúc đau đáu, trăng đêm làm Líu không ngủ được, Líu dò dẫm ra sau chùa, ngồi tắm mình dưới ánh trăng, rướn cổ “người thương ơi cái dạ này biết nhớ…” rồi Líu khóc, khóc mệt, Líu đi vô nằm cạnh sư . Sư cô hay hết, nhưng nằm im, chỉ biết dấu nước mắt thương cảm .
Rồi thời gian trôi, tiếng chuông chùa, tiếng kinh kệ làm dạ Líu nhẹ đi, Líu thôi đau đớn mỗi khi con trăng lên đầy ngoài kia . Líu ở đây, mà len trong dạ mình cái tình thương Líu có được như ngày Líu còn ở nhà, ở làng. Hàng ngày Líu giúp sư cô phơi những cây thuốc. Líu mù, nhưng đôi tay Líu có ánh mắt, Líu rờ đến đâu là hay đến đó. Líu biết như thế nào là đủ nắng, đủ khô, như thế nào là còn ỉu nước , Líu rành cả hủ nào đựng loại nào, chưa một lần Líu nhầm lẫn.
Một mùa trăng, hai mùa trăng, rồi không biết bao nhiêu mùa trăng nữa, sư cô bắt đầu yếu đi. Những chuyến đi qua làng bên chữa bệnh cho bọn trẻ con nghèo ít dần, ít dần . Líu sợ, cái sợ như ngày mẹ thoi thóp những phút cuối cùng. nên những hôm sư cô trở mình đau, Líu không dám rời nửa bước .
-nếu ta có mệnh hệ gì, không biết ai sẽ trông nom cho con
Líu mếu máo khóc như đứa trẻ con
-không chết, không chết đâu
#11
Posted 29 August 2009 - 05:34 AM
o0o
ở nơi xa thật xa, bên kia con núi đôi sừng sững, có dáng một người lầm lũi đi, cứ chốc chốc lại “Líu ơi” thảm não. Thiểm đấy, Thiểm bỏ làng mà đi, bỏ lại sau lưng hết thảy mọi điều. Thiểm nghĩ, Líu mà có mệnh hệ gì giữa đường , thì trời tru đất diệt Thiểm một trăm bảy mươi lần, Thiểm cũng không đền được hết cái tội.
Khi mệt, Thiểm ngồi lại bên suối vốc nước uống , nhìn hòn đá trơn lu qua con nước, Thiểm tự vỗ về mình “nước trôi đá còn mòn, mình đi tìm Líu, có ngày cũng tìm ra”
Thiểm đi, đói thì bứt lá rừng mà ăn, khát thì vốc nước suối mà uống . Lúc rã rời, Thiểm bật khóc “đất trời rộng thênh thang, biết tìm Líu ở đây mà tìm ?" Nhưng rồi Thiểm cầu xin thần mặt trời, thần mặt trăng cho chân Thiểm đi được lâu, cho cái bụng Thiểm lâu thấy đói.
ngày này nối ngày nọ, con trăng này đến con trăng khác, bóng dáng Líu như cứ xa vời vợi, câu hát, lời gọi trên miệng Thiểm khô khốc dần . Đến một ngày nắng như đổ, Thiểm thấy làng mạc, con người . Thiểm ghé xin miếng nước uống, hỏi han
-có ai thấy thấy Líu không ?
Người ta cho Thiểm uống nước, nhưng ngỡ Thiểm điên nên sau không biết bao nhiêu lần hỏi, Thiểm chỉ nhận được cái lắc đầu . Thiểm lại đi, nhưng cái dạ bao ngày ăn lá rừng không cho Thiểm đi tiếp được nữa, Thiểm thổ máu, run rẩy.
con nắng lên, con nắng xuống, Thiểm lò tò hỏi
-có ai có gì làm, cho tui làm với
đang mùa gặt, nên họ nhận Thiểm. Gặt hết một ruộng, Thiểm được ăn một bữa cơm . Bữa cơm đầu Thiểm lại thổ máu, cái bụng quen lá rừng, giờ có cơm, có cá, cái bụng Thiểm nó không chịu nổi . Thiểm ăn từ từ, cơm chan nước mương khuấy ra, từ từ, rồi ăn cơm chấm muối mè, nén cái đói, cái thèm Thiểm ăn ít thật ít, rồi ăn nhiều hơn khi cái bụng quen. Trời thương cái thân trai một thời lực lưỡng vì giăng đồng, trèo núi nên Thiểm lại sức nhanh chóng. Thiểm tính vừa ở làm, vừa dò tin của Líu, khi Thiểm có được ít tiền, Thiểm lại sẽ đi qua nơi khác để tìm nữa.
Thiểm ít nói, mà làm mạnh, lầm lì, lầm lì, rồi cũng có Achan- một cô gái mới lớn đen giòn khõe mạnh của làng để lòng thương. Achan xin cha mẹ cho Thiểm về ở chổ chuồng bò trống . Bù lại, Thiểm gặt cho nhà Achan một mùa không lấy công.
-Thiểm ở bên kia núi ?
Thiểm gật
-Thiểm có để bụng thương ai chưa?
Thiểm lại gật
những câu hỏi dò dài hun hút của Achan chỉ nhận được cái gật hay lắc của Thiểm. Cái im lặng, cái chịu khó , và cả cái dáng của Thiểm nữa, làm cho Achan ngày một nóng lòng . Ngày kia, biết cứ đêm trăng Thiểm lại ra bờ ngồi nhìn và hát ư ử một mình, Achan lén cha mẹ đi ra theo, đêm nay Achan quyết định làm cọc đi tìm trâu, bởi đợi mãi, đợi mãi mà trâu Thiểm có bao giờ nói một lời thương cho Achan đâu.
Thiểm giật mình khi có tiếng bước chân lại gần, lại giật mình hơn khi thấy bóng Achan. Thiểm quành vô, Achan níu tay Thiểm lại
-Thiểm ngồi nghe Achan nói
Thiểm lắc đầu, Achan níu tay mạnh hơn
-Thiểm không ngồi lại, tui la làng
Achan nói nhanh
-tui thương anh, cái dạ này thương anh tròn như mặt trời, đầy như nước sông mùa lũ, anh có hay ?
Thiểm ngỡ ngàng, Thiểm chết điếng
-tui có người thương, Achan hiểu cho tui, tui còn phải đi tìm Líu
Achan mím môi
-người giữa đất trời nhỏ như hạt cát dưới suối, rớt rồi sao tìm ?
Thiểm nhìn lên ông trăng tròn phía xa, giọng buồn bã
-tìm được, tui đi tìm tới khi nào chết thì thôi
Achan bật khóc
-tui ở đây, cái dạ tui thương anh, tui tự muốn nên vợ nên chồng với anh, sinh con đẻ cái cho anh, anh không ưng sao ?
Thiểm hốt hoảng
-tui lạy Achan, tui có thề nguyền với Líu rồi. Achan còn trẻ, còn tươi như hoa trên rừng, rồi sẽ có nhiều người thương Achan, cưới Achan
Trong đường cùng, Achan dậm chân
-tui sẽ nói với dân làng, tui ăn ở với anh rồi, làng bắt anh phải cưới tui
Thiểm ngồi bất động, bụng dạ tay chân tê dại. Achan lao vào Thiểm như một cơn lốc rừng
-Achan là vợ của Thiểm, chỉ làm vợ của Thiểm thôi
cái dáng gầy gò của Líu ngập tràn trong Thiểm, Thiểm vùng dậy, lao đầu chạy. Ánh trăng vỡ lóa cả một triền nước dưới chân .
o0o
còn tiếp ...
ở nơi xa thật xa, bên kia con núi đôi sừng sững, có dáng một người lầm lũi đi, cứ chốc chốc lại “Líu ơi” thảm não. Thiểm đấy, Thiểm bỏ làng mà đi, bỏ lại sau lưng hết thảy mọi điều. Thiểm nghĩ, Líu mà có mệnh hệ gì giữa đường , thì trời tru đất diệt Thiểm một trăm bảy mươi lần, Thiểm cũng không đền được hết cái tội.
Khi mệt, Thiểm ngồi lại bên suối vốc nước uống , nhìn hòn đá trơn lu qua con nước, Thiểm tự vỗ về mình “nước trôi đá còn mòn, mình đi tìm Líu, có ngày cũng tìm ra”
Thiểm đi, đói thì bứt lá rừng mà ăn, khát thì vốc nước suối mà uống . Lúc rã rời, Thiểm bật khóc “đất trời rộng thênh thang, biết tìm Líu ở đây mà tìm ?" Nhưng rồi Thiểm cầu xin thần mặt trời, thần mặt trăng cho chân Thiểm đi được lâu, cho cái bụng Thiểm lâu thấy đói.
ngày này nối ngày nọ, con trăng này đến con trăng khác, bóng dáng Líu như cứ xa vời vợi, câu hát, lời gọi trên miệng Thiểm khô khốc dần . Đến một ngày nắng như đổ, Thiểm thấy làng mạc, con người . Thiểm ghé xin miếng nước uống, hỏi han
-có ai thấy thấy Líu không ?
Người ta cho Thiểm uống nước, nhưng ngỡ Thiểm điên nên sau không biết bao nhiêu lần hỏi, Thiểm chỉ nhận được cái lắc đầu . Thiểm lại đi, nhưng cái dạ bao ngày ăn lá rừng không cho Thiểm đi tiếp được nữa, Thiểm thổ máu, run rẩy.
con nắng lên, con nắng xuống, Thiểm lò tò hỏi
-có ai có gì làm, cho tui làm với
đang mùa gặt, nên họ nhận Thiểm. Gặt hết một ruộng, Thiểm được ăn một bữa cơm . Bữa cơm đầu Thiểm lại thổ máu, cái bụng quen lá rừng, giờ có cơm, có cá, cái bụng Thiểm nó không chịu nổi . Thiểm ăn từ từ, cơm chan nước mương khuấy ra, từ từ, rồi ăn cơm chấm muối mè, nén cái đói, cái thèm Thiểm ăn ít thật ít, rồi ăn nhiều hơn khi cái bụng quen. Trời thương cái thân trai một thời lực lưỡng vì giăng đồng, trèo núi nên Thiểm lại sức nhanh chóng. Thiểm tính vừa ở làm, vừa dò tin của Líu, khi Thiểm có được ít tiền, Thiểm lại sẽ đi qua nơi khác để tìm nữa.
Thiểm ít nói, mà làm mạnh, lầm lì, lầm lì, rồi cũng có Achan- một cô gái mới lớn đen giòn khõe mạnh của làng để lòng thương. Achan xin cha mẹ cho Thiểm về ở chổ chuồng bò trống . Bù lại, Thiểm gặt cho nhà Achan một mùa không lấy công.
-Thiểm ở bên kia núi ?
Thiểm gật
-Thiểm có để bụng thương ai chưa?
Thiểm lại gật
những câu hỏi dò dài hun hút của Achan chỉ nhận được cái gật hay lắc của Thiểm. Cái im lặng, cái chịu khó , và cả cái dáng của Thiểm nữa, làm cho Achan ngày một nóng lòng . Ngày kia, biết cứ đêm trăng Thiểm lại ra bờ ngồi nhìn và hát ư ử một mình, Achan lén cha mẹ đi ra theo, đêm nay Achan quyết định làm cọc đi tìm trâu, bởi đợi mãi, đợi mãi mà trâu Thiểm có bao giờ nói một lời thương cho Achan đâu.
Thiểm giật mình khi có tiếng bước chân lại gần, lại giật mình hơn khi thấy bóng Achan. Thiểm quành vô, Achan níu tay Thiểm lại
-Thiểm ngồi nghe Achan nói
Thiểm lắc đầu, Achan níu tay mạnh hơn
-Thiểm không ngồi lại, tui la làng
Achan nói nhanh
-tui thương anh, cái dạ này thương anh tròn như mặt trời, đầy như nước sông mùa lũ, anh có hay ?
Thiểm ngỡ ngàng, Thiểm chết điếng
-tui có người thương, Achan hiểu cho tui, tui còn phải đi tìm Líu
Achan mím môi
-người giữa đất trời nhỏ như hạt cát dưới suối, rớt rồi sao tìm ?
Thiểm nhìn lên ông trăng tròn phía xa, giọng buồn bã
-tìm được, tui đi tìm tới khi nào chết thì thôi
Achan bật khóc
-tui ở đây, cái dạ tui thương anh, tui tự muốn nên vợ nên chồng với anh, sinh con đẻ cái cho anh, anh không ưng sao ?
Thiểm hốt hoảng
-tui lạy Achan, tui có thề nguyền với Líu rồi. Achan còn trẻ, còn tươi như hoa trên rừng, rồi sẽ có nhiều người thương Achan, cưới Achan
Trong đường cùng, Achan dậm chân
-tui sẽ nói với dân làng, tui ăn ở với anh rồi, làng bắt anh phải cưới tui
Thiểm ngồi bất động, bụng dạ tay chân tê dại. Achan lao vào Thiểm như một cơn lốc rừng
-Achan là vợ của Thiểm, chỉ làm vợ của Thiểm thôi
cái dáng gầy gò của Líu ngập tràn trong Thiểm, Thiểm vùng dậy, lao đầu chạy. Ánh trăng vỡ lóa cả một triền nước dưới chân .
o0o
còn tiếp ...
#12
Posted 29 August 2009 - 12:51 PM
Hôm nay Chiều mới được đọc truyện này của Yose - vừa đọc vừa chảy nước mắt. Chờ Yose viết tiếp nha
Viết thêm:
Đọc đến 3 lần mà Chiều vẫn còn mít ướt hì hì - đừng cười há. Nhất là khi đọc đến câu này:
<<... có những lúc đau đáu, trăng đêm làm Líu không ngủ được, Líu dò dẫm ra sau chùa, ngồi tắm mình dưới ánh trăng, rướn cổ “người thương ơi cái dạ này biết nhớ…” rồi Líu khóc ... >>
(nói ra mà hơi quê quê
#13
Posted 29 August 2009 - 11:03 PM
cám ơn Chiều ghé đọc, YR tính kéo thành truyện dài mà ko biết có nên ko hay ra hồn chi ko . Chiều nay ngồi gõ thêm 1 mớ bòng bong, gõ rào rào, mờ mắt luôn :)))) ko biết đoạn 5 năm sau viết có cảm xúc được ko, chổ nào ko hay, Chiều chỉ cho YR để YR gõ lại hen . Nhận xét thật lòng dùm YR, tại truyện này YR viết tiếp vì có chút việc phải dùng tới
#14
Posted 29 August 2009 - 11:05 PM
o0o
Gió bấc lại về rít từng hồi trên mái lá, vị sư già co ro ho sù sụ trong tấm chăn mỏng. Đôi tay mò mẫm của Líu sờ tay vào chạn gạo cạn dần, cạn dần mà thảng thốt .Cây cỏ phía sau vườn mùa này chết rét không sống nổi. Tiếng sư cô thều thào hỏi
-gạo còn không con?
Líu giật mình, nói dối
-dạ còn
Tiếng thều thào nhỏ hơn
-rồi sẽ hết mất, ta không còn sức hái rau hái củi mang đổi gạo, tội cho con quá …
Bữa trưa, Líu mang chén cháo nhỏ lên, chỉ nhận được cái lắc đầu. Líu năn nỉ cách mấy, cũng nhận được cái lắc đầu, Líu biết, sư cô nhường cho Líu ăn. Líu suy nghĩ, nghĩ lung lắm, Líu phải làm một cái gì đó, vì Líu lờ mờ nhận ra, nếu không chết vì rét, cũng sẽ chết vì đói. Líu không nỡ ngồi đó rờ tay để cảm nhận cái chết lấy dần lấy dần hơi thở của người đã từ cứu mạng cho líu
Hôm sau, Líu cầm gậy men đi.
-xin chỉ tôi đường ra chợ
Líu vừa dò gậy đi, vừa hỏi giữa khoảng trời trống không. Bọn trẻ đang chơi đầu làng thấy người con gái mù dò gậy thì reo hò lên, bao quanh
- xin chỉ cho tôi đường ra chợ
Một đứa nhỏ rẻ đám, chạy đến nắm lấy đầu gậy, dắt Líu đi
-tới chợ rồi đó
Líu men đi, dò dẫm tới một gốc cây, đặt nón xuống, cất lời hát. Líu hát mãi, hát mãi, vòng người bao quanh Líu càng lên trưa càng đông. Họ thương cảm thả vào cái nón rách tơi vài đồng xu lẻ. Khi khan giọng, Líu rờ tay vào nón, cầm lấy những đồng xu lạnh hơi gió, chập choạng đứng lên
-có ai không, xin chỉ chổ tui mua gạo
yên lặng …
-có ai không, xin chỉ chổ tui mua gạo
..
một lúc sau, có tiếng ngập ngừng
-để tui dắt đi
con bé nắm lấy đầu gậy của Líu, dắt về phía hàng gạo. Những xu lẻ mua được một chén gạo lưng, Líu mừng rơn, lập cập cảm ơn.
-chị ở chùa phải hong?
Líu gật. Không hiểu sao con bé vẫn nắm lấy đầu gậy của Líu
-để tui dắt chị về cho khỏi lọt mương
Líu mỉm cười, có lẽ lâu lắm rồi Líu mới thoáng một nụ cười
-hồi trước tui tưởng chị chết thiệt chớ
con bé lí lảnh kể chuyện những mùa trăng trước Líu nằm chết ở đầu làng, hóa ra con bé là người cùng xốc lê Líu về trong ngày năm xưa.
-có thích lên chùa không ?
con bé lắc đầu, nhưng chợt nhớ Líu mù, nên nói bằng lời
-không, ai cũng bảo chùa ám, sư cô hay đem người chết, người bịnh về, nên chẳng mấy ai dám lên, vì người làng đồn chùa ấy nhiều ma lắm
Líu nghe, mà buồn buồn trong dạ.
-mai chị có đi hát xẩm nữa hong? tui lên dắt đi
Líu gật và chợt nhớ nên dặn dò
-đừng nói gì với sư cô nghe
con bé gật đầu. Dắt Líu lên đến tận ngõ chùa, con bé mới giật mình nhớ lời đồn, nên buông gậy quày quả chạy u về .
Một chén gạo nấu được hai bữa cháo, sư cô thấy nấu ra ba chén cháo mới tin gạo còn, nên cũng ráng ăn hết một chén cháo .
Sáng hôm sau, Líu đi ra khỏi ngõ thì nghe tiếng con bé
-tui chờ chị sớm giờ
rồi lại nắm lấy đầu gậy của Líu, dắt đi. Bắt đầu từ hôm ấy Líu ngồi hát ở đâu, con bé ngồi cạnh, nó say cái lời hát, nó mê mệt cách lên xuống giọng, da diết, nên chưa bao giờ rời Líu nửa bước. Líu bắt đầu thương con bé, thương nhiều, nhiều lắm, Líu rờ mặt, rờ bàn tay, Líu bảo
-vậy là biết mặt T’Hon rồi, Líu thương T’hon nhiều như lá vậy, T’hon biết không
con bé mỉm cười, đến giờ nó mới hiểu, người thường nhìn bằng mắt, còn người mù nhìn bằng tay. Từ đó, lối về của Líu luôn là một cuộc chuyện trò, Líu hỏi T’hon về mọi thứ
-cha mẹ T’hon đâu ?
-mẹ trên núi, cha ngoài đồng
T’hon hỏi lại bằng ngần câu ấy
-cha mẹ chị đâu?
-cha mẹ đều trên núi cả
Dần dà T’hon dạn dĩ mon men lên tận chùa, ngồi bên bếp lửa xem Líu sắc thuốc cho sư cô, chạy lon ton trong ngoài cười nói . Chùa bớt đi vẻ yên ắng đi nhiều lắm. Líu bày cho T’Hon hát, bày cho T’hon đặt lời. T’hon có trí sáng dạ nên học nhanh, hát ấm.
o0o
Gió bấc lại về rít từng hồi trên mái lá, vị sư già co ro ho sù sụ trong tấm chăn mỏng. Đôi tay mò mẫm của Líu sờ tay vào chạn gạo cạn dần, cạn dần mà thảng thốt .Cây cỏ phía sau vườn mùa này chết rét không sống nổi. Tiếng sư cô thều thào hỏi
-gạo còn không con?
Líu giật mình, nói dối
-dạ còn
Tiếng thều thào nhỏ hơn
-rồi sẽ hết mất, ta không còn sức hái rau hái củi mang đổi gạo, tội cho con quá …
Bữa trưa, Líu mang chén cháo nhỏ lên, chỉ nhận được cái lắc đầu. Líu năn nỉ cách mấy, cũng nhận được cái lắc đầu, Líu biết, sư cô nhường cho Líu ăn. Líu suy nghĩ, nghĩ lung lắm, Líu phải làm một cái gì đó, vì Líu lờ mờ nhận ra, nếu không chết vì rét, cũng sẽ chết vì đói. Líu không nỡ ngồi đó rờ tay để cảm nhận cái chết lấy dần lấy dần hơi thở của người đã từ cứu mạng cho líu
Hôm sau, Líu cầm gậy men đi.
-xin chỉ tôi đường ra chợ
Líu vừa dò gậy đi, vừa hỏi giữa khoảng trời trống không. Bọn trẻ đang chơi đầu làng thấy người con gái mù dò gậy thì reo hò lên, bao quanh
- xin chỉ cho tôi đường ra chợ
Một đứa nhỏ rẻ đám, chạy đến nắm lấy đầu gậy, dắt Líu đi
-tới chợ rồi đó
Líu men đi, dò dẫm tới một gốc cây, đặt nón xuống, cất lời hát. Líu hát mãi, hát mãi, vòng người bao quanh Líu càng lên trưa càng đông. Họ thương cảm thả vào cái nón rách tơi vài đồng xu lẻ. Khi khan giọng, Líu rờ tay vào nón, cầm lấy những đồng xu lạnh hơi gió, chập choạng đứng lên
-có ai không, xin chỉ chổ tui mua gạo
yên lặng …
-có ai không, xin chỉ chổ tui mua gạo
..
một lúc sau, có tiếng ngập ngừng
-để tui dắt đi
con bé nắm lấy đầu gậy của Líu, dắt về phía hàng gạo. Những xu lẻ mua được một chén gạo lưng, Líu mừng rơn, lập cập cảm ơn.
-chị ở chùa phải hong?
Líu gật. Không hiểu sao con bé vẫn nắm lấy đầu gậy của Líu
-để tui dắt chị về cho khỏi lọt mương
Líu mỉm cười, có lẽ lâu lắm rồi Líu mới thoáng một nụ cười
-hồi trước tui tưởng chị chết thiệt chớ
con bé lí lảnh kể chuyện những mùa trăng trước Líu nằm chết ở đầu làng, hóa ra con bé là người cùng xốc lê Líu về trong ngày năm xưa.
-có thích lên chùa không ?
con bé lắc đầu, nhưng chợt nhớ Líu mù, nên nói bằng lời
-không, ai cũng bảo chùa ám, sư cô hay đem người chết, người bịnh về, nên chẳng mấy ai dám lên, vì người làng đồn chùa ấy nhiều ma lắm
Líu nghe, mà buồn buồn trong dạ.
-mai chị có đi hát xẩm nữa hong? tui lên dắt đi
Líu gật và chợt nhớ nên dặn dò
-đừng nói gì với sư cô nghe
con bé gật đầu. Dắt Líu lên đến tận ngõ chùa, con bé mới giật mình nhớ lời đồn, nên buông gậy quày quả chạy u về .
Một chén gạo nấu được hai bữa cháo, sư cô thấy nấu ra ba chén cháo mới tin gạo còn, nên cũng ráng ăn hết một chén cháo .
Sáng hôm sau, Líu đi ra khỏi ngõ thì nghe tiếng con bé
-tui chờ chị sớm giờ
rồi lại nắm lấy đầu gậy của Líu, dắt đi. Bắt đầu từ hôm ấy Líu ngồi hát ở đâu, con bé ngồi cạnh, nó say cái lời hát, nó mê mệt cách lên xuống giọng, da diết, nên chưa bao giờ rời Líu nửa bước. Líu bắt đầu thương con bé, thương nhiều, nhiều lắm, Líu rờ mặt, rờ bàn tay, Líu bảo
-vậy là biết mặt T’Hon rồi, Líu thương T’hon nhiều như lá vậy, T’hon biết không
con bé mỉm cười, đến giờ nó mới hiểu, người thường nhìn bằng mắt, còn người mù nhìn bằng tay. Từ đó, lối về của Líu luôn là một cuộc chuyện trò, Líu hỏi T’hon về mọi thứ
-cha mẹ T’hon đâu ?
-mẹ trên núi, cha ngoài đồng
T’hon hỏi lại bằng ngần câu ấy
-cha mẹ chị đâu?
-cha mẹ đều trên núi cả
Dần dà T’hon dạn dĩ mon men lên tận chùa, ngồi bên bếp lửa xem Líu sắc thuốc cho sư cô, chạy lon ton trong ngoài cười nói . Chùa bớt đi vẻ yên ắng đi nhiều lắm. Líu bày cho T’Hon hát, bày cho T’hon đặt lời. T’hon có trí sáng dạ nên học nhanh, hát ấm.
o0o
#15
Posted 29 August 2009 - 11:07 PM
o0o
Một đêm trăng, Líu ra ngồi ở sân, không hiểu sao lòng dạ chạnh chùng, nhớ làng xưa, nhớ người xưa, Líu bật hát câu hát Líu dấu lòng bao mùa nay
Người thương ơi , con trăng treo trên ngọn cây
Rọi sáng bờ giậu , rọi sáng bờ đê
Người thương ơi, cái dạ này biết nhớ...
Nước mắt Líu nhòa trên khuôn mặt. Líu chợt nhớ T’Hon mới chiều nay nghịch trên tóc Líu, nhổ ra một sợi tóc đưa cho Líu cầm
-tóc bạc, tóc bạc đấy chị Líu
Líu không biết tóc bạc hay tóc đen có gì khác nhau, T’Hon giải thích
-tóc bạc là khi con người ta già đi, tóc phai màu vì nắng, vì gió nên đổi màu trắng. Khi nào tóc người ta trắng nhiều, hay trắng hết thì chết.
Líu có một cọng bạc, nghĩa là Líu đang già đi, Líu sắp, hay đã đi qua thời con gái son trẻ ? Nhưng rồi Líu chùi nước mắt
-son trẻ cũng dành cho Thiểm, mà Thiểm của người ta, thì son trẻ hay già đi, có khác là bao ?
Dạ Líu se lại như có cơn gió rét thoáng qua, Líu đưa tay lên, rờ vào khoảng không, tưởng tượng cảnh ngày xưa Líu rờ mặt Thiểm để thương, để nhớ .
o0o
Sáng nay, T’Hon mang lên chùa bó rau, bịch gạo
-cha biểu mang cho chùa, cho chị Líu
Líu rưng rưng
-cha T’Hon cũng nghèo, cho gạo chi
T’Hon kể,
-cha vẫn hay nhìn chị khi đi hát, nhìn khi về, cha bảo, chị đẹp, đẹp lắm
Líu cúi đầu, Líu nhớ Thiểm, Thiểm hay nói Líu đẹp, Thiểm lúc nào cũng làm dạ Líu vui.
T’Hon lại nói
-cha nói để cha lên chùa sửa lại mái lá, để lâu mục sập đập trúng tượng Phật thì tội
Líu dò dẫm vào hỏi sư cô, không nghe tiếng trả lời, chỉ có tiếng thở rên.
Những cơn gió càng quất sâu vào làng, thì sư cô càng yếu dần.
Một buổi sáng, lòng dạ Líu bồn chồn, Líu không đành lòng đi hát, Líu ở bên nắm lấy bàn tay chỉ còn xương bọc da của sư cô, và nghe lá trên rừng động mạnh.
Đến gần trưa, sư cô nắm chặt tay Líu, Líu nghe hơi thở của sư cô thật mạnh đầy như khi còn khõe
-lấy cho ta cái tráp
Líu lập cập đi dò lấy. Rồi nghe tay mình lạnh mướt một lần vải
-cái áo nâu này còn mới, cái duy nhất còn lành lặn ta để dành cho con, còn đây là cái vòng ngọc mẹ ta để lại, con mang vào, khi nào cần thiết thì bán lấy mà sống. Đời ta tu hành nên chẳng còn gì quí báu hơn để cho con …
Líu run lên, nghẹn ngào, không nói được một lời. Tiếng sư cô yếu dần
-con hãy tìm chốn nào mà nương thân, đừng đau buồn chi, ta chết đi, cầu xin trời Phật cho hồn ta được che chở cho con.
Sư cô trút hơi thở cuối cùng trên tay Líu, chiếc vòng lăn xuống đất một tiếng khô khốc, lạnh lùng . Líu như chết lặng. Líu ngồi mãi, ngồi mãi như vậy đến chiều. T’Hon chạy vào, sợ hãi khi thấy Líu bất động ngồi bên chiếc phản sư cô nằm, bóng in hằn trên vách lá. T’Hon gọi Líu, Líu không thưa, lay Líu, Líu không trả lời. T’Hon chạy băng về gọi cha, cha T’Hon chạy theo lên
-sư cô chết rồi, phải làm ma chay
“chết” cái chữ đó Líu không hiểu, hay đúng ra không muốn hiểu . Líu như người vô hồn, phó thác mọi điều cho cha T’Hon. Khi nấm mộ vừa đắp xong, Líu ngã ra bất tỉnh .
o0o
Líu tỉnh dậy, cảm giác có bàn tay nắm lấy bàn tay mình, Líu nhận ra bàn tay T’Hon, những giọt nước rớt xuống tay Líu. T’Hon khóc! Líu khóc theo, Líu khóc thật nhiều.
-chị ở lại nhà T’Hon luôn đi, cha T’Hon cũng muốn …
Líu không biết gật, hay lắc. Líu thấy mình chẳng còn nơi nào để đi .
mùa trăng tròn, rồi khuyết, rồi lại tròn, lại khuyết …. một ngày nọ, Líu giật mình khi có bàn tay sần sùi vết chai nắm lấy tay mình
-Líu làm vợ tui đi, tui chết vợ lâu, con T’Hon cũng cần mẹ khác
Líu rụt tay, thu người run rẩy
-không không, Líu mù,
-sao không được ? tui có chê Líu mù đâu ? T’Hon có chê Líu mù đâu ?
Líu khóc, khóc vì vui, vì buồn. Vui vì Líu có người thương, buồn vì Líu lại nhớ Thiểm. Líu suy nghĩ, Líu coi lòng dạ mình. Cái thương cho Thiểm còn đầy ở đây, mà Thiểm cũng có vợ rồi. Líu có nên bỏ đi lời thề không ?
-Líu suy nghĩ đi rồi cho tui hay, tui chờ, tui không muốn ép Líu.
CHa T’Hon bước ra, còn lại Líu ngồi một mình. Líu biết, Líu thương T’Hon, Líu cũng thương cái nhà này, nhưng người Líu thương là Thiểm, là Thiểm kìa. Nếu Thiểm biết Líu ưng người khác, Thiểm sẽ nghĩ sao ? Líu lại thấy lòng dạ đau quá . Líu không nỡ.
Sáng, cha T’Hon gọi T’Hon và Líu lại
-tui qua làng bên làm công 1 con trăng rồi tui về, tui sẽ đem tiền về đãi làng ăn 1 bữa
Vậy là cha T’hon đi, t’Hon nói với Líu
-cha đi kiếm bạc về đãi làng cưới chị làm vợ
Líu sợ, hỏi
-nhưng nếu chị không ưng?
T’Hon nói giọng chắc nịch
-cha nói không ưng lời thì cha vẫn lấy, cha thương chị nên hỏi dò, chứ lòng cha đã quyết thì cha sẽ làm.
Líu sợ, nhưng không biết mình sợ gì, đêm đó, Líu kể T’Hon nghe. Líu không biết T’Hon hiểu hết không, nhưng Líu biết, Líu cần phải kể. Líu kể về quê xưa, về cha, về mẹ, và về Thiểm, về người Líu thương, Líu nhớ bao năm .
Líu cất lời hát
“Người thương ơi , con trăng treo trên ngọn cây
Rọi sáng bờ giậu , rọi sáng bờ đê
Người thương ơi, cái dạ này biết nhớ
nhớ hết con trăng, hẹn hết một đời
sợi tóc kết đôi, dạ kết hơi thở
nguyện nên chồng vợ,
nguyện chẳng thay lòng …
Hốc mắt Líu tràn nước, đôi môi Líu run run, T’Hon bỗng hiểu lòng Líu. Đêm đó, con trăng mọng nước trên cao, rưng rưng trên từng chiếc lá run rẩy.
còn tiếp, post từ từ cho kịp đọc để ko bị lóa vì rãi bòng bong nhiều quá
Một đêm trăng, Líu ra ngồi ở sân, không hiểu sao lòng dạ chạnh chùng, nhớ làng xưa, nhớ người xưa, Líu bật hát câu hát Líu dấu lòng bao mùa nay
Người thương ơi , con trăng treo trên ngọn cây
Rọi sáng bờ giậu , rọi sáng bờ đê
Người thương ơi, cái dạ này biết nhớ...
Nước mắt Líu nhòa trên khuôn mặt. Líu chợt nhớ T’Hon mới chiều nay nghịch trên tóc Líu, nhổ ra một sợi tóc đưa cho Líu cầm
-tóc bạc, tóc bạc đấy chị Líu
Líu không biết tóc bạc hay tóc đen có gì khác nhau, T’Hon giải thích
-tóc bạc là khi con người ta già đi, tóc phai màu vì nắng, vì gió nên đổi màu trắng. Khi nào tóc người ta trắng nhiều, hay trắng hết thì chết.
Líu có một cọng bạc, nghĩa là Líu đang già đi, Líu sắp, hay đã đi qua thời con gái son trẻ ? Nhưng rồi Líu chùi nước mắt
-son trẻ cũng dành cho Thiểm, mà Thiểm của người ta, thì son trẻ hay già đi, có khác là bao ?
Dạ Líu se lại như có cơn gió rét thoáng qua, Líu đưa tay lên, rờ vào khoảng không, tưởng tượng cảnh ngày xưa Líu rờ mặt Thiểm để thương, để nhớ .
o0o
Sáng nay, T’Hon mang lên chùa bó rau, bịch gạo
-cha biểu mang cho chùa, cho chị Líu
Líu rưng rưng
-cha T’Hon cũng nghèo, cho gạo chi
T’Hon kể,
-cha vẫn hay nhìn chị khi đi hát, nhìn khi về, cha bảo, chị đẹp, đẹp lắm
Líu cúi đầu, Líu nhớ Thiểm, Thiểm hay nói Líu đẹp, Thiểm lúc nào cũng làm dạ Líu vui.
T’Hon lại nói
-cha nói để cha lên chùa sửa lại mái lá, để lâu mục sập đập trúng tượng Phật thì tội
Líu dò dẫm vào hỏi sư cô, không nghe tiếng trả lời, chỉ có tiếng thở rên.
Những cơn gió càng quất sâu vào làng, thì sư cô càng yếu dần.
Một buổi sáng, lòng dạ Líu bồn chồn, Líu không đành lòng đi hát, Líu ở bên nắm lấy bàn tay chỉ còn xương bọc da của sư cô, và nghe lá trên rừng động mạnh.
Đến gần trưa, sư cô nắm chặt tay Líu, Líu nghe hơi thở của sư cô thật mạnh đầy như khi còn khõe
-lấy cho ta cái tráp
Líu lập cập đi dò lấy. Rồi nghe tay mình lạnh mướt một lần vải
-cái áo nâu này còn mới, cái duy nhất còn lành lặn ta để dành cho con, còn đây là cái vòng ngọc mẹ ta để lại, con mang vào, khi nào cần thiết thì bán lấy mà sống. Đời ta tu hành nên chẳng còn gì quí báu hơn để cho con …
Líu run lên, nghẹn ngào, không nói được một lời. Tiếng sư cô yếu dần
-con hãy tìm chốn nào mà nương thân, đừng đau buồn chi, ta chết đi, cầu xin trời Phật cho hồn ta được che chở cho con.
Sư cô trút hơi thở cuối cùng trên tay Líu, chiếc vòng lăn xuống đất một tiếng khô khốc, lạnh lùng . Líu như chết lặng. Líu ngồi mãi, ngồi mãi như vậy đến chiều. T’Hon chạy vào, sợ hãi khi thấy Líu bất động ngồi bên chiếc phản sư cô nằm, bóng in hằn trên vách lá. T’Hon gọi Líu, Líu không thưa, lay Líu, Líu không trả lời. T’Hon chạy băng về gọi cha, cha T’Hon chạy theo lên
-sư cô chết rồi, phải làm ma chay
“chết” cái chữ đó Líu không hiểu, hay đúng ra không muốn hiểu . Líu như người vô hồn, phó thác mọi điều cho cha T’Hon. Khi nấm mộ vừa đắp xong, Líu ngã ra bất tỉnh .
o0o
Líu tỉnh dậy, cảm giác có bàn tay nắm lấy bàn tay mình, Líu nhận ra bàn tay T’Hon, những giọt nước rớt xuống tay Líu. T’Hon khóc! Líu khóc theo, Líu khóc thật nhiều.
-chị ở lại nhà T’Hon luôn đi, cha T’Hon cũng muốn …
Líu không biết gật, hay lắc. Líu thấy mình chẳng còn nơi nào để đi .
mùa trăng tròn, rồi khuyết, rồi lại tròn, lại khuyết …. một ngày nọ, Líu giật mình khi có bàn tay sần sùi vết chai nắm lấy tay mình
-Líu làm vợ tui đi, tui chết vợ lâu, con T’Hon cũng cần mẹ khác
Líu rụt tay, thu người run rẩy
-không không, Líu mù,
-sao không được ? tui có chê Líu mù đâu ? T’Hon có chê Líu mù đâu ?
Líu khóc, khóc vì vui, vì buồn. Vui vì Líu có người thương, buồn vì Líu lại nhớ Thiểm. Líu suy nghĩ, Líu coi lòng dạ mình. Cái thương cho Thiểm còn đầy ở đây, mà Thiểm cũng có vợ rồi. Líu có nên bỏ đi lời thề không ?
-Líu suy nghĩ đi rồi cho tui hay, tui chờ, tui không muốn ép Líu.
CHa T’Hon bước ra, còn lại Líu ngồi một mình. Líu biết, Líu thương T’Hon, Líu cũng thương cái nhà này, nhưng người Líu thương là Thiểm, là Thiểm kìa. Nếu Thiểm biết Líu ưng người khác, Thiểm sẽ nghĩ sao ? Líu lại thấy lòng dạ đau quá . Líu không nỡ.
Sáng, cha T’Hon gọi T’Hon và Líu lại
-tui qua làng bên làm công 1 con trăng rồi tui về, tui sẽ đem tiền về đãi làng ăn 1 bữa
Vậy là cha T’hon đi, t’Hon nói với Líu
-cha đi kiếm bạc về đãi làng cưới chị làm vợ
Líu sợ, hỏi
-nhưng nếu chị không ưng?
T’Hon nói giọng chắc nịch
-cha nói không ưng lời thì cha vẫn lấy, cha thương chị nên hỏi dò, chứ lòng cha đã quyết thì cha sẽ làm.
Líu sợ, nhưng không biết mình sợ gì, đêm đó, Líu kể T’Hon nghe. Líu không biết T’Hon hiểu hết không, nhưng Líu biết, Líu cần phải kể. Líu kể về quê xưa, về cha, về mẹ, và về Thiểm, về người Líu thương, Líu nhớ bao năm .
Líu cất lời hát
“Người thương ơi , con trăng treo trên ngọn cây
Rọi sáng bờ giậu , rọi sáng bờ đê
Người thương ơi, cái dạ này biết nhớ
nhớ hết con trăng, hẹn hết một đời
sợi tóc kết đôi, dạ kết hơi thở
nguyện nên chồng vợ,
nguyện chẳng thay lòng …
Hốc mắt Líu tràn nước, đôi môi Líu run run, T’Hon bỗng hiểu lòng Líu. Đêm đó, con trăng mọng nước trên cao, rưng rưng trên từng chiếc lá run rẩy.
còn tiếp, post từ từ cho kịp đọc để ko bị lóa vì rãi bòng bong nhiều quá
#16
Posted 30 August 2009 - 06:07 PM
QUOTE(Chú Thích)(Yellow-Rose @ Aug 29 2009, 07:03 PM) <{POST_SNAPBACK}>
cám ơn Chiều ghé đọc, YR tính kéo thành truyện dài mà ko biết có nên ko hay ra hồn chi ko . Chiều nay ngồi gõ thêm 1 mớ bòng bong, gõ rào rào, mờ mắt luôn :)))) ko biết đoạn 5 năm sau viết có cảm xúc được ko, chổ nào ko hay, Chiều chỉ cho YR để YR gõ lại hen . Nhận xét thật lòng dùm YR, tại truyện này YR viết tiếp vì có chút việc phải dùng tới
Truyện có nhiều tình tiết, rất cảm động. Yose thật tài hoa. Chiều phục Yose ghê.
Chiều thoáng có ý nghĩ, truyện này có thể quay thành phim được: có những đoạn có thể dựng thành những cảnh quang được.
Vẫn chờ đọc tiếp
Check PM nha Yose.
#18
Posted 30 August 2009 - 10:48 PM
o0o
Đêm khép mi mắt T’hon lúc nào không hay, có lẽ lúc trăng đã sắp tàn. Giấc ngủ T’’Hon dài đến mãi khi mặt trời chạm đến ngọn cây cao, T’hon mới dụi mắt thức giấc . Nhìn qua chổ nằm kế, không thấy Líu, T’Hon nghĩ Líu đã thức tự khi nào rồi. Bởi bao lâu nay, Líu có khi nào thức trễ hơn T’Hon đâu .
uể oải đi ra sau lấy xác cau khô chà răng, ngậm ngụm nước muối súc miệng, T’hon đi xuống bếp tìm cái ăn. Vẫn như mọi khi, T’hon thấy chén cháo để sẵn, húp cạn hơi. Rồi T’Hon nhảy chân sáo về hướng chợ. T’Hon đoán Líu đã ra đầu làng hát xẩm xin tiền . Nhưng ra đến nơi, tìm mãi, tìm mãi vẫn không thấy bóng dáng Líu đâu cả, T’Hon hỏi khắp mọi người, chỉ nhận được cái lắc đầu . T’Hon hốt hoảng chạy về nhà, òa khóc gọi cha ơi, Líu ơi . Tiếng gọi khản dần khi chiều xuống, trăng lên .
Rồi cũng đến ngày cha T’Hon về. T’rí nhìn cái buồng trống huơ, nhìn T’Hon gầy đẳng, ánh mắt hoang dại, sâu hoắm, đục ngầu, thì hiểu chuyện. T’rí phập cái rựa xuống gốc cây dùng kê bửa củi mỗi ngày, nghiến răng nhìn lên trời. T’Hon sợ hãi
-cha, cha ơi…
Đến mãi chiều tối hôm sau, T’rí ngước khuôn mặt đen sạm hỏi T’Hon
-đi về hướng nào? mặt trời lặn hay mọc ?
T’Hon lắc đầu không biết. T’rí nhìn xa xa, rắn giọng nói nhanh
-cha phải đi tìm
T’Hon run rẩy
-cha, đừng đi!
T’rí quay sang T’hon,
-mày không thương Líu sao T’Hon? bắt Líu về, mày lại có mẹ.
T’Hon gật đầu
-thương, cái thương còn đầy trong bụng T’Hon đây cha, nhưng …
T’Hon im lặng, nhớ đến hốc mắt tràn nước của Líu, nhớ bờ vai, khóe miệng run run giữa đêm trăng, rồi vụt nói nhanh
-T’Hon biết, cha có tìm ra, chị Líu cũng không về, bụng chị có người thương, tay chị có người đợi , chị phải đi tìm
Ruột T’rí như muốn đứt từng khúc, ánh mắt T’rí vằn những vệt đỏ như muốn nổ tung ra. T’rí chẳng thể khóc, ngày vợ chết, T’Hon còn ẵm ngữa, T’rí cũng chẳng khóc. Bởi đàn ông ở cái làng này, để rớt nước mắt là để mất linh hồn . Mà T’rí cần phải sáng suốt, T’rí cần phải sống để nuôi T’Hon như lời hứa với vợ . T’rí đi ra sân sau, ôm một ôm củi to, phóng sức chặt xuống .Tiếng chặt chát chúa át cả tiếng khóc của T’Hon, át luôn cả nỗi đau dầm dề trong lòng T’rí.
o0o
Qua bao mùa trăng, T’Hon lớn nhanh, lớn nhanh, chẳng mấy chốc đã trở thành cô gái mười sáu trong trẻo, dịu dàng. Đôi khi nhìn con, T’rí lại nhớ đến Líu, T’rí không hiểu sao T’Hon càng thành thiếu nữ thì lại càng giống Líu, câu hát thẳm sâu da diết, khóe mắt buồn, khóe miệng buồn, đến cả vóc dáng cũng buồn lạ lùng .
T’Hon không giống bao cô gái làng khác, thay vì những đêm hội bạn đốt lửa nhảy múa, hát đối thâu đêm để tìm một cái cười, có khi tìm tấm chồng, T’Hon lại lánh xa. T’hon thích lặng lẽ một mình giữa đêm trăng, mở lời hát say lòng, hát một mình, hát không cần người đối ,hát như thể Líu hát một mình ở những mùa trăng xưa.
T’rí biết, T’Hon vẫn ngóng ngày Líu trở về. Mà đâu chỉ riêng T’hon, T’rí cũng mong, cũng ngóng. Cái mong ngóng mỏi mòn qua từng mùa trăng, qua từng con nước. Có lúc, T’rí thấy mình chẳng còn sức mà mong ngóng nữa, Líu lâu về quá, nếu có về khi T’rí chân yếu, tay run, không làm đồng nổi, không trèo núi hái củi đổi gạo nữa, lấy cái gì nuôi Líu ?
T’Rí bảo con
-cha kiếm chồng cho mày mùa trăng tới, được không T’Hon ?
T’hon ngồi trong căn buồng nhỏ, nhìn ra song chấn nhỏ mờ mờ, thở dài.
-cha, T’hon sẽ ở với cha, chăm cha khi già yếu, t’Hon không ưng ai hết
T’rí lắc đầu
-cha già, cha sẽ chết, lúc đó mày không chồng, ai nuôi mày hả T’hon? mày phải cưới chồng, đẻ con thì mới không có tội với trời đất, T’hon à.
T’Hon lại thở dài
-chị Líu không chồng, không lẽ cũng có tội với trời đất sao cha ?
T’rí im lặng, mắt lại vằn đỏ, cay xè.
Đêm khép mi mắt T’hon lúc nào không hay, có lẽ lúc trăng đã sắp tàn. Giấc ngủ T’’Hon dài đến mãi khi mặt trời chạm đến ngọn cây cao, T’hon mới dụi mắt thức giấc . Nhìn qua chổ nằm kế, không thấy Líu, T’Hon nghĩ Líu đã thức tự khi nào rồi. Bởi bao lâu nay, Líu có khi nào thức trễ hơn T’Hon đâu .
uể oải đi ra sau lấy xác cau khô chà răng, ngậm ngụm nước muối súc miệng, T’hon đi xuống bếp tìm cái ăn. Vẫn như mọi khi, T’hon thấy chén cháo để sẵn, húp cạn hơi. Rồi T’Hon nhảy chân sáo về hướng chợ. T’Hon đoán Líu đã ra đầu làng hát xẩm xin tiền . Nhưng ra đến nơi, tìm mãi, tìm mãi vẫn không thấy bóng dáng Líu đâu cả, T’Hon hỏi khắp mọi người, chỉ nhận được cái lắc đầu . T’Hon hốt hoảng chạy về nhà, òa khóc gọi cha ơi, Líu ơi . Tiếng gọi khản dần khi chiều xuống, trăng lên .
Rồi cũng đến ngày cha T’Hon về. T’rí nhìn cái buồng trống huơ, nhìn T’Hon gầy đẳng, ánh mắt hoang dại, sâu hoắm, đục ngầu, thì hiểu chuyện. T’rí phập cái rựa xuống gốc cây dùng kê bửa củi mỗi ngày, nghiến răng nhìn lên trời. T’Hon sợ hãi
-cha, cha ơi…
Đến mãi chiều tối hôm sau, T’rí ngước khuôn mặt đen sạm hỏi T’Hon
-đi về hướng nào? mặt trời lặn hay mọc ?
T’Hon lắc đầu không biết. T’rí nhìn xa xa, rắn giọng nói nhanh
-cha phải đi tìm
T’Hon run rẩy
-cha, đừng đi!
T’rí quay sang T’hon,
-mày không thương Líu sao T’Hon? bắt Líu về, mày lại có mẹ.
T’Hon gật đầu
-thương, cái thương còn đầy trong bụng T’Hon đây cha, nhưng …
T’Hon im lặng, nhớ đến hốc mắt tràn nước của Líu, nhớ bờ vai, khóe miệng run run giữa đêm trăng, rồi vụt nói nhanh
-T’Hon biết, cha có tìm ra, chị Líu cũng không về, bụng chị có người thương, tay chị có người đợi , chị phải đi tìm
Ruột T’rí như muốn đứt từng khúc, ánh mắt T’rí vằn những vệt đỏ như muốn nổ tung ra. T’rí chẳng thể khóc, ngày vợ chết, T’Hon còn ẵm ngữa, T’rí cũng chẳng khóc. Bởi đàn ông ở cái làng này, để rớt nước mắt là để mất linh hồn . Mà T’rí cần phải sáng suốt, T’rí cần phải sống để nuôi T’Hon như lời hứa với vợ . T’rí đi ra sân sau, ôm một ôm củi to, phóng sức chặt xuống .Tiếng chặt chát chúa át cả tiếng khóc của T’Hon, át luôn cả nỗi đau dầm dề trong lòng T’rí.
o0o
Qua bao mùa trăng, T’Hon lớn nhanh, lớn nhanh, chẳng mấy chốc đã trở thành cô gái mười sáu trong trẻo, dịu dàng. Đôi khi nhìn con, T’rí lại nhớ đến Líu, T’rí không hiểu sao T’Hon càng thành thiếu nữ thì lại càng giống Líu, câu hát thẳm sâu da diết, khóe mắt buồn, khóe miệng buồn, đến cả vóc dáng cũng buồn lạ lùng .
T’Hon không giống bao cô gái làng khác, thay vì những đêm hội bạn đốt lửa nhảy múa, hát đối thâu đêm để tìm một cái cười, có khi tìm tấm chồng, T’Hon lại lánh xa. T’hon thích lặng lẽ một mình giữa đêm trăng, mở lời hát say lòng, hát một mình, hát không cần người đối ,hát như thể Líu hát một mình ở những mùa trăng xưa.
T’rí biết, T’Hon vẫn ngóng ngày Líu trở về. Mà đâu chỉ riêng T’hon, T’rí cũng mong, cũng ngóng. Cái mong ngóng mỏi mòn qua từng mùa trăng, qua từng con nước. Có lúc, T’rí thấy mình chẳng còn sức mà mong ngóng nữa, Líu lâu về quá, nếu có về khi T’rí chân yếu, tay run, không làm đồng nổi, không trèo núi hái củi đổi gạo nữa, lấy cái gì nuôi Líu ?
T’Rí bảo con
-cha kiếm chồng cho mày mùa trăng tới, được không T’Hon ?
T’hon ngồi trong căn buồng nhỏ, nhìn ra song chấn nhỏ mờ mờ, thở dài.
-cha, T’hon sẽ ở với cha, chăm cha khi già yếu, t’Hon không ưng ai hết
T’rí lắc đầu
-cha già, cha sẽ chết, lúc đó mày không chồng, ai nuôi mày hả T’hon? mày phải cưới chồng, đẻ con thì mới không có tội với trời đất, T’hon à.
T’Hon lại thở dài
-chị Líu không chồng, không lẽ cũng có tội với trời đất sao cha ?
T’rí im lặng, mắt lại vằn đỏ, cay xè.
1 user(s) are reading this topic
0 members, 1 guests, 0 anonymous users











