Jump to content



Hanh trinh nhung noi niem


72 replies to this topic

#21 Yellow-Rose

    Sáng nắng, chiều mưa, buổi trưa đu dây điện

  • 918
  • posts 3,216
    • Gender:Female

Posted 27 June 2006 - 04:26 AM

Nothing at all

Nhìn bầu trời buổi chiều trong xanh, chợt ước bỗng nhiên là đêm, bỗng nhiên có những vì sao lấp lánh, có lẽ như thế dễ dàng thở dài hơn. Cứ vài phút ngó đồng hồ một lần, hẹn với bác 5h, nhưng cứ tà tà. Đến 8h , trời bắt đầu có mây dìu dịu và sắp tắt nắng mới mang cuốn sách và bức thư pháp đi.

Mọi khi vẫn đi ngã trước, giờ thấy bờ rào có lỗ hổng, chui qua đó, trèo ra ngã sau đi, tính hù một cái trả thù cho hôm qua, cái tội sang chơi mà bác chả có nhà. Chẳng thèm gõ cửa, thọt chân thẳng vô nhà, bác đang ngồi viết cái gì đó. Tôi dừng lại, ngắm cái lưng và phía sau ót, chợt ngó trân vào mái đầu bác, nó bạc so với lần gặp trước quá nhiều. Bờ vai gầy đi cũng rất nhiều, đã có lần nào bác gầy như thế chưa?

-Bác chơi ăn gian

-Oh, à, chuyện gì thế? Làm bác chờ mãi

-Sao dưng không tóc bác bạc lắm thế? Bác trốn lên núi bốc mây ăn một mình đấy huh?

-Hai tuần trước bị ốm cả tuần nên tự dưng phía tóc ria nó bạc đi, sao bác biết mà ăn gian với không? Bé có chuyện gì rồi phải không? hễ bé có chuyện gì buồn bực bé mới nói chuyện kiểu như muốn gây như thế.

-Ốm? sao bé chẳng hay biết chi cả?

-Bé mà hay cái gì.

(Đau lòng )

-Từ ngày bé có bồ, bé nhớ tới bác ít quá, chuyện tập sách, nói cả mấy tháng trước cũng quên.

-Bồ cái con khỉ khô á.

-Ừ, bé nay biết chối rồi, giỏi đấy. Mới đây bác ghé ngang qua thấy hai đứa đứng trước hồ cá nói chuyện, định ghé vô nhưng sợ làm phiền hai đứa nên bác đưa tay chào rồi đi luôn.

-Xạo, bé có thấy ai là ai đi ngang đâu? À, mà quên, bé cận mà, chả mang kính thì đi ngang cũng chả thấy đâu. Ai biểu không vô chi. Bày đặt làm tàng.

Bác lắc đầu, buông cây viết xuống phán một câu

-cà chua quá.

-Bác có coi quà không thì bảo, bé về à

-Coi chứ sao không, đừng có con nít quá

-Bác chọn đi, hai bức, chọn một thôi, và cuốn sách, một bức sẽ là của bé, lần này ưu tiên bác chọn trước

Ngắm nghía một hồi tưởng là bác chọn bức thư pháp có dòng chữ

Ngoảnh nhìn lại cuộc đời như giấc mộng
Được mất thành bại bỗng chốc hóa hư không


Ai dè bác chọn cái bức kia

Người có giận thì giận trong giây lát
Nhưng yêu thương, thương suốt cả cuộc đời


-Bác sến quá, cho bé biết tại sao đi.

-Câu kia nghe triết lý quá, bác già rồi, giờ chỉ thích những câu đơn giản thôi.

Nhìn cái dáng bác lúi húi mang treo lên, tự dưng nghẹn lòng

-Bác à, một khi mình mất đi một điều, mình mới nhận ra nó cần thiết với mình hơn mình tưởng nhiều thì phải làm thế nào huh bác?

-Chấp nhận.

(khó thở)

-N. mất rồi, bác à

Bác quay đầu lại, chiếc đinh rớt xuống chân, xuống thảm, không gây nên một tiếng động nào

-Phải đứa con trai Mỹ lai theo bé qua bác năm ngoái đó huh?

(run run gật đầu)

(Im lặng)

-Con người ta sống chết có số cả, bé hiểu không?

Bác lại ngồi gần, cái khõang cách không xa đó khiến tôi trân mình nén khóc mà không được.

-Bác không hiểu đâu

Một bàn tay siết chặt tay, bàn tay còn lại vỗ nhè nhẹ lên vai. Trong lúc quá gần với một phía vai của bác, chợt nhớ bờ vai của N. lạ lùng. Tuy N. hay bảo tựa vào đi vào những buổi chiều hai đứa ngồi trên bãi cỏ trường ngó về phía xa, nhưng tôi chưa làm thế bao giờ, mặc dù thừa biết, với ánh mắt như thế thì bờ vai cũng sẽ rất ấm.

-Bao lâu rồi hả bé?

-Hơn 1 tháng

-Vậy mà bé chẳng nói gì với bác cả , lúc nào tới nhà cũng thấy vác xe chạy đi làm.

Tôi cúi đầu, lụi hụi chùi nước mắt rồi mím môi nhìn lên:

-Bé lì hơn bác tưởng nhiều đó

-Bác biết, giờ bé thế này chứ bước ra khỏi nhà bác là bé lại cười toe ngay. Cũng là cái hay bé ạ, nhiều khi mình cười cố tình, gượng gạo, nhưng cũng có cái giá đáng quí, lòng mình sẽ tự dưng mà vui hơn một chút, cứng rắn hơn một chút đó. Ở đời, cái gì cũng có cái giá của nó, có điều thì cái giá khiến mình mất trắng, có điều lại mang cho mình niềm vui không hay trước.

Im lặng rồi bác lại nói tiếp

-Bé rắn rỏi hơn rồi đó, nhưng hãy nhớ một điều, đừng bao giờ "lì" trước mặt bác, được không? Cứ như hôm nay, cứ như bé là bé của những ngày trước. Bác không muốn khi con học đủ điều để rắn rỏi thì rắn rỏi ngay cả lúc không cần thiết. Con người ta cần lắm một nơi để bộc lòng, có như vậy mới không bị khùng lên, bé hiểu không?

-Ý bác muốn nói bé sẽ có lúc khùng khùng?

-Thôi nào, mà bé nè, có nhớ bác từng nói về người ra đi. Nếu một người chết đi, họ sẽ còn nhìn thấy chúng ta mỗi ngày, dõi theo mỗi ngày . Họ chẳng muốn nhìn thấy người họ yêu thương than khóc đau khổ vì nhớ họ . Nếu mà chúng ta yêu họ, thì hãy tin rằng họ vẫn còn đâu đây . Chúng ta càng vui vẽ , hạnh phúc thì linh hồn họ cũng sẽ rất vui vẽ và hạnh phúc . Bé nhớ không?

Tôi hét lên, chống lại một trận nước mắt sắp đổ xuống

-Quên

-Vậy thì giờ ráng nhớ mà đừng nặng lòng quá mức nữa, hứa với bác được không?

-Nhưng... có nhiều điều... nó quá sức con mà.

Tiếng thở dài vút ra, chìm sâu

-Vậy nên cuộc đời mới có sự trả giá. Phải có những mất mát, con người ta mới khôn lớn và rắn rỏi. Chỉ buồn.. sự mất mát nào cũng quá lớn...

Tôi ra về, lái xe một mình lên phía đồi ngồi ngắm sao đang bắt đầu li chi sáng mỏng manh trên bầu trời. Ngày còn bé, ông thường nói về ngôi sao số mệnh của đời tôi. Nó ở xa lắm, nhưng mà ánh sáng rất trong. Giờ thì không biết nó nằm ở nơi nào nữa. Nhớ cái lần hai đứa ở lại thư viện học bài đến gần khuya mới lồm cồm về phòng , trên đường vác balo chạy cho đỡ lạnh, N. kéo tay tôi đột ngột, chỉ lên vòm trời. Dylan bảo N. crazy, còn tôi, mỉm cười, hóa ra N. tin tất cả những gì tôi nói. Tin một cách rất tuyệt đối và hết lòng.

Vì sao mà tôi trỏ lên, nói là ngôi sao số mệnh của N. ngày nào, giờ vẫn còn sáng lẻ loi trên bầu trời, vậy mà N. lại bỏ đi vĩnh viễn.
Tôi ra về, nghĩ tới mùa học Fall. Tôi sẽ quay về trường xưa, sẽ đăng kí cho mùa học mới của mình, biết đâu trong những lúc lang thang, có thể gặp lại hình dáng, nụ cười và ánh mắt nâu biếc xanh của N. ngày nào thì sao? (dù chỉ là kí ức một thời, dù chỉ là một điều ảo tưởng giờ đây) Những phút bình an dẫu hiếm hoi nhưng không phải là không đáng để đi tìm.

FM 104.1 chợt vang lên bài hát When you say nothing at all một thời tôi thích nghe, và N. thì biết thế nên hay nghêu ngao hát theo mỗi khi hai đứa chia nhau một đầu dây Ipod để nhét tai nghe. Cứ biết chắc là không thể lấy lại được những gì đã qua, mà cứ vẫn mong , môt niềm mong muốn bất chợt mạnh mẽ trào dâng hơn lúc nào hết.

There’s a truth in your eyes sayin’ you’ll never leave me

Did you leave me, N?


6.26.06

[music]

Please Login or Register to see this Hidden Link

[/music]

#22 Yellow-Rose

    Sáng nắng, chiều mưa, buổi trưa đu dây điện

  • 918
  • posts 3,216
    • Gender:Female

Posted 10 September 2006 - 06:38 AM

Một tôi an bình *

Tôi đi rong ruổi quanh đời mình, rồi một phút ngút lòng, mím môi nhận ra cuộc sống đôi khi quá mỏi mệt . Cảm giác vai mình sao bỗng trĩu nặng, nặng vì những điều khi sáng suốt chỉ cho nó là vu vơ.

2h sáng, vẫn ko ngủ được mặc dù đầu nhức bưng lên. Nếu khóc được, thì chắc chắn nhẹ đi, chắc chắn như vậy, nhưng đau, không khóc được, cứ mở to mắt nhìn trần nhà mà suy nghĩ, úp mặt xuống gối cũng suy nghĩ. Tôi biết mình đang chết dí với suy nghĩ, có nằm kiểu nào, có dỗi mình kiểu nào vẫn không thể dứt ra được suy nghĩ cứ miên man, miên man dài như những đoàn tàu không sân ga để dừng lại.

Khi không biết làm gì, lại nhớ đến cậu. Tẩn mẩn từng dòng chữ tin nhắn, gửi đi "cau oi" Gửi đi, nhưng lại thót lòng lo lắng một hồi chuông nhỏ sẽ làm cậu mất ngủ. Gửi đi, chưa đầy 30 giây, cậu gọi lại, nhanh cứ như cậu đang cầm sẵn máy trong tay vậy. "Chưa ngủ huh?" Cậu bảo đang buồn, khó ngủ lắm. "con cũng thế, cậu ơi" "bé có thấy trăng đêm nay trò quay không? "Thấy, tròn thí ghét luôn" Chỉ thế là đủ hiểu những gì đang đau đáu trong lòng. "Đợi cậu vài phút" Thế là cậu xách xe qua, len lén hai cậu cháu đi rong trên phố khuya.

-Tụi mình làm cái thá gì để bớt chán đây cậu nhỉ?

-Cứ đi thôi, cậu quen kiểu này rồi, vòng vòng coi đèn quanh phố, đói thì kiếm Ihope chui vô ăn, chán nữa thì chơi game, há?

Gật. Lần đầu tiên đi đêm kiểu như thế, 2h sáng. Nhưng không sợ, vì có cậu bên cạnh. Chỉ đường cho cậu phóng lên hồ, gió đêm mát rượi, chớm lạnh một tí. Chỉ một thoáng so vai thôi mà cậu cũng nhận ra. Cậu moi đâu cái áo khoát phía cốp sau xe choàng lên cho, cảm giác ấm lên trên bờ vai, trong lồng ngực rất lạ

-cậu là người đàn ông tốt, cậu ạ

Cậu cười "còn bé là một đứa con gái rất ngoan "

Tôi chun mũi, phát hiện ra cái điều xí xọn dễ thương cứ hay tiếp diễn của 2 cậu cháu "tụi mình thuộc típ mèo khen mỉu dài đuôi đây, cậu há "

Cười. Cậu ngồi xuống bên cạnh, chỉ lên bóng trăng tròn trong vắt và cao vời vợi. Khung cảnh yên tĩnh quá, chỉ có tiếng gió và tiếng hai cậu cháu thì thào. Dưng không một ngọn gió qua đầu, nghe nhớ mang máng về một cái gì.

-Có nhiều lúc sao nặng lòng quá cậu há !

Cậu ừ, cuộc sống mà. Cậu đốt thuốc và xích ra thật xa, sợ khói thuốc không tốt cho cháu, nhưng mà lúc này không buồn bắt cậu dập thuốc, cứ bảo "cậu cứ ngồi đó đi, con hít khói thử nó ra làm sao " Trong lúc chán thì nghe mùi có sặc, nhưng không đến nỗi "khó hửi" và đáng ghét như mọi khi. Cậu kể tôi nghe chuyện vợ chồng cậu, cũng có nhiều điều không hợp, nhưng mà... cậu và cô đang rất cố gắng để hòa nhau, hiểu nhau và biết nhường nhịn nhau hơn.

Tôi nghe về cái người ta gọi là tình cảm, là tình yêu.

-Phải khi mới quen nhau thì yêu nhau, còn khi cưới nhau về là ghét nhau rồi thù nhau huh cậu?

Một tiếng thở dài rất khẽ

-Không hẳn vậy đâu, khi yêu thì cái gì cũng đẹp, chưa đối diện hết với cuộc sống nên có gì cũng dễ tha thứ cho nhau. Lấy nhau về, quen mọi đường đi lối về, hiểu nhau từng suy nghĩ và thêm phần cuộc sống lo toan. Nó khiến con người ta bớt quan tâm nhau, bớt biết chia sẽ. Rồi ơ hờ lẫn nhau là cái điều đến dễ dàng. Mà con biết không, sự ơ hờ, thờ ơ có thể giết chết tình yêu không thua gì sự gian dối đâu, bé ạ.

Nhìn mắt cậu buồn quá, không chịu được, nắm lấy bàn tay cậu

-Con lúc nào cũng ở bên cậu hết, cậu biết không?

Cậu gật đầu, cười , rồi lại trêu

-Tay bé nhỏ vậy thì làm sao nắm hết bàn tay cậu mà dám an ủi?

Tôi bao hết hai tay mình, hếch mặt kênh - Cậu dỏm tè, tay con gái nhỏ hơn tay con trai là chuyện thường, một tay không hết thì hai tay, chuyện dễ như ngậm kẹo mà cũng cà chua.

Trăng nghiêng về một hướng phía bên kia đầu, mặc, hai cậu cháu vẫn cứ ngóng mặt ra phía mặt hồ, nhìn tận phía bờ kia, phía có ánh sáng điện nhạt nhòa và bé xíu xa xa.

-Cháu của cậu quên cái nghéo tay rồi phải không?

Ngơ ngác -sao mà quên được? Rồi tự dưng hiểu ra, đưa ngón út lên, nghéo lại "hứa cái gì hồi xưa đã hứa " Cậu lại đẩy nhẹ ngón tay vào mũi

-Bé cà chua quá

Tôi ừ, lại kể chuyện mình , nghe như rơm rớm nước mắt, nhưng khi cậu xoa đầu bảo "bé cứ khóc cho nhẹ" lại nín khe, ngẩng đầu ương bướng "con lì hơn cậu tưởng đó "

-Được rồi, không ảnh hưởng chuyện học chứ? Còn cái lớp hs thì sao?

-Vẫn trụ được, con yêu nó, cậu ạ.

-Sao yêu lớp, yêu môn học yêu đam mê thì con dạn dĩ lắm, mà sao yêu người thì con lại khó thế hả bé?

-Không khó, nhưng không biết sao chưa thấy thế. Chắc tại con stupid trong chuyện tình cảm.

Như chợt nhớ buổi chiều vào trong khu giáo đường, nhớ bàn tay thắp ngọn nến, nhớ cái dáng quì gối thì thầm nguyện ước và thề thốt chi đó của một người, chợt lo lắng

-Con đâu phải người có đạo đâu

-Được rồi, tình cảm là một điều không thể ép buộc. Con cứ làm những gì tốt cho mình, thuận theo lòng mình là được, hiểu không?

Khi cái đầu bắt đầu quay mòng mòng thì leo lên xe lái về. "bé đói không? cậu cháu mình đi kiếm cái gì ăn?" Lắc đầu "giờ này mà ăn gì" Chợt hỏi "mấy giờ rồi nhỉ?" 5h 30'. oái, vậy là sáng mất rồi còn gì.

-Hay mình đi kiếm chổ ngắm mặt trời lên đi, con biết chổ này hay lắm.

Thế là chỉ đường, chỉ cần 30' là đến nơi , ngọn đồi thân thương một thời.

-Cậu biết không, nhà mình hồi xưa chổ kia kìa (tôi chỉ tay về phía phải cho cậu dễ hình dung ) đó đó, chổ có chòm cây đó , cũng gần đây, con hay ra đây lắm, trèo lên, rồi lao ào xuống, nghe mát rượi hà.

-Coi chừng có ngày té lọi chân đó.

Tôi giả vờ hích mũi -Cậu chả có lãng mạng chi hết , chán quá

Hai cậu cháu váng lên cười. Cậu không lãng mạn thì ai lãng mạn với bé đây? ừ há, quên chứ. Có những điều chỉ nói được với cậu thôi, có những khoảnh khắc chỉ chia sẽ được với cậu thôi.

-Con từng nghĩ, một khi cậu có gia đình , cậu sẽ bận bịu, cậu quên con mất.

Cậu nháy mắt, nói kiểu gàn gàn, kiểu chả hợp rơ một trăm phần trăm

-no way

Tôi chỉ tay vô trán cậu, vẽ một đường, ngầm ý chỉ là cậu có tội rồi dọa :

-Cậu dám "chơi" tiếng Mỹ nghe, con về méc ngoại.

-Còn đỡ hơn bé, nói nhiều từ "riêng của bé" mà người trong nước không hiểu mà người hải ngoại cũng bó tay.

Cậu nói rồi cười toe, nghe xinh xinh giữa khoảng trời đơn độc.

Khi thấy phía chân trời bắt đầu bớt sẫm đen, "cậu nghe con đếm đi, tới 15 là cậu thấy tia nắng đầu tiên" Cậu đếm theo, tới 15 thì có chút tia nắng ló lên thật. Cảnh trăng đêm cũng đẹp, mà cảnh mặt trời lên cũng chơi vơi lòng không kém.

-Cậu ước đi, nhanh lên

-cậu nhường cho bé, ước đi nhanh lên

-Thôi, cho cậu

-Bé ước đi, 1 điều ước xin dễ cho hơn 2 điều

Nhường qua nhường lại một hồi, tia nắng ló lên, trời rạng sáng. Dzị thôi chứ ước gì được nữa. Cậu nhéo mũi một cái "khờ quá", ( xí, cậu khờ thì có ) rồi quay nhìn phía xa , phía mặt trời đang lên, đỏ hồng và xinh xắn.

Khi mặt trời tròn quay và lên khỏi phía chân trời một khoảng, cậu dắt tay tôi đứng lên

-Về thôi bé, ngày mới rồi.

Tôi cười, ừ ngày mới rồi, về kẻo mẹ biết đi over night thì mẹ mắng chết. Tôi ngồi nhìn đường phố rồi thiu thiu ngủ lúc nào chẳng hay biết, đến khi cậu lay nhè nhẹ "bé ơi, đến nhà rồi " mới giật mình "ây da, con ngủ quên huh?"

Giọng cậu thật ấm

-Bé vô ngủ đi, hôm nay đừng đi làm, ngủ đi cho có sức tối học bài, nghe không?

Tôi dạ , dụi mắt trèo ra , giọng cậu từ phía sau lưng

-Tội nghiệp, cho cậu xin lỗi. Vô ngủ đi, giá mà bé còn nhỏ, cậu bế vào cho khỏi mất giấc.

Đưa tay lên vẫy chào cậu rồi mở khóa nhè nhẹ vào nhà. Có lẽ giờ này ba mẹ vẫn còn ngủ say thì phải. Hơi sớm từ cỏ hoa phía hiên nhà phả vào lồng ngực, thơm dịu. Trèo lên giường mới mi mắt nặng trĩu , cái phone rung rung "ngu ngon nhe" bấm bấm lại "cau cung the nhe" Rồi nhắm mắt ru giấc. Có tia nắng nhỏ vô tình lọt vào phòng, chạy theo dòng suy nghĩ " chỉ mới tối qua đây, còn nặng lòng như đá, vậy mà giờ đây, lòng nhẹ tênh". Hình như có "một tôi an bình" ngay cạnh bên lồng ngực thì phải, không biết tự lúc nào tôi say ngủ, và không biết tự lúc nào quên mất mình vừa đi qua một dòng nặng nhọc của cuộc sống bộn bề mà không cần phải rút lòng rơi những giọt nước mắt mặn môi

Chỉ cần có cậu, an bình và một tôi rất tôi là cuộc sống lại trở nên dễ thương như một ngày mới hiền lành.



*: nhặt được của ai đó.

#23 Yellow-Rose

    Sáng nắng, chiều mưa, buổi trưa đu dây điện

  • 918
  • posts 3,216
    • Gender:Female

Posted 16 October 2006 - 04:26 PM

Những điều tưởng bé nhỏ

Buổi sáng lạnh hút người , ngái ngủ leo vào ô cửa làm ban ngày. Ắt thế thì con nhỏ tôi đang quấn mền lười biếng trong kia cũng còn ngái ngủ lắm, chỉ muốn nướng thêm thật lâu sau khi với tay tắt cái đồng hồ báo thức. Tưởng vậy là yên, ai dè cận lại phone, buổi sáng dưng cáu lên vô cớ "you có để yên cho me ngủ hong". Cận mặc xác, cứ nhỏ nhẹ bên tai "em dậy đi mà, trễ học kìa, năn nỉ đó"

Tắt phone cái ụp sau khi gào cật lực "you có cái mỏ nhọn quá đi" Rồi lồm cồm bò dậy bước xuống giường, và bắt đầu cuống lên với mọi thứ khi biết sắp trễ giờ đến nơi. cũng bởi thế mà ba có lý do để trêu "hễ mùa lạnh là chân đính lò xo hả con?" (xí, uống cafe thì uống đi, ba đừng có giống thằng cận là khó ưa lắm á à nghe !)

Những tên con trai hay bảo "đừng bao giờ mang anh so sánh với người khác" Nếu có đứa con gái nào bảo "tớ chả bao giờ so sánh thằng í của tớ với ai" ắt hẳn là xạo. Không so sánh thì có là thánh à? Tuy không nói ra, nhưng trong lòng lúc nào cũng nghĩ, cũng so , nhất là những khi thấy rõ sự khác biệt của hai "thằng í".

Mỗi ngày, hầu như mấy năm rồi, lúc giận lúc buồn lúc vui hay bất kể là lúc trời sắm nào thì người tắt máy cái ụp trước luôn là con nhỏ cà chớn "tôi". Đó là lúc nói phone với cận. Bao năm rồi, hắn vẫn thế. Tuy không hiểu về điều ấy nhiều lắm, nhưng sau mỗi lần nói phone mà tắt máy trước thì cảm giác trong lòng tôi không bao giờ hụt hẫng. Tắt máy là quên, xí xọn sang chuyện khác ngay.

Hắn (là cái tên đầu đinh) thường bảo, yêu thương tôi nhiều lắm, hắn cần tôi hơn mọi thứ trên đời. Và, cả ngàn lời yêu thương hơn thế. Tôi nhón chân mình lên những đám mây, hiển nhiên tự mỉm cười nhận mình là cái con nhỏ hạnh phúc nhất thế gian này. Nhưng rồi trượt chân ngã rất mặn khi nhận ra hắn vô tình quên đi những cái thật bé nhỏ. Khi phát hiện mình buồn thật buồn nếu hắn off phone trước, tôi gào lên "để em off trước" Có lần hắn off sau vì tôi nhắc, nhưng mọi lần sau nữa, hắn lại off trước.

Cái vô tình so sánh trỗi lên trong lòng, cái con nhỏ cà chớn tôi nhiều khi thật yếu đuối tận sâu trong lòng. Tôi không cần ai bảo yêu thương tôi cả, không cần những điều miệng lưỡi , mà cần những điều thật giản dị, nhỏ bé.

Khi ở thật xa, nói chuyện qua phone, tôi buồn, hay vui, hắn không biết, ngay cả khi ốm rã người, hắn cũng không hay nếu tôi không tự mở miệng nói. Vậy mà cận hay, cận biết hết mặc dù những câu tôi nói với cận chỉ là những câu cộc lốc, chẳng pha xí tình cảm nào trong đó hết. Đôi lúc bật hỏi "sao biết?" Cận gãi đầu "không hiểu sao nghe giọng là cảm thấy ngay" Nhiều khi mới khóc xong, cận nghe giọng qua phone là biết . Và sẵn lòng phóng xe từ cái nơi xa lắc đó đến đây, chỉ để nhiều khi tôi khóa cửa chẳng cho vào với cái lí do "lúc này á hả? me chưa ưa cho vô, về đi"

Khi hai đứa cãi nhau, đầu đinh tắt phone cái ụp, và turn off cái phone mấy ngày liền. Dù hắn sai cật lực đi nữa vẫn để tôi chới với và bưng mặt khóc. Cái chuyện tắt phone như thế, không hiểu sao nó hurt tôi nhiều lắm, đôi lúc còn cảm thấy dường như không thể đủ sức chịu thấu.

Còn với cận, dù cãi nhau và tôi sai vô lý một trăm phần chín mươi chín thì cận vẫn nói xin lỗi. Tôi là đứa con gái giận dai nhách, vậy mà cận đủ kiên nhẫn, ngày qua ngày, nhiều khi tuần qua tuần, và có một lần tháng qua tháng. Tôi vô lý, cận chịu được, tôi bướng bỉnh, cận vẫn chịu được, cả khi tôi cáu, làm mặt lì không mở miệng, cận vẫn chịu được. Tôi cáu điều gì, ôm phone gào lâu lắc, cận vẫn nghe, lúc nào thấy âm điệu cao vút là "ừ ừ, anh biết rồi, anh xin lỗi, anh sai hết, chịu chưa nào?" (nếu là hắn, off cái bùm từ đời xửa đời xưa rồi) Chỉ khi nào thật dịu, thật vui thì cận mới mang những điều tôi sai ra phân tích rất nhỏ nhẹ, "em thấy không, đừng giận thế, em mệt người, mà anh cũng không vui" Cận uốn nắn tôi từng chút xíu một, mặc dù thừa biết nó vô ích với cái đầu lì lợm, cứng ngốc của tôi. Nhưng nó ích trong chuyện khác, tôi cảm thấy cận có một điều gì đó làm tôi dịu lòng.

Một chiều thu, tôi nhón chân đi , nhìn trời đất mà thấy lòng dưng nhẹ hẫng, lâng lâng. Hắn đã dùng mọi thứ để níu kéo, kể cả dọa dẫm "anh sẽ bỏ việc", "anh buông xuôi hết mọi thứ cho em coi"... bla bla bla.... mà chân tôi bước đi không hề ngoảnh lại để nuối tiếc. Nhớ ngày xưa bà hay bảo "mùa thu mà, lá rơi nhiều lắm, cháu à". có lẽ, bi giờ đang mùa thu, bà ạ !

Lại thêm một buổi sáng lạnh nhòa người, cái giọng đánh thức đáng ghét của cận lại bên tai "em dậy đi mà, trễ học kìa, năn nỉ đó" Tôi lại gào lên cật lực "u để cho me ngủ, mỏ nhọn quá đi" Rồi tắt máy cái ụp. Lúc đang trên đường, cận lại gọi nói đôi câu dường như chẳng ăn nhập gì với buổi sáng đang lên phía hàng cây.

Thử một lần không tắt phone ngay, yên lặng nghe ngóng, thấy hoài còn hơi thở phía bên kia đường dây rồi một lúc sau có giọng nhè nhẹ âm ấm "sao em không tắt phone đi?" Tôi phá lên cười dấu một điều đang len lên ngực "sao u hong có tắt trước đi mà kiu me tắt trước chi dzậy?" Nghe tiếng mỉm cười rất nhẹ "anh không biết, nhưng hình như vậy an tâm hơn"
Tôi gào lên thiệt bự "bye bye homeboy" Rồi nhấn cái túp, tắt máy.

Một ngày mới thật dễ thương lại bằng đầu từ những điều bình dị quá, tôi nhỉ?


#24 Yellow-Rose

    Sáng nắng, chiều mưa, buổi trưa đu dây điện

  • 918
  • posts 3,216
    • Gender:Female

Posted 19 November 2006 - 05:22 PM

Mượn chuyện kể

Chiếc lá cuối.

Hôm nay đã là ngày cuối cùng, Nghi cố lắc đầu đuổi hết những suy nghĩ buồn rầu, sợ những gì mình nghĩ sẽ dâng lên trong ánh mắt, sợ ông sẽ nhìn thấy, sợ ông sẽ an ủi

-thôi, đừng buồn, thế nào cũng có ngày gặp lại.

Đến lúc ấy, nước mắt sao kiềm lại? Mới đấy mà đã bao mùa cuối Thu qua đi, nụ cười của ông, cái dáng vẽ của ông khiến Nghi nhớ lắm cái mùa cuối thu năm xưa, thời gian trôi nhanh quá, ông nhỉ?

Ông là người bạn đầu tiên trong những tháng ngày lạc lòng . Nghi quí ông nhiều lắm, quí như chính một người bạn thân thật thân tự lâu rồi. Nghi chia sẽ với ông bao nhiêu điều trong cuộc sống, ông cũng vậy, chẳng khi nào giấu diếm Nghi điều chi cả. Rồi tình bạn vô tình chắp cánh cho tình yêu lúc nào chẳng biết. Ông đến thăm gia đình Nghi, thăm Nghi. Mọi người quí ông ngay lập tức, điều đó làm Nghi hài lòng, dấu nụ cười sau đuôi mắt nheo nheo. Thời gian đi lang thang trên phố lạnh giá không đủ dài nhưng đủ làm ấm lên hai con tim, làm ngắn lại quãng đường cách trở.

Nghi chở ông đi vòng vòng phố xá, dừng lại truóc 7Eleven để ông mua cho mỗi đứa một ly nước rồi đưa ra phi trường.

-Anh hứa từ nay không nóng giận nữa.

Nghi cười buồn, không dám nói ra nhưng lòng xao động lắm. Ông ngày hôm nay khác ông của những năm về trước. Khác lắm, ông xưa rất điềm tĩnh và cưng chiều Nghi. Nghi nhớ lại, chỉ 2 hôm trước thôi, hai đứa cãi nhau rất to tiếng, Nghi giận ông tới mức muốn đâm đầu xe vô lề cho bõ ghét. Nghi vốn bướng bỉnh và được cưng chiều từ bé nên ít thích ai quát mắng mình, còn ông lại khác, lúc nóng giận, ông coi Nghi không có ra trăm gờ ram nào hết. Chở ông vừa đến chổ ông ở trọ, ông lên giọng đuổi Nghi về. Nghi mím môi quay xe phóng ào đi. Chưa về đến nhà thì ông gọi, giọng rất tha thiết

-Nghi đấy phải không? Trả lời anh một tiếng đi

Nghi cáu lên

-Mới chửi đó giờ gọi chi?

Giọng ông run run

-Nghi vừa đi ra, lúc sau có ambulance phóng qua, làm anh lo quá. Giờ thấy Nghi pick up phone là anh mừng rồi.

Nghi cúp máy thật nhanh, tự giận mình, giá như đừng cầm phone, cho ông cuống cuồng lo cho biết. Nước mắt chợt lăn dài trên bờ má, rưng rưng.

Nghi bắt đầu tập nhìn ông lâu hơn, để ý nét mặt, ánh mắt. Lúc vui vẽ thì thôi, lúc nóng giận, mặt ông đỏ lên , và những từ ngữ phát ra với âm rất mạnh, không ấm nồng như bình thường nữa. Nghi thừa biết đó không phải là bản tính bấy nay của ông, ai chứ ông thì Nghi thuộc lòng suy nghĩ như lòng bàn tay mình mà. Nghi bắt đầu lục lọi cái túi xách của ông, khi bắt gặp chai thuốc norvask thì lặng người đi. Chuyện gì thì Nghi khờ , chứ thuốc thang thì rành lắm, ngành học của Nghi mà. không biết ông bị bệnh này từ bao giờ, có lẽ là di truyền từ mẹ ông. Bà đã mất rất vội sau một cơn tăng xông. Nghi sợ, Nghi lo, và Nghi thương ông hơn nhiều quá.

-Anh hứa từ nay không nóng giận nữa. Có em bên cạnh mà không biết thương, mai mốt về đấy, làm gì có để mà thương, để mà lo lắng.

Nghi lại nghe thêm một lần nữa. chẳng lần nào Nghi trả lời, nhưng nhìn ông thêm một chút, Nghi không giận ông đâu, thương ông không hết nữa là. Nghi biết cái loại thuốc đó đôi khi làm con người ta nóng giận bất chợt, thì Nghi giận ông để làm gì cho buồn lòng nhau?

Ông tìm thấy chiếc nhẫn đính hôn của Nghi trong hộc xe, ông hỏi sao Nghi không đeo, Nghi hếch mặt

-Giận nên hong có đeo.

Ông tận tụy nhẹ nhàng lấy chiếc nhẫn đeo vào cho Nghi, rồi hôn nhẹ vào đấy, Nghi giật mình, rụt tay lại, có điều gì đấy rất xốn xang trong lòng. Nghi nhìn kĩ chiếc nhẫn trên tay ông, Nghi thắc mắc

-Sao chiếc nhẫn hong có cây thánh giá?

Ông bối rối cà tay vô nó

-Anh lỡ làm nó vẹt vô cái mài dao nên đem đi cho họ chà, giờ nó mới như thế.

Nghi giận ông quá, Nghi dám chắc là ông xạo, vì chiếc nhẫn của ông và Nghi là một đôi, nó giống nhau như tạc, từ hình dáng lẫn vết khắc, chỉ điều của ông to hơn thôi. Giờ chiếc nhẫn của Nghi vẫn còn cây thánh giá và những vệt khắc, của ông thì mất tiêu. Ông thường tin vào những điềm rất lạ, nếu một trong hai chiếc nhẫn mà lạc đi thì thật khó giữ vững tình cảm. Nghi không có tin, nhưng giờ nhớ lại chuyện này, Nghi suy nghĩ một lúc. Nghi ghìm giọng, định nạt ông một cái, nhưng rồi im lặng, lấy giọng hết sức nhẹ nhàng

-Nếu mất rồi cũng không sao đâu, mình cũng chỉ mới đính hôn thôi mà, khi nào nhẫn cưới mới quan trọng, mới là điềm.

Ông thở ra một cái như trút gánh nặng rồi gãi đầu :

-Ừ, anh lỡ làm rơi mất khi đang tắm, xà bông làm nhẫn trơn quá, nó tụt xuống, anh trèo xuống hầm dưới, mở ống, làm đủ chuyện vẫn tìm không ra, sợ em giận quá, nên anh đi mua ngay cái nhẫn này thế vào. Ngờ đâu em nhớ kĩ quá...

Nghi vẫn im lặng, ông như lo sợ một điều gì, nói tiếp

-Nếu em thấy anh hết lòng đi tìm cái nhẫn đó thì có lẽ em không giận anh đâu. Anh sợ em bắt lỗi, sợ em giận nên mới nói dối như vậy.

Nghi nhìn ông, giọng tha thiết

-Không sao đâu anh, em đã chạm tay vào chiếc nhẫn này rồi thì nó cũng sẽ như chiếc nhẫn trước thôi.

Nghi mong ông hiểu ra, Nghi không muốn ông lo lắng hay buồn lòng xíu nào. Ông cứ cho rằng vật thể mới là điềm báo, nhưng với Nghi, không cái gì là có qui luật cả, Nghi muốn chứng tỏ cho ông biết. Chỉ cần có tình yêu chân thật, thì không một qui luật nào ràng buộc được cả. Dù không đeo nhẫn đi nữa, thì tình cảm giữa hai đứa vẫn tồn tại, vẫn chân thật, nồng thắm như cau với trầu vậy.

-Thôi vào đi kẻo trễ máy bay á

Nghi hối rất vội khi đồng hồ chuyển con con số 8. Ông nắm tay Nghi thật chặt, cái hơi ấm lan vào trong lòng, đưa lên mắt rưng rưng, Nghi kìm lại, mỉm cười chào ông rồi vội vào xe

Nhưng đi chưa được bao xa thì nhìn dáng ông lặng lẽ từ gương chiếu hậu, lòng Nghi không kìm được nữa, Nghi òa khóc, Nghi không muốn xa ông, Nghi không muốn ông đi như thế, Nghi sợ nhìn cái dáng ông cô độc như thế.
Nghi trốn vào sau chiếc xe to để ông khỏi nhìn thấy và òa khóc. Không ngờ ông vẫn nhìn theo, đi thật nhanh vào chổ khuất Nghi đang bật khóc.

-Anh thương em nhiều lắm, lau nước mắt và về đi, mai mốt anh lại qua. Về đến nhà phải gọi phone cho anh để anh an tâm nghe Nghi.

Ông lấy khăn lau nước mắt cho Nghi, ông vụng về lắm, vụng về từ những hành động nhỏ nhất

-Nghi,

Nghi ngước mắt lên, ông gọi Nghi chi? Ánh mắt ông đầy nước, khuôn mặt hằn lên những điều rất sâu xa, ấm nồng:

-Anh yêu em

Nghi lặng người, ông vốn chẳng khi nào nói những lời yêu thương, không phải vì không yêu, không thương, mà vì tính cách ông vốn thế. Nghi không bao giờ bắt lỗi cả, Nghi chấp nhận điều đó cũng như chấp nhận mỗi mùa Thu đến, lá lại rơi, rơi rất nhiều. Dưng phút giây này, nghe ông nói giọng tha thiết run run, trái tim Nghi như muốn đến thật gần ông, hé mở cho ông nhìn thấu suy nghĩ của Nghi, để ông cũng biết rằng, Nghi yêu ông hơn tất cả mọi chiếc lá trên cõi đời này, ông biết không? Cho dù cuối Thu, những chiếc lá cuối cùng đã rời khỏi cây, thì dù xác lá, vẫn yêu ông đến nâu sòng, đến tận phút hóa kiếp cho những chồi non, ông thương yêu của Nghi ạ !


11.18

#25 Yellow-Rose

    Sáng nắng, chiều mưa, buổi trưa đu dây điện

  • 918
  • posts 3,216
    • Gender:Female

Posted 05 December 2006 - 06:42 AM

Cỏ hoa

Vẫn hay mỉm cười khi thoáng một xíu nghĩ về một người, dù lúc đi thật xa hay ngay cả những lúc đón nhận những săn sóc từ người đấy theo một cách rất hiển nhiên. Mẹ hay bảo đời con người ta chẳng khi nào vui cả hay buồn hết một đời, rồi khi ngẫm nghĩ cũng nhận ra, để có những chuỗi ngày vui bình lặng trãi dài cũng thật khó , khó như mỗi lúc con người ta tìm cách quên đi nỗi buồn vậy. Tôi vẫn cái tật rong ruổi qua những tháng ngày, rong ruổi qua những cái mới mẻ, có khi lại nhón chân đi thật xa, để đôi khi quên mất hạnh phúc bé nhỏ bên cạnh.

Đã quá lâu rồi tôi quên nhắc nhớ câu hỏi "tại sao người đấy quá tốt với tôi như vậy?" Những gì đến nhiều quá, đều đặn quá thì đi vào một vòng xoay , khiến người đi phía trong cảm thấy như một điều bình thường, như mặt trời mọc mỗi sáng, trăng lên mỗi khi đến rằm. Cũng như có ngày xưa ai đó bảo rằng tôi xinh xắn lắm, tôi theo ấy mà lớn lên, rồi nhiều khi cũng tự nhủ mình dễ thương . Tự nhủ là thế thôi, nhưng mỗi ngày mỗi lớn, nhìn rõ mình hơn, nhìn thấy mình cả những lúc cáu giận. Mà cái lúc cáu giận lên thì... eo ôi, cái bản mặt lúc ấy có lẽ rất đáng ghét. Thế mà lạ, có kẻ chẳng bao giờ ghét được, kẻ đấy vẫn ngang nhiên thật thà bảo:

-Ngay cả khi em cáu cũng xinh.

Lúc ấy, thật chẳng thể cáu thêm được nữa, nhưng cũng không thể dễ dàng thôi giận dỗi, đâu thể dễ dàng để kẻ "chuyện nhỏ" "lên đời" cơ chứ !

Hôm nay chợt nghe thấy bài hát "Hoa cỏ mùa xuân" cái bài lâu thật lâu lắm rồi mới nghe lại. Chợt nhận ra có 2 câu trong ấy giống một người kinh lên được "người vừa hiền khô dễ thương, lại vừa đẹp trai nhất vùng.." Nghiêng đầu, hát theo nho nhỏ rồi cười. Đang lúc ngồi vẩn vơ chạy theo những ý nghĩ be bé dễ thương, thì chợt nhiên gõ đầu mình một cái "thôi nào, nó mà biết thì chảnh lên giờ" Con người ta khi nghe khen dễ bị tật chảnh mà há? Dù có hiền khô như một người đấy đi chăng nữa thì biết đâu, nghe mình khen đôi câu, mai mốt chảnh ra thì có phải hư bột hư đường hết không? chẳng muốn có cái ngày một người đấy vênh mặt chút xíu nào hết, cứ hiền khô như chiếc lá thế, mỗi ngày cuộc sống qua đi sẽ thêm nhiều điều dễ thương hơn.

Ngồi nghiêng đầu nghe mẹ nói về cuộc đời, về tương lai, dưng thấy cuộc sống nhẹ đi trông thấy. An bình hơn, trong vắt hơn. Mẹ biết nhiều , hiểu nhiều, và hơn hết, thấu hiểu rất nhiều. Cứ mỗi lúc thấy mình trong vắt, chân lại như có âm điệu, long tong long tong từng nhịp đi, và môi hát khe khẽ. Lăng tăn vào phòng học bài một lúc rồi lại ló đầu ra như thói quen

-Mẹ đang làm chi thế?

Mọi lần thì mẹ bảo làm cái này, làm cái kia, nhưng dưng lúc này nhà lại im ắng

-Mẹ ơi

Ngó nghiêng các phòng, vẫn chẳng thấy mẹ đâu, mở cửa bước ra, chợt thấy mẹ đứng lặng trên lối đi trước sân, vẽ như đang đắm chìm lắm trong suy nghĩ. Gió lạnh buốt, cơn bão tuyết từ mấy hôm trước vẫn để lại cả một màu trắng lạnh trên nền đất.

-Mẹ làm gì đấy? Không thấy lạnh à?

Mẹ giật mình, khẽ thôi, nhưng lòng con động, mẹ biết không?

-Mẹ ngắm đèn Noel nhà mình thôi.

-Vào đi kẻo lạnh, mẹ kì thì thôi á.

Mẹ gật đầu, rồi lại chần chừ một lúc, mẹ tưởng tôi không hay, không biết mẹ nghĩ gì, nhưng ánh mắt đợi mong của mẹ lén nói hết rồi. Những ngày như thế vẫn thường xảy ra; mẹ đợi ba về. Tuy lâu lắm mới có một ngày ba đi làm một mình, là ngày overtime ấy, mẹ ở nhà. Thì ắt cái hôm ấy mẹ lại ra sân đứng ngóng ba về khi sắp đến giờ tan sở. Hơn 20 năm lấy nhau, điều gì khiến mẹ vẫn còn đợi ba như thế? Đàn ông vốn vô tình, có thể nhiều hôm ba về thoáng thấy bóng mẹ vội vào, hay có lúc chưa kịp vào, thì ba sẽ hỏi "ra ngoài làm gì đấy?" mẹ sẽ bảo "đi vất rác chứ chi mô" Ba sẽ tin, tin cứ như là ắt mùa thu thì phải có lá rơi vậy. Cũng thấy buồn khi ba không hay mẹ đợi ba về, nhỉ?

Cuộc sống thoắt vội đi những điều tưởng rất nhỏ bé. Rồi có hôm tôi trở nên người đợi mong như mẹ. Mắt nhìn xa xăm, lòng cứ hướng ra phía con đường xa tít tắp để khi nghe hỏi "sao không vào nhà mà đứng đấy?"

Cái giọng vẫn rất ngạo mạn, rất tôi:

-vẫn thường hay thích ngồi ngó trời đất thế đấy.

Buổi tối ngồi đọc vài bài thơ, rồi lướt qua dòng email, thoáng ngạc nhiên

"em à
nếu nắng ấm thì có thể ra ngoài đợi ai hay thích ngồi ngắm mây trời thì cứ ngồi, nhưng nếu mưa hay gió lạnh thì đừng, nhé"

Thường thì, con trai rất vô tình cơ mà? Thế là mím môi hỏi

"nói cái gì đấy, hong hiểu"

"nếu đã từng đợi chờ thì sẽ hiểu lòng. Anh đã, em ạ. Không bao giờ để mình vô tình một lần, vì đến lúc này thì anh hiểu lắm, đôi khi chỉ một thoáng thôi cũng có thể làm người khác buồn cả một ngày, nhất là con gái, tỉ mỉ ghê lắm."

"đây không thế"

":)"

"đáng ghét đến thế là cùng"

"ghét đi, ghét 1 lần cho hết rồi từ phút sau thôi ghét, em nhé. À, mà này, mai này nếu em hết thích quen một ai khác, thì nhận lời, lấy anh, nhé?"

Hiền thế mà khi nói chuyện bằng chữ thì lại cà chua lắm, cà chua từng dấu chấm phẩy, ngộ thật. Mỗi ngày vẫn trôi qua, mẹ vẫn không thôi đợi ba về những ngày ba đi làm một mình. Và cái điều tất nhiên như mặt trời mọc mỗi sáng, mặt trăng lên mỗi sắp mùa rằm của một người dành cho tôi vẫn mỗi ngày mỗi thế. Một vòng tròn nhiều khi quen thuộc quá, dễ quên đi, nhưng tôi buộc lòng phải nhớ, nhớ để mong mình thôi vô tình làm cơn gió thốc.

Mẹ là một chiếc lá dễ thương, ba cũng là một chiếc lá dễ thương, và còn nhiều người nữa, cũng là chiếc lá dễ thương. Và, có cả một người nữa, cũng là một chiếc lá rất dễ thương. Chiếc lá hiền khô, mặc gió hời hợt trêu thế nào cũng lăn mình theo để nhiều khi gió đi xa, xa lắm, vẫn ngóng đợi.

Có chiếc lá hiền khô tận tụy phía sau, một chiều làm tôi chạnh lòng, biết nghĩ và ngoảnh nhìn lại, cúi nhặt cho mình một nỗi niềm xa ngái.


125

#26 Yellow-Rose

    Sáng nắng, chiều mưa, buổi trưa đu dây điện

  • 918
  • posts 3,216
    • Gender:Female

Posted 22 December 2006 - 04:52 AM

hong bít để nó ở đâu, thôi tui thả ở đâu vì nó là cái chổ u hay chạy dzô coi nhất.

Gửi Noel sớm!

e hèm, tui biết u sẽ bò dzô đây coi tui có viết cái rì hong. Biết dzậy thì đáng ra là hong viết mới phải, nhưng nghĩ lại, 1 năm 365 ngày thì tui chọc cho u cáu hết 365 ngày rồi nên hôm nay thôi, tui nhường thêm một ngày. e hèm, cám ơn nhiều nhiều lắm. :dance:

Hum ni đi làm về, tui thấy 1 cái hộp rất bự để trước cửa phòng tui, nhìn thấy cái nét chữ "trời sắm" là tui biết của ai rầu. Nhưng mà tui cũng hơi là lạ, hơi lo lo, hong lẽ u cũng có ngày hận tui tới nỗi phải gửi bom hạ sát tui? blink.gif

Ừ, tui lo, nhưng rồi.. kệ. (kaka, tui ngầu mà, sợ ai) sau đó tui lấy kéo cắt cẩn thận ( chả phải tui nâng niu nó đâu, tại tui sợ chạm trúng trái bom, nó nổ một thì cái tiêu cái đời xinh xinh của tui thì uổng lém) E hèm, một lớp, 2 lớp, quái, u làm cái rì mà cột kĩ thế hở? Một cái bao bự chảng trong đó có 1 cái xách con gái, kaka, tui ghét tợn. Báo cáo một điều, tui là con gái, nhưng mà khá chuối buồng, chưa bao giờ xài xách bao giờ, toàn là nhét ví giấy tờ vào túi quần thui. Tui sẽ lấy cái nì tặng lại mẹ, nhá? Còn hong thì tui gởi lại cho u xài. Con trai mang bóp tòng teng một bên cũng ngầu lắm á ( há há) :sunrang:

Chưa hết, tới tuốt phía trong, (chả nhớ lớp thứ mấy) là một cái hộp cứng màu xanh da trời (đừng có bụm miệng cười hỏi tại sao tui bị loạn thị mà cũng dám khẳng định màu nhá, nghỉ chơi giờ) Cái hộp giống hộp đựng cơm của mí người đi làm hãng, nhưng mà bé híu và xinh xinh, tui lại lụi hụi mở tiếp, vẫn rất cẩn trọng với suy nghĩ "70% là bom rồi , chứ thứ khác làm gì quấn kĩ dữ dẫy?"

Phù, cuối cùng thì hong phải, mà nó ngầu hơn mức tui mong đợi nữa á. Tui lấy nó ra, săm soi, tìm cách cho chạy thử, nhưng mà tui làm hong được, nó hong work. Cáu nhễ? Nghĩ một hồi, tui lấy cục pin của nó ra sạc. Để yên nó đó cho tới khi tui tắm ra, tui lụi khụi tra vô, coi thử nó có work hong. Trời thương, bi giờ turn on thì nó on. Ngầu !

Tui xách nó ra ngoài, quay tùm lum, rọi tùm lum. Chơi chán, tui để đó, ngồi suy nghĩ nghĩ suy, hong biết sao u lại tẹng quà cho tui trong khi tui là cái đứa rất cà chớn cà chua với u? u tốt dzới tui dzị hong sợ trời phạt à? í nhầm, trời sao wi'n sét vô người tốt chớ. à, hay là u muốn mai mốt được lên thiên đàng nên đối đãi tốt ngay với chính người mà mình ghét cay ghét đắng hở?

Nói gì nói chứ tui cảm ơn u nhìu lắm, nhưng mà cái món quà nì to wa', nó làm tui áy náy, không thấy thoải mái, và mẹ sẽ bắt tui trả lại cho người gửi thôi. Nếu lần sau có muốn "khủng bố" tui thì xin một tấm thiệp hay một câu chúc là đủ lắm gòy, tui nói thiệt bụng thiệt dạ tui đóa ! Những món quà nào càng nhẹ txiền bạc thì sẽ sâu nặng về tinh thần đó, ngốc ạ ! Để hum nào rảnh rỗi tui dziết cái topic "how to tẹng wa` cho con gái" để u đọc mà "học hỏi", nhá ! Giờ kể sơ sơ mí cái vụ "khủng bố" có chất lượng cho nghe hí.

Nhớ hồi nào đó, có một tên quen quen, (giờ tui wên tên nó mất tiu, nhưng mà nick thì còn nhớ ) sinh nhật, dưng hắn thả một cái thiệp với một câu chúc có 4 chữ bình dị thui, thế là tui đổ cái ầm, bầu chọn đó là cái "bất ngờ" nhứt của sinh nhựt năm đó. Đổ í là đổ để cười toe đó, đổ là bất ngờ í, vì tui dấu sinh nhật mình kín như bưng mà hắn biết, thế mới tài).

Thêm một lần người bạn xa xa gửi cho bịch chocolate Hawaii. Nó chả là cái dịp gì sấc, tình bạn của tui dzí thằng í cũng bình dị lém (giờ nó có bồ, hai đứa nó hình như xứng đôi ghê lúm, kaka, nói tới đây sao mà bụng dạ tui lâng lâng ghê, tui đang mong ngày nó gửi cho tui một cái thiệp cưới là tui lao ầm qua đó rửa chén phụ nó vào ngày cưới liền) Tui en chocolate nó gửi xong là thi lái xe đậu cái bụp, thành ra tui nhớ món quà đó hoài hoài luôn. 53.gif

Thấy hong? Đó là mới sơ sơ thôi á, mí món quà đó rất nhẹ, rất dễ thương, nó làm tui vui trọn vẹn, nhận mà hong có nề hà chi. Đằng này, quà của u... nặng quá hà. Tui biết u cũng đi làm cực khổ lém, nào thức khuya, nào dậy sớm, nào những ngày nóng hực, nào những ngày tuyết lạnh teo. Tui hong có san sẽ cực nhọc với u được ngày nào mà loáng một cái, đi tong gần cả ngàn "búc" của u, coi sao được.

Cho tui xin cái địa chỉ lè lẹ để tui "tẹng ngược" lại cái máy. (từ nãy giờ, tui chơi nhiêu đó, dzí lại chớp một pô hình làm kỉ niệm, vậy đủ gòy). Đừng nghĩ gì nhiều nha, thực sự u đã làm tui vui, vui lắm rồi á. u là người tẹng wa` sớm nhất cho tui nì, u làm tui thấy Noel này dễ thương ra nhiều quá. Niềm vui đó đủ để tui cười suốt mùa Giáng Sinh này rùi.



Nhân tiện đây tui cũng gửi lời chúc một Giáng Sinh thật an lành và năm mới hạnh phúc đến gia đình của u nha. (hum nay tui dễ thương, há ! ^_^ )í, quên nữa, tui thấy u cũng là thằng con trai dễ thương lắm đóa. :)


p/s: tha lỗi cho tui chuyện tối hum qua tui làm u cáu bạo nhá. Tui sắp ngủ mà u kể chuyện treo cổ làm tui sợ bị nightmare nên tui cúp ngang xương thía đóa.

#27 Yellow-Rose

    Sáng nắng, chiều mưa, buổi trưa đu dây điện

  • 918
  • posts 3,216
    • Gender:Female

Posted 08 January 2007 - 06:36 AM

Tôi cắn môi òa khóc, đau điếng tận tâm can khi về lại căn phòng giờ rất lạnh . Mùa Đông chưa đi khỏi phía ngoài hiên xa, gió vẫn rít thét cuồng loạn . Cái máy hát xưa cũ vẫn nằm im lìm phía góc trái . Ngày xưa, có bác, bác ngồi ngay cửa sổ phía đằng kia, quay lưng đi, cái vẽ tĩnh lặng lúc nào cũng hiện diện trong khi tôi láu táu chạy đến turn on cái dĩa hát rồi ngồi rủ rỉ rù rì

Hãy nói về cuộc đời khi tôi không còn nữa
Sẽ lấy được những gì về bên kia thế giới..
ngoài trống vắng mà thôi
người ơi và tình ơi...


Tiếng khóc như đập vào khung cửa, tôi không kìm được lòng, cái tức tửi vẫn không xua được cái lạnh thấu tim phát ra từ đâu đó sâu thẳm trong lồng ngực . Không tin bác đã đi, không tin căn phòng này ngày mai sẽ không còn bác .

Góc này là chiếc bàn nhỏ, bác ngồi cúi mặt vào trang sách, lâu lâu ngẩng đầu lên hỏi khi nghe tiếng ầm ầm phòng ngoài "bé lại nghịch cái gì đấy huh? Ăn đòn giờ đó nghe" Phía bên này là cái kệ nhỏ, ở trên bác để cái máy hát cũ xì, phía trên nữa là bức tranh người hai mặt nửa trên là người đàn bà với chiếc áo dài trắng, nửa còn lại là người đàn ông trầm lặng, cái nơi mà bác từng chống tay vào cằm và nói "cuộc sống gói gọn trong ấy đấy bé à". Phía bếp, nơi cái phía sau bậc cửa, bác bác lúi húi xào nấu để rồi lâu lâu quay lên "5' nữa thôi, 5' nữa thôi" vào những lúc học về đói ngấu chạy qua bác đòi ăn. Cái tủ lạnh nho nhỏ, có một cái hộc riêng bác chỉ tay vô nói "cái nơi này bác để đồ linh tinh cho bé, cấm ai đụng tới được chưa?" Cái mái tóc chải 3.7, lúc chải ngược ra sau, làm khuôn mặt lúc nào cũng có vẽ kho khó. Nhất là những lúc ngồi nghĩ cái gì một mình. Bộ ghế sopha trước tivi, cái nơi hiếm lắm bác mới ngồi thoải mái không lo nghĩ để lâu lâu lại cười khi có đứa kể linh tinh chuyện trường lớp hay chuyện vô tận không hết về những cánh hoa ước phía trên đồi mỗi mùa hè...

Trong khi ai cũng lo chuẩn bị cho tang lễ, còn tôi, lại không muốn quanh quẩn thừa thải ở đó với những rối bời không lối thoát của chính mình, để lâu lậu lại giật thót mình đắng họng . Nhất là khi nhìn thấy những giọt nước mắt đau buồn trên khuôn mặt hanh hao của cô Thiên, tôi cứng lòng, phóng như bay ra khỏi cái nơi tàn nhẫn đó .

-Sao bé nghe hoài bài hát đó thế ?

Muốn nghe một câu có âm giọng của bác thôi, mà không, đánh đổi mọi thứ để chỉ được nhìn thấy lại nụ cười quen thuộc ngày xưa của bác, làm sao ? Phải làm sao ? Ánh nắng cuối cùng của ngày xuyên qua tấm màng cửa, hiu hắt rọi qua từng vật bé nhỏ Thật đáng ghét khi mọi vật dụng tưởng vô hồn trong căn phòng nhỏ lại là vật mang nỗi nhớ trở về .

-Bác thật đáng ghét, thật xấu, thật ác khi đi xa mà không rủ bé đi cùng .

Đầu óc cuồng loạn như một cơn gió trút ngoài hiên, lạnh căm , xao xác. Không biết bác có lạnh không ? Linh hồn có biết lạnh không ? Nhớ xưa bà nói, nhang có thể làm linh hồn không đi lạc bước và được sưởi ấm . Ở nơi đây không có nhang, không có khói để bắt chuyện được với linh hồn, làm sao con biết bác có khoẽ không? đã đi xa thật xa hay vẫn còn đâu đấy quanh đây ?

Con biết bác buồn lắm, những tháng ngày qua, con hồn nhiên hết lòng với tình yêu riêng của mình, rồi thêm tận tụy thời gian cho mục đích 3,5 năm xong Đại học mà quên mất đi những buổi chiều ghé thăm bác . Quên luôn cả những ngày rằm nấu cơm chay mời bác qua ăn cùng ngoại , quên luôn một góc trái tim phải nhắc nhớ nhìn mái tóc bác, có thêm cọng bạc hay không, quên đi cả nhìn phía sau lưng, nghe giọng nói để biết bác khoẽ, hay mệt mỏi. Để rồi một buổi chiều không hề có lá trút mà bác lại đi, đi thật xa . Con đã không có ở đấy, không hề, để phút cuối "em nhắn lại với con bé ..." Tận phút cuối cùng bác vẫn quan tâm đến con, mà con, con thì sao ?

Cuộc sống quá ngắn ngủi, hạnh phúc lại không trọn vẹn, cuộc đời bác sao buồn đến thế ? Con không hiểu hết được bác, phải không ? Những lần làm bác giận, những lần vô tình như gió sớm, những lần nghịch như sứa, rồi cả một lần chạm tay vào nỗi đau bác không muốn nhắc lại . Thêm một lần ích kỉ, thật chuyện chẳng gì, mà hét tướng lên "cô làm con đau, cô làm con không vui" Rồi cứ thế "con biết mai mốt bác sẽ bỏ bê con cho coi, con sẽ ghét bác thêm một ngàn lần ..." để rồi bác từ bỏ ý định làm lại hạnh phúc đời mình . Tại sao con có quyền có hạnh phúc của riêng mình, mà để bác có, con lại xụ mặt hờn dỗi hay hét tướng lên như một đứa con nít chưa đủ trí khôn để suy nghĩ ? Con hư, hư thật nhiều mà .Nước mắt thật nhiều có bù đắp được chi cho bác lúc này đâu?

Có phải con hư nên lần lượt những người yêu thương con cứ bỏ con đi dần ? Khi nỗi đau cho Nathan chưa dứt, làm sao để chịu đựng thêm ? Giá mà có thể hét lên "ghét bác thêm một ngàn lần" để bác bỏ ý định đi xa thì con sẽ hét cả một đời .

Làm sao để tất cả không là muộn mằng đây bác ơi ?

.!.

Khóc cho một buổi chiều để ngày đưa tang, lòng im lìm như tượng, chỉ có tiếng gió rít và tiếng cô Thiên não nùng ai oán . Cái rét lạnh làm mọi người co ro . Một nắm đất chơi vơi từ bàn tay nhỏ bé của tôi thả xuống, vậy là tiễn biệt bác . Cuộc đời, sau tất cả còn lại gì ở phía tình nghĩa con người chỉ còn một nắm đất để đưa tiễn nhau ? Một hơi lạnh rờn trên sống lưng , chiếc khăn trắng trên đầu bay đuôi về phía sau gió như trêu ngươi một kiếp người ngắn ngủi và nỗi nhớ quặn thắt nằm lại phía trần gian.

-Về đi em, trời lạnh lắm, ốm bây giờ .

Nhìn lại thì mọi người đã về tự lúc nào, chỉ còn anh đứng lại chờ đợi và chắn phía gió . Nhìn lại phía nắm đất rơi xuống, chỉ còn ngôi mộ thẳng băng và vết lấp dài dại quặn lòng . Khi nỗi đau không thể nào hơn được, tôi không thể là chính mình . Bác ác lắm, và dại nữa, ở dưới đấy lạnh lắm, sao một điều đơn giản vậy mà bác không biết ? Bác đừng nằm hoài dưới đấy nữa, có được không ? Sao mọi khi con năn nỉ cái gì cũng được, mà giờ đây, gào thét khản cả cổ, bác vẫn không chìu ?

Lái xe về như vô hồn, đưa tay lấy cái disk nhạc cũ chiều hôm trước đã lấy ra từ cái máy hát nhà bác, để vào .

chỉ cách một mặt hồ mà muôn trùng chia xa ...

Lời hát cuối làm một cơn gió buốt lòng đi qua, điếng người hiểu thấu ngọn nguồn . Chỉ là câu hỏi vu vơ để rồi khi mất đi một dấu yêu thương của cuộc sống mới hiểu thấu lời một câu hát, tháng ngày có cần phải tàn nhẫn đến thế không ?

Giấc ngủ lịm người sau nhiều đêm chập chờn phiền muộn.

-bé có tin là khi một người chết đi, linh hồn họ vẫn còn tồn tại để dõi theo người họ thương yêu hay không ?

Giật mình tỉnh dậy với tay níu giữ khi đôi mắt ấm áp kề bên như những buổi chiều nghịch ngợm xưa. Rồi lại buông tay hụt hẫng nằm vùi xuống, mệt mỏi khan người khi nhận ra tất cả chỉ là giấc mơ. Nỗi đau tận cùng làm con người ta hiểu được cuộc sống không hề là cổ tích .

#28 Yellow-Rose

    Sáng nắng, chiều mưa, buổi trưa đu dây điện

  • 918
  • posts 3,216
    • Gender:Female

Posted 15 December 2007 - 02:05 AM

Đông ơi

Rồi bão tuyết cũng lại ghé về, từng nhánh lá, nụ hoa được bao bọc bởi một lớp ice dày, trong suốt . Tôi lại mặc giọng thằng nhóc càu nhàu "khùng quá" vì lo lắng, để choàng thêm áo, trùm nón len, xách theo máy chụp hình . "cũng là cái thú, nhóc ạ"

Cả khu phố bé bỏng được trùm phủ bởi những giọt trong vắt, trong như thế giới tuyết trong truyện cổ . Đẹp, và lạnh ! Một ngày qua đi, từng khu phố bắt đầu nhạt đi những ánh điện, những ánh ấm áp . Điện mất, bọn trẻ con co ro, nhưng vẫn cảm thấy thích thú khi chen nhau bên ngọn nến, hiếm lắm mới có nhà còn lò sưởi gas cũ kĩ để sưởi ấm.

Thêm một ngày, cái lạnh rơi thêm vào lồng ngực, lạnh buốt, run rẩy . Môi tái đi, bắt đầu những cơn ho khan cổ . Vì mong chờ, vì nghĩ rằng "sẽ có điện lại nhanh thôi" nên cả nhà không ai muốn di tản đi đâu , vã lại, cả mấy chục ngàn người cùng như thế, mình đâu phải là duy nhất, cố chịu đựng thôi .

Đóng cửa tiệm một ngày, rồi lại mở, không nghĩ mở để bán, mà mở để đến sưởi ấm . vậy mà lại làm không kịp . Ai đến cũng than không có điện, rồi hỏi han nhau, đôi lúc cũng phải phì cười vì cái sự bà tám của những người khách dễ thuơng . Có người đến, gọi món rẻ nhất rồi ngồi hoài, ngồi mãi . Có lẽ họ cần cái ấm .

Đi làm về, mẹ anh bảo qua nhà ăn soup . Cười trừ "dạ, con bận" Nhưng rồi anh đến đợi ở cửa . Không từ chối được, để rồi có một buổi tối ấm áp, ấm từ mùi thơm của chén soup, ấm đến sự quan tâm của mọi người . "con nói cả nhà qua đây đi, ở lạnh chịu sao nổi " Anh phụ họa "ừ, qua đây đi, tụi mình có thêm thời gian nói chuyện" . Lắc đầu, rồi lại đưa hai ngón tay lên "tụi mình có chuyện gì mà nói chứ" .

Rồi như mùa lũ năm xưa, ba dắt cả nhà đi di tản tới những vùng có điện để thuê hotel , để có cái điện, cái ấm, có cả net . Nhưng lạ chăn, lạ phòng, lạ mùi, lại không ngủ được . sáng sớm, lái xe đi, ghé qua căn nhà nhỏ để nghe tiếng đàn , để nghe vài câu hỏi han . Dưng thấy mình lạ lẫm, dưng cần những điều rất nhỏ bé .

Vẫn lạnh, vẫn nhớ nhà .

Nhưng rồi lòng như nốt nhạc, vút lên khi nhận được quà Noel sớm , chiếc đàn Guitar bé nhỏ, xinh xắn . "thank you" Rất hạnh phúc, rất ấp áp . Thừa biết nó là chiếc đàn nhỏ duy nhất ở cái thành phố nhỏ híu này , tôi đi nhiều tiệm lắm, nhưng chưa bao giờ tìm ra được . Bên này, người ta lớn con nên thích đàn lớn, đàn nhỏ rất hiếm khi được bán.
"special oder mới có được , học hành lôi thôi là chết với tôi"
(grừ, ngay cả lúc cho quà cũng khó đăm đăm)
"dạ, biết"

Tôi đang có cho mình mùa đông dễ chịu nhất đời , những hạnh phúc bé bỏng, thực tại . không phải hạnh phúc đến từ chiếc đàn, cũng không phải hạnh phúc từ vốn dĩ xưa nay, càng không phải vì bài báo hôm qua . Không ai biết cả, kể cả anh . Chỉ có trời biết, đất biết, và riêng tôi biết . tôi giữ cho mình một bí mật, một câu chuyện lòng, để rồi tận tụy từng con chữ, từng nét cười.

Đang đi qua những câu chuyện đời nghe kể, tôi nhớ cho mình một bài học từ người khác, để rồi mai sau, ước mong sẽ làm được những điều mình tận tụy dặn mình hôm nay . Có khác đi được những gì là vốn dĩ không hở tôi ? Đành phải tự nhủ mình bằng những dòng chữ từ hôm nay để lại vậy .

Thêm một điều rất ấm áp và hạnh phúc cho một mùa Đông dài và lạnh, tôi thấy mình khác đi, đam mê trong từng góc phố, từng khoảng khắc, từng nốt nhạc đằm thắm .
Khoanh tay áp mặt vào và để hướng tai ra phía văng vẳng tiếng đàn, tiếng hát "yêu ai, yêu cả một đời , tình đó quá khắt khe khiến lòng ta đau khổ ...Nhớ cả một trời,Tình yêu kia mà nguời nào quên Lòng vẫn biết nếu yêu rồi một ngày Là đến với đớn đau..." Để rồi ghé qua nhè nhẹ bảo câu vô thưởng vô phạt "vui hay buồn mà hát hay quá"
Và, ánh nhìn rất ấm .

Từng nốt nhạc như khiêu vũ trong cái đầu bướng bỉnh, để rồi rất dịu dàng, với hắn, "ăn cơm hong , me mua luôn cho" khi đi mua đồ ăn trưa, với ông, tôi mang đồ trang trí Noel đến "làm cho căn phòng dễ thương lên chút há thầy", Với anh , lại gật đầu để đưa và đón về một quãng đường sau giờ làm . rồi lại tận tụy lên bệnh viện để chăm bà cụ , và lại bắt đầu nguyện cầu khi nghe giọng nói lo lắng "ko biết qua được ko", khi thấy cái cau mày đau đớn .

Ai bảo đàn ông không khóc ? Lặng người đi lần đầu tiên trong đời khi thấy cái chùi nước mắt từ một người khi nhìn thấy mẹ gầy xọm đi, nằm nói sảng mà hai tay đầy những vết băng vì lấy máu . Lần đầu tiên trong đời, tôi biết nắm lấy tay một người, ước ao sao mình chia sẻ được phần nào. Dù rằng, chỉ mới hôm qua nào đó không xa, chỉ là những kẻ xa lạ .

Ice vẫn còn trên mặt đường, trên từng tán lá, và đêm nay, tuyết lại rơi . Cái lạnh vẫn rối rít ngoài trời . nhưng, tôi ạ, vẫn thấy mùa là những nốt nhạc thật gần .


#29 Yellow-Rose

    Sáng nắng, chiều mưa, buổi trưa đu dây điện

  • 918
  • posts 3,216
    • Gender:Female

Posted 22 December 2007 - 04:43 PM

Đổ vỡ

Bất ngờ anh vung tay, một cái tát cháy da in lên má. Cắn môi, cố giữ mình đứng vững, cố giữ mình không òa lên , nuốt thật sâu cảm giác rát bỏng để lì hết sức có thể trong lúc này

-Nếu có thể, anh cứ tát thêm một cái, em biết bấy nhiêu cũng không đủ để xin lỗi

Hai bên thái dương của anh giật giật, tay nắm chặt, run run, chết lặng, như không tin chính mình vừa đưa tay lên. “I’m so sorry”

Ngay cả lúc nóng giận anh cũng nói được một câu xin lỗi , bởi vậy, cuộc sống đời thường, chưa quá đôi lần có cảm giác trách móc hay thất vọng anh được.

Dường như hai đứa sau những phút mất bình tĩnh, giờ như bị dội gáo nước lạnh . Mặt anh cứ tái dần đi, ngồi rã người ngồi thụp xuống ghế . Bao nhiêu lì lợm ngang tàng đối đầu trong tôi rơi xuống, tan đi.

Cái yên lặng khiến nghe được trái tim mình đau nhói, tôi lao đi, nước mắt không kìm được nữa nhạt nhoà trên khuôn mặt, mặn chát. Biết thừa mình đánh vỡ của anh mơ ước, đánh vỡ sự mong chờ cho một hạnh phúc, một mái ấm, nhưng nếu cứ tiếp tục, tôi sẽ điên mất.

Lái xe như vô định, nghe trái tim mình như ai bóp chặt, đau nhói từng cơn . Một mình, nhớ lại thật nhiều, hối hận thật nhiều những ngang tàng, lì lợm.

Ngày đi lấy áo

Anh nhẹ nhàng “mình đi kẻo trễ”, một phút, 5 phút, 1giờ, tôi vẫn mặc kệ , ngồi gảy đàn, nhịp chân, như cả thế giới chỉ tồn tại chỉ có mình, chỉ để dấu cái cảm giác lắng lo và chực khóc . 2giờ, như mất hết sức chịu đựng, anh hét lên
-Có thôi đi không
Và giằng cây đàn ra. Tôi mím môi, trân mắt nhìn .

Ngày chụp hình

Lại cự với người tới make up, nhất định không chịu để họ chạm vào da.
-Phải make up , chụp hình mới đẹp, sau này còn cho con mình xem nữa chứ
Lắc đầu
-Nhanh lắm, 10’ là xong,
Lắc đầu
-Không có hư da đâu
Lắc đầu
….
….

Cáu, nên giọng gìm trong cổ
-thế bây giờ em muốn cái gì hả ?
-Muốn về nhà

Những ngày học giáo lý hôn nhân, anh hụt hơi chạy theo,
-tại sao tại sao tại sao ?
-cha không giải thích thỏa đáng điều em thắc mắc , em không muốn học

Cứ thêm một ngày, tôi lại dò sự kiên nhẫn của anh thêm một lần mà không hay biết . Anh cáu, tôi lại mím môi thách thức bằng cách đọ mắt ngang tàng.

Thức gần hết đêm, để hôm nay mới nói thật lòng mình, nói hết cả những bất mãn, lo lắng và cả những cảm giác sợ sệt của những ngày sắp đến .
Thùng thiệp mời còn nguyên, chưa gửi đi một tấm nào bên này, cộng thêm quyết định như trời giáng, anh như đã mất hết bình tĩnh . Nhưng, hơn lúc nào hết, ngay lúc này, một mình ngồi đây, tôi thừa biết mình làm sai, phải tự ghánh chịu. Chịu một cái tát, hòan tòan không đủ cho những dự tính và lắng lo của hai bên gần nửa năm trời.

Năm năm cho một mối tình . Mà không hẳn, gần hai năm theo đuổi, một năm đón đưa, hạnh phúc, thêm hơn năm rưỡi chia tay, thêm vài đôi tháng gạt bỏ sự hiểu lầm và quay lại. Nhưng thời gian làm cả hai đứa đều thay đổi . Một người ra đời, công việc, cái mã, địa vị, “quyền lực” làm thay đổi cung cách sống . Những điều nhỏ bé ngày xưa, một người đánh rơi mất rồi .

Một đứa một đứa học thói bất cần từ khi nào không hay, không còn màng đến mơ ước nhỏ bé ngày xưa về một gia đình êm ấm , vài chục đứa nhóc dễ thương quây quần. Cuộc đời, đôi khi chỉ là con số 0 tròn trĩnh cho những vui buồn riêng tư . Và cuộc sống, có lúc lại dạy cho bài học của sự quyền lực, quyền lực là tiền, tiền phải từ chính hai bàn tay mình làm ra, và tháng ngày dạy cho sự ngạo mạn về tuổi trẻ, về những gì mình sẽ làm được, đạt được cho bước đường còn dài lắm phía tương lai .

Sắp bước vào cái tuổi 34, anh mệt mỏi cho những tháng ngày rong ruổi, tìm vui qua đường, để giờ đây cần cho mình một mái ấm, một người vợ và tiếng con nít bi bô. Hơn chục lần anh bảo như vậy, lần nào, ánh mắt cũng ánh lên sự ấm nồng, hạnh phúc

Anh có ước mơ đẹp quá, đẹp như ước mơ tôi cái thời 17. nhưng, tuổi 24 khác tuổi 17, hai ước mơ dưng lạc lõng giữa đời .

Không biết học từ đâu, mà cái ý định một khi lớn lên sẽ có gia đình tan biến hòan tòan. Điều gì khiến tôi trở nên bạc nhược trước tình cảm của anh ? Điều gì khiến những cảm giác lo sợ cứ ám ảnh ?
Một cái tát quá nhỏ, cái đau không đủ xua hết một trời vướng víu, bấn lọan trong hồn.
“em không muốn đám cưới”
Chỉ một câu nói thôi mà vất vưỡng cả mấy tháng trời, chỉ một câu nói mà hôm nay đánh vỡ tình cảm của hai đứa, đánh vỡ những dự định của hai bên.

Anh đang nghĩ gì bên ấy ? Có thôi đau lòng chưa?
Mong đợi từ anh một cú phone, nhưng tôi lại tắt máy. Chẳng biết làm gì hơn, cứ đan tay vào nhau, bóp chặt hai tay mình mà khóc, không biết sẽ nói xin lỗi ba mẹ ông và cả ba mẹ anh thế nào. Cứ ước, giá như anh tập cho tôi quen từ từ, cứ để tình cảm hai đứa như ngày xưa trước đã, sao quay lại chưa ấm bàn tay đã muốn tiến đến hôn nhân ?

Có người mắng, thời bây giờ, chuyện gì cũng do hai đứa quyết định, làm gì có chuyện lệ thuộc người lớn? Dù có nói một ngàn lần thì tôi cũng đã sai rồi, ngay từ đầu đã không có sự quyết đóan, ngay từ đầu cứ như lá theo gió, vô định.
Chưa bao giờ nhận ra như lúc này, mình không chịu đựng đựoc khi nhìn thấy anh đau lòng. Tôi ngồi đây, nhớ lại những khoảng thời gian dễ thương ngày xưa. Cái lúc mà tôi xưa hích mặt lên làm ngầu mặc bạn bè chọc vì khoảng cách 10 tuổi giữa hai đứa . Tôi yêu những lúc bịt mắt anh để choàng lên chiếc khăn choàng cổ tặng anh giữa mùa đông. Mở tay ra, ánh mắt anh sang rực, ấm nồng. Yêu cả những buổi sáng anh ghé qua để “chào buổi sáng, anh đi làm đây”, hích mặt bảo “nhắm mắt, mở tay ra nào” đặt vào tay anh tờ giấy nhỏ xíu rồi đuổi anh đi . Anh ra xe, có lẽ đọc được câu nói “buổi sáng dễ thương nha” nên quay vào đưa tay lên môi, rồi đưa 3 ngón tay làm động tác hết sức dễ thuơng qua cửa kính . Yêu cả những lần hai đứa đi đâu trời lạnh, anh luôn bắt đứng ở trong đợi để xe nổ cho thật ấm rồi mới cho ra, cái cách ngồi ghế khi đi với bạn bè, thỉnh thoảng lại wrapped tay qua thành ghế như muốn cho người ta biết đây là “của mình” , đôi lúc đang ngồi , lại cười phá lên, hỏi tại sao, bảo, đang tưởng tượng cảnh mai mốt có con, hai mẹ con cùng mè nheo giống nhau, . …

Anh đẹp, không phải nét đẹp nam tính mà tụi bạn hay ồ à, anh đẹp trong lòng tôi theo cách khác, đẹp những nhẹ nhàng ấm áp mà cuộc sống đời thường trong lành anh mang lại.

Hôn nhân giết chết tình yêu, ai đó đã nói vậy. Nhưng mẹ bảo, sau hôn nhân, tình yêu không mất đi, mà chỉ chuyển thành một thứ tình yêu khác, như tình thân, có cả trách nhiệm và lo toan cho cuộc sống bình thường.

Dù gì đi nữa, tôi vẫn chưa sẵn sàng đón nhận. Dù gì đi nữa, cũng đã nói rồi, dù gì đi nữa, tách nước đã nghiêng, dù gì đi nữa, cũng không khác đi được.

Anh có chờ đợi không ? Có cho cơ hội tôi thêm một vài năm không ? Có để tôi sống hết mình cho những ước mơ của mình không?
Có phải tôi ích kỷ cho mình và gia đình ? Có phải tình cảm chưa thật đủ ? Có phải một năm rưỡi xa nhau, một tình cảm khác đã thoáng trong đầu ?
Ông bảo, sẽ không tìm được người nào hơn anh đâu. Cái hơn trong suy nghĩ của ông nào phải “cái hơn” tôi cần, nhưng cũng thừa hiểu, khó tìm được người thứ hai nào giống anh.

Mà lạ, mình từng làm cái gì cũng ít khi nào tiếc nuối, ân hận, sao lần này, day dứt mãi ? Không biết, không muốn nghĩ, mà sao cứ nghĩ hòai, nghĩ mãi …

Lại lái xe lên chổ xưa, ngồi vặn tay cho tiếng nhạc trong quả cầu nhỏ tí tách, nhớ lúc anh ngồi rã xuống ghế, nhớ hai bàn tay ôm đầu ngồi như tượng, nước mắt lại nhạt nhòa “hay mình dừng lại ?”

Bắt đầu rối trí, sẽ lại theo gió, cam chịu và vô định, biết đâu sẽ khác đi, hay cứ thế này, lì lợm, để vút bay đi cho mình, để đau lòng người mình yêu thương ?

Vất vưỡng với đời, với buổi sang lạnh buốt người, dưng nhớ đoạn thơ vô tình đọc đâu đó những ngày rất rất xa

Từ buổi về đây sầu lại sầu
Người xa vời quá, ai thương đâu
Tôi đi ngửa mặt trên hè phố
Xem những cành cây nó cưới nhau.


#30 Yellow-Rose

    Sáng nắng, chiều mưa, buổi trưa đu dây điện

  • 918
  • posts 3,216
    • Gender:Female

Posted 06 March 2008 - 02:42 AM

chia sẻ với mọi người bài hát đầu tay của YR :)

Bản du ca tình yêu



nếu hong nghe được link trên thì click vô link http://tamgiao.com/BanDuCaTinhYeu_NguyenDongHa.wma , hay vô đây cũng được :

http://www.handy.com.vn/index.php?option=c...ew&id=81341

Lyrics:

Bản du ca tình yêu

Thương anh, rằng thương anh
Ước mơ rất trong lành
Thương anh , được thương anh
Nguyện mẹ cha chắp cho đôi cánh

Bao đêm ngồi bên hiên
Ngắm sao ước mong thầm
Con tim còn ngây thơ
Nhớ thương đây lúc đầu

Trăng ơi giờ lên cao
Có hay màu thương mến
em mong thành mây xanh
ghé thăm người bên ấy

sao đêm còn trên cao
Trăng khuya giờ vương buồn
Mẹ cha đã từ chối
ối a
lòng đau hoài ...

Em đi tìm
tìm ai
em tìm ai
Có một người hẳn đã quên người xa
Em nhặt đâu đó câu hát của gã du mục
Khi hát ngước cổ lên
ôi sa mạc
ta khát vì ai ...

Thương anh rằng thương anh
Ước mơ rất trong lành
Em đi tìm gặp anh, tìm hoài, tìm mãi mãi
Một ngày
rồi một tháng
lại một năm
ta khát
khát cháy lòng
ôi ta khát ... một vòngtay!

Feb 14. 08

#31 NangThuyTinh

  • Ban Điều Hành
  • posts 2,005
    • Gender:Female
    • Location:cõi mênh mông

Posted 06 March 2008 - 03:40 AM

Yose ơi, bài hát rất dễ thương, nhẹ nhàng, âm điệu vui, ...ai hát vậy hở Yose, nếu đúng là Yose nữa thì tuyệt rồi, tiếp tục sáng tác nữa đi Yose nha ! 6.gif

#32 Yellow-Rose

    Sáng nắng, chiều mưa, buổi trưa đu dây điện

  • 918
  • posts 3,216
    • Gender:Female

Posted 06 March 2008 - 03:49 AM

YR nhờ chị đưa cho anh bạn cùng công ty thu âm ở VN, người hát tên Băng Tuyền nào đó . YR hát được một góc nhỏ như cô ca sĩ đó thì còn nói gì :D YR hát dở òm hà .
Với bài này thì YR thích người hát có giọng thật trong trẻo thêm xíu, con nít một xíu, hát nhanh hơn ở đoạn đầu thì đúng ý YR hơn .
Cám ơn Nắng chạy vô nghe nha, YR hồi hộp lắm, ko biết nó ra sao, vì người ta nghe nghĩ khác, tự YR nghe thì YR nghĩ khác nên muốn nghe nhận xét thiệt bụng thiệt dạ lắm .


#33 NangThuyTinh

  • Ban Điều Hành
  • posts 2,005
    • Gender:Female
    • Location:cõi mênh mông

Posted 06 March 2008 - 04:14 AM


Tiếng hát cô này cũng khá trong trẻo và thanh rồi mà Yose, vừa mới nghe Nắng còn nghĩ là cô ây có hát trong ca đoàn, nếu Yose muốn trong và thanh hơn nữa, thì chỉ có các cô hát nhạc thánh ca thôi hà, âm hưởng nhạc của Yose hao hao của Đức Huy, ( là nhận xét riêng của Nắng thôi Yose nha ! ) ......
Rất dễ thương, du dương, nhẹ nhàng ......Nắng nói thiệt đó ! ....

#34 Midnight

  • Administrators
  • posts 308
    • Gender:Male

Posted 06 March 2008 - 06:00 AM

cái Yose đa tài hỉ?

#35 DongSaBang

  • Members
  • posts 281
    • Location:Cánh Đồng Chung

Posted 06 March 2008 - 02:11 PM

Cô bé, cô bé giỏi lắm! Tui thành thật khen cô và rất hảnh diện vì cô nhé! Tui phải na bài này qua bên kia. Tui, người thích nhạc :-))

#36 Yellow-Rose

    Sáng nắng, chiều mưa, buổi trưa đu dây điện

  • 918
  • posts 3,216
    • Gender:Female

Posted 06 March 2008 - 06:37 PM

mới có chút xíu ban đầu mà được ủng hộ tinh thần rồi . thiệt là quí mà . cám ơn mọi người nhiều thiệt nhiều nha em63.gif

#37 Yellow-Rose

    Sáng nắng, chiều mưa, buổi trưa đu dây điện

  • 918
  • posts 3,216
    • Gender:Female

Posted 27 March 2008 - 09:14 PM

Bạn đời
có chút thời gian, viết về 5 người bạn thân nhất trong đời

1. Cố

ba tuổi, bạn thân nhất của tôi là cố. Chị tôi năm tuổi, đã có bạn hàng xóm để chọc nhau. Em tôi gần tuổi, chỉ biết ngủ, khóc, ăn rồi lại ngủ. Mẹ đi dạy, không ai coi ngó ba đứa, thành ra đem gửi cố. Nhà cố có cái cột mối to đùng trước sân, mái tranh bạc rã ở phía ngó lên, tường đất xiêu vẹo, mỗi khi có mưa là bong bóng phập phồng đầy sân. Cố không còn răng nữa. Tôi là bạn của cố, nên quanh quẩn bên cố, coi cố nướng củ khoai lang cho ăn, coi cố cầm cái chổi quét nhà với cái lưng còng sát, có hôm lại mong ngóng cố đi ra ngoài về để mua cho cái bánh tráng mì. Cố nghèo, nghèo mạt rệp, tiền không có, của không có, nhưng tình thương thì bạt ngàn, nên tôi đánh bạn với cố suốt thời thơ ấu. Tôi là bạn, nên thích làm cố vui bằng cách cầm cái xỉa gì cho nát trầu trong cái ống đồng bằng đôi cánh tay gầy khỏng kheo của mình , để khi nát hết, cố chỉ cần bỏ vào miệng móm mém cho đỡ thèm, khỏi cần nhai. Rồi thỉnh thoảng tôi lon ton vô góc nhà lấy cái lon, rồi ghé nó vào miệng cho cố nhổ nước trầu đỏ lòm vào. Tôi thích cố còn hơn thích cái gì ở đời.

Khi tôi bắt đầu đi học, lớp mẫu giáo trường làng nằm trên con đường đất đỏ, mỗi mùa mưa là trơn trợt. Đi phải bấm chân mới khỏi té. Chỉ mới đi học thôi, mà cứ trưa trưa là thấy cố đội cái nón lá rách tơi bời chống gậy đi vô lớp, run run: “cô cho cháu tui nó về nó ăn bột mình tinh” Giờ lớn, mỗi khi ăn bột mình tinh là nước mắt chan vào chén mà không thể ngừng đươc.

Khi quanh lớp mẫu giáo có bán mấy bịch kẹo xanh đỏ, ngon nhất là bao kẹo đường phèn nho nhỏ, tôi vòi, cố đâu có tiền mà mua. Nhưng mà tôi cứ khóc ỉ i suốt cả quãng đường về , thế là hôm sau đi học, cố tới năn nỉ cô bán hàng rong “cô bán thiếu cho tui một bịch, cháu tui nó thèm lắm, mơi mốt tui có tiền, tui trả” Tôi ngậm kẹo ngọt tê lưỡi và cười như có nắng, thế là cố vui, móm mém cười.

Mỗi buồi sang đi học ngang nhà cố, cố dúi vô tay khi thì củ mì luộc, khi thì củ lang được bọc trong lá chuối khô, dặn mang theo, khi nào đói thì ăn. Có một lần một thằng trong lớp leo lên bàn, đạp trúng , thế là nó dẹt ra, tụi bạn cười ầm ĩ, tôi dị nên khóc òa lên, chạy về và giận cố mấy ngày.

Hễ cứ mùa nắng là tôi bị đổ máu cam, người thì gầy nhom mà cứ bị hoài nên dễ xỉu, cố biết nên hễ cứ trưa trưa nắng là thấm cái khăn ướt rồi mang xuống, ngồi ở ngoài cửa sổ, lâu lâu với cái khăn vô lau trên trán cho tôi. Những ngày cố bịnh không xuống được thì cố nhớ người dặn cô giáo Liên, dặn đi dặn lại hoài. Thành ra mỗi khi tôi bị chảy máu cam là cô cho một đứa trong lớp đi múc nước tưới lên tường đất cho ướt rồi cho tôi dán mặt vô đó, hít thật mạnh vào trong cho bớt chảy máu cam.

Chị tôi xinh xắn, khõe mạnh, lanh lợi, nên bạn bạt ngàn, và luôn là thủ lĩnh của xóm, còn tôi, gầy nhom, ốm đau quanh năm suốt tháng, chỉ có mỗi cố là người đi hái lá về tắm cho bớt rôm sẩy, bớt ghẻ chốc, chỉ có cố ru hà ơi mỗi buổi ngủ trưa, chỉ có cố xức dầu vô rốn, vô hai màng tang hay chấm vô mũi, mỗi khi trời trở lạnh, sổ mũi, nhức đầu; chỉ có mỗi cố là bạn, người bạn mà cả đời cứ nhớ mãi cái mùi trầu thơm lựng. Cố chưa bao giờ nói xạo, trừ một lần, chỉ một lần thôi, mà lại là lần cuối cùng.

Trưa, cố ru tôi ngủ, còn hứa “con ngủ ngoan, chiều dậy cố cho ăn bánh tráng mì” Tôi cứ nằm khóc ỉ i, muốn đi đuổi gà còn thích hơn là ngủ trưa. Thế là cố chống gậy đi mua bánh tráng mì, cố đem nhúng nước nửa cái để hai cố cháu ăn, (cố không có răng nên ăn bánh tráng phải nhúng nước cho bã ra mới bỏ vô miệng) ăn xong cố nhét nửa cái còn lại vào vách lá rồi bảo chiều cố cho ăn. Cố còn nói khi nào có tiền, cố mua bịch đường phèn hai đồng cho tôi ngậm ngọt lịm nữa. Khi cố có tiền, nghĩa là khi mẹ nhận lương. Vì tôi biết, chỉ có mẹ mới cho tiền cố thôi, còn người ta, người ta hay hắt hủi cố lắm. Mà hôm nay là ngày mẹ sẽ nhận lương, vì mẹ có nói khi sáng rồi.Thế là hai cố cháu chìm vào giấc ngủ trưa.

Lần đó cố xạo, cố ngủ hoài, thôi dậy nữa, để tôi nằm đó khóc tới chiều khi mẹ dạy về tới đón. Rồi họ làm cho cố một cái nhà hoa bằng tàu lá dừa và hoa dắt xung quanh, có cả đội kèn tới ò í e suốt đêm. Nửa cái bánh tráng mì của cố để dành chiều ăn, người ta mang vất đi. Tôi lẫy cố từ đó, vì cố đã thất hứa. Và không biết rằng cố đã chết. Khi biết thực cố đã chết thì tôi đã hai mươi tuổi. Tôi vẫn nhớ như in ngày về quê thăm, thắp nhang và nhìn vào bức hình thờ của cố mà quặn lòng “sao cố khác ngày xưa vậy cố? nhớ cố hồi xưa hiền từ lắm mà, sao tấm hình này, cố khắc khổ quá vậy?”

Tôi khóc, không biết mình khóc vì lẽ gì, vì sự mất mát một yêu thương trong đời, hay vì cái vẽ khắc khổ mà cố mang trên khuôn mặt ?!


#38 Yellow-Rose

    Sáng nắng, chiều mưa, buổi trưa đu dây điện

  • 918
  • posts 3,216
    • Gender:Female

Posted 31 March 2008 - 11:38 PM

2. Ông nội

Ông giống cố, giống nhiều nét lắm, càng già càng giống, thành ra khi không còn cố thì tôi quanh quẩn với ông. Nội hiền như cố vậy, ít nói như cố vậy, cái không gian của ông và của tôi, cũng như không gian của tôi và của cố ngày xưa, không có nhiều lời nói, im lặng nhiều hơn. Chuỗi tháng ngày của tôi ở Quảng, chỉ thực sự bình yên ở những lúc tôi bên cố hay bên ông.
Ông chỉ khác cố là không ăn trầu, mà cứ hút thuốc, hút nhiều lắm, hút nhiều tới mức tôi cứ ngồi gần ông trên cái lan can riết đâm ghiền cái mùi khói thuốc của ông bao giờ không hay.

Thôi thích ông nhiều lắm, vì vậy làm cái gì, tôi cũng thích làm cho ông. Cứ mỗi chiều chiều, tôi lén ra giếng thả gàu xuống xách nước lên tưới cho mấy cây thuốc bổi lá to thật to ngoài sân sau. Khi nó lớn, nội cắt vô, xắt thật mỏng, phơi khô, làm bổi thuốc cho bà mang bán. Còn cái vụn, nội chỉ tôi nhấm nước miếng ra ngón tay, thật khéo chạm vô góc giấy vở, lật đôi tờ giấy thật mỏng, cắt nhỏ, rồi vê bổi thuốc vô, làm điếu thuốc cho nội hút. Tôi làm riết nên nhuyễn lắm. và còn có một mơ ước nhỏ trong lòng, mai mốt lớn lên, tôi trồng cây thuốc bổi cho ông, làm thuốc, tôi sẽ cho ông hút nguyên bổi dài, thật đẹp và nguyên vẹn chứ không chỉ là cái vụn như bây giờ .

Chị tôi nghe lời bà, cứ theo rình ông hút thuốc là về méc bà, nên ông bực, còn tôi đi theo vấn thuốc cho ông hút, nên ông thương. Nhiều khi tôi lại nghĩ khác, tại ngày xưa cố thương tôi, khi cố không còn thì ông thương tôi coi như tạ lỗi với cố, hay tại tôi ngoan nên ông thương?

Tôi có nội nên vẫn ko bạn bè, chỉ quanh quẩn trong sân, nội sai đuổi gà thì đuổi, chiều chiều cầm chổi quét sân trước sân sau. Tôi học cách tém của cố nên quét rất khéo, tém bếp cũng tém rất gọn. sân rất rộng, nên khi quét xong là tôi ngồi thở rất lâu, mệt vô cùng, nhưng biết, nếu quét sạch, đến chiều tối, bà nội sẽ kêu vô cho ăn cơm tối cùng. Bà nấu có món, nên tôi thích ăn lắm .

Ông thường cho tôi ăn sáng cùng với cơm tấm và muối mè. Buổi trưa có gì ngon là ông lại dói tôi xuống, ông hay gắp đồ ngon bỏ vô chén cho ăn, chỉ nói có 1 câu có hai chữ thôi “ăn đi”. Có khi bỏ đồ ăn vô chén rồi đem lên nhà, khẽ bảo “ăn đi, đừng để trẻ nó dành”

Bà tôi có một cái roi mây, đứa nào không ngủ trưa là trót trót, đau tới mức thút thít hết một buổi trưa vẫn không hết . Chỉ có ông là chưa bao giờ đụng tới nó để phạt đứa cháu nào. Ông chỉ nói đơn giản “ngủ đi con” Ông cho một cái gối nhỏ, cái gối đó mới nhất, sạch nhất, còn ông gối cái gối cũ mèm. Tôi thích vén áo sau lưng, ịn lưng trần xuống nền xi măng , nghe mát rượi cả hồn. Cái nền xi măng này ở gian thờ nhà giữa, bà thì bảo con gái không được bước lên gian thờ, còn ông thì khác, bảo lên ngủ trên đó cho mát, cho sạch. Ông ngủ ở đâu được, thì tất tần tật bọn cháu của ông cũng được ngủ ở đó, không phân biệt gái trai chi hết. Ông có cái quạt mo cau tự làm, nó thổi mát không biết bao nhiêu buổi trưa cho tôi. Ông lại còn chỉ tôi cách cắt mo cau làm quạt nữa, cái quạt cho ông thì lớn, cái cho bà thì bé hơn một chút, nhẹ hơn, còn cái cho tôi be bé, đủ vừa tay cầm, mà quạt lâu không mỏi tay. Chiều ngủ dậy, ông đưa cho cục đường muỗng đen với miếng bánh tráng, lại bảo “ăn đi”. Tôi biết đó là phần mà ông lấy lén từ phần bà sai đem ra đồng cho mấy người làm công ăn xế.

Nếu hôm nào trời nóng quá mà ngủ không được, ông rình rình thấy bà ngủ rồi là ông khều tôi đi, ra đứng ngòai bóng cây nhãn đầu nhà để đợi ông cà rem đi qua . Ăn cà rem những ngày xa xưa đó, mát rượi và ngọt lịm như ngày xưa được cố cho ăn bịch đường phèn vậy

Ở nhà quê, nghèo, nên người ta hay ăn cơm tối khi nắng còn để khỏi phải thắp đèn tốn dầu . Bà cũng vậy, chiều tối là dọn buổi tối lên, buổi tối lúc nào cũng là bữa cơm ngon nhất, còn có thêm món canh nữa. Tôi nhớ như in, ông bà và tôi ngồi trước thềm lan can ăn, đó là những buổi chiều tuyệt vời khi bữa ăn có gió mát và được nhìn trời đất. nhưng có bà là tôi bắt đầu rụt rè, ăn cơm toàn ngó xuống, không dám gắp, ông đợi bà quay đi là lùa thức ăn vô chén tôi, háy mắt như bảo “ăn đi”.

Nhà nội có duy nhất một cây dừa xiêm, nước nó ngọt lắm. Bà thì bảo để bán lấy tiền. Nhưng đợi lúc bà đi đâu đó, ông lật đật hái dừa, chặt thiệt lẹ rồi kêu tôi lại, bảo uống đi, mát lắm. Uống xong, hai ông cháu đem xác dừa phi tang ở vườn sau, lấy lá che lên thật nhiều để không ai biết, có lần bà về sớm, hoảng quá, hai ông cháu chỉ biết vất vèo vèo qua bên rào bà Mai Lý, cái nhà mà cả gia đình đi làm ăn trong Nam hết, chỉ còn cái nhà hoang thôi..

Sau bà hay bán nhang giấy cúng, tôi học cách xếp, rồi khi trở nên rành rẽ, chiều nào cũng xuống xếp đến tối mịt, xếp nhanh, và nhiều. Ông thì hay mỏi mắt đau lưng, nên bà giao bao nhiêu, tôi xếp hết, xếp luôn phần cho ông để ông có thời gian đứng lên đi ra đi vào , có khi lén đi hút thuốc nữa. Có ai tới mua nhang giấy, đèn cầy, hay cau trầu ở nhà, ông bán rẻ rề hà, rồi lấy tiền, dẫn cháu lên ngõ chợ Chùa ăn cháo lòng, xịn hơn thì ăn tiết canh.

Mỗi khi có giỗ chạp, đi học về đói run tay, nghe mùi thơm là muốn xỉu. Nhưng dù đói đến mấy, thì vẫn phải đợi cúng xong mới được ăn, vì theo lời bà, ăn trước là hỗn với ông bà tổ tiên, sẽ bị phạt . Ông thì khác, hễ thấy cháu đi học về là biết nó đói, lên bàn thờ giả như chùi bụi, như thắp nhang, để rồi chôm đại một gói ram bỏ vô túi đem ra gói tàu lá chuối rồi dúi vào tay tôi, hối “ăn đi con”
Có một lần, tính bưng tô bún nhỏ trên bàn thờ thì bà đi lên, hỏi ngay “ông làm gì đó” ông bối rối xạo “ờ, tàn nhang nó rớt vô, tui lấy ra” Tự nhiên thấy tội ông quá chừng.

Có những lần cúng ngoài đồng, bà sắp chè, xếp thức ăn vô trạc để ông ra đồng cúng cái mã ngay ruộng nhà. Ông ghánh một đoạn, rồi ghom hết vô một đầu trạc, bỏ tôi lên một đầu trạc, lấy một chén chè, bẻ cho một cái nhánh cây khô rồi bảo “ăn đi”, rồi ông ghánh ra đồng. Cúng xong, giữa trời thanh gió mát, hai ông cháu lại ăn thêm một phần cho no bụng, ông bắt thêm cho tôi con chuồn chuồn, ngắt cánh cho tôi cầm chơi rồi mới ghánh về.

Ông có tật thích đi hoang, nghĩa là chu du đây đó. Ông có chiếc xe đạp cọc cạch, cứ bán phắt đi rồi lang thang một mình từ nơi này đến nơi khác, đi kiểu như cho thõa chí tang bồng, cho khuây khõa cuộc đời vậy. Chẳng làm hại ai, chẳng làm gì nên tội. Cứ đi và đi như vậy, không nói trước với bà dù chỉ một lời. Ông có một cái nốt ruồi ở chân, ông bảo nó là nốt ruồi chân đi. Rồi ông bảo, mai mốt tôi lớn, tôi cũng có y chang như vậy. Tôi hỏi sao ông biết, ông chỉ cười thôi.

Ông có một quyển tử vi dày cộm, viết bằng chữ nho, ông hay ngồi trên cái bàn nhỏ chổ gian thờ, đeo kính và săm soi , rồi dịch ra , đọc cho tôi nghe. Người viết quyển tử vi là ông cố. Ông cố biết trước giờ nào chết, viết ra giấy, viết cả những dặn dò cho con cháu để mai tang theo ý ông. Bói toán, hay đi xem bói thì tôi chưa một lần tin, nhưng tử vi, điều mà tôi chứng kiến tận mắt, nghe tận tai thì nó đúng một cách lạ lùng. Trong đó có chuyện mà tôi nhớ hoài, đó là ông ba Cúc, năm 53 tuổi, sẽ bị nạn lớn và sẽ bị chết, nếu ăn hiền ở lành thì trời chuyển mạng , chỉ bị hư một mắt. Ai cũng sợ lắm, đến lúc ông Ba 53 tuổi, gần cả năm chẳng bị gì, sắp qua tuổi khác, cả nhà thở phào nhẹ nhõm, dưng ngày cuối cùng, ông đang đứng ngoài sân thảnh thơ nhìn trời mây, dưng có người vác tre đi ngang, quay sao đó mà tre xiên vào mắt ông, thế là từ đó, con mắt trái của ông vĩnh viễn không nhìn thấy gì nữa.

Quyển tử vi còn chấm ông có mấy người con, bao nhiêu trai, bao nhiêu gái. Khi đã đủ số con cái như trong sách, nhưng nội vẫn còn mang bầu, rồi sinh thêm hai người con. Nhưng rồi chỉ vừa chập chững biết đi là họ lại bị chết. Tử vi chấm cho con trai thứ của nội là ba tôi, rằng có ba đứa con thôi, năm qua 40 tuổi sẽ đi rất xa, xa qua cả biển, và cuộc đời sẽ có một biến chuyển theo hướng khác đi. Mà đúng thật, qua 40 tuổi, gia đình tôi sang đoàn tụ với phía ngoại bên này. Xa cách cả một đại dương và 12 múi giờ.

Sống bên ông, tôi tin về phía thế giới thứ ba, tin có kiếp sau. Ngày cố mất, ông nằm mơ thấy bà cố, rồi đang đêm, cây ổi phía cửa sổ rung gió thật nhiều, bà nội sợ lắm, quì xuống khấn. Tôi không còn nhớ hết chuyện lần đó, nhưng niềm tin cố về là thật. Hôm sau ông dắt tôi đi, mua cho tôi một bịch đường phèn và một cái bánh tráng gạo thơm lừng những chổ nướng hơi quá lửa . Ngày xưa cố nghèo nên chỉ mua bánh tráng mì, nó rẻ hơn nửa giá bánh tráng bột gạo. Ăn cái bánh tráng gạo nó ngon hơn nhiều lắm, tôi bảo ông, hồi xưa cố thèm bánh này lắm mà hỏng có tiền mua. Dưng ông khóc to lên như con nít. Nhưng rồi nhớ lại tôi đang giận cố lắm, đi xa đâu mà không rủ tôi đi, lại còn thất hứa nữa nên từ đó về sau, tôi ráng không nhắc tới cố nữa.

Có một đêm, ông nằm mơ thấy ông cố về than rằng, nơi chôn ông, do địa chấn nên đất một phía bờ tụt xuống, ông bị nằm nghiêng, đau và mỏi người lắm. Ông choàng tỉnh, gọi con cháu trai xuống đào lại mộ ông cố lên, và đúng thật, một nửa xương bên nửa mình nằm tụt xuống , một nửa xương nằm bờ trên. Người ta san cho bằng đất rồi chôn lại cho bằng phẳng. KHi đã xong mọi việc, ông lại nằm mơ thấy cố về và nói giờ cố nằm yên được rồi, hết đau rồi. Và từ đó về sau thì nội thôi mơ thấy cố nữa.

Có một thời nội nuôi nhiều vịt lắm, thế là ông bắt đầu tháng ngày lùa vịt từ đồng này sang đồng khác. Ông biết tôi thích ăn thịt vịt bằm nhuyễn đổ bánh xèo (đó quả là một món xa xỉ), thế là lâu lâu ông bắt con thiệt mập, lén đập cho nó què giò nói xạo với bà nội là con vịt đó nó bịnh, chết giữa đồng , (bà nội tôi tinh lắm, có thể đếm bao nhiêu con vịt trong một đàn, bao nhiêu trái đừa trên cây, mất trái nào, mất con nào là biết tất, không ai qua mắt bà được) rồi đưa cho mẹ tôi, nói là con vịt này nó bị yếu, đi không nổi, thôi đem làm thịt bằm ra đổ bánh xèo cho tụi nhỏ nó ăn.
Mỗi bận tới giờ đem cơm, tôi hay xin bà cho đem ghi gô cơm cho ông, dù ngày mưa hay nắng. Tôi bé xíu, đội cái nón cời rách, lỏm bỏm lội ruộng đi tìm ông mà lòng lúc nào cũng như đi lạc vào thế giới cổ tích . cám cảm giác đó nó còn thơm nồng tới tận giờ.

Hồi đó tôi nhát lắm, làm cái gì cũng sợ, nhưng có lúc lại lì không tưởng được. Hôm nào biết có đồ ăn ngon, tôi vừa run rẩy, vừa ngó trước ngó sau rồi vô mở gạc măng rê, nhón lấy thêm ít đồ ăn, bỏ vô ghi gô cho ông rồi mang đi. Có khi ông hỏi “sao hôm nay nhiều đồ ăn quá vậy con?” tôi chỉ biết dạ nhỏ híu, sợ ông hỏi thêm. Tôi thích ngồi ngoài cái chòi nhỏ nhìn vịt nằm ngủ, nhìn dòng nước lăn lăn, coi ông ăn, và nói toàn chuyện trên trời dưới đất với ông. Có khi chẳng nói gì, nằm nghe gió liu riu qua mái tóc lơ thơ cũng thích lắm rồi.

Ông bị rụng răng sớm như cố vậy, nên ăn uống cái gì cũng phải mềm. Mít ráo ông ăn không được, nên toàn ăn mít ướt thôi. Bà hay sai ông đi vỗ mít, trái nào vỗ bịch bịch sắp chín thì hái vô bán. Tôi nhớ như in từ mùa trước cây nào ráo, cây nào ướt, nên cứ theo ông qua những cây ướt thật ngon là bảo ông đừng hái . Để nó chín thơm lừng cây, rồi hai ông cháu đập cho rớt cái bịch, tự bể ra, lấy tay xoắn ăn. Ăn tới no căng bụng, ăn tới ngọt hết cả người mới thôi.

Tuổi thơ tôi có những đêm trăng thật đẹp ngồi trên lan can nghe bà hát hò Quảng, nghe hát “tát nước đầu đình” nghe hát ca dao, câu đối, tôi thương lắm, thương cái mùi trầu của bà nghe giống giống mùi trầu của cố ngày xưa. Nhưng trong sâu thẳm, tôi vẫn có những điều không công bằng khi nhớ về ông nhiều hơn, thương ông nhiều hơn . Tự dưng nhớ ra một điều, hình như ông chưa ngầy tôi, chưa bao giờ, dù chỉ một lần.

Ông có người thương, cái mà người đời gọi là tri kĩ, chỉ có mỗi tôi mới được biết thôi. Đó là một người đàn bà ở vậy cả đời, hiền như cố, và nghèo. Bà Hòe thương ông khi còn son trẻ, ông có vợ rồi, bà ở vậy luôn. Khi về già, ông thấy bà nghèo khổ quá, lâu lâu, lén xúc ít lúa bỏ vô bao rồi chở theo tôi ngồi phía sau, lên thăm bà. Tôi không nhớ về bà nhiều lắm, chỉ nhớ hai ông cháu lên đó thì thật sự bình an trong lòng.

Mỗi lần Tết hay hè về thăm quê cũng rất bình an trong lòng. Sáng mùng 1, ông hay dắt tôi đi tảo mộ, đi thắp nhang, chỉ cho tôi biết nơi cố nằm, ông còn dặn nếu sau này ông chết đi, tôi cũng đừng quên đi thăm mộ cố. Đó là một ngôi mộ nhỏ chôn ở phía Phú Châu, nơi một nhánh nhỏ của dòng họ ở đó. Có năm, đến thăm mộ, thấy mộ bị bò vẫy, hất đất ra, phá mất một phần mô đất của mộ, tôi giận cái bọn đi chăn bò ghê lắm. Nghĩa tử là nghĩa tận mà đến khi nằm cũng không được một nấm mồ yên ổn. Tôi với ông vô làng mượn cuốc ra , cuốc đất vun lại. Đến khi về thì bộ áo quần mới tinh của ngày tết đã bụi phủ và cỏ giăng đầy người, nhưng nhẹ lòng.

Ông và Cố làm cho tôi tự hào vì mình mang một nửa dòng máu Quảng trong người. Ai cũng bảo từ khi tôi còn rất bé, rằng tôi giống Cố và giống ông ghê lắm, giống lạ lùng. Tôi hãnh diện vì điều đó, hãnh diện cả hai ngón tay út lạ lùng của mình. Bạn bè cứ nhìn vào là phá lên cười, nhưng nhớ vốn từ bé rồi, trong lớp học, khi đưa tay xin trả lời bài, tôi luôn cố cho chúng bạn và cô giáo thấy cái ngón lạ lùng đó. Ông tôi hãnh diện bảo “có tật là có tài”, còn tôi, hãnh diện vì “giống cố và giống ông”.

Người đàn ông khóc nhiều nhất trong đời tôi là ông. Ngày tôi còn ở, chưa một lần thấy ông khóc ngoài lần đầu khi tôi nhắc về cố, vậy mà, từ khi biết đi xa, ông lại rơi nước mắt. Tôi đi học xa, ông khóc, ngày tôi về, ông cũng khóc. “bây biên thơ về, ông bây đọc rồi khóc miết thôi” bà bảo vậy. Sau dần tôi nhận ra, ông yếu đuối đi, khóc nhiều hơn. Trên tay lúc nào cũng cái khăn, chùi hoài, để dấu nước mắt, mắt đỏ hoe, càng già, ông càng khóc nhiều, khóc như con nít. Nói cũng không ra lời “ờ , con đi mạnh giỏi”, “ờ, con về đó hở con”
“ông đừng có khóc, ông cứ khóc vậy làm sao con đi nổi” tôi cứ cắn môi nén nước mắt rồi gào lên như vậy để trốn tránh cái đau trong lồng ngực, ông ừ ừ run rẩy, vậy mà cứ khóc hoài, khóc cho đến lúc chiếc xe đi xa mịt chỉ còn lại vệt bụi mù của con đường đất phía quê .


#39 Yellow-Rose

    Sáng nắng, chiều mưa, buổi trưa đu dây điện

  • 918
  • posts 3,216
    • Gender:Female

Posted 11 May 2008 - 03:06 PM

Món quà nhỏ cho me nhân ngày mother's day. Bài nhạc phổ từ bài thơ "Bội Bạc" me viết năm mẹ 19 tuổi . Có thể mẹ quên mất mẹ đã từng làm bài thơ này, nhưng quyển sổ năm xưa con chép lại vẫn còn lưu giữ . Thêm vào âm điệu để làm một món quà, cầu mong me luôn khõe mạnh, hạnh phúc, bình an trong lòng và nhất là luôn trẻ hoài đẹp mãi .
love, always
N.

Nỗi Niềm

Nhạc: Nguyễn Đông Hà
Thơ: Nguyễn Đông Phương

Please Login or Register to see this Hidden Link

> Please Login or Register to see this Hidden Link

height="400" width="450" autostart="{option}">


Link: http://tamgiao.com/Noi%20Niem_NDH_NDP.mp3

#40 Yellow-Rose

    Sáng nắng, chiều mưa, buổi trưa đu dây điện

  • 918
  • posts 3,216
    • Gender:Female

Posted 25 October 2008 - 05:34 AM

Hạnh phúc đôi khi là hạt cát,
thả lên trời cho gió cuốn bay đi ...


chỉ sau đôi ngày lạnh bất ngờ và hiu hắt, dưng cả phố bỗng trầm đi, buồn rầu. Tôi gượng dậy ngồi nhìn ra ô cửa, dưng thấy cả khoảng trời bạc nhược đi. Mẹ đi vào, trên tay là tô cháo nóng, ly thuốc kèm ánh mắt xót xa

-ăn đi con, rồi uống thuốc, mấy hôm thôi mà xanh xao quá

Tôi nhìn mẹ yêu thương, giờ tôi đã lớn lắm rồi mà mẹ vẫn chăm như ngày xưa còn bé, mẹ vẫn cứ là mẹ của ngày xưa thì phải . Có tiếng gõ cửa, thì ra là Vũ, đứa cousin mà tôi yêu thương nhất, có lẽ nghe dì bảo tôi bệnh nên lái xe về thăm, cùng hộp thuốc cảm và bịch cam, dặn dò mãi

-đi học sớm mà ko mặc áo ấm mới ốm phải ko ? ráng uống thuốc, ráng ăn nhiều vô, sao mà xanh xao quá, khõe lên còn làm cô dâu phụ cho đám cưới Vũ nữa chứ

Vũ có biết là mẹ ko thích tôi làm ko? Ông cũng ko thích đâu, mẹ bảo thường cô dâu phụ phải thua cô dâu về nhiều điều, phải chưa có bạn trai, rồi đi làm phụ dâu thường rất dễ bị mấy đứa phụ rể tán, phải gì gì nữa đó, nghe rất dài, mà mẹ thì bảo “con hơn con bé đó gấp ngàn” Tôi cười, mẹ lúc nào cũng nghĩ con mẹ là nhất . Ông thì bảo, dâu có bầu, con làm phụ dâu có huông đó, ko nên.

Tôi nhớ lại hết trong cơn mỏi mệt nên thấy thương Vũ nhiều hơn. Ngày xưa tôi ngỡ đám cưới thằng cousin hiền lành nhất của tôi có lẽ sẽ là ngày vui lớn nhất, vậy mà giờ dưng ai cũng lặng buồn khiến tôi xót xa.

Vũ đi rồi, tôi nằm xuống và nhớ lại chuỗi thời thơ ấu hạnh phúc. Ngày xưa, Vũ thương tôi lắm, có chi cũng nhường tôi, có chi cũng dành hết cho tôi. Để dành được vài ba đồng, Vũ dắt tôi ra phố, “N. ăn kem nhé, ăn cho thỏa thích đi” Vũ mua cho tôi hai que kem mát lạnh, tôi hỏi sao Vũ. ko ăn, Vũ bảo Vũ. ở Sài Gòn nên có thể ăn hoài, N. ở Huế xa lắm nên ít khi được vào, cứ ăn cho thỏa thích” Tôi bảo thì mỗi đứa ăn một cây, mai mốt Vũ về Huế thăm tôi thì mang về cho tôi nữa cũng được mà,
Vũ hay mỉm cười trước sự ngây ngô của tôi -mang đi xa thế, nó tan hết mất

Ngày đó Vũ chơi thân với cô bạn Rin, xinh xắn, thông minh. Rin lại ko thích tôi, lại hay trêu giọng “con cọ bẹ bẹ” Huế rặt ri của tôi . Có trò chơi chi, Rin bảo Vũ “đừng cho nó chơi, hai đứa mình chơi thôi nhé” Vũ nghiêm nghị bảo “N. là em Vũ đó, nếu Rin không cho N. chơi thì Vũ cũng ko chơi đâu” Thế rồi Vũ dắt tôi đi xuống phố xem đèn, xem xe “N. đừng buồn nhé, mình là anh em, Vũ ko có để N. bị ai ăn hiếp đâu

Những ngày ở Huế, tôi buồn thiu vì anh Ki chỉ thích dắt chị đi rong phố, chơi tạt lon hay bán đồ hàng với tụi bạn cùng tuổi, cỡ anh Ki, và chị thì chê tôi “nhỏ ri răng mà hợp”. Chỉ những ngày hè có Vũ về tôi mới như con chim nhỏ ríu rít, Vũ thích chơi với tôi, thích mang quà Sài Gòn về cho tôi, và bênh tôi nhất. Vũ cũng hiền khô nên cái đứa luôn bị bắt nạt là tôi cũng có thể bắt nạt được Vũ.

Ngày Vũ và dì ra phi trường để sang đoàn tụ với ông ngoại, mấy anh em ôm nhau khóc, Vũ cứ bảo “sang đó rồi Vũ nói ông ngoại bảo lãnh cho N. đi nhanh thật nhanh để sang chơi với Vũ nha
Vũ đâu biết tại dì độc thân nên đi nhanh hơn, đến khi gia đình tôi sang đến đây thì đứa nào cũng đã cao nhòng lên và nhìn nhau ….ngỡ ngàng, Vậy mà tình anh em chung dòng máu xóa tan cái khoảng cách bao năm lúc nào không hay. Tôi yêu thương Vũ như những ngày xưa, mấy anh em thân nhau còn hơn những ngày xưa. Thuở bé thì chia nhau cọng dây thun, que kem, lớn lên thì chia những vui buồn trường lớp, “người ta”, bè bạn … Những đêm Noel tuyết giăng mù trời, ai bên người yêu, bọn tôi mặc kệ, tôi và thằng nhóc em vẫn cười hớn hở nắm một bên tay Vũ bước đi trên phố, Vũ vẫn hiền lành hà hơi ấm xoa xoa vào tay rồi áp lên hai má tôi để sưởi ấm. Bạn bè nhiều khi cứ trêu “có thật cousin ko đó? hay là người yêu? Hai đứa lại phá lên cười trong veo.

Tôi ngủ thiếp đi lúc nào không hay, đến khi tiếng chuông cellphone đánh thức mới giật mình, là Vũ gọi, giọng buồn buồn
-Vũ biết người thân trong nhà mình ai cũng không thích Vũ cưới, Vũ biết, nhưng cũng không trách được, bởi Vũ chọncô bạn không học hành, chỉ đi làm nail, và có một quá khứ không tốt, mà Vũ biết, gia đình đặt kì vọng nhiều vào Vũ....

Tôi nghe xong thấy đau lòng, V. là đứa cousin tôi yêu thương nhiều nhất, ngỡ ngày đám cưới của nó là ngày cả đại gia đình tôi hạnh phúc, vậy mà giờ ai cũng ngậm ngùi, ngay cả nó cũng buồn, tôi đâu nỡ nói gì. Đang tính hỏi chuyện đi mua đồ vest thì có tiếng léo nhéo lớn tiếng của nhỏ bạn gái, nó cúp máy ngay, chỉ kịp nói 1 tiếng bye, điều mà Vũ chưa từng bao giờ làm đột ngột như vậy trước đó. Có lẽ Vũ sợ tôi biết nó ở với nhỏ đó trên kia, sợ tôi biết nhỏ bạn gái hay hồ đồ ? mà tôi biết từ lâu rồi kìa, đâu có dấu được chứ . Tối nữa, Vũ gọi lại, tôi hỏi bâng quơ đang làm gì đó, nói là sắp đi ngủ mà tôi nghe tiếng kêu khi ko đeo seatbelt nên thừa biết là nó lái xe đi đâu đó chứ ko phải đang nằm trên giường, nhưng ko nỡ hỏi thêm . Tôi hỏi han về đám cưới, hỏi có áo vest cho ngày cưới chưa, Vũ bảo, mai về đi thuê, tôi bảo mai về N. dẫn đi mua, N. tặng cho Vũ một bộ vest để làm chú rể cho ngầu nha
Vũ từ chối "N. còn nhỏ, để dành tiền đi học, Vũ tự lo được" Tặng bánh cưới cũng hỏng cho, mua vest cũng hỏng cho, làm gì cũng hỏng cho hết, vậy nó cưới, có giúp được gì đâu ? Vũ mới ra trường không lâu, vào làm cho quân đội cũng chưa lâu lắm, vậy dành dụm được bao nhiêu trong khi còn phải trả tiền loan hồi còn đi học ? đám cưới có lẽ chắc tốn kém lắm, tiền có đủ ko? Vũ có những lo toan, tôi muốn ghánh một vai chia sẽ, mà dưng dạo này, Vũ cứ như muốn tránh đi, xa cách…

"Vũ đang đi ngoài đường đó" (giờ mới chịu nói thật) Tôi giật mình hỏi "khuya rồi, đi ngủ đi, chạy xe làm gì?, "Vũ chán", sao vậy? Giọng Vũ tâầm xuống , ngùi ngùi "tự dưng nó hét ầm lên, đập đồ lung tung mà Vũ có làm gì đâu, tự dưng nó cãi nhau với em gái nó rồi làm dữ với Vũ, N. coi có vô lý không ? nhiều khi nó dữ lắm, nóng giận rất vô cớ, thôi đành lái xe bỏ đi cho yên chuyện" Tôi ngạc nhiên "ủa, phải có gì chứ, dưng nóng vô cớ à?" "ừ, Vũ biết tính nó mà, dữ dằn lắm, chưa cưới đã vậy, ko biết mai mốt sao, chắc ko sống với nhau lâu được, mấy khi nó nóng, Vũ chìu lắm, năn nỉ thôi đừng nóng, khi sinh con sẽ ko tốt cho con, nó thấy vậy nên cứ làm tới, khi bình thường nó cũng tốt lắm, cũng lo cho Vũ lắm, nhưng mà nhiều khi thấy nó điên bất ngờ, thật ngán lắm, ko biết đường nào mà lần"

Mấy khi Vũ có bạn gái đều kể cho tôi nghe, chỉ duy khi quen nhỏ này, Vũ chưa hề kể chuyện gì, dưng hôm nay nói như rút lòng. Tôi cũng chẳng biết nói gì, nhưng nghe con gái dữ, tôi sợ sợ. Nhớ tới nhỏ bạn bảo khi mang con, con gái hay bị thai hành, là ốm nghén đó, nên tôi an ủi "ko chừng tại nó có em bé nên mệt trong người đó, ko sao đâu" Vũ bảo, khi xưa nó cũng điên bất ngờ vậy, dữ như chằng chứ đâu phải chỉ giờ, "khi xưa nào?" "là ba tháng trước" "quen nhau vài tháng là cưới liền hả?" Vũ ừ, nghe giọng nhỏ xuống trông thấy . "Vũ chán quá N. ơi"

Tự dưng tôi muốn khóc, muốn được ở bên cạnh Vũ, muốn nắm tay nó chạy như bay trên con đường giữa downtown, muống đi thuyền, muốn trêu cho nó cười, muốn chia cho nó nửa ly kem để hai đứa vừa ăn vừa run giữa trời lạnh, muốn mua cho nó quả cầu lấp lánh sắc màu như ngày xưa nó thường làm cho tôi mỗi lúc tôi yếu lòng . Nhưng giờ ở trên đó, tôi làm được gì ? Vã lại nhỏ bạn gái nó ghen lắm, ghen cả với tôi, một đứa cousin cùng lớn lên với nhau, nên tôi cứ xa nó dần.

Tôi không biết làm gì cho Vũ ngay lúc này cả. Hay là đi năn nỉ mẹ, ông và các dì cậu ? Ừ, dẫu dù cũng là ruột thịt, buồn thì buồn vậy, nhưng thương vẫn cứ thương, con người ta, duyên số thế nào, đâu ai ngờ được ? Có những nỗi buồn Vũ phải ghánh một mình, thì cả gia đình phải vun vén cho tất cả những gì Vũ đã chọn lựa chứ ? Dù thế nào Vũ vẫn là núm ruột thương yêu của đại gia đình mà. Có lẽ, ngày mai tôi sẽ nói với các dì cậu như vậy, rồi ai cũng sẽ gạt buồn mà chung tay để Vũ có một đám cưới bình thản như mọi đám cưới khác .ở đời người, đôi khi chỉ cưới một lần, biết đâu những lời cầu chúc và yêu thương sẽ mang lại một hạnh phúc thật sự cho Vũ mai này ?

Tôi an lòng với những nghĩ suy đó và với một lời chúc phúc thật lòng. Rồi bỗng dưng nghĩ vu vơ hơn về những điều khác .khi lớn lên, con người ta có cuộc sống khác, bây giờ thì tôi hiểu vậy, năm này Vũ có gia đình, rồi có em bé, nghĩa là có một gia đình nhỏ, Vũ sẽ chẳng còn thời gian cho tôi nữa, nếu gặp nhau trên phố, chắc chào nhau rồi đi chứ ko dám bá cổ níu tay như xưa nữa, oồi những weekend sẽ trôi qua và thiếu vắng, chẳng còn những khoãng thời gian ba anh em với nhau với những vui buồn, dưng thấy buồn quá, muốn khóc quá . Cũng lại cuối năm nay, chị cũng có gia đình, rồi mai này, thằng nhóc cũng sẽ có gia đình, sẽ có những tất bật riêng, rồi sẽ chỉ còn mỗi tôi đi về, buồn nhớ .

Ngay lúc này đây, nhìn ra khoảng trời buồn hiu của ô cửa sổ, tôi chợt hiểu ra tại sao anh vẫn buồn tôi vô tâm, tại sao tôi không có tình cảm cho những "người dưng" bên quanh cuộc đời nhiều. Có những hờ hững mà xưa không thể giải thích được. Giờ sắp vụt tay một yêu thương, tôi bỗng hiểu hơn bao giờ hết.
ừ, bởi tôi yêu thương những người thân của mình quá, tôi yêu thương cậu, yêu thương ông, yêu thương mẹ, ….tôi thương yêu Vũ, thương yêu chị, thương yêu Gôn, thương yêu thằng nhóc rất nhiều, nếu là mong nhớ, tôi mong nhớ họ, nếu để giải thích thế nào là “tình yêu” tôi mang họ ra làm ví dụ thì mới diễn giải được.

Trái tim tôi bé nhỏ mà chan chứa cho những yêu thương, khi có chị, có thằng nhóc và có Vũ tôi cảm thấy như thế là đủ, nên khi bắt đầu từ lúc này, tôi dần xa bàn tay ấm áp của từng người một, tôi bỗng thấy mình chới với, hụt hẫng.

Dưng tôi khóc, và lặng lẽ nghĩ , rồi mai này sẽ chỉ còn mỗi tôi đi về, mỗi tôi với những nhớ thương vô bờ ....






1 user(s) are reading this topic

0 members, 1 guests, 0 anonymous users