Jump to content



Hanh trinh nhung noi niem


72 replies to this topic

#1 Yellow-Rose

    Sáng nắng, chiều mưa, buổi trưa đu dây điện

  • 918
  • posts 3,095
    • Gender:Female

Posted 11 October 2004 - 09:48 PM

Huế_ Viên thuốc kí ức

Mưa. Tại sao mỗi lần mưa tôi lại muốn viết một điều gì đó hay nhớ man máng một điều gì đó?

Huế xa rồi, xa tận từng nét nghĩ. Người ấy cũng xa rồi, ít nhất cũng là khoảng cách không gian. Những cơn mưa trên đất Thần Kinh dài hun hút như nỗi nhớ dằn dặt của thuở mới tiễn nhau.
Có yêu nhau có nghĩa là sẽ có chia tay? Đôi khi những điều quá quen thuộc lại là nguyên nhân tạo cho con đường ngã rẽ song song.

Tôi lang thang một mình trên ngã vắng như thuở còn nhau, tự nhủ sẽ chẳng nghĩ gì, chẳng bận tâm gì, vậy mà...mưa lại mang Huế về...day dứt đến ưu tư.

Nụ cười, ánh mắt ai xưa đó, sao mà....khó quên. Liệu nơi xa ấy, bàn chân anh có rong ruổi trên góc hẹn xưa? Có khi nào anh chợt nhớ về những cơn mưa thuở còn nhau? Có không, anh nhỉ?

Người ta bảo :"sau một tình yêu, là một đoạn kết" Nhưng....cái đoạn kết mà tôi tạo ra thì chính tôi lại không muốn chấp nhận. Không thể chấp nhận được. Hay nói khác hơn là không đủ sức. Tình yêu trong vắt như những hạt mưa, vậy mà kết cuộc lại khô khốc và chát đắng như viên thuốc ngày cảm mưa. Khi còn anh, lúc viên thuốc nhõng nhẽo đi dần xuống cổ, anh còn nhớ cô bé của anh đã nói gì không? "Thuốc cảm đắng nhất trên đời, em ghét !"

Ngày ấy...em sai rồi, anh ạ ! Đánh mất tình yêu của chính mình mới là viên thuốc đắng nhất trên thế gian này.

Tôi đã pha cho mình bao nhiêu nước (có khi là nước ngọt đấy anh ạ ), viên thuốc vẫn còn nằm ở cổ họng, đắng qua tháng năm, qua những cơn mưa nơi xứ lạ.
Viên thuốc tôi tự bào chế cho mình bằng những tự cao, bằng những phút nông nỗi, sai lầm giờ đây tự tạo nên một vết thương sâu thẳm cho chính mình.

Chiều nay, tôi thấy mình như dòng sông nhỏ, được tạo nên từ những giọt mưa kí ức. Dòng nước chảy mãi về quê nhà, nối liền hai bờ rêu phong tình yêu vụn vỡ ngày ấy.
Một chút chơi vơi rơi xuống lòng sông, khẽ thôi, vậy mà tôi lại giật mình. Chút mơ trong cơn mưa tan biến vào hư ảo, còn lại trên mái tóc, trên mắt, trên môi, và trên bờ vai nhỏ là những hạt mưa xứ người, buốt đến tận một phần viên thuốc còn sót lại trong cổ họng.

Đắng quá, Huế ơi !


#2 HoàiYên

  • Quản Trị Viên
  • posts 100

Posted 12 October 2004 - 12:14 PM

dễ thương ghê... viết tiếp nha YR... smile.gif

#3 Yellow-Rose

    Sáng nắng, chiều mưa, buổi trưa đu dây điện

  • 918
  • posts 3,095
    • Gender:Female

Posted 28 June 2005 - 02:14 AM

[b]Thách .

Mọi chuyện đi vào bế tắc . Tôi ôm cái balô mà khóc, khóc như mưa ngày bão . Tôi chả cần, tôi ứ thèm.
Khóc mệt, tôi lại kéo xềnh xệch cái balô to quá mức mà bước tìm cổng ra , tôi không về, tôi ở lại luôn đây thì sao nào ? Tôi thách cả bầu trời Florida đó !

Giấy tờ rồi cũng xong, chả cần đến anh chi cho mệt . Cái trường tôi được mời đến học to bự chảng, hơn mấy lần cái trường bên kia, tôi tự nhủ nó đẹp để yên lòng một chút .
Florida nắng nóng quá, rát cả làn da xanh xao vốn thiếu nắng của tôi. Ở apartment trường cho mướn, ăn uống thì đặt tiền hàng tháng, đi học và đi làm ở Disneyland cũng có xe bus trường đưa đi đón về . Tôi mím môi, sẽ ở đây học, sẽ hàng ngày tiếp xúc với cái “vết thương đáng ghét này luôn, coi tôi cứng cỏi tới mức nào .
Chưa kịp nghĩ xong những gì cứng rắn, tôi lại hu hu lên khóc . Nhớ mẹ quá, nhớ cả thằng nhóc em lì lợm mà tôi hay cấm nó vào phòng mỗi khi cần yên tĩnh học bài . Giá có nó ở đây, dù phải học gấp cỡ nào cũng cho nó chạy vô , thích phá gì thì phá . Ôi, tự nhiên tôi rộng lượng quá !

Chủ nhật, khi cả 4 đứa bạn Mỹ cùng phòng đi chơi mất tiêu, tôi lò dò đón xe tìm xuống khu có người Việt Nam mà nghe lòng rộn lên mùi … mắm ruốc .
Tôi thèm bún bò Huế có quậy chút ruốc quá, giá mà ở nhà, thế nào giờ này mẹ chẳng nấu cho ăn .. Trời thì nóng, tôi lại lỡ dại nhớ mẹ, nhớ tô bún mắm ruốc nên hu hu mà khóc . Chợt nhận ra quá trời cặp mắt nhìn đến, đành ráng nín thinh, chỉ còn vài cái hic hic không nén được .

Tôi chọn cho mình một cái quán nhỏ bên cạnh tiệm sách, rồi lí nhí đi vào .
-Dạ, một tô bún bò Huế

Tôi ngọ nguậy trên ghế vì cơn đói, mà cũng kì , quán xá gì mà làm lâu lơ lâu lắc, tôi ngóng cái mũi xuống hướng bếp hít thử, chẳng thấy mùi thơm chi cả . Khác xa với ở nhà !

Rồi cũng tới lúc bà chủ lẹt đẹt bưng tô bún ra, tôi nhướng cặp kính cận xin chút ruốc

-Ở đây không có ruốc cháu à, ăn đở sa tế đi

Cái kính cận rớt cái kịch xuống mũi, ui da, vỡ mộng. Cọng bún thì cứng mà nước nguội lơ, buồn vài giây rồi cũng ăn, đang đói ngấu ra đây nè !

Bước ra khỏi quán, mồ hôi chảy hột bên thái dương, thấy buồn buồn . cà lê đôi xăngdan trên hè phố, tôi đi hết đường này đến đường khác, đi đến cái chợ Việt Nam, bé xíu xiu hà. Coi ngó cho thích mắt, cho đỡ nhớ “như bên kia, rồi quay lại đường cũ đón xe về nhà trọ . Chợt nhìn thấy tiệm sách, tôi ghé chân vào, hi vọng tìm được đôi ba cuốn thơ mang về mà đọc . Vào đến nơi, cái cảm giác VN hiện lên như thời còn bé, tôi túm váy lại, phủi phủi sơ rồi ngồi bệt xuống sàn trong phía góc rồi đọc .

-Film này mướt lắm đó anh, em mua nha!

Nghe cái giọng Việt Nam, thấy thích thích , tôi quay ngay ra phía ấy, ngóng đầu lên, một đứa con gái cũng gần trạc tuổi tôi , chiếc quần jean trễ nom đến là đời mới .

-How much ?

Tôi giật bắn người, là anh ! Nước mắt như sắp rơi, cái cổ nghẹn đắng, chợt nhớ lại lời “thách cả bầu trời Florida" thì tôi nín thinh. Lớn rồi, dại gì mà khóc hoài .

Cứ nghĩ mình quên hết trơn, ai dè buồn thiu . Lúc đi, cái chân nhẹ hẫng, ríu rít như ban mai, bây giờ lại nghe đôi xăngdan nặng như chì .

Đang thút thít, chợt có bàn tay ai nắm vào vai . Tôi giật mình, quay lại

-Qua đây học hả ? Tưởng em không đi

Tôi quẹt vội mấy dòng nước mắt, tự giận mình, chắc bây giờ cái mặt mình nó tèm lem lắm, người ta lại cười cho .

-Qua chứ sao không, được học bổng, ai dại gì mà bỏ ngang .

-Không giận anh chứ ?

-Ơ, có gì mà giận, có gì đâu cơ chứ !

Ừ, có gì đâu, hai đứa có ước hẹn, có gì lớn lao với nhau đâu chứ . Chỉ tại tôi khờ mà cứ tưởng, đáng cho mình lắm, đến tận ngày sang đến phi trường mới nghe nhỏ bạn kể .

-Cho anh địa chỉ đi, khi nào rảnh anh ghé đón xuống khu Việt nam cho vui.

-Dạ, không cần, có gì mình lại gặp, lo gì

Chợt,

-Anh làm cái quái gì mà lâu vậy hả ? Nóng người ta bắt chết nè .

Tôi lùi lại đúng ba bước, thấy sợ bị hiểu nhầm

-Anh đi đi, coi chừng chị ấy giận nhầm .

Anh vén sơ cọng tóc nhỏ lòa xòa bên trán của tôi như một chút quan tâm cho đứa con nít rồi quay nhanh lại phía có chiếc xe đỏ chói, không mui .

Tôi thẩn thờ nhìn từng chiếc xe ngang dọc trên đường, mắt nhòe đi . Hóa ra bấy lâu nay tôi thách cả bầu trời Florida mà tôi lại bất lực trước một trái tim bé xíu trong lồng ngực đang thoi thóp.


#4 KháchMidnight_*

  • Guests

Posted 28 June 2005 - 04:14 AM

Trong cái ĐK ngắn này YR xài từ "khóc" 6 lần, "nước mắt" 2 lần, "hic hic", thút thít" và "nhoè" mỗi từ một lần. Mít ướt quá đi thôi!

#5 Yellow-Rose

    Sáng nắng, chiều mưa, buổi trưa đu dây điện

  • 918
  • posts 3,095
    • Gender:Female

Posted 05 October 2005 - 04:36 PM

[b]Thề

(Viê?t thay nỗi lòng "một người bạn")

Con be? cu?i đầu mi?m môi thề :? thà chê?t không nhă?m mă?t còn hơn phải lâ?y con trai gô?c Quảng? . Chùi vội những giọt nươ?c mă?t, con be? lầm lũi mang balô đi . Ra đi, đồng nghĩa vơ?i hai từ “bâ?t hiê?u? co? nghĩa đã trở thành đư?a con hư hỏng . Nhâ?t là trong ca?i suy nghĩ râ?t Quảng “độc đo?an, hà khă?c? của cha . Con be? gầy còm, mă?t ngơ nga?c, dường như vẫn còn ngỡ ngàng vơ?i sự quyê?t định ra đi của chi?nh mình . Vơ?i vô?n tiê?ng Anh bập bẹ vì nha?t no?i, cuô?i cùng con be? cũng thuê được một phòng ở hotel tồi tàn . Ca?i đêm, ca?i lạnh rơi vào buổi tô?i đầu tiên . Con be? mở tu?i ra đê?m những đồng tiền còn trong vi? . 5 ..10... 120 . Vậy là chỉ còn vỏn vẹn 120$ trong tu?i và ca?i ve? ma?y bay co? sẵn từ người bạn gửi sang . Cảm gia?c đầu tiên ra khỏi nhà, rời khỏi nơi co? cha , co? mẹ, co? người thân, chỉ co? một từ co? thể diễn tả được :? sợ!? Vậy thôi, nhưng vẫn că?m đầu làm . ?âu còn con đường nào kha?c ! Những giọt nươ?c mă?t no?ng hổi, uâ?t ư?c, tủi thân, sợ sệt lăn trên ma? . Con be? ba?m vào ca?i cellphone, không cho bạn cu?p ma?y . Giờ này, còn ai nữa ngòai giọng no?i của người này . Những lời an ủi khiê?n cảm gia?c sợ hãi vơi đôi chu?t “Mình phải tự lực cho quen,lơ?n rồi, tôi ạ !?

Sau một đêm chập chờn, trời cũng sa?ng, va?c balô xuô?ng phòng sảnh ba?o trả phòng và đo?n taxi ra phi trường . Nhộn nhịp người đi, nhộp nhịp sự ồn ào, vậy đo?, vậy mà lạc lõng và tủi thân đê?n lạ lùng . Ngồi ở phòng đợi “ra đi “? Quay về ? Nhưng rồi ca?i cảm gia?c “con giun xe?o lă?m cũng quằn? lại chợt trỗi dậy? Cũng đê?n giờ vào ma?y bay . Người so?at ve? ngăn lại , đòi xem bằng la?i hay bâ?t cư? giâ?y tờ gì co? hình . “Are u ok ?? Chỉ biê?t quệt mũi, gật gật đầu . Chỉ tại con be? co? khuôn mặt baby qua?, co? lẽ người đàn ông đâ?y lầm tưởng ..... Take care ! Con be? quên cả say thanks, chỉ biê?t quay lại vơ?i a?nh mă?t biê?t ơn .

?ê?n nơi chuyển chuyê?n bay, con be? kho?c òa như con ni?t , biê?t đi đâu bây giờ, chổ nào mơ?i đu?ng ? Co? ca?i ve? cầm trong tay mà chẳng biê?t gì hê?t, chỉ co? kho?c là giỏi . Người bạn hươ?ng dẫn từ bên đầu phone cũng như không . Co? biê?t đi chuyê?n tàu ngầm nào mơ?i đê?n đu?ng gate mình cần được . Vậy là đư?ng giữa đâ?y, kho?c ngon lành . Một người đàn ông đi ngang qua, rồi quay lại, nhi?u mày, hỏi một lu?c, xem ve? rồi bỗng nhiên bật cười . Ông đổi tay ke?o chiê?c va li, một tay cầm tay con be?, dă?t đê?n cổng C15, dặn dò người đư?ng cầm micr ngay ca?i bảng điện tử rồi vỗ vai con be? vài ca?i. “Set your mind at rest ! She will help u, ok ??mỉm cười, rồi hô?i hả bươ?c đi , co? lẽ ông să?p muộn giờ lên ma?y bay .
Cuô?i cùng cũng đê?n được sân bay cuô?i cùng . Sự mỏi mệt và sợ sệt khiê?n chiê?c balô trên vai như trĩu nặng . Con be? ngoa?i nhìn lại sau lưng xa xa, vài chiê?c ma?y bay câ?t ca?nh . Con be? lại kho?c thu?t thi?t . Ra đê?n cổng, người bạn đư?ng đợi đâ?y tự bao giờ. Một chu?t â?m đầu tiên len vào lòng .

Ngày đầu tiên nơi xư? lạ kha?c hẳn vơ?i sự lo lă?ng , bình an hơn nhiều ! Ăn một chu?t gì, ngồi nhìn mông lung một lu?c rồi đi tă?m. Ca?i â?m no?ng a?p vào người, như trôi đi bao phiền muộn, bao sự chịu đựng qua? sư?c trong khõang thời gian qua .
Tô?i, con be? nhìn vào khuôn mặt bạn, nhìn vào a?nh mă?t, nụ cười rồi chìm vào giâ?c ngủ lu?c nào chẳng hay . “Sẽ không còn phiền muộn nữa đâu, sẽ chẳng còn sự hà khă?c, và cũng sẽ chẳng còn sự a?p đặt, tin đi !?
Tin, tin chư?, ai lại không tin vào những điều tô?t đẹp bao giờ !
Ra đời, co? nghĩa là bă?t đầu những chuỗi ngày đô?i chọi vơ?i đời sô?ng, sẽ co? nhiều va chạm và sẽ chịu nhiều thiệt thòi hơn khi ở vơ?i cha mẹ, nhưng ca?i chi?nh phải biê?t châ?p nhận, biê?t cô? gă?ng... biê?t đâu đâ?y, lơ?n rồi....

Những ngày nơi xa lạ này là những ngày â?m a?p và an bình . Cuộc sô?ng dễ thở hơn, con be? bàn ti?nh vơ?i người bạn về việc xin học tại đây, về việc xin đi làm thêm cuô?i tuần, về việc thi bằng la?i xe, về một tương lai vơ?i hai bàn tay tự lập .Một chu?t tự tin ở chi?nh mình khiê?n cô be? thâ?y mình lơ?n hẳn . Là thê?, nhưng đêm về, chẳng hiểu sao lại nhơ? nhà . Chẳng biê?t là nhơ? ca?i gì, chỉ biê?t nhơ? nhà , nhơ? cả những muộn phiền từ căn nhà â?y, nhơ? hê?t, nhơ? đê?n quă?t quay .? Biê?t bao giờ hê?t nhơ? nhà nhỉ ??

Một ngày ..hai ngày ... ba ngày .... bô?n ngày ... đê?n ngày thư? 9, mẹ phone vào cellphone bă?t về . Ban đầu ba mă?ng, mă?ng xô?i xả, mă?ng như ta?t nươ?c. Lu?c trươ?c thì đuổi đi, bây giờ đi rồi lại bă?t về . Vẫn ca?i giọng độc đo?an â?y, nghe mà mi?m môi . Im lặng, con be? lại im lặng như ngày trươ?c, mặc ba no?i, mặc mẹ no?i . ?ã đi, nhâ?t quyê?t không thể về ! Sẽ chỉ về khi đã học xong, ra trường co? việc làm, co? nghĩa đã nên người . Buông ma?y, con be? kho?c ngâ?t, người bạn chỉ biê?t ôm vai mà an ủi . ?àn ông Quảng Ngãi sao mà nhiều cổ hủ, no?ng nảy, cộc cằn, độc đo?an, gia trưởng, phong kiê?n ....

Gia đình này là gia đình gia gia?o, trên no?i, dươ?i nghe No?i là phải nghe, mặc đu?ng sai , nghe chưa ? Cãi lại, mở miệng là mâ?t dạy !? Ôi, ca?i tư tưởng của đàn ông Quảng là vậy đo?, chỉ muô?n thô?ng trị, không muô?n lă?ng nghe . Sợ con mình thành công qua?, nổi tiê?ng qua? sẽ bị ảnh huởng việc học? Ca?i ly? thuyê?t vô ly? đê?n lạ lùng, vậy mà vẫn no?i, vẫn cho mình là đu?ng ! Bây giờ là thê? kỷ nào rồi nhỉ ? ?ang sô?ng trên đâ?t Mỹ mà tư tưởng chưa qua khỏi lũy tre làng ! Khổ thay !

La mă?ng không được, con be? không nhâ?c phone nữa. Mẹ lại nhă?n vào ma?y, giọng mẹ đầy nươ?c mă?t . Ôi, sao cũng được chư? hễ mẹ kho?c là lòng ruột con be? như xa?o cả lên, quặn thă?t. Rồi đê?n ba no?i nhẹ nhàng, con be? quỵ xuô?ng, đầu hàng ca?i yê?u đuô?i của chi?nh mình . Vậy là lại lên ma?y bay quay về . Người bạn không cản, nhưng a?nh mă?t buồn lă?m, sợ con be? quay về thê? nào cũng bị đa?nh, bị gian lỏng trong những hà khă?c qua? đa?ng của ba mẹ . Ở bênnày học hành nên người rồi hẵng về, cơ? gì ...
Nhưng mẹ kho?c ...

Ngày về. Thật sự là một sai lầm lơ?n khi quay trở về . Những giọt nươ?c mă?t mặn đă?ng uâ?t ư?c từ khi bươ?c chân lên xe từ phi trường về nhà .
Ba vẫn là ba, không thay đổi . “Bản ti?nh kho? dời? Mẹ bảo “hãy co? nghị lực? . Nghị lực chịu đựng ưh ? Con be? vùi mặt vào gô?i, kho?c khan tiê?ng . Trong mă?t cả nhà, con be? hiền lành, nhu?t nha?t, học giỏi, i?t no?i ngày xưa biê?n đâu mâ?t bây giờ con be? là một đư?a con hư hỏng, “bỏ nhà ra đi? ... Sự đô?i xử hà khă?c hơn, những giọt nươ?c mă?t đổ về người bạn bên â?y, bởi giờ đây, biê?t san sẽ cùng ai ?

Người con trai ngày xưa hay chuyện, bảo :? về VN đi, cuô?i năm nay anh ra trường, sẽ lo cho !? Con be? cay đă?ng kho?c, gia? mà ngày xưa ở lại, giờ này cũng să?p ra trường, người ta học cũng như mình, giờ này chưa ra trường mà được một công ty của U?c nhận trươ?c . Tương lai thật sa?ng phi?a trươ?c. Chị bảo :? muô?n về không ? Chị cho tiền mà về, cô? thi lại ?ại Học ở đây, khổ một chu?t nhưng thư thả tâm hồn?

Mùa học bă?t đầu rồi, co? nên về VN để bă?t đầu lại từ đầu không ? Biê?t về VN là một ngõ cụt nhưng như vậy còn hơn phải chịu sự hà khă?c ! Phải làm sao đây ?

Con người ta sô?ng cần niềm vui, cần tình cảm, vậy mà .. sao nhiều bậc cha mẹ lại qua? hà khă?c vơ?i con ca?i ? Cũng chẳng phải tra?ch gì, chỉ tự nhủ mình, nê?u mai này lâ?y chồng, nhâ?t định không lâ?y chồng Quảng, nhâ?t định sẽ mở lòng hơn vơ?i con ca?i . Ca?i hà khă?c, làm cho con ca?i sợ để co? uy là một sai lầm lơ?n !

Thề, không bao giờ lâ?y đàn ông Quảng !


#6 Yellow-Rose

    Sáng nắng, chiều mưa, buổi trưa đu dây điện

  • 918
  • posts 3,095
    • Gender:Female

Posted 24 November 2005 - 02:20 AM

Thay đổi

?ang ngồi dò lại ca?i đài FM 104.10 để nghe quà tặng âm nhạc thì phone reng
-Nè nho?c, con ga?i là vua ră?c rô?i đo? nghe

-Gì đo?, ai gọi tơ?i nhà tui mà chưa chi no?i xiên xỏ rồi đo? huh?

-I’m đầu trâu đây! Muô?n tìm con nhỏ că?n ngo?n tay để đòi nợ

À, thì ra là ca?i tên con trai ngổ nga?o học chung trường năm ngoa?i. ?o? là một tên con trai lạ đời nhâ?t mà tôi từng gặp, ca?i đầu to?c chỉa lên trời được giữ cư?ng bằng bằng ca?ch vuô?t keo râ?t tô?n thời gian, ca?i quần jean lủng tùm lum, to đùng và ca?i a?o thun vẽ đầy màu să?c khủng hoảng và dòng chữ ... chả da?m dịch ra tiê?ng việt . Hă?n i?t khi bươ?c đi đàng hoàng mà cư? nhảy đựng nhảy đột lên như Mỹ đen .?o? là ca?i kiểu con trai mà tôi ghe?t cay ghe?t đă?ng nhâ?t trần đời này. Thật xui xẻo là khi học ca?i lơ?p Math1, hă?n ngồi ngay cạnh sau lưng mơ?i khiê?p . Sau chưa đầy nửa tha?ng, hă?n không dòm cô gia?o nữa mà suô?t buổi học quay xe?o ngang lên, dòm tôi. Ban đầu thì chẳng ai biê?t, đê?n lu?c cô gõ gõ bàn hă?n, no?i nhỏ nhẹ thì cả lơ?p mơ?i òa lên pha?t hiện . ?a?ng kiê?p, làm quiz không lo làm mà ngồi dòm con ga?i . Nghe ca?i giọng lơ? lơ? của tên con trai sinh ra ở đây là hă?n, thâ?y bă?t ghe?t, tôi hử trong phone không do dự

-Nợ gì?

-Nợ một lời chu?c ThanksGiving! Chu?c nhỏ co? một ngày holiday thiệt vui và cho?ng khỏi bệnh. Rồi, nợ rồi đo?, bây giờ trả nợ đi

Trời, tự nhiên chu?c rồi bă?t người ta nợ, gì kì dzợ trời ? Tư?c ca?i mình, hư? thêm một ca?i

-Tui cu?p phone đây

Vậy là cu?p. Tự nhiên à lên, năm ngoa?i cũng tương tự vậy chơ? kha?c gì, qua?i là năm nào hă?n cũng làm tương tự thê?, tôi thì thừa biê?t mâ?y ca?i thằng con trai, ham kiê?m bạn ga?i nên cư? hay bày trò này nọ . Tự nhiên ngồi cười một mình, nhơ? co? lần “đầu trâu? tơ?i ca?i ghê? trong bàn tôi đang ngồi ăn, xin xỏ. Bình thường thì ca?i pizza loại nhỏ tôi chỉ ăn một phần hai là qua? lă?m, nhưng thâ?y xin, tôi ra?ng nuô?t cho hê?t ở trong, rồi còn ca?i vòng tròn bìa, đẩy về phi?a hă?n

-Nè

Vậy mà trươ?c cặp mă?t kinh ngạc của mâ?y tụi bên cạnh, hă?n ngồi gặm ngon lành, rồi còn no?i thêm

-Ca?i ba?nh nào D. co? ghe? môi că?n, đầu trâu cũng thâ?y ngon hê?t .

Ha ha, hă?n bày đặt cũng no?i tiê?ng việt và dùng ca?i cụm từ “ghe? môi că?n? ngon ơ . Kha?! lần đầu tiên sau ca?i lần tôi chun mũi kho? chịu “đồ người Việt mâ?t gô?c? thì co? vẽ hă?n ham học tiê?ng việt ghê gơ?m .

Ca?i phone lại reng, lâu qua? mà chẳng thâ?y ai nhâ?c, đành phải nhâ?c

-Khoan khoan cu?p được chưa ? Hổng co? no?i xong mà cu?p bâ?t lịch sự qua?

Tiê?ng Việt của hă?n dạo này kha? ghê, tôi ngồi cười mà hă?n chả biê?t .

-Bây giờ đầu trâu hong co? giô?ng hôm qua đâu

-Là sao ?

-Gặp nhau ngày nào đi, cho thâ?y

-Bận rồi đo?

-Uhuh, bận đồ rồi thì mình đi chơi vơ?i nhau nghe, co? tụi no? nhiều lă?m,

-Bận là busy đo?, chư? hong phải bận là mặc đồ .

-Tiê?ng việt ră?c rô?i giô?ng ... nhỏ qua? !

-Thôi nghe, bận rồi, khi kha?c no?i chuyện

-Thôi mà, gặp đi, thâ?y thay đổi sẽ sửng cồ đo?

Tôi thừa biê?t là no? no?i từ sửng sô?t, nhưng làm biê?ng chẳng thèm sửa,

-Thay đổi mă?c mơ? gì tơ?i tui

-Co? con nhỏ không thi?ch đầu trâu to?c chởm quần ra?ch thì thay đổi

Tôi vòng tròn đôi mă?t, kho? tin lời đầu trâu no?i, đã là đầu trâu thì cơ? gì mà thay đổi được chư? ! Chưa kịp no?i gì, đầu trâu đã lâ?n a?t ca?i giọng
-?ang să?p tơ?i ngõ nhà rồi, đư?ng trươ?c cho coi, nê?u muô?n đi thì chạy ra

Tôi cu?p ma?y thảng thô?t. Chạy đi kho?a hê?t cửa rồi chạy vô phòng, kho?a phòng, ve?n cửa sổ nhìn ra ngõ, đợi. Một phu?t hai phu?t, chưa đầy phu?t thư? 3 ca?i xe co? ca?i đuôi chỉa lên trời giô?ng ca?i đầu của đầu trâu dừng lại, một tên con trai bươ?c ra, đư?ng chờ .
Tôi bă?t đầu mâ?t bình tĩnh, hong phải đầu trâu, một tên con trai tươ?ng ta? đàng hòang, a?o sơmi bỏ vô trong quần kaki tră?ng, to?c hơ?t theo kiểu đầu đinh nhưng chải keo kiểu đư?ng đă?n . Ai mà đi xe hă?n thê? chẳng biê?t, tôi lọ dọ lâ?y ki?nh cận mang vô, chợt phone lại reng

-?ầu trâu đang đư?ng ngõ, nhỏ ra đi, tụi mình đi chơi cho vui .

Tôi hô?t hoảng, no?i dô?i

-Mẹ biểu să?p đi vơ?i mẹ nên không đi chơi đựơc, để lu?c kha?c đi. Mẹ kho? ti?nh lă?m, đi đi kẻo ở đo? là bị la đo? .

Rồi cu?p ma?y ca?i rụp, thở dô?c, kho? hiểu, hong lẽ con người ta co? thể thay đổi nhanh cho?ng thê? sao ?
Lại co? tiê?ng phone reng, một ca?i giọng lơ lơ? thật buồn

-?ầu trâu chưa thay đổi vơ?i đầu trâu đã thay đổi cũng không là hạt bụi trong mă?t luôn huh ?

Tự nhiên tôi dịu giọng

-?ầu trâu ơi, chu?c đầu trâu một ngày lễ Tạ ơn bình an và vui vẻ nghen !

Rồi cu?p ma?y. Chợt nhận ra dẫu một chiê?c la? cho dù co? thay să?c từ xanh rồi vàng qua xa?m thì dẫu gì cũng vẫn là một chiê?c la? râ?t bình an . Cũng như đầu trâu vậy, cho dù hă?n co? to?c như tổ đỉa, a?o quần như đường nghoằn nghèo hay lịch sự, đàng hòang như một người lơ?n thì hă?n cũng co? một tra?i tim râ?t dễ thương, dễ thương như chiê?c la? vậy .


#7 Yellow-Rose

    Sáng nắng, chiều mưa, buổi trưa đu dây điện

  • 918
  • posts 3,095
    • Gender:Female

Posted 17 December 2005 - 04:23 PM

[font=Times New Roman:69b40495ab]Viết cho hành trình những nỗi niềm[/font:69b40495ab]

[b]Núi

Mẹ đặt tên cho anh, yêu thương gởi gắm vào nét mạnh mẽ . Em trêu đùa, Sơn là Núi, mà núi thì chán lắm, quanh năm chỉ biết đứng ngây ra, chả tích sự gì. Ngày trôi, tháng trôi, năm trôi, ngọn núi "vô tích sự" biết đưa tay dắt em qua những sỏi sạn cuộc đời, biết đưa cánh tay vụng về lau nước mắt và biết dùng đôi môi ngờ nghệch để bật ra những lời dịu dàng, trầm ấm an ủi, sẻ chia .

-Này, Núi, ngày mai em xuống phố

Núi giật mình, vội vàng nhắn lời vi vu làm cánh rừng xào xạt gió, chẳng lay chuyển được gì cả ngoài những sợ tóc mai lòa xòa trên trán người con gái . Nói cho cùng, núi chẳng có gì ngoài bàn tay ấm và những chiếc lá khô khi giao mùa nhung nhớ. Núi muôn đời vẫn là núi mà thôi. Một người bước đi. Có lẽ đôi khi phố hội phồn hoa cũng có lúc buồn bã, chán ngấy, dong chân về đôi lúc, núi hay hỏi:

-Con gái mong muốn điều gì nhất cho cuộc đời mình hở em ?

-Em không biết, nhưng với em:

em là kẻ tham lam nhất trần đời
Cái em muiốn là cả anh,
Và cả những người đàn ông khác
.

Em nhớ đã từng đọc câu này ở đâu đó rồi!

Rồi em lại đùa

Em hiểu lắm, cuộc đời là canh bạc
Rất nhiều khi thắng lớn, giàu to!
"

Núi thở dài, chưa già mà rất đỗi mệt nhọc. Người con gái ở bên núi, nhặt nhạnh những chiếc lá vàng óng, xếp quanh chân mình, một vòng tròn rất tròn . Núi gỡ đôi ba chiếc lá, xếp thành một hình đôi nửa chiếc lá .

-Em biết gì đây không ?

Tất nhiên là người con gái quay đi, dấu đôi mắt về phía tận xa chân trời để trả lời :

-Hình hai nửa chiếc lá

-Trái tim, em ạ !

Núi chưa kịp nói hết câu, người con gái đã vội vàng xa khuất. Cũng như ngày ấy hai năm về trước trong một quán ăn bé nhỏ bên lề đường. Người con gái nhìn lên bầu trời đêm, nói như chỉ để mỗi mình nghe

-Ngôi sao là điều ước núi ạ, mà ngôi sao thì núi chẳng hái được xuống cho em chơi được .

-Tất cả mọi điều có thể biến thành ngôi sao được, em ạ

-Núi ngốc nghếch ơi, giả dụ như mấy cây tăm này thì làm sao mà thành ngôi sao được?

Núi yên lặng, cần mẫn bẻ nhẹ 5 chiếc que làm 2 đặt nhẹ xuống bàn, nhỏ vào giữa hai giọt nước. Em há miệng , ngạc nhiên, hai giọt nước tan vào nhau, lan ra dần, khiến 5 chiếc que gãy dần hình thành một ngôi sao .

Thì em biết, điều chi anh cũng làm được, trừ một điều, sửa đổi _phút ngu xuẩn của riêng em. Em thật gan và thật ngốc nghếch khi vịn tay vào để chạy trốn một ngọn lửa duy nhất sáng lâu bền của đời mình .

Có thể đâu đó lũ gió trên đồi xưa chế nhạo em khờ dại để mong an ủi những nét buồn trên gương mặt anh. Có thể mẹ anh vẫn tiếc nhớ về một đứa con gái mảnh mai như sợi nắng, được mẹ gọi tên Sóng. (mẹ giải thích rằng Hà là sông, mà sông là những con sóng) Ngọn núi anh từng mỉm cười, cứ nghĩ mình cao thế, thân dài rộng thế thì có thể nhìn thấu nơi con sóng nhỏ lan đi, để chở che, bảo bọc, nhưng, có con sóng nào khác con sóng nào đâu anh ?

Núi anh từng kể chuyện về con người, cũng là từ cát bụi mà sinh ra, đến một ngày mỏi mệt lại trở về cát bụi, còn em, muốn kể anh nghe chuyện về linh hồn của loài người, được hóa thân từ những giọt mưa, đến một ngày mỏi mệt lại trở về làm giọt nước vô hình dạng . Trên chặng đường mỏi mệt cuối cùng, em ước ao thay, ngày hóa thân, sẽ là một giọt nước _ một con sóng chết . Đã là sóng chết thì không còn vỗ bờ được nữa, vách núi anh sẽ chẳng bao giờ bị bào mòn vì nước mắt và một trò đùa nghịch khờ dại của con sóng nhỏ bé, phải không, núi ơi ?


11.

#8 Yellow-Rose

    Sáng nắng, chiều mưa, buổi trưa đu dây điện

  • 918
  • posts 3,095
    • Gender:Female

Posted 02 January 2006 - 05:03 AM

[b]Lucky chocolate pieces

Tôi vốn là kẻ chẳng bao giờ háo ngọt, vậy mà khi cầm trên tay hộp chocolate lại tần ngần rụt rè hai tiếng cảm ơn thả trong gió, nhỏ xíu. Tôi lẩn thẩn quí hộp quà đến mức khi thằng nhóc chìa tay xin, tôi lặng lẽ lắc đầu . Thật tệ hại một điều là sau bất cứ lúc nhận được gói quà vài phút là tôi bắt đầu quên người gửi là ai, chỉ lo nâng niu món quà của mình thôi.

Buổi sáng, khu nhà vắng hoe của những giờ phút cuối năm như lạnh lẽo và man mác buồn cứ như vài ngày sau tết ở VN. Tôi trốn buổi đi chơi với mấy người bạn, chui vào phòng tẩn mẩn mở hộp chocolate, và li ti nhón một “hạt”, “gặm” nhẹ nhàng từ một góc . Nhỏ bạn thân từ xưa vốn hay nói với tôi rằng “con gái đừng ăn chocolate, vì đời giống tựa như thế” Hỏi tại sao thì nhỏ hay bảo “chocolate thì ngọt đậm, mà dấu trong đấy là vị đắng nghét “. Ngộ nhỉ, tôi ăn mà có thấy đắng xíu nào đâu ? Hay nhỏ nói về những hạt cacao thật sự ?

Thức giấc sớm vì đồng hồ báo thức, tôi mỏi mệt trèo xuống giường . Một đêm quá dài cho những lo lắng và trông mong . Bảy giờ sáng, cái lạnh như len vào từng hơi thở, định trèo lên giường quấn mền thêm đôi lát thì bỗng nhận ra thầy và hai người bạn cùng thi đứng trước nhà tự bao giờ . Đành nhón tay cầm theo hộp kẹo rồi mở cửa lùi xùi bước ra xe . Im lặng . “You can do it, girl!” Yeah, ba cũng nói thế, nhưng lo vẫn hòan lo .

Còn quá sớm, thầy dành vài chục phút cho tự chạy, up hill, down hill, parking parallel , back up , ..... Làm đi làm lại cả chục lần mà ruột gan cứ cồn cào . Đến nơi thi sớm cả 40’, thủ tục thì thầy đã lo xong hết, chỉ việc ngồi ngòai xe đợi đúng 10h là thi . Chợt nhớ ra có mang theo hộp kẹo, nhoài người ra sau lấy, nhón một “hạt” ngồi nhâm nhi cho bớt hồi hộp . 10h đến lúc nào chẳng hay, thầy đưa tay vẫy khi người chấm thi ì ạch bước ra . Trời ạ, run ơi là run ! Không hiểu sao lúc parking parallel lại leo lề . Giật mình đánh thót tự nhủ “ thôi rồi” Nếu mà có ba ở đấy chắc là òa khóc quá . Sao mà xui quá cỡ vậy hong biết . Hết up hill, down hill rồi tới lúc chạy về, tâm trạng rã rời như những lần rớt trước, có thể là hơn ấy chứ . Khổ thân tôi !

-What is this ?

Trời, chấm thi mà cũng tò mò, đến lúc này tôi mới nhận ra hộp chocolate lúc nãy đang ăn dỡ chưa kịp thảy ra phía sau . Tôi chán chường

-Hawaii’s chocolate

-Is it delicious, isn’t it ? How can you get it?

-I received it as a gift from friend of mine.

-If you don’t mind, may I have a question. How come you take this chocolate box with you ?

-It took me whole night to worry about the coming test. I believe that having a candy could keep me from being nervous . Like it? Feel free to try one .

Quanh vào khu thi, ánh mắt thầy lo lắng nhìn theo khi parking, cả tụi bạn cũng thế . Tự lắc đầu với chính mình “lại thêm một lần trượt vỏ chuối” . Xe dừng lại ,

- Congratulations ! You've passed the driving test!

(oh my God) Thật tôi như không tin vào tai mình những gì người đó vừa nói, tôi hỏi lại một cách mất bình tĩnh

-Excuse me ?

-You've passed the driving test, girl !

-oh ...thank you .

-May I taste your luck ?

Bà ta chỉ tay vào hộp chocolate và hỏi, tất nhiên là tôi gật đầu. Nhận tờ giấy trắng trong tay và run run kí,

-You need to practice more how to park the car but you've passed the test anyway . Happy driving !

Tôi vụng về cảm ơn thêm lần nữa rồi lao ra khỏi xe, đưa cao tờ giấy . Thầy và cả nhóm lao đến, tụi con trai đưa tay cao hét to:

-Gimme a five!

Rồi bế thốc tôi lên, la hò . Hai giọt nước mắt hạnh phúc đầu tiên ướm khẽ ra khóe mắt, tôi chợt nghĩ đến hộp chocolate ngay lập tức và bỗng dưng nghĩ đến nụ cười của ba me. Thật sự lúc này tôi bỗng nhiên trở thành con bé hạnh phúc nhất trần đời . Tất cả đối với tôi sao mà mới mẽ và lâng lâng, tôi bước theo thầy đi làm bằng lái mà cứ như con bé nhà quê ngượng ngùng chợt thấy mình nhỏ bé khi lần đầu ra phố thị với cả trăm ngàn điều mới mẽ và thú vị.

Về phòng, tôi tẩn mẩn nhìn ngắm mình trong bằng lái, tự dưng thấy mình xinh ơi là xinh, vui ơi là vui .Lật lại hộp chocolate, chỉ còn 9 “hạt” . Biết là để lâu sẽ hư thôi, nhưng mà cũng phải để dành một để làm kỷ niệm cho một ngày may mắn của chính mình, tôi tẩn mẩn bao quanh một hạt lớp nilong mỏng xinh để nhìn từ bên ngoài có thể thấy được, rồi bỏ vào trong chiếc hộp thiếc bé nhỏ có hình nụ hoa me cho hồi năm ngoái rồi đặt trên tầng hộc để búp bê . Tất nhiên là sau đó tôi cũng tự thưởng cho mình một “hạt” để nhâm nhi mừng thi đậu.

Mỗi khi ngồi nhìn lên, tôi hay tự mỉm cười với chính mình, tự cảm thấy vui vì đã có được một bài học cho cuộc sống từ những viên chocolate xa lạ của một người cũng rất xa lạ . Từ nay thì tôi có thể luôn tin tưởng rằng dù trong bất kì hòan cảnh khó khăn nào, thì vẫn luôn có một tia hi vọng trong ấy .

Buổi tối, ngồi nhìn lên bầu trời chỉ dăm ba ngôi sao nhấp nháy xa xa, chẳng ai bảo nhưng tôi lại nhớ đến cái người xa lạ một cách rất kì quặc . Không phải Noel, không phải sinh nhật, cũng chưa hẳn là đêm giao thừa, nhưng tôi vẫn ăn gian nhắm mắt và thầm cầu ước một điều cho cái người bạn rất xa lạ kia . Thở ra rất nhẹ nhõm, tôi chui người vào mền, nhắm mắt . Và có lẽ tối hôm ấy là lần đầu tiên trong đời tôi chìm vào giấc ngủ với một nụ cười trên môi và một giấc mơ về những viên chocolate xa lạ ngọt lịm .


12.28.05

#9 Yellow-Rose

    Sáng nắng, chiều mưa, buổi trưa đu dây điện

  • 918
  • posts 3,095
    • Gender:Female

Posted 05 January 2006 - 08:30 PM

Xách đỡ Nhật kí qua đây..

[b]Chỉ cách một mặt hồ...

Chẳng còn gì để làm nữa, tự dưng chán ghê. Cây đàn vấy bụi, cũng chẳng thèm lau, thế nào me cũng hỏi tại sao dạo này lại biếng thế . Không biếng mới lạ, cả tuần nay có tập tành gì đâu, mặc dù tay lại thèm ghê lắm. (Chả hiểu!) Để tránh cái nhìn của hắn, chạy ào xe qua nhà bác , rủ rê đánh mấy ván cờ đầu năm xem hên xui thế nào . Bác hôm nay lơ đễnh lạ lùng, thành ra cứ thua bí tỉ mà lại ngơ ngác .

-Thắng hòai chán òm, sao bác nhường hòai thế ? (bực rồi đây)

Bác cười, xuề xòa

-Thôi thì nghe nhạc đi, đầu năm gì xui quá .

(Chẳng ăn nhập đầu đuôi chi cả)

-Bé muốn nghe bài gì đây ?

-"khúc Thụy Du" đi bác, nghe cho rối cả năm luôn . (cười)

-Con nhỏ này !

Quay mặt ra sân, ngồi tỉ tê theo

Hãy nói về cuộc đời, khi tôi không còn nữa.
Sẽ lấy được những gì về bên kia thế giới?
Ngoài trống vắng mà thôi.
Tôi
(chữ này chế ) ơi và tình ơi !”*

-Hát tiếp đi chứ

-Thích nhiêu thì hát nhiêu thôi bác !

-Ăn cái này đi

-Gì thế bác? Mứt quất huh ?

-Chanh

-Ờ quên, chanh xanh, quất vàng, chanh bự, quất nhỏ .

Ngon đáo để, không biết ông làm từ lúc nào mà tôi chẳng hay nhỉ ? Cái nhà này không có cái xó nào là tôi chưa lục phá, sao tôi lại bỏ sót cái này ? Dường như đóan được cái gì đang chạy trong đầu tôi , ông cười

-Cô Thiên cho

-Úi da, cool nghen

-Cool cái đầu, con nhãi ạ !

-Vô đi bác, ở một mình hòai chán chết, vã lại bé cũng khỏi mắc công chạy đi chạy lại mỏi chân gya!

Tôi nói cái uột, rồi né thiệt lẹ, thừa biết thế nào ổng cũng cốc cho một cái, ai dè ... ổng ngồi im, im thấy sợ luôn . Một lúc, len lén nhìn,

-Hey, đừng làm bé sợ nghen

-không hợp đâu bé à ! Mai mốt lớn rồi hiểu, đừng hỏi nhiều

(Xí, chưa kịp hỏi đã chận đầu )

Tôi chỉ biết thở dài, tiếc ghê, giá mà có ai sâu sắc một tí thì tôi đã “làm mai” cho bác ngay, ai đời cứ ở một mình thế hoài, buồn chết . Người ta thời nay sống hời hợt ghê lắm, mà bác thì ...

-hay là để bé về Việt Nam kiếm cho bác cô nào xinh xinh nghe bác

-Ờ quên, mai về rồi huh ?

-dạ

-vậy là không đăng kí cái lớp đó huh ?

-Uh huh, dại gì bác, vô lớp đó cho bác đì huh ? (Cười)

giỡn vậy thôi chứ mùa sau sẽ đăng kí cái lớp đó, thật ra nó cũng không cần thíêt cho cái ngành của tôi lắm, nhưng đăng kí vô học để phá chơi . Bác mà cáu lên thì dọa “mai này bác có bồ, bé sẽ méc là bác dữ ghê lắm”

-Bác ơi, khi nào vô dạy rồi gửi cho bé cái lịch nghe, mà biết để gọi phone cái giờ ở nhà, chớ gọi mà hong có bắt máy là hao tiền ghê lắm đó .

-Cà chua quá bé ơi! Về đi, rồi đưa cái số phone đây, bác gọi về cho. Mà, về rồi có định mua quà gì cho bác không đấy?

-Có chứ ạ, định sẵn trong này rồi nè bác (chỉ vào cái đầu đang cột chổng mái tóc)

-Cái gì thế ? ( bác tò mò rồi đây )

-Mấy chục cuốn sách “làm sao để trở thành một người đàn ông quyến rũ” “ 101 bí quyết để nàng yêu” “”....

-Trót

(Ui da, ông này chơi kì, cú ngay lúc người ta chẳng để ý )

-Thôi cái trò con nít này đi nghen, bác không ế đâu bé, đừng có bé cái lầm

-Có giỏi thì có bồ mau đi, ở một mình hoài mà tài lanh ghê quá. Xí !

Ông cười:

-Sống thế này vui hơn, có con nhỏ xí xọn này tới nhà líu lo cũng vui rồi. Mà lỡ có bồ, cái gì cũng dành cho bồ hết đó, bé đừng có khóc váng lên là sao bao nhiêu kẹo mức gì cũng cho bồ mà hong để dành cho bé đó nghe .

-Vậy thì phải làm cam kết mới được, cho dù có bồ đi nữa, cũng phải để cho bé 1/3, chịu chưa ?

(Cười) ( thấy ghét !)

-Tối nay bé nấu cơm chay, bác rảnh thì qua ăn với ngoại cho vui nghe bác, bé về đây, ở nhà bác chán ghê quá, nhạc thì cũ rích mà chẳng có “cô” để nói chuyện chi nơi .

-Đứa nào nghe cái loại nhạc “cũ rích” đó huh bé ? Bộ có một mình bác nghe sao ?

-Thôi, về đây, tối bác nhớ qua đó, hong là bé mách ngoại xách gậy qua đó .

Tôi dỏng chân ra cổng, trèo vội vào xe . Bác vội chạy theo:

-Này này, cầm hết hủ mứt về mà ăn .

-Hummmm, muốn hối lộ cho chuyện gì đây ?

Rồi phóng xe đi, nói thật to, thừa biết là mình tránh được một cái cốc sói trán:

-Ok, hiểu ý bác rồi, sẽ mua sách cho bác học cách tán gái .

Ra hết một con đường, đi chậm lại, một tay lái, một tay mở hộp, thò hai ngón tay vô, nhón khẽ một trái mứt chanh thơm lựng, chua đượm, ăn vụng . Ngon ghê gớm. Vừa ăn vừa hát :

Hãy nói về cuộc đời, khi tôi không còn nữa.
Sẽ lấy được những gì về bên kia thế giới?
*

(Cười !)



----
1.5.6

* Khúc Thụy Du
Du Tử Lê

#10 Yellow-Rose

    Sáng nắng, chiều mưa, buổi trưa đu dây điện

  • 918
  • posts 3,095
    • Gender:Female

Posted 16 February 2006 - 05:36 AM

Giấc mơ màu xanh biển

Tôi vẫn hay thắp cho mình một giấc mơ màu xanh biển. Niềm tin là tuyệt đối cho một cổ tích rất trẻ con. Những lúc nằm dài trên đất, thả mắt lên bầu trời , tất cả mọi thứ hiển nhiên lấp lánh sáng trên từng ngôi sao. Có thật những khoảnh khắc rệu rã mất cả giấc mơ, chỉ thóang thôi, chẳng sao cả, giấc mơ màu xanh biển sẽ cuốn trôi mọi thứ bạc lòng vào khoảng xa phía chân trời.

Có người bảo tôi là con bé man man. Có đứa bạn lại bảo tôi khờ, điên điên. Ba bảo tôi gàn. Me chỉ mỉm cười "bướng bỉnh cũng là cái hay". Và có một người nắm bàn tay tôi vào một đêm biển cồn sóng.

Tôi được nghe kể về rất nhiều câu chuyện, từ ngày xưa ở bà, ở me, ở lũ bạn thân thương cùng xóm lớp. Và rồi một ngày chiều, tôi lại nghe một câu chuyện về tình bạn, về những một sự san sẽ. Giấc mơ màu xanh biển níu lấy tay tôi, ánh mắt một người níu lấy hồn tôi. Tôi đi về, đặt niềm tin cho buổi chiều hôm ấy là một câu chuyện cổ tích.

Câu chuyện cổ tích là một câu chuyện có hậu, bà tôi vẫn bảo thế, còn tôi, đó là một niềm tin tuyệt đối. Một người vẫn bảo rằng nụ cười và tâm hồn tôi trong sáng, hồn nhiên lắm, nhưng tôi chỉ biết mình chỉ có một giấc mơ màu xanh biển mà thôi.

Tôi vẫn đêm đêm nhìn lên bầu trời đầy những ánh sao, cố tìm lại ngôi sao tôi của hơn 8 năm về trước ông đã chỉ cho tôi " ngôi sao số mệnh của con đấy". Nó bặt vô âm tín và biến mất hẳn trên bầu trời. Tôi không nghi ngại, có thể nó đã hóan đổi rồi chăng? Biết đâu là một niềm may mắn cho một niềm tin và giấc mơ?

Giấc mơ của tôi đã đi đến nơi nào rồi nhỉ? Tôi chẳng biết nữa, chỉ biết rằng ngay lúc này đây tôi đã biết nhớ biết thương những ngày tháng được gọi là kỷ niệm. Tôi bỗng yêu Huế nhiều hơn, yêu cả những con sóng biển bạc đầu của Nha Trang cát trắng.

Một đêm, tôi kể cho bà nghe câu chuyện cổ của riêng tôi. Khi nằm ngóng mặt lên trời nhìn sao qua ô cửa sổ nhỏ, hình như đâu đấy giọt sương nào ướt má tôi, ấm lắm và cũng trong lắm.

Một đêm, tôi lang thang trên con đường ngày xưa tôi và nhỏ bạn hay đi. Lần đầu tiên trong đời tôi biết buồn vì cảm giác một mình. Cái tính thích một mình biến mất tự khi nào? Tôi nhớ quay quắt một điều mà tôi đang có. Tôi vội vã đi về. Có lẽ đã đến lúc tôi mang giấc mơ màu xanh biển của mình vào câu chuyện cổ tích. Tôi gọi đấy là một cái nắm tay kỳ diệu, người ạ !


#11 Yellow-Rose

    Sáng nắng, chiều mưa, buổi trưa đu dây điện

  • 918
  • posts 3,095
    • Gender:Female

Posted 30 March 2006 - 09:09 AM

Bao dung

Vầng trăng bạc nhược trên cao ngồi rải tơ lên dòng nước . Tôi lặng lẽ quay đi, chậc, tòan những điều xưa cũ . Tôi đi ngang nhà, chiếc bình thủy tinh hạnh phúc vụn vỡ , lấp lánh dưới tơ trăng . Con dế nhỏ hát nghêu ngao với đêm (giống hệt tôi, thuở mẹ sống êm đềm), thật dại là chẳng biết chỉ cần sáng ra thôi là giọt sương tan mất .

Tôi đi về phía mặt trời. Thách những vòm nắng cũ mèm rọi được lòng nhau. Một ngàn lẻ một điều không êm dịu đã nằm rất sâu . Và những cơn đau chỉ cần đêm đến sẽ trở mình. (tại sao?)

Trên cao ngọn gió đang dọn chỗ nằm, đón chiếc lá bằng lời ru nghiêng qua xóm ? Trên tầng cao, dưới vực sâu, nghe đất đá thai nghén đau buồn. Chẳng phải rập khuôn những mảnh thủy tinh vỡ, ấy rằng mòn mỏi tháng năm ?

Khi tôi nhận ra nhân gian là một mảnh dao găm rất sắc . Tôi hất mặt lên trời, ngạo một nụ cười . “Là con người hãy sống tử tế với nhau” , tôi tìm đâu ra câu nghe lỏm đó ? Một ngọn gió điên rồ nào mang đến chăng ? Tại sao người đàn bà lại lặng người đau tím tái khi nhận ra người đàn ông của mình đang cố “tử tế” với một người đàn bà khác ?

Đố biết ai ở ác, ai ở hiền nhưng với những người đàn ông bội bạc, chỉ có tiền là cai trị thế giới . Tôi khám phá ra điều chẳng thể mới, trăng chẳng bao giờ tròn hẳn một niềm tròn , chỉ có khuyết mới thật sự khuyết . Mẹ vẫn đau.

Tôi biến thành một con nhỏ hành khất càu nhàu nhất. Chậc, “Mặt trời đã cũ, mặt trăng cũng cũ” ấy vậy mà vết thương vẫn đau mới mỗi ngày. Mẹ cần vòng tay không? Gật hay lắc tôi vẫn mãi là con nhỏ gàn mỗi ngày mỗi chạy ngông nghênh xa lắc .

Khi cả thế giới bắt đầu biết thù hằn, những tiếng cằn nhằn hầu như biến mất, nó lật đậy chạy hết vào giấc mơ(rất hằng đêm). Và thêm nữa, ánh mắt tôi vẫn bồ câu nhìn mọi sự, chỉ trong tim, những hung dữ lì lợm bản năng đang thực sự bắt đầu .

Tôi vốn hay nhìn thật lâu vào những hòn cuội, nó mới nhỏ nhoi mà rắn chắc biết bao. Tôi quay sang, nhận thấy ánh mắt mẹ hao mòn tinh ý, thế giới đã thực sự hết mỹ miều. Tôi khều chân, hất lên chiếc lông ngỗng trắng . “Trọng Thủy đại thắng bỏ người chạy lấy của?”. Ủa, Mỵ Châu đâu ? -Chết ngắc dưới kia kìa .

Mẹ bảo “người chết, hồn lìa khỏi xác”. Cọng rác đậu vào mái tóc, hỏi nhỏ “thế chiều chiều, ai người sống nhìn quá khứ như kẻ mất hồn?” Hừ, chẳng có nụ hôn ngày cưới nào có nghĩa sẽ chung thủy trăm năm. (Có thể với tình yêu, con khôn hơn mẹ)

Chiều nay, người đàn bà khóc như đứa trẻ khi người đàn ông quay trở về. Những lời thề được hong ấm. Tôi lẩm cẩm vớt sợi nắng “(mẹ à) nước đổ đi, hốt lại sẽ được đầy”?

Giờ tôi hiểu, tại sao đôi vai của những người đàn bà lại rất gầy .


#12 Yellow-Rose

    Sáng nắng, chiều mưa, buổi trưa đu dây điện

  • 918
  • posts 3,095
    • Gender:Female

Posted 29 April 2006 - 07:35 AM

[b]Thương gửi mối tình đầu của tớ!

Cậu có nhớ buổi trưa mưa bất chợt hôm ấy không? Tớ không có áo mưa, cậu cũng không có áo mưa, hai đứa lúc này đã 17 tuổi, cái tuổi mà không một đứa con gái nào dám rón rén đi dưới mưa như xưa nữa. Bất chợt tớ nhìn sang cậu, nụ cười dễ thương trên môi cậu chợt nở hoa làm môi tớ cũng mỉm cười gật đầu chào lại. Tớ giọng Trung đặc sệt, cậu giọng Bắc cũng đặc sệt. Hai đứa cố gắng hiểu nhau, đến một lúc thì thích nhau vô cùng. Trời tạnh mưa, lúc ấy cũng đã gần như qua buổi chiều, tớ chào cậu ra về, lòng quên mất nỗi sợ về trễ giờ bị ngoại mắng. Trong lòng tớ đầy hình ảnh của cậu thôi.

Sau cái hôm mưa ấy, cậu và tớ trở thành một đôi bạn thân chưa từng thấy. Khi cậu bảo “tớ yêu cậu mất rồi” lúc ấy tớ cũng nhận ra, tớ cũng yêu cậu mất rồi.
Tớ còn nhớ rất rõ , mặc dù hàng ngày tớ và cậu đều gặp nhau ở trường, chủ nhật lại cùng học với nhau ở Thư Viện Quốc gia, ấy thế mà tối tối cũng tìm cách rủ nhau đạp xe khắp các ngã phố.

Cậu có một cái giọng Bắc ấm áp, ngày trước tớ ghét giọng Bắc lắm, tớ cứ cho là chua ngoa, đanh đá, nhưng từ khi nghe cái giọng ấy từ đôi môi và trái tim cậu, tớ lại thấy nó dễ thương vô cùng tận, cậu ạ! Đi xa, tớ nhớ, ở gần, tớ yêu!

Cậu là một người bạn tuyệt vời nhất mà tớ có được. Ngày ấy tớ hay khóc, tớ hay buồn vì nỗi nhớ xa nhà, cậu không an ủi bằng lời, nhưng bao nhiêu ánh mắt thấu hiểu và sẽ chia cậu đều dành cho tớ, cùng với tất cả những khoảng thờigian mà cậu trích ra được. Cậu cũng xa nhà, xa ba mẹ như tớ, cậu lại khổ hơn khi ở trọ với ông bà bác. Tớ biết những chậu áo quần to đùng cậu phải giặt cho họ, tớ biết những khoảng thời gian cậu phải rửa chén, dọn dẹp, quét nhà, nấu cơm cho cả một đại gia đình của họ. Tớ biết hết, biết cả những lời nặng, chì chiết mà cậu phải ghánh chịu. Tớ khổ một, nhưng cậu khổ mười, ấy thế mà cậu chỉ kể chứ không bao giờ than vãn. Tớ yêu và thương cậu hơn qua ngày tháng.

Hồi đó sao tớ với cậu lúc nào cũng như hình với bóng ấy nhỉ ? Đi đâu cũng có nhau, ngay cả cuối tuần vô thư viện cũng có nhau. Tớ nhớ những ngày cuối tuần đó lắm, sáng sáng, tớ chạy đi mua sẵn 2 ổ bánh mì, một cho tớ, một cho cậu. Tớ sợ đợi cậu đến thì khi mua, cậu sẽ giành trả tiền, mà tớ biết, cậu làm gì có dư ngoài tiền gửi xe. Hai đứa vừa gặm bánh mì, vừa thong thả vác balô đi nói chuyện trên đường đến thư viện. Tớ khá Toán hơn cậu, và cậu lại khá Hóa hơn tớ. Tớ dành một buổi chỉ cho cậu giải những bài tóan khó, cậu lại dành cho tớ một buổi để ôn lại các công thức hóa, phương trình. Và rồi, như không phụ lòng, tớ và cậu đều đậu Đại Học. Ngày tớ nhận được giấy báo nhập học, lúc ấy, tớ ước cậu biết được điều đó, và tớ cũng tin chắc là cậu cũng đậu như tớ. Ông trời không phụ lòng, cậu cũng đậu cao. Tớ nhớ cái hôm ấy lắm, tớ vừa bước chân vô Sài Gòn trở lại thì cậu đến, mồ hôi từng giọt lăn trên vầng trán, lúc ấy, tớ muốn khóc biết bao nhiêu. Khóc cho ngày gặp lại, khóc cho niềm vui được vào Đại học. Tớ nhìn mắt cậu rưng rưng mà thương quá là thương.

Tớ lãng mạng, thích đi nhặt hoa điệp vàng vào mỗi sáng sớm, tớ hay khóc nhè, và tớ rất ương bướng khi giận giờn. Nhưng cậu không cằn nhằn, lúc nào cũng hết lòng với những sở thích “đáng ghét” của tớ. Vậy mà khi tớ dọn qua nơi mới, có lúc tớ quên cậu mất, cậu đạp xe lên thăm, không trách chi cả, chỉ bảo “nhớ quá”, rồi dúi vào tay tớ tờ 10.000 đỏ chói, dặn tớ để dành để gửi xe. Tớ ngạc nhiên, hỏi tiền đâu, thì cậu cười bảo “tớ đi dạy kèm, để dành được”. Thương cậu quá, chưa học ra trường đã phải vất vã bôn ba kiếm sống.

Cậu có nhớ Noel đầu tiên của hai đứa không? Thấy người ta kéo nhau ra đường từng đôi từng cặp, cậu cũng kéo tớ đi. Dòng người đông nghịt và ồn ào, hai đứa chen lấn đến tóat mồ hôi. Cậu biết tớ thích mấy cái vòng dạ quang xanh xanh, cậu mua cho tớ một vòng, đeo vô tay, cậu bảo “chiếc vòng cầu hôn”. Hai đứa cười vang cả một góc phố. Khuya, hai đứa dắt tay nhau về, đầu tóc đầy những kim tuyến, cái lạnh bắt đầu se lại, cậu nắm tay tớ, hai đứa leo lên lề vừa đi vừa nói chuyện, sao mà thấy cuộc sống chợt nhiên bình yên quá.

Khi tớ và cậu phát hiện quanh mình khá là nhiều người theo đuổi, tớ với cậu đã bàn với nhau “không quen 'thằng giặc' nào hết”, và hai đứa đã làm như thế thật. Ngày Valentine, hai đứa cũng dắt nhau đi khắp phố, ngày lễ cũng thế. Có những ngày cuối tuần, hai đứa đèo nhau về ngoại thành, nơi có cô chú của cậu ở đó. Hai đứa làm bạn với con của cô chú, kéo nhau đi khắp nơi, hái ổi trộm, thả diều, tắm sông, và tập chăn bò. Tớ yêu nơi đó nhiều lắm cậu biết không? Vì chỉ về đến đấy tớ mới thấy cậu cười nhiều. Bất cứ nơi nào có thể làm cậu vui nhiều thì tớ sẽ yêu, yêu tất, cậu ạ!

Cậu chưa bao giờ được làm sinh nhật, cậu bảo vậy trong cái đêm tớ mua một ổ bánh nhỏ xíu , cây đèn cầy và xếp cho cậu 18 ngôi sao, gọi cậu ra hồ con Rùa để thắp nến và cầu ước. Tớ thấy ánh mắt cậu long lanh, đẹp lạ lùng. Cậu biết không, sau cái đêm hôm đó, cái hôm mà cậu bảo tớ đã làm cái sinh nhật đầu tiên cho đời cậu, thì tớ dặn lòng sẽ không bao giờ quên ngày sinh của cậu. Tớ sẽ nhớ, hàng năm, tớ sẽ mang bánh và nến đến cho cậu. Tớ muốn cậu cũng có được niềm vui cho ngày mình sinh ra, tớ muốn cậu cũng có được điều ước như tớ đã. Cũng ngày sinh nhật, cậu có nhớ tớ và cậu đi dự buổi sinh họat không? Hai đứa mình làm thành một cặp thắp nến giữa gió, và cố giữ cho ngọn nến không tắt, gió hôm ấy mạnh quá, tớ và cậu không giữ được ngọn nến cháy. Thế là tớ buồn lâu ơi là lâu, còn cậu bảo “đó chỉ là trò chơi” và còn bảo để năm sau thì hai đứa sẽ chơi tiếp, và nhất định sẽ giữ được.

Nhưng, cái năm sau không còn nữa. Tớ theo ba mẹ đi xa đến nữa vòng trái đất. Ngày tớ bảo tớ ra đi, đó là lần đầu tiên cậu giận tớ. Cậu bảo “đi để làm gì” Tớ cũng không biết tớ đi để làm gì nữa, tớ đã có tất cả ở nơi này, nhưng giá như cậu đừng sẵn giọng với tớ như thế thì tớ đã bớt tủi thân hơn. Đêm ấy, những đóa hoa nhài trắng bé xíu thơm lựng bên hiên nhà cậu khiến tớ khóc và ra về. Cậu không tiễn mà đi nhanh vào nhà. Tớ về quê thăm mọi người, rồi tớ vào lại Sài gòn, ngày lên máy bay, tớ điện thọai cho cậu “tớ đi đây”. Lúc này tớ thấy cậu thực sự hốt hoảng, tớ cắn môi cúp máy. Tớ đi, mà lòng tớ nhớ về cậu thật nhiều, thật nhiều, cậu biết không?

Tớ đếm thời gian bằng nỗi nhớ cậu, tớ đếm mãi, rồi cũng đến ngày tớ được về thăm lại nơi xưa. Tớ đi tìm cậu, tớ đến ngôi nhà xưa nơi cậu ở. Tớ bấm chuông mãi mà chẳng ai mở cổng, hôm sau tớ lại đến, gặp một người lạ, tớ hỏi thăm về cậu, họ bảo “không biết, không có”. Đêm ấy, tớ ra hồ con rùa ngồi rưng rứt khóc, không lẽ tớ mất liên lạc với cậu luôn sao? Tớ về lại đây, ngay nơi này, làm sao tớ chịu được khi tớ chỉ có một mình ?

Không biết bây giờ cậu trông thế nào nhỉ? Tớ thì khác hơn xưa cũng nhiều lắm, tóc tớ giờ dưới vai một xíu, chẳng dài ơi là dài như xưa nữa. Mẹ tớ bảo cắt ngắn ngắn lên tí cho dễ thương hơn. Tóc cậu giờ thế nào ? Có còn dài như tớ ngày xưa không? Tớ bây giờ không còn gầy như xưa nữa, tớ cũng mong một ngày nào đó tớ tròn lên bằng cậu ngày nào, cái vẽ tròn tròn, xinh xinh mà tớ rất ưa mỗi khi nhìn cậu. Tớ muốn gặp lại cậu quá, mà sao, ...vô vọng thế này ? Mỗi khi tớ thấy thích một tên con trai nào đó, tớ muốn kể cậu nghe, mỗi khi tớ bị ba mắng oan, tớ cũng muốn kể cho cậu nghe, tớ muốn kể tất tần tật mọi chuyện với cậu, muốn lắm, tớ cũng muốn nghe cậu kể bây giờ cậu đang thích tên con trai nào, hắn có tốt với cậu không, cuộc sống của cậu giờ thế nào? Có tốt như tớ mơ ước không? Cậu đang sống với ai? Họ có tử tế với cậu không? ... tớ muốn nghe cậu kể cho tớ mọi chuyện như ngày xưa, tớ muốn làm cậu cười như ngày xưa, ...tớ muốn, muốn nhiều lắm mà cậu thì ở xa tít. Cậu có còn giận tớ vì chuyện tớ ra đi không? Cậu có còn nhớ tớ nhiều như tớ đang nhớ cậu không? Mỗi khi tớ bắt gặp một cơn mưa giữa trưa là tớ khóc, tớ nhớ về cái ngày đầu tớ và cậu bắt chuyện với nhau. Và rồi, từ ấy là một chuỗi kỷ niệm bình an của đời tớ.

Tớ mong lắm, mong một ngày nào đó cậu vô tình đọc được những dòng chữ này của tớ nơi đây, cậu sẽ nhận ra tớ và kêu tên tớ, phải không nào ? Làm sao mà lầm được khi có người gọi cái tình bạn giữa một đứa con gái với một đứa con gái là “mối tình đầu” cơ chứ! Phải không nào ? Tớ vẫn gọi chuyện giữa hai đứa mình là mối tình đầu của tớ, cho mãi đến khi tớ tìm gặp lại được cậu, để tớ nói với cậu rằng “Này ấy ơi, tớ vẫn thương nhớ cậu nhiều, nhiều lắm, cậu biết không?”

Mong một ngày gặp lại cậu, ơi mối tình đầu của tớ, ơi đóa trà ở góc hồ con rùa !
Kí tên
Tớ,
cái hoa dại vàng mít ướt dưới góc phố Thủ Khoa Huân



#13 KháchMidnight_*

  • Guests

Posted 30 April 2006 - 03:44 PM

YR, cho MN xin miếng đất.
_______________________________________________


Thư Cho Mày

Mười tám tuổi, tao chưa một lần dám yêu, suốt ngày lo học để vượt qua cảnh nghèo khó. Mười tám tuổi, tao chở bao gạo năm ký lên Sài Gòn xin ở trọ luyện thi đại học. Mười tám tuổi, mày đạp xe quãng đường Quang Trung / Sài Gòn ngày hai buổi đi, về. Mày tự hào là "dân ngoại thành" còn "trong trắng" chưa biết đua đòi, không toan tính thiệt hơn.

Cơ sở B (hay C?) ĐHKT trên đường "3 tháng 2" đối diện trung tâm ngoại ngữ "gì đó", (có cô gái Đà Lạt trắng nỏn với cái tên Quân rất con trai đã chép tặng tụi mình bản nhạc "Hạnh Phúc Lang Thang" mà đến giờ cũng chưa biết nàng đã tặng đứa nào), tao đã quen mày. Giờ Lý "thầy Liễng" đông nghẹt, cả học sinh đóng tiền lẫn học sinh "chui", mày đến vỗ vai tao "Hôm nào bạn cũng đi học sớm, bạn giữ giùm mình một chỗ được không?" Tao gật "Được với một điều kiện: đừng kêu tui là 'bạn' !".

Rồi tụi mình trở thành "mày, tao" với bao kỷ niệm vui buồn của hai đứa con trai nghèo lạc lõng giữa Sài Gòn giàu có. Mày còn nhớ những buổi chiều thả bộ ra lề đường "3 tháng 2" lựa quần áo "sida" chứ? Vậy mà cũng chỉ lựa rồi bỏ xuống vì không đủ tiền mua. Có những buổi chiều hai đứa nán lại, đứng trên lầu hai nhìn tụi bạn học "dân thành phố" đẩy Cub 78, Cub "cánh én", Babetta (?) ra về mà thèm được một lần ngồi lên xe không phải gò lưng đạp.

Mình vào ĐHKT, tao theo mầy về Hóc Môn tưới rau, ngủ chòi mũi cắn nát mình. Ngày má tao vào bệnh viện, mày theo tao về quê làm ruộng thế ba tao phải ở bên giường bệnh lo cho má tao. Cứ như thế, hai đứa vẫn "lên lớp", vẫn yêu đời chờ ngày ra trường.

Mày còn nhớ cái thời tụi mình "tập yêu" chứ? Mày thích "con nhỏ gì" lùn lùn trên đường Lê Văn Sỹ. Tao cứ chọc: "Cái ba-ga cũ của anh D. ngồi đau đít em quá". Rồi tao cũng yêu, một nữ sinh trường thuốc cũng nghèo như tụi mình, sống trong một căn gác lụp xụp, trong nhà không bàn ghế, không giường ngủ.

Ba năm sau, tao ra đi. Người yêu của tao đứng từ xa không dám đến gần. Mày khóc như con gái, át cả tiếng khóc của má tao nhưng lại chỉ vào mặt tao: "Mày không được khóc! Cứng rắn lên một chút, phải đàn ông một chút! Vài năm mày về thăm tụi tao". Ai có ngờ đâu đó là lần cuối cùng mình gặp mặt.

Ba năm sau nữa, lúc tao chuẩn bị về thăm mày thì mày gọi phone cho tao từ Bỉ:
"Ê, tao đang ở Bỉ, tao đi tu nghiệp kiểm toán".
"Sao mày đi được? Bao lâu?"
"Vài tuần thôi, má của bạn gái của tao đưa tao đi. Đâu cần học, đi chơi vài tuần về là lên chức"
"Con nhỏ lùn lùn đâu?"
"Tụi tao chia tay nhau rồi."
"Tao hiểu."


"Tao hiểu" mày đã bán rẻ lương tâm, bán rẻ cái niềm hảnh diện kỳ cục "ngoại thành" của mày cho chức vụ, tiền bạc. Mày có biết đâu là mày cũng đã bán rẻ tình bạn của tụi mình từ dạo đó. Tệ bạc hơn sau này mày lại "chia tay" con gái bà đó để quen với con của một thằng cán bộ chức cao hơn. Tao gọi mày là "..." và cắt đứt liên lạc từ đó.

Mười một năm rồi tao không còn liên lạc với mày nhưng tao vẫn không quên. Tao vẫn thường hỏi bạn bè về mầy. Tao biết hiện giờ mày rất giàu có, nhà lầu, xe hơi đủ cả. Mày đã cưới con gái của thằng cán bộ đó và cho nó một thằng cháu ngoại. Mày đang trên đà danh vọng, mày càng thành công thì cái hố sâu ngăn cách tình bạn của tụi mình càng sâu hơn mà kiếp này tao không nghĩ tụi mình lấp được.

Tao nhớ mày nhiều hơn mày tưởng. Tao thèm được một lần tưới rau nhà mày hay lội ruộng nhà tao. Một lần được mặc quần áo lè phè không thèm để ý đến thiên hạ, hoặc một cần ngồi quán cóc đầu đường mà không phải là nhà hàng sang trọng.

D. ơi, tao nhớ mày nhưng tao không thể tha thứ cho mày, đồ "đĩ đực"!

tao.

#14 Yellow-Rose

    Sáng nắng, chiều mưa, buổi trưa đu dây điện

  • 918
  • posts 3,095
    • Gender:Female

Posted 03 June 2006 - 04:52 AM

[b]Tôi ngày xưa ơi...

QUOTE
\"đó sẽ là một căn nhà không bao giờ buồn bã và vắng lạnh\"


Tôi vô tình đọc lại những dòng chữ chính mình viết, chợt ứa nước mắt, nhớ về mình một thuở rất xa.

Thuở mẹ đi dạy rất xa, thuở ba còn bận bịu vừa công việc làm ăn, vừa đi dạy ở trường. căn nhà của ba mẹ tôi thời ấy bé lắm, bé xíu, cả căn phòng ấy cũng bé xíu. Căn phòng có một ô cửa to bằng một ô vuông vừa lọt được thân người bé xíu của tôi thời đó , nhưng có những song hoa văn bằng xi măng. Sợ tôi ra đường chạy nhảy bị xe tông như có đứa trẻ cùng xóm đã thế, ba hay đặt tôi trong căn phòng ấy rồi khóa ngoài lại, dặn dò ở ngoan, trưa ba về thôi, nhanh lắm.

Buổi sáng của tôi trãi qua ban đầu bằng một nỗi sợ hãi vô vàng. Tôi đã khóc, khóc mãi đến khi ngủ thiếp đi. Nhưng rồi tháng ngày trôi qua, tôi bắt đầu nín khóc khi một mình. Biết nhìn ra ô cửa đưa tay hứng nắng, mơ ước, suy nghĩ xa xôi. Tôi thích nói chuyện một mình khi đưa tay hứng giọt nắng lọt vào bàn tay, lẩm bẩm nói chuyện khi con chim bé xíu bị ai đó bắn rớt nằm thoi thóp trên sân.

Không biết đến một lúc nào đó thì tôi coi như buổi sáng bị nhốt trong căn phòng là một phần của cuộc sống bé nhỏ của tôi. Không còn khóc rấm rức, không còn mím môi đập tay vào cửa. Không hẳn là tôi nghĩ ba mẹ còn công việc, hình như tôi đã còn quá dại để hiểu hết mọi việc, hiểu hết lòng ba mẹ. Tôi say sưa với cuộc sống, khung cửa sổ bé nhỏ của chính mình mỗi sáng, mỗi trưa.

Những ngày mưa, tôi nhón chân ghé mắt qua khung cửa, nhìn những chiếc bong bóng nổ tròn trên mặt đất, nhìn những con mối đen đen ướt át cố chui lên khỏi lòng đất, bay tứ tung vô định và rối rắm. Ô cửa ngày ấy mỗi sáng lên đề có nắng chiếu vào, ánh nắng rất vàng và ấm. Tôi hay đưa tay hứng nắng trong lòng bàn tay, nâng niu đặt lên đầu, vẫn cứ hay nghĩ mình là một nàng công chúa bị lời nguyền phải ở cấm cung trong tòa lâu đài đến một lúc nào đó.

Có một người đàn bà rất già, tóc bạc trắng hay đi ngang ô cửa, tôi vẫn có thói quen nhìn ngắm cái nón rách rưới quặp nơi tay, cái giỏ cũ xì, đôi chân trần nứt nẻ và ánh mắt rất phúc hậu. Hể cứ nắng lên là bà đi, trưa nắng ngang đầu bà về. Có một lần bà ghé ngang, đặt vào cánh tay gầy nhỏ của tôi quả thị bé xíu, vàng thơm lựng bà nhặt ở đâu đó mà bà chẳng nói một lời gì. Tôi nhớ bà từ cái hôm đó.

Một ngày một tháng một năm... không biết là qua bao lâu thì cái ngày có một con chim sẻ nhỏ bị rớt vào sân nằm thoi thóp thì bà không đi ngang qua nữa. một điều quen thuộc mất đi, cùng lúc với một nỗi đau xa xăm nào đó chiếm ngự làm nên một nỗi trống vắng trong tâm hồn một con bé trong tôi. Lúc ấy, thật chẳng biết mình nghĩ gì, tôi thẫn thờ nhìn ra ô cửa, buông xuôi tay, ngực đập mạnh, rồi tôi ngồi bệch xuống đất, đến tận trưa vẫn không nhướn chân lên nhìn ra ngoài.

Tôi lớn dần, đi học, có bạn, ô cửa ngày xưa phải nhón giờ phải cúi xuống một ít mới có thể nhìn ra ngoài. Mỗi trân mưa đầu mùa hay buổi sáng không đi học, tôi hay đến ngồi bên ô cửa nhìn ra ngoài. Có lúc mắt ướt khi có con chim nhỏ đậu xuống mà chẳng hiểu tại sao.

Một ngày nào đó, căn nhà xưa đập đi, ô cửa xưa không còn nữa. Nhưng nỗi buồn man mác và cảm giác vắng lạnh khi xưa vẩn còn đâu đó trong góc hồn tôi. Hôm nay, chính tự mình viết lên đôi từ " vắng lạnh và buồn bã", tôi lại bật khóc. Phải chăng có những lúc không buồn, lòng vẫn yếu đuối?

Cứ nghĩ đã quên, vậy mà một đôi từ vô nghĩa làm gợi nhớ cả một khoảng trời bé bỏng vắng lạnh ngày nao. Tôi ngày xưa ơi... có biết dẫu thời gian trôi đi, kỷ niệm vẫn theo về?


06.02.06

#15 Yellow-Rose

    Sáng nắng, chiều mưa, buổi trưa đu dây điện

  • 918
  • posts 3,095
    • Gender:Female

Posted 06 June 2006 - 05:55 PM

Hãy nói về cuộc đời..

Bác giận rồi . cái giận của một người đàn ông lớn tuổi rất khó nhận biết ngoài mặt . Tôi nhìn ra sân, một khoảng trống vô định rơi trong mắt . Hình như mấy hôm nay bác không ghé qua, mà tôi thì không ghé lại cả mấy tháng nay kể từ ngày về VN sang .

Tôi biết cái sai của mình, cũng thừa biết làm thế nào để chuộc lỗi, nhưng ... hễ cứ bị người khác giận là tôi bướng lên, lời xin lỗi cứ tịt sâu xuống đáy cốc . Tôi bắt đầu bày trò đổ thừa "chắc tại bác có bạn bè nhiều" chắc tại bác đang có bồ" ... Nhưng ngẫm nghĩ một hồi thật là cáu, bạn bè thì bác đâu có nhiều, bác đế thèm chơi với tùm lum, chỉ mấy ông bạn giáo sư cùng trường, còn bồ thì ... bác khó vậy, có bồ mới là chuyện lạ . Nghĩ mãi không ra cái đổ lỗi , đành hứ một cái "đáng ghét" rồi mở nhạc ầm ầm .

Bác không sang, món quà cho bác vẫn nằm im trong góc bấy lâu nay, bắt đầu phủ bụi . Và tôi cũng bắt đầu biếng nhác lấy ra săm soi như dạo đầu . Nhìn ngang chợt nhớ hôm bác đi Cali về quà cho tôi là cái túi xách mây ngộ nghĩnh . Tôi cáu :

-Bác dám biến bé thành một đứa con nít huh ?

Bác cười -cho người lớn đó chứ, bên đó người lớn người ta hay xài mấy cái này

Tôi ngồi lật qua lật lại ngó ngoài dòm trong, cái này chỉ chưng là đẹp, mang vô người ta cười chết . Tôi hất cho bác một câu "bác nhà quê thí mồ luôn " Bác chỉ cười .

Người lúc nào cũng cười được mà có lúc lại biết giận, thấy ghét gì đâu á .

Hôm CN lúc tôi đi làm thì bác có tò tò ghé tới rủ ba đi uống cafe . Thêm cái đáng ghét, dám tới nhà khi tôi không có nhà , lại chẳng nhắn nhủ gì lại mới ghét thêm chứ . Mai mốt nấu đồ chay cho ngoại, đừng hòng tôi kiu qua ăn với ngoại cho vui . Tôi sẽ méc ngoại cái tội bác dám nói ngoại "già" .

Sáng nay người cùng làm hãng với ba ghé nhà, thấy ló mặt ra, hỏi liền "ba nuôi của em đâu rồi ?" Tôi cáu dễ sợ, ai biểu nhắc tới "ổng" chi . Mà cái tên này cũng kì, bác có nhận tôi là con khi nào mà lúc nào cũng một ba nuôi, hai ba nuôi thế chẳng biết . Ghét tên này gấp 10 lần ngày hôm trước .

Tự nhiên cái phone reng , bác gọi . tất nhiên là không thèm cầm máy cho tới lần gọi thứ 3 , nhấc phone, thả một cái giọng rất ơ hờ theo cái kiểu "bé đây chả cần bác"

-Gì đó ?

-Trưa rảnh không ? Ghé sang bác ăn trưa, có món này đặc biệt cho bé đây .

-Để coi đã

-Thôi đi, bác không giận thì thôi, bé đừng cái kiểu cà chua cà chớn con nít mới lớn như vậy nữa . Sang đây !

Cha! Hôm nay còn bày đặt lớn tiếng . Tôi cúp máy, nghĩ một hồi xách xe đi . Cái gì chứ tôi cáu thì hong sao, chứ hễ nghe ai cáu lên là tòn tòn sợ . Hì .
Ăn trưa xong ngồi nghe bác giảng moran ... ui da, dài đằng đẵng . Đợi lúc bác đang dừng lại ngó, coi tôi hiểu thấu lời tới đâu thì tôi chộp cơ hội, hét tướng lên :

-Mai mốt bác có bồ, bé sẽ méc cô là bác dữ lắm cho coi .

Đang làm mặt hình sự tự nhiên bác cười . Rồi, coi như xong . Bác đừng hòng mà lừa, hễ bác cười là hết giận rồi đó . Tới bật nhạc nghe, bỏ quên ý nghĩ "đánh bài chuồn" như hồi nãy .

-Bác ơi sao có cái câu "chỉ cách một mặt hồ mà muôn trùng cách xa" huh bác ? hình như hồ thì nhỏ híu à, bơi qua là tới mà , bé đoán chắc tại gười đó không biết bơi nên thấy "muôn trùng cách xa".

Bác cười, để tách nước xuống "bé nghe hoài một bài vậy ?"

-Bác để nó trong máy mà, bé chỉ turn on nó lên thôi . Vậy để đổi disk khác nghe .

bác ừ, tiếng ừ nhỏ xíu xìu xiu, tôi nhận ra mái tóc cắt ngắn gọn gàng của bác giờ có lấm tấm nhiều sợi bạc .Tóc bác bạc từ khi nào ? Sao bấy nay tôi không nhận ra ?

-Bác lại đây !

-Gì thế ?

-Bé làm cho bác trẻ lại cho dễ kím bồ, nhổ tóc bạc .

Bác cười, nụ cười không còn tươi nữa -Để đó cho "cool" . Bác nhái lại nguyên vẹn cái câu tôi hay nhằn nhì lúc trước .
Tôi không bật cười khúc khích nữa, nhận thấy những lo nghĩ của bác bấy lâu nay là có thật . Con người ta nhiều khi không nên sống ơ hờ quá, mà cũng không nên quá sâu sắc, chỉ tổ lòng đau .

-Bé này, khi nào bác không còn trên đời này nữa, bé có hứa với bác là không bao giờ tự làm khổ mình ?

Tôi thảng thốt

-Bác nói cái "quái" gì vậy bác ?

Một nụ cười trấn an nở trên môi "-đó là bác chỉ dặn dò, biết chưa ngốc ?

Tôi thở phào, hoá ra là thế . Tôi ngồi nhìn mông lung ra ô cửa, nơi cái phía mà ông đang quay lưng lại , nghĩ ngợi . Mấy năm nay, ông đã trở thành một phần trong linh hồn tôi, tôi trọng ông như ba, như ngoại, những suy nghĩ tôi tâm tình với ông như người bạn đồng lứa, thấu hiểu và chở che .Tôi thừa biết nếu trên đời này không còn người yêu thương tôi thì tôi không sống được, chắn chắc thế . Tôi có nhiều người yêu thương, nhưng chẳng bao giờ mong muốn mất đi một người, dù có hay không một người, cuộc sống tôi cũng không xáo trộn bề mặt là mấy .

-Nếu một người không biết rắn rỏi lên qua tháng năm, không biết tự mình chăm sóc bản thân mình, không biết đứng dậy sau vấp ngã thì người đó không xứng đáng với những tháng ngày đã qua, nghĩa là không xứng đáng làm người lớn . Với bé, thì bác đặt lòng tin trước đó .

-Thế bác ở đâu ?

-Tất nhiên là bác sẽ dìu dắt và bên cạnh bé cho tới khi nào bác đi chơi ở thế giới khác mới thôi .

-Bác đi chơi mà không rủ bé theo là bác xấu .

(cười) cái cười đáng ghét . Tôi đâm quạu thiệt sự :

-Nếu bác thương con thì bác đừng có nói mấy câu ác như vậy nữa

-Đó chỉ là dặn dò thôi, bé à . Khi một điều gì đó mách bảo bác nói thì bác nói, bác nói để bé hiểu mà nếu có cơ sự gì thì cũng phải sống tốt và cứng rắn. Bé vẫn nghe lời bác mà, đúng không nào ?

Tôi gật đầu yếu ớt , tự biện bách -bác còn quá trẻ để chết mà

Bác phá lên cười -bác không nói là bác chết ngay bây giờ . Bác chỉ nói là "nếu". "Nếu" đó, hiểu không ?

-Hiểu rồi, vậy nếu bé chết, bác cũng không được tự làm khổ mình , hén ! Tôi chun mũi trêu lại để trả thù .

Bất chợt ông tái mặt, gắt lên -Ai dạy cho cách ăn nói gở như vậy huh ?

-Ơ, bác buồn cười nhỉ, bác nói thì được mà bé nói bác cáu, rứa là răng ?

Như nhận ra cái nóng nảy bất ngờ của mình, ông quay mặt ra sân . Tôi lờ mờ nhận ra những khác biệt của ông bây giờ và ngày trước . Dường như bây giờ cái chăm chút của ông dành cho tôi còn thêm cả nhiều phẩn cứng rắn .

-bé có tin là khi một người chết đi, linh hồn họ vẫn còn tồn tại để dõi theo người họ thương yêu hay không ?

-Tin chứ, bà nói hoài điều này mà .

-Ừ, đúng vậy đó, bác cũng tin nữa . Thành ra nếu một người chết đi, họ sẽ còn nhìn thấy chúng ta mỗi ngày, dõi theo mỗi ngày . Họ chẳng muốn nhìn thấy người họ yêu thương than khóc đau khổ vì nhớ họ . Nếu mà chúng ta yêu họ, thì hãy tin rằng họ vẫn còn đâu đây . Chúng ta càng vui vẽ , hạnh phúc thì linh hồn họ cũng sẽ rất vui vẽ và hạnh phúc . Hiểu không ?

Tôi gật đầu, niềm tin trở nên mãnh liệt . Trên tủ, cái máy hát cổ lỗ sĩ rè rè chuyển bài , disk khác mà cũng lại bài cũ, tiếng hát Ngọc Lan rờn rợn.

Hãy nói về cuộc đời, khi tôi không còn nữa.
Sẽ lấy được những gì về bên kia thế giới?


Tôi lấy xe đi về, nắng rát trên mặt đường , không còn cười được như những lần bước ra khỏi nhà bác mọi khi, chỉ nghe lồng ngực mình nhói lên . Hình như đau .


#16 KháchMidnight_*

  • Guests

Posted 06 June 2006 - 06:44 PM

QUOTE
bên đó người lớn người ta hay xài mấy cái này

MN xác nhận câu này. (hồi xưa MN "chịu trận" trong Phước Lộc Thọ 6 tháng)

QUOTE
\"chỉ cách một mặt hồ mà muôn trùng cách xa\"

"Con bé này" lại ngắt một đoạn không đầu không đuôi ra rồi thắc mắc! "Tôi là em bói cá; em là bóng trăng ngà. Chỉ cách..." "Họ" cách nhau "vertically" (đó là chưa kể "em" chỉ là "bóng").

#17 Yellow-Rose

    Sáng nắng, chiều mưa, buổi trưa đu dây điện

  • 918
  • posts 3,095
    • Gender:Female

Posted 06 June 2006 - 07:08 PM

MN giỏi ghê, cái gì cũng hiểu được hết.

QUOTE(Midnight)
QUOTE
\"chỉ cách một mặt hồ mà muôn trùng cách xa\"

"Con bé này" lại ngắt một đoạn không đầu không đuôi ra rồi thắc mắc! "Tôi là em bói cá; em là bóng trăng ngà. Chỉ cách..." "Họ" cách nhau "vertically" (đó là chưa kể "em" chỉ là "bóng").


Viết nhanh bị sai, "tôi là chim bói cá " MN biến thành "tôi là em bói cá"
"Bóng" này có giống "bóng" MN hôm trước hong dzị? :mrgreen:

Nhiều bài hát rắc rối gớm...

#18 KháchMidnight_*

  • Guests

Posted 06 June 2006 - 07:43 PM

Chờ đúng 15 tháng mới nghe khen được một câu!

#19 Yellow-Rose

    Sáng nắng, chiều mưa, buổi trưa đu dây điện

  • 918
  • posts 3,095
    • Gender:Female

Posted 18 June 2006 - 04:24 AM

[b]Khi nỗi nhớ theo về kỷ niệm

Mỗi khi nghĩ về ai, tôi hay nhớ về những kỷ niệm. Thời gian trôi đi, không gì có thể lấy lại được. Vì thế tôi vẫn cố lưu giữ quá khứ bằng một cách gợi nhớ những gì mình đã trãi qua.

Khi tôi còn là một con bé nhỏ híu, ai hỏi "con thương ai nhất", là tôi hỏi lại một cách trẻ con "răng hỏi bé rứa?" Chỉ những ai hỏi đến lần lần hai tôi mới trả lời "thương ba nhất". Đó là câu trả lời trong khoảng thời gian 5, 7 tuổi. Mẹ tận tụy yêu thương tôi theo một cách rất phụ nữ, còn ba, những gì ông đã làm cho tôi, dường như tôi không biết gọi là gì.

Tôi vốn xưa là con bé được ba cưng nhất nhà, đi đâu cũng “xách theo" nên có cái may mắn được ăn hàng nhiều nhất nhà . Có những buổi sáng tinh sương, đưa mẹ về thăm Huế, hay đưa bà con đi Sài Gòn, ba thường bế tôi dậy thật sớm, cột cái ghế nhỏ phía trước, ràng tùm lum dây quanh người (nếu ngủ gật cũng không lo bị ngã). Tôi yêu những buổi tinh sương không phải có ông mặt trời đỏ ối tuyệt đẹp, không phải hơi sương lấm tấm trên những chiếc lá ven đường, cũng chẳng phải chẳng phải không khí chộn rộn của Thị Xã . Chỉ có ba mới biết điều gì đang chạy trong cái đầu bé xíu của tôi mà tôi lại hớn hở thế , đó là một tô cháo lòng nóng hổi be bé có rắc thật khéo một nhúm hành xanh lơ phía bên trên .

Chẳng biết tại sao mà tôi lại giống ba như đúc, từ cái ngón tay út “dòng họ", cho đến cái miệng hơi móm, cái mũi cao và đôi mắt sáng. Cái sở thích ăn uống thì lại càng giống một cách hết sức đặc biệt. Một tô cháo lòng nóng là một điều tuyệt vời nhất đối với hai cha con vào buổi tinh sương ở một nơi khá xa lạ và cách xa nhà . Ông chủ quán là một người thiếu một cánh tay, một bên chân với nụ cười hết sức hiền lành nhưng cũng khá kham khổ. Mỗi khi thấy ba dắt tay tôi vào là ông vội vàng đến lấy khăn lau thật sạch cái bàn gỗ đen ngòm và hơi mục những chổ bị nước vấy vào .

-Hai tô cháo lòng nghen bác!

Tôi thích nhất là nghe ba nói câu nói này, gọi cháo mà tôi coi như nói một câu yêu thương với tôi vậy. Ông chủ quán xoa khẽ đầu tôi, hỏi han dăm câu rồi vội quay đi làm cháo. Tôi để ý rất kỹ cánh tay còn lại của ông, lúc nào ông cũng lấy cái bình thủy nước sôi trụng sơ cái tô be bé của tôi rồi cho cháo vào, bỏ đôi lát gan, dăm cục lòng, huyết, và có nhiều thứ tôi không biết gọi tên là gì. Ông sắp rất khéo, những lát gan trên tô cháo tôi có hình một đóa hoa giống hệt cái hoa trên chiếc váy trắng tôi đang mặc, giữa nhụy là cục huyết chín ông cắt rất khéo . Tôi mến ông cũng vì điều này. Cái quán thì bé xíu, bàn ghế thì ọp ẹp nhưng tôi lại thích ngồi thật lâu. Ba bẻ bánh tráng nhỏ bỏ vào tô cho tôi rồi vừa ăn vừa nói chuyện với ông bán cháo, lâu lâu ba lại gắp lát gan bỏ vào cái tô be bé của tôi . Ba lúc nào cũng quên là cái tô ấy tôi còn ăn chưa hết huống hồ chi bỏ thêm .

Tôi nghe ông chủ hay nói về cái thời chinh chiến, cái thời Việt Nam Cộng Hòa nào đó, mắt ông hay ướt khi kể chuyện, cánh tay còn lại của ông hay run khi ngoảnh mặt ra ngoài sân. Nhưng mà hiếm hoi lắm ông mới kể chuyện, nếu chỉ cần có thêm một khách là ông không bao giờ hé miệng về những chuyện "chiến đấu" .

Ba tôi có cái tật lạ, hay lấy bánh tráng chấm vào cái chén tương ớt, vừa ăn vừa hít hà ra chiều đắc ý lắm. Tôi thì chả ham ớt, chỉ cần muỗng cháo nóng đi vào miệng, xuống cổ, ấm thiệt ấm là tuyệt rồi . Miếng bánh tráng bỏ vào cháo, trộn lên, nếu ăn ngay sẽ cảm thấy ươn ướt nhưng cũng giòn giòn, mềm ngọt, một cảm giác rất lý thú, chỉ có nước ăn thực mới hiểu hết là ngon thế nào. Ra về, tôi khoan khóay hít khí trời, cái mát trộn cái nóng trong lồng ngực, sao mà dịu lạ thường .

Có một lần vì hàm oan chi đó, mà nửa khuya mẹ thức tôi dậy, mắt mẹ đầy nước, bảo tôi chạy ra ôm ba, năn nỉ ba đừng chết. Tôi còn quá nhỏ để hiểu hết mọi chuyện nhưng mẹ bảo thì cứ làm, mà nghe ba chết thì sợ lắm. Tôi gào góc, ôm chặt cổ ba "ba đừng bỏ con mà tội nghe ba" Sợi dây thừng trên tay ba rơi xuống, mẹ nhặt vội vất xuống giếng. Đêm đó cả nhà ôm nhau khóc. Đó là lần đầu tiên trong đời tôi biết lo sợ về những điều mơ hồ. Tôi không rõ nguyên nhân, nhưng từ trong tiềm thức, tôi bắt đầu biết cảnh giác với mọi thứ xung quanh, và nhận ra ba là một điều giá trị với cuộc đời tôi và cả gia đình là lớn thế nào.

Ba mẹ tôi tuy là giáo viên cấp 3, sau giờ đi dạy, ba còn làm thêm khối công việc mong kiếm thêm được đồng nào hay đồng đó để lo cho vợ con, vậy mà gia đình vẫn khốn khó. ba mẹ không có Đảng nên dù có giỏi đến mấy vẫn không có được chân đứng vững vàng. Tôi không hiểu đảng là cái gì lúc đó, nhưng có thể nhận biết được vì có "nó" nên cuộc sống của làng quê tôi nay mới nghèo nàn kham khổ đến thế.

Tôi đau ốm liên miên, trong những trận hãi hùng trước mỗi lần mổ, tôi hay gào kêu ba, ôm chặt cổ ba để tìm một cái gì đó dựa dẫm. Những lúc khoẽ mạnh tôi chạy chơi, nhưng trong những lúc đối diện với điều sợ hãi nhất, tôi nghĩ về ba, và thấy cần ông lạ lùng. Một lần cắt amidan, tôi phải há miệng cho họ chích thuốc và cắt... sống. Vừa bước vào phòng thì tôi ngất xỉu vì nhìn thấy một đống khăn trắng đầy máu đựng trong những chậu xanh xanh mà họ dùng choàng cho những đứa cắt trước tôi. Lúc tỉnh dậy thì thấy mẹ khóc. Ba tôi vì chuyện đó mà cãi nhau với bác sĩ, ba bảo họ bất cẩn, đáng lẽ cắt xong thì phải dọn sạch để những đứa con nít sau khỏi thấy mà hãi hùng. cãi nhau với bác sĩ thì có nước lỗ mà thôi, tôi bị đình lại không phẩm thuật, đến mấy ngày sau về nhà, lên cơn sốt đến mức co giật, ba ghom góp tiền bạc, bán nốt chiếc xe cuối cùng, mang tôi ra tận Đà nẵng chữa trị. Lúc hết sốt thì mới vào phòng cắt. Máu lênh láng chảy từ miệng ra chiếc khăn choàng lên cổ, ướt đẫm từ trên xuống dưới, tôi rơi vào cơn hốt hoảng tột cùng. Lúc ba bế tôi từ phòng mỗ về chỗ nằm, tôi nhìn trong mắt ba có nước và nét đau đớn hằn lên trên trán. Lúc đau thì tôi quả là một đứa rất khó chịu, thuốc đưa vô miệng, nuốt xuống quá đau nên nên nhè ra, rên khóc. Nghĩ lại tội nghiệp ba, ông năn nỉ, chiều chuộng nguyên cả một buổi chiều mới xong hai muỗng thuốc để cổ tôi không bị viêm sưng.

Ba mua cho tôi một xấp giấy màu rất đẹp và cây bút chì, mỗi khi muốn gì thì ghi lên để ba làm. vì cắt xong là một tuần không được nói mà vết cắt sẽ bị động và ra máu lại. Cả mấy đêm phần thì bệnh viện nóng bức, phần thì đau trong người nên tôi thức suốt và khóc ỉ i , ba phải thức theo , quạt, và lau máu rỉ từ miệng suốt đêm. Ngày tôi về đến nhà, bắt đầu yên ổn với vết cắt vào ban ngày, cũng là lúc mắt ba hằn sâu vết trũng vì kiệt sức và vì mất ngủ.

Tưởng vậy là ghánh nặng trên vai ba đỡ đi, vậy mà hễ cứ đêm đến là tôi lại giật mình thức giấc bất chợt với những tiếng la hét kinh hoàng và cả người ướt mồ hôi run rẩy vì những ác mộng hãi hùng, luôn mơ thấy lại trận mổ sống hôm nào, khi thấy mình bị chết đi, bị nghẹt thở trong vũng máu trên chiếc khăn trắng toát hôm phẩu thuật. Tôi làm cả nhà mất ngủ một khoảng thời gian dài, ba mẹ gầy gò và kiệt sức đi rất nhiều.

Hình như tôi sinh ra là điềm xấu cho cái gia đình bé nhỏ của tôi thì phải, tiền bạc lần lượt đội nón ra đi vì những trận đau ốm bất tận của tôi. lên 7, tôi trở thành đứa bé nhỏ nhất mổ ruột thừa ở bệnh viện Quảng Ngãi. Những trận đau khiến tôi phải đập đầu vô tường la khóc mới dịu bớt cái đau trong bụng , lúc ba đem xuống bệnh viện, người ý này, kẻ ý nọ, làm cuộc giải phẩm cho tôi chậm đi mấy ngày. tiền không nhiều, không đút lót được như người ta nên tôi cứ nằm mà chờ ngày.

Một buổi chiều vô tình người học trò cũ của ba mẹ nhận ra họ, thế là anh đến khám cho tôi. Anh cãi nhau với ông bác sĩ già, anh cho tôi là bị ruột dư. Cuối cùng anh phải đem cái vị trí nơi làm của mình ra đánh đổi, nếu anh chẩn đoán cho tôi sai thì anh sẽ bị mất việc. Thế là tôi được lên bàn mổ vào chiều hôm đó. Lúc tỉnh dậy, thấy chân tay mình bị cột chặt vào 4 đầu giường, vừa đau vừa mỏi nên tôi cầu xin họ tháo ra, họ bảo nếu tháo ra mà tôi đạp lung tung là rách vết mổ. Tôi đứa ánh mắt nhìn ba, đợi họ đi, ba mở từ từ rồi đặt chân tay tôi xuống.

"ráng nằm im nghe con, con mà có chuyện gì , ba không sống nổi đâu"

Ngày hôm sau, ngày hôm sau nữa, một mình ba ngồi lại, nhìn mãi vào tôi và kể đủ thứ chuyện. Ba bảo nếu mà mổ chậm chỉ cần mấy tiếng sau là vết thương trong bụng tôi sẽ bị bung mủ , gây tử thương trong ruột, cái chết kéo đến là không thể tránh khỏi. Ba dạy tôi phải biết mang ơn anh, phải cố gắng mạnh mẽ khi tập đi để không phụ lòng cả nhà.

Ngày đó, mổ ruột thừa mất cả tháng trời mới có thể đứng lên tập đi. và những tháng ngày tập đi là những lúc đau đớn nhất. Tôi đứng lên chưa thẳng người, chưa đi được đôi bước đã hụp xuống ngồi khóc. Cứ cái đà như vậy, nếu không chịu tập đi thì sẽ bị dính ruột và phải mổ lại thêm lần nữa, tôi biết vậy nhưng không chịu đau được nên ngồi khóc. Ba cầm con dao nhỏ, cứa dưới bàn chân ba, máu chảy thật nhiều

-Con nhìn ba đây, nếu con không chịu tập đi thì ba sẽ cắt từ từ đôi chân ba cho con coi. ba đau nhưng vẫn đi được khi có vết thương ở dưới, con thấy không? Ở đời, không có gì ba không làm được, con là con ba, con cũng sẽ như vậy.

Tôi vẫn nhớ như in từng lời ba nói, từng câu ba đèn ra mà nói. Tôi cố gắng tập đi, lúc tôi ngã khóc, mắt ba lại có nước, trán lại hằn lên những nét gân guốc.

Ba đã đi cùng tôi qua hết chặng đường này đến chặng đường khác. Năm lớp 4, được chọn đi thi học sinh giỏi tỉnh với mấy anh chị lớp 5, có nghĩa là phải ra tuốt ngoài thị xã, sáng sớm, ba gắn thêm chiếc gối vào yên sau chiếc xe đạp rồi chở tôi đi thi. Chiếc xe cọc cạch suốt chặng đường mấy tiếng đồng hồ đi, mấy tiếng đồng hồ về mà ba không hề than thở. Tôi lo sợ, nhưng ba bảo "con cứ coi như chơi ô vuông với ba ở nhà vậy đó, con làm được mà".

Cái câu "con làm được mà" ba nói không biết bao nhiêu lần, lúc thi vào trường chuyện huyện, lúc thi học sinh giỏi lớp 7, rồi 8, 9, 11. Năm nào ba cũng nói thế. Tôi quen đến mức dần dà trở nên tự tin ở bản thân mình.

Cuối lớp 5, ngày ba chở lên coi điểm thi vào trường chuyên , tôi thì nhởn nhơ nhìn hai bên đường, nhưng đầu ba thì mãi nhìn thẳng về phía trước. Chuyện học của tôi mà ba căng thẳng hệt như ba đang dấn mình vào vậy. Khi thấy tên tôi nằm trên đầu bảng, ba hét rất to. Tôi vẫn nhớ rõ những ánh mắt tò mò nhìn vào, ba mặc kệ, niềm hạnh phúc khiến ông quên mất mình phải giữ vẽ đạo mạo của một ông giáo cấp 3. Hôm đó, ba chở tôi đến cái quán cháo lòng cạnh nơi coi điểm, mua cho tôi một tô cháo với rất nhiều lát gan, ngồi nhìn tôi ăn xong thì chở tôi đi mua tập sách và cả những hộp màu xinh xắn để tôi có thể vẽ thỏa thích mà không sợ bị hết màu. (cái hộp màu lúc đó quả thật rất xa xỉ với số tiền ít ỏi mà gia đình tôi có lúc bấy giờ).

Hết học kì một năm lớp 6 thì tôi được nhận học bổng lần đầu tiên ở trường chuyên VTNN huyện Nghĩa Hành, những tờ 500 đ đỏ chói cột làm mấy xấp, tôi vui một mà ba vui 10, ông ôm tôi trên tay từ trường về tới nhà khoe me, rồi chạy xuống khoe bà nội. Lúc yêu con, ba tôi như biến thành đứa trẻ nít ấy.

Năm lớp 8, trong vòng thi học sinh giỏi trước khi chọn đi thi toàn quốc, tôi bị hất ra vì thua điểm. Chưa bao giờ tôi ghét bản thân mình đến thế. Tôi trốn ra sông ngồi khóc một mình. Không biết sao ba biết, chiều đó ba ngồi bên cạnh mà không nói gì, mãi đến chiều, ba mới bảo "ở đời, ai cũng có vấp ngã, con biết không? Thi đậu hay rớt là chuyện thường tình, nhiều khi đậu rớt cũng có cái may rủi trong đó. Chỉ cần con làm hết mình, cố hết sức thì dù rớt hay đậu con cũng không ân hận. Con hãy ghi nhớ điều này, dù con thế nào, thì con vẫn là con gái ba, ba vẫn tự hào về con, sẽ luôn là như vậy" Tôi bại trận mà ba không trách mắng, tôi chỉ biết mím môi im lặng và thôi khóc. Từ đó trở đi, bất kì cuộc thi hay làm việc gì tôi đều cẩn trọng , làm hết sức mình, còn việc thắng thua không phải là cái đích nữa. Chỉ cần làm hết mình, hết sức là đủ để không ân hận với bản thân, không áy náy về những gì mình làm.

Ai cũng có lúc lớn lên, tôi cũng thế, từ khi vào Đại Học xa nhà. Cuộc sống mới xô bồ và đầy trắc trở , phải học cách làm người lớn, phải học cách tự mình tất cả, cũng là lúc tôi thành thiếu nữ, dường như tình cảm bên ngoài và cái khoảng cách giữa cha và con gái ngày càng cách xa dần, không còn cái ôm chặt cổ mỗi sáng khi ba ôm tôi ra xe, không còn những buổi đi Thị Xã thân thương , gần gũi như ngày xưa. Giờ này, tôi không biết ba còn nhớ những buổi sáng tinh sương hôm nào hay không, không biết ba còn nhớ những tháng ngày cơ cực khi tôi đau ốm, hay những lần đi thi xa ba chở tôi trên chiếc xe đạp cũ mèm hay không nhưng trong sâu thẳm tôi vẫn nhớ, vẫn nghĩ, như cái tình cảm tôi dành cho ba không bao giờ thay đổi.


#20 Yellow-Rose

    Sáng nắng, chiều mưa, buổi trưa đu dây điện

  • 918
  • posts 3,095
    • Gender:Female

Posted 26 June 2006 - 06:37 AM

[b]Có còn bình an?

Mẹ khó chịu về điều đó. Con bé biết, nên buồn, dấu mặt sau câu nói lãng đãng:

-chỉ là bạn bè thôi, me à

Ừ, mà cũng là bạn bè thôi... Hôm thằng nhóc tới nhà, cái bản mặt ngày thường hay cười cười tinh nghịch, giờ cứ nhấp nha nhấp nhổm lắng lo trên sô pha. Mẹ không hỏi nhiều, im lặng nhiều hơn, điều đó con bé càng thấy tội nghiệp cho thằng nhóc bấy lâu mình chọc phá.

-Mình là người Việt, nếu chọn cao hơn tình bạn và mai mốt tiến xa thì nên là người Việt, quen khác màu da không lâu dài đâu con à. Rồi còn vấn đề thể chất, văn hóa, ngôn ngữ... biết bao nhiêu là chuyện.

Con bé nghe xong, vội đi vào phòng, chân không còn líu ríu nhảy nhót như mọi khi. Mẹ không hiểu, lúc này ánh mắt da diết của thằng nhóc đang rất nâu biếc trong lòng con bé.

Mở hộc tủ, tấm hình hai đứa chụp sinh nhật năm ngoái , thằng nhóc cười tươi roi rói dí tay nhẹ vào cái mũi hích tinh nghịch của con bé, còn con bé đang làm hai cái sừng như sừng dê trên đầu thằng nhóc và mim mím cười. Một cái gì đó rất dễ thương, dễ thương như những đức tính hòa nhã và thân thương của thằng nhóc "khác chủng tộc" này.

-Does your mom like me, does she?

-Not really...

-a lot of time me and your mom see each other but very few times we talk

(im lặng, không cả một tiếng thở dài)

-It's ok right now, we are still good friend, nothing can separate us anymore

-You know, I let you more than just being a friend.

-But mean nothing . Because your mom doesn’t like me either.

-I don't care, may be one day, she will like you as everybody does

-Never, I know she wants you be with Mexico girl, not with VN girl

-It doesn’t matter, my dad told me, love is to obey the heart, not to obey the parents . You should understand that point, honey.

Buổi chiều không còn nắng, những lớp học cuối cùng cũng rải rác thưa thớt người. Con bé lò tò đi về, trước quá nhiều điều rắc rối to như trái núi thì khó mà hang out để nói thêm một lát mà hai đứa không cãi nhau chí choé.

Chuyển trường khác cho gần nhà, cell phone tới hồi kí contract mới, thế là có số mới. Con bé cà rịch quên, xóa mất số phone thằng nhóc. Thế là đứt liên lạc như đứt sợi dây chun, cái phực, nghe rát tay nhưng nhẹ như khỏi phải mắc công cột tóc ngỏng lên trời.

Mỗi khi ngồi ri tay lên cửa sổ, cứ nghe nhơ nhớ thời còn học trường cũ, có thằng nhóc làm bạn, vui gì đâu á. Không biết lỗi lầm chi mà con bé thích nhìn ánh mắt nâu nâu là lạ, thích nhìn mái tóc nâu dẻ ngồ ngộ, thích nhìn cái nước da trăng trắng ram rám vừa lai Mễ, vừa lai Mỹ, thích trò chuyện, nói chung là thích tất tần tật những thứ của thằng nhóc lai, hơn những đứa con trai khác. Cũng như thằng nhóc, suốt ngày cứ quấn quít, chọc cười con bé , thích nhìn cái mái tóc đen mướt, ánh mắt cũng đen lay láy, và nhất là cái vóc dáng be bé xinh xinh rất duyên, mặc dù ối lần bị con bé nghịch cho rớt hố đau điếng mấy bận.

Sinh nhật, con bé nghĩ ba bốn lượt rồi đi tìm cái địa chỉ cũ rích của nhà thằng nhóc. Định bụng là không vào, chỉ để gói quà ngoài hộp thư rồi đi. vì biết chắc nếu mà gặp lại thằng nhóc, thế nào con bé cũng nhảy cẫng lên mừng, rồi thế nào hai đứa cũng chụm đầu tíu tít những chuyện không đâu hàng giờ đồng hồ mà không chán.

Con bé lụi hụi nhét gói quà vô hộp thư, bỗng một giọng nói nghèn nghẹn vang lên

-Are you K.?

Mẹ của thằng nhóc, nhìn bà ta tiều tụy đi nhiều quá, ánh mắt không tỏ vẽ khó chịu như hồi trước, cái lúc thằng nhóc dắt con bé về nhà chơi và ăn tối. Con bé lắp bắp

-Me... I'm coming here to hand Nathan's birthday gift.

Con bé bước vội đi

-That’s all, I have to leave

Một chút bối rối, rồi giọng gọi giật

-Hold on, can you stay for a minute?

Con bé nghĩ tới nụ cười xinh xinh và ánh mắt nâu nâu xanh của thằng nhóc nên lắc đầu

-Sorry, I’m kinda in hurry

-Nathan has died

Con bé quay ngoắc lại, hốt hoảng ào đến

-What did you say?

- he have got an accident and passed away a month ago

Con bé đi theo bà ta vào nhà như một cái máy vô hồn, tấm hình Nathan trên tường, cười trong veo, như thế làm sao nó chết được? Đến khi cầm quyển nhật ký của Nathan trên tay, bìa giấy ngoài có lớp nylon, đặt lèn giữa là tấm hình hai đứa , con bé vẫn không muốn tin, thà cứ không hay biết mà hi vọng Nathan còn khoẻ mạnh, học giỏi và bảnh trai thì tốt ngàn lần thế này. Trái tim con bé hình như còn quá nhỏ bé và mỏng manh để sự thật cắt một vết thật sâu và ấn điều tàn nhẫn đó vào.

-I don't know the relationship between you and Nathan , if I know it fate, probably I didn’t do anything to hurt him . I should let him free to do anything.

Mẹ thằng nhóc nói mãi, nước mắt ràn rụa trên khuôn mặt thanh thanh trên đường ra nghĩa địa. Con bé không biết nói gì, nhưng mẹ thường bảo bất cứ chuyện gì cũng đừng tự trách cứ bản thân nếu như mang yêu thương ra làm cách quyết đoán một sự việc. vã lại hai chuyện không là một, móc nghéo để tự trách mình thì người ở xa hoàn toàn không vui vì điều đó. Mẹ vẫn bảo thế.

-it is my son’s grave

Con bé đứng như trời trồng, thằng nhóc của con bé vốn cười rất tươi, mũi rất cao, ánh mắt rất sắc, làm sao lại biến thành một ô đất nhỏ có cắm hoa vải thế này? Không, họ chỉ nói dối thôi, mấy nay hai đứa có nói chuyện đâu, mấy nay thằng nhóc có nói một câu tạm biệt nào đâu, mà không tạm biệt thì làm sao có thể đi xa như thế được. Vã lại người ta nói già mới chết, thằng nhóc của con bé chỉ mới vừa qua tuổi "cà chua" chưa được lâu, cái tuổi đó không phải để chết, thật sự không phải để chết mà.

Người ta hay bảo gió hiểu lòng người, con bé cứ đứng đó, không chạm vào mộ, không nói gì hết, chỉ có tiếng gió hú trên cành cây to phía đằng xa. Không biết gió có hiểu được rằng ngay lúc này đây, có những điều tưởng ngắn ngủi ngày xưa, giờ chợt hóa thành vĩnh cữu hay không?

Về phía rất xa, đằng phía chân trời chợt nâu nâu xanh, cứ như ánh mắt đăm đắm nhìn ngược về phía bên này, rưng rưng...


6.25.06





4 user(s) are reading this topic

0 members, 4 guests, 0 anonymous users