Cởi đi những chiếc áo cũ
Started by Cội Thông Già, Jul 01 2004 01:05 PM
133 replies to this topic
#122
Posted 16 August 2007 - 09:13 PM
[font=Courier New:bf30168e24]Mẹ ơi,
Con đã viết biết bao nhiêu vần thơ lãng mạn
Thơ cho quê hương, cho đời sống lắm sắc màu
nhưng vần thơ viết dâng tặng mẹ
cứ mãi dở chừng không trọn vẹn trước, sau
Mẹ ngủ yên giấc trăm năm -miên viễn
Gần bốn năm rồi, con có được bao ngày ?
nhớ về mẹ để chuyện trò như xưa nữa ?
Hay chỉ khi đau buồn, con mới tìm đến mẹ để thở than
con là người bạn chỉ có thể theo mẹ đến nơi an nghỉ
Rồi chia tay bỏ mẹ một mình nơi thế giới bên kia
Con không đủ can đảm tìm giấc ngủ trăm năm theo chân mẹ
Dẫu mẹ đã tặng con cả một cuộc đời
Ngày hôm nay con ngồi đây nhìn lại
ngắm ảnh hình, con tự hứa với lòng
dẫu cuộc sống khó khăn,
dẫu tình con lắm nỗi buồn,
hay tiệc tùng bè bạn đầy niềm vui…con vẫn luôn cầu nguyện
và…cắm một bình hoa hàng ngày bày tỏ rằng :
Trái tim con vẫn nhớ, mong.
Vần thơ của con hôm nay có lẽ không dạt dào câu văn bóng bẩy
như những dòng thơ tình lãng mạn từng con chữ đẩy đưa
vần thơ của con cho mẹ chỉ có nhớ thương đong đầy kí ức
mẹ ơi,
Kiếp sau mình có thể được như xưa ????
[/font:bf30168e24]
Con đã viết biết bao nhiêu vần thơ lãng mạn
Thơ cho quê hương, cho đời sống lắm sắc màu
nhưng vần thơ viết dâng tặng mẹ
cứ mãi dở chừng không trọn vẹn trước, sau
Mẹ ngủ yên giấc trăm năm -miên viễn
Gần bốn năm rồi, con có được bao ngày ?
nhớ về mẹ để chuyện trò như xưa nữa ?
Hay chỉ khi đau buồn, con mới tìm đến mẹ để thở than
con là người bạn chỉ có thể theo mẹ đến nơi an nghỉ
Rồi chia tay bỏ mẹ một mình nơi thế giới bên kia
Con không đủ can đảm tìm giấc ngủ trăm năm theo chân mẹ
Dẫu mẹ đã tặng con cả một cuộc đời
Ngày hôm nay con ngồi đây nhìn lại
ngắm ảnh hình, con tự hứa với lòng
dẫu cuộc sống khó khăn,
dẫu tình con lắm nỗi buồn,
hay tiệc tùng bè bạn đầy niềm vui…con vẫn luôn cầu nguyện
và…cắm một bình hoa hàng ngày bày tỏ rằng :
Trái tim con vẫn nhớ, mong.
Vần thơ của con hôm nay có lẽ không dạt dào câu văn bóng bẩy
như những dòng thơ tình lãng mạn từng con chữ đẩy đưa
vần thơ của con cho mẹ chỉ có nhớ thương đong đầy kí ức
mẹ ơi,
Kiếp sau mình có thể được như xưa ????
[/font:bf30168e24]
#123
Posted 22 August 2007 - 12:27 AM
[font=Times New Roman:79887c1332] Mai tôi đi
Mai tôi đi về bên kia cuộc sống
Trái tim tôi hết hằn những vệt đau
Dấu chấm lặng cuộc đời tôi trả lại
Cho anh, những ngày tháng : nợ nhau
Mai tôi đi - trăm năm dài giấc ngủ
Mộng yêu thương tôi gởi lại cho người
Người có tiếc đã vì quá khứ
Mà chưa một lần ngỏ cùng tôi hai tiếng yêu đương ?
Mai tôi đi về nơi bình yên, chim hót
Đếm lá vàng khi trở gió sang mùa
Nghe tiếng khóc con thơ, lòng chua xót
Tôi đi rồi, con - giữ lại : nỗi đau
Mai tôi đi về bên lò luyện tội
Tạ lỗi với mẹ cha những lầm lỗi tôi mang
Lửa sẽ thiêu thân xác tôi tan thành tro bụi
để linh hồn tôi được về với Thiên Đàng
Mai tôi đi về bên kia cuộc sống
Trái tim tôi hết hằn những vệt đau
Dấu chấm lặng cuộc đời tôi trả lại
Cho anh, những ngày tháng : nợ nhau
Mai tôi đi - trăm năm dài giấc ngủ
Mộng yêu thương tôi gởi lại cho người
Người có tiếc đã vì quá khứ
Mà chưa một lần ngỏ cùng tôi hai tiếng yêu đương ?
Mai tôi đi về nơi bình yên, chim hót
Đếm lá vàng khi trở gió sang mùa
Nghe tiếng khóc con thơ, lòng chua xót
Tôi đi rồi, con - giữ lại : nỗi đau
Mai tôi đi về bên lò luyện tội
Tạ lỗi với mẹ cha những lầm lỗi tôi mang
Lửa sẽ thiêu thân xác tôi tan thành tro bụi
để linh hồn tôi được về với Thiên Đàng
#124
Posted 03 September 2007 - 04:14 AM
[font=Arial:551580bafb] khó ngủ
Em ngắm nhìn bóng đêm qua khung cửa
Ngày chủ nhật qua rồi nhưng sao vẫn cứ buồn tênh
Nắng đã tắt, chỉ còn bóng đêm dầy đặc
Bóng đêm muộn phiền, bóng đêm hiu quạnh, mông mênh
Đời sống của ngày có lắm nhiều trăn trở
Để đêm về nghe đau lắm khỏang đầu
Trái tim tội nghiệp vỡ tan, rướm máu
Bước chân ngập ngừng không dám đạp lên quá khứ mà đi
Giả như em không mang trong mình trái tim tù tội
không vướng căn bệnh nan y có thể đi bất cứ lúc nào
anh chắc sẽ bớt ngại ngùng khi tìm đến
lời trần tình chắc cũng bớt lao đao
Giả như ta đi ngược lại mười lăm năm trước
em vẫn còn là hoa chưa có chủ bao giờ
có lẽ anh đã không ngần ngại
trao tăng em ưu ái những niềm yêu
Cũng chỉ là giả như thôi anh nhỉ ?
Đêm trở trăn rồi cũng sẽ sáng dần
Biết đêm đắng nên em đành nhắm mắt
uống trọn đêm cho ngày đến thật nhanh….
Em ngắm nhìn bóng đêm qua khung cửa
Ngày chủ nhật qua rồi nhưng sao vẫn cứ buồn tênh
Nắng đã tắt, chỉ còn bóng đêm dầy đặc
Bóng đêm muộn phiền, bóng đêm hiu quạnh, mông mênh
Đời sống của ngày có lắm nhiều trăn trở
Để đêm về nghe đau lắm khỏang đầu
Trái tim tội nghiệp vỡ tan, rướm máu
Bước chân ngập ngừng không dám đạp lên quá khứ mà đi
Giả như em không mang trong mình trái tim tù tội
không vướng căn bệnh nan y có thể đi bất cứ lúc nào
anh chắc sẽ bớt ngại ngùng khi tìm đến
lời trần tình chắc cũng bớt lao đao
Giả như ta đi ngược lại mười lăm năm trước
em vẫn còn là hoa chưa có chủ bao giờ
có lẽ anh đã không ngần ngại
trao tăng em ưu ái những niềm yêu
Cũng chỉ là giả như thôi anh nhỉ ?
Đêm trở trăn rồi cũng sẽ sáng dần
Biết đêm đắng nên em đành nhắm mắt
uống trọn đêm cho ngày đến thật nhanh….
#125
Posted 07 September 2007 - 07:51 PM
Thôi thì thôi nhé
Tôi ngồi lại với riêng tôi ngày chủ nhật
Khoảng nắng trước sân nhà chợt tắt bất thình lình
Đôi mắt tôi tối sầm rồi sụp xuống
cơn đau ập về nghẹt cứng buồng tim
Giả như tôi chưa hề biết điều mà tôi không muốn biết
Nghe những lời mà trái tim tôi quặn thắt phải nghe
Giả như tôi không phải ăn để mà tồn tại
Giấc ngủ tôi êm ả lắm những trưa hè
Giả như tôi không mang cơn bịnh ngặt nghèo của mẹ tôi để lại
Tình đến với tôi sẽ không thất vọng mà đi
Trái tim tôi sẽ không bi thương khi biết người ta chỉ là thương hại
Và khi lòng thương hại cạn kiệt rồi, thì chỉ còn riêng tôi với lệ đẫm : bờ mi
Và giả như tôi đừng mang cái số đen tình đỏ bạc
chủ nhật của tôi sẽ bớt quạnh hiu
Tôi không phải ngồi đây đếm từng giọt đắng
Đưa trái tim hấng lắm những giọt buồn
Ngày chủ nhật vậy rồi cũng kết thúc
Nắng tắt dần, đêm vội vã chào mời
Tôi lại phải uống từng ngụm bóng đêm đắng chát
Soi gương ngắm mình, nếm nước mắt mặn bờ môi
Thôi thì thôi nhé
ngủ đi tình ơi
Thôi thì thôi nhé
Mộng đã tan rồi
Thôi thì thôi nhé
Đường chia hai lối
Thôi thì thôi nhé
mình em lẻ loi….
Tôi ngồi lại với riêng tôi ngày chủ nhật
Khoảng nắng trước sân nhà chợt tắt bất thình lình
Đôi mắt tôi tối sầm rồi sụp xuống
cơn đau ập về nghẹt cứng buồng tim
Giả như tôi chưa hề biết điều mà tôi không muốn biết
Nghe những lời mà trái tim tôi quặn thắt phải nghe
Giả như tôi không phải ăn để mà tồn tại
Giấc ngủ tôi êm ả lắm những trưa hè
Giả như tôi không mang cơn bịnh ngặt nghèo của mẹ tôi để lại
Tình đến với tôi sẽ không thất vọng mà đi
Trái tim tôi sẽ không bi thương khi biết người ta chỉ là thương hại
Và khi lòng thương hại cạn kiệt rồi, thì chỉ còn riêng tôi với lệ đẫm : bờ mi
Và giả như tôi đừng mang cái số đen tình đỏ bạc
chủ nhật của tôi sẽ bớt quạnh hiu
Tôi không phải ngồi đây đếm từng giọt đắng
Đưa trái tim hấng lắm những giọt buồn
Ngày chủ nhật vậy rồi cũng kết thúc
Nắng tắt dần, đêm vội vã chào mời
Tôi lại phải uống từng ngụm bóng đêm đắng chát
Soi gương ngắm mình, nếm nước mắt mặn bờ môi
Thôi thì thôi nhé
ngủ đi tình ơi
Thôi thì thôi nhé
Mộng đã tan rồi
Thôi thì thôi nhé
Đường chia hai lối
Thôi thì thôi nhé
mình em lẻ loi….
#126
Posted 14 September 2007 - 09:38 AM
Một Mai
Một mai phải xa nhau
em gởi sầu cho gió
xoa dịu em - niềm đau
yên bình đi giọt nhớ
Một mai tình tan vỡ
em gởi những giọt buồn
vào biển khơi sóng vỗ
rửa sạch niềm yêu thương
Mai về lại cố hương
ngắm dòng sông tuổi nhỏ
tuổi thơ nhiều loang lỗ
nghe lệ thấm tim hồng
Một mai hết long đong
em trở về cát bụi
gởi mưa những chờ đợi
mơ ước suốt một thời
Giã từ nhé....tình ơi !
Một mai phải xa nhau
em gởi sầu cho gió
xoa dịu em - niềm đau
yên bình đi giọt nhớ
Một mai tình tan vỡ
em gởi những giọt buồn
vào biển khơi sóng vỗ
rửa sạch niềm yêu thương
Mai về lại cố hương
ngắm dòng sông tuổi nhỏ
tuổi thơ nhiều loang lỗ
nghe lệ thấm tim hồng
Một mai hết long đong
em trở về cát bụi
gởi mưa những chờ đợi
mơ ước suốt một thời
Giã từ nhé....tình ơi !
#127
Posted 17 March 2009 - 12:19 AM
vọng xuân
Đưa tay xé tờ lịch cũ
chợt nhìn con số lặng người
đã là hăm ba tháng chạp
ngày đưa ông táo về trời
xứ người xuân về đơn điệu
chẳng mai cũng chẳng có đào
không có những câu đối đỏ
chẳng nghe pháo nổ xôn xao
Trẻ con cũng chẳng xung xính
áo mới với bao lì xì
xuân chỉ nốt trầm thinh lặng
đến rồi lặng lẽ qua đi
chợt thèm những ngày xuân cũ
vòng qua phố chợ ngắm xuân
mứt tết, bánh chưng, hoa phao’
rộn ràng câu chúc đầu năm
dập dìu những tà áo lượn
ngày xuân hái lộc, mộng lành
bổ quả dưa màu đỏ chói
vậy là may mắn quanh năm
nhớ tấm bánh chưng mẹ gói
béo, thơm từ nếp tới nhân
củ hành rồi thêm dưa món
cỗ xuân đầm ấm gia đình
bây giờ xuân về hiu quạnh
mẹ cha về nước thiên đàng
vợ, chồng phân li đôi ngả
chỉ mong xuân chớ ghé ngang
xuân ơi, xuân đi đi nhé
ghé chi, chỉ nặng giọt buồn
xứ người quên rồi ngày tết
hẹn xuân về lại cố hương
Đưa tay xé tờ lịch cũ
chợt nhìn con số lặng người
đã là hăm ba tháng chạp
ngày đưa ông táo về trời
xứ người xuân về đơn điệu
chẳng mai cũng chẳng có đào
không có những câu đối đỏ
chẳng nghe pháo nổ xôn xao
Trẻ con cũng chẳng xung xính
áo mới với bao lì xì
xuân chỉ nốt trầm thinh lặng
đến rồi lặng lẽ qua đi
chợt thèm những ngày xuân cũ
vòng qua phố chợ ngắm xuân
mứt tết, bánh chưng, hoa phao’
rộn ràng câu chúc đầu năm
dập dìu những tà áo lượn
ngày xuân hái lộc, mộng lành
bổ quả dưa màu đỏ chói
vậy là may mắn quanh năm
nhớ tấm bánh chưng mẹ gói
béo, thơm từ nếp tới nhân
củ hành rồi thêm dưa món
cỗ xuân đầm ấm gia đình
bây giờ xuân về hiu quạnh
mẹ cha về nước thiên đàng
vợ, chồng phân li đôi ngả
chỉ mong xuân chớ ghé ngang
xuân ơi, xuân đi đi nhé
ghé chi, chỉ nặng giọt buồn
xứ người quên rồi ngày tết
hẹn xuân về lại cố hương
#128
Posted 23 March 2009 - 12:36 AM
nghe đo^ng
Tàn thu cơn gió lạnh
xám xịt cả vùng trời
Hạt mưa đông lóng lánh
đọng trên cành chơi vơi
Người ơi nơi xa xôi
có hay chăng giọt nhớ
rơi vung vãi lưng trời
ắp đầy vùng hiu quạnh
chợt nghe bờ môi mặn
giọt nước mắt rối bời
chợt nghe tim trống vắng
thèm ơi, một bờ vai
đường về nay chia hai
nghe hơi đông buốt giá
bơ vơ mái tóc dài
giữa gòng đời nghiệt ngã
con chim co ro lạnh
sợ đậu cành cây cong
em một lần vấp ngã
âm thầm khóc chiều đông
Tàn thu cơn gió lạnh
xám xịt cả vùng trời
Hạt mưa đông lóng lánh
đọng trên cành chơi vơi
Người ơi nơi xa xôi
có hay chăng giọt nhớ
rơi vung vãi lưng trời
ắp đầy vùng hiu quạnh
chợt nghe bờ môi mặn
giọt nước mắt rối bời
chợt nghe tim trống vắng
thèm ơi, một bờ vai
đường về nay chia hai
nghe hơi đông buốt giá
bơ vơ mái tóc dài
giữa gòng đời nghiệt ngã
con chim co ro lạnh
sợ đậu cành cây cong
em một lần vấp ngã
âm thầm khóc chiều đông
#129
Posted 01 April 2009 - 04:41 PM
QUOTE(Chú Thích)(Cội Thông Già @ Mar 22 2009, 04:36 PM) <{POST_SNAPBACK}>
nghe đo^ng
Tàn thu cơn gió lạnh
xám xịt cả vùng trời
Hạt mưa đông lóng lánh
đọng trên cành chơi vơi
Người ơi nơi xa xôi
có hay chăng giọt nhớ
rơi vung vãi lưng trời
ắp đầy vùng hiu quạnh
chợt nghe bờ môi mặn
giọt nước mắt rối bời
chợt nghe tim trống vắng
thèm ơi, một bờ vai
đường về nay chia hai
nghe hơi đông buốt giá
bơ vơ mái tóc dài
giữa gòng đời nghiệt ngã
con chim co ro lạnh
sợ đậu cành cây cong
em một lần vấp ngã
âm thầm khóc chiều đông
Tàn thu cơn gió lạnh
xám xịt cả vùng trời
Hạt mưa đông lóng lánh
đọng trên cành chơi vơi
Người ơi nơi xa xôi
có hay chăng giọt nhớ
rơi vung vãi lưng trời
ắp đầy vùng hiu quạnh
chợt nghe bờ môi mặn
giọt nước mắt rối bời
chợt nghe tim trống vắng
thèm ơi, một bờ vai
đường về nay chia hai
nghe hơi đông buốt giá
bơ vơ mái tóc dài
giữa gòng đời nghiệt ngã
con chim co ro lạnh
sợ đậu cành cây cong
em một lần vấp ngã
âm thầm khóc chiều đông
-----------------------------------------------------------
MÙA XUÂN CẢM CỘI THÔNG GIÀ
Em có cảm thấy chưa
Cuối mùa những cơn mưa
Ướt đầm khu vườn cũ
Cỏ non mọc lưa thưa
Mùa xuân đang ngấp ngứ
Cụm hoa đào chớm nụ
Gù gụ con chim cu
Xổ chiếc cánh lông xù
Một cuộc tình đã lỡ
Con tim em nặng nợ
Cây cong còn vẫn sợ
Chiếc ná ngày sa cơ
Anh bên ni đợi chờ
Mùa đông tàn bên nớ
Cho em bớt bơ vơ
Quẩy bước vào trong chợ
Sinh hoạt đời như tợ
Thuở em vẫn còn thơ
Gom nỗi sầu một mớ
Cất vào trong giấc mơ
Chiếc áo cũ lặng lờ
Nhẹ nhàng anh khẽ cởi
Cội thông già cằn cỗi ? ( không ! )
Tươi mát lắm em ơi !
VươngTrần TháiĐào 03/29/09
#131
Posted 03 April 2009 - 10:41 AM
ở giữa
người đàn bà ngồi lặng trước gương
chuyện thoáng qua như là cơn ác mộng
đời sống đó mới đây thật gần gũi
chỉ tích tắc thôi đã xa tít tầm tay
sự sống còn chỉ biết có hôm nay
ngày mai : dòng đời sẽ quay theo chiều hướng khác
giữa sinh, tử có xen phần may, rủi
giữa lời nguyện cầu, thầm lặng giọt lệ rơi
Giữa quá khứ và tương lai
người đàn bà lặng lẽ tủi thân cho hiện tại
không buông bỏ được những điều trong quá khứ
chẳng đợi chờ giọt hạnh phúc của mai này
cuộc tình đã vuột khỏi tầm tay
từ lâu lắm dẫu vẫn luôn hy vọng
anh đã không còn thuộc về em nữa
dẫu chỉ trong một thoáng nghĩ suy thôi
đường em về, mai này sẽ đơn côi
trái tim anh đã bộn bề, chật chội
không còn chỗ cho em với niềm đau tù tội
niềm đau không lối thoát trăm năm
người đàn bà ngồi lặng trước gương
chuyện thoáng qua như là cơn ác mộng
đời sống đó mới đây thật gần gũi
chỉ tích tắc thôi đã xa tít tầm tay
sự sống còn chỉ biết có hôm nay
ngày mai : dòng đời sẽ quay theo chiều hướng khác
giữa sinh, tử có xen phần may, rủi
giữa lời nguyện cầu, thầm lặng giọt lệ rơi
Giữa quá khứ và tương lai
người đàn bà lặng lẽ tủi thân cho hiện tại
không buông bỏ được những điều trong quá khứ
chẳng đợi chờ giọt hạnh phúc của mai này
cuộc tình đã vuột khỏi tầm tay
từ lâu lắm dẫu vẫn luôn hy vọng
anh đã không còn thuộc về em nữa
dẫu chỉ trong một thoáng nghĩ suy thôi
đường em về, mai này sẽ đơn côi
trái tim anh đã bộn bề, chật chội
không còn chỗ cho em với niềm đau tù tội
niềm đau không lối thoát trăm năm
#132
Posted 24 June 2009 - 12:15 PM
Dường như anh trở về
Có đôi khi em vẫn nghĩ
anh còn quanh quẩn đâu đây
những tấm hình xưa đã là tri kỉ
ngày xưa, em trông rất thơ ngây !
Ngày xưa, anh là người đàn ông khoẻ mạnh
nụ cười anh quyến rũ vô cùng
anh có khuôn mặt đẹp trai như tài tử
thế nên, em vào trận mê cung
làm vợ anh lúc vui, lúc tủi
cũng chỉ vì em qua lo cho con bệnh của anh
nhưng dạo ấy, anh đã không hiểu được
nên chúng mình cơm không ngọt, canh chẳng lành
nên chúng mình dần xa nhau từ đó
đường tình duyên hai đứa đôi đàng
đến giờ phút trở về đã muộn
Chúa gọi anh, đời em phải sang trang
những tháng ngày cuối đời ít ỏi
nằm bên cạnh anh em nhỏ lệ âm thầm
em biết rồi sẽ mất anh vĩnh viễn
rồi anh sẽ yên ngủ trăm năm
em còn nhớ anh bảo ” đừng tính xa em ạ”
bây giờ có nhau thì hãy biết có nhau
chuyện quá khứ mình xếp vào dĩ vãng
chuyện tương lai xa lắm biết ở đâu
hãy chỉ biết ngày hôm nay em nhé
anh ốm đau, anh vẫn còn có em
dù không nói anh vẫn đau thắt ruột
mới hiểu ngọn ngành hai chữ nợ duyên
mới hiểu rằng chẳng ai yêu anh hơn em cả
lúc ốm đau em vẫn chẳng từ nan
chẳng ngại tiếng tai, chẳng từ khốn khó
muỗng cháo em trao giọt lệ tuôn trào
giờ vĩnh viễn âm dương cách trở
nhìn thấy nhau trong giấc mơ thôi
em yếu đuối mà anh lo không tới
lỗi đạo cùng em bỏ phí cuộc đời
đêm nghe tiếng máy pc tự mở
em giật mình, em sợ, nghĩ về anh
có phải anh trở về thăm em hở ?
em tưởng tượng hay thật đó là anh ?
Có đôi khi em vẫn nghĩ
anh còn quanh quẩn đâu đây
những tấm hình xưa đã là tri kỉ
ngày xưa, em trông rất thơ ngây !
Ngày xưa, anh là người đàn ông khoẻ mạnh
nụ cười anh quyến rũ vô cùng
anh có khuôn mặt đẹp trai như tài tử
thế nên, em vào trận mê cung
làm vợ anh lúc vui, lúc tủi
cũng chỉ vì em qua lo cho con bệnh của anh
nhưng dạo ấy, anh đã không hiểu được
nên chúng mình cơm không ngọt, canh chẳng lành
nên chúng mình dần xa nhau từ đó
đường tình duyên hai đứa đôi đàng
đến giờ phút trở về đã muộn
Chúa gọi anh, đời em phải sang trang
những tháng ngày cuối đời ít ỏi
nằm bên cạnh anh em nhỏ lệ âm thầm
em biết rồi sẽ mất anh vĩnh viễn
rồi anh sẽ yên ngủ trăm năm
em còn nhớ anh bảo ” đừng tính xa em ạ”
bây giờ có nhau thì hãy biết có nhau
chuyện quá khứ mình xếp vào dĩ vãng
chuyện tương lai xa lắm biết ở đâu
hãy chỉ biết ngày hôm nay em nhé
anh ốm đau, anh vẫn còn có em
dù không nói anh vẫn đau thắt ruột
mới hiểu ngọn ngành hai chữ nợ duyên
mới hiểu rằng chẳng ai yêu anh hơn em cả
lúc ốm đau em vẫn chẳng từ nan
chẳng ngại tiếng tai, chẳng từ khốn khó
muỗng cháo em trao giọt lệ tuôn trào
giờ vĩnh viễn âm dương cách trở
nhìn thấy nhau trong giấc mơ thôi
em yếu đuối mà anh lo không tới
lỗi đạo cùng em bỏ phí cuộc đời
đêm nghe tiếng máy pc tự mở
em giật mình, em sợ, nghĩ về anh
có phải anh trở về thăm em hở ?
em tưởng tượng hay thật đó là anh ?
#133
Posted 02 July 2009 - 11:04 AM
Hi Phù Du,
Thật bất ngờ khi đọc những dòng thơ của Phù Du. Bao ý tưởng miên man và những ngày ở ĐV trở về trong tâm trí. Không ngờ cuộc sống lại mong manh đến thế, ngắn ngủi đến thế! htc xin chia buồn với PD và 2 cháu, mong Chúa ban cho PD thêm nghị lực và sức khỏe để vượt qua nỗi đau tinh thần này.
htc
Thật bất ngờ khi đọc những dòng thơ của Phù Du. Bao ý tưởng miên man và những ngày ở ĐV trở về trong tâm trí. Không ngờ cuộc sống lại mong manh đến thế, ngắn ngủi đến thế! htc xin chia buồn với PD và 2 cháu, mong Chúa ban cho PD thêm nghị lực và sức khỏe để vượt qua nỗi đau tinh thần này.
htc
1 user(s) are reading this topic
0 members, 1 guests, 0 anonymous users











