IPB

Chào mừng Khách ( Đăng nhập | Đăng kí )

Từ điển trực tuyến


Thông Tin
Ảnh cá nhân
Bình Chọn
 
Tuỳ Chọn
Tuỳ Chọn
Phát Biểu Cá Nhân
tùng anh hiện tại chưa trình bày gì.
Thông Tin Cá Nhân
tùng anh
Tuổi không xác dịnh
Nữ
Không rõ địa chỉ
Không rõ sinh nhật
Sở thích
Không có thông tin
Thống Kê
Gia Nhâp: 22-April 08
Lần Xem: 550*
Lần Cuối: 4th September 2010 - 12:46 PM
Giờ Địa Phương: Sep 9 2010, 05:23 AM
574 bài viết (0.66 bài viết mỗi ngày)
Thông Tin Liên Hệ
AIM Không có thông tin
Yahoo Không có thông tin
ICQ Không có thông tin
MSN Không có thông tin
* Thông tin được cập nhật mỗi giờ

tùng anh

Members


Chủ Đề
Bài Viết
About Me
Cảm Nhận
Hảo Hữu
Nội Dung Của Tôi
31 Aug 2010
Khinh người...



Nhà hàng của gia đình nó mới mở. Khá chuyên nghiệp nên khách rất đông từ những ngày đầu tiên.

Treo bảng tuyển nhân viên phục vụ mà hơn nửa tháng vẫn chưa đủ người đạt yêu cầu...

Rồi thì ba tháng sau, nhà hàng cũng ổn định về số lượng nhân viên và đi vào quy củ. Nó thì ghét sự gò bó, nhất là phải ăn uống ở nhà hàng của chính gia đình. Thế còn gì là thú vị....Lâu thật lâu, các nhân viên mới thấy cô chủ tạt qua nhà hàng để lấy xâu chìa khóa, rồi có tài xế riêng đưa về...

Sinh nhật 16 tuổi của cô chủ. Tiệc tổ chức linh đình. Nó mời gần cả lớp. Và để nở mặt nở mày, nó không ngại ngần quát tháo "đám tạp vụ" để thức ăn sao cho cầu kì nhất, cách bài trí sao cho trang nhã nhất...Và người nó đặc biệt muốn hành hạ, là một nhân viên phục vụ rất trẻ, mặt mày sáng sủa, đẹp như diễn viên điện ảnh...

Vài lần nó giỡn, bông đùa, và muốn "hắn ta phải là của mình", nhưng hắn vẫn lạnh lùng, làm lơ. Nó giận sôi lên. "Làm như có giá lắm hả? Chưa đáng xách dép cho cô chủ đâu, có cơ hội mà không chịu chớp lấy, ngốc!" -nó cười một cách mỉa mai. Và đó là lý do khiến nó luôn hành hạ tên nhân viên này...

"Lấy cho tôi thêm vài cái chén kiểu nữa đi anh tạp vụ". "Nhạt quá! Lấy giùm lọ muối cho tôi đi anh!". "Cô có thể tự lấy, nó ở sát cô đó thôi". "Tôi muốn anh lấy, anh có quyền cãi ư? Anh chỉ là nhân viên phục vụ, anh hiểu chứ?". Chàng nhân viên im lặng, mặt tái đi, trông có vẻ hơi tức giận pha lẫn sự cam chịu. "Phải đưa bằng hai tay cho cô chủ nhé, nếu anh không muốn bị đuổi việc".

Và hôm nay không phải là lần cuối cùng. Còn thêm nhiều lần, nhiều lần tiếp diễn sau đó, và anh nhân viên vẫn cam chịu....

Ít lâu sau, anh ta không làm ở đó nữa. "Cô chủ" cũng chẳng quan tâm, cười khinh miệt, trong đầu luôn hiện diện suy nghĩ: "Một tên nhân viên phục vụ không đáng để mình lưu tâm"...

6 năm sau...

Nhà hàng lâm vào tình trạng sắp phá sản. Ế khách, không có món mới, không có các khuyến mãi, ưu đãi...Các nhà hàng mở đồng loạt kế sát nhau trong trung tâm thành phố làm nhà nó ngày càng suy yếu....

"Cô chủ" giờ cũng như bao người bình thường...Phải tranh thủ làm thêm vào hè để có tiền học năm cuối. Cô được làm nhân viên phục vụ trong một nhà hàng sang trọng nhờ mối giao thiệp rộng rãi của ba cô. Một người bạn của ba đã giới thiệu cho cô vào đây làm.

"Uống bia với tụi này đi nào em, vài ngụm thôi...". "Xin lỗi, tôi không thể". "Hừ, cô có muốn bị đuổi việc không? Nên nhớ, cô chỉ là nhân viên, đáng ra cô biết rõ điều đó hơn ai hết chứ?". Nó nhớ lại câu nói năm nào. Sao mà giống quá vậy? Nó đau xót, nhắm mắt uống hết ly bia trong sự phấn khích tột độ của mấy lão già lắm tiền.

...


Đám nhân viên xôn xao. Hôm nay, đích thân tổng giám đốc sẽ đến kiểm tra các nhân viên phục vụ thế nào. Nó hoảng hồn khi nhìn thấy gương mặt quen thuộc. "Anh chàng bưng bê" ngày nào...Nó cảm thấy xấu hổ hơn bao giờ hết...

"Cô làm ở đây quen không?"

"Dạ, thưa tổng giám đốc, không sao đâu ạ!"

"Cô chỉ là một nhân viên phục vụ, đúng không?"

"Thưa, không".

"Vậy thì coi như đời đã làm cô trưởng thành và chín chắn hơn. Cảm ơn trời. Thôi, tôi không dám nói chuyện với cô lâu, bởi "tôi chỉ là một nhân viên phục vụ", và tôi hiểu rất rõ điều đó..."

Nó cay cú, tủi nhục hơn bao giờ hết...Và nó chợt nhớ lại cái lời giới thiệu của ba cách đây mấy năm mà nó không mấy quan tâm: "Anh chàng đó là sinh viên năm 3 chuyên về quản lý nhà hàng, khách sạn đấy con. Nghèo mà ham học lắm"...

Nhờ thế, nó đã thay đổi về cách "nhìn nhận một con người"...


Twinkle
10 Aug 2010
Thất tình...



- Em bị thất tình rồi anh ạ...

Linh vừa nói vừa lấy tay chống cằm, mắt mơ màng nhìn ra sân. Ngoài vườn, những tia nắng cuối ngày vẫn đang nhảy nhót trên từng thân cây, ngọn cỏ. Trời lập đông, từng đợt gió ùa về se lạnh khiến cô nàng khẽ rùng mình, chỉ có Phong thấy cả người nóng rang...

- Hả?

Quen nhau được 1 năm, tỏ tình cách đây 6 tháng, dù không thể nói là đã hiểu hết về người mình yêu nhưng Phong luôn tin tưởng Linh là cô gái sống nghiêm túc, đôi khi hơi "tiểu thư", khá lãng mạng và mít ướt...

Phong cố tỏ ra bình tĩnh, ôn tồn hỏi:

- Em quen anh ta lâu chưa?

Linh vẫn không nhìn nét mặt người yêu. Nàng buồn bã đáp:

- 2 năm rồi...Hắn gần nhà em chứ đâu...Dễ xương lắm, màu trắng, mắt ton tròn, hơi lùn...mỗi tội lắm lông...

- Trời....(Phong nghĩ: tên này quen Linh trước cả mình. Hai người quan hệ đến đâu mà cô ấy còn biết hắn có nhiều lông? Bao nhiêu câu hỏi cứ dồn dập trong đầu Phong. Anh thấy trời đất như sụp dưới chân mình...)

- Hắn mới dọn nhà đi hôm qua. Cả đêm em không ngủ được. Cứ nhớ chiều nào ngang qua nhà hắn, thấy em hắn mừng rối rít. em ôm hắn vào lòng nựng nịu...

- Cô im ngay...Phong đập lên bàn cái rầm. Mặt anh đỏ lên phừng phừng

Linh quay lại. Cô hốt hoảng nhìn Phong

- Anh sao vậy?

-Trăng với sao gì?...bây giờ tôi mới hiểu bộ mặt thật của cô. Trước khi quen tôi, cô đã có bồ. Vậy mà còn định bắt cá 2 tay hả?

- Anh nói cái gì?

- Không phải sao? từ nãy giờ, cô đang kể thất tình thằng nào?

- Ơ...hay...em đang nói con Puppy nhà hàng xóm mà. Nó là con chó lai Nhật màu trắng, em hay chỉ anh đó. Hôm qua, gia đình ấy mới dọn đi, con chó cũng đi theo rồi, làm em buồn như thất tình ấy...

Người Phong lấm tấm mồ hôi. Chưa bao giờ anh thấy mình hồ đồ như lúc này. Biết Linh là người đa sầu đa cảm nhưng không ngờ cô ấy lại đưa anh vào tình huống dở khóc dở cười như thế

- Vậy hả?

Phong cười giả lả

- Ừa...Mà sao anh lại hung dữ với em. Làm em hết hồn. Anh không tin em à?

Phong ôm lấy người yêu, khẽ nói:

- Anh tưởng...

Linh nũng nịu quay qua nhéo vào mũi Phong, trách:

- Tưởng em yêu ai khác rồi phải không? Tại anh đó. Đã bảo người ta thích cún con, vậy mà chẳng tìm cho em con cún nào cả...Ghét...

- Ừ thì...mai, anh sẽ mua đền cho em 1 chú cún thật xinh nhé

- Hông chịu...em thích 2 con cơ. Em nuôi con đực, anh nuôi con cái...Để sau này khi chúng ta lấy nhau, 2 cún lớn lên sẽ thành một cặp sinh ra nhiều bé cún...

- Ừa...

Phong hôn lên mái tóc người yêu. Anh cảm nhận được trái tim mình đang rộn rã đập. Căn phòng ấm áp đến lạ kì. Thế giới xung quanh như tràn ngập hương hoa tình yêu. Phong xiết chặt vòng tay, anh muốn giây phút này là mãi mãi. Linh là của anh. Có lẽ khi người ta yêu thì lại hay ghen nhiều như thế. Thật lòng mà nói, Phong cũng chằng muốn chia sẻ tình cảm của Linh với mấy con cún ấy đâu....Suỵt, đừng cho Linh hay, kẻo cô sẽ giận anh mất...


Sưu tầm
2 Aug 2010
CÔ GÁI Ở CỬA HÀNG BÁCH HOÁ



Có một chàng trai bị bệnh ung thư. Chàng trai 19 tuổi, nhưng có thể chết bất kỳ lúc nào vì căn bệnh quái ác này. Suốt ngày, chàng trai phải nằm trong nhà, được sự chăm sóc cẩn thận đến nghiêm ngặt của bố mẹ. Do đó, chàng trai luôn mong ước được ra ngoài chơi, dù chỉ một lúc cũng được.

Sau rất nhiều lần năn nỉ, bố mẹ cậu cũng đồng ý. Chàng trai đi dọc con phố - con phố nhà mình mà vô cùng mới mẻ - từ cửa hàng này sang cửa hàng khác. Khi đi qua một cửa hàng bán CD nhạc, chàng trai nhìn qua cửa kính và thấy một cô gái. Cô gái rất xinh đẹp với một nụ cười hiền lành - và chàng trai biết đó là 'tình yêu từ ánh mắt đầu tiên'.

Chàng trai vào cửa hàng và lại gần cái bàn. nơi cô gái đang ngồi.

Cô gái ngẩng lên hỏi:

- Tôi có thể giúp gì được anh? - Cô gái mỉm cười và đó quả là nụ cười đẹp nhất mà chàng trai từng thấy.

- Ơ.. - Chàng trai lúng túng - Tôi muốn mua một CD...

Chàng trai chỉ bừa một cái CD trên giá rồi trả tiền.

- Anh có cần tôi gói lại không - Cô gái hỏi, và lại mỉm cười.

Khi chàng trai gật đầu, cô gái đem chiếc CD vào trong.

Khi cô gái quay lại với chiếc CD đã được gói cẩn thận, chàng trai tần ngần cầm lấy và đi về.

Từ hôm đó, ngày nào chàng trai cũng tới cửa hàng, mua một chiếc CD và cô gái bán hàng lại gói cho anh. Những chiếc CD đó, chàng trai đều đem về nhà và cất ngay vào tủ. anh rất ngại, không dám hỏi tên hay làm quen với cô gái. Nhưng cuối cùng, mẹ anh cũng phát hiện ra việc này và khuyên anh cứ nên làm quen với cô gái xinh đẹp kia.

Ngày hôm sau, lấy hết can đảm, chàng trai lại đến cửa hàng bán CD. Rồi khi cô gái đem chiếc CD vào trong để gói, anh đã để một mảnh giấy ghi tên và số điện thoại của mình lên bàn. Rồi anh cầm chiếc CD đã được gói như tất cả mọi ngày - đem về.

Vài ngày sau...

‘Reeeeng!...'

Mẹ của chàng trai nhấc điện thoại:

- Alô?

Đầu dây bên kia là cô gái ở cửa hàng bán CD. Cô xin gặp chàng trai nhưng bà mẹ oà lên khóc.

- Cháu không biết sao? Nó đã mất rồi...hôm qua.

Im lặng một lúc. Cô gái xin lỗi, chia buồn rồi đặt máy.

Chiều hôm ấy, bà mẹ vào phòng cậu con trai. Bà muốn sắp xếp lại quần áo của cậu nên đã mở cửa tủ. Bà sững người khi nhìn thây hàng chồng, hàng chồng CD được gói bọc cẩn thận chưa hề được mở ra.

Bà mẹ rất ngạc nhiên nên cầm lên một chiếc mở thử ra.

Bên trong hộp giấy bọc là một chiếc CD cùng với một mảnh giấy ghi ' Chào anh, anh dễ thương lắm- Jacelyn.'

Bà mẹ mở thêm một chiếc CD nữa.Lại thêm một mảnh giấy ghi:' Chào anh, anh khỏe không? Mình làm bạn nhé? - Jacelyn.'

Một chiếc CD nữa, một chiếc nữa... Trong mỗi chiếc là một mảnh giấy...

Trong mỗi cử chỉ đều có thể tiềm ẩn một món quà. Giá như chúng ta đừng ngần ngại mở những món quà mà cuộc sống đem lại.


(ST)
2 Aug 2010
Tin nhắn gửi nhầm



Còn nhớ khi hồi đầu mới yêu nhau, ngày đầu tiên anh vừa mua điện thoại di động thì cũng là lúc nhận được tin nhắn đầu tiên của cô: "Em nhớ anh!" Đây cũng lần đầu họ liên lạc bằng tin nhắn điện thoại với nhau.

Khi đó, anh mân mê đọc lại ba chữ đó không biết bao nhiêu lần. Mỗi lần đọc, trái tim anh trào lên một cảm xúc rung động ngọt ngào vô cùng. Cả một thời gian dài sau đó anh cũng không nỡ xóa tin nhắn đầu tiên đó của cô.

Hồi ấy cô và anh học đại học ở hai nơi cách xa nhau, những lần gặp gỡ chỉ ngắn ngủi trong giây lát, còn khoảng thời gian phải xa nhau lại dài dằng dặc. Và khi đó, những tin nhắn qua điện thoại đã trở thành một cầu nối tình yêu không thể thiếu giữa hai người, chúng đã gắn hai trái tim yêu thương nhung nhớ được xích lại gần nhau, và cùng cảm nhận được thấy sự tồn tại của nhau.

Còn nhớ một buổi tối, cô và anh đã hẹn nhau thời gian nhắn tin nói chuyện, nhưng sau khi rất nhiều tin nhắn anh gửi đi cho cô đều không thấy có hồi âm trở lại, anh lo lắng gọi điện cho cô thì không có ai nhấc máy. Anh hoảng hốt khi nghĩ đến chuyện gì xảy ra cho cô liền cuống quýt vơ vội một cái áo khoác lên người rồi nhảy chuyến tàu đêm ngồi hơn 7 tiếng đồng hồ để đến nơi cô học. Hóa ra khi ấy cô đi học về mệt quá nên ngủ thiếp đi quên mất cuộc hẹn với anh.

Nhìn thấy cô đứng trước mặt vẫn khỏe mạnh an toàn, anh thở phào nhẹ nhõm ôm chầm cô vào lòng. Còn cô lúc đó cũng bật khóc vì xúc động...

Sau khi tốt nghiệp anh và cô kết hôn và có một cuộc sống êm đềm hạnh phúc. Họ vẫn dùng nhắn tin cho nhau để thuận tiện liên lạc nhưng những tin nhắn đã bị đơn giản đi rất nhiều: "Em đang ở đâu thế?" "Em đang trên xe buýt". "Bao giờ anh về đến nhà?" "10 phút nữa".

Sau này trong điện thoại của anh cũng dần có thêm rất nhiều tin nhắn của bạn bè đồng nghiệp, và những tin nhắn của cô cũng nhanh chóng bị anh xóa đi đầu tiên để thay thế bằng những tin nhắn mới.

Cứ thế 5 năm trôi qua, tình yêu giữa hai người cùng phai nhạt dần trước những lo toan của cuộc sống. Anh cảm thấy cô không còn đáng yêu hấp dẫn như ngày xưa nữa, và không cảm nhận thấy những rung động nhung nhớ như trước đây khi họ yêu nhau. Và rồi một cô gái tên Như đã bước vào cuộc sống của anh từ đấy.

Anh tìm được tình yêu ở Như, tìm được cảm giác tình yêu đã bị đánh mất. Như yêu anh và chiều chuộng anh hết mực. Mối quan hệ của họ ngày càng trở nên sâu nặng. Ngoài thời gian ở nhà, bên ngoài anh vẫn âm thầm qua lại quan hệ với Như, anh nghĩ rằng Như mới chính là người yêu anh và hiểu anh nhất...

Một buổi tối như thường lệ, sau khi vui vẻ bên Như, anh lái xe về nhà. Trên đường về, chợt anh nảy ra một ý nghĩ, anh muốn thử tình cảm của Như xem tình yêu cô dành cho anh nhiều như thế nào, có nhiều như cô vẫn nói với anh không?

Nghĩ vậy anh dừng xe và gửi cho Như một tin nhắn: "Xe anh bị đâm trên đường. Anh đang ở... Em đến ngay nhé!" Sau đó anh ngồi trên xe chờ đợi. Một tiếng đồng hồ trôi qua vẫn không thấy Như đến, cũng như chẳng có bất cứ liên lạc gì từ phía cô. Anh lại nhắn lại thêm một lần nữa. Nhưng chờ một lúc vẫn không thấy có bất cứ động tĩnh gì. Anh giận dữ nổ máy quyết định bỏ về nhà.

Đúng lúc đó từ đằng xa có một chiếc taxi lao vút đến và thắng gấp ngay sát bên cạnh xe anh. Từ trong xe một người phụ nữ vẫn còn đang mặc bộ áo ngủ xộc xệch lao ra khỏi xe hốt hoảng chạy lại. Thật bất ngờ đó chính là vợ anh.

Anh giật mình vội vàng kiểm tra lại tin nhắn trong điện thoại. Tin nhắn đầu tiên anh gửi cho Như thì không sai. Nhưng tin nhắn thứ hai anh lại gửi nhầm cho vợ mình.

Chưa hết ngỡ ngàng thì vợ anh đã lao đến chỗ anh, không ngừng đập vào cửa kính gọi anh. Giọng cô lạc đi:

"Anh... Sao vậy? Anh có sao không? Anh không làm sao chứ?" Anh mở cửa xe và ôm choàng vợ vào lòng, giọng anh nghẹn lại: "Không sao, anh không sao, chỉ là va chạm nhỏ thôi". Anh vừa nói vừa dịu dàng hôn lên trán cô, người cô vẫn còn chưa hết run rẩy.

Anh xót xa ôm cô chặt trong tay, mắt rơm rớm vì xúc động. Anh vô cùng hối hận vì những ham muốn nông nổi của mình mà đã phản bội cô, và thầm cảm ơn tin nhắn gửi nhầm đó đã giúp anh hiểu ra ai là người yêu anh nhất!


Sưu tầm
31 Jul 2010
5 chữ T làm nên tình bạn



5 chữ T để làm nên một tình bạn hoàn hảo. Đó là những chữ T nào nhỉ? Cùng khám phá nhé!

Tương đồng

Tình bạn rất cần sự tương đồng để hợp nhau trong từng lời nói, suy nghĩ, hành động. Nếu không có sự tương đồng, tình bạn sẽ toàn cãi vã, mâu thuẫn, chiến tranh lạnh, chiến tranh nóng liên miên và rồi một ngày, tình bạn sẽ...chết chìm trong sự khác biệt ấy. Nếu không có sự tương đồng thì “trong trống đánh xuôi, ngoài kèn thổi ngược”, chẳng bao giờ có những quyết định đứng đắn và thoả mãn cả đôi bên.

Người ta bảo tình bạn cũng cần một chút khác biệt để bổ sung cho nhau, cùng hoàn thiện nhau. Nhưng khác biệt thế nào cuối cùng cũng phải đi đến một sự tương đồng, nếu không khác biệt sẽ mãi là khác biệt, hai người bạn sẽ không thể đi chung một con đường. Giống như bạn nói: “Tớ thích ăn kem dâu”, còn bạn của bạn nói: “Không, tớ thích kem sữa hơn”. Giả dụ nếu hai người không thể tương đồng, mỗi người sẽ chọn lấy cho mình một cái kem và vừa ăn một mình vừa tức anh ách. Còn nếu có sự tương đồng, hai bạn sẽ quyết định ăn chung một ly kem sôcôla sữa ngọt thấu xương. Quá tuyệt vời phải không?

Tỉnh táo

Tỉnh táo là để một trong hai người không mắc phải sai lầm, là trong khi bạn mình đang lơ mơ, chóng mày chóng mặt thì bạn có đủ sự bình tĩnh, sáng suốt để đưa ra những lời khuyên đích đáng.

Tỉnh táo còn là để không bị hoà tan. Dù bạn và người đó là bạn thân, bạn chịu ảnh hưởng của họ, nhưng không nghĩa là bạn sẽ tuân theo tất cả những gì người đó nói. Bạn tỉnh táo để nói rằng mình cũng có cái tôi và nếu cái tôi của mình đúng, mình sẽ làm cho bạn hiểu nó. Bạn đủ tỉnh táo để giải thích cho bạn mình hiểu những gì bạn nghĩ chứ không phải đặt quá nhiều phụ thuộc vào bạn bè.

Tỉnh táo còn là thẳng thắn, thẳng thắn chỉ ra những sai lầm, khuyết điểm của bạn, không vì nể nang mà nhìn bạn từng bước rơi vào hố sâu của sự sai lầm.

Tôn trọng

Tôn trọng nhau sẽ không thất thố, không làm bạn bị tổn thương. Một tình bạn dựa trên sự tôn trọng lẫn nhau sẽ bền vững, chân thành và đẹp đẽ, bởi vì, các bạn không mạt sát nhau, không đối xử với nhau thiếu công bằng, không khinh rẻ và không làm nhau cảm thấy tự ti, yếu kém.

Mỗi người, mỗi cá nhân có một điểm mạnh, điểm yếu, hoàn cảnh gia đình, tính cách, cá tính và điểm xuất phát khác nhau. Chúng ta đến với nhau là vì chúng ta yêu quý người bạn của mình với tất cả những gì họ đang có. Giống như một cô bạn giàu có không xấu hổ khi đi bên cạnh một người bạn nghèo hèn, trang phục lỗi mốt, một chàng hot boy không ngại khi có một cậu bạn tật nguyền...Còn nếu bạn cứ có cơ hội là moi móc nhau, bới chuyện cũ, tật xấu của nhau thì sẽ chẳng còn lí lẽ nào cho một tình bạn tồn tại nữa.

Tâm tình

Tình bạn đến thật dễ nhưng để duy trì và mãi hot mới thật khó. Các bạn có biết không, tình bạn của chúng ta sẽ lớn dần theo thời gian mà chất keo gắn bó chính là sự tâm tình. Khi một người tìm đến một người để kể những cấu chuyện của họ có nghĩa là họ tin tưởng và mong được người ấy sẻ chia, đưa ra lời khuyên (nếu có).

Dù chỉ là lắng nghe thôi, bạn cũng đã rất có ích trong mắt một người bạn. Hãy tâm tình, chia sẻ cho nhau những gì bạn phải trả qua, buồn vui, mất mát, hạnh phúc, người bạn chính là người sẽ dồng hành và lớn lên cũng với cuộc đời bạn. Nỗi buồn sẽ vơi bớt và niềm vui sẽ nhân đôi.

Tâm tình cũng chính là để hiểu nhau thêm. Chính khi chúng ta kể cho nhau những điều thầm kín nhất, nghĩa là chúng ta đã thật chân thành và sống thực với con người của mình.

Tiến bộ

Tình bạn sẽ chẳng đẹp và thăng hoa nếu thiếu đi sự tiến bộ và cố gắng cùng nhau vượt lên của những người bạn. Tuyệt vời hơn, chúng ta phấn đấu vì nhau, khuyến khích, động viên và giúp nhau vượt qua khó khăn, ngày càng tiến bộ. Một người bạn giỏi giang sẽ giúp người bạn không giỏi lắm của mình dần tiến bộ.

Nếu tình bạn chỉ có giậm chân tại chỗ, chỉ đến với nhau khi cần một người để vui chơi cùng thì tình bạn ấy mới chỉ dừng lại ở mức độ kẹo ngọt. Một tình bạn phát hiện ra ở nhau những giá trị tốt đẹp và cũng nhau nghĩ cách để cái đẹp ấy thăng hoa mới là một tình bạn “đỉnh của đỉnh”.

Mỗi cá nhân tiến bộ, tình bạn của họ cũng sẽ phát triển tốt đẹp hơn.

Chúc cho tình bạn mãi đẹp với 5 chữ T hạnh phúc, bạn nhé!


Bùi Thị huyền Châm
Người Thăm Gần Đây


7 Jul 2010 - 0:51


19 Dec 2008 - 0:11


25 Jun 2008 - 5:42

Cảm Nhận
Chưa có cảm nhận cho tùng anh.

Hảo Hữu
Chưa có bạn để hiển thị.
.::Phiên bản rút gọn::. Thời gian bây giờ là: 8th September 2010 - 10:23 PM