|
Thông Tin
Ảnh cá nhân
Bình Chọn
Tuỳ Chọn
Phát Biểu Cá Nhân
NangThuyTinh hiện tại chưa trình bày gì.
Thông Tin Cá Nhân
NangThuyTinh
Tuổi không xác dịnh
Nữ
cõi mênh mông
Không rõ sinh nhật
Sở thích
Không có thông tin
Thống Kê
Gia Nhâp: 30-October 06
Lần Xem: 2,361*
Lần Cuối: Hôm nay, 03:01 AM
Giờ Địa Phương: Sep 10 2010, 06:42 AM
1,420 bài viết (1.01 bài viết mỗi ngày)
Thông Tin Liên Hệ
Không có thông tin
Không có thông tin
Không có thông tin
Không có thông tin
* Thông tin được cập nhật mỗi giờ
|
Chủ Đề
Bài Viết
About Me
Cảm Nhận
Hảo Hữu
Nội Dung Của Tôi
31 Aug 2010
Vợ - Người Tình - Hồng Nhan Tri Kỷ Thế nào là vợ? Vợ là người con gái mà bạn tình nguyện giao cả gia tài cho cô ấy cất giữ. Thế nào là người tình? Người tình là người con gái mà bạn hẹn hò vụng trộm với cô ấy và sợ vợ phát hiện. Thế nào là hồng nhan tri kỷ? Hồng nhan tri kỷ là người con gái mà bạn có thể nói với cô ấy tất cả mọi bí mật kể cả điều mà bạn không thể nói được với vợ hay người tình. Vợ là một sự ràng buộc, ràng buộc bạn không thể tùy tiện cặp bồ với một người con gái khác; người tình là một sự bù đắp, bù đắp cho bạn những tình cảm mãnh liệt mà ở người vợ còn thiếu hoặc bạn không tìm được ở người vợ ;hồng nhan tri kỷ là sự chỉ rõ, chỉ rõ sự mê say trong trái tim bạn. Vợ sống cùng bạn từng ngày,người tình tiêu tiền cùng bạn, hồng nhan tri kỷ nói chuyện cùng bạn. Vợ không thể thay thế người tình, vì vợ không điều khiển được tình cảm như người tình; người tình không thể thay thế vợ, vì người tình không có được tình thân như vợ; vợ và ngườig tình đều không thay thế được hồng nhan tri kỷ, vì đó nhu cầu của tâm linh. Vợ là người con gái không hề có chút quan hệ máu mủ nào với bạn nhưng lại bồn chồn mong nhớ mỗi khi màn đêm đã xuống mà bạn chưa về nhà; người tình là người con gái không hề có chút quan hệ gia đình với bạn nhưng lại làm cho bạn thỏa mãn mùi vị ái tình của đấng nam giới; hồng nhan tri kỷ là người con gái chẳng có quan hệ gì với bạn cả nhưng lại có thể chia sẻ với bạn những vui buồn phiền muộn, Vợ là một ngôi nhà, là một bến cảng mang cho trái tim nông nổi của bạn sự vỗ về an ủi; người tình là gánh nặng của ngôi nhà, chẳng qua chưa đến nỗi vạn bất đắc kỷ, bạn không muốn vứt bỏ;hồng nhan tri kỷ là vật tô điểm cho ngôi nhà,không có cô ấy bạn không thấy cô đơn, nhưng bạn sẽ cảm thấy cuộc sống chẳng có ý nghĩa gì. Sự quan tâm của người vợ như một ly nước lọc, có lúc trở thành sự lảm nhảm,chỉ khi bị ốm mới trở thành sự ôn hòa;sự quan tâm của người tình như cốc nước lọc đó bỏ thêm chút đường,dần dần qua một đêm rồi mà vẫn chưa thỏa mãn;sự quan tâm của hồng nhan tri kỷ giống như cốc cafe khi bạn đang làm viêc lúc nửa đêm, càng uống càng tỉnh. Khi vợ có bầu thì sẽ hỏi bạn muốn có con gái hay con trai một cách rất tình cảm; khi người tình có bầu với bạn thì sẽ khóc và hỏi bạn phải làm sao bây giờ? đối với hồng nhan tri kỷ, bạn sẽ kể cho cô ấy nghe chuyên người tình của bạn có bầu và sẽ hỏi cô ấy bạn nên làm thế nào. Ngay đối với người vợ, chỉ sau khi bị cô ấy phát hiện bạn mới nói rằng "Thật ra, anh đã muốn nói với em sớm hơn" sau đó cố gắng hết sức để giải thích, và giả bộ rất đáng thương. Khi vợ về nhà mẹ đẻ một tuần không quay lại bạn cũng không thấy nhớ; khi người tình mới 3 ngày không gặp bạn liền gọi điện cho cô ấy: Em đi đâu đó? Tối nay chúng mình đến nơi cũ uống cafe được không? Khi trong lòng cảm thấy buồn khổ, bạn chỉ muốn tìm hồng nhan tri kỷ để trò chuyện, nói với cô ấy chuyện vận mệnh của bạn giữa vợ và người tình, thực tế không thể chịu đựng được nữa. Cái mà làm đàn ông không chịu nổi đó là sự lảm nhảm của người vợ, nước mắt của người tình và sự hiểu lầm của hồng nhan tri kỷ. Sự lảm nhảm của người vợ làm đàn ông thấy đã rối cả lòng lại càng thêm rối hơn, nước mắt của người tình làm cho trái tim của đàn ông mềm yếu hơn, sự hiểu lầm của hồng nhan tri kỷ làm cho đàn ông thấy bị tổn thương, hụt hẫng. Người vợ tốt nhất là người mà đàn ông có thể tìm thấy ở cô ấy người tình và hồng nhan tri kỷ, chỉ là cảm giác thôi mà đàn ông khó có thể tìm thấy. Người tình tốt nhất là người mà khi mối quan hệ của bạn và cô ấy bị vợ bạn phát hiện, cô ấy sẽ chủ động rút lui mà không có một yêu cầu gì hết, nhưng khó mà tìm được điểm này của người tình. Hồng nhan tri kỷ tốt nhất là người đến một ngày nào đó sẽ trở thành người tình, thậm chí thành vợ của bạn, chỉ là cái suy nghĩ này chẳng có chút hiện thực gì cả. Nếu như có thể, đàn ông rất muốn biến hồng nhan tri kỷ thành người tình, nếu có thể nữa thì sẽ muốn cô ấy thành người vợ. Nhưng nếu hồng nhan tri kỷ trở thành vợ rồi thì sẽ không còn là tri kỷ nữa, bởi vì rất ít đàn ông muốn biến vợ thành tri kỷ. Trái tim đàn ông có rất nhiều bí mật không thể tuỳ tiện nói cho vợ nghe, không thế thì làm sao gọi là đàn ông nữa. Lấy vợ là vì sợ người khác nói ra nói vào, tìm một người tình là vì muốn thêm chút gia vị vào để điều chỉnh cái cuộc sống tẻ nhạt, muốn có hồng nhan tri kỷ vì muốn tưới cho tâm hồn trống rỗng của họ một chút canh。Đàn ông cả đời đi tìm không phải là vợ, cũng không phải là người tình mà là hồng nhan tri kỷ. (Sưu tầm)
2 Jul 2010
Khúc Thụy Du, theo nguồn tài liệu net thì có hai giả thuyết, giả thuyết thứ nhất là Du Tử Lê viết cho người vợ mang tên Thụy Châu, giả thuyết thứ hai là giấc ngủ dài ...Tôi chọn giả thuyết đầu để viết "lời giới thiệu", vì tôi thích cách viết độc thoại hơn ...và ít nhiều gì tôi cũng có những kỷ niệm nhỏ về "Thụy". Hơn nữa, tôi rất thích tên Thụy, tên rất hiếm gặp ngoài đời và là lạ ... dù tên này gọi lên nghe rất buồn... Tôi chợt nhớ cách đây 1 năm, khi LA viết truyện cho tôi, đã cho tôi được quyền chọn tên nhân vật. Tôi chọn tên Thụy cho mình, LA không cho, cô bảo là tên này không tốt cho cuộc đời, dù chỉ là trong ...truyện. Tôi chọn mãi gần 2 tuần lễ một list tên dài sọc và cuối cùng thì đã chọn được tên như ý LA muốn ... Ở đời thường, tôi gặp 1 cô bé tên Thụy, không biết chữ lót là gì. Cô nhỏ hơn tôi 20 tuổi, xinh, rất xinh, nhưng gia cảnh bất hạnh, vào centre jeunesse từ nhỏ. Cô như tàng tàng, hay nói cách khác là nhược trí, đẹp nhưng vô hồn, cô như bông hoa mơn mởn mà không được bàn tay ai chăm sóc hay là vì cô không có phước phần hưởng nên rồi ...ngày càng tàn tạ, tuổi xuân đi qua. Lần tôi gặp cô đi Chùa với mẹ đêm giao thừa năm trước, không nhận ra nổi, trông cô già cằn cỗi, tay bế tay bồng, những đứa con lần lượt ra đời trong sự thiếu suy nghĩ còn người mẹ thì nụ cười trên môi nhợt nhạt, vô tư và ngây ngô ... Thụy Du, là một cô bé waitress tôi cũng gặp cách đây 2 năm, có chút ngổ ngáo, xông xáo, năng động và ...bất cần đời. Cô mang tên Nguyễn Thụy Du, hoàn cảnh cô không mấy gì vui. Cô lăn lộn vào đời rất sớm, cặp mắt to tròn, nụ cười liếng thoáng, cô đi như gió lướt, trái ngược với tên gọi u buồn. Tôi nhớ mình đã lấy email "Thụy Du", nhưng rồi thời gian với lớp bụi mờ bao phủ, bao nhiêu chuyện rối rắm, tôi đã quên mất cô bé Thụy Du 2 năm trước... Hai ngày nay ngồi lo bài KTD cho CTTP, ký ức như từng cơn sóng nhỏ gờn gợn, tôi nhớ cô bé này, không biết bây giờ cô ra sao ? ...đã về đâu ? .... npl 07.2010
7 Mar 2010
Thứ Bảy Buồn
Thứ bảy buồn, không ra phố Ai người trăn trở cùng tôi Hay đầy trên tay, vụn vỡ Chỉ là hạt nước mưa thôi Thứ bảy nằm, nghe gió lốc Ngỡ rằng tiếng nấc thời gian Thương người lữ hành cô độc Bụi đường lạc dấu, hoang mang Tự nhiên giận hờn thứ bảy Chẻ sợi tóc gãy làm đôi Soi gương, nghiêng đời để thấy Muộn phiền và những phai phôi Gọi mình, mình không lên tiếng Đếm thầm vốn liếng cuộc chơi Trăm năm ngỡ rằng miên viễn Chỉ cần một chớp mắt, rơi... Người ta đi tìm hạnh phúc Mệt nhoài đến lúc buông xuôi (Trên đôi cánh tay gầy guộc An lòng "Là những ngày vui!") Thứ bảy, chia làm hai nửa Nửa ta, và nửa của đời Nửa ta, ngậm ngùi, bỡ ngỡ Nửa đời, cười - rát đôi môi Vi Tiểu Thảo 031806 st
25 Feb 2010
Hi cả Nhà :), chuyện Ma có thật từng tập dài, mang về cho bà con đọc nhen, ai run, yếu tim thì đừng nên đọc nha ....:)
Chuyện Kinh Dị ( có thật) Cánh Bướm Ma Tác giả : Rong Biển ----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------- Sài gòn, buổi trưa tháng 4, trời oi ả như muốn mưa, An lái ôtô đưa mẹ đi thăm người bạn trên đường Cao Thắng. Tự nhiên khi đến nơi, có một cái gì làm An nhớ đến Đức, thằng bạn nối khố từ trung học. Liệu mẹ ở đây có lâu không? Chắc cũng phải hơn tiếng, con qua bên kia đường kiếm cái gì ăn đi. Đối diện nhà bà Sinh, bạn mẹ là rạp hát Đại Đồng, ngay bên cạnh rạp là một ngõ hẻm, đầu ngõ có một xe bán bò viênngon tuyệt trần, hầu như lần nào chở mẹ đến đây, An cũng phải làm một tô bò viên đủ thứ, nhưng hôm nay, bụng tuy cồn cào nhưng không phải vì đói mà vì lo, lạ ghê…. Con có việc cần phải đi, độ một tiếng con quay lại đón mẹ được không?. Ừ, cứ đi đi, có trễ tí cũng không sao đâu con. An quành xe lại, lái về hướng đường Nguyễn Tri Phương, nhà của Đức. An và Đức thân nhau như anh em ruột, suốt hai năm cuối trung học, sáng nào Đức cũng lái chiếc Lambretta mầu xanh nõn chuối, đến đón An tới trường Hưng Đạo. Đức mê chiếc xe này còn hơn mê đào, hình như ngoài An ra, Đức không cho ai leo lên đằng sau, lần nào chở An, Đức cũng dặn Coi chừng trầy nhe mảy….. Mải nghĩ ngợi vớ vẩn, An đến nhà Đức lúc nào không hay. Nhà Đức là một nhà lầu bốn từng, có ban công ở mỗi từng, nằm ngay mặt đường Nguyễn Tri Phương, đầu một ngõ hẻm, ngay góc nhà bên trái, có một cột đèn đường bằng xi-măng vuông vắn, ba Đức vì sợ trộm leo cột đèn lên ban công nên có làm một khung sắt với những cọc nhọn hoắt chỉa ra bốn phía, bao quanh cột đèn. An đến cửa sắt bấm chuông. Băng, em gái út của Đức chạy ra mở cửa, từ xa, nhìn qua khe cửa, An đã thấy những giọt nước mắt chảy dài trên má Băng, chưa kịp mở cửa, Băng đã nức nở khóc òa lên….. Anh Đức chết rồi anh An ơi…… Chùm chìa khóa trên tay An rơi xuống đất, An sững sờ, cơn xúc động bất ngờ làm tê liệt mọi giác quan. Cổ họng khô ráo, An cố nuốt nước bọt, rồi cắn mạnh vào môi, hy vọng mình đang sống trong một giấc mơ. Tiếng cửa sắt mở vội vàng kéo An về thực tại. Anh vô đi anh An. Băng nắm cánh tay An kéo vào nhà. Mắt An tối xầm lại vì sự khác biệt ánh sáng giữa ngoài đường và trong nhà. Nhíu mắt trong giây lát, An từ từ nhìn suốt trong nhà Đức, ba khung cửa nối đuôi nhau từ phòng khách, sang phòng ăn, qua nhà bếp. Sau khung cửa cuối cùng, là phòng làm việc của ba Đức, cái bàn gỗ trạm trổ nặng nề đã được thay thế bằng một chiếc giường, An chỉ thấy được nửa giường hiện ra qua khung cửa, có một người đang nằm trên chiếc gối trắng. Tiếng khóc tỉ tê từ cuối nhà vọng lên nghe não cả lòng. An ngồi xuống chiếc ghế bành trong phòng khách, hai tay đè lên gối cho bớt run. Sao Đức chết vậy Băng? Chỉ chờ có thế, Băng òa lên khóc nức nở. An không biết làm gì hơn, chỉ biết cúi đầu xuống đất để tránh phải nhìn những diễn biến đau thuơng đang xảy ra xung quanh mình. Anh biết không …. Tiếng Băng cất lên giữa tiếng nấc nghẹn ngào. Chiều qua, sau khi anh về, cơm nước xong, anh Đức ra ban công ngồi học tiếp…. An nhớ lại, hôm qua, buổi sáng, An đến nhà Đức học thi, sửa soạn cho kỳ thi khóa một, trường Luật. Học đến 2 giờ, Đức rủ An đi ăn cơm tấm bì, rồi đi uống cà phê với nhau, khoảng 4 giờ rưỡi, An đòi về. Không hiểu sao, Đức nắm tay áo An như năn nỉ. Ở lại học tiếp rồi ăn cơm với tao luôn….. Thôi, tao phải về, không về ông bà già đợi cơm. Tối mai đi, học chút rồi mình đi Nuit D’orient. Mắt Đức buồn buồn, An cũng hơi lấy làm lạ, sao hôm nay thằng này lại dở hơi đến thế. Ngày nào cũng gặp mà nó làm như nhân tình, nhân ngãi xa nhau lâu ngày không bằng. Khoảng 8 giờ – Tiếng Băng tiếp tục cất lên, đều đều, chậm rãi- Anh Lâm đến trả anh Đức cây đàn. Anh Đức không vô nhà đi cầu thang mà leo cột đèn xuống nói chuyện với anh Lâm, lúc leo lên té đập đầu chết anh ơi…… Một chút hối hận tràn ngập hồn An. Phải chi hôm qua An ở lại…. An đứng dậy, theo Băng đi vào bên trong. Từ phòng khách vào đến phòng có chiếc giường Đức đang nằm chắc không quá 20 thuớc nhưng An cố tình đi thật chậm, như không muốn đến nơi. - Con…. Tiếng mẹ Đức gọi An. Khuôn mặt gầy gò đầm đìa nước mắt của má Hai làm An không cầm được nước mắt. Mọi vật chợt nhòa đi, An nhắm mắt lại cho hai giọt nước mắt từ từ chảy xuống….. - Con chào bác….. - Con ơi, bác khổ quá…..còn có mấy ngày nữa thôi là qua cái hạn của nó rồi, đúng là số mệnh con ơi!. An Đưa mắt nhìn về cái giường, Đức nằm như ngủ, làn da ngăm ngăm đen bây giờ hơi tai tái, râu mép, râu cằm vẫn lún phún như thường lệ. Đức không bao giờ cạo râu nhẵn nhụi, nhưng cũng không bao giờ để dài, cứ vài ngày lại dùng chiếc kéo nhỏ tỉa như mấy ông già tỉa cây kiểng. Đức nói, da mặt tao khô, cạo ngứa lắm…. Thôi, từ giờ mày không còn sợ ngứa nữa đâu Đức…..An nghĩ bụng. Có tiếng đằng hắng sau lưng, An quay lại thì thấy ba Đức đang đứng bên cạnh từ hồi nào. - Ai báo tin cho con biết vậy An? Ông Trung, bố Đức người tầm thuớc, khoảng 45, rất vạm vỡ, nghe Đức kể ông rất mê thể thao, tuần nào cũng đi đánh tennis, hay chạy xe đạp. Ông có xưởng làm xe đạp đua, nên Đức, ngoài chiếc Lambretta cáu cạnh, còn có một chiếc xe đạp đua nhẹ tênh. An nhờ là bạn thân với Đức, cũng được ông Trung làm cho một chiếc tương tự mà hai thằng thường chạy lên suối Tiên, trên Thủ Đức chơi mỗi hôm trốn học. ông Trung còn đi thầu kiến trúc, có 4 vợ nên xây nhà bốn từng cho mỗi bà có nơi chốn riêng. Đức coi 4 má như nhau, mà 4 bà cũng thương Đức như con ruột. Má Tư của Đức có chiếc xe bán mánh mì thịt trước cửa rạp Eden, An và Đức hay ghé ngang sau khi đi lấy cua ở rạp Thống Nhất ra. Lần nào má Tư cũng làm cho hai thằng mỗi thằng một ổ bánh mì đặc biệt và hai chai xá xị, đang đói mà gặm ổ bánh mì thịt thơm phức, ròn tan, rồi nốc một ngụm xá xị mát rượi sao nó đã gì đâu…. An định nói, tự nhiên con đến, nhưng chưa kịp trả lời, ông Trung đã nói tiếp. - Bác không biết con à, đêm qua bác nghe nó gõ cửa, bác mở cho nó, thì thấy nó với thằng Lâm lảo đảo đi vào, bác chưa kịp hỏi thì nó ói mửa đầy nhà, miệng ú ớ…..Bác tưởng nó nhậu về say…..Bác sáng cho nó một cái bạt tai….. Mắt ông Trung bắt đầu rươm rướm - Nó té rồi bác mới thấy máu ra sau ót….. Anh Ba của Đức đứng gần đó xen vào - Tại nó mặc quần jeans mới tức chứ, lúc nó trèo qua mấy que sắt nhọn, tay cầm đàn tay ôm cột đèn, một cái que móc vô ống quần, như quần thường thì rách luôn đâu đến nỗi, ai dè vải jeans chắc quá, lúc nó té bật ngửa ra sau chân còn mắc vô cọc sắt, ót đập ngược vô cột đèn….. Giọng anh Ba nhỏ dần. Anh Ba vừa lắc đầu vừa đưa tay ra sau gáy xoa xoa, An cảm thấy như anh đang hối hận. Anh là người đi Mỹ, mua về mấy cái quần jeans chính cống bà lang trọc cho Đức. An nhớ mãi, lần đầu tiên Đức mặc quần Levis, áo trắng tinh bỏ trong quần, có cầu vai, ủi hồ thẳng băng, bước vào lớp 12 B2, ngày khai giảng ở trường Hưng Đạo, bọn con gái ú ó trầm trồ, làm Đức ngượng đỏ mặt, da Đức ngăm đen, hôm đó biến thành nâu xẫm trông đến buồn cười. An còn chọc thêm, - Đừng sờ mấy cái nếp, đứt tay đó nha. Nhỏ Dung nám nhìn theo tủm tỉm - Bảnh thiệt….. Đức không cao lắm, chỉ độ thuớc 65, gầy gầy xương xẩu, nhưng bắp thịt chắc nịch, mặc áo trắng bó eo, quần jeans ủi thẳng tắp, trông tướng ngon lành lắm. Trong lớp ai cũng biết Đức đánh trống, đánh đàn rất giỏi, mỗi lần tất niên, Đức hay rủ An và mấy thằng bạn nữa đi mấy trường như Thiên Phước, Nguyễn Bá Tòng chơi nhạc tất niên kiếm tí tiền tiêu tết. Con gái theo nhiều lắm, mà không hiểu sao Đức chỉ…..làm bạn qua loa. Hay là Đức biết trước mình vắn số nên không muốn gây thêm nghiệp? Thằng Lâm từ cửa lò dò vào. Chưa bao giờ trông Lâm thảm hại như vậy, cả lớp gọi nó là Lâm nghiền, vì nó rít thuốc lá như dân ngả bàn đèn, chỉ hai hơi là hết điếu, còn ém khói thì khỏi chê, không để phí một gram nicotine nào cả. Bình thường trông Lâm đã…”bệnh hoạn”, hôm nay như một xác chết trôi, mặt xám ngóet, mắt sưng lên, không biết vì khóc hay mất ngủ. Hôm qua, Lâm còn đứng dưới cột đèn, lúc Đức leo nên chứng kiến mọi sự. Nó cũng hoảng, đỡ Đức vào mà chưa kịp giải thích đã bị ông Trung sáng bạt tai. Lâm, ông Trung và anh Ba đứng lặng lẽ nhìn nhau, hình như ai cũng đang cảm thấy mối ân hận đè nặng trong tim. Cả An cũng vậy. - Ba nó liệu đi lo mọi chuyện đi, thày nói phải liệm trước 5 giờ chiều nay đó. Tiếng má Hai nói từ nhà bếp vọng ra. An dơ tay nhìn đồng hồ, 1:30 rồi, An quên béng phải đón mẹ. - Con phải về, bác. Chiều chiều con trở lại. Đón mẹ về nhà, An vào ngay trong phòng mình, mở tủ quần áo, hai xấp vải trắng còn nằm trong bao giấy, y như hôm Đức và An đi mua với nhau hai tuần trước. Hôm đó, tự nhiên Đức đến nhà An thật sớm, cầm trên tay cái máy chụp hình Canon A1. - Mày quen ai bán giùm tao….. - Chi vậy? - Tao cần tiền. - Cần bao nhiêu, may ra tao có đủ, mà máy đâu ra vậy? - Của anh Ba tao, cứ bán giùm tao đi, tao cần trả nợ thì mượn mày thêm làm chi. - Của anh Ba, tao không dám bán đâu. - Mày đừng có lo, anh em tao để tao tính. An dắt Đức tới tiệm cầm đồ Nhân Hòa Thành trên đường Phan Thanh Giản, An khuyên Đức nên cầm tạm, mai mốt có tiền thì chuộc lại cho anh Ba, nhưng Đức nằng nặc đòi bán luôn. Máy Canon A1, ống kính .2 hồi đó 30 ngàn còn rẻ, nhưng chắc thấy Đức cần tiền, chủ tiệm nhất định chỉ trả 15 ngàn thôi. Đức bằng lòng, dù An bảo nên đi thêm vài tiệm khác nữa, biết đâu được hơn. - Mắc công lắm mày ơi, nhằm nhò gì ba cái lẻ tẻ…. Ở tiệm cầm đồ ra, Đức đi thẳng đến nhà Đạt hô, trả 5 ngàn. Thằng Vinh lai, trả 1 ngàn, thằng Bửu bựa trả hai ngàn. - Xong….Đức mỉm cười nhẹ nhỏm, như vừa trút được “bầu tâm sự”…..Đi nhậu mảy. Hai đứa ra đường Bùi Viện nhậu cà ri dê. Ăn xong Đức đòi đi mua vải may quần jeans trắng, là mốt đang thịnh hành. An thấy hơi là lạ nhưng cũng để Đức muốn làm gì thì làm. Đến chiều, hai thằng, mỗi thằng có hai xấp vải trắng, để may áo và quần. Đi uống cà phê, mua thuốc lá nữa, là trong túi Đức chỉ còn lại vài đồng lẻ. - Có tiền tiêu sướng ghê hén mảy. An ừ ừ cho qua chuyện, nhưng trong lòng hơi thấy kỳ kỳ, về hành động của Đức ngày hôm ấy. Bây giờ An đã hiểu, Đức muốn thanh toán “ân oán giang hồ” trước khi ra đi. 4 giờ chiều, bạn bè tụ họp đông đủ ở nhà Đức, thày đến đọc kinh tụng niệm, đúng năm giờ, liệm xác Đức. Ai cũng khóc, nhưng mắt An vẫn ráo hoảnh, để mọi người từ giã Đức xong, An xin phép ba má Đức gửi lại hai xấp vải trắng mà An và Đức chưa kịp may. - Nó cũng có 2 xấp như con, thôi, để bác đưa nó luôn…. Má Hai bỏ hai xấp vải vào quan tài. Tiếng búa đóng đinh như át đi trong tiếng khóc nghẹn ngào. An định về, nhưng bạn bè rủ ở lại chơi với Đức một đêm cuối, An làm theo như cái máy. Cơm nước xong, họ hàng, khách khứa ra về hết, chỉ còn lại 7 thằng bạn thân của Đức với An là tám, ngồi uống rượu quanh cái bàn vuông, trong phòng khách, nhớ lại chuyện xưa. An ngồi xoay lưng ra đường, cỗ quan tài của Đức lồ lộ sau khung cửa bếp, lung linh trong ánh nến, mùi nhang quyện trong không khí thỉnh thoảng xộc vào mũi An nồng nặc. An không uống, chỉ lâu lâu đưa ly lên môi cho có lệ với mọi người. Gần nửa đêm, trong nhà ai cũng mệt, đi ngủ hết, chỉ còn 8 thằng ngồi với anh Ba trong phòng khách. An kể chuyện Đức bán máy hình của anh Ba. Nghe xong anh Ba nói Cám ơn em kể anh nghe, vậy là anh tin Đức chết đúng số rồi, chứ không phải vì cái quần jeans……Coi vậy mà nó linh ghê, biết trang trải hết nợ nần trước khi đi….. Lâm cũng đưa mắt nhìn An mỉm cười. An gật đầu với Lâm như đồng ý. Bỗng nhiên An đưa mắt nhìn cái quan tài, có một bóng đen đen chập chờn trong phòng, in mờ mờ trên áo quan. An giật mình, không lẽ ai vào đó mà mình không hay? Định thần lại, An nhìn thật kỹ, cái bóng rõ ràng là một cái gì đó đang di động, nhịp nhàng lên xuống, trước bóng đèn hay hàng nến, vì nó in cả lên quan tài và đổ xuống sàn gạch hoa dưới đất. An đưa mắt nhìn những người đang ngồi quanh bàn, trừ hai người quay lưng vào bếp, ai cũng có thể nhìn thấy cái bóng, chỉ cần họ liếc mắt về khung cửa cuối nhà. Nhưng không ai làm điều đó, chỉ có mình An. Đang định đứng dậy đi vào bếp, An chợt sững người, chiếc bóng như lướt ngang khung cửa….Ồ, An thở phào, thì ra chiếc bóng là một con bướm bà. Nhưng chưa bao giờ An thấy con bướm bà to như vậy, từ chỗ An ngồi, mỗi cánh của con bướm có thể to bằng bàn tay của An. Muốn chắc là mình nhìn đúng, An đi vào trong xem thử. Phòng để quan tài của Đức bây giờ trống trơn, ngoài bàn thờ để nến, bát nhang, hình của Đức, anh Ba dọn hết cho có chỗ thêm để đứng. Lạ quá, An đi xung quanh quan tài, nhìn dưới đất, trần nhà, bốn bức tường, không thấy bóng con bướm đâu cả. - Em tìm gì đó? Anh Ba đứng ở khung cửa hỏi An. - Ồ, em vô xem nến, nhang còn không để đốt thêm cho Đức. An nhanh miệng trả lời, vì không muốn mọi người nghĩ là An….Trông gà hóa quốc. Trở lại bàn ngồi, An tiếp tục lắng nghe các bạn Đức chuyện trò về Đức. Đang mơ màng, con bướm lại bay phụt ngang khung cửa. Lần này An để kệ, mày muốn đi đâu kệ mày…..Con bướm như muốn trêu An, cứ hai ba phút lại bay ngang một lần. Vài lần, rõ ràng có người trong bàn nhìn về phía con bướm lúc nó đang bay, nhưng lạ quá, hình như chỉ có An thấy nó. Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu, An nhắm mắt lại, thầm khấn vái….. Đức ơi, nếu hồn mày là con bướm, mày làm ơn đậu lên quan tài mày cho tao thấy, nha Đức. Hít một hơi dài, An từ từ mở mắt ra, xoay đầu về hướng bếp. Tóc gáy An dựng đứng lên, gai ốc nổi rần rần, chắc mắt An trợn to lắm, thằng Lâm la lên. - Mày sao vậy An, trúng gió hả, sao mặt mày xanh lè hà. An mấp máy môi, chỉ vào con bướm đang đậu vào nắp áo quan, đôi cánh phe phẩy từ từ……Mọi người cùng quay lại nhìn theo tay An chỉ. - Hả… - Cái gì vậy….. - Có gì đâu nà….. An nhắm mắt, lắc mạnh cái đầu, rõ ràng nó có đó mà, sao lại đâu rồi…..An chạy vô, vừa chạy vừa la, - Con bướm, con bướm bà….. Mọi người theo chân An. Lạ lùng thật, 9 người cùng tìm một con bướm to như vậy, mà không ai tìm được. - Em ngủ lại đây đi An, chắc em say đó. Lên ngủ với anh. Anh Ba vỗ vai An, chỉ lên lầu. An định nói đêm nay em đâu có uống, nhưng biết nói cũng chả ai tin nên lại thôi. |
Người Thăm Gần Đây
Khách
10 Dec 2008 - 14:07
Cảm Nhận
Chưa có cảm nhận cho NangThuyTinh.
Hảo Hữu
Chưa có bạn để hiển thị.
|
| .::Phiên bản rút gọn::. | Thời gian bây giờ là: 10th September 2010 - 01:42 PM |