|
Thông Tin
Ảnh cá nhân
Bình Chọn
Tuỳ Chọn
Phát Biểu Cá Nhân
Cội Thông Già hiện tại chưa trình bày gì.
Thông Tin Cá Nhân
Cội Thông Già
Tuổi không xác dịnh
Ẩn
Không rõ địa chỉ
Không rõ sinh nhật
Sở thích
Không có thông tin
Thống Kê
Gia Nhâp: 1-July 04
Lần Xem: 772*
Lần Cuối: 28th November 2009 - 08:42 PM
Giờ Địa Phương: Sep 8 2010, 11:24 PM
659 bài viết (0.29 bài viết mỗi ngày)
Thông Tin Liên Hệ
Không có thông tin
Không có thông tin
Không có thông tin
Không có thông tin
* Thông tin được cập nhật mỗi giờ
|
Chủ Đề
Bài Viết
About Me
Cảm Nhận
Hảo Hữu
Nội Dung Của Tôi
10 Aug 2007
[font=Courier New:1c404aa205]Chuyến đi hành hương năm nay để lại trong lòng Thục nhiều ấn tượng đẹp và những kỉ niệm thật khó quên . Đã ba năm liền, kể từ khi dọn về thành phố này, năm nào thì Thục cũng cùng con cái hành quân lên Misourri trong dịp mừng ngày Đại hội Thánh Mẫu . Những tưởng, đến giờ phút chót Thục phải cancel vì con bé ốm và vì Thục cũng không khoẻ nhưng cuối cùng, những cú phone động viên của bạn bè rủ rê nên rồi Thục cũng đã ráng lết đi được . Chiều thứ tư, Thục ra khỏi hãng sớm một chút để về nhà chuẩn bị mọi thứ cho có chút thời gian dư dả, ấy thế mà khi ra tới nhà thờ, Thục vẫn quên sót vài thứ dụng cụ lỉnh kỉnh cho con cái .
Phái đòan của giáo xứ năm nay cũng đi hai xe, và Thục, cũng vẫn nằm ở xe thứ hai nhưng khá hơn năm ngóai, vì được ngồi phía trên một chút chớ hông phải là những cái ghế sau cùng . Thục sợ, mình không kham nổi vì chóng mặt thiếu máu. Mấy hôm trước, Thục ra máu nhiều quá nên cơ thể xẹp lép như cái bong bong’ xì hơi . Vào nhà thờ hãy còn sớm nên cha mời tất cả qua xem lễ . Thục quỳ gối cầu nguyện . Chỉ xin Chúa một điều là ban cho Thục sức khoẻ để vượt qua được chuyến đi hành hương này. Và…Thục đã được . Trong nhà thờ, Thục quen được một cô và tự nhiên, Thục thân thiện với cô như đã quen từ lâu lắm. Tan lễ, Thục ra chuyển hành lý lên xe, cu Sơn nhanh nhảu cùng đám bạn bưng hết hành lí lên xe gọn gàng và…mẹ con Thục là người lên xe sau cuối . An tọa ở số ghế của mình, Thục phát hiện ra xung quanh mình là bốn ông đực rựa. Có lẽ, câu nói đùa của anh khiến Thục chú ý đến khi anh rao hàng -” ai muốn xuống toilet phải trả năm đồng lệ phí “. Mọi người cười xòa, hồn nhiên. Anh Quang, người phụ trách trong chuyên đi sẽ làm trưởng nhóm của xe bus thứ hai . Anh cũng là người rủ rê Thục vào ca đòan. Bình thường trong nhà thờ, Thục nhìn anh và nghĩ “anh phải là người đàn ông khó tánh lắm bởi gương mặt anh đăm đăm, nghiêm nghị . Vậy mà bây giờ, trông anh xuề xòa, cởi mở với những câu đùa giỡn khiến không khí của chuyến đi vui vẻ làm sao ! VÌ Thục chỉ một thân, một mình với mấy đứa con nhỏ nên hầu như mọi người trên xe đều ưu ái với ba mẹ con . Sau khi anh Quang điểm danh, kiểm tra lại tất cả số người đầy đủ, anh bảo nhường lại vai trò trưởng nhóm cho bác Thọ. Hì, nói đến bác Thọ thì Thục lại nhớ đến những trái lê thiệt giòn của chuyến đi năm ngóai . Thục nhắc với bác về chuyện phân phát lê cho bà con, bác cười bảo -”năm nay trái cây mất mùa nên chả có ai cho bác hái mà mang đi “. Vừa lúc đó thì bác gái lại lên tiếng - không có lê nhưng có bánh mì thịt Chời, Thục vui quá, nếu biết có phát đồ ăn như vầy, Thục mang làm chi mấy hộp cơm chà bông ? Thục tự nhủ “rút kinh nghiệm, năm sau không mang gì cả ” Bác còn phát nước cho mọi nguời thành ra Thục lo lắng xách theo nước uống lại quá thừa . Khởi đầu chuyến đi, bao giờ cũng lần chuỗi năm mươi cầu bình an. Thục biết anh Quang bán cái cho bác Thọ chức trưởng đòan cũng vì…hihihi ảnh trốn trách nhiệm xướng kinh nguyện , hihihi và có lẽ tại ảnh hông thuộc kinh cũng hông chừng ! Đọc kinh xong, mọi người lục đục bày thức ăn ra ăn bữa chiều . Trong khi ai cũng chỉ có bánh mì thịt thì….cái ông tướng ngồi phía sau lưng Thục lại chễm chệ nhóp nhép miếng pizza nóng hổi, ngon lành khiến cu Lễ , con trai của Thục phụng phịu phân bì . THục ngóai đầu ra sau còm len với anh : - Hey, sao anh được ưu tiên vậy ? chà Pizza ở đau ra hở ? - à, anh ưu tiên đặc biệt mà… Nhìn cái mặt tỉnh rụi nhai nhóp nhép của anh mà Thục muốn đục anh một phát ghê ! Anh chẳng xa lạ gì với mọi người vì anh thường lên đọc kinh thánh và phụ lễ trong nhà thờ vào mỗi chủ nhật . Hàng tuần, Thục thường thấy anh nhưng cũng chỉ là gật đầu chào bất đắc dĩ chớ chưa hề chuyện trò? bây giờ, anh ngồi phía sau Thục, anh lại mết con bé Vy , ừ, mà đâu phải chỉ mình anh mết nó, cả bốn ông đực rựa đều mết nó nó mới phải . Con bé xinh như thế ai mà không thương…hihihi tiếc là hỏng ai khen một câu rằng con bé giống mẹ để Thục phổng lỗ mũi. Những câu chuyện tào lao bắt đầu râm ran xen kẽ với tiếng hát của các ca sĩ từ cuồn Vân Sơn do bác Thọ mang theo để cho mọi người xem giải trí giết thì giờ. Thục mở đầu bằng câu chất vấn - anh người Mai Liên hả ? Anh chàng ngồi ngang hàng với Thục hỏi - Người Mai Liên là người gì ? Hahahhah Thục cười nắc nẻ - là miên lai đó . - trời, không phải nha…anh người dân tộc.. a…thì ra anh là người thượng, không biết H’mong hay Giarai…. - anh ở Ban Mê thuột, mẹ anh người kinh, quê ở Vũng Tàu còn ba anh người dân tộc Rồi thì, anh kể cho Thục nghe gia phả nhà anh, chuyện tình của ba mẹ anh và vì sao anh có mặt ở xứ Mỹ . Thục cũng không dè dấu sau cặp kiếng cận nghiêm nghị thì anh lại là người mang bản tánh vui nhộn hết sức, nhờ có những câu pha trò của anh, mà cả xe bus đã có những chuỗi cười thỏai mái khiến cho thời gian ngắn dần đi . Thục vẫn chưa biết tên của anh và của mấy người đàn ông xung quanh mình. Câu chuyện cởi mở hơn khi bốn ông biết Thục không có chồng thành thử các ông không phải thấp thỏm khi đùa giỡn với các con Thục. Thục lên tiếng nhờ vả các ông - lát nữa xuống xe, mấy anh khiêng phụ hành lí giùm Thục nghen ! anh chàng người dân tộc nói nhỏ vào tai Thục - đừng lo, anh lo hết cho Và rồi tự nhiên, Thục cũng cảm thấy thân thiết, gần gũi như đã quen anh tự thuở nào dẫu rằng đây chỉ là lần đầu tiên làm bạn. Thi thỏang, anh Quang cũng chạy xuống ngồi đùa giỡn với các anh và mẹ con Thục thành ra những tiếng cười càng trở nên rộn rã hơn khiến Thục hầu như quên đi những cơn chóng mặt và quên cả việc mình mất ngủ cả tuần liên tục. Suốt chặng đường 18 tiếng, Thục cũng không ngờ thời gian trôi qua rất nhanh và Thục, vẫn chưa một lần chao đảo hay ngã xỉu . Chỉ có chóng mặt, buồn nôn nên khi tới chỗ nghỉ, Thục nôn sạch sẽ những thức ăn nhét vào , như thế tốt hơn. Thục không quen chuyện ăn uống nhiều trên xe, vì Thục biết mình hay bị ói mửa như bà đẻ . Xe xuống tới dòng đồng công khá sớm, chỉ hơn 11 giờ . Chu choa nóng, hầm…Thục bắt đầu thấy lo lo. Anh trấn an Thục - em đừng lo, cứ đưa con xuống lều, anh lo chuyện hành lí cho - ủa, lạ…anh có biết hành lí nào của em mà lo nhỉ ? - có gì khó đâu, tất cả hành lí đều phải chuyển xuống, ai không nhận hành lí thì chắc chắn những thứ đó là của em mà.. Thục cười . Thật ra, cu Sơn dù đi xe bên kia nhưng khi xuống tới nơi, thằng bé đã sốt sắng qua xe Thục để vác hành lí xuống. Đám bạn của nó cũng chăm chỉ chạy qua lo phụ , cu Lễ được anh dẫn tò tò theo để chỉ cho anh biết thứ nào là của mẹ . Năm nay, lều hơi nhỏ nên chỗ ngủ có phần chật chội. Vì cu Sơn thích đi chung với đám thanh thiếu nhi thánh thể, nên Thục cũng phải theo nó qua nằm bên phái đòan xe một và…anh cũng đi theo. Anh tận tình lo lắng chu tòan cho mấy mẹ con theo như lời anh hứa thành ra Thục thiệt là nhẹ nhàng. Khi đã ổn định, Thục mới biết cạnh mình còn có bác Xuân, chị Hoa, cô Diệp và..hihihi còn có vợ chồng anh Quang cùng chung lều . Tắm rửa mát mẻ xong, mọi người yên vị thì mọi người bắt đầu nghe anh bán than . Anh than trời nóng, anh than đường dài làm anh mỏi vai, đau lưng…ui chao, anh bán than còn kinh khủng hơn cả Thục khiến bác Thọ gái cũng phải xắn tay áo lên bóp vai dùm cho anh…hihihi thiệt, đàn ông trai tráng gì mà quải chè đậu ! Chị Hoa đến bên Thục và nói : - mèn, cái thằng Hòang này hôm nay mới đưa vợ con ra trình làng, nó dấu kĩ quá - Hòang là ai vậy chị ? - là chồng em chứ ai … - ủa, chồng em ? chồng em đâu có đi ? tụi em li dị rồi mà… - ủa….chứ thằng Hòang…. chị trỏ tay qua anh và Thục tròn mắt sửng sốt - Trời ạ, ảnh….ảnh đâu phải là chồng của em ? em chỉ mới quen ảnh trên xe bus thôi…. - ủa….không phải hả ? sao chị thấy nó tò tò sát rạt mấy mẹ con em… - à, vì em nhiều hành lí quá nên nhờ ảnh giúp đỡ thôi. Bây giờ chị nói, em mới biết ảnh tên Hòang. Mọi người trong lều phá lên cười, bác Xuân đính chính và kể hòan cảnh của Thục cho mọi người nghe. Anh Quang cũng lên tiếng -” Tôi cũng ngạc nhiên khi thấy anh Kenny đi với người khác mà không phải là chị” Thục dánh trống lảng để mong mọi người bàn qua chuyện khác. Câu chuyện rôm rả hơn khi mọi người bàn bạc chương trình của ngày thánh mẫu. Anh pha trò bằng những câu chuyện về cha Tấn - chị Hoa biết không, cha Tấn mình nấu ăn ngon lành lắm nha, hôm bữa vô nhà cha, cha biểu dọn cơm, em mở tủ lạnh thấy dĩa gì đó đen đen giống gà nướng, bưng ra hỏi cha -” Thịt nướng hả cha ? sao cha nướng đen thui vậy ? - thịt đâu mà thịt, chuối chiên cha mới chiên đó - trời ơi, cái này mà là chuối chiên, đen thui thùi lùi như vầy làm sao ăn - con ăn thử đi, ngon lắm đó hihihi Thục cười ngả nghiêng, Cha chiên chuối chiên mà anh lại vẽ ra thành thịt nướng , rồi anh kể cho Thục nghe đời sống của cha - Cha đi xe mẹc xế đì nhưng xài đồ chợ trời không hà… - anh xạo quá - đâu có, anh nói thiệt, cha tiết kiệm lắm, mua cái chi cũng tòan biểu anh chở ra chợ trời mua đồ cũ về xài cho nó rẻ, nhưng mà ổng lại xài sang, mua gà chiên ngon lành cho đám con nít thiếu nhi khi tụi nó vòi vĩnh . Thục như bị mê đi về những câu chuyện anh kể trong giáo xứ, chị Hoa cùng phụ họa khiến Thục cảm thấy phục tất cả mọi người đã bỏ công, bỏ sức trong việc phát triển giáo xứ càng ngày càng hòan chỉnh, tốt đẹp . Anh Quang hỏi Thục : - sao, bây giờ cô có chịu vô ca đòan chưa ? Vợ anh Quang cũng góp vô : - đi đi em, ca đòan vui lắm, em cho cháu lên ngồi chung thì không phải lo nữa, tham gia ca đàon cho đời sống khuây khỏa, có các anh chị chia xẻ chớ đừng thui thủi như vầy… - dạ, em sẽ sắp xếp, chỉ kẹt là em không biết có đủ thì giờ để đến nhà thờ sớm mà tập hát không nữa… anh chị Quang nhìn tôi thông cảm - ừ, con nhỏ, mỗi sáng đều rất cực cho em Ngày đầu tiên ở dòng Đồng Công, cả một rừng người tấp nập, những cánh lều to nhỏ chen chúc nhau, không khí ngày hành hương năm nay chẳng khác gì năm ngoái. Thục nhìn ngắm những khung cảnh, hàng quán cũ , khu lều của giáo xứ Thục năm nay, ít nhiều cũng có thay đổi chút chut song nói chung vẫn ở vị trí rất thuận lợi cho việc đi nhà thờ, nghe giảng, tắm rửa cũng như ăn uống. Xem chương trình lễ thì giáo xứ của Thục cũng có tham dự bài đọc hai. Năm ngoái thì do bác Cận đọc, nhưng năm nay thì nghe các bác nói là chú Đệ sẽ đọc. Thục về thành phố Charlotte này ba năm, chẳng quen biết gì nhiều về mọi người trong giáo xứ, người ta biết Thục chẳng qua vì Thục là em gái của chị Hồng. Mỗi tuần, thục đến nhà thờ lễ chủ nhật chín giờ và luôn luôn yên vị trên hàng ghế thứ hai phía tay trái. Cũng có người biết đến Thục vì thói quen lập đi lập lại như vậy . Với Thục, cuộc sống rất đơn giản, hàng ngày quanh quẩn bên miếng vườn và cuối tuần đi nhà thờ. Những con đường quen thuộc cũng rất giới hạn cho nên có ai bảo Thục đi shopping hay đi chơi đây đó thì…Thục chịu chết, bảo đảm lạc lối . Gần bảy giờ, mọi người nô nức đi xem lễ đại trào, lễ mở đầu cho những ngày hành hương, cầu nguyện, tịnh tâm . Mẹ con Thục cùng chị Hoa cũng chen chân tìm cho mình một chỗ ngồi thuận tiện. Nói về chị Hoa, Thục thật mến bản tánh năng động, xông xáo và siêng năng . Nghe chị diễn tả những bận bịu ở nhà thờ mà Thục…tâm phục khẩu phục. Chị cứ luôn chép miêng - em trẻ quá so với K, trẻ quá so với cuộc đời hẩm hiu như thế này, thôi thì cứ trao hết cho Đức Mẹ. Mẹ sẽ chỉ cho em một con đường để tiếp tục đi Chị kể cho Thục nghe đời sống tình cảm, gia đình của chị để rồi Thục ước ao mình cũng có đủ nghị lực để vun xén một cuộc sống như thế. Con bé xem lễ chưa đầy nửa giờ đã khò. Vậy là Thục phải rã tay mà ẳm nó để xem hết buổi Lễ. Cu Lễ thì theo anh Sơn đi thiếu nhi, Thục cảm thấy hãnh diện khi nhìn hai con mình chững chạc trong hai chiếc khăn quàng và sốt sắng theo đoàn thiếu nhi đi giúp lễ. Lễ tan thì cũng đã gần mười giờ đêm . Thục thấy đuối sức, cu Lễ về lều với bộ mặt bí xị vì mỏi mệt và đói. Thục đưa các con đi ăn phở bên quán Cây Dừa . Về lại lều, cu Lễ bị sốt. Thím gì đó bảo Thục lên phòng y tế xin thuốc cho con . Xin làm gì, Thục đi đâu mà chẳng có thuốc ? Cái gì Thục cũng mang, cũng chuẩn bị đầy đủ nên ai nhìn vào đống hành lí của Thục cũng lắc đầu ngao ngán. Có con nhỏ mà ! không đầy đủ như thế nhỡ có chuyện gì xảy ra thì sao ? Thằng bé uống thuốc rồi lim dim ngủ, con bé chơi một lúc rồi cũng khò . Thục nằm cạnh hai con nói chuyện phone với Ấy. Anh Hoàng đi ngang mượn chiếc ghế, Thục cũng không biết anh đi đâu vì mải lo talk phone. Khi anh về, Thục mới biết anh đi xem lễ bên nhà nguyện lúc mười giờ ba mươi. Sáng thứ sáu, mọi người lục tục dậy thật sớm để chuẩn bị đi lễ sáng. Vả lại dậy sớm đi tắm thì khoẻ hơn, đỡ phải chờ đợi . Thục mệt mỏi sau 18 tiếng ngồi xe và những đêm mất ngủ vừa qua nên dù biết đến giờ phải thức giấc, Thục vẫn ngủ vùi . Anh qua khẽ đánh thức Thục, tự nhiên Thục cảm thấy gần gũi với anh, thấy quý mến như thể anh là anh Hai của Thục vậy . Thục thức dậy, ôm quần áo đi tắm. May phước , nhà tắm vẫn chưa đông lắm. Tắm rửa làm vệ sinh xong, Thục về lay các con thức dậy, cu Lễ không được khoẻ nên Thục bảo nó đi lễ cùng với Thục, khỏi đi thiếu nhi. Bé Vy cũng mau mắn đi đánh răng. Chị Hoa bỏ nhỏ - Hoàng, mày xớ rớ ở đó làm gì ? đi kiếm cà phê đi. anh quay qua hỏi Thục - em uống cà phê gì ? - gì cũng được anh ạ. - sữa đá nhé - vâng. Vậy là anh đi mua cà phê, rồi cũng không quên mua về cho Vy và Lễ vỉ xôi ăn sáng . Thấy anh quan tâm, chăm sóc cho hai nhóc, Thục cảm động , nhìn anh rồi nghe mí mắt cay. Rồi thì cả đám lục tục đi lễ, anh đi cùng mấy mẹ con Thục khiến các anh chị trong group bắt đầu chọc ghẹo, nào là… -ê, Hoàng, ga lăng chút chứ, ẳm con giùm chớ ai lại để người ta ẳm chị Hằng chêm thêm… - nắm tay nữa mới phải… anh chỉ biết lí nhí cãi ” còn tay đâu mà năm ? mắc xách ghế nè… Thục chỉ bấm bụng cười. Các anh chị trong giáo xứ chỉ khoái ghẹo anh, chứ chưa ai dám ghẹo Thục cả ? Thục chỉ nghe anh kể lại mà thôi. Với anh, Thục không biết anh nghĩ gì, nhưng với Thục, thì Thục biết rõ mình nhất . Từ lâu, Thục đã không bao giờ có ý nghĩ tìm cho mình một người đàn ông thay thế vị trí của K . Sau đổ vỡ, Thục chán ngán và cảm thấy sợ hôn nhân lắm, Thục không có niềm tin ở người đàn ông và…cũng vì Thục biết sức khoẻ của mình rất rõ nên Thục đã không muốn làm phiền ai cả . Thục cứ nghĩ, người cùng chăn gối với mình bao nhiêu năm mà khi nghe đến bịnh tình của Thục cũng đã sợ và chán ngán Thục thì làm sao có người đàn ông cao thượng và giàu lòng hy sinh, trách nhiệm để mà chăm sóc cho Thục khi ốm đau chứ ? Cho nên, tốt nhất là Thục sống một mình bên các con. Nếu Chúa gọi, Thục cũng đã có soạn sẵn di chúc trao hai con cho anh chị Thục nuôi dưỡng. Thục yên lòng về điều này. Bây giờ quen anh, Thục cũng chỉ xem anh là ông anh quý của mình, vậy thôi, không nghĩ xa xôi gì và mong anh cũng vậy . (còn)
13 Jul 2007
hihihi có ai đi hành hương ở Missourri hông dị ? Năm nay Già cũng tiếp tục đi để xin chúa cho Già kiếm được job thơm hơn job cũ này :)
có ai đi thì liên lạc mí Già nghen !
19 Feb 2007
Gã đi lảo đảo ra xe với bộ mặt có phần ê chề bởi lẽ bà chủ nhà đích thân ra mắng vốn cái bàn nhậu có bốn thằng đàn ông kể cả ÔNG CHỦ NHÀ. Lúc gã khệ nệ xách thùng heneken vô với tư cách là ông chủ của cái công ty xây sửa nhà cửa do gã sáng lập thì bà chủ nhà chào đón tươi cười khá niềm nở. Bàn việc làm ăn mà. Công ty mở ra có bốn nhân sự góp vốn, gã có công đầu sáng lập giúp cho những tay bợm nhậu ăn không ngồi rồi có việc để làm, đương nhiên là bà chủ nhà tươi tắn vì nhờ thế, ông chồng của bà đỡ phải ngòi không uống miết màkhông chịu ăn uống gì thành ra chỉ còn da bọc xương, vóc người vàng võ, siêu vi B không biết ở thời kì nào và rất có thể đưa ông đi chầu ông bà bất cứ lúc nào. Chả biết bàn việc làm ăn tới đâu mà đã hai giờ sáng, bốn kết bia đã cứ liên tục vô bằng cái lỗ trên và tuôn ra đều đều ở lỗ dưới khiến cái toilet nhà bà cũng nồng nặc hơi men. Bà chủ đã năm lần bảy lượt nhắc khéo rằng khuya quá rồi, mai hãng bàn, thế nhưng khi rượu vào, lời nói hoa mỹ cứ thế mà tuôn ra...nào có ai control được những lời mình nói thế nên từ anh, em đã chuyển qua mày tao chi tớ hồi nào chẳng hay. Đêm khuya càng khiến cho bốn trự chúng tôi mở lòng ra cùng bia rượu và có hơi men, cả đám như say trong lời nhạc mà không ai biết rằng đã làm phiền giấc ngủ của người khác thành ra khi đồng hồ gõ bốn giờ sáng, bà chủ nhà đã không còn kiêng nể mà ra đuổi thẳng gã cùng hai trự kia. Bà đổ tội cho gã mới là kì nhưng tội ai thì tội, gã phải về thôi. Nghĩ đến về, gã lại phân vân...đi về đâu bây giờ ? Cái nhà đã không còn là của gã, gã đã sang tên cho vợ và lấy đi phân nửa số tiền. Gã chưa dọn ra khỏi cái nhà đó chỉ vì gã nghĩ "sống một mình tốn kém quá, mà thằng con riêng của gã cũng không có người trông chừng nên gã cứ lì mặt ra mà nán lại. Gã mặc xác những lời cằn nhằn, cứ chờ lúc con vợ gã cùng mấy nhỏ lên giường thì gã bò về. Mỗi tháng, gã chỉ mất có năm trăm mà có cơm ăn, có quần áo sạch sẽ mà mặc, có giường nệm gọn gàng mà ngủ...chẳng phải lo gì đến con cái. Gã ở trọ mà . Chỉ cần giữ im lặng, chai mặt ra thì con vợ gã rồi cũng chịu thua, để mặc cho gã muốn làm gì thì làm. Nhưng hôm nay thì khác, trước khi đi, gã đã anh hùng tuyên bố chọc tức với con vợ rằng gã có độ sẽ đi sáng đêm không về. Con vợ trời đánh phán một câu "đi luôn càng tốt". Như thế, gã đâu có mặt mũi nào vác xác về , ai chứ con vợ của gã dùng chữ chua chát và xóay lòng lắm. Người ta bảo gạt được đôi ba ngày, đôi ba năm chứ không gạt được cả đời kể cũng chẳng sai. Ngay từ khi quen với con vợ gã, gã đã gạt nó vì nó ngu ngơ, chân ướt chân ráo đến hoa kì dăm ba tháng. Con gái bắc kì gia giáo có khác thật ! Hai mươi mấy tuổi đầu mà cứ run bần bật khi lần đầu tiên gã vuốt ve, âu yếm. Có lúc gã cũng thắc mắc rằng nó cũng xinh gái, chả nhẽ bằng ấy tuổi mà không được thằng nào sờ mó hay sao ? Để rồi gã hứa hẹn, dỗ ngọt trăm điều nên nó liều mạng, bất chấp gia đình ngăn cản mà theo gã. Gã biết nó ước mơ, hy vọng và hy sinh cho gã rất nhiều khiến có đôi lúc, gã cũng thấy tồi tội cho nó nhưng mà gã là gã, lối sống tự do hời hợt của gã đã ăn mòn vào đầu óc, thấm vào dòng máu nên gã ghét nó mỗi khi nó ỉ ôi năn nỉ gã đừng đi nhậu, đừng đi hát xướng, chơi bời. Làm sao mà đừng được, đời người có bao lâu mà không sung sướng ăn chơi cho bõ những tháng ngày bụi đời ăn bo bo ở Việt nam ? Nó nổi đóa hăm dọa chỉ khiến cho gã buồn cười cho nên đến hôm nay gã vẫn khư khư giữ lối sống của gã, còn nó, nó quyết định chia tay gã, ừ, chia thì chia, tiền ông thì đưa cho ông. Gã thí cho nó mỗi tháng năm trăm bạc để lo cơm nước cho gã cùng thằng con riêng, còn mấy đứa kia thì nó đẻ được, tất nhiên phải lo được. Xưa nay, gã cũng thấy là nó giỏi lắm, của đáng tội, không có nó thì hai đứa con riêng của gã chắc bây giờ đã thành ăn cắp, ăn trộm hay vẫn cứ phải ở trong children home. Ôi giời, trời sanh voi sanh cỏ, gã không thể mủi lòng biết ơn nó. Kinh nghiệm sống dạy cho gã không được tỏ ra biết ơn, mềm lòng với đàn bà. Như thế bọn đàn bà sẽ được nước mà leo lên cổ, lên đầu để ngồi.... Nghĩ lan man, cái xe đưa lão về tới sân nhà. Căn nhà im lìm trong bóng đêm, có lẽ con vợ chết tiệt của gã đã ngủ, gã xoay nắm cửa...mẹ kiếp, nó lock rồi. Gã lại lẩn thẩn ra xe, đề máy lái đi. Giờ này chắc nhà thằng Hùng nail vẫn còn độ vì Noel mà, ăn rề bi dông là tới sáng, dân nail vậy chứ chơi hết mình lắm. Gã lại hăm hở đi OoO Con đường dẫn đến nhà thằng Hùng nail ngoằn ngoèo, uốn éo như con rắn mà gã thì ngốn đến cả kết Heniken rồi nên hai con mắt hoa lên. Có ai đó băng ngang qua đường, gã thắng két lại, tiếng bánh xe rít lên dưới lòng đường, gã lạc tay lái và đâm sầm xuống chân cầu, chiếc cầu giả bắc qua chỗ trũng thường là không có nước.Gã hòan hồn, bò dậy. Cái người băng qua đường là một người đàn bà tóc hung hung đỏ, nhìn bà ta...quen quen...gã đã gặp đâu đó, cố moi trong trí nhớ còn sót lại ở mấy chai bia cuối....a...nhớ rồi, con Helen, nhân tình của một thời đây mà. Sao khi không nó lại lang thang nơi đây ? Gã ngoắc nó " hey, phải Helen không ? còn nhận ra anh không hả ??" . Người đàn bà vẫn đôi mắt nâu sậm u buồn nhìn gã, bây giờ gã mới thấy rõ cô ta đang bồng một cái bào thai đỏ hon hỏn trên tay. Gã bước lại gần nhưng cô ta cứ nhìn gã và lầm lũi đi thụt lùi như có ma đuổi. Và như bị thôi miên, gã cũng lầm lũi đi theo Hellen, mặc xác cái xe nằm chỏng gọng, mặc xác những chiếc xe bị kẹt lại vì tai nạn gã vừa gây ra...có chết ai đâu ? Helen còn kia, nó đang khoẻ mạnh bước, và gã, như một kẻ bị hớp hồn lẽo đẽo bước theo sau. Hellen dẫn gã vào nhà thương, lạ, nó khẽ khàng đặt đứa nhỏ vào trong bình thủy tinh chó dung dịch trong suốt, đứa bé như cá gặp nước, nó hớp hớp cái miệng như uống cái dung dịch ấy một cách mãn nguyện. Heleen lại tiếp tục nhìn gã rồi lấy ngón tay vẽ ra những con nhữ ngoằn nghèo mà đầu óc rối mụ của gã cũng đánh vần được hai chữ your son. Gã trợn mắt " cô nói bậy đi, chúng ta chia tay nhau lâu rồi, làm sao có đứa con này ? cô ăn ở bậy bả ở đâu rồi đổ thừa cho tôi " Hellen lại viết " còn nhớ ngày anh đưa tôi đi phá thai không ? lúc đó con tôi đã được hơn sáu tháng. Nó đấy, nó phải sống trong cái bình tội lỗi của anh và tôi. Chúa đã phạt tôi mười năm trước nên tôi đã gặp lại nó nhưng cho mãi đến giờ này chúa vẫn còn tha cho anh. Trời, con Hellen nói gì mà gã chẳng hiểu ? Phá thai...ừ đúng rồi, hồi đó gã chỉ là thằng deliver pizza, một lúc cặp hai người đàn bà, gã đâu có thể nào để cả hai sanh ra những thằng con do accident ? thế nên Hellen bằng lòng nghe gã mà đi phá. Rồi thì sau đó con vợ cũ của gã làm dữ quá, nó hăm he ăn tươi nuốt sống con Hellen nên gã bấm bụng chia tay. Con Hellen đi biệt dạng bao nhiêu năm rồi, sao bây giờ lại xuất hiện nói những điều vô nghĩa như thế? Gã nhăn trán rồi phác tay như muốn nói với con Hellen rằng gã không thèm đọc những điều vô nghĩa mà con Hellen gán cho gã. Gã thấy xôn xao, ồn ào phía hành lang nên dõi mắt ra xem, người ta đang đẩy một bệnh nhân vào cấp cứu, gã cũng chạy theo coi, và...giê su ma lạy chúa tôi, gã kêu lên...là gã đó, tại sao nhỉ ? gã lù lù ở đây cơ mà ! Con Hellen lại thầm thì " đó là xác của anh, còn anh đây, chỉ là linh hồn.... á á á....không lẽ...gã chết rồi ư ? và con Hellen ? gã giật mình, con Hellen ? thôi, gã đã hiểu, con Hellen đã chết nên mới gặp được cái thai mà gã xúi nó phá trước đây, còn gã, gã bị lật xe, hồn lìa khỏi xác, thảo nào...gã chới với...không, không thể, không thể nào, gã không thể chết đâu ? đời gã còn đẹp lắm, gã đang có business, đang làm ra tiền, gã đang sống đời sống rất thỏai mái, tự do vì thóat ra được con vợ bịnh họan, với hai đứa con leo nheo lóc nhóc cứ luôn rần rần hát hò nhưng khi gặp gã thì cứ lấm lét rồi tránh né. Gã tận hưởng sự tự do vui chơi, ca hát, đàn đúm nhậu nhẹt thâu đêm mà không bị ràng buộc bởi cái vòng luẩn quẩn của hôn nhân. Chỉ còn chờ ngày ra tòa nữa là khoẻ ru cho nên gã không thể chết đâu ? gã chưa ra tòa kí giấy, chết đi, con vợ gã sẽ lãnh tệ lắm cũng được 75 ngàn tiền bảo hiểm mà nó đã mua cho gã ở trong hãng...dĩ nhiên, tiền là do nó đóng nên nó nhận cũng phải, nhưng gã lại cảm thấy ấm ức nếu như gã chết đi để nó nhận. Con Hellen như đọc được suy nghĩ của gã nên nó lên tiếng "anh chưa chết được đâu vì nợ anh còn nhiều trên trần thế, nhất là nợ với những đứa con vô tội của anh, anh phải sống để bị báo, cũng như tai nạn đêm nay là do tôi báo anh đã xui tôi giết hại con tôi. Cửa tử chưa nhận anh, diêm vương cũng chẳng muốn anh và tôi biết, khi quay về cõi đời, vợ anh sẽ không nhận anh nữa, con anh cũng sẽ chỉ báo anh, anh sẽ không có nơi để mà về....bởi vì, hãy nhìn cho kĩ thân xác anh đi, hồn anh sắp sửa phải nhập vào thân xác đó sau 12 tiếng hôn mê, anh sẽ quay trở về nơi chỉ có sự cô đơn, bệnh tật đóai hòai viếng thăm anh mà thôi. Đó là cái giá mà anh phải trả cho tất cả những gì anh đã làm suốt thời gian qua..... Gã xóay tia nhìn vào con Hellen.....bóng dáng nó từ từ chợt nhòa đi....gã quay nhìn cái xác gã được người ta đưa vào phòng mổ...và gã...lờ mờ hiểu được những gì con Hellen đã nói khi nãy....có lẽ chỉ vài tiếng sau khi mổ, gã sẽ quay về với cái xác và nghĩa là gã chưa chết, thôi vậy cũng mừng. Gã đi ra cửa, ở đó, gã thấy con vợ bệnh họan của gã với đôi mắt mệt mỏi, gương mặt thật là lạnh lùng không biểu hiện chút xót thương nào ? Nó ngồi đó, ôm lấy đứa con gái còn đang mê ngủ và thằng con trai đang ngồi cạnh cũng lạnh lùng như mẹ của nó. Lạ, thông thường vợ gã mau nước mắt lắm mà? gã không tin nó lại có thể không nhỏ một giọt nước mắt nào cho gã ngay trong giờ phút này. Gã vốn đi guốc trong bụng nó nên biết rất rõ ràng nó rất yêu thương gã, và vì biết rất rõ nên gã mới lấy nó và lợi dụng nó mười mấy năm nay nuôi dùm hai thằng con riêng, lợi dụng nó trên mọi phương diện để gã có một đời sống nhàn hạ, đủ đầy và còn được tiếng tăm. Bây giờ nó không khóc thì lạ lắm. Gã nhìn sâu vào đôi mắt nó và lắng nghe những lời đàm luận của nó và bác sĩ. Gã sẽ bị què ư ? hai chân gãy nát , nội tạng tan tành, gan sưng...ôi...mắt gã hoa lên, còn đâu một người đàn ông đẹp trai một thuở với nụ cười mê mệt đàn bà....con vợ gã cũng đã mê mệt gã nên dù gã hai con , mấy đàn bà,nó cũng đem thân con gái của nó mà chấp nhận gả cho gã , nuôi nấng cho gã hai đứa con đến mười mấy năm trời. Bây giờ, hai đứa đã đủ tuổi trưởng thành, chúng ra riêng còn gã thì chán con vợ có gương mặt buồn thảm, có thói quen quá chu đáo, tỉ mỉ, có cá tính vượt khó, hy sinh, đạo đức quá khiến gã ghét. Gã thích sống buông thả, hưởng thụ, mặc kệ thiên hạ, mặc kệ con cái...đời sống có bao lâu mà cứ ràng buộc nhau vào cái chữ trách nhiệm ? đấy, bây giờ gã lại sắp bị liệt, nếu xưa gã chưa hưởng thụ thì bây giờ còn làm ăn gì được nữa cơ chứ ? Con vợ gã trả lời với bác sĩ rằng cứ đưa gã vào viện dưỡng lão khi lành lặn vì cuộc sống của cô đã quá chật vật con cái, không có thì giờ kham thêm gã, vả lại cô bảo cô không có hôn thú với gã, cũng chưa hề được gã support gì trong suốt thời gian qua....Á...gã tức hộc máu...xưa nay nó lo lắng cho ba cha con gã chu đáo thế mà bây giờ lại bảo không có thì giờ? Trời ơi, nó lại chịu bỏ gã vào viện dưỡng lão nữa kia...Gã đã già đâu ? chỉ mới 48 tuổi thôi mà... sao nó yêu gã thế mà lại từ chối chăm sóc gã nhỉ ? khi gã khoẻ mạnh, nó còn lo lắng hết mình kia mà huống chi bây giờ gã ốm đau ? gã biết có đôi lúc nó ôm con bỏ đi, thậm chí đã ra tòa li dị nhưng chỉ vài năm, khi nghe gã ốm, nó lại vác thân về lo cho gã, lần này gã bị tai nạn như vầy, có lẽ nào nó lại bỏ gã cô đơn ? Nhìn đôi mắt xa vắng của nó. Gã chợt ngộ ra những gì con Hellen nói khi nãy. Phải chăng đây là quả báo cho lối sống vô trách nhiệm mà xưa nay con vợ gã hay lên án cũng như răn đe, khuyên nhủ mà gã thì luôn bất cần.....??? Gã cảm thấy đau buốt nơi vùng ngực, hai mắt gã mờ dần rồi đuối sức...gã nhũn mềm và từ từ mở mắt ra....hồn gã đã nhập vào thân xác để rồi nhìn thấy thực trạng....gã bây giờ chẳng có nơi nào nhận ngoài sự cô đơn .
4 Jan 2007
Buổi sáng mùa thu, cái hơi sương lành lạnh vẫn còn đọng lại trên lá cây, ngọn cỏ, những chiếc lá vừa chớm ngả vàng, đất rời vừa vặn khóac chiếc áo hai sắc màu vàng, đỏ của mùa thu...Anh loay hoay dọn đồ đạc trong cái gara cũ kĩ và rồi anh sững lại "một chậu quỳnh tàn úa, héo khô...". Nhìn nó, anh bất giác nhớ đến lần đầu tiên nó nở hai cái hoa với những cánh bông trắng tóat, xinh xinh...cái hồi ấy....cũng đã là lâu lắm....
Tâm trạng của một kẻ sống trong nghi ngờ, ám ảnh dằng co lo sợ của anh hồi ấy thật thảm. Xung quanh anh mọi thứ không rõ rệt, mơ hồ. Anh cứ nghe những lời dèm pha, rồi nhìn bất cứ cử chỉ nào của vợ, anh cũng thấy phía sau đó là cả môt trời gian dối, nhưng mà anh lại không có những bằng chứng cụ thể, rõ ràng nào ? Đã đôi lần, anh muốn hỏi cho ra lẽ nhưng lại sợ nghe câu trả lời, sợ sự thật phũ phàng và sợ ca;i mái gia đình anh nâng niu ấp ủ sẽ vỡ tan như khói, như sương. Cái gì đến, phải đến ! Sự thật phũ phàng đến có đôi khi chẳng lường trước được? anh chứng kiến sự thật với cõi lòng tan nát, phẫn nộ để rồi những tháng ngày trong tù, anh thực nghe rõ trái tim mình ca khúc cô đơn. Dọn nhà, anh bưng đi cái chậu quỳnh nhỏ bé của cô em gái ươm cho. Anh chẳng mấy yêu hoa Quỳnh dù thơ anh cũng đôi khi có hơi hướm, sắc màu của nó. Quỳnh không phải là giống hoa bình thường, nghe nói trồng nó, có hên , lẫn xui...quỳnh không nở là điềm chẳng lành, là vận xui lũ lượt viếng thăm có khi mang cả tai ương, sống chết...Chậu Qu`ynh cô em cho đã có gần hai năm tuổi nhưng chưa một lần ra hoa ? thảo nào vận xui nó ghé thăm anh liên tục đến độ cửa nát nhà tan, còn anh thân tàn, ma dại....Chả ai muốn đem vận xui theo mình, nhưng để nó lại nhà này, biết đâu vận xui lại đeo đuổi ex của anh cũng những đứa con vô tội. Anh đem nó theo bên mình để coi như gánh hết vận xui cho các con. Anh không phải là mẫu người chăm bẵm vun trồng cây cối, thành thử chậu quỳnh đem về nhà cũng bị bỏ lăn, bỏ lóc ngòai hiên.... OoO Hùynh lang thang trong tiệm video, lục lọi những dĩa nhạc của Tuấn Ngọc, dạo này nghe thiên hạ quảng cáo rầm trời mây những bộ phim Hàn Quốc. Cửa lòng đang tan nát, anh nghĩ, mình cũng nên theo trào lưu, mướn một bộ phim về coi đặng để có chuyện mà bàn cùng thiên hạ. Đang loay hoay, dưng anh bắt gặp đôi con mắt mí lót nhướng lên phía bên anh khiến trái tim anh đánh giật một phát nghe nhoi nhói. Tự nhiên, anh có ý nghĩ rằng sẽ có chuyện gì đó xảy ra với mình. Kể từ hồi li dị, không thiếu chi những người đàn bà ngắm nghé, săm xoi cái vóc dáng đô con, đẹp trai, hào hoa và không kém phần nghệ sĩ nhờ khả năng thi phú của ba anh nhường lại. Thế nhưng, anh chưa hề có ý nghĩ đi tìm cho mình một mảnh tình mới để thay thế bóng hình của người vợ cũ. Dưng, anh thấy sợ đàn bà và nhất là đàn bà đẹp. Anh thấm cái câu của ông bà xưa thường nói "vợ đẹp là vợ của người ta...."khi biết vợ mình đã thuộc về người khác, anh như kẻ mất trí, làm chuyện điên rồ, để rồi trong những ngày ngồi tù, anh lại ngộ ra sự ngu dại của mình... Đời sống đó, có bao lâu mà hững hờ? anh động viên mình bằng câu hát ấy và hăm hở làm quen đôi mắt một mí đã khiến trái tim anh thót lên .... Anh cầm lên bộ phim mà hai mẹ con cô bé vừa trả lại. Nó mang cái tựa khá ngộ nghĩnh "cô dâu nhỏ xinh". Trong đầu anh loé lên ý nghĩ ranh ma là nhờ bộ phim để mở đầu câu chuyện, đương nhiên là anh hỏi người mẹ trước : - bộ phim này hay không dì ? Phim vui hay buồn hở dì ? - phim này hay lắm đó cậu, vui và kết thúc hậu lắm ! - vậy là phim tình cảm hở dì ? - ừa, phim tình cảm xã hội Hàn quốc, tài tử dễ thương lắm đó anh ! cô nhỏ xen vào, dường như anh nắm bắt được trúng đài của phụ nữ nên anh nháy mắt buông môt câu hóm hỉnh : - tài tử nữ có đôi mắt mí lót dễ thương giống cô bé hở ? Cô nàng thẹn thùng nhưng vẻ hãnh diện rạng ngời trên đôi mắt. Vâng, cô bé ấy có đôi mắt một mí như con chim se sẻ ngây thơ rất duyên. Nếu như trong thơ ca luôn ca tụng đôi mắt bồ câu hay đôi mắt hạt huyền để ca ngợi vẻ đẹp của phụ nữ thì thơ anh từ nay chỉ có đôi mắt một mí tựa như con chim se sẻ ngốc nghếch thơ ngây là trên cả tuyệt vời. Chỉ vu vơ đôi câu, anh có được số điện thọai của hai mẹ con cô bé rất tình cờ khi đem bộ phim về nhà. Đương nhiên là Hùynh phải coi cho hết bộ phim để rồi còn có đề tài kế tiếp cho cuộc điện thọai sau đó. OoO Ngón tay Hùynh cứ tần ngần mãi trước những con số trên điện thọai, nên hay không nên gọi cho một người con gái chỉ tình cờ gặp ? Chợt nhiên Hùynh nhớ đến những dòng thơ mà anh đọc đã khá lâu trong web site Đất Việt, bài thơ ngắn ngủn chỉ có hai câu song đem ra áp dụng tâm trạng Hùynh lúc này thì...trúng tim đen đứt đuôi con nòng nọc. "Hôm qua nhặt được nụ cười Đem về cất dấu nhớ người đánh rơi... Phân vân mãi rồi Hùynh cũng bấm số, đầu dây bên kia là giọng của một người đàn bà mà Hùynh nghĩ chắc chắn đó là mẹ của cô bé mà anh đã có đối đáp đôi câu ở ngòai tiệm mướn phim. Hùynh lễ phép giới thiệu : - Thưa dì, cháu là Hùynh mà hôm nọ đã gặp dì ngòai tiệm mướn phim và mượn bộ phim "cô dâu nhỏ xinh đấy ạ" - à, cậu Hùynh, tôi nhớ rồi, thế bộ phim hay chứ phải không cậu ? - vâng, hay lắm dì ạ.... - à, cậu gọi cho tôi có chuyện gì khác nữa không ? Dưng không Hùynh bối rối, nghe nhột nhạt khi nghĩ tới bà mẹ đã đóan ra ý đồ của thằng đàn ông cua con gái bà nhưng đã lỡ phóng lao, anh đành phải làm mặt dầy theo chiếc lao. Anh nhỏ nhẹ : - Thưa dì, có Quỳnh ở nhà không ạ, cháu có thể nào nói chuyện với Qu`ynh chút không ? _ à....được được nhưng em nó đang học nội trú ở trường, hôm nay không có ở nhà... - thế à, vậy dì có thể cho cháu số điện thọai của Quỳnh để cháu gọi cô ấy không ạ ? Hùynh không dè mình lại thành công trong việc xin số phone của cô bé một cách trơn tru không ghềnh đá cheo leo như vậy. Thế là xem như bước đầu đã thành công. Anh mỉm cười vu vơ.... Quỳnh đi lang thang trong khuôn viên trường. Buổi tối nơi đây thật thơ mộng, không khí lành lạnh , chút gió hiu hiu mang hơi hướm của mùa thu khiến Quỳnh cảm thấy mình thật lẻ loi, cô đơn. Không phải là Quỳnh không có mảnh tình vắt vai như bao người mang tâm trạng cô đơn vào lúc này? Vinh, người con trai đeo nàng như điếu đổ, lúc nào cũng sẵn sàng đến bên cạnh nàng, chỉ cần một tiếng nói, chỉ cần Quỳnh bấm số phone lên thì tức thì anh ta có mặt, cứ như cái kiểu "just call my name, I will be there..."Vậy mà Quỳnh lại không có hứng thú chi với số phone ấy. Tâm trạng cô đơn của Quỳnh lúc này không phải là cần một cây si đến bên cạnh mình mà Quỳnh cần một điều khác dường như huyền bí và lãng mạn song Quỳnh lại không thể định nghĩa được điều đó. Quỳnh cảm thấy tuyệt vọng vì sự chờ đợi. Đêm dường như đã dày đặc hơn, sương khuya đã bắt đầu thấm lạnh. Quỳnh co ro trên khỏang đường xào xạc lá. Không gian đang tĩnh mịch thì...ô lạ, âm thanh lại vang lên, tiếng nhạc reo vui phá vỡ khỏang đêm cô đơn xung quanh Quỳnh....à, là tiếng nhạc phát ra từ cái phone trong túi quần. Chà, ai lại gọi cho Quỳnh vào lúc này ? chắc chắn không phải Vinh...mà lũ bạn thì...giờ này chúng đều ở trong kí túc xá gạo bài hay khò rồi. Lúc nãy, khi nghe Quỳnh rủ chúng nó đi dạo, chúng còn ngạo Quỳnh hâm ! Cái số phone hiện lên "unknown" ...có lẽ là gọi nhầm số, Quỳnh không buồn bốc...bóng đêm lại quay về làm bạn, sự cô đơn lại bủa vây...nhìn cái phone nằm bất động trên ghế đá, Quỳnh lại thầm thì "thôi thì hãy reo lên đi, tao xin lỗi mày vì khi nãy tao không chịu bốc...reo lên đi nhé " rồi Quỳnh làm cái động tác như một người ảo thuật gia vung chiếc gậy phù phép lên cái phone....hahhahah nó reo lên thật ! vui quá, và không chờ nó reo tiếng thứ hai, Quỳnh bấm nút trả lời , tiếng Quỳnh nhỏ nhẹ : - Hello, xin lỗi ai gọi đấy ạ... - Quỳnh phải không ? - vâng, là Quỳnh đây. Ông là ai ? - Quỳnh chắc không nhớ anh là ai đâu ? anh tên Hùynh, hôm nọ đã gặp và quen Quỳnh ở tiệm mướn phim ... - à, Quỳnh nhớ rồi, anh là người mượn bộ phim Qu`ynh và mẹ mang đi trả, bộ "cô dâu nhỏ xinh, đúng không? - đúng rồi đó, vậy là cô bé còn nhớ anh. Bây giờ Quỳnh đang làm gì ? nói chuyện với anh chut được không ? -được, Quỳnh đang đi dạo trong khuôn viên trường, anh cứ nói đi - khuya vầy mà đi dạo sao ? đi với bạn à ? - không, Quỳnh đi môt mình thôi - chúa ơi, như thế thì nguy hiểm lắm, anh vô với Quỳnh được hông ? - khuya rồi, anh không ngại sao ? - anh là đàn ông mà ngại gì ? Quỳnh chờ nhé, 20 phút là anh có mặt đấy OoO Thì ra Quỳnh biết tại sao mình có cảm giác cô đơn, tình ngay trước cửa không phải là tình mà Quỳnh mong mỏi nên bóng dáng Vinh lúc nào cũng xa xôi....Quỳnh đã có môt đêm chuyện trò quên thời gian với anh, người đàn ông mà Quỳnh chỉ gặp có một lần để rồi mỗi ngày, Quỳnh luôn mơ hồ cảm nhận một nỗi nhớ mông lung, nỗi nhớ mà theo các ông nhà thơ, họ định nghĩa rằng " đêm tôi cùng với tờ thư viết rồi lại xóa giá như người tình xóa đi chẳng để bóng hình tôi đâu ngơ ngẩn như mình tương tư" Quỳnh cứ phân vân mãi về nụ hôn mà anh ấy trong thời khắc chia tay, anh ấy đã hôn phớt lên trán Quỳnh, nụ hôn rất nhẹ nhưng là nụ hôn có hồn nên suốt ngày hôm ấy, Quỳnh cứ như người mơ ngủ, lâng lâng như kẻ bị say nắng, Quỳnh cứ lẩm bẩm như một đứa trẻ vừ được quà "wow, he kissed me, he kissed me". OoO Đã một tuần lễ, Hùynh không gọi cho Quỳnh, anh cứ nghĩ anh vừa phạm tội, tôi tày đình yêu một người con gái trẻ hơn anh đến một con giáp. Chẳng hiểu sao anh cứ nghĩ đây là tội dù rằng biết đâu Quỳnh đã chẳng có ấn tượng gì với anh ? chỉ là anh quá hăm hở đến giật thót con tim khi nghe được giọng con gái bắc ngọt ngào, dịu dàng, khéo léo thỏ thẻ...cho nên đã một tuần, anh không dám gọi phone . Cái suy nghĩ buy one, get three free dù chưa ai nói ra nhưng trong đầu anh, nó hiển hiện và tạo thành một cục đá to tướng, trĩu nặng. Quỳnh hồn nhiên là thế, con gái mới lớn chỉ chưa đến 22 tuổi, còn anh, 34 tuổi đời, đèo trên vai môt gánh nặng ba đứa con, đứa nào cũng còn nhỏ bé quá cho nên người con gái nào mà chấp nhận nah, nghĩa là cũng phải chấp nhận hy sinh cả môt đời để lo luôn cho cái gánh nặng mà anh đang gánh.... Cứ nghĩ miên man rồi anh lại tự an ủi mình "biết đâu là duyên nợ, là chúa sắp đặt rồi...". Anh nhấc phone order một bó hoa hồng nhung đỏ thắm với tấm card cùng dòng chữ "cảm ơn Quỳnh đã dành cho anh một buổi nói chuyện tuyệt vời" Quỳnh mệt nhòai người với đống sách vở. Nàng thiếp đi hồi nào cũng không hay biết, cho đến khi nghe tiếng gõ cửa mới chòang dậy. - Chào cô, có Hoa cho cô Quỳnh, xin cô kí nhận Ô....Quỳnh bỡ ngỡ, bó hoa đẹp quá, 12 đóa hồng ! sao có người lại lãng mạn đến thế, khi không lại tặng hoa cho mình. Không thể nào là Vinh vì Quỳnh biết, Vinh vốn rất thực tế, quà anh tặng bao giờ cũng là một thứ vật dụng dùng để xài chứ không phải để chưng lên ngắm như những đóa hoa hồng này. Đôi khi Quỳnh mua hoa cắm trong phòng và hỏi anh có đẹp không, anh thản nhiên trả lời "tiền mua hoa, em để mua mỹ phẩm trang điểm cho em còn bổ ích hơn. Vậy đó, nghe mà cụt hứng cho nên, dù quen nhau đã lâu nhưng Quỳnh lại chưa một lần cảm nhận trái tim mình rung động. Dưng, Qu`ynh lại nghĩ đến anh, người đàn ông có số phận kém may mắn mà mình mới quen biết. Chẳng lẽ nào.... Ừ, mà anh ấy đã hôn mình, cũng có thể lắm chứ ! Quỳnh tìm đọc cánh thiệp nhỏ của người gởi "cảm ơn Quỳnh đã cho anh một buổi tối tuyệt vời". Đúng là anh. Lạ, chỉ một dòng thôi, không chữ kí, không họ tên...Quỳnh làm sao biết số phone của anh mà gọi ? Quỳnh lụng tung quyển yellow book, hết Hùynh Phạn, Hùynh Nguyễn rồi Hùynh Võ...ôi thôi thì lung tung và...ông trời không phụ lòng Quỳnh, cuối cùng đã tìm ra đúng số phone của anh, Hùynh Phạm, tiếc thay, anh lại không có nhà để cho Quỳnh được cảm ơn, đành nuối tiếc chờ đợi OoO "Vậy là mình yêu nhau phải không em? Tình yêu trong suốt như mảnh pha lê nên anh lo ngại nó sẽ mong manh, dễ vỡ...Từ lúc khởi đầu, đôi mắt em đã long lanh khi nghe anh thuật chuyện quá khứ của đời anh, những giọt pha lê đó báo hiệu điều chẳng lành bởi vì dù em có cố ngăn cho nó đừng rơi xuống thành nước mắt thì cuối cùng, hôm nay, nó đã rơi xuống khi mẹ em chì chiết rằng "cậu lợi dụng sự thơ ngây khờ dại của con gái tôi đặng buy one get three free." Chua xót phải không em ? mình có duyên mà không có phận nên cuộc tình rồi cũng trở thành trái đắng. Anh đâu thể nào ích kỉ nghĩ đến hạnh phúc cho bản thân anh mà gieo đau khổ cho em cùng gia đình. Lòng tự trọng của người đàn ông cao như núi. Có thể vì em, anh đánh đổi lòng tự trọng ấy nhưng liệu rồi mình có vì nhau để giữ được cái hạnh phúc quá mong manh kia hay không ? anh đã nhìn thấy bao nhiêu chuyện tình tương tợ như hòan cảnh chúng mình, cuối cùng đều là những đổ vỡ, khổ đau, mất mát...tương lai của em rực rỡ lắm, có lẽ nào đem hủy diệt vì người đàn ông lớn tuổi và ba đứa con thơ giống như anh ? Không, em ạ....anh không thể ích kỉ như vậy, bên em còn có Vĩnh, lấy anh ấy, em sẽ được bảo bọc ấm cúng và êm ái hơn." Đừng khóc nữa em, thôi về đi, về đi, còn gì cho người, còn gì cho ta..... Em có biết không, khi em quay lưng đi, lời nhạc đó làm trái tim anh tan nát.... Bên ngòai , mưa vẫn vô tình rơi......
14 Jul 2006
năm nay Già cùng mí nhóc lại khăn gói lên đường đi Missouri để cầu xin chúa cho trúng số độc đắc nè...hihihi ai có đi thì liên lạc mí Già gặp mặt xin tô phở nghen !
Quỳnh ơi có đi hông Quỳnh ! |
Người Thăm Gần Đây
Cảm Nhận
Chưa có cảm nhận cho Cội Thông Già.
Hảo Hữu
Chưa có bạn để hiển thị.
|
| .::Phiên bản rút gọn::. | Thời gian bây giờ là: 8th September 2010 - 10:24 PM |